chương I (2017) khái niệm về du lịch được nhận định “Dí/ lịch là các hoạt động có liên quan đen chiến đi của con người ngoài nơ cư trú thường xuyên trong thời gian không quả 01 năm liên tục nhằm đáp ứng nhu cầu tham quan, nghỉ dưỡng, giải trí, tìm hiểu, khảm phả tài nguyên du lịch hoặc kết hợp với mục đích hợp pháp khác”. [11,1] Theo tác giả Ngô Thị Diệu An và Nguyễn Thị Anh Kiều (2014) lại đưa ra khái niệm chung về du lịch, theo cách tiếp cận của các đối tượng liên quan đến hoạt động du lịch: “Du lịch là tong hợp các hiện tượng và các moi quan hệ phát sinh từ tác 7 động qua lại giữa khách du lịch, các nhà kinh doanh, chinh quyền và cộng đồng dân cư địa phương trong quá trình thu hút và tiếp đón khách du lịch".[b Ạ} Cách tiếp nhận của những đối tượng liên quan sẽ nhìn nhận khác nhau về khái niệm của du lịch: [7,5] Đôi với người đi du lịch: “Di/ lịch là cuộc hành trình và lưu trú cùa họ ngoài nơi cư trú để thỏa mãn các nhu cầu khác nhau hòa bình, hữu nghị, tìm kiếm kinh nghiệm song hoặc thỏa mãn nhu cầu về vật chất và tinh thần khác”. Đối với người kinh doanh du lịch: “Z)ỉ/ lịch là quả trình tố chức các điều kiện về sản xuất và phục vụ nhằm thỏa mãn, đáp ứng các nhu cầu của người đi du lịch và đạt được mục đích so một của mình là thu lợi nhuận". Đối với chính quyền địa phương: “Dz/ lịch là việc tô chức các điều kiện về hành chính, cơ sở hạ tầng, cơ sở vật chất kỹ thuật để phục vụ khách du lịch, là tổng hợp các hoạt động kinh doanh nhằm tạo điều kiện cho khách du lịch trong việc hành trình và lưu trú, là có hội đê bản các sản phẩm cùa địa phương, tăng thu ngoại tệ, tăng thu nhập, nâng cao đời sổng vật chất và tinh thần cho địa phương".
Đối với cộng đồng dân cư sở tại: “Dí/ lịch là một hiện tượng kinh tế xã hội mà hoạt động du lịch tại địa phương mình, vừa đem lại những cơ hội để tìm hiểu nền vãn hóa, phong cách của người ngoài địa phương mình, vừa là cơ hội để tìm việc làm, phát huy các nghề cổ truyền, tăng thu nhập nhưng đồng thời cũng gây ánh hưởng đen đời song của người dân sờ tại như về môi trường, trật tự an ninh xã hội, nơi ăn, chốn ở,. Từ những nhận định trên qua các góc nhìn khác nhau về khái niệm của du lịch qua đó cho thấy lợi ích mà du lịch mang lại. Đe du lịch được hoạt động cần có sự tham gia của tất cả các lĩnh vực, toàn the xã hội. Khái niệm và đặc điểm của sản phấm du lịch - Khái niệm sản phàm du lịch Theo tác giả Ngô Thị Diệu An và Nguyễn Thị Anh Kiều (2014): Sản phàm du lịch (Tourism product) là “Tập hợp các dịch vụ cần thiết để thỏa mãn nhu cầu của khách du lịch trong chuyến đi của khách du lịch"\J,12].
Khái niệm này tương tự với định nghĩa cùa luật du lịch tại Điều 3 chương V (2017) về sản phẩm du lịch “Tập 8 hợp các dịch vụ trên cơ sở khai thác giá trị tài nguyên để thõa mản nhu cầu của khách du lịch". [11,2] Nhưng theo quan điểm của marketing "Sản phẩm du lịch là những hàng hóa và dịch vụ có thế thỏa mãn nhu cầu của khách du lịch, mà các doanh nghiệp du lịch dưa ra chào bản trên thị trường, với mục đích thu hút chú ý mua sắm và tiêu dùng của khách du lịch". Từ đó, sản phẩm du lịch được hiểu là các hàng hóa, dịch vụ được buôn bán trên thị trường nhằm thỏa mãn nhu cầu của khách du lịch. - Đặc điểm cùa sản phẩm du lịch Theo tác giả Ngô Thị Diệu An và Nguyễn Thị Anh Kiều (2014), một sản phấm du lịch có những đặc điếm sau:[7,14-16] Tính vô hình: về cơ bản là không cụ thể (vô hình).
Thực ra nó là một kinh nghiệm du lịch hơn là một món hàng cụ thể, mặc dù trong cấu thành sản phẩm du lịch có hàng hóa. Sản phẩm du lịch là không cụ thể, do đó không thể đặt ra vấn đề nhãn hiệu như hàng hóa và cũng vì vậy mà sản phẩm du lịch rất dề bị bắt chước, cụ thể là người ta có thể dễ dàng sao chép những chương trình du lịch, bắt chước cách bài trí phòng đón tiếp hay qui trình phục vụ đã được nghiên cứu công phu. Mặt khác, do tính chất không cụ thể nên khách hàng không thể kiểm tra chất lượng sản phấm trước khi mua và vì vậy, rất nhiều người chưa từng đi du lịch sẽ phân vân khi chọn sản phẩm du lịch. Ngoài ra, cũng do đặc điếm này mà vấn đề quảng cáo trong du lịch đóng vai trò quan trọng và phải khác với quảng cáo cho những hàng hóa vật chất.
Tính không đồng nhất: Vì được tạo thành chủ yếu từ dịch vụ nên sản phẩm du lịch khó tiêu chuẩn hóa được, khó đưa ra một quy chuẩn nhất định. Cùng một sản phàm dịch vụ nhưng chất lượng có the không giống nhau khi: Cung cấp bởi những nhân viên khác nhau. Cung cấp cho nhừng khách hàng khác nhau. Cung cấp tại những thời gian, địa điểm khác nhau.
Tính đong thời giữa sản xuất và tiêu dùng: Việc tiêu dùng và sản xuất sản phấm du lịch (dịch vụ) xảy ra trên cùng một không gian và thời gian. Vì sản phẩm du lịch gắn liền với yếu tố tài nguyên du lịch, mà như chúng ta biết muốn phát triến 9 du lịch thì phải có tài nguyên du lịch và tài nguyên du lịch không thế di dời đi nơi khác (cố định về không gian), vì thế khách phải tìm đến nếu muốn tiêu dùng sản phẩm du lịch. Đồng thời, sản phẩm du lịch đa phần là dịch vụ, mà đã là dịch vụ thì chỉ khi nào khách tiêu dùng thì lúc đó cơ sở kinh doanh mới cung cấp, hay nói cách khác lúc đó dịch vụ mới được sản xuất. Với đặc diem này thì khách du lịch không thể kiểm tra được chất lượng sản phẩm trước khi mua và muốn tiêu dùng thì phải đến nơi sản xuất.
Tính mau hỏng và không dự trừ được: Sản phẩm du lịch chủ yếu là dịch vụ như dịch vụ vận chuyển, dịch vụ lưu trú, dịch vụ ăn uống. Vì thế không thể sản xuất trước, lưu kho và bán từ từ cho khách. Nói cách khác, sản phẩm du lịch không the dự trừ được và mau hỏng, số lượng buồng 15 trong khách sạn, số chồ ngoi trong nhà hàng, nếu không the bán vào ngày hôm nay thì khách sạn, nhà hàng sẽ mất doanh thu chứ không the cộng thêm tất cả số buồng và chồ ngồi đó vào số buồng và số chồ ngồi của doanh nghiệp ngày hôm sau được. Chính vì vậy, làm sao để tối đa hóa công suất theo từng ngày là điều mà các doanh nghiệp kinh doanh dịch vụ du lịch luôn quan tâm và cố gắng khai thác.
Một số đặc điểm khác: Ngoài bốn đặc điểm chính trên thì sản phẩm du lịch còn có các đặc điểm khác. Sản phấm du lịch do nhiều nhà cung cấp tham gia cung ứng: Nhằm thỏa mãn nhu cầu trong suốt cuộc hành trình của khách, từ nhu cầu thiết yếu cho đến nhu cầu thứ yếu, đòi hỏi phải có nhiều loại hình dịch vụ vận chuyển, lưu trú, ăn uống, tham quan. Đẻ có thể đáp ứng được tất cả các nhu cầu của du khách một cách đầy đủ nhất, đa dạng nhất vào mọi thời diem, thì phải có nhiều nhà kinh doanh tham gia vào việc cung ứng sản phẩm du lịch cho khách. Việc tiêu dùng sản phàm du lịch mang tính thời vụ: Do nhu cầu du lịch thay đối thường xuyên, lúc thì cầu du lịch quá cao nhưng có lúc thì quá thấp, trong khi đó cung du lịch tương đối on định trong thời gian dài.
Từ đó nảy sinh độ chênh lệch giữa cung và cầu du lịch, đó chính là tính thời vụ trong việc tiêu dùng sản phẩm du lịch. Đặc điểm này gây khó khăn đối với nhà kinh doanh du lịch, làm sao để độ chênh lệch giữa cung và cầu ở mức thấp nhất vào mùa cao điểm, làm sao đế giải 10 quyết mọi vấn đề về lao động, doanh thu, sử dụng hiệu quả cơ sở vật chất,. vào mùa thấp điểm. Nhũng đơn vị kinh doanh du lịch muốn đạt được hiệu quả như mong muốn phải hiểu được đặc điểm của sản phẩm du lịch để tổ chức hoạt động kinh doanh, bố trí nhân sự.
Khái niệm loại hình du lịch Theo sở thích, thị hiếu, nhu cầu của khách du lịch rất đa dạng và phong phú. Chính vì vậy cần phải có sự chuyên môn hóa các sản phẩm du lịch nhằm đáp ứng tốt cho nhu cầu của khách hàng. Loại hình du lịch chính là các loại nhóm hoạt động du lịch được phân bổ theo tiêu chí đã đưa ra. Theo tác giả Nguyễn Bá lâm (2007), loại hình du lịch “Cữ/7 cứ vào nhu cầu của thị trường và trên cơ sở của tài nguyên du lịch có khả năng khai thác và các điều kiện phát triến du lịch, người ta thường kết hợp các yếu tố này với nhau đế xác định các loại hình du lịch.
Mục đích của việc xác định các loại hình du lịch nhằm vào việc xây dựng chiến lược phát triển du lịch của quốc gia, của địa phương và định hướng chiến lược kinh doanh cho các doanh nghiệp du lịch. Moi một loại hình du lịch có một thị trường khác nhau và có những đòi hỏi về quy trình, cách thức tố chức, con người phục vụ, trang thiết bị và chất lượng phục vụ khác nhau. Tuy nhiên, trong thực tế hoạt động du lịch có sự đan xen giữa các loại hình du lịch trong quả trình phục vụ khách du //c/z”.[8,32] Các loại hình du lịch sè được phân ra theo nhiều tiêu chí khác nhau. Tuy nhiên ở trên lành thổ Việt Nam thì cách phân loại phổ biến nhất là: Theo mục đích di chuyển: Du lịch nghỉ dưỡng do thu nhập của người dân ngày càng tăng cao nên mức sống cũng phát triển theo nên loại hình du lịch này cũng được đầu tư và phát triển đe đáp ứng hầu hết các nhu cầu của khách du lịch trong thời điếm hiện tại.
Ưu diem của du lịch nghỉ dưỡng chính là giúp cho tâm trạng của khách du lịch thoải mái nhất có thể, giảm bót căng thắng bằng những bài tập yoga hoặc tắm nước nóng, massage, cũng được tích hợp đầy đủ tại khu nghỉ dưỡng. Du lịch sinh thải sẽ dựa vào điều kiện tự nhiên cũng như văn hóa của Việt Nam.