phần mở đầu, kết luận và khuyến nghị, danh mục tài liệu tham khảo và các phụ lục khác, nội dung chính của luận văn sẽ đƣợc trình bày trong 3 chƣơng : Chƣơng 1: Cơ sở lí luận Chƣơng 2: Tổ chức và phƣơng pháp nghiên cứu Chƣơng 3: Thực trạng hành vi gây hấn của trẻ mẫu giáo lớn trong trƣờng mầm non 5 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com Chƣơng 1: CƠ SỞ LÍ LUẬN CỦA THỰC TRẠNG HÀNH VI GÂY HẤN CỦA TRẺ MẪU GIÁO LỚN TRONG TRƢỜNG MẦM NON 1. Sơ lƣợc lịch sử nghiên cứu vấn đề 1. Nghiên cứu trên thế giới Hành vi gây hấn từ lâu đã đƣợc các nhà khoa học trên thế giới quan tâm. Nghiên cứu về vấn đề này, các công trình nghiên cứu có thể chia theo các hƣớng sau: * Các yếu tố ảnh hƣởng đến hành vi gây hấn Năm 1941, nhóm các tác giả Roger Barler, Tamara, Dembo Kurt Lewin đã tổ chức một thực nghiệm chứng minh rằng thất vọng càng in sâu, mức độ ảnh hƣởng đến xu hƣớng gây hấn càng lớn.
Nhóm tác giả Leonard Ber kowitr và Anthony Lepage muốn đo xem khi con ngƣời ở trong thì liệu có hành động vƣợt ra ngoài sự tƣởng tƣợng của họ hay không đã tiến hành thực nghiệm chứng tỏ hành vi gây hấn bị kích thích bởi tính hung hăng và nó sẽ tăng lên khi có những yếu tố kích động hoặc lời kích bác của ai đó trong cơn tức giận. Các thực nghiệm của Taylor và Pisano (1971) tại trƣờng đại học bang Kent; của Dengerink và Myers(1977) tại trƣờng đại học bang Washington và của Kennichi Ohbuchi và Toshihito Kambara(1985) tại trƣờng đại học Osaka khẳng định rằng bị ngƣời khác tấn công cũng là một yếu tố kích động gây hấn [7]. Nghiên cứu ảnh hƣởng của truyền thông đến hành vi gây hấn của ngƣời xem, nhiều tác giả tập trung vào “Sự gây hấn của giới truyền thông” khi chiếu quá nhiều cảnh chết chóc thảm khốc hay số lấn đánh nhau nối tiếp trên truyền hình (Gerbner et và cộng sự, 1978; Freed man, 1984; Liebert và Spafkin, 1988). Hầu hết các nghiên cứu cho thấy có sự liên kết đáng kể giữa việc xem các chƣơng trình truyền hình bạo lực và biểu hiện hành vi gây hấn (Eron, Huesman, Lefkowitz và Walden, 1972).
6 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com Trong công nghiên cứu của Patterson (Mĩ), ông đã quan sát gia đình những trẻ hung tính và nhận thấy cha mẹ thƣờng làm ngơ, không quan tâm đến trẻ. Họ thƣờng mâu thuẫn trong việc trừng trị hành vi sai trái của trẻ. Những cha mẹ của trẻ có hành vi gây gổ thì thƣờng trừng phạt chúng bằng đòn roi nhiều hơn. Thậm chí, họ trừng phạt ngay cả khi đứa trẻ có hành vi ứng xử đúng đắn.
Hậu quả là làm xuất hiện ở trẻ thái độ thù ghét hoặc những hành vi chống đối với những mệnh lệnh của cha mẹ. Đứa trẻ sẽ học cách mà cha mẹ đã ứng xử với nó và cho đó là hành vi có hiệu quả nhất để khống chế ngƣời khác [7]. (2012), Reassessing media violence effects using a risk and resilience approach to understanding aggression. Nghiên cứu này cung cấp một số bằng chứng cho thấy việc sử dụng các trò chơi video bạo lực làm tăng nguy cơ ở những ngƣời trẻ tuổi trong phát triển nhận thức và cả hành vi gây hấn.
Nghiên cứu nhằm mục đích để xác minh xem việc tiếp xúc với trò chơi video bạo lực có liên quan đến vấn đề gây hấn trong một mẫu trẻ ngƣời Ý. Bốn câu hỏi đã đƣợc hỏi cho 346 trẻ em từ 7 đến 14 tuổi, theo học trƣờng tiểu học và trung học ở miền Bắc Italy. Các biến đo đƣợc: chất lƣợng của các mối quan hệ giữa các cá nhân, gây hấn, chất lƣợng của các chiến lƣợc đối phó, và căng thẳng của cha mẹ. Những ngƣời tham gia ƣa thích trò chơi bạo lực cho thấy điểm số cao hơn cho sự gây hấn.
Việc sử dụng các trò chơi video bạo lực và tuổi tác có liên quan đến mức độ gây hấn cao hơn, các chiến lƣợc đối phó, và các trò chơi video tiêu thụ hàng tuần theo thói quen của ngƣời tham gia. Dữ liệu khẳng định vai trò của các trò chơi video bạo lực là yếu tố nguy cơ đối với các vấn đề về hành vi gây hấn trong thời thơ ấu và niên thiếu [23].(2013), Can interface features affect aggression resulting from violent video game play? An examination of realistic controller and large screen size. Gây hấn do chơi trò chơi video bạo lực thƣờng đƣợc nghiên cứu nhƣ là một chức năng của các tính năng nội dung của trò chơi. 7 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com Tuy nhiên, có thể giao tiếp với các tính năng của trò chơi cũng ảnh hƣởng tính gây hấn? chúng ta xem xét các loại điều khiển và kích thƣớc màn hình nhƣ các khía cạnh quan trọng của công nghệ mà có thể ảnh hƣởng đến sự gây hấn của các game thủ.
Kết quả từ một thử nghiệm giữa các đối tƣợng cho thấy, một bộ điều khiển thực tế và một màn hình hiển thị lớn gây ra các hành vi gây hấn nhiều hơn và kích thích hơn một con chuột thông thƣờng với một màn hình hiển thị nhỏ, tƣơng ứng [35]. *Ảnh hƣởng của hành vi gây hấn Jean E. Jansen, Crystal Cullerton- Sen, Nicki R. Crick thực hiện một nghiên cứu tuyến tính ngắn hạn kéo dài một năm về Relational Aggression and Friendship During Early Childhood đã chỉ ra: Quan hệ tƣơng tác của trẻ đƣợc xác định thông qua đánh giá đo lƣờng xã hội và hành vi hung hăng trong các lần quan sát đƣợc đánh giá thông qua quan sát hoạt động vui chơi tự nhiên.
Nói chung, trẻ em gây hấn gián tiếp có nhiều bạn chơi hơn, mặc dù mối quan hệ này khác nhau theo giới tính và thời điểm đánh giá. Tác giả cũng xác định công việc trong tƣơng lai nên làm bao gồm các biện pháp về chất lƣợng tình bạn và điều tra vai trò của quan hệ gây hấn trong những cặp tình bạn [27]. Stipek D, Miles S (2008), nghiên cứu về “Effects of aggression on achievement: does conflict with the teacher make it worse?” Nghiên cứu này giải thích cho mối liên hệ tiêu cực giữa sự gây hấn và thành tích học tập. Nghiên cứu sử dụng dữ liệu thu thập từ 403 trẻ em từ các gia đình có thu nhập thấp từ mẫu giáo hoặc lớp đầu tiên (từ 6 tuổi và 7 tuổi) đến lớp thứ năm (tuổi từ 10-11 tuổi).
Hầu hết các kết quả là phù hợp với giả thuyết: tác động của sự gây hấn lên thành tích học tập chịu ảnh hƣởng một phần bởi các mối quan hệ xung đột, trong khi đó những trẻ có xu hƣớng là phát triển mối quan hệ tích cực với các giáo viên của họ thì tác động này sẽ giảm đồng thời trong việc tham gia các nhiệm vụ học tập. Tuy nhiên các bằng chứng cho thấy, mối quan hệ giữa gây hấn và thành tích học tập rất phức tạp, ở đây sự khác biệt giới tính cũng đã đƣợc quan sát [40]. 8 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail. (2014) với The role of preschool relational and physical aggression in the transition to kindergarten đã chỉ ra: Độ tuổi mẫu giáo là bƣớc ngoặt quan trọng cho sự phát triển thành tích học tập và tâm lý xã hội trong tƣơng lai.
Nghiên cứu cho thấy gây hấn bạo lực có thể liên quan đến khó khăn trong quá trình chuyển đổi trƣờng học. Cho đến nay chƣa có nghiên cứu kiểm tra vai trò của gây hấn gián tiếp trong quá trình chuyển cấp. Nghiên cứu này tập trung vào làm rõ sự liên quan gây hấn trực tiếp, gián tiếp diễn ra nhƣ thế nào ở tuổi mẫu giáo và dự báo điều chỉnh tâm lý xã hội trong giai đoạn này. Kết quả cho thấy gây hấn mầm non dự đoán làm giảm chất lƣợng của mối quan hệ ngang hàng và gia tăng mâu thuẫn với giáo viên.
Mức độ cao của mâu thuẫn gián tiếp, khi không kết hợp với gây hấn trực tiếp, có liên quan tích cực hơn đến quá trình chuyển đổi trong phạm vi đƣợc đánh giá [25]. * Một số nghiên cứu khác Tiến sĩ Jeremy Swinson, nhà tâm lí giáo dục lâu năm tại đại học John Moores, Liverpool, Anh đã quan sát hành vi của học sinh ở hai trƣờng tiểu học. Ông cũng theo dõi phản ứng của giáo viên đối với các trò nghịch ngợm của học sinh và mức độ trách phạt. Ông nhận thấy cả con trai và con gái đều phá phách nhƣ nhau trong lớp và không có sự khác biệt trong sự tập trung hay mức độ nghiêm chỉnh trong cả hai nhóm.
Điều này đi ngƣợc lại quan niệm thông thƣờng rằng con trai dễ bị mất tập trung hơn con gái [7]. Một thực nghiệm nổi tiếng của Bandura để tìm hiểu xem con ngƣời học hỏi qua bắt chƣớc nhƣ thế nào. Ông tiến hành trên các nghiệm thể là trẻ em bởi nhìn chung chúng thiếu những trải nghiệm xã hội. Bandura cho những đứa trẻ thấy những mẫu ngƣời trƣởng thành hiếu chiến và không hiếu chiến.
Sau đó trong một môi trƣờng mới không có những mẫu ngƣời trên, ông muốn quan sát xem có hay không sự bắt chƣớc của những đứa trẻ đối với mẫu hành vi hiếu chiến hoặc không hiếu chiến. Thực nghiệm với búp bê BoBo đƣợc A. Bandura tiến hành năm 1961 đã cho thấy hành vi của con ngƣời đƣợc học hỏi 9 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com thông qua bắt chƣớc và sao chép xã hội, chứ không phải do kế thừa bằng con đƣờng di truyền. Thực nghiệm búp bê Bobo nghiên cứu mẫu hành vi liên quan đến gây hấn ở trẻ em.
Đây là thực nghiệm quan trọng trong tâm lí học bởi nó là tiền lệ cho nhiều nghiên cứu về ảnh hƣởng của hình ảnh bạo lực đối với trẻ em [7]. Năm 1986, Yudofsky SC, Silver JM, Jackson W, Endicott J, Williams D đã xây dựng thang đo “ Hành vi gây hấn bên ngoài dành cho sự đánh giá khách quan về gây hấn bằng lời nói và hành vi” [3] (The Over Aggression Scale for the objective rating of verbal and physical aggression). Thang đo này đƣợc thiết kế nhằm mục đích đánh giá mức độ hành vi gây hấn của cả ngƣời lớn và trẻ em. Các tác giả đã phân loại hành vi gây hấn theo 4 tiêu chí: gây hấn bằng lời nói, gây hấn với đồ vật, gây hấn với bản thân và gây hấn với ngƣời khác, mỗi phần tƣơng đƣơng với năm câu hỏi.
Nó đã đƣợc chứng minh là có độ tin cậy tốt, tính hợp lệ và đáp ứng. Thang đo này ban đầu đƣợc dự định đƣợc sử dụng bởi các bác sĩ trong một thử nghiệm lâm sàng, nhƣng cha mẹ cũng có thể sử dụng nó để theo dõi hành vi hung hăng ở trẻ em của họ theo thời gian [43].