ĐẶT VẤN ĐỀ Trong sự nghiệp giáo dục và đào tạo của nước nhà thì giáo dục Đại học đóng vai trò quan trọng trong hệ thống giáo dục quốc dân. Chất lượng giáo dục Đại học phụ thuộc vào nhiều yếu tố, trong đó đội ngũ giảng viên là yếu tố rất quan trọng đóng vai trò quyết định trong truyền thụ và định hướng toàn bộ hoạt động tiếp thu lĩnh hội tri thức, rèn luyện kỹ năng nghề nghiệp của người học. Đội ngũ giảng viên đồng thời là lực lượng trực tiếp tác động, định hướng sự phát triển phẩm chất, nhân cách của người học.Vì vậy, một vấn đề hàng đầu nhằm duy trì và không ngừng nâng cao chất lượng đào tạo của các trường Đại học, Cao đẳng là đội ngũ giảng viên và quản lý phát triển đội ngũ giảng viên. Phải xem trọng công tác xây dựng đội ngũ giảng viên đủ về số lượng, chuẩn về trình độ đào tạo, đồng bộ về cơ cấu, giỏi về chuyên môn, tinh thông về nghiệp vụ, mẫu mực về nhân cách, đây chính là yếu tố sống còn quyết định chất lượng đào tạo cũng như sự phát triển của mỗi cơ sở giáo dục [1], [2], [7].
Trường Cao đẳng y tế Thái Nguyên được thành lập từ năm 1966, có nhiệm vụ đào tạo cán bộ y tế có trình độ trung, sơ cấp cho tỉnh Thái Nguyên và các tỉnh trong khu vực. Cho đến nay đã đào tạo được khoảng 20.000 cán bộ, đội ngũ này đã góp phần quan trọng vào việc chăm sóc sức khỏe nhân dân các dân tộc tỉnh Thái Nguyên và khu vực. Tuy nhiên, trước đòi hỏi của xã hội về nhu cầu nhân lực y tế có trình độ cao đẳng, ngày 06 tháng 11 năm 2011, trường Trung cấp Y tế Thái Nguyên đã trở thành trường Cao đẳng Y tế Thái Nguyên.Trường có nhiệm vụ quan trọng trong việc đào tạo, bồi dưỡng đội ngũ cán bộ Y, Dược có trình độ cao đẳng và trung cấp chuyên nghiệp đáp ứng nhu cầu học tập của người dân và yêu cầu Công nghiệp hóa, Hiện đại hóa của tỉnh Thái Nguyên và khu vực [49]. Thực hiện Nghị quyết số 37- NQTW, ngày 01 tháng 7 năm 2004 của Bộ Chính trị về phương hướng phát triển kinh tế - xã hội và bảo đảm quốc phòng, an ninh vùng trung du và miền núi Bắc Bộ 12 đến năm 2010 [4] và kết luận số 03/KL-TU ngày 08 tháng 3 năm 2011 của Ban thường vụ tỉnh ủy Thái Nguyên về việc nâng cấp Trường Cao đẳng Y tế Thái Nguyên trở thành trường Đại học Điều dưỡng Thái Nguyên vào năm 2015 [38].
Trường có nhiệm vụ cung cấp nguồn nhân lực Điều dưỡng trình độ đại học, sau đại học và cán bộ Y, Dược trình độ cao đẳng, trung cấp chuyên nghiệp có đủ phẩm chất chính trị, đạo đức, văn hóa và năng lực nghề nghiệp đáp ứng yêu cầu công nghiệp hóa, hiện đại hóa và hội nhập Quốc tế. Để thực hiện thành công Nghị quyết 37 - NQTW của Bộ Chính trị và kết luận số 03/KL-TU của Ban Thường vụ tỉnh Thái Nguyên [4], [38], trong những năm vừa qua Ban giám hiệu nhà trường đã cố gắng hết sức mình, phát triển mọi lĩnh vực, trong đó có việc nâng cao chất lượng giảng viên. Câu hỏi đặt ra là thực trạng chất lượng giảng viên Trường Cao đẳng Y tế Thái Nguyên hiện nay ra sao? Yếu tố nào ảnh hưởng tới chất lượng giảng viên? Và giải pháp nào cần thực hiện để nâng cao chất lượng giảng viên đáp ứng đủ yêu cầu đảm nhận nhiệm vụ của một trường Đại học khu vực vào năm 2015? Chính vì thế chúng tôi tiến hành đề tài “Thực trạng và đề xuất giải pháp nâng cao chất lượng giảng viên trường Cao đẳng Y tế Thái Nguyên giai đoạn 2013- 2018 ” với hai mục tiêu sau: 1. Đánh giá thực trạng chất lượng giảng viên Trường Cao đẳng Y tế Thái Nguyên trong 3 năm 2010 - 2012 2.
Phân tích một số yếu tố ảnh hưởng và đề xuất giải pháp nâng cao chất lượng giảng viên Trường Cao đẳng Y tế Thái Nguyên giai đoạn 2013-2018. TỔNG QUAN TÀI LIỆU 1. Thực trạng nhân lực của các trƣờng đại học, cao đẳng hiện nay 1. Thế giới Nền giáo dục Hoa Kỳ cho đến thời điểm hiện nay vẫn được xếp vào bậc nhất nhì thế giới với nhiều trường đại học danh tiếng, xếp hạng thứ bậc cao trên thế giới.
Hệ thống các trường đại học Mỹ với trên 4.000 trường đại học và cao đẳng. Các viện đại học cung cấp các khóa học bốn năm là các cơ sở tư thục hoặc công lập phụ thuộc vào sự hỗ trợ tài chính của chính phủ. Các chính quyền tiểu bang tài trợ cho cho các hệ thống viện đại học công lập quy mô lớn, theo đó bảo đảm cơ hội giáo dục đại học cho phần lớn dân chúng sẵn lòng và hội đủ điều kiện về mặt học thuật để theo học [56]. Trong số những người Mỹ từ 25 tuổi trở lên, 52.6% có đi học đại học, 27.2% có bằng đại học, và 9.6% có bằng sau đại học [55].
Các viện đại học ở Anh gần như hoàn toàn tự chủ đối với chính quyền quốc gia và địa phương trong việc điều hành cũng như trong việc quyết định chương trình học. Điều kiện tuyển sinh ở các viện đại học Anh khá phức tạp. Sinh viên phải lấy được Chứng chỉ Giáo dục Phổ thông (General Certificate of Education, tương tự như baccalauréat ở Pháp) bằng cách thi đậu các kỳ thi trong nhiều môn học khác nhau. Sinh viên thị đậu các kỳ thi này với thứ hạng càng cao thì càng có cơ hội được vào học ở một viện đại học do mình chọn.
Quá trình tuyển sinh khắt khe này, cùng với việc hướng dẫn sinh viên chặt chẽ thông qua hệ thống phụ đạo, khiến hầu hết sinh viên bậc đại học ở Anh có thể hoàn thành chương trình trong ba năm, thay vì thông thường là bốn năm. Các chương trình đào tạo ở Anh có mức độ chuyên môn hóa cao hơn so với chương trình ở các nước châu Âu lục địa. Ảnh hưởng của mô hình giáo dục đại học Anh có thể tìm thấy ở nhiều mức độ khác nhau ở Canada, Úc, Ấn 14 Độ, Nam Phi, New Zealand, và các cựu thuộc địa khác của Anh ở châu Phi, Đông Nam Á, và Thái Bình Dương [56]. Hệ thống giáo dục đại học ở cả Pháp và Đức nói chung đều nằm dưới sự quản lý của các cơ quan nhà nước.
Điều kiện nhập học của sinh viên ở hai nước này tương tự nhau. Ở Pháp có kỳ thi baccalauréat (tú tài) ở cuối giai đoạn giáo dục trung học. Giáo dục đại học ở Pháp miễn phí và dành cho tất cả các sinh viên đậu kỳ thi này. Sau khi đậu baccalauréat, sinh viên được nhận vào học năm thứ nhất dự bị ở một viện đại học, đến cuối năm thì trải qua một kỳ thi khác khó hơn.
Nếu vượt qua kỳ thi này sinh viên sẽ được phép học trong các viện đại học thêm ba hay bốn năm cho đến khi nhận được bằng đại học đầu tiên, ở Pháp gọi là license[56]. Giáo dục đại học ở Nga đặc trưng bởi sự quản lý trực tiếp của nhà nước. Các cơ sở giáo dục đại học được chia thành các trường đại học tổng hợp, nơi giảng dạy các ngành nhân văn và khoa học cơ bản; các viện nghiên cứu, nơi dạy từng ngành riêng lẽ (ví dụ luật, y khoa, và nông nghiệp) và các viện bách khoa, nơi có các ngành tương tự như trong các viện nghiên cứu nhưng được dạy với một nền tàng khoa học rộng hơn. Một điểm khác biệt khác của hệ thống giáo dục đại học Nga là việc mở rộng đáng kể mạng lưới giáo dục thông qua những khóa học hàm thụ (từ xa) được thiết kế cẩn thận.
Những khóa học này được hỗ trợ bởi thêm các chương trình phát trên đài phát thanh và đài truyền hình và được tăng cường thông qua các trung tâm học tập cấp vùng. Nhiều sinh viên do đó có thể học bán thời gian trong khi làm việc toàn thời gian hay bán thời gian. Sinh được được tuyển vào các cơ sở giáo dục đại học dựa trên cơ sở kết quả các kỳ thi. Thời gian học để lấy bằng cấp đầu tiên mất chừng bốn đến sáu năm, trong đó trung bình là năm năm.
Chương trình học bao gồm các môn bắt buộc, thay thế, và tự chọn. Các sinh viên học lấy bằng phải thi hai hay ba môn cơ bản liên quan đến chuyên ngành mà mình chọn. Ở cuối khóa học bậc đại học, các sinh viên đều được nhận bằng như 15 nhau, nhưng sinh viên có thành tích xuất sắc nhất thì được bằng ưu. Hầu hết các cơ sở giáo dục đại học có đào tạo sau đại học cho sinh viên theo học.
Các khóa học này thường kết thúc bằng một loạt các kỳ thi [56], [66]. Hệ thống đại hoc, cao đẳng ở Hàn Quốc gồm: Đại học chuyên môn cung cấp chương trình sau bậc giáo dục trung học. Hiện nay, Hàn Quốc có khoảng 150 trường đại học chuyên môn; trong đó, khoảng 10 trường là trường quốc lập, còn lại là trường dân lập. Mục đích của giáo dục đại học chuyên môn là đào tạo kỹ thuật viên bậc trung cấp bằng việc cung cấp nền tảng của lý thuyết và kỹ thuật vững chắc.
Giáo trình được đặc hóa của đại học chuyên môn được phân chia thành công nghệ học, nông học, ngư nghiệp, điều dưỡng, sức khỏe, gia đình, công việc xã hội, nghệ thuật và thể dục v. Tùy theo giáo trình mà cung cấp chương trình dạy 2 năm hoặc 3 năm. Một vài chương trình học như điều dưỡng, sức khỏe, vật lý trị liệu, bác sĩ trị liệu, công nghệ học, sinh học, X-quang thì cần phải học 3 năm, các chương trình còn lại thì chỉ cần học 2 năm. Vì học viên sẽ được đào tạo kỹ năng và kiến thức chuyên môn một cách thực dụng nên sau khi tốt nghiệp có thể xin việc làm và nếu muốn có thể xin học lên hệ đại học 4 năm.
Chương trình trình độ cử nhân là đại học hệ 4 năm và hiện nay, ở Hàn Quốc có khoảng 250 trường Đại học. Tuy nhiên, y học, Đông y và nha khoa thì phải học đến 6 năm. Vì Đại học của Hàn Quốc được điều hành theo hình thái của đại học tổng hợp nên mỗi đại học các khoa được mở rất đa dạng. Về đào tạo thạc sĩ và tiến sĩ: Nếu tốt nghiệp đại học thì có thể học lên chương trình thạc sĩ và tiến sĩ và đuợc cấp bằng.
Thạc sĩ thông thường học 2-3 năm, còn tiến sĩ học 2-4 năm.