mở đầu cho ngành luật nhân đạo quốc tế. Cách mạng vô sản đầu tiên trên thế giới nổ ra ở nước Nga vào tháng 10 năm 1917, mở ra một chương mới trong lịch sử chính trị quốc tế đồng thời tạo ra những biến chuyển quan trọng trong tư tưởng và thực tiễn về quyền con người [15]. Sự phát triển quyền con người với tư cách là một chế định của pháp luật quốc tế Những quy định pháp lý quốc tế đầu tiên về quyền con người khởi đầu từ việc các quốc gia bảo vệ các quyền và lợi ích của công dân mình ở nước ngoài. Điều này thể hiện rõ nhất là vào thế kỷ XVIII ở Châu Âu.
Cụ thể đó là sự phân chia các đường biên giới cùng với hoạt động giao thương nhộn nhịp dẫn tới những tranh 11 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com chấp pháp lý liên quan. Quá trình đấu tranh, đàm phán, thỏa hiệp và nhượng bộ đã dẫn tới sự ra đời của những quy định về quyền của người nước ngoài trong pháp luật của một số quốc gia phong kiến Châu Âu. Tiếp theo đó quyền con người phát triển cao hơn một bước là vấn đề “can thiệp nhân đạo”. Vào thế kỷ XIX ở các nước Châu Âu đã diễn ra những cuộc can thiệp vũ trang của một hoặc một nhóm quốc gia này vào một nhóm quốc gia khác với lý do bảo vệ các nhóm thiểu số về dân tộc hay tôn giáo của nước mình mà được cho là đang bị áp bức ở nước khác.
Kết quả của những cuộc can thiệp vũ trang này là một loạt các hiệp định đã được ký kết ở Châu Âu sau khi kết thúc chiến tranh trong đó có thừa nhận các quyền sống, quyền tự do tôn giáo và tín ngưỡng, quyền bình đẳng. của người dân khu vực này trong khoảng thời gian từ thế kỷ XVII tới hết thế kỷ XIX. Khi hiệp ước xóa bỏ việc buôn bán nô lệ giữa các nước Anh, Pháp, Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha và Hà Lan vào năm 1815 được ký kết đã đặt nền móng cho nguyên tắc quan trọng nhất của luật quốc tế về quyền con người đó là nguyên tắc về tôn trọng nhân phẩm. Khi Hội quốc liên và Tổ chức Lao động quốc tế được thành lập vào năm 1919 thì quyền con người trở thành một vấn đề có tầm quốc tế rộng lớn.
Hai tổ chức này nâng nhận thức và những bảo đảm về quyền con người lên một mức độ mới. Tổ chức Lao động quốc tế trong Điều lệ của mình đã đưa ra nhận định đó là, hòa bình trên thế giới chỉ có thể thực hiện được nếu được dựa trên cơ sở bảo đảm công bằng xã hội cho tất cả mọi người. Trong thỏa ước của Hội quốc liên, các nước thành viên của tổ chức này chấp nhận nghĩa vụ bảo đảm, duy trì công bằng và các điều kiện nhân đạo về lao động cho đàn ông, phụ nữ và trẻ em [15]. Cũng trong thời kỳ này, một loạt các văn kiện nhân đạo quốc tế đã được thông qua trong hội nghị La Hay, hội nghị Chữ thập đỏ quốc tế và Hội Quốc Liên, điều đó cũng góp phần cho sự phát triển của quyền con người lên một nấc thang mới.
Trong chiến tranh thế giới thứ 2 Chiến tranh thế giới thứ 2 nổ ra vào ngày 1 tháng 9 năm 1939 khi Đức xâm lược Balan. Nếu xét về nhân quyền thì chính quyền Đức quốc xã là trung tâm. Chính phủ Đức Quốc xã là tàn nhẫn và độc ác, bạo lực và cố chấp. Đi đến đâu 12 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com chúng cũng áp dụng các biện pháp cai trị của mình.
Được phép sử dụng bạo lực để giữ quyền kiểm soát của người dân; Sử dụng biểu tượng như hình chữ vạn đoàn kết mọi người; Không có tự do ngôn luận hay báo chí; Không có đối lập cho phép, tất cả mọi người có để hỗ trợ các bên và các nhà lãnh đạo; Sự thù ghét cộng sản; Công đoàn đã bị cấm, và các nhà lãnh đạo phát xít đã hợp tác với các chủ đất và chủ sở hữu nhà máy; Đức quốc xã ghét chủng tộc khác của con người, như người Do Thái và người da đen; Sự thù ghét của dân chủ - Đức quốc xã cho rằng người dân Đức đã tồn tại để phục vụ chính phủ, chứ không phải chính phủ để phục vụ nhân dân. Chính sự tàn nhẫn này đã góp phần làm số người thiệt mạng do chiến tranh ở Châu Âu đã lên đến 49.000 người và kéo theo hậu quả chiến tranh là quyền con người bị xâm phạm sau nhiều thập niên [52]. Chính vì vậy ngay từ khi cuộc chiến tranh thế giới này còn đang diễn ra ác liệt các nước Đồng minh đã nhận thức được sự cần thiết phải thành lập một tổ chức quốc tế với những cơ chế pháp lý mạnh mẽ nhằm đảm bảo cho nhân dân thế giới không bao giờ phải chịu những hoàn cảnh bi thảm về quyền con người như chủ nghĩa phát xít đã và đang gây ra. Kinh nghiệm của cuộc chiến này cho phép nhận định rằng sự bảo vệ quyền con người là điều kiện cốt yếu của hòa bình và tiến bộ quốc tế.
Vấn đề này đã được nêu trong một số văn kiện của phe Đồng minh khi cuộc chiến tranh vẫn còn đang tiếp diễn. Đó là Hiến chương Atlantic ký kết ngày 14/8/1941 đã chỉ ra việc cần thiết phải thiết lập một nền hòa bình mà có thể giúp tất cả các dân tộc có khả năng được sống an toàn trong lãnh thổ của họ cũng như bảo đảm cho tất cả mọi người ở mọi khu vực trên trái đất có thể sống một cuộc sống tự do, không bị sợ hãi và thiếu thốn. Tiếp đến là Tuyên ngôn của các nước Đồng minh được ký ngày 01/01/1942 bởi đại diện 26 quốc gia đang tham chiến chống phát xít. Văn kiện này bày tỏ sự tin tưởng rằng “.thắng lợi hoàn toàn của cuộc chiến chống kẻ thù là điều cốt yếu để bảo vệ cuộc sống tự do, độc lập, các quyền con người và công lý trên trái đất.” Cuộc hội đàm ở Dumbarton Oaks (Hoa kỳ) giữa các quốc gia cường quốc là Hoa Kỳ, Anh, Trung Quốc, Liên Xô 1944 đã thống nhất đi đến việc thiết lập một tổ 13 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com chức có tên gọi là “Liên hợp quốc” mà trong các mục tiêu của tổ chức này có việc “.thi hành các giải pháp về các vấn đề kinh tế, xã hội, các vấn đề nhân đạo quốc tế khác và thúc đẩy sự tôn trọng các quyền và tự do cơ bản của con người” [53].
Như vậy, trong chiến tranh thế giới thứ 2, quyền con người tuy chưa có sự quan tâm đúng đắn do các nước đang tham chiến tuy nhiên vấn đề này đã được các nước trong phe Đồng minh xác đinh là một trong những yếu tố cốt lõi để duy trì nền hòa bình và an ninh thế giới với hàng loạt các văn kiện nêu trên nhằm cho ra đời tổ chức Liên hợp quốc chính thức ra đời vào 24/10/1945 đánh dấu cột mốc quan trọng trong sự phát triển quả luật quốc tế về quyền con người. Từ chiến tranh giới lần thứ 2 đến nay Quyền con người sau chiến tranh thế giới lần thứ 2 có những bước chuyển mình mạnh mẽ. Theo định nghĩa của Văn phòng Cao ủy Liên hiệp quốc về quyền con người thì quyền con người là “những đảm bảo pháp lý toàn cầu có tác dụng bảo vệ các cá nhân và các nhóm chống lại những hành động hoặc sự bỏ mặc mà làm tổn hại đến nhân phẩm, những sự được phép và sự tự do cơ bản của con người” [15]. Như vậy, quyền con người dù được nhìn nhận dưới góc độ nào đều được hiểu là những quyền tự nhiên cơ bản của con người, không thể bị tước đoạt, chiếm giữ bởi bất cứ ai và bất cứ thế lực nào.
Sau chiến tranh, các nước Đồng minh đã nhận thức được sự cần thiết phải thành lập một tổ chức quốc tế với những cơ chế pháp lý mạnh mẽ nhằm bảo đảm cho nhân dân thế giới không bao giờ phải chịu những hoàn cảnh bi thảm về quyền con người như những gì mà chủ nghĩa phát xít gây ra cho nhân loại. Tổ chức “Liên hợp quốc” được thành lập 1945 với đại diện của 50 quốc gia trên thế giới. Mục tiêu của tổ chức này là đảm bảo thi hành các giải pháp về các vấn đề kinh tế, xã hội, các vấn đề nhân đạo quốc tế khác và thúc đẩy sự tôn trọng các quyền và tự do cơ bản của con người [26]. Bản Hiến chương của tổ chức này đã được ký kết vào ngày 24-10-1945, đánh dấu cột mốc quan trọng trong sự phát triển của Luật quốc tế về quyền con người.
Theo đó văn bản pháp lý quốc tế này quy 14 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com định cụ thể về việc tôn trọng, thúc đẩy và bảo vệ quyền con người, lần đầu tiên đã gián tiếp nhận nguyên tắc “cá nhân cũng là chủ thể của luật quốc tế”. Đồng thời Hiến chương cũng đã khẳng định việc thúc đẩy và bảo vệ quyền con người là một trong những mục tiêu hoạt động của Liên hợp quốc. Liên hợp quốc đã chính thức khai sinh ra ngành luật quốc tế về quyền con người, đặt nền móng cho việc tạo dựng một nền văn hóa quyền con người. Năm 1993, Hội nghị thế giới về quyền con người đã được tổ chức.
Hội nghị đã khẳng định mối liên hệ không thể tách rời giữa dân chủ, phát triển và quyền con người. Tại hội nghị này, các đại biểu đã nhất trí thông qua Tuyên bố Viên kèm theo chương trình hành động về quyền con người. Cùng với hội nghị Viên, những phát triển gần đây trên lĩnh vực quyền con người bao gồm việc thành lập Tòa án hình sự quốc tế lâm thời và thường trực để xét xử các tội ác chiến tranh, tội ác chống nhân loại. Việc thành lập Hội đồng Liên hợp quốc về quyền con người (2006) đã làm cho cuộc đấu tranh về quyền con người thực sự phát triển trên phạm vi toàn cầu với một cơ sở pháp lý vững chắc, được mở rộng không ngừng về cả nội dung và mức độ bảo đảm.
Quyền con người thể hiện ngay trong lời nói đầu của Hiến chương “phòng ngừa cho những thế hệ tương lai khỏi thảm họa chiến tranh. đã gây cho nhân loại những đau thương không kể xiết”. Điều 1 của Hiến chương quy định các mục tiêu hoạt động của tổ chức này trong đó có các nhiệm vụ như: Duy trì hòa bình và an ninh quốc tế.