Luận án tiến sĩ quản lý giáo dục quản lý đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật ở các trường đại học địa phương theo tiếp cận năng lực

Luận án tiến sĩ phân tích quản lý giáo dục và đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật tại các trường đại học địa phương theo tiếp cận năng lực.

Chuyên ngành

Quản Lý Giáo Dục

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

luận án tiến sĩ khoa học giáo dục

2019

281
0
0

Phí lưu trữ

55 Point

Mục lục chi tiết

LỜI CAM ĐOAN

LỜI CẢM ƠN

MỤC LỤC

DANH MỤC BẢNG

DANH MỤC BIỂU ĐỒ

DANH MỤC HÌNH

DANH MỤC CÁC TỪ VIẾT TẮT

MỞ ĐẦU

1. CHƯƠNG 1: CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ ĐÀO TẠO VÀ QUẢN LÝ ĐÀO TẠO NGÀNH CÔNG NGHỆ KỸ THUẬT Ở CÁC TRƯỜNG ĐẠI HỌC ĐỊA PHƯƠNG THEO TIẾP CẬN NĂNG LỰC

1.1. Tổng quan nghiên cứu vấn đề

1.1.1. Nghiên cứu về đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật ở các trường đại học theo tiếp cận năng lực

1.1.2. Nghiên cứu về quản lý đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật ở các trường đại học theo tiếp cận năng lực

1.1.3. Nhận xét chung về vấn đề đã nghiên cứu và cần tiếp tục nghiên cứu

1.2. Một số khái niệm

1.2.1. Năng lực và tiếp cận năng lực

1.2.2. Ngành công nghệ kỹ thuật

1.2.3. Đào tạo và quản lý đào tạo

1.2.4. Trường đại học địa phương

1.3. Ðào tạo ngành công nghệ kỹ thuật ở các trường đại học địa phương

1.3.1. Đặc điểm đào tạo ở trường đại học địa phương

1.3.2. Ðặc trưng đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật ở các trường đại học địa phương

1.3.3. Thuận lợi, khó khăn và thách thức trong đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật ở các trường đại học địa phương

1.4. Đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật ở các trường đại học địa phương theo tiếp cận năng lực

1.4.1. Quan điểm đào tạo theo tiếp cận năng lực

1.4.2. Định hướng xác định nội dung đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật theo tiếp cận năng lực

1.5. Quản lý đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật ở các trường đại học địa phương theo tiếp cận năng lực

1.5.1. Một số cách tiếp cận quản lý đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật ở các trường đại học địa phương

1.5.2. Vận dụng tiếp cận quá trình CIPO và tiếp cận năng lực trong quản lý đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật ở các trường đại học địa phương

1.5.3. Các yếu tố ảnh hưởng đến quản lý đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật ở các trường đại học địa phương theo tiếp cận năng lực

1.5.3.1. Tác động của yếu tố khách quan đến quản lý đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật ở các trường đại học địa phương theo tiếp cận năng lực
1.5.3.2. Tác động của các yếu tố chủ quan đến quản lý đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật ở các trường đại học địa phương theo tiếp cận năng lực

1.6. Kinh nghiệm điển hình các nước trên thế giới về đào tạo và quản lý đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật

1.7. Kết luận chương 1

2. CHƯƠNG 2: THỰC TRẠNG ĐÀO TẠO VÀ QUẢN LÝ ĐÀO TẠO NGÀNH CÔNG NGHỆ KỸ THUẬT Ở CÁC TRƯỜNG ĐẠI HỌC ĐỊA PHƯƠNG THEO TIẾP CẬN NĂNG LỰC

2.1. Khái quát về trường đại học địa phương được khảo sát

2.1.1. Cơ cấu đội ngũ giảng viên

2.1.2. Đội ngũ CBQL-GV giảng dạy ngành công nghệ kỹ thuật

2.1.3. Quy mô đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật

2.2. Tổ chức khảo sát thực trạng

2.2.1. Mục đích khảo sát

2.2.2. Phạm vi và đối tượng khảo sát

2.2.3. Nội dung khảo sát

2.2.4. Phương pháp khảo sát

2.3. Đánh giá kết quả khảo sát

2.3.1. Thực trạng nhận thức tầm quan trọng của đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật ở các trường đại học địa phương theo tiếp cận năng lực

2.3.2. Thực trạng đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật ở các trường đại học địa phương theo tiếp cận năng lực

2.3.2.1. Thực trạng phù hợp của chương trình đào tạo với khung năng lực ngành công nghệ kỹ thuật ở các trường đại học địa phương
2.3.2.2. Thực trạng kết quả đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật ở các trường đại học địa phương so với yêu cầu năng lực của chuẩn đầu ra
2.3.2.3. Thực trạng hợp tác đào tạo giữa trường đại học địa phương và nhà tuyển dụng
2.3.2.4. Thực trạng gắn kết giữa trường đại học địa phương với sinh viên, cựu sinh viên

2.3.3. Thực trạng quản lý đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật ở các trường đại học địa phương theo tiếp cận năng lực

2.3.3.1. Thực trạng quản lý đầu vào ngành công nghệ kỹ thuật ở các trường đại học địa phương theo tiếp cận năng lực
2.3.3.2. Thực trạng quản lý quá trình đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật ở các trường đại học địa phương theo tiếp cận năng lực
2.3.3.3. Thực trạng quản lý đầu ra của đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật ở các trường đại học địa phương theo tiếp cận năng lực

2.3.4. Thực trạng các yếu tố ảnh hưởng đến quản lý đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật ở các trường đại học địa phương theo tiếp cận năng lực

2.3.4.1. Thực trạng mức độ ảnh hưởng của các yếu tố khách quan
2.3.4.2. Thực trạng mức độ ảnh hưởng của các yếu tố chủ quan

2.4. Đánh giá chung thực trạng đào tạo và quản lý đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật ở các trường đại học địa phương theo tiếp cận năng lực

2.5. Kết luận chương 2

3. CHƯƠNG 3: BIỆN PHÁP QUẢN LÝ ĐÀO TẠO NGÀNH CÔNG NGHỆ KỸ THUẬT Ở CÁC TRƯỜNG ĐẠI HỌC ĐỊA PHƯƠNG THEO TIẾP CẬN NĂNG LỰC

3.1. Định hướng đề xuất biện pháp quản lý đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật ở các trường đại học địa phương theo tiếp cận năng lực

3.1.1. Định hướng phát triển nguồn nhân lực ngành giáo dục

3.1.2. Định hướng phát triển của các trường đại học địa phương

3.2. Nguyên tắc đề xuất các biện pháp

3.2.1. Đảm bảo tính hệ thống và toàn diện

3.2.2. Đảm bảo tính kế thừa và phát triển

3.2.3. Đảm bảo tính thực tiễn

3.2.4. Đảm bảo tính khả thi

3.3. Biện pháp quản lý đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật ở các trường đại học địa phương theo tiếp cận năng lực

3.3.1. Tổ chức hoạt động nâng cao nhận thức cho cán bộ quản lý, giảng viên và sinh viên về đào tạo và quản lý đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật theo tiếp cận năng lực

3.3.2. Quản lý xây dựng mục tiêu, nội dung chương trình đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật trên cơ sở khảo sát nhu cầu nguồn nhân lực của địa phương và các tiêu chuẩn năng lực

3.3.3. Chỉ đạo đổi mới phương pháp đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật theo tiếp cận năng lực

3.3.4. Quản lý đổi mới phương thức kiểm tra, đánh giá kết quả đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật theo tiếp cận năng lực

3.3.5. Quản lý hợp tác đào tào giữa nhà trường với các tổ chức, doanh nghiệp

3.4. Mối quan hệ giữa các biện pháp

3.5. Khảo nghiệm tính cấp thiết và tính khả thi của các biện pháp

3.5.1. Mục đích khảo nghiệm

3.5.2. Các bước thực hiện

3.5.3. Kết quả khảo nghiệm

3.6. Tổ chức thử nghiệm 01 biện pháp đề xuất

3.6.1. Mục đích thử nghiệm

3.6.2. Nội dung thử nghiệm

3.6.3. Địa bàn và thời gian thử nghiệm

3.6.4. Tổ chức thử nghiệm

3.6.5. Đánh giá kết quả thử nghiệm

3.7. Kết luận chương 3

KẾT LUẬN VÀ KHUYẾN NGHỊ

1. Đối với cơ quan quản lý Nhà nước

2. Đối với UBND cấp tỉnh, thành phố

3. Đối với doanh nghiệp

4. Đối với các trường đại học địa phương

DANH MỤC CÔNG TRÌNH ĐÃ CÔNG BỐ CỦA TÁC GIẢ

TÀI LIỆU THAM KHẢO

PHỤ LỤC

Tóm tắt

I. Giới thiệu về quản lý giáo dục và đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật

Quản lý giáo dục và đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật tại các trường đại học địa phương là một vấn đề quan trọng trong bối cảnh hiện nay. Quản lý giáo dục không chỉ đơn thuần là việc tổ chức và điều hành các hoạt động giáo dục mà còn bao gồm việc phát triển chương trình đào tạo phù hợp với nhu cầu thực tiễn. Đặc biệt, trong thời đại công nghệ 4.0, việc đào tạo nhân lực có năng lực thực tiễn là rất cần thiết. Các trường đại học địa phương cần phải chú trọng đến việc phát triển năng lực cho sinh viên, từ đó nâng cao chất lượng đào tạo. Theo Nghị quyết số 29-NQ/TW, việc chuyển đổi từ giáo dục truyền thống sang giáo dục phát triển năng lực là một yêu cầu cấp thiết.

1.1. Đặc điểm của ngành công nghệ kỹ thuật

Ngành công nghệ kỹ thuật có những đặc điểm riêng biệt, bao gồm tính ứng dụng cao và yêu cầu về kỹ năng thực hành. Đào tạo trong lĩnh vực này không chỉ cần kiến thức lý thuyết mà còn phải gắn liền với thực tiễn sản xuất. Đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật tại các trường đại học địa phương cần phải được thiết kế sao cho phù hợp với nhu cầu của thị trường lao động. Việc áp dụng các phương pháp giảng dạy hiện đại, kết hợp giữa lý thuyết và thực hành sẽ giúp sinh viên phát triển toàn diện hơn. Đặc biệt, việc hợp tác với các doanh nghiệp trong quá trình đào tạo sẽ tạo ra cơ hội thực hành cho sinh viên, từ đó nâng cao khả năng cạnh tranh của họ trên thị trường lao động.

II. Thực trạng quản lý đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật

Thực trạng quản lý đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật tại các trường đại học địa phương hiện nay cho thấy nhiều vấn đề cần được giải quyết. Quản lý đào tạo chưa thực sự đáp ứng được yêu cầu của thị trường lao động. Nhiều chương trình đào tạo vẫn còn mang tính truyền thống, chưa cập nhật kịp thời với sự phát triển của công nghệ. Theo khảo sát, nhiều sinh viên tốt nghiệp chưa đáp ứng được yêu cầu về kỹ năng nghề nghiệp. Điều này cho thấy sự cần thiết phải đổi mới phương thức quản lý và đào tạo. Các trường cần phải xây dựng các chương trình đào tạo theo tiếp cận năng lực, từ đó giúp sinh viên phát triển các kỹ năng cần thiết cho công việc.

2.1. Những thách thức trong quản lý đào tạo

Một trong những thách thức lớn nhất trong quản lý đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật là sự thiếu hụt nguồn lực. Nhiều trường đại học địa phương gặp khó khăn trong việc thu hút giảng viên có trình độ cao và kinh nghiệm thực tiễn. Bên cạnh đó, cơ sở vật chất phục vụ cho việc giảng dạy và thực hành cũng còn hạn chế. Điều này ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng đào tạo. Ngoài ra, sự thiếu kết nối giữa nhà trường và doanh nghiệp cũng là một vấn đề cần được giải quyết. Việc hợp tác giữa các bên liên quan sẽ giúp nâng cao chất lượng đào tạo và đáp ứng nhu cầu của thị trường lao động.

III. Giải pháp nâng cao chất lượng quản lý đào tạo

Để nâng cao chất lượng quản lý đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật, các trường đại học địa phương cần thực hiện một số giải pháp cụ thể. Đầu tiên, cần phải đổi mới chương trình đào tạo theo hướng tiếp cận năng lực. Điều này có nghĩa là các chương trình cần phải được thiết kế dựa trên nhu cầu thực tiễn của thị trường lao động. Thứ hai, cần tăng cường hợp tác với các doanh nghiệp để tạo ra cơ hội thực hành cho sinh viên. Cuối cùng, việc nâng cao năng lực cho đội ngũ giảng viên cũng là một yếu tố quan trọng. Các giảng viên cần được đào tạo và cập nhật kiến thức mới để có thể truyền đạt cho sinh viên một cách hiệu quả.

3.1. Đổi mới chương trình đào tạo

Đổi mới chương trình đào tạo là một trong những giải pháp quan trọng nhất. Các trường cần phải thường xuyên rà soát và cập nhật nội dung chương trình để phù hợp với sự phát triển của công nghệ và nhu cầu của thị trường. Việc áp dụng các phương pháp giảng dạy hiện đại, như học tập dựa trên dự án, sẽ giúp sinh viên phát triển kỹ năng giải quyết vấn đề và tư duy sáng tạo. Ngoài ra, việc tích hợp các môn học liên quan đến công nghệ thông tin cũng rất cần thiết, nhằm giúp sinh viên có thể làm việc hiệu quả trong môi trường công nghệ hiện đại.

07/02/2025
Luận án tiến sĩ quản lý giáo dục quản lý đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật ở các trường đại học địa phương theo tiếp cận năng lực

Trích đoạn nội dung tài liệu

CHƯƠNG 1 CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ ĐÀO TẠO VÀ QUẢN LÝ ĐÀO TẠO NGÀNH CÔNG NGHỆ KỸ THUẬT Ở CÁC TRƯỜNG ĐẠI HỌC ĐỊA PHƯƠNG THEO TIẾP CẬN NĂNG LỰC 1. Tổng quan nghiên cứu vấn đề Trong thời đại ngày nay, xu thế toàn cầu hóa, quốc tế hóa đang diễn ra nhanh chóng bao trùm nhiều lĩnh vực của đời sống xã hội, tạo ra nhiều cơ hội thuận lợi cùng những thách thức mới, đặc biệt trong lĩnh vực giáo dục và đào tạo. Đảm bảo và nâng cao chất lượng giáo dục đại học trở thành mối quan tâm của mọi quốc gia bởi lẽ chất lượng giáo dục đại học là cơ sở để phát triển nguồn nhân lực chất lượng cao, là ngọn nguồn để duy trì sự phát triển kinh tế xã hội. Chính vì vậy, đã có nhiều học giả trong và ngoài nước quan tâm nghiên cứu, đưa ra những luận điểm với nhiều góc độ tiếp cận khác nhau về các công trình nghiên cứu về đào tạo và quản lý đào tạo theo tiếp cận năng lực đáp ứng nhu cầu của thị trường lao động.

Nghiên cứu về đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật ở các trường đại học theo tiếp cận năng lực * Các nghiên cứu ở nước ngoài Đào tạo nguồn nhân lực chất lượng cao được tất cả các quốc gia trên thế giới đặc biệt quan tâm, chú trọng và đã có nhiều nhà nghiên cứu về các vấn đề liên quan đến lĩnh vực này, trong đó phải kể đến các công trình của các tác giả: Theo Clark, F.(1976) trong cuốn“Characteristics of the competency- based curriculum” (Đặc điểm của chương trình giảng dạy dựa trên năng lực) [91] đã chỉ ra đào tạo dựa trên năng lực (Competency based education) xuất hiện đầu tiên ở Mỹ. Đạo luật Nông nghiệp Morrill Land 1862 đã cung cấp nền tảng đầu tiên cho khái niệm nền giáo dục ứng dụng dựa trên nhu cầu của các 10 nông trại và nông dân, những người không thể theo học đại học và cao đẳng danh tiếng của miền Đông nước Mỹ. Khi cuộc cách mạng công nghiệp nổ ra, việc sản xuất nông trại được máy móc hóa dẫn đến việc xây dựng các trường cao đẳng nông nghiệp ở vùng nông thôn, cung cấp cơ hội đào tạo nghề cho nông dân tương lai, trợ giúp cho các hoạt động và quản lý nền sản xuất nông nghiệp quy mô lớn của Mỹ. Các chương trình giảng dạy nhấn mạnh vào đào tạo hơn là dạy và học theo lối truyền thống.

Mục tiêu là hướng tới đánh giá khả năng vận dụng kiến thức được học của học sinh vào các tình huống công việc thực tế. Mô hình giáo dục này phát triển mạnh mẽ vào những năm 70 ở Mỹ và sau đó lan rộng ra quốc gia khác. Tuy nhiên, mô hình này đầu tiên chủ yếu được áp dụng trong lĩnh vực đào tạo nghề. Trong những thập niên gần đây, các nền giáo dục tiến bộ đã đưa mô hình này vào áp dụng trong giáo dục phổ thông và đại học.

Tyler (1976) trong cuốn “Perspectives on American education: Reflections on the past…challenges for the future” (Quan điểm về giáo dục Mỹ: Những phản ánh về quá khứ… thách thức cho tương lai) [111] cho rằng “chương trình giảng dạy phải năng động, luôn được đánh giá và sửa đổi, chứ không phải là một chương trình thiết lập tĩnh”. Cách tiếp cận năng động này đã thay đổi chương trình giảng dạy từ một mô hình hướng nội dung sang một phương pháp tiếp cận tập trung vào người học. Phương pháp học tập tập trung vào người học này là một khái niệm nền tảng của CBE – đào tạo tiếp cận năng lực. Kathleen Santopietro Weddel đã đưa ra một phương thức mới là giáo dục - dạy học theo nhu cầu xã hội hay năng lực được quan tâm phát triển mạnh và đã được chấp nhận, vận dụng một cách phổ biến ở Bắc Mỹ, nhu cầu về giáo dục và dạy học đã tạo thành một áp lực và thách thức đối với giáo dục đào tạo.

Tại Mỹ từ những thập niên 1970 đã có những nghiên cứu triển khai trong việc xây dựng các bộ mô đun đào tạo giáo viên kỹ thuật nghề nghiệp dựa trên nhu cầu lao động và thực hiện (Performance Based Teachers’ 11 Education Modules - PBTE Modules). Kết quả đã đưa ra được 600 kỹ năng trong đào tạo giáo viên kỹ thuật - dạy nghề [101]. Tiếp đó, Taylor & Francis Groups (1994) nghiên cứu đã nhận ra rằng việc học tập dựa trên nhu cầu xã hội hay là năng lực (Competency Based Training) có thể xem là trọng tâm đối với công tác nghiên cứu và triển khai dưới sự tài trợ của Hội đồng quốc gia về đào tạo nghề nghiệp và cơ quan quản lý đào tạo được thực hiện ở các trường đại học và cao đẳng khác nhau nhưng kết quả cho thấy giáo dục đại học ít được hưởng lợi từ các kết quả nghiên cứu và vì vậy người ta đã ít quan tâm đến việc nghiên cứu lĩnh vực này [109]. Harris et al (1995) cho rằng đào tạo theo tiếp cận năng lực phát huy tối đa năng lực riêng của mỗi người học, giúp người học tự tìm tòi, khám phá tri thức dựa trên sở thích và mối quan tâm riêng, giúp người học làm chủ tri thức và vận dụng nó vào thực tế cuộc sống.

Đào tạo theo tiếp cận năng lực thúc đẩy tư duy sáng tạo, phản biện và khả năng giải quyết vấn đề. Nó nhấn mạnh đến các tình huống thực tế cuộc sống và thông qua giải quyết các tình huống đó người học có thể rút ra kinh nghiệm và tri thức cho riêng mình từ những tình huống đó [95]. Tổng quan tư liệu trên bình diện quốc tế gần năm thập kỷ qua cho thấy phát triển chuẩn theo cách tiếp cận năng lực là chiến lược có ý nghĩa tiền đề trọng yếu cho quá trình đảm bảo chất lượng đào tạo đại học theo hướng liên thông với nền giáo dục đại học quốc tế tiên tiến, hội nhập toàn cầu. Do vậy, đào tạo dựa vào năng lực và việc phát triển chương trình đào tạo với hệ thống kết quả học tập là các chuẩn năng lực đã được xem như: một quan điểm có tính toàn cầu (theo Arguelles & Gonczi, 2000) [80]; một tiến trình để nâng cao chất lượng giáo dục trong cuốn “Competency-Based Education: A Process for the Improvement of Education” (Giáo dục dựa trên năng lực: Một quá trình cải thiện giáo dục) (Hall & Jones, 1976) [97]; là bản hướng dẫn cho việc đạt kết quả xuất sắc của người học trong cuốn “Competency Based Nursing Education: Guide to Achieving Outstanding Learner Outcomes” (Giáo dục điều dưỡng 12 dựa trên năng lực: Hướng dẫn để đạt được kết quả học tập xuất sắc).

Tác giả Thomas Deissinger và Slilke Hellwig (Đức) năm 2011, đã công bố bài báo “Structure and function of competency-based education and training” (Cấu trúc và chức năng của đào tạo dựa vào năng lực: một quan điểm so sánh) [110]. Bài báo này nằm trong loạt bài về thực hành hàng ngày trong đào tạo nghề kiểm tra đào tạo dựa trên năng lực. Nó bắt đầu với một phần về triết lý đằng sau giáo dục và đào tạo dựa trên năng lực (CBET) và cung cấp mô tả về các tính năng của CBET và các mục tiêu của nó. Việc thực hiện CBET được thảo luận bao gồm lập kế hoạch và phát triển chương trình giảng dạy và công nhận kết quả.

Sự tương phản giữa các hệ thống truyền thống và hệ thống CBET được xem xét là sự khác biệt giữa CBET và nghề nghiệp. Một quan điểm so sánh về CBET được đưa ra thông qua việc kiểm tra các hệ thống ở Úc, Anh, Wales, Bắc Ireland và Scotland. Tác giả Leesa Wheelahan (Úc) trong tác phẩm “The problem with competency-based training, Educating for the knowledge economy: critical perspectives ?” (Các vấn đề về đào tạo dựa vào năng lực trong nền kinh tế tri thức: Quan điểm bình luận) [103] đã phát triển và mở ra một góc nhìn thực tế khác về đào tạo theo NLTH. Quan điểm của tác giả là cần đặt sự hiểu biết (kiến thức) của người học vào vị trí trung tâm của CTĐT.

Trong bài viết, tác giả đã chỉ ra hạn chế của phương pháp xây dựng CTĐT theo NLTH và đề xuất cần phải có những nghiên cứu sâu hơn trong các lý thuyết xây dựng chương trình đào tạo Johnstone & Soares (2014) cho rằng để thực thi mô hình giáo dục năng lực thành công đòi hỏi phải có sự nghiên cứu và xem xét thận trọng, phải thiết 13 kế lại hệ thống quản lý, nội dung, chương trình, phương pháp giáo dục ở tất cả cấp độ từ trung ương đến địa phương. Khi các năng lực được xây dựng để phát triển thì đòi hỏi cơ sở giáo dục ở địa phương phải chuyển tải nó thành chủ đề và nội dung giảng dạy phù hợp, giúp phát triển và hiện thực hóa các năng lực đó ở người học [100]. * Các nghiên cứu ở trong nước Ở trong nước, đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật theo tiếp cận năng lực được nhiều tác giả quan tâm nghiên cứu trong thời gian gần đây. Nổi bật có các công trình của: Nguyễn Đức Trí (2000), trong đề tài cấp Bộ “Nghiên cứu xây dựng mô hình đào tạo giáo viên kỹ thuật ở trình độ đại học cho các trường trung học chuyên nghiệp và dạy nghề” [75] đã đề xuất các mô hình đào tạo GV dạy kỹ thuật trong đó có đề cập đến triết lý, các đặc điểm cơ bản; ưu điểm, nhược điểm của phương thức đào tạo theo NLTH; vận dụng phương thức đào tạo này vào đào tạo GV ở Việt Nam.

Nguyễn Minh Đường (2002), “Đào tạo theo năng lực thực hiện”[25], công trình này đã đề cập đến phương pháp xây dựng chương trình và tổ chức đào tạo nghề theo mô đun kỹ năng hành nghề (Module of Employable Skills), thực chất là đào tạo theo mô đun NLTH các công việc của nghề. Võ Thị Xuân (2003), có đề tài nghiên cứu cấp Bộ B2003-19-28, “Nghiên cứu, đề xuất giải pháp nâng cao hiệu quả đào tạo kỹ năng sư phạm 14 kỹ thuật” [79] đã đưa ra những luận điểm cơ bản về kiến thức, kỹ năng chủ yếu trong đào tạo thực hành, thực tập sư phạm kỹ thuật. Luận án của tác giả Vũ Xuân Hùng (2011), Rèn luyện năng lực dạy học cho sinh viên đại học sư phạm kỹ thuật trong thực tập sư phạm theo tiếp cận năng lực thực hiện [36] đã trình bày cơ sở lý luận về rèn luyện năng lực dạy học cho sinh viên đại học sư phạm kỹ thuật trong thực tập sư phạm theo tiếp cận năng lực thực hiện, thực trạng và biện pháp rèn luyện năng lực dạy học cho loại hình đối tượng này.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ

Bài viết "Quản lý giáo dục và đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật tại các trường đại học địa phương" cung cấp cái nhìn sâu sắc về cách thức quản lý và phát triển chương trình đào tạo ngành công nghệ kỹ thuật tại các trường đại học địa phương. Tác giả nhấn mạnh tầm quan trọng của việc cải tiến phương pháp giảng dạy, nâng cao chất lượng đội ngũ giảng viên và tạo ra môi trường học tập tích cực cho sinh viên. Bài viết không chỉ giúp các nhà quản lý giáo dục hiểu rõ hơn về những thách thức hiện tại mà còn đưa ra những giải pháp khả thi để nâng cao hiệu quả đào tạo.

Để mở rộng thêm kiến thức về quản lý giáo dục, bạn có thể tham khảo bài viết Luận văn quản lý hoạt động dạy học môn tự nhiên và xã hội ở các trường tiểu học huyện hoằng hóa tỉnh thanh hóa, nơi bàn về quản lý dạy học ở cấp tiểu học. Ngoài ra, bài viết Luận án tiến sĩ nâng cao hiệu lực quản lý nhà nước về giáo dục đại học sẽ cung cấp thêm thông tin về quản lý giáo dục ở cấp đại học. Cuối cùng, bạn cũng có thể tìm hiểu về Quản lý giáo dục quản lý hoạt động giáo dục văn hóa ứng xử cho học sinh ở trường tiểu học đoàn thị điểm hà nội trong bối cảnh hội nhập quốc tế, giúp bạn có cái nhìn toàn diện hơn về quản lý giáo dục trong bối cảnh hiện đại. Những tài liệu này sẽ giúp bạn mở rộng hiểu biết và áp dụng vào thực tiễn quản lý giáo dục.