Luận văn thạc sĩ về lý thuyết giảng văn trong "Giảng văn Chinh phụ ngâm" của Đặng Thai Mai

Luận văn thạc sĩ nghiên cứu vnu ued một số vấn đề lí thuyết giảng văn trong giảng văn chinh phụ ngâm của đặng thai mai, khảo sát thực trạng, phân tích nguyên nhân, đề xuất giải

Chuyên ngành

Sư phạm Ngữ văn

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận văn thạc sĩ

2015

108
3
0

Phí lưu trữ

35 Point

Mục lục chi tiết

LỜI CẢM ƠN

1. MỞ ĐẦU

1.1. Tác giả Đặng Thai Mai và “Giảng văn Chinh phụ ngâm”

1.2. Tác giả Đặng Thai Mai

1.3. “Giảng văn Chinh phụ ngâm”

1.4. Quan điểm giảng văn của Đặng Thai Mai

1.5. Khái niệm giảng văn

1.6. Khái niệm giảng văn của Đặng Thai Mai

1.7. Quan niệm của Đặng Thai Mai về mục đích, tác dụng của giảng văn trong nhà trường

1.8. Vai trò của môn Ngữ văn và quan điểm về mục đích giảng văn trong nhà trường phổ thông hiện nay

1.8.1. Vai trò của môn Ngữ văn trong nhà trường

1.8.2. Quan điểm về mục đích giảng văn trong nhà trường phổ thông hiện nay

1.9. Tiểu kết chương 1

2. Ý NGHĨA PHƢƠNG PHÁP LUẬN CỦA “GIẢNG VĂN CHINH PHỤ NGÂM”

2.1. Một số nguyên tắc và kĩ thuật giảng văn trong “Giảng văn Chinh phụ ngâm”

2.1.1. Một số nguyên tắc giảng văn trong “Giảng văn Chinh phụ ngâm”

2.1.2. Một số kĩ thuật giảng văn trong “Giảng văn Chinh phụ ngâm”

2.2. Vận dụng nguyên tắc, kĩ thuật giảng văn của Đặng Thai Mai trong đọc – hiểu văn học trung đại

2.2.1. Đặc điểm của văn học trung đại

2.2.2. Dạy học văn học trung đại từ hướng tiếp cận thi pháp học

2.2.3. Dạy học văn học trung đại từ lịch sử phát sinh

2.2.4. Dạy học văn học trung đại từ đặc trưng thể loại

2.3. Tiểu kết chương 2

3. THỰC NGHIỆM SƢ PHẠM

3.1. Mục đích thực nghiệm

3.2. Nội dung thực nghiệm và phương pháp thực nghiệm

3.3. Đối tượng thực nghiệm và đối chứng

3.4. Chuẩn bị và tổ chức thực nghiệm

3.5. Thiết kế thực nghiệm

3.6. Giáo án đối chứng

3.7. Giáo án thực nghiệm

3.8. Kết quả thực nghiệm và đánh giá

3.8.1. Kết quả thực nghiệm

3.8.2. Phân tích, đánh giá

3.9. Tiểu kết chương 3

TÀI LIỆU THAM KHẢO

Tóm tắt

I. Tổng quan về Nghiên cứu lý thuyết giảng văn trong Giảng văn Chinh phụ ngâm

Nghiên cứu lý thuyết giảng văn trong "Giảng văn Chinh phụ ngâm" của Đặng Thai Mai là một chủ đề quan trọng trong lĩnh vực giáo dục và văn học. Tác phẩm này không chỉ mang giá trị nghệ thuật mà còn chứa đựng những phương pháp giảng dạy có thể áp dụng trong giáo dục hiện đại. Đặng Thai Mai, một nhà sư phạm nổi tiếng, đã đưa ra những quan điểm sâu sắc về giảng văn, giúp người học hiểu rõ hơn về tác phẩm văn học cổ điển Việt Nam.

1.1. Đặng Thai Mai và vai trò của ông trong giảng văn

Đặng Thai Mai là một trong những nhà giáo dục có ảnh hưởng lớn đến phương pháp giảng dạy văn học tại Việt Nam. Ông đã có những đóng góp quan trọng trong việc xây dựng lý thuyết giảng văn, đặc biệt là trong tác phẩm "Giảng văn Chinh phụ ngâm". Ông không chỉ là một nhà phê bình văn học mà còn là một người thầy tận tâm, luôn tìm cách truyền đạt kiến thức một cách hiệu quả nhất.

1.2. Ý nghĩa của Giảng văn Chinh phụ ngâm trong giáo dục

Tác phẩm "Giảng văn Chinh phụ ngâm" không chỉ là một tài liệu giảng dạy mà còn là một nguồn tư liệu quý giá cho việc nghiên cứu văn học. Nó giúp học sinh hiểu rõ hơn về giá trị văn hóa và nghệ thuật của văn học cổ điển Việt Nam, đồng thời cung cấp những phương pháp giảng dạy hiệu quả cho giáo viên.

II. Những thách thức trong việc giảng dạy văn học cổ điển hiện nay

Việc giảng dạy văn học cổ điển, đặc biệt là các tác phẩm như "Chinh phụ ngâm", đang gặp nhiều thách thức trong bối cảnh giáo dục hiện đại. Những khó khăn này không chỉ đến từ việc thiếu tài liệu mà còn từ sự thay đổi trong cách tiếp cận và phương pháp giảng dạy.

2.1. Khó khăn trong việc tiếp cận văn học cổ điển

Nhiều học sinh hiện nay gặp khó khăn trong việc tiếp cận và hiểu các tác phẩm văn học cổ điển do ngôn ngữ và bối cảnh lịch sử khác biệt. Điều này đòi hỏi giáo viên phải có những phương pháp giảng dạy sáng tạo để giúp học sinh vượt qua rào cản này.

2.2. Thiếu tài liệu và phương pháp giảng dạy hiệu quả

Sự thiếu hụt tài liệu giảng dạy và phương pháp giảng dạy hiệu quả là một trong những thách thức lớn nhất trong việc giảng dạy văn học cổ điển. Giáo viên cần tìm kiếm và phát triển các tài liệu phù hợp để hỗ trợ cho việc giảng dạy.

III. Phương pháp giảng dạy hiệu quả từ Giảng văn Chinh phụ ngâm

Đặng Thai Mai đã đưa ra nhiều phương pháp giảng dạy hiệu quả trong "Giảng văn Chinh phụ ngâm". Những phương pháp này không chỉ giúp học sinh hiểu rõ hơn về tác phẩm mà còn phát triển kỹ năng phân tích và cảm thụ văn học.

3.1. Phương pháp phân tích văn bản

Phân tích văn bản là một trong những phương pháp quan trọng mà Đặng Thai Mai áp dụng trong giảng dạy. Ông khuyến khích học sinh tìm hiểu sâu về nội dung và hình thức của tác phẩm, từ đó phát hiện ra những giá trị nghệ thuật và tư tưởng mà tác giả muốn truyền tải.

3.2. Phương pháp so sánh và đối chiếu

Phương pháp so sánh và đối chiếu giúp học sinh nhận thức rõ hơn về sự khác biệt và tương đồng giữa các tác phẩm văn học. Đặng Thai Mai đã sử dụng phương pháp này để giúp học sinh hiểu rõ hơn về bối cảnh lịch sử và văn hóa của tác phẩm.

IV. Ứng dụng thực tiễn của lý thuyết giảng văn trong giáo dục hiện đại

Lý thuyết giảng văn trong "Giảng văn Chinh phụ ngâm" có thể được áp dụng vào thực tiễn giảng dạy văn học hiện nay. Việc áp dụng những phương pháp này không chỉ giúp nâng cao chất lượng giảng dạy mà còn tạo ra môi trường học tập tích cực cho học sinh.

4.1. Tích hợp lý thuyết vào chương trình giảng dạy

Việc tích hợp lý thuyết giảng văn vào chương trình giảng dạy hiện nay là rất cần thiết. Điều này giúp giáo viên có thể áp dụng những phương pháp giảng dạy hiệu quả, từ đó nâng cao chất lượng học tập của học sinh.

4.2. Đánh giá hiệu quả giảng dạy

Đánh giá hiệu quả giảng dạy là một phần quan trọng trong việc áp dụng lý thuyết giảng văn. Giáo viên cần có những tiêu chí rõ ràng để đánh giá sự tiến bộ của học sinh trong việc tiếp cận và hiểu biết về văn học cổ điển.

V. Kết luận và triển vọng tương lai của nghiên cứu giảng văn

Nghiên cứu lý thuyết giảng văn trong "Giảng văn Chinh phụ ngâm" của Đặng Thai Mai không chỉ có giá trị trong quá khứ mà còn mang lại nhiều triển vọng cho tương lai. Những phương pháp giảng dạy mà ông đề xuất vẫn còn nguyên giá trị và có thể được áp dụng trong bối cảnh giáo dục hiện đại.

5.1. Tầm quan trọng của việc nghiên cứu giảng văn

Nghiên cứu giảng văn giúp giáo viên và học sinh hiểu rõ hơn về giá trị của văn học cổ điển, từ đó nâng cao nhận thức về văn hóa và lịch sử dân tộc.

5.2. Hướng đi cho nghiên cứu giảng văn trong tương lai

Trong tương lai, cần tiếp tục nghiên cứu và phát triển các phương pháp giảng dạy văn học cổ điển, đồng thời kết hợp với công nghệ và các phương pháp giảng dạy hiện đại để nâng cao hiệu quả giáo dục.

19/07/2025
Luận văn thạc sĩ vnu ued một số vấn đề lí thuyết giảng văn trong giảng văn chinh phụ ngâm của đặng thai mai

Trích đoạn nội dung tài liệu

mở đầu đến kết thúc. Ở phần trình bày về tác phẩm này, dù tác giả có nêu lên những hạn chế nhưng mục đích chính vẫn là: “Phần thứ ba của tập sách- là cốt nêu những đặc sắc trong tác phẩm của nhà nữ sĩ Việt Nam thế kỉ thứ XVIII” [28, tr. Như vậy, mục đích giảng văn của Đặng Thai Mai đã được ông thể hiện trực tiếp, rõ ràng: Giảng một khúc ngâm của dân tộc để khám phá nét đặc sắc của dân tộc ấy, của tác giả ấy. 8 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com Trong phần thứ tư tác giả đi vào cụ thể một số đoạn trích giảng, từ đó trình bày phương pháp giảng văn của mình.

Đoạn “Người chinh phụ trông chồng” với bài trích, bài tham khảo, bản dịch nghĩa, bài diễn giảng. Mặc dù trước đó đã có công trình Chinh phụ ngâm khúc dẫn giải của Nguyễn Đỗ Mục nhưng trong phần cuối của chuyên luận này, Đặng Thai Mai vẫn muốn trình bày lại toàn khúc ngâm với mong muốn “bởi một lẽ rất dễ hiểu là trong hoàn cảnh ngày nay những sách đã in ra hồi trước không còn đủ cho học sinh dùng nữa, mà giảng văn không thể không có áng văn trước mắt” [28, tr. Sự ra đời của cuốn “Giảng văn Chinh phụ ngâm” rất có ý nghĩa đối với lịch sử phương pháp giảng văn. Chính bởi vậy, đã có nhiều nhà nghiên cứu quan tâm tìm hiểu và đánh giá cao cuốn sách.

Đỗ Hữu Châu khi bàn về hoàn cảnh ra đời và vị trí của cuốn sách đã cho rằng Đặng Thai Mai đã “chỉ rõ vị trí của khúc ngâm trong lịch sử diễn tiến của nền văn học Việt Nam, mà còn cả với nền văn học thế giới, trước hết là nền văn học phương Đông, vị trí của nội dung và hình thức nữa. Đây có lẽ là lí do trả lời câu hỏi tại sao vào lúc ấy, năm 1950, trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp đang đi vào giai đoạn “chuẩn bị phản công” thầy Mai lại chọn ngay khúc Chinh phụ ngâm mà giảng, chắc chắn ngoài lí do hứng thú cá nhân, còn có lí do- dù thầy không nói ra- cuốn Chinh phụ ngâm có vị trí bản lề, đánh dấu sự đổi thay khá sâu sắc về tư tưởng và kĩ thuật trong văn học Việt Nam. Nó là tiền thân của Truyện Kiều và mở đường cho nền thi ca hiện đại” [40, tr. Bùi Duy Tân thì đánh giá: “Hình như viết gì, Đặng Thai Mai cũng phát hiện được giá trị cơ bản nhất của đối tượng.

Bài viết nào cũng có phần giá trị “tạc bia”, định hướng, mở đường” [40, tr. Còn Trần Đình Sử lại cho rằng đây là một “công trình viết cho hôm nay” và nhận xét: “Đặng Thai Mai đã đề xuất một phương pháp giảng văn mới mẻ theo hướng văn hóa học, thi pháp học” và “con đường Đặng Thai Mai một mình đã sớm dẫn bước, lẻ loi từ bốn mươi năm trước, hôm nay đã bắt đầu rộng mở và tấp nập” [40, tr. 9 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail. Quan điểm giảng văn của Đặng Thai Mai 1.

Khái niệm giảng văn Ở Việt Nam, giảng văn xuất hiện từ rất sớm, ngay từ khi chưa có các môn học khác. Thế nhưng đến nay khái niệm này vẫn chưa có một định nghĩa và cách dùng thống nhất. - Theo Từ điển Từ Hán Việt định nghĩa: Giảng (động từ) có nghĩa là cắt nghĩa [7, tr. 173]; “văn” là Văn học hoặc văn chương [7, tr.

Như vậy, giảng văn được hiểu là giảng giải, cắt nghĩa tác phẩm văn học hoặc văn chương. - Theo Từ điển Tiếng Việt, 1995, định nghĩa: “giảng” (động từ): trình bày kiến thức cặn kẽ cho người khác hiểu [36, tr. Và quan niệm “giảng văn” (động từ): giảng về văn học trong nhà trường bậc phổ thông [36, tr. - Theo Hoàng Tuệ, “giảng văn là tên gọi tương ứng với explication de texte trong truyền thống Pháp… “Explication” có nghĩa là “giảng giải”, “giải thích”, cũng có nghĩa là “phân tích”.

Từ Pháp này có gốc ở một động từ Latinh với nghĩa “mở nếp” tức phân tích” [40, tr. - Trong lịch sử nghiên cứu phê bình văn học truyền thống, giảng văn được dùng song song với “bình văn” để phân biệt hai khuynh hướng cảm thụ tác phẩm văn học. Bình văn là một truyền thống văn hóa lâu đời của người Việt Nam. Trên thực tế, “giảng văn” và “bình văn” gặp nhau và không tách biệt.

“Sự thật, hai truyền thống đó có gặp nhau. Giảng là phân tích để làm cơ sở cho bình, và bình cần dựa trên cơ sở giảng, tức phân tích” [40, tr. - Theo lịch sử khoa cử và giáo dục Việt Nam, từ thời phong kiến, khái niệm “giảng văn” đã được dùng để chỉ hoạt động giảng văn trên lớp của giáo viên và là một phân môn cơ bản của môn Văn trong nhà trường [30, tr. Như vậy, khái niệm giảng văn có nhiều quan niệm khác nhau.

Nhưng có thể khái quát lại: giảng văn vừa là một công việc lao động trên tác phẩm, vừa là lao động diễn giảng về văn của giáo viên đồng thời là một môn học có 10 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com tính cách nhà trường. Nó vừa là một môn khoa học đồng thời là một môn nghệ thuật. Nó là khoa học nhận thức tác phẩm văn học, nó cũng là nghệ thuật cảm thụ và truyền đạt cái hay cái đẹp của tác phẩm đó theo một yêu cầu sư phạm nhất định. Nó đòi hỏi một năng lực có tính chất tổng hợp rất cao trong mọi năng lực của người thầy.

“Như vậy, môn giảng văn, tất nhiên có những quy tắc của nó, nhưng phải chứa đựng yếu tố linh hoạt và sáng tạo, những yếu tố quyết định thành công của khoa học và nghệ thuật này” [20, tr. Ở mỗi bài văn và ở mỗi người cách giảng văn có khác nhau. Nói như vậy để nói rằng môn giảng văn dù không phá vỡ quy tắc của nó, vẫn không thể áp đặt vào những khuôn cứng nhắc đối với tất cả các bài, hay đối với tất cả các đối tượng phục vụ. Tuy nhiên tính linh hoạt và sáng tạo vẫn không mâu thuẫn với các quy tắc chính của môn giảng văn, theo đúng nguyên lý sư phạm, và như vậy, tất cả các bài giảng khi triển khai đều có một số điểm nhất quán về kết cấu và trình tự chung, như phải nêu rõ xuất xứ, cắt nghĩa việc trích đoạn, nêu rõ chủ đề, lựa chọn bố cục tương đối thích hợp nhất, trước khi đi vào phân tích từng câu văn, từng từ ngữ, từng điển cố trong các đoạn mạch, để bạn đọc dễ theo dõi đầu mối và hệ luận toàn bộ cấu trúc bài văn.

Bản chất của quá trình dạy văn trong nhà trường trước đây là truyền thụ - tái tạo. Lối học ấy ngày càng tỏ ra không thể đáp ứng được những đòi hỏi, bức xúc của thời đại, nên đã đặt ra yêu cầu đổi mới phương pháp dạy học văn. Cốt lõi của tinh thần đổi mới là: thầy hướng dẫn, tổ chức, học sinh chủ động, sáng tạo chiếm lĩnh tác phẩm. Để phù hợp với tình thần này, môn “Giảng văn” đã được đổi tên thành “Phân tích dạy học tác phẩm văn chương” và ngày nay đổi tên thành “Đọc - hiểu văn bản”.

Đến nay, khái niệm “giảng văn” hầu như không còn nhưng hoạt động giảng văn vẫn được quan tâm. Tên gọi mới đã xuất hiện nhưng trong một số cuốn sách ta vần thấy tác giả dùng khái niệm “giảng văn”. Vấn đề ở đây không phải nằm ở tên gọi. Quan trọng là ở quan niệm và hệ thống lí thuyết về tên gọi ấy.

Khi chưa có một quan niệm hoàn thiện về “giảng văn” thì tên gọi 11 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com chỉ là một cách nhấn mạnh khía cạnh này hay khía cạnh khác của hoạt động tìm hiểu tác phẩm văn chương mà thôi. Khái niệm giảng văn của Đặng Thai Mai Trong “Giảng văn Chinh phụ ngâm” và nhiều công trình nghiên cứu khác, Đặng Thai Mai đã sử dụng thuật ngữ “giảng văn”. Vậy giảng văn theo quan niệm của ông có hàm nghĩa như thế nào? Nhưng trước khi tìm hiểu quan niệm giảng văn của Đặng Thai Mai cũng cần biết ông đã phê phán một số quan niệm về giảng văn. Cụ thể là: + Giảng văn “không phải chỉ là ngồi nhận định và dẫn chứng với học sinh về nghĩa đen của một chữ hay “xuất xứ” của một điển tích, của một hình tượng, một câu văn mà thôi” [28, tr.

Nếu lối giảng văn hình thức chủ nghĩa đi vào giảng giải tủn mủn câu chữ thì ngược lại lối giảng văn này bỏ qua hình thức, chỉ căn cứ vào chủ đề, đại ý, nghĩa hiển ngôn, bề mặt của ngôn từ tác phẩm rồi diễn nôm lại, thuyết minh lại bằng lời của mình, theo cách hiểu chủ quan của mình. Đặng Thai Mai phê phán một cách nghiêm khắc, hóm hỉnh là: “nói lại bằng mấy câu văn xuôi không xuôi tí nào”. Không đi từ hình thức, không phân tích nghệ thuật, bao nhiêu tâm tư, khát vọng, “bao ý chí tình tứ sâu sắc mà người xưa đã nói với những lời chan chứa thi vị” được thay bằng những câu văn, những nhận định hời hợt, nông cạn, vụng về, thậm chí thô thiển. Đặng Thai Mai cho rằng, “đây không phải là một sự trạng riêng biệt ở các học hiệu nước ta ngày xưa… và ngày nay” mà là một thực trạng chung trong nhà trường Trung Quốc và Tây Âu một thời.

Nguyên nhân thứ nhất, theo ông, là ở trình độ của người giáo viên: Có những thầy giáo giảng văn mà “không hiểu gì về văn học”. Nguyên nhân thứ hai được bắt nguồn từ một quan niệm siêu hình rằng: “thưởng thức văn chương chỉ là câu chuyện chủ quan” chứ không phải giảng giải phê bình. + “Giảng văn không phải là phương tiện thôi miên vô ý thức làm học 12 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com sinh ngáp sái cả quai hàm” [28, tr. Sai lầm của giảng văn trong nhà trường chúng ta nhiều thập kỉ trước đây là đã nhận thức chưa đúng vai trò của học sinh, coi học sinh như một khách thể thụ động, một đối tượng chịu sự tác động từ phía giáo viên bằng một hệ thống biện pháp sư phạm bên ngoài.

Trong giờ giảng văn thầy tha hồ trổ hết tài nghệ thuyết trình, diễn giảng. Giảng văn như một phương tiện thôi miên mà giáo viên là một nhà ảo thuật còn học sinh là đối tượng bị điều khiển, chịu sự điều khiển. Lối giảng văn ấy không chỉ khiến học sinh chán nản với môn Văn mà cái gọi là chủ thể sáng tạo, vấn đề cá tính, bản lĩnh của học sinh trong thưởng thức, đánh giá văn chương cũng không có điều kiện để bộc lộ và phát triển.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ

Tài liệu "Nghiên cứu lý thuyết giảng văn trong 'Giảng văn Chinh phụ ngâm' của Đặng Thai Mai" mang đến cái nhìn sâu sắc về phương pháp giảng dạy văn học, đặc biệt là tác phẩm nổi tiếng "Chinh phụ ngâm". Tác giả không chỉ phân tích nội dung và hình thức của tác phẩm mà còn đề xuất các phương pháp giảng dạy hiệu quả, giúp giáo viên và học sinh hiểu rõ hơn về giá trị văn hóa và nghệ thuật của tác phẩm.

Độc giả sẽ tìm thấy nhiều lợi ích từ tài liệu này, bao gồm việc nâng cao khả năng giảng dạy và học tập văn học, cũng như phát triển tư duy phản biện thông qua việc phân tích các yếu tố nghệ thuật trong văn bản. Để mở rộng thêm kiến thức, bạn có thể tham khảo các tài liệu liên quan như Luận văn thạc sĩ vnu ued dạy học truyện ngắn hai đứa trẻ của nhà văn thạch lam ngữ văn 11 tập 1 theo đặc trưng thể loại, nơi cung cấp cái nhìn về giảng dạy truyện ngắn, hay Luận văn thạc sĩ vnu ued xây dựng hệ thống câu hỏi nêu vấn đề trong dạy học các đoạn trích truyện kiều ở lớp 9 trung học cơ sở, giúp bạn hiểu thêm về phương pháp đặt câu hỏi trong giảng dạy văn học. Cuối cùng, tài liệu Luận văn thạc sĩ vnu ued dạy học đoạn trích tình yêu và thù hận trong chương trình ngữ văn lớp 11 theo đặc trưng thể loại cũng sẽ cung cấp thêm thông tin hữu ích về giảng dạy các tác phẩm văn học khác. Những tài liệu này sẽ giúp bạn mở rộng kiến thức và cải thiện kỹ năng giảng dạy của mình.