Đại Học Quốc Gia TP HCM: Nghiên Cứu Giảm Nghèo Đa Chiều Ở Tỉnh Quảng Ngãi

Nghiên cứu chuyên sâu về giảm nghèo đa chiều tại tỉnh Quảng Ngãi, phân tích các yếu tố ảnh hưởng và đề xuất giải pháp. Tài liệu hữu ích cho nhà nghiên cứu, hoạch định chính sách.

Chuyên ngành

Kinh tế học

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận án tiến sĩ

2022

272
3
0

Phí lưu trữ

55 Point

Tóm tắt

I. Tổng Quan Về Giảm Nghèo Đa Chiều Tại Quảng Ngãi Bắt Đầu

Luận án tiến sĩ kinh tế này tập trung vào việc nghiên cứu giảm nghèo đa chiều tại tỉnh Quảng Ngãi. Năm 2007, Alkire và Foster đề xuất phương pháp đo lường nghèo mới, chú trọng tính đa chiều, được UNDP sử dụng để tính chỉ số Nghèo Đa Chiều (MPI). Nhiều quốc gia đã chuyển từ đo lường nghèo dựa trên thu nhập sang tiếp cận đa chiều. Theo Le, Nguyen, & Phung (2014a), giải quyết nghèo triệt để cần tính đến các khía cạnh như giáo dục, y tế và điều kiện sống. Hiện nay, nghèo đói được xem là hiện tượng đa chiều, thể hiện qua SDG đầu tiên của Chương trình nghị sự 2030. Ngày 15/9/2015, Việt Nam phê duyệt Đề án chuyển đổi phương pháp đo lường nghèo từ đơn chiều sang đa chiều giai đoạn 2016-2020 (Quyết định 1614/QĐ-TTg). Ngày 19/11/2015, Quyết định 59/2015/QĐ-TTg ban hành chuẩn nghèo tiếp cận đa chiều cho giai đoạn này. Cần có cách tiếp cận toàn diện hơn trên tất cả các lĩnh vực để đảm bảo các yếu tố như: Giáo dục, y tế, điều kiện về nhà ở, nguồn nước sinh hoạt, thông tin. Tuy nhiên, phương pháp đánh giá nghèo đa chiều theo chuẩn của Chính phủ Việt Nam giai đoạn 2016 – 2020 vẫn còn một số hạn chế (Đặng Hữu Liệu & Nguyễn Thị Hà Thành, 2017).

1.1. Tầm Quan Trọng Của Nghiên Cứu Nghèo Đói Quảng Ngãi

Nghiên cứu về nghèo đói Quảng Ngãi là vô cùng quan trọng do tỉnh này còn nhiều khó khăn, đặc biệt ở vùng sâu, vùng xa, miền núi. Giai đoạn 2010 – 2015, chuẩn nghèo dựa trên thu nhập, tỷ lệ hộ nghèo giảm. Tuy nhiên, năm 2016, khi áp dụng đo lường nghèo theo cách tiếp cận đa chiều, tỷ lệ hộ nghèo tăng lên, đặc biệt ở khu vực miền núi. Việc đánh giá tình hình giảm nghèo đa chiều giai đoạn 2016 - 2020 để có giải pháp nâng cao hiệu quả trong những năm tới là rất cần thiết. Nghị quyết Đại hội tỉnh Đảng bộ nhiệm kỳ 2020 – 2025 xác định giảm nghèo bền vững là một trong bốn nhiệm vụ trọng tâm, nhất là ở các huyện miền núi.

1.2. Nghiên Cứu Giảm Nghèo Hướng Tiếp Cận Mới Cho Quảng Ngãi

Luận án tiến sĩ này là một nghiên cứu giảm nghèo chuyên sâu và toàn diện về Quảng Ngãi. Xuất phát từ thực tiễn quốc gia chuyển đổi phương pháp đo lường, đánh giá nghèo theo cách tiếp cận đa chiều, cần có nghiên cứu nhằm khuyến nghị chính sách giảm nghèo phù hợp hơn với chuẩn nghèo mới, phù hợp hơn với nhận thức mới về nghèo, thích hợp với mục tiêu phát triển bền vững trong bối cảnh hội nhập kinh tế quốc tế, toàn cầu hóa. Đồng thời, một trong những mục tiêu lớn của tỉnh Quảng Ngãi trong thực thi chính sách giảm nghèo theo chuẩn nghèo tiếp cận đa chiều là hỗ trợ cho người nghèo nâng cao thu nhập, cải thiện đời sống, đồng thời tăng cường cơ hội để họ có thể tiếp cận được các dịch vụ xã hội cơ bản.

II. Thách Thức Giảm Nghèo Đa Chiều Ở Quảng Ngãi 6 Rào Cản

Công cuộc giảm nghèo của Việt Nam nói chung và Quảng Ngãi nói riêng còn nhiều khó khăn, tăng thêm do tác động của biến đổi khí hậu và dịch COVID-19. Quảng Ngãi, mặc dù có Khu kinh tế Dung Quất, nhưng phần lớn tỉnh, đặc biệt vùng sâu, vùng xa, miền núi, vẫn đối mặt nhiều thách thức. Mục tiêu giảm nghèo 2,5% - 2%/năm giai đoạn 2016 – 2020 chưa đạt (chỉ 1,6%/năm). Các dịch vụ xã hội cơ bản như y tế, giáo dục có cải thiện về mạng lưới nhưng chất lượng còn hạn chế. Hạ tầng giao thông, nước sạch và chất lượng đời sống còn nhiều bất cập. Theo kết quả rà soát đánh giá nghèo năm 2020, tỷ lệ nghèo ở khu vực miền núi cao hơn hẳn so với đồng bằng, tạo ra sự không đồng đều về mức sống và tiếp cận dịch vụ xã hội. Điều này đòi hỏi chính quyền địa phương quan tâm hơn trong phân bổ nguồn lực. Quảng Ngãi luôn là một trong 03 tỉnh có số hộ nghèo cao nhất khu vực duyên hải Miền Trung. Cần có nghiên cứu khuyến nghị chính sách giảm nghèo phù hợp hơn với chuẩn nghèo mới và mục tiêu phát triển bền vững.

2.1. Chính Sách Giảm Nghèo Hiện Tại Điểm Mạnh Hạn Chế

Thực hiện đo lường và thực thi chính sách giảm nghèo theo cách tiếp cận đa chiều đòi hỏi toàn diện hơn trên tất cả các lĩnh vực và phải đảm bảo các yếu tố như: Giáo dục, y tế, điều kiện về nhà ở, nguồn nước sinh hoạt, thông tin. Tuy nhiên, phương pháp đánh giá nghèo đa chiều theo chuẩn của Chính phủ Việt Nam giai đoạn 2016 – 2020 vẫn còn một số hạn chế bởi các chỉ thị lựa chọn vẫn chưa phản ánh được toàn diện các khía cạnh cuộc sống (Đặng Hữu Liệu & Nguyễn Thị Hà Thành, 2017). Việc đo lường mức độ nghèo cần có những lựa chọn chuẩn mực, theo đó một phần của thước đo cơ bản để đánh giá nghèo đa chiều đòi hỏi phải xem xét kỹ lưỡng các tùy chọn thực nghiệm.

2.2. Vùng Nghèo Quảng Ngãi Giải Quyết Bất Bình Đẳng Vùng Miền

Theo kết quả rà soát đánh giá nghèo năm 2020, tỷ lệ nghèo của các địa phương thuộc khu vực miền núi là khá cao và cao hơn hẳn so với các địa phương thuộc khu vực đồng bằng. Sự không đồng đều đã trở thành vấn đề nổi bật, không chỉ với mức sống tiền tệ, mà còn ở sự tiếp cận các dịch vụ xã hội cơ bản, an sinh xã hội và những lĩnh vực khác của cuộc sống. Điều này gợi ý chính quyền địa phương cần có sự quan tâm trong phân bổ nguồn lực cho công tác giảm nghèo, đảm bảo không tạo nên khoảng cách điều kiện sống quá cách biệt ở từng vùng khác nhau.

III. Phương Pháp Đo Lường Nghèo Đa Chiều Áp Dụng Tại Quảng Ngãi

Luận án này tập trung nghiên cứu phương pháp đo lường nghèo đa chiều và ứng dụng nó trong bối cảnh Quảng Ngãi. Cần có những lựa chọn chuẩn mực để đo lường mức độ nghèo. Thước đo cơ bản để đánh giá nghèo đa chiều đòi hỏi phải xem xét kỹ lưỡng các tùy chọn thực nghiệm (Alkire & Kanagaratnam, 2020). Ngày 07 tháng 01 năm 2021, Chính phủ ban hành Nghị định số 07/2021/NĐ-CP quy định chuẩn nghèo đa chiều giai đoạn 2021 – 2025, theo đó bổ sung thêm một chiều đo lường là “Việc làm” với hai chỉ số thành phẩn (việc làm, người phụ thuộc trong hộ gia đình); đồng thời nâng tiêu chí thu nhập lên mức cao hơn và bắt đầu áp dụng từ năm 2022. Điều này cho thấy sự thay đổi liên tục trong cách tiếp cận và đo lường nghèo đói của Việt Nam.

3.1. Tiêu Chí Nghèo Đa Chiều Đánh Giá Toàn Diện Hơn Về Nghèo

Thực hiện đo lường và thực thi chính sách giảm nghèo theo cách tiếp cận đa chiều đòi hỏi toàn diện hơn trên tất cả các lĩnh vực và phải đảm bảo các yếu tố như: Giáo dục, y tế, điều kiện về nhà ở, nguồn nước sinh hoạt, thông tin. Cần phải xem xét các tiêu chí nghèo đa chiều một cách cẩn thận để có thể đánh giá chính xác mức độ nghèo của người dân. Điều này đòi hỏi sự nghiên cứu kỹ lưỡng và phân tích dữ liệu để đưa ra những kết luận chính xác và đáng tin cậy.

3.2. Đo Lường Nghèo Đa Chiều theo AF Ưu Điểm và Ứng Dụng

Luận án tiến sĩ kinh tế này đã nghiên cứu phương pháp đo lường nghèo đa chiều theo Alkire & Foster (AF). Đánh giá thực trạng nghèo và giảm nghèo đa chiều, xác định các yếu tố ảnh hưởng đến nghèo đa chiều; trên cơ sở đó, khuyến nghị hàm ý chính sách, đề xuất giải pháp giảm nghèo đa chiều ở tỉnh Quảng Ngãi.Hệ thống hóa cơ sở lý thuyết về nghèo; tổng thuật tài liệu và tổng quan nghiên cứu liên quan đến giảm nghèo đa chiều ở cả trong và ngoài nước. Xây dựng mô hình phân tích và đánh giá thực trạng nghèo đa chiều ở tỉnh Quảng Ngãi; phân tích các yếu tố ảnh hưởng đến nghèo đa chiều.

IV. Giải Pháp Giảm Nghèo Đa Chiều Hướng Đến Phát Triển Bền Vững Quảng Ngãi

Luận án tiến sĩ kinh tế này sẽ đề xuất giải pháp giảm nghèo đa chiều bền vững cho Quảng Ngãi. Chính sách giảm nghèo cần phù hợp hơn với chuẩn nghèo mới và mục tiêu phát triển bền vững. Mục tiêu lớn của tỉnh là hỗ trợ người nghèo nâng cao thu nhập, cải thiện đời sống và tiếp cận các dịch vụ xã hội cơ bản. Cần đánh giá tình hình giảm nghèo đa chiều giai đoạn 2016 - 2020 để có giải pháp nâng cao hiệu quả trong những năm tới. Nghị quyết Đại hội tỉnh Đảng bộ nhiệm kỳ 2020 – 2025 xác định giảm nghèo bền vững là một trong bốn nhiệm vụ trọng tâm.

4.1. Phát Triển Kinh Tế Đi Đôi Với An Sinh Xã Hội Quảng Ngãi

Cần phát triển kinh tế đi đôi với an sinh xã hội để giảm nghèo bền vững. Mục tiêu chung của tỉnh Quảng Ngãi trong giai đoạn 2021 – 2025 là đẩy mạnh giảm nghèo cho khu vực miền núi và đồng bào dân tộc thiểu số nên đã xây dựng kế hoạch giảm nghèo khu vực miền núi là 4% - 4,5%/năm, trong khi vùng đồng bằng là 0,4% - 0,8%/năm. Sự phát triển trên các mặt kinh tế - xã hội tỉnh Quảng Ngãi thời gian qua được đánh giá là theo những chính sách chung và xu hướng phát triển của nền kinh tế Việt Nam, chưa phát huy hết tiềm năng nội lực của địa phương.

4.2. Hỗ Trợ Giảm Nghèo Tập Trung vào Dân Tộc Thiểu Số

Luận án xem xét cần có sự ưu tiên trong việc hỗ trợ giảm nghèo cho đồng bào dân tộc thiểu số, giúp họ có cơ hội tiếp cận các dịch vụ cơ bản và nâng cao chất lượng cuộc sống. Với mục tiêu kế hoạch giảm từ 2,5% - 2%/năm, nhưng kết quả tốc độ giảm nghèo bình quân giai đoạn 2016 – 2020 là 1,6%/năm, chưa đạt mục tiêu giảm nghèo mà tỉnh Quảng Ngãi xác định. Các dịch vụ xã hội cơ bản như y tế, giáo dục đều có những cải thiện về mạng lưới nhưng luôn gặp các giới hạn về chất lượng; hạ tầng giao thông, nước sạch và chất lượng đời sống của một bộ phận dân cư còn nhiều bất cập.

V. Ứng Dụng Kết Quả Nghiên Cứu Giảm Nghèo Tại Quảng Ngãi

Phân tích dữ liệu và bằng chứng thực tế về nghèo đa chiềuQuảng Ngãi là yếu tố quan trọng. Cần so sánh nghèo đa chiều ở Quảng Ngãi với các tỉnh thành khác. Tác động của các yếu tố bên ngoài (biến đổi khí hậu, dịch bệnh) đến nghèo đa chiều cần được xem xét. Vai trò của các tổ chức xã hội và cộng đồng trong giảm nghèo cũng cần được đánh giá. Các mô hình giảm nghèo thành công (trong nước và quốc tế) và khả năng áp dụng tại Quảng Ngãi sẽ được phân tích.

5.1. Phân Tích Nghèo Quảng Ngãi Dữ Liệu Thực Tế Quan Trọng

Luận án tiến sĩ kinh tế sẽ phân tích dữ liệu thực tế về nghèo đa chiều tại Quảng Ngãi. Cần có những nghiên cứu và đánh giá cụ thể để xác định các yếu tố ảnh hưởng đến tình trạng nghèo đói, từ đó đưa ra những giải pháp phù hợp. Nghiên cứu sinh chọn đề tài "Nghiên cứu giảm nghèo đa chiều ở tỉnh Quảng Ngãi" làm luận án tiến sĩ. Mục tiêu chung của luận án là đánh giá thực trạng nghèo và giảm nghèo đa chiều, xác định các yếu tố ảnh hưởng đến nghèo đa chiều; trên cơ sở đó, khuyến nghị hàm ý chính sách, đề xuất giải pháp giảm nghèo đa chiều ở tỉnh Quảng Ngãi.

5.2. Tác Động Của Giảm Nghèo Đến Kinh Tế Xã Hội Quảng Ngãi

Luận án sẽ đánh giá tác động của giảm nghèo đến sự phát triển kinh tế xã hội của tỉnh Quảng Ngãi. Việc nghiên cứu và phân tích các yếu tố ảnh hưởng đến giảm nghèo, cũng như đánh giá hiệu quả của các chính sách và chương trình đã triển khai, đóng vai trò quan trọng trong việc đưa ra các quyết định và giải pháp phù hợp nhằm thúc đẩy phát triển kinh tế - xã hội của tỉnh.

VI. Kết Luận Tương Lai Của Giảm Nghèo Tại Quảng Ngãi

Luận án hướng đến một tương lai giảm nghèo bền vững cho Quảng Ngãi. Phát triển du lịch cộng đồng và tạo sinh kế bền vững cho người nghèo là một hướng đi tiềm năng. Cần nâng cao năng lực cho cán bộ làm công tác giảm nghèo. Ứng dụng công nghệ thông tin trong công tác giảm nghèo cũng là một giải pháp hiệu quả. Cần có cái nhìn tổng quan và phân tích sâu sắc về vấn đề nghèo đói để xây dựng những chính sách và giải pháp phù hợp, nhằm cải thiện đời sống của người dân và thúc đẩy sự phát triển bền vững của tỉnh.

6.1. Sinh Kế Bền Vững Chìa Khóa Cho Giảm Nghèo Lâu Dài

Luận án nhấn mạnh tầm quan trọng của việc tạo ra sinh kế bền vững cho người dân nghèo. Cần có những chính sách và chương trình hỗ trợ phù hợp để giúp họ có thể tự chủ và thoát khỏi cảnh nghèo đói. Bên cạnh đó, cần tạo điều kiện thuận lợi để người dân tiếp cận các nguồn lực và dịch vụ cần thiết để phát triển kinh tế và cải thiện chất lượng cuộc sống.

6.2. Chính Sách Giảm Nghèo Cần Thay Đổi Để Hiệu Quả Hơn

Luận án sẽ đưa ra những khuyến nghị về việc điều chỉnh chính sách giảm nghèo để phù hợp với tình hình thực tế và đạt hiệu quả cao hơn. Cần có sự tham gia của cộng đồng và các tổ chức xã hội trong quá trình xây dựng và thực hiện chính sách, nhằm đảm bảo tính minh bạch và trách nhiệm giải trình.

13/05/2025
Nghiên cứu giảm nghèo đa chiều r nở tỉnh quảng ngãi

Trích đoạn nội dung tài liệu

Chương 1 trình bày tổng quan các công trình nghiên cứu về giảm nghèo đa chiều theo hai nhóm tiếp cận phổ biến: (i) nhận diện và đánh giá mức độ thiếu hụt các chiều khác nhau, từ đó đề xuất giải pháp giảm nghèo theo hướng tập trung nguồn lực cải thiện các chiều thiếu hụt nghiêm trọng, (ii) nghiên cứu đánh giá các yếu tố ảnh hưởng đến nghèo đa chiều, từ đó khuyến nghị chính sách tác động vào các yếu tố được cho là có ảnh hưởng đến tình trạng nghèo đa chiều. Trên cơ sở tổng quan các công trình nghiên cứu có liên quan, đề tài xác định xác định những vấn đề nghiên cứu thống nhất và những khoảng trống liên quan đến nghiên cứu. CÁC CÔNG TRÌNH NGHIÊN CỨU Ở NƯỚC NGOÀI Kể từ khi quan niệm nghèo đói là hiện tượng đa chiều được khởi xướng từ các tác phẩm Sen, cùng với dữ liệu của các quốc gia ngày càng đầy đủ thông tin về thỏa dụng nhu cầu cơ bản trong xã hội, vấn đề nghiên cứu liên quan đến nghèo đa chiều đã trở nên phổ biến và thu hút nhiều nhà nghiên cứu quan tâm. Nghiên cứu giảm nghèo đa chiều từ đầu thế kỷ 21 đến nay có hai cách tiếp cận chính: (1) Nhận diện và đánh giá mức độ thiếu hụt các chiều khác nhau, từ đó đề xuất giải pháp giảm nghèo theo hướng tập trung nguồn lực cải thiện các chiều thiếu hụt nghiêm trọng.

Các khía cạnh cấu thành chỉ số nghèo đa chiều có mối quan hệ chặt chẽ với nhau cho thấy để giải quyết vấn đề nghèo đói cần có một hệ thống chính sách hoàn chỉnh và đồng bộ. Le và cộng sự (2014a) cho rằng giải quyết vấn đề nghèo đói sẽ triệt để hơn nếu tất cả các khía cạnh của đói nghèo như giáo dục, y tế và điều kiện sống được tính đến trong việc đo lường và thiết kế các chính sách hỗ trợ xã hội. Chen, Leu, và Wang (2019) cho rằng các chính sách giảm nghèo nên được xây dựng tùy thuộc vào đặc điểm thiếu hụt của thành phần trong chỉ số nghèo đa chiều. Với cách tiếp cận này, một số các nhà nghiên cứu điển hình có thể kể đến như Wagle (2005, 2008), S.

Alkire và Seth (2008), Batana (2008), Vijaya, Lahoti, và Swaminathan (2014), Zahra và Zafar (2015), Wang và Wang (2016), Mohanty và cộng sự (2018), Lu, Routray, và Ahmad (2019). -12- Wagle (2005, 2008) sử dụng đồng thời các chỉ tiêu vật chất (phúc lợi kinh tế), năng lực và sự hòa nhập xã hội (sức khỏe, giáo dục, chất lượng cuộc sống) để xây dựng giả thiết nghèo đói đa chiều. Theo nghiên cứu “Đo lường nghèo đa chiều với khả năng kinh tế, năng lực và hòa nhập xã hội: Một trường hợp từ Kathmandu, Nepal” của Wagle (2005), chính sách quan trọng để cải thiện phúc lợi kinh tế là cần phải tăng thu nhập hộ gia đình, đưa các hộ gia đình vào thị trường lao động và các hoạt động kinh tế khác thúc đẩy các chính sách tập trung vào việc chuẩn bị nguồn nhân lực có kỹ năng, tạo cơ hội việc làm và cung cấp sự tiếp cận tài chính của các cơ quan; đồng thời coi vai trò của giáo dục là trọng tâm nhất trong xã hội, bởi lẽ thiếu giáo dục rõ ràng liên quan đến khả năng duy trì sức khỏe của một người cùng với những thực tiễn làm suy yếu tiềm năng kinh tế, ví dụ như người có học vấn hay người thông tin ít có khả năng nghèo hơn không chỉ vì họ được chuẩn bị tốt hơn cho việc làm mà còn bởi vì họ có những quyết định sáng suốt hơn trong việc mua hoặc quản lý tài nguyên cũng như đưa ra các quyết định về cuộc sống khác. Bằng việc thực hiện phân tích các đặc điểm nhân khẩu của các nhóm người nghèo khác như các cách tiếp cận truyền thống khác, Wagle (2008) trong nghiên cứu “Nghèo đa chiều: Một cách tiếp cận đo lường thay thế cho Hoa Kỳ?” đã chỉ ra người nghèo tập trung không cân đối vào các nhóm nhân khẩu học nhất định: người da đen, người gốc Tây Ban Nha, người Mỹ da đỏ, phụ nữ góa bụa, người độc thân.

có khả năng sẽ rơi vào nghèo cao hơn. Kết quả đo lường chính xác hơn và toàn diện hơn từ cách tiếp cận nghèo đa chiều sẽ giúp các nhà hoạch định chính sách tập trung nguồn lực vào các nhóm cụ thể, tuy nhiên cũng cần thiết cải tiến về khái niệm và phương pháp luận của đánh giá nghèo theo cách tiếp cận đa chiều cho các nghiên cứu ứng dụng có liên quan và rộng hơn (Wagle, 2008). Trong nghiên cứu “Đo lường nghèo đa chiều ở Ấn Độ: một đề xuất mới” S. Alkire và Seth (2008) sử dụng một chỉ số đo lường thiếu hụt cho hộ gia đình riêng lẻ dựa trên dữ liệu Khảo sát Gia đình và Sức Khỏe Quốc gia (NFHS-3) của Ấn Độ từ năm 2002 (gọi là chỉ số thiếu hụt đa chiều - BPL), kết luận một cách rõ ràng rằng đói nghèo có nhiều khía cạnh.

Cụ thể, nghiên cứu đã đưa ra cách xác định hộ gia đình có rơi vào nghèo đói hay không thông qua mười ba thông số kinh tế xã hội bao gồm: quy mô đất đai, loại nhà, an ninh lương -13- thực, quần áo, vệ sinh, học vấn, phương tiện sinh kế và nợ nần. Alkire và Seth khẳng định rằng việc xác định người nghèo bằng cách sử dụng Chỉ số BPL của họ vừa hiệu quả vừa cung cấp cái nhìn sâu hơn về các khía cạnh của đói nghèo ở các bang khác nhau, từ đó có chính sách giảm nghèo hiệu quả hơn. Theo những nghiên cứu vừa được giới thiệu ở trên, việc xác định hộ nghèo đa chiều dựa trên hệ thống chỉ tiêu phản ánh các khía cạnh khác nhau của đời sống. Tùy thuộc vào cách tiếp cận và quan điểm khác nhau mà các chỉ số sử dụng là khác nhau, ít có sự tương đồng và không có sự đồng thuận về biện pháp tốt nhất về đo lường và đánh giá nghèo đa chiều.

Bắt đầu từ năm 2007, sau khi S. Alkire và Foster (2007) công bố phương pháp đo lường đánh giá nghèo đa chiều bằng chỉ số MPI, các nghiên cứu bắt đầu có sự thống nhất cơ bản về thang đo và các chỉ số cấu thành thang đo nghèo đa chiều. Vận dụng phương pháp S. Alkire và Foster (2007), Batana (2008) ước tính đói nghèo đa chiều ở 14 nước châu Phi cận Sahara bởi thước đo nghèo được chọn từ một tập hợp các ngưỡng đủ hợp lý để sự thiếu hụt ở các chiều phản ánh được khía cạnh phúc lợi và đói nghèo, và MDGs là phù hợp để đưa ra kết quả nhận dạng nghèo.

Trên cơ sở đó, các chiều nghèo được xác định bao gồm tài sản (điện, phương tiện truyền thông, tủ lạnh, xe, sàn nhà, điện thoại, nước sạch, nhà vệ sinh), sự trao quyền, giáo dục và chỉ số sức khỏe con người. Bốn chiều được gán trọng số bằng nhau và bằng 1, và một trong số chúng (tài sản) cũng được chia đều thành tám kích thước lồng nhau. Nghiên cứu cũng đề xuất hướng nghiên cứu trong tương lai có thể bao gồm việc khám phá những ảnh hưởng của sự thay đổi về trọng số đối với kết quả đánh giá nghèo. Nhìn chung, phương pháp được đề xuất có vẻ phù hợp để đo lường đói nghèo ở các nước đang phát triển như ở các nước Châu Phi cận Sahara (Batana, 2008).

Cũng theo cách tiếp cận này, Santos và Ura (2008) sử dụng dữ liệu Điều tra mức sống của Bhutan năm 2007 để ước lượng nghèo đa chiều ở Bhutan qua các chỉ số: thu nhập, giáo dục, phòng ở, tiếp cận điện và nước uống; riêng khu vực nông thôn có đề cập thêm chỉ số về tiếp cận đường đi và tiếp cận nguồn đất sở hữu. Kết quả nghiên cứu cho thấy tình trạng nghèo đa chiều chủ yếu là một hiện tượng nông thôn, trong đó chủ yếu phản ánh sự thiếu thốn về giáo dục, điện, phòng -14- ở, thu nhập và tiếp cận với đường sá; quyền sở hữu đất và nước có đóng góp tương đối nhỏ hơn trong nghèo đa chiều. Tình trạng nghèo đa chiều cũng có tính phân bố theo vùng địa phương, cụ thể là các huyện Samtse, Mongar, Chukha, Trashigang và Samdrup Jongkhar được xác định là đóng góp cao nhất cho tình trạng nghèo đa chiều nói chung. Santos và Ura (2008) cũng kết luận rằng phương pháp luận này được gợi ý như một công thức tiềm tàng cho đo lường nghèo đói quốc gia và phân bổ ngân sách giữa các huyện và các ngành trong công cuộc giảm nghèo.

Phân tích nghèo đa chiều ở cấp độ cá nhân, Zahra và Zafar (2015) nghiên cứu “Bất bình đẳng và nghèo đa chiều: Trường hợp nghiên cứu cộng đồng Kitô giáo Lahore, Pakistan” đã thu thập thông qua cuộc khảo sát tự điều tra với một mẫu 1.800 cá nhân thuộc cộng đồng Kitô hữu của thành phố Lahore. Nghiên cứu này đã xác định bảy khía cạnh của nghèo đói bao gồm mức sống, môi trường, tài sản, giáo dục, y tế, sinh kế và trên hết là sự loại trừ xã hội. Phân tích thực nghiệm đã được thực hiện với sự trợ giúp của kỹ thuật lập bản đồ đói nghèo của Alkire và Foster (2011) và các kỹ thuật mô hình toán kinh tế Logit và Probit, qua đó tính toán mức độ nghèo đói, độ sâu và mức độ nghiêm trọng (M0, M1 và M2) đồng thời đo lường tác động của các yếu tố quyết định về kinh tế xã hội và nhân khẩu học đối với các biểu đồ nghèo đói của cộng đồng Kitô hữu. Kết quả nghiên cứu cho thấy các tầng lớp này bị mắc vào chu kỳ đói nghèo, và cơ sở hạ tầng kinh tế xã hội nghèo nàn không cho phép họ thoát khỏi đói nghèo.

Sử dụng phương pháp Alkire và Foster, Wang và Wang (2016) đã đo lường, đánh giá nghèo đa chiều bằng chỉ số MPI với các đặc tính của Trung Quốc kết hợp cách tiếp cận phân tích theo chiều dọc, phân tích không gian GIS trong các điều kiện địa lý và kinh tế xã hội khác nhau. Trên cơ sở kết hợp phân tích định lượng GIS với kỹ thuật xử lý hình ảnh kỹ thuật số RS, nghiên cứu đã đề xuất mô hình đánh giá mức nghèo đói của mỗi địa phương và phân tích các yếu tố đóng góp vào sự nghèo đói.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ

Tài liệu "Nghiên cứu Giảm Nghèo Đa Chiều tại Quảng Ngãi: Luận Án Tiến Sĩ Kinh Tế" cung cấp cái nhìn sâu sắc về các khía cạnh đa chiều của nghèo đói tại Quảng Ngãi, từ nguyên nhân đến giải pháp. Luận án không chỉ phân tích thực trạng nghèo đói mà còn đề xuất các chính sách và biện pháp giảm nghèo hiệu quả, giúp nâng cao chất lượng cuộc sống cho người dân. Đặc biệt, tài liệu này mang lại lợi ích cho các nhà nghiên cứu, nhà hoạch định chính sách và những ai quan tâm đến vấn đề phát triển bền vững.

Để mở rộng kiến thức của bạn về các chính sách giảm nghèo, bạn có thể tham khảo tài liệu Luận văn thạc sĩ đánh giá thực trạng nghèo và chính sách hỗ trợ giảm nghèo trên địa bàn huyện đức huệ tỉnh long an giai đoạn 2011 2014, nơi cung cấp cái nhìn tổng quan về thực trạng nghèo tại một khu vực khác. Ngoài ra, tài liệu Thực thi chính sách giảm nghèo bền vững trên địa bàn quận 7 thành phố hồ chí minh sẽ giúp bạn hiểu rõ hơn về cách thức thực hiện các chính sách giảm nghèo trong bối cảnh đô thị. Cuối cùng, tài liệu Giải pháp giảm nghèo bền vững theo tiêu chí nghèo đa chiều tại huyện định hóa tỉnh thái nguyên sẽ cung cấp thêm các giải pháp cụ thể cho vấn đề giảm nghèo đa chiều. Những tài liệu này sẽ là nguồn thông tin quý giá giúp bạn hiểu sâu hơn về các vấn đề liên quan đến giảm nghèo.