CHƯƠNG I: PHẦN GIỚI THIỆU 1.1 Tính cấp thiết của đề tài Ngành du lịch là một trong những ngành có xu hướng phát triển mạnh m trên thế giới với hơn 5 tổng thu nhập toàn cầu được tạo ra bởi ngành này một số địa điểm c n là thu nhập ch nh của người dân địa phương chiếm tổng lượng ngoại tệ lớn cả nước. Hơn hết du lịch c n là một công cụ đ c lực để quản bá phong tục tập quán văn hoá của nước địa phương góp phần xây dựng hình ảnh và mang mọi người lại với nhau. M c d là một trong những ngành phát triển bền vững và t có những hậu quả nghiêm trọng lên môi trường sự gia tăng số lượng và ra đời của du lịch đại trà s không tránh kh i những ảnh hưởng tiêu cực lên sức kho tài nguyên môi trường c ng như cuộc sống xung quanh của người dân xung quanh nhất là những v ng c n hoang sơ t phát triển như Bình Định Đà N ng Phú Quốc. Tại địa phương Bình Định trước kia là một tỉnh có mức sống khá thấp.
Những năm trở lại đây t năm 6 trở đi tỉnh Bình Định là một địa điểm thu hút khách du lịch đ c biệt là Thành phố Quy Nhơn luôn được săn đón bởi khách du lịch trong nước và nước ngoài. Những khu du lịch sinh thái khách sạn hay homestay được xây dựng lúc nào c ng trong tình trạng cháy ph ng. Chúng ta có thể thấy được những ngày h là những ngày cao điểm của m a du lịch đường xá lúc nào c ng đông ngh t người xe ô tô hay xe ô tô điện rất nhiều. M t trái đi đôi với sự tấp nập đông đúc đó vấn đề ô nhi m môi trường hay không kh tại tỉnh Bình Định nói chung và Thành phố Quy Nhơn nói riêng là một vấn đề cần được quan tâm.
Trong khi phần lớn các nghiên cứu đều đ xoay quanh ảnh hưởng v mô giữa ngành du lịch và môi trường kh a cạnh về mối liên kết giữa môi trường đối với du khách qua nhận thức c ng như trách nhiệm của du khách liên quan đến tình trạng thiên nhiên địa phương trong bối cảnh môi trường cấp thiết hiện nay vẫn c n nhận được t sự quan tâm. Nghiên cứu này tập trung vào các yếu tố trách nhiệm môi trường và những khả năng của hành vi lai lịch sự điều tiết xung quanh đối với mối quan hệ giữa du khách và địa phương hay điểm đến hứa h n s đưa ra những góc nhìn c ng như kiến thức mới t 4 đó tìm ra giải pháp khả thi t kh a cạnh này để giảm bớt gánh n ng môi trường gây ra bởi nghành du lịch tại Bình Định nói riêng và cả nước nói chung 1.2 Mục tiêu nghiên cứu Mục tiêu chính: phân tích các yếu tố ảnh hưởng đến ý định hành vi du lịch có trách nhiệm với môi trường của khách du lịch tại Bình Định. Mục tiêu cụ thể: - Phân tích thực trạng ý thức của du khách và môi trường du lịch tại tỉnh Bình Định - Phân tích các nhân tố ảnh hưởng đến hành vi du lịch có trách nhiệm với môi trường của khách du lịch tại Bình Định. - Đề xuất các giải pháp và các hàm ý, chính sách nhằm hạn chế các tác động tiêu cực và phát huy các tác động tích cực của hành vi du lịch của du khách đến tỉnh Bình Định 1.3 Đối tượng và phạm vi nghiên cứu - Đối tượng nghiên cứu: các nhân tố ảnh hưởng đến hành vi du lịch có trách nhiệm tại tỉnh Bình Định - Phạm vi nghiên cứu: không gian nghiên cứu tại khu vực tỉnh Bình Định - Giai đoạn nghiên cứu: 2017 – 2022 1.4 Phương pháp nghiên cứu - Sử dụng phương pháp thống kê để mô tả thực trạng du lịch và du khách đến Bình Định - Phân tích nhân tố khám phá EFA được sử dụng để xác định các nhân tố ảnh hưởng đến ý định hành vi du lịch có trách nhiệm của khách du lịch với môi trường tại tỉnh Bình Định và đánh giá tác động của các nhân tố đó đến ý định hành vi du lịch có trách nhiệm với môi trường của khách du lịch 5 CHƯƠNG II: CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ CÁC NHÂN TỐ ẢNH HƯỞNG ĐẾN HÀNH VI DU LỊCH CÓ TRÁCH NHIỆM VỚI MÔI TRƯỜNG CỦA KHÁCH DU LỊCH TẠI BÌNH ĐỊNH 2.1 Tổng quan lý thuyết 2.1 Khái niệm về du lịch Theo Tổ chức Du lịch Thế giới (World Tourist Organization) - một tổ chức thuộc Liên Hợp Quốc, “du lịch bao gồm tất cả mọi hoạt động của những người du hành tạm trú trong mục đ ch tham quan khám phá và tìm hiểu trải nghiệm ho c trong mục đ ch nghỉ ngơi giải tr thư gi n; c ng như mục đ ch hành nghề và những mục đ ch khác nữa trong thời gian liên tục nhưng không quá một năm ở bên ngoài môi trường sống định cư; nhưng loại tr các du hành mà có mục đ ch ch nh là kiếm tiền.
Du lịch c ng là một dạng nghỉ ngơi năng động trong môi trường sống khác hẳn nơi định cư”. Hay nói cách khác, “du lịch là việc đi lại nhằm mục đ ch niềm vui ho c kinh doanh; c ng là lý thuyết và thực hành về tổ chức các chương trình đi du lịch ngành kinh doanh nhằm thu hút cung cấp và giải tr cho khách du lịch và việc kinh doanh của các tổ chức điều hành các tour du lịch”. Tổ chức Du lịch Thế giới định ngh a du lịch nói chung theo ngh a "vượt ra ngoài nhận thức chung về du lịch là chỉ giới hạn trong hoạt động nghỉ l " vì mọi người "đi du lịch và ở trong những nơi ngoài môi trường thông thường của họ không quá một năm liên tiếp để giải tr và không t hơn 4 giờ với mục đ ch kinh doanh và các mục đ ch khác" Du lịch có thể là nội địa trong quốc gia của khách du lịch ho c quốc tế và du lịch quốc tế có cả ý ngh a đến và đi đối với cán cân thanh toán của một quốc gia.2 Khách du lịch Là những người đi ra kh i môi trường sống thường xuyên của mình để đến một nơi khác trong thời gian t hơn tháng liên tục với mục đ ch ch nh của chuyến đi là thăm 6 quan, nghỉ ngơi, vui chơi giải tr hay các mục đ ch khác ngoài việc tiến hành các hoạt động để đem lại thu nhập và kiếm sống ở nơi đến. Khái niệm khách du lịch này được áp dụng cho cả khách du lịch quốc tế và khách du lịch trong nước và áp dụng cho cả khách đi du lịch trong ngày và đi du lịch dài ngày có nghỉ qua đêm.
Khách du lịch quốc tế: Khách du lịch quốc tế đến Việt Nam (cụ thể ở một địa phương nào đó của Việt Nam là những người đi ra khỏi môi trường sống thường xuyên của một nước đang thường trú đến Việt Nam trong thời gian t hơn 2 tháng với mục đ ch của chuyến đi không phải để tiến hành các hoạt động nhằm đem lại thu nhập và kiếm sống ở Việt Nam. Khách du lịch trong nước: Khách du lịch trong nước là những người đi ra khỏi môi trường sống thường xuyên của mình để đến một nơi khác ở trong nước với thời gian liên tục t hơn 2 tháng và mục đ ch ch nh của chuyến đi để thăm quan, nghỉ ngơi, vui chơi giải tr hay các mục đ ch khác ngoài việc tiến hành các hoạt động nhằm đem lại thu nhập và kiếm sống ở nơi đến.3 Du lịch có trách nhiệm 2.1 Khái niệm du lịch có trách nhiệm Trải qua quá trình phát triển, các quốc gia đều b t đầu hướng đến sự phát triển bền vững, trong đó có phát triển du lịch bền vững. Du lịch có trách nhiệm và du lịch bền vững có sự tương đồng về khái niệm và mục tiêu. Khái niệm du lịch bền vững ra đời t năm 992, tuy nhiên đối tượng và phương pháp thực hiện như thế nào vẫn là vấn đề luôn được đ t ra.
Trước nhu cầu thực tế đó, khái niệm du lịch có trách nhiệm được đưa ra năm 2002 thể hiện cách thức tiến hành để thực sự hướng tới phát triển du lịch bền vững. Theo tuyên bố Cap Town (2002), du lịch có trách nhiệm được định nghĩa vào năm 2002 tại Cape Town – một thành phố thuộc Nam Phi c ng với Hội nghị thượng đỉnh thế giới về phát triển bền vững. Du lịch có trách nhiệm là "tạo ra những nơi tốt hơn cho người ở và những nơi tốt hơn để mọi người đến thăm”. Du lịch có trách nhiệm đòi hỏi 7 các nhà quản lý, điều hành, chủ khách sạn, chính quyền, người dân địa phương và khách du lịch phải có trách nhiệm, hành động làm cho du lịch bền vững hơn.
Tuyên bố Cape Town (2002), thừa nhận rằng Du lịch có trách nhiệm có nhiều hình thức khác nhau, nó được đ c trưng bởi du lịch, khách du lịch và những bên liên quan trong ngành du lịch: - Giảm thiểu các tác động tiêu cực đến kinh tế, môi trường và xã hội; - Tạo ra lợi ích kinh tế lớn hơn cho người dân địa phương và nâng cao phúc lợi của cộng đồng sở tại, cải thiện điều kiện làm việc và khả năng tiếp cận ngành công nghiệp; - Quan tâm đến người dân địa phương trong các quyết định có ảnh hưởng đến cuộc sống và thay đổi cuộc sống của họ; - Có những đóng góp tích cực vào việc bảo tồn các di sản văn hóa và thiên nhiên, vào việc duy trì sự đa dạng của thế giới; - Cung cấp những trải nghiệm thú vị hơn cho khách du lịch thông qua các kết nối có ý nghĩa hơn với người dân địa phương, và hiểu biết nhiều hơn về các vấn đề văn hóa, xã hội và môi trường của địa phương; - Cung cấp cơ hội tiếp cận cho người khuyết tật và người yếu thế; - Nhạy cảm về văn hóa, tạo ra sự tôn trọng giữa khách du lịch và chủ nhà, đồng thời xây dựng lòng tự hào và sự tự tin của địa phương. Theo Luật Du lịch Việt Nam, du lịch có trách nhiệm là một cách tiếp cận quản lý du lịch, nhằm tối đa hóa lợi ích kinh tế, xã hội, môi trường và giảm thiểu chi phí tới các điểm đến.