chương 1 trong đề tài. - Phương pháp khâo sát: thiết kế phiếu khảo sát câu hỏi gắn liền với phát triển du lịch bền vừng cho 3 đối tượng khách du lịch, doanh nghiệp và dân địa phương, về khảo sát khách du lịch, đã phát 120 phiếu với 13 câu, doanh nghiệp 11 đã phát 60 phiếu và số câu hôi là 13 câu, người dân địa phương đã phát 150 phiếu và số câu hôi là 12 câu, phát ngẫu nhiên, nam nữ tương đương tại một số điểm du lịch nổi tiếng huyện Bắc Bình, tỉnh Bình Thuận. - Phương pháp xừ lý thông tin: Trong quá trình làm luận văn, lập biểu đồ, bảng biểu, sơ đồ để phân tích, từ số liệu tổng họp để đánh giá các tiêu chí liên quan đến đề tài. - Phương pháp chuyên gia: Tham khảo ý kiến của chuyên gia về vấn đề nghiên cứu cụ thê tham khâo ỷ kiến câu hôi khảo sát và thu thập các số liệu liên quan đến du lịch bền vững của huyện Bắc Bình, thông qua góp ý cùa Phó phòng quản lý Du lịch thuộc sỡ Văn hóa, Thê Thao & Du lịch tinh Bình Thuận cô Hoài Sinh, ông Nguyễn Thanh Hùng Phó trưởng phòng VHTT huyện Bắc Bình; thu thập thông tin từ đại diện các tô chức, đoàn thê, doanh nghiệp du lịch địa phương để từ đó bổ sung và hoàn thiện nội dung đề tài nghiên cứu.
- Phương pháp phân tích, tổng hợp: Dựa trên cơ sở các số liệu đã khâo sát đê luận giải các mối liên hệ ảnh hường đến sự phát triên của du lịch sinh thái bền vừng, những tác động tích cực, tiêu cực trong điều kiện tự nhiên, vị trí địa lí, môi trường, con người,. ĐÓNG GÓP CỦA LUẬN VĂN - Đóng góp về mặt lí luận: Luận văn đà hệ thống được các vấn đề lí luận và thực tiền liên quan đến đề tài như một sổ khái niệm, các yếu tố ảnh hưởng tới du lịch bền vững. Nhùng nhân tố ảnh hường, thực trạng khai thác và pháp triên du lịch tại huyện Bắc Bình, tỉnh Bình Thuận. - Đóng góp về mặt thực tiền: Thông qua kết quả đề tài góp phần giúp cho các đối tượng có liên quan nắm bắt vấn đề, tham khảo, vận dụng trong thực tế công tác, bô sung tài liệu học tập và nghiên cứu tại các cơ sờ đào tạo ngành du 12 lịch trong khu vực, đồng thời cung cấp thêm tư liệu cho các tổ chức cá nhân kinh doanh du lịch tham khảo đê xây dựng và phát triên du lịch bền vững, góp phần bảo tồn nguồn tài nguyên thiên nhiên, những giá trị văn hóa của đất nước.
CẤU TRÚC CỦA LUẬN VĂN Ngoài các phần Mờ đầu, Ket luận, Tài liệu tham khảo và phần Phụ lục, luận văn có cấu trúc 3 chương: Chương 1. Cơ sở lý luận và thực tiễn phát triển du lịch theo hướng bền vững; Chương 2. Thực trạng khai thác và phát triển du lịch theo hướng bền vững tại huyện Bắc Binh, tỉnh Bình Thuận; Chương 3: Định hướng và giải pháp phát triển du lịch theo hướng bền vừng huyện Bắc Bình, tỉnh Bình Thuận. Cơ SỞ LÝ LUẬN VÀ THựC TIÊN PHÁT TRIỂN DU LỊCH THEO HƯỚNG BỀN VƯNG 1.
KHÁI NIỆM LIÊN QUAN 1. Du lịch Du lịch (DL) là một thuật ngữ khá quen thuộc và đã trờ nên thông dụng trong cuộc sống của con người. DL bắt nguồn từ tiếng Hy Lạp có ý nghĩa là đi một vòng. Tuy nhiên, DL được tiếp cận từ nhiều khía cạch khác nhau sẽ hiêu theo nhiều cách khác nhau.
Tại điều 3, khoán 1, Luật DL Việt Nam (2017) đã quy định rất cụ thề thuật ngữ du lịch là các hoạt động có liên quan đến chuyến đi của con người ngoài nơi cư trú thường xuyên trong thời gian không quá 1 năm liên tục nhằm đáp ứng nhu cầu tham quan, nghi dưỡng, giải trí, tìm hiểu, khám phá tài nguyên du lịch hoặc kết hợp với mục đích hợp pháp khác. Khách du lịch (KDL) Theo khoản 2, điều 3 của Luật DL (2017) cũng đã quy định rất cụ thể như sau: KDL là người đi du lịch hoặc kết hợp đi du lịch trừ trường hợp đi học, làm đê nhận thu nhập ở nơi đến”. Sản phẩm du lịch Sản phẩm du lịch là yếu tố cần thiết đê phát triển du lịch, trong luật DL Việt Nam 2017, chương 1, điều 3 đã nêu cụ thể rằng : Sản phẩm du lịch là tập hợp các dịch vụ trên cơ sở khai thác giá trị tài nguyên du lịch đê thỏa mãn nhu cầu của khách du lịch. Tuyến du lịch, điểm du lịch Luật DL Việt Nam 2017, tại chương 1, điều 3 quy định rõ ràng Điêm du lịch là nơi có tài nguyên du lịch được đầu tư, khai thác phục vụ khách du lịch.
Tuyển du lịch: Lộ trình liên kết giữa các khu du lịch, điểm du lich, cơ sỡ cung cấp dịch vụ du lịch, gắn với các tuyến giao thông đường bộ, đường sắt, đường thủy, đường hàng không. Du lịch bền vững (DLBV) Du lịch phát triên mang lại nhiều cơ hội, nhiều đổi mới cho cuộc sống con người. Tuy nhiên, DL phát triển thì nó ẩn chứa nhiều mối đe doạ đến các nguồn tài nguyên như làm xáo trộn đời sống tự nhiên, tác động đến các yếu tố môi trường như chất lượng nước, rác thải, ânh hường các giá trị văn hoá địa phương,. Do đó, nhiều quốc gia trên thế giới cần phái lập kế hoạch một cách cân trọng theo hướng du lịch bền vừng đê mang nhừng lợi ích tốt nhất đen cho cộng đồng địa phương, tôn trọng văn hoá địa phương, bảo tồn nguồn lợi tự nhiên.
Tô chức Du lịch Thể giới của Liên hợp quốc tại Hội nghị về môi trường và phát triên của Liên hợp quốc tại Rio de Janeiro (1992) đã nêu như sau: “Du lịch bền vừng là du lịch đáp ứng nhu cầu của khách du lịch hiện tại và các khu vực tiếp nhận đồng thời bảo vệ và nâng cao cơ hội cho tương lai. Mục tiêu là duy trì các lợi thế kinh tể và xă hội khi phát triển du lịch đồng thời giảm thiểu bất kỳ tác động không mong muốn nào đến môi trường tự nhiên, lịch sừ, văn hóa xã hội tại địa bàn liên quan”. Liên minh Bảo tồn Thế giới (World Conservation Union), 1996 thì lại đưa ra ý kiến như sau: “DLBV là Việc di chuyển và tham quan đen các vùng tự nhiên một cách có trách nhiệm với môi trường để tận hưởng và đánh giá cao tự 15 nhiên theo cách khuyến cáo về bảo tồn, có tác động thấp từ du khách và mang lại nhùng lợi ích cho sự tham gia chủ động về kinh tế - xã hội của cộng đồng địa phương”. Tiến sỳ Trần Văn Thông ông lại đưa ra định nghĩa trong cuốn Tông quan du lịch (trang 231) như sau: Du lịch bền vững là quá trình điều hành quản lý với mục đích xác định và tăng cường các nguồn hấp dẫn du khách tới các vùng và các quốc gia du lịch.
Quá trình quản lý này luôn hướng tới việc hạn chế lợi ích trước mắt đê hướng tới lợi ích lâu dài cho các hoạt động du lịch trong tương lai. Tóm lại, DLBV là du lịch mà giâm thiểu tối đa các chi phí và nâng cao tối đa các lợi ích của du lịch cho môi trường tự nhiên và cộng đồng địa phương. Đê du lịch bền vừng phâi đảm bâo ba khía cạnh cơ bân bền vừng: - Thứ nhất: Ben vừng về mặt kinh tế là phải góp phần tích cực vào tăng trưởng kinh tế của quốc gia một cách ổn định, tạo công ăn việc làm và thu nhập ôn định và công bằng cho cộng đồng dân cư cùng như các doanh nghiệp, các địa phương và quyền lợi của du khách. - Thử hai: Ben vừng về mặt văn hóa và xà hội là các thành phần tham gia hoạt động du lịch phải giữ gìn truyền thống văn hóa, bản sắc dân tộc, luôn giáo dục các bên liên quan về truyền thống dân tộc, bản sắcdân tộc.
- Thứ ba: Ben vững về mặt môi trường là các hoạt động du lịch có sử dụng các nguồn tài nguyên trong giới hạn, phải đảm bão rằng nguồn tài nguyên có kliâ năng tái sinh tự phục hồi được, đáp ứng được nhu cầu phát triển hiện tại và không suy yếu khả năng tái tạo trong tương lai. Điều đó có nghĩa là du lịch phải giảm thiểu đến mức tối đa các tác động xấu đến môi trường, giữ gìn, bảo vệ môi trường nhằm phục vụ phát triên du lịch tốt hơn. Phát triển du lịch bền vững 16 Phát triên du lịch bền vừng tiếng Anh là Sustainable Tourism Development, có nhiều cách tìm hiểu khác nhau nên nó cũng được trình bày theo nhiều kiêu khác nhau. Phát triển du lịch bền vững là quá trình phát triên và duy trì trong một không gian và thời gian nhất định ô đó tồn tại cộng đồng, môi trường, thêm nữa sự phát triên sẽ không làm giâm khâ năng thích ứng môi trường của con người trong khi vẫn có thể ngăn chặn những tác động tiêu cực tới sự phát triển lâu dài là theo cách hiếu cùa Butler's (1993).
Theo nghiên cứu của Machado (2003) thì lại nêu như sau: Phát triên du lịch bền vững là quá trình phát triển các sản phẩm du lịch nhằm đáp ứng các nhu cầu hiện tại cũa khách du lịch, ngành du lịch và cộng đồng địa phương mà không ánh hường đến khâ năng đáp ứng nhu cầu của thế hệ tương lai. Theo UNWTO thì phát triển DLBV được hiếu là sự phát triền có thể đáp ứng được những nhu cầu hiện tại mà không ânh hường, tôn hại đến những kliâ năng đáp ứng nhu cầu của các thế hệ tương lai. Sự phát triển này quan tâm đến lợi ích kinh tế, xã hội mang tính lâu dài, mà vẫn đâm bão sự đóng góp cho bảo tồn và tôn tạo các nguồn tài nguyên, duy trì sự toàn vẹn về văn hóa đê phát triển hoạt động du lịch trong tương lai; cho bâo vệ môi trường và góp phần nâng cao mức sống của cộng đồng địa phương. ơ Việt Nam, trong Luật DL (2017), tại chương 1, điều 3 nêu như sau: “Phát triên du lịch bền vững là sự phát triển du lịch đáp ứng đồng thời các yêu cầu về kinh tế - xà hội và môi trường, bảo đảm hài hòa lợi ích của các chủ thể tham gia hoạt động du lịch, không làm tổn hại đến khả năng đáp ứng nhu cầu về du lịch trong tương lai”.
NGUYÊN TẮC ĐẢM BẢO PHÁT TRIỀN DU LỊCH BỀN VỮNG 1. Ben vững về môi trường 17 - Khai thác, sử dụng một cách hợp lý và hiệu quả các nguồn tài nguyên, giảm thiểu các chất thải ra môi trường - Chú trọng đào tạo nâng cao nhận thức về tài nguyên - môi trường cho mọi đối tượng liên quan.