Luận án Tiến sĩ: Dạy học tác phẩm Việt Nam cho đàn phím điện tử bậc Sư phạm Âm nhạc

Luận án tiến sĩ nghiên cứu phương pháp dạy học tác phẩm Việt Nam cho đàn phím điện tử, góp phần nâng cao hiệu quả đào tạo Sư phạm Âm nhạc.

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận Án Tiến Sĩ

2020

317
0
0

Phí lưu trữ

75 Point

Tóm tắt

I. Tổng quan về dạy học tác phẩm Việt Nam cho đàn phím điện tử

Việc dạy học tác phẩm Việt Nam cho đàn phím điện tử giữ một vai trò chiến lược trong hệ thống đào tạo Đại học Sư phạm Âm nhạc tại Việt Nam. Đàn phím điện tử (ĐPĐT) không chỉ là một nhạc cụ phổ biến trên sân khấu chuyên nghiệp mà còn là công cụ giảng dạy âm nhạc không thể thiếu tại các trường phổ thông. Với khả năng mô phỏng âm thanh đa dạng, từ các nhạc cụ phương Tây đến nhạc cụ dân tộc Việt Nam, cùng các tính năng về tiết tấu, hòa âm tự động, ĐPĐT trở thành phương tiện hỗ trợ đắc lực cho giáo viên. Luận án của NCS. Thái Đình Dũng chỉ rõ, việc đào tạo sinh viên Sư phạm Âm nhạc cần tập trung vào khả năng sử dụng thành thạo nhạc cụ này, đặc biệt là trong việc thể hiện các tác phẩm mang bản sắc văn hóa dân tộc. Tầm quan trọng của việc đưa tác phẩm Việt Nam vào chương trình giảng dạy chính quy không chỉ nằm ở việc làm phong phú thêm kho tàng tác phẩm. Nó còn giúp giáo dục thẩm mỹ, bồi đắp tình yêu quê hương, đất nước và lòng tự hào dân tộc cho thế hệ trẻ. Các tác phẩm này, dù là chuyển soạn từ dân ca, ca khúc hay sáng tác mới, đều là nguồn tư liệu quý giá giúp sinh viên làm quen với các thang âm, điệu thức và tiết tấu đặc trưng của âm nhạc truyền thống. Việc này tạo ra một nền tảng vững chắc, giúp các giáo viên tương lai tự tin truyền đạt những giá trị văn hóa cốt lõi đến học sinh. Do đó, một chương trình dạy học tác phẩm Việt Nam cho đàn phím điện tử được xây dựng bài bản, khoa học là yêu cầu cấp thiết, đáp ứng mục tiêu đổi mới giáo dục toàn diện của Bộ Giáo dục và Đào tạo.

1.1. Vai trò của đàn phím điện tử trong giáo dục âm nhạc hiện đại

Đàn phím điện tử đã khẳng định vị thế không thể thay thế trong hoạt động giáo dục âm nhạc tại Việt Nam. Từ năm 1996, khi Bộ GD&ĐT chính thức mở mã ngành đào tạo bậc ĐHSP Âm nhạc, môn ĐPĐT đã trở thành học phần bắt buộc. Nhạc cụ này phát huy vai trò thiết yếu trong việc hỗ trợ giảng dạy các nội dung như Tập đọc nhạc, Học hát và các hoạt động ngoại khóa. Với ưu điểm nhỏ gọn, đa tính năng, có thể mô phỏng nhiều loại nhạc cụ và tích hợp sẵn phần đệm tự động, đàn phím điện tử giúp giờ học trở nên sinh động và hiệu quả hơn. Đặc biệt, trong bối cảnh chương trình giáo dục phổ thông mới yêu cầu tăng cường tính thực hành và trải nghiệm, vai trò của ĐPĐT càng trở nên quan trọng. Nó không chỉ là công cụ để giáo viên thị phạm mà còn là phương tiện để học sinh thực hành, khám phá và sáng tạo âm nhạc một cách trực quan.

1.2. Tầm quan trọng của tác phẩm Việt Nam trong chương trình đào tạo

Việc đưa tác phẩm Việt Nam vào chương trình đào tạo Sư phạm Âm nhạc có ý nghĩa sâu sắc về cả chuyên môn và giáo dục. Các tác phẩm này giúp sinh viên nhanh chóng tiếp thu kiến thức âm nhạc gần gũi với văn hóa dân tộc. Theo luận án, việc học các tác phẩm quen thuộc giúp sinh viên "dễ hiểu, dễ ghi nhớ giai điệu". Hơn nữa, nó tăng cường khả năng làm quen với các thang âm truyền thống, một kỹ năng quan trọng để xử lý và thể hiện đúng tinh thần âm nhạc Việt. Về mặt giáo dục, giảng dạy các tác phẩm mang âm hưởng dân gian góp phần "giáo dục thẩm mỹ và tính dân tộc", bồi dưỡng tình yêu quê hương và ý thức gìn giữ bản sắc văn hóa. Đây là nền tảng để các giáo viên tương lai có thể thực hiện tốt nhiệm vụ giáo dục toàn diện cho học sinh phổ thông.

II. Thách thức trong dạy học tác phẩm Việt Nam cho đàn phím điện tử

Quá trình dạy học tác phẩm Việt Nam cho đàn phím điện tử tại các trường Đại học Sư phạm Âm nhạc đang đối mặt với nhiều thách thức đáng kể. Một trong những vấn đề lớn nhất là sự thiếu hụt các giáo trình đàn phím điện tử được biên soạn một cách hệ thống và chuyên biệt cho đối tượng sư phạm. Nghiên cứu của Thái Đình Dũng cho thấy, nhiều cơ sở đào tạo vẫn phải sử dụng các tài liệu拼凑, chuyển soạn từ giáo trình piano hoặc các tuyển tập tác phẩm nước ngoài. Điều này dẫn đến phương pháp giảng dạy còn nặng về kỹ thuật piano cổ điển, chưa khai thác hết các tính năng đặc thù của ĐPĐT như Pitch Bend, tiết tấu tự động để mô phỏng âm nhạc Việt. Về kho tàng tác phẩm, mặc dù số lượng tác phẩm Việt Nam viết cho ĐPĐT không ít, nhưng các tác phẩm đạt chất lượng nghệ thuật cao vẫn còn khiêm tốn. Nhiều bản chuyển soạn tác phẩm còn mang tính gò ép, áp đặt kỹ thuật một cách máy móc, làm mất đi cái hồn của giai điệu gốc. Thêm vào đó, chương trình đào tạo ở các trường chưa có sự thống nhất, dẫn đến sự chênh lệch về chuẩn đầu ra. Một số nơi quá chú trọng vào tác phẩm kinh điển châu Âu, trong khi thời lượng dành cho tác phẩm Việt Nam còn hạn chế. Khảo sát thực tế cho thấy sinh viên gặp khó khăn khi phải tự tìm tòi, luyện tập các kỹ thuật diễn tấu đặc trưng của âm nhạc dân tộc trên một nhạc cụ hiện đại. Những hạn chế này không chỉ ảnh hưởng đến chất lượng đào tạo mà còn tạo ra rào cản cho các giáo viên tương lai khi ứng dụng kiến thức vào thực tiễn giảng dạy tại trường phổ thông.

2.1. Thực trạng thiếu hụt giáo trình và tác phẩm chất lượng cao

Một thực tế được chỉ ra trong luận án là "cho đến thời điểm này chưa có một công trình chuyên khảo nào về lĩnh vực tác phẩm Việt Nam dành riêng cho ĐPĐT trong đào tạo ĐHSP Âm nhạc". Các giáo trình hiện có thường là sự tổng hợp từ nhiều nguồn, thiếu tính hệ thống và chưa được chuẩn hóa. Về tác phẩm, nhiều bản chuyển soạn từ dân ca, ca khúc còn hạn chế về hình thức, chủ yếu áp dụng kỹ thuật với vòng hòa thanh, nhịp điệu không phù hợp, dẫn đến "kỹ thuật phức tạp, gò bó, không thể hiện rõ nội dung của tác phẩm". Sự khan hiếm tài liệu và tác phẩm chất lượng cao khiến cả giảng viên và sinh viên không có nhiều lựa chọn, gây khó khăn cho việc xây dựng một chương trình học phong phú và mang đậm bản sắc dân tộc.

2.2. Hạn chế về phương pháp giảng dạy tại các trường đại học

Phương pháp giảng dạy ĐPĐT tại nhiều cơ sở đào tạo còn tồn tại những bất cập. Nhiều giảng viên được đào tạo từ chuyên ngành Piano hoặc Accordéon nên có xu hướng áp dụng phương pháp dạy các nhạc cụ này cho ĐPĐT. Điều này làm hạn chế việc khai thác các tính năng độc đáo của đàn phím điện tử để thể hiện âm nhạc Việt. Việc hướng dẫn các kỹ thuật diễn tấu như sử dụng luyến, láy, và đặc biệt là Pitch Bend để mô phỏng tiếng đàn Bầu, đàn Nhị chưa được chú trọng. Khảo sát cho thấy, chỉ 18% sinh viên được điều tra thích phương pháp dạy của giảng viên, một tỷ lệ đáng báo động, cho thấy sự cần thiết phải đổi mới phương pháp để tạo hứng thú và nâng cao hiệu quả học tập cho sinh viên.

III. Phương pháp xử lý tác phẩm Việt Nam cho đàn phím điện tử

Để nâng cao hiệu quả dạy học tác phẩm Việt Nam cho đàn phím điện tử, việc xây dựng một hệ thống phương pháp xử lý tác phẩm khoa học là vô cùng cần thiết. Luận án đề xuất các giải pháp tập trung vào việc khai thác đặc trưng của từng loại hình tác phẩm, từ đó áp dụng kỹ thuật diễn tấu phù hợp. Đối với các tác phẩm chuyển soạn từ ca khúc hoặc dân ca, nguyên tắc cốt lõi là phải tôn trọng giai điệu gốc, tránh việc lạm dụng kỹ thuật hoặc hòa thanh phức tạp làm sai lệch tinh thần tác phẩm. Thay vào đó, người dạy và học cần tập trung vào việc lựa chọn âm sắc (Voice) và tiết tấu (Style) phù hợp với vùng miền, bối cảnh của bài hát. Ví dụ, với các làn điệu dân ca Quan họ Bắc Ninh, việc sử dụng các âm sắc mô phỏng tiếng sáo, nhị kết hợp với kỹ thuật luyến láy tinh tế sẽ hiệu quả hơn là dùng hòa thanh dày đặc. Đối với các tác phẩm viết cho thiếu nhi, sự đơn giản, trong sáng và vui tươi phải được đặt lên hàng đầu. Kỹ thuật không nên quá phức tạp, thay vào đó cần tập trung vào nhịp điệu rõ ràng, dễ nhớ. Với các tác phẩm sáng tác mới mang âm hưởng dân gian, đây là mảnh đất màu mỡ cho sự sáng tạo. Giảng viên cần hướng dẫn sinh viên phân tích cấu trúc, thang âm, điệu thức được sử dụng để tìm ra cách thể hiện độc đáo nhất, kết hợp hài hòa giữa yếu tố truyền thống và kỹ thuật hiện đại của đàn phím điện tử.

3.1. Hướng dẫn xử lý tác phẩm chuyển soạn và làn điệu dân ca

Việc chuyển soạn tác phẩm và xử lý các làn điệu dân ca đòi hỏi sự am hiểu sâu sắc về âm nhạc truyền thống. Nguyên tắc cơ bản là giữ lại "cái hồn" của giai điệu. Khi làm việc với các bài dân ca, cần chú ý đến đặc trưng thang âm ngũ cung và các thủ pháp luyến, láy đặc trưng. Thay vì áp dụng máy móc các hợp âm trưởng, thứ của âm nhạc phương Tây, nên ưu tiên sử dụng hòa thanh dựa trên các quãng 4, quãng 5 để tạo ra màu sắc gần gũi với âm nhạc dân tộc. Việc lựa chọn âm sắc (Voice) mô phỏng các nhạc cụ dân tộc như đàn Tranh, Bầu, Nhị, Sáo là yếu tố then chốt để thể hiện thành công các tác phẩm này trên đàn phím điện tử.

3.2. Kỹ thuật thể hiện âm hưởng dân gian trong tác phẩm mới

Đối với các tác phẩm sáng tác mới dựa trên chất liệu dân gian, người biểu diễn có không gian sáng tạo rộng lớn hơn. Điều quan trọng là phải phân tích được cách tác giả sử dụng và phát triển chất liệu dân gian. Giảng viên cần hướng dẫn sinh viên nhận diện các thang âm, tiết tấu đặc trưng được khai thác trong tác phẩm. Từ đó, sinh viên có thể vận dụng các tính năng hiện đại của đàn phím điện tử như phối hợp nhiều lớp âm sắc, sử dụng bộ nhớ đăng ký (Registration Memory) để chuyển đổi âm thanh và tiết tấu một cách linh hoạt. Kỹ thuật này giúp màn trình diễn trở nên sống động, đa dạng và thể hiện được sự giao thoa giữa truyền thống và hiện đại, đúng với ý đồ của người sáng tác.

IV. Bí quyết nâng cao kỹ thuật diễn tấu đàn phím điện tử hiệu quả

Làm chủ kỹ thuật diễn tấu là chìa khóa để thể hiện thành công các tác phẩm Việt Nam trên đàn phím điện tử. Khác với việc chơi các tác phẩm cổ điển phương Tây, âm nhạc Việt Nam đòi hỏi những kỹ năng đặc thù để tái tạo lại những nét luyến láy, nhấn nhá tinh tế của âm nhạc truyền thống. Luận án đã hệ thống hóa các kỹ thuật quan trọng cần được chú trọng trong quá trình dạy học tác phẩm Việt Nam cho đàn phím điện tử. Trước hết, việc thể hiện giai điệu, nhịp điệu và tiết tấu phải chính xác và linh hoạt. Sinh viên cần được rèn luyện để nắm bắt được những đặc trưng về nhịp điệu, chẳng hạn như nhịp ngoại, đảo phách thường thấy trong dân ca. Kỹ thuật chạy ngón cần được luyện tập không chỉ để đạt tốc độ mà còn để tạo ra sự mềm mại, uyển chuyển. Đặc biệt, việc sử dụng Pitch Bend là một kỹ thuật không thể thiếu. Bánh xe Pitch Bend cho phép người chơi tạo ra những âm thanh luyến, vuốt, mô phỏng kỹ thuật của các nhạc cụ dân tộc như đàn Bầu, đàn Nhị, mang lại cái hồn cho giai điệu. Bên cạnh đó, việc diễn tấu các loại thang âm và hòa thanh đặc trưng của Việt Nam, như thang âm ngũ cung, đòi hỏi người chơi phải thoát khỏi tư duy hòa thanh bảy bậc của phương Tây. Việc kết hợp nhuần nhuyễn các kỹ thuật này sẽ giúp sinh viên Đại học Sư phạm Âm nhạc không chỉ chơi đúng nốt mà còn thể hiện được chiều sâu và cảm xúc của tác phẩm.

4.1. Kỹ thuật diễn tấu giai điệu tiết tấu đặc trưng Việt Nam

Giai điệu và tiết tấu trong âm nhạc Việt Nam mang những nét đặc trưng riêng biệt. Giai điệu thường giàu tính tự sự, uyển chuyển, trong khi tiết tấu có thể biến đổi linh hoạt. Để diễn tấu tốt, sinh viên cần được hướng dẫn phân tích câu nhạc, xác định các nốt hoa mỹ, nốt luyến, nốt láy. Việc luyện tập các bài Etude (bài tập kỹ thuật) chuyên biệt cho âm nhạc Việt là cần thiết để rèn luyện sự linh hoạt của ngón tay. Giảng viên cần thị phạm và giải thích rõ cách xử lý các nốt nhấn, ngắt, và cách tạo ra các sắc thái mạnh nhẹ (dynamics) phù hợp với tinh thần của từng tác phẩm, từ hùng tráng đến trữ tình.

4.2. Cách sử dụng Pitch Bend luyến láy mô phỏng nhạc cụ dân tộc

Luận án nhấn mạnh vai trò của kỹ thuật Pitch Bend, luyến và láy trong việc "giúp sinh viên lĩnh hội đặc trưng của tác phẩm Việt Nam". Bánh xe Pitch Bend trên đàn phím điện tử là công cụ mạnh mẽ nhất để mô phỏng các kỹ thuật vuốt, nhấn, rung của nhạc cụ truyền thống. Để sử dụng hiệu quả, người học cần luyện tập cảm nhận về cao độ để điều khiển bánh xe một cách chính xác, tạo ra những âm thanh mềm mại, có hồn. Việc kết hợp Pitch Bend với kỹ thuật ngón như luyến (legato) và láy (trill) sẽ tái tạo gần như hoàn hảo những nét độc đáo của tiếng đàn Tranh, Sáo trúc, hay đàn Bầu, làm cho phần trình diễn trở nên sống động và đậm chất Việt Nam.

V. Ứng dụng thực tiễn dạy học tác phẩm Việt Nam cho sinh viên

Từ những cơ sở lý luận và phân tích thực trạng, luận án đã đề xuất các giải pháp ứng dụng thực tiễn nhằm nâng cao hiệu quả dạy học tác phẩm Việt Nam cho đàn phím điện tử. Một trong những đề xuất quan trọng nhất là việc cần bổ sung một số tác phẩm Việt Nam tiêu biểu vào chương trình đào tạo bắt buộc của ngành Đại học Sư phạm Âm nhạc. Việc này đảm bảo rằng mọi sinh viên đều được tiếp cận và rèn luyện với các tác phẩm nền tảng, có giá trị nghệ thuật và phù hợp với mục tiêu sư phạm. Các tác phẩm được đề xuất phân bổ cụ thể cho từng tín chỉ, dựa trên độ khó kỹ thuật tăng dần, giúp sinh viên phát triển kỹ năng một cách có hệ thống. Bên cạnh đó, luận án còn tiến hành chuyển soạn một số tác phẩm Việt Nam tiêu biểu, từ dân ca ba miền đến các ca khúc cách mạng, thiếu nhi. Quá trình chuyển soạn tuân thủ các nguyên tắc chặt chẽ: tôn trọng tác phẩm gốc, khai thác tối đa tính năng của ĐPĐT và phù hợp với trình độ của sinh viên. Các bản chuyển soạn này là nguồn tài liệu tham khảo quý giá cho cả giảng viên và sinh viên. Để kiểm chứng tính khả thi và hiệu quả của các giải pháp, một thực nghiệm sư phạm đã được tổ chức. Kết quả thực nghiệm cho thấy nhóm sinh viên được học theo phương pháp và giáo trình mới có sự tiến bộ vượt trội về kỹ năng biểu diễn và khả năng cảm thụ tác phẩm Việt Nam so với nhóm đối chứng. Điều này khẳng định hướng đi của nghiên cứu là hoàn toàn đúng đắn và có khả năng áp dụng rộng rãi.

5.1. Đề xuất bổ sung tác phẩm Việt Nam vào chương trình đào tạo

Tầm quan trọng của việc đưa tác phẩm Việt Nam vào chương trình bắt buộc là không thể phủ nhận. Luận án đề xuất một danh mục các tác phẩm cụ thể, được lựa chọn kỹ lưỡng dựa trên giá trị nghệ thuật và tính sư phạm. Việc này giúp chuẩn hóa nội dung giảng dạy, đảm bảo sinh viên sau khi ra trường có một vốn liếng tác phẩm nhất định để phục vụ công tác giảng dạy. Các tác phẩm này bao gồm cả độc tấu và các bài đệm hát ca khúc trong chương trình phổ thông, trang bị cho sinh viên những kỹ năng thực tế và cần thiết nhất.

5.2. Kết quả thực nghiệm sư phạm và đánh giá hiệu quả

Thực nghiệm sư phạm là bước đi quan trọng để kiểm chứng giả thuyết khoa học. Luận án đã tiến hành thực nghiệm tại Học viện Âm nhạc Huế, so sánh kết quả học tập giữa hai nhóm sinh viên. Kết quả xử lý bằng phương pháp thống kê toán học cho thấy "sự khác biệt trong kết quả dạy học của hai nhóm thực nghiệm và đối chứng". Nhóm thực nghiệm, được áp dụng các phương pháp giảng dạy mới và các tác phẩm chuyển soạn từ luận án, đã đạt kết quả cao hơn hẳn. Các em không chỉ tiến bộ về kỹ thuật diễn tấu mà còn thể hiện sự hứng thú và tự tin hơn khi xử lý tác phẩm Việt Nam.

VI. Hướng phát triển cho dạy học tác phẩm Việt Nam trên đàn phím

Nghiên cứu về dạy học tác phẩm Việt Nam cho đàn phím điện tử đã mở ra những hướng đi mới, đầy tiềm năng cho công tác đào tạo giáo viên âm nhạc tại Việt Nam. Những đóng góp của luận án không chỉ dừng lại ở việc giải quyết các vấn đề tồn đọng mà còn đặt nền móng cho sự phát triển bền vững trong tương lai. Tổng kết lại, nghiên cứu đã thành công trong việc hệ thống hóa cơ sở lý luận, phân tích sâu sắc thực trạng và đề xuất một hệ thống giải pháp đồng bộ, từ việc đổi mới chương trình đào tạo, phương pháp giảng dạy đến việc xây dựng kho tư liệu tác phẩm. Đây là nguồn tài liệu tham khảo có giá trị ứng dụng cao cho các cơ sở đào tạo ngành Đại học Sư phạm Âm nhạc trên cả nước. Hướng đi tương lai đòi hỏi sự chung tay của cả nhà quản lý, giảng viên và các nhà nghiên cứu. Cần tiếp tục nghiên cứu, sáng tác và chuyển soạn tác phẩm mới để làm phong phú thêmレパートリー. Việc xây dựng và ban hành một bộ giáo trình đàn phím điện tử thống nhất, chuẩn hóa cho bậc đại học sư phạm là nhiệm vụ cấp bách. Đồng thời, cần tổ chức các hội thảo, các lớp tập huấn chuyên đề để giảng viên có cơ hội trao đổi kinh nghiệm, cập nhật các phương pháp giảng dạy tiên tiến. Việc đầu tư vào cơ sở vật chất, trang bị các loại đàn phím điện tử hiện đại cũng là một yếu tố quan trọng. Với những định hướng rõ ràng này, chất lượng dạy học tác phẩm Việt Nam chắc chắn sẽ được nâng lên một tầm cao mới, góp phần đào tạo ra thế hệ giáo viên âm nhạc tài năng và tâm huyết.

6.1. Tổng kết những đóng góp chính và ý nghĩa của nghiên cứu

Luận án đã có những đóng góp quan trọng cả về lý luận và thực tiễn. Về lý luận, nghiên cứu đã làm sáng tỏ các khái niệm, hệ thống hóa các phương pháp và kỹ thuật đặc thù cho việc giảng dạy tác phẩm Việt Nam trên ĐPĐT. Về thực tiễn, luận án cung cấp một bộ giải pháp cụ thể, bao gồm các đề xuất cải tiến chương trình, các mẫu giáo án thực nghiệm và các bản chuyển soạn chất lượng. Kết quả nghiên cứu có thể "làm tài liệu tham khảo cho việc dạy học ĐPĐT của các cơ sở đào tạo ngành Sư phạm Âm nhạc tại Việt Nam", góp phần trực tiếp vào việc nâng cao chất lượng đào tạo.

6.2. Kiến nghị phát triển giáo trình và phương pháp giảng dạy mới

Để phát huy những kết quả đã đạt được, luận án đưa ra các kiến nghị mang tính chiến lược. Cần có sự đầu tư bài bản để biên soạn và thẩm định một bộ giáo trình đàn phím điện tử chính thức, khắc phục tình trạng thiếu thốn tài liệu hiện nay. Các cơ sở đào tạo cần mạnh dạn đổi mới phương pháp, khuyến khích giảng viên áp dụng các phương pháp dạy học tích cực, lấy sinh viên làm trung tâm. Việc tăng cường các hoạt động ngoại khóa, các cuộc thi biểu diễn tác phẩm Việt Nam cũng là một giải pháp hiệu quả để tạo sân chơi và động lực học tập cho sinh viên sư phạm.

04/10/2025