Chương 1 VAI TRÒ NHÀ NƯỚC TRONG PHÁT TRIỂN THỊ TRƯỜNG KHOA HỌC - CÔNG NGHỆ : CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ KINH NGHIỆM QUỐC TẾ 1. Phát triển thị trường khoa học- công nghệ 1. Những khái niệm cơ bản Thứ nhất, khái niệm về khoa học và công nghệ * Khoa học: Thế giới vật chất và tinh thần bao gồm các hiện tượng và quá trình hết sức phong phú, đa dạng và phức tạp. Từ khi xuất hiện, loài người ra sức tìm hiểu, khám phá ra bản chất bên trong, các quy luật chi phối sự vận động, phát triển của các sự vật, hiện tượng, các quá trình của thế giới hiện thực và của bản thân con người.
Chính quá trình tìm tòi, khám phá đó làm cho khoa học ra đời và không ngừng phát triển. Khoa học theo nghĩa rộng bao gồm những đặc trưng: - Khoa học là một lĩnh vực hoạt động của con người. Để tồn tại và phát triển, con người phải tiến hành nhiều hoạt động khác nhau: Kinh tế, chính trị, tôn giáo, văn hoá, giáo dục, thể dục thể thao, quốc phòng-an ninh trong đó có hoạt động khoa học. - Đối tượng nghiên cứu của khoa học là các sự vật, hiện tượng và quá trình của tự nhiên, xã hội và tất cả những gì thuộc về con người.
Sở dĩ đối tượng nghiên cứu của khoa học rộng lớn như vậy vì để tồn tại và phát triển, con người phải quan tâm đến chính bản thân mình và tất cả những gì ảnh hưởng trực tiếp hoặc gián tiếp đến cuộc sống của mình. - Mục đích của hoạt động nghiên cứu khoa học là tìm ra các thuộc tính, tính chất, kết cấu bên trong của mỗi sự vật và mối liên hệ giữa các sự vật, hiện tượng. Những kết quả của hoạt động khoa học là làm tăng hiểu biết của con người về thế giới hiện thực. Những kết quả đó được gọi là tri thức khoa học.
Tri thức khoa học là những hiểu biết về tự nhiên, xã hội và về con người; được thể hiện bằng các phát minh dưới dạng lý thuyết, định lý, định luật, công thức, nguyên tắc. Theo nghĩa hẹp, khoa học là hệ thống tri thức về các sự vật, hiện tượng và quá trình của tự nhiên, xã hội và con người. Để khám phá ra bản chất, quy luật vận động của sự vật hiện tượng, khoa học sử dụng nhiều phương pháp khác nhau: thống kê, thực nghiệm, phân tích, tổng hợp. Sự phát triển của khoa học dẫn đến sự hình thành các ngành, chuyên ngành khoa học ngày càng sâu.
Sự phát triển của khoa học làm cho con người tích luỹ được các tri thức khoa học ngày càng lớn. Khoa học được phân chia thành KHTN và KHXH. KHTN bao gồm các ngành khoa học nghiên cứu các hiện tượng và quá trình tự nhiên. Đó là các ngành khoa học như: toán học, lý học, hoá học, sinh học.
KHXH bao gồm các ngành khoa học nghiên cứu các hiện tượng và quá trình xã hội. Đó là các ngành như: kinh tế học, tâm lý học, xã hội học, luật học. Ngày nay, người ta còn tách một số ngành trong khoa học xã hội và gọi là khoa học nhân văn nh- ư: văn học, sử học. Vì đối tượng nghiên cứu của các ngành là các hiện tượng và quá trình xã hội nên các ngành khoa học nhân văn không thể nằm ngoài khoa học xã hội.
Gianh giới giữa KHTN và KHXH chỉ là tương đối và chúng bổ sung, hỗ trợ cho nhau. Chẳng hạn trong kinh tế học, xã hội học người ta sử dụng rất nhiều các công thức, định lý toán học. Ngay trong sử học người ta cũng phải sử dụng các phương pháp lý học, hoá học. để xác định chính xác niên đại của các cổ vật, thậm chí của cả một nền văn minh.
* Công nghệ: Hiện nay trên thế giới có nhiều quan niệm khác nhau về công nghệ. Cuối thập niên tám mươi của thế kỷ XX, ở nước ta có một cuộc tranh luận về khái niệm khoa học kỹ thuật hay khoa học - kỹ thuật - công nghệ. Khi đó, khái niệm công nghệ được đồng nhất với khái niệm kỹ thuật. Khái niệm kỹ thuật được định nghĩa là: “việc sử dụng tổng hợp các công cụ lao động, các nguyên liệu sản xuất, các phương pháp do con người sáng tạo ra, đưa vào quá trình lao động để tạo ra của cải vật chất cho xã hội”.
Cùng với sự phát triển của nền sản xuất, hàng loạt khái niệm mới xuất hiện, trong đó có khái niệm công nghệ. Root cho rằng: “công nghệ là dạng kiến thức có thể áp dụng được vào việc sản xuất ra các sản phẩm và sáng tạo ra các sản phẩm mới”. Theo quan niệm này, công nghệ chính là sự vận dụng những thành tựu khoa học vào sản xuất. Đây là ưu điểm nổi bật của khái niệm này: nó làm rõ được quan hệ giữa khoa học và công nghệ.
Tuy nhiên, quan niệm về công nghệ như vậy còn đơn giản. Cùng quan niệm này là Tác giả P. Ông cho rằng: “công nghệ là sự áp dụng khoa học vào công nghiệp bằng cách sử dụng những nghiên cứu và cách xử lý một cách có hệ thống và có phương pháp”. Sự khác nhau giữa Ông và tác giả trên ở chỗ là Ông đã cảm nhận được tính phức tạp của công nghệ.
Nhiều nhà nghiên cứu khác cũng đã đưa ra những quan niệm tương tự. Các nhà nghiên cứu khác tiến xa hơn trong quan niệm về công nghệ khi đặt nó trong quan hệ với thị trường. Jones cho rằng: Công nghệ là cách thức mà qua đó các nguồn lực được chuyển thành hàng hoá”. Theo quan niệm này, công nghệ được gắn với nền kinh tế hàng hoá hay kinh tế thị trường.
Tuy nhiên, khái niệm này lại có nhược điểm là khá đơn giản, chưa đề cập đến quan hệ giữa khoa học và công nghệ. Theo Uỷ ban kinh tế xã hội Châu á - Thái Bình Dương “Công nghệ là hệ thống tri thức về quy trình kỹ thuật chế biến vật liệu và thông tin. Nó bao gồm tất cả kỹ năng, kiến thức, thiết bị và phương pháp sử dụng trong sản xuất, chế tạo dịch vụ công nghiệp, dịch vụ quản lý”. Khái niệm này sâu rộng hơn những khái niệm trên nhưng chủ yếu mới đề cập đến mặt kỹ thuật.
UNCTAD đưa ra định nghĩa về công nghệ đầy đủ hơn. “Công nghệ là một đầu vào cần thiết cho sản xuất và như vậy, nó được mua bán trên thị trường như một hàng hoá được thể hiện ở một trong những dạng sau: - Tư liệu sản xuất và đôi khi là các sản phẩm trung gian, được mua và bán trên thị trường, đặc biệt là gắn với các quyết định đầu tư. - Nhân lực, thông thường là nhân lực có trình độ và đôi khi là nhân lực có trình độ cao và chuyên sâu, với khả năng sử dụng đúng các thiết bị và kỹ thuật và làm chủ được bộ máy giải quyết vấn đề và sản xuất thông tin. - Thông tin, dù đó là thông tin kỹ thuật hay thông tin thương mại, được đưa ra trên thị trường hay được giữ bí mật như một phần của hoạt động độc quyền”.
Đây là định nghĩa khá đầy đủ, chỉ ra được cấu trúc của công nghệ và đặc biệt đã gắn công nghệ với cơ chế thị trường. Theo Luật khoa học - công nghệ năm 2000 thì công nghệ “là tập hợp các phương pháp các quy trình, kỹ năng bí quyết, công cụ, phương tiện dùng để biến đổi các nguồn lực thành sản phẩm” [50]. Vũ Anh Tuấn, công nghệ được hiểu theo nghĩa là “tập hợp các công cụ, phương tiện để biến đổi các nguồn lực tự nhiên, nguồn lực sản xuất trung gian thành hàng hoá tiêu dùng hoặc nguồn lực sản xuất trung gian” [66]. Công nghệ bao gồm phần cứng, hữu hình và phần mềm, vô hình.
Phát triển công nghệ gồm cả phần cứng (máy móc, thiết bị.), phần mềm (phát minh, sáng chế, giải pháp hữu ích. Như vậy, khái niệm công nghệ được hiểu đầy đủ là : Công nghệ là tập hợp những giải pháp kỹ thuật để chế tạo ra hàng hoá và dịch vụ; là toàn bộ quá trình biến các nguồn lực thành sản phẩm hàng hoá theo yêu cầu của thị trường. Theo khái niệm trên, bản chất của công nghệ là kỹ thuật (Công nghệ là tập hợp những giải pháp kỹ thuật để chế tạo ra hàng hoá và dịch vụ). Như vậy, giữa khái niệm công nghệ và khái niệm kỹ thuật không có sự khác biệt về bản chất.
Tuy nhiên, sự khác biệt quan trọng giữa 2 khái niệm này là ở chỗ, công nghệ thể hiện mục đích của các hoạt động kỹ thuật trong cơ chế thị trường (là toàn bộ quá trình biến các nguồn lực thành sản phẩm hàng hoá theo yêu cầu của thị trường). Hiện nay, cơ chế kinh tế thế giới sử dụng là cơ chế thị trường. Do đó, việc sử dụng khái niệm công nghệ phổ biến hơn khái niệm kỹ thuật là điều dễ hiểu. Theo quan niệm phổ biến hiện nay, công nghệ gồm bốn thành phần: - Thành phần kỹ thuật (technoware) bao gồm các thiết bị, máy móc kỹ thuật, nhà xưởng.
mang hình thái vật thể “hữu hình”. - Là thành phần thông tin phi vật thể “vô hình” (inforeware) gồm các bí quyết, phát minh, sáng chế, quy trình công nghệ, phương pháp công nghệ, cách thức xử lý giải pháp công nghệ. - Thành phần nhân lực (humanware) gồm kiến thức, kỹ năng, trình độ tay nghề, kinh nghiệm, về các lĩnh vực của người lao động, khả năng thích ứng với các điều kiện sản xuất của người lao động. - Thành phần tổ chức (orgaware) gồm việc tổ chức, quản lý, điều hành, kiểm tra, điều phối bố trí các nguồn lực.
Từ khái niệm khoa học và khái niệm công nghệ được đề cập ở trên, có thể thấy rằng, khoa học và công nghệ là hai khái niệm khác nhau. Khoa học phải tìm tòi, phát minh ra tri thức mới; công nghệ là việc ứng dụng tri thức đó vào thực tiễn cuộc sống, là việc ứng dụng những phát minh khoa học vào việc sản xuất ra hàng hoá và dịch vụ. Tuy nhiên, hai khái niệm đó có quan hệ chặt chẽ với nhau. Những thành tựu về khoa học là cơ sở, tiền đề cho sự phát triển công nghệ.
Sự phát triển công nghệ, một mặt, làm cho các thành tựu khoa học được ứng dụng trong thực tiễn, làm cho hoạt động khoa học mang tính thực tiễn, phục vụ thực tiễn. Mặt khác, sự phát triển của công nghệ làm cho hoạt động thực tiễn của con người có hiệu quả cao hơn nên có điều kiện đầu tư nhiều hơn cho khoa học; thực tiễn đặt ra cho khoa học những đòi hỏi mới cao hơn. Từ đó, thúc đẩy khoa học tiếp tục phát triển.