Phân Tích Mối Quan Hệ Giữa Đột Biến Gen ATP7B và Kiểu Hình Bệnh Nhân Wilson

Phân tích mối tương quan giữa đột biến gen atp7b và kiểu hình bệnh nhân Wilson tại Việt Nam, cung cấp cái nhìn sâu sắc về bệnh lý này.

Trường đại học

Trường Đại học Y Hà Nội

Chuyên ngành

Thần kinh

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

luận án tiến sĩ y học

2016

165
6
0

Phí lưu trữ

45 Point

Mục lục chi tiết

LỜI CAM ĐOAN

LỜI CẢM ƠN

DANH MỤC CÁC CHỮ VIẾT TẮT

1. CHƯƠNG 1: TỔNG QUAN TÀI LIỆU

1.1. Đặc điểm bệnh Wilson

1.2. Khái niệm về bệnh Wilson

1.3. Lịch sử nghiên cứu bệnh Wilson

1.4. Dịch tễ bệnh Wilson

1.5. Sinh lý bệnh học bệnh Wilson

1.6. Đặc điểm lâm sàng và cận lâm sàng của bệnh Wilson

1.7. Tiên lượng và phòng bệnh

1.8. Bệnh học phân tử bệnh Wilson

1.9. Vị trí, cấu trúc và chức năng của gen ATP7B

1.10. Đột biến gen ATP7B gây bệnh Wilson

1.11. Đặc điểm di truyền của bệnh Wilson

1.12. Cơ chế bệnh học phân tử của bệnh Wilson

1.13. Các kỹ thuật phát hiện đột biến gen ATP7B

1.14. Kỹ thuật sắc ký lỏng cao áp biến tính

1.15. Sử dụng enzym cắt giới hạn

1.16. Kỹ thuật giải trình tự gen

1.17. Mối tương quan giữa đột biến gen ATP7B và kiểu hình ở bệnh nhân Wilson

1.18. Mối tương quan giữa các dạng đột biến và kiểu hình

1.19. Tương quan giữa một số đột biến điểm trên gen ATP7B và kiểu hình

2. CHƯƠNG 2: ĐỐI TƯỢNG VÀ PHƯƠNG PHÁP NGHIÊN CỨU

2.1. Đối tượng nghiên cứu

2.2. Địa điểm nghiên cứu

2.3. Thời gian nghiên cứu

2.4. Phương pháp nghiên cứu

2.5. Cỡ mẫu nghiên cứu

2.6. Các nội dung nghiên cứu

2.7. Các bước tiến hành nghiên cứu

2.8. Hỏi bệnh và khám lâm sàng

2.9. Xét nghiệm sinh hóa và chẩn đoán hình ảnh

2.10. Quy trình phân tích đột biến gen ATP7B

2.11. Xử lý kết quả

2.12. Vấn đề đạo đức trong nghiên cứu

3. CHƯƠNG 3: KẾT QUẢ NGHIÊN CỨU

3.1. Một số đặc điểm lâm sàng và cận lâm sàng

3.2. Đặc điểm lâm sàng

3.3. Triệu chứng cận lâm sàng

3.4. Thể lâm sàng của bệnh Wilson

3.5. Kết quả phân tích gen ATP7B

3.6. Kết quả tách chiết DNA

3.7. Kết quả xác định đột biến gen ATP7B

3.8. Các dạng đột biến gen ATP7B ở bệnh nhân Wilson

3.9. Mối tương quan giữa đột biến gen ATP7B và kiểu hình của bệnh Wilson

3.10. Mối tương quan giữa số alen đột biến và kiểu hình ở bệnh nhân Wilson

3.11. Mối tương quan giữa dạng đột biến và kiểu hình bệnh Wilson

4. CHƯƠNG 4: BÀN LUẬN

4.1. Một số đặc điểm lâm sàng và cận lâm sàng của bệnh Wilson

4.2. Một số đặc điểm lâm sàng của bệnh Wilson

4.3. Một số đặc điểm cận lâm sàng của bệnh Wilson

4.4. Các biến đổi về hình ảnh học

4.5. Các thể lâm sàng của bệnh

4.6. Kết quả phân tích gen ATP7B

4.7. Phân tích mối tương quan giữa số alen đột biến trên gen ATP7B và kiểu hình của bệnh nhân Wilson

4.8. Mối tương quan giữa tuổi khởi phát và số alen đột biến

4.9. Mối tương quan giữa nồng độ ceruloplasmin huyết thanh và số alen đột biến

4.10. Mối tương quan giữa đồng niệu 24 giờ và số alen đột biến

4.11. Mối tương quan giữa thể lâm sàng và số alen đột biến

4.12. Phân tích mối tương quan giữa dạng đột biến trên gen ATP7B và kiểu hình của bệnh nhân Wilson

4.13. Mối tương quan giữa tuổi khởi phát và dạng đột biến

4.14. Mối tương quan giữa nồng độ ceruloplasmin huyết thanh và dạng đột biến

4.15. Mối tương quan giữa đồng niệu 24 giờ và dạng đột biến

4.16. Mối tương quan giữa thể lâm sàng và dạng đột biến

DANH MỤC CÁC BÀI BÁO ĐÃ CÔNG BỐ LIÊN QUAN ĐẾN LUẬN ÁN

TÀI LIỆU THAM KHẢO

PHỤ LỤC

DANH MỤC BẢNG

DANH MỤC HÌNH

Tóm tắt

I. Tổng Quan Về Đột Biến Gen ATP7B Và Bệnh Wilson

Bệnh Wilson là một rối loạn di truyền hiếm gặp, gây ra bởi đột biến gen ATP7B. Gen này có vai trò quan trọng trong việc điều hòa chuyển hóa đồng trong cơ thể. Khi gen ATP7B bị đột biến, quá trình bài tiết đồng qua gan bị rối loạn, dẫn đến tích tụ đồng trong các mô, đặc biệt là gan và não. Điều này gây ra nhiều triệu chứng lâm sàng đa dạng, từ rối loạn thần kinh đến tổn thương gan. Việc hiểu rõ mối quan hệ giữa đột biến gen ATP7B và kiểu hình bệnh nhân Wilson là rất cần thiết để cải thiện chẩn đoán và điều trị.

1.1. Định Nghĩa Bệnh Wilson Và Đột Biến Gen ATP7B

Bệnh Wilson là một rối loạn di truyền lặn trên nhiễm sắc thể thường, gây ra bởi đột biến gen ATP7B. Gen này chịu trách nhiệm cho việc vận chuyển đồng trong cơ thể. Khi có đột biến, đồng không được bài tiết đúng cách, dẫn đến tích tụ và gây ra các triệu chứng nghiêm trọng.

1.2. Tầm Quan Trọng Của Việc Nghiên Cứu Mối Quan Hệ Giữa Gen Và Bệnh

Nghiên cứu mối quan hệ giữa đột biến gen ATP7B và kiểu hình bệnh nhân Wilson giúp xác định các yếu tố di truyền ảnh hưởng đến bệnh. Điều này không chỉ hỗ trợ trong việc chẩn đoán sớm mà còn giúp phát triển các phương pháp điều trị hiệu quả hơn.

II. Vấn Đề Trong Chẩn Đoán Bệnh Wilson Ở Việt Nam

Chẩn đoán bệnh Wilson thường gặp nhiều khó khăn do triệu chứng lâm sàng không đặc hiệu và dễ nhầm lẫn với các bệnh lý khác. Việc thiếu hiểu biết về bệnh và các phương pháp chẩn đoán hiện đại cũng là một thách thức lớn. Nhiều bệnh nhân không được chẩn đoán kịp thời, dẫn đến tình trạng bệnh nặng hơn và khó điều trị.

2.1. Triệu Chứng Lâm Sàng Của Bệnh Wilson

Triệu chứng của bệnh Wilson rất đa dạng, bao gồm rối loạn thần kinh, tổn thương gan và các vấn đề về mắt. Những triệu chứng này có thể xuất hiện ở nhiều độ tuổi khác nhau, làm cho việc chẩn đoán trở nên phức tạp.

2.2. Thách Thức Trong Việc Chẩn Đoán Sớm

Việc chẩn đoán sớm bệnh Wilson gặp khó khăn do triệu chứng không điển hình và thiếu các xét nghiệm gen tại nhiều cơ sở y tế. Điều này dẫn đến việc nhiều bệnh nhân không được phát hiện kịp thời, ảnh hưởng đến tiên lượng và điều trị.

III. Phương Pháp Nghiên Cứu Đột Biến Gen ATP7B

Nghiên cứu mối quan hệ giữa đột biến gen ATP7B và kiểu hình bệnh nhân Wilson thường sử dụng các phương pháp như giải trình tự gen, phân tích đột biến và các kỹ thuật sinh học phân tử khác. Những phương pháp này giúp xác định chính xác các dạng đột biến và mối liên hệ với triệu chứng lâm sàng.

3.1. Kỹ Thuật Giải Trình Tự Gen

Giải trình tự gen là phương pháp chính để phát hiện các đột biến trong gen ATP7B. Kỹ thuật này cho phép xác định chính xác các biến thể di truyền có thể gây ra bệnh Wilson.

3.2. Phân Tích Đột Biến Gen

Phân tích đột biến gen ATP7B giúp xác định các dạng đột biến phổ biến trong quần thể bệnh nhân. Điều này có ý nghĩa quan trọng trong việc phát hiện sớm và điều trị bệnh.

IV. Ứng Dụng Thực Tiễn Của Nghiên Cứu Về Bệnh Wilson

Nghiên cứu về mối quan hệ giữa đột biến gen ATP7B và kiểu hình bệnh nhân Wilson không chỉ có giá trị trong việc chẩn đoán mà còn trong việc phát triển các phương pháp điều trị mới. Việc hiểu rõ cơ chế bệnh sinh sẽ giúp cải thiện chất lượng cuộc sống cho bệnh nhân.

4.1. Chẩn Đoán Sớm Và Điều Trị Hiệu Quả

Việc phát hiện sớm đột biến gen ATP7B giúp chẩn đoán bệnh Wilson kịp thời, từ đó có thể áp dụng các phương pháp điều trị hiệu quả hơn, giảm thiểu biến chứng.

4.2. Nâng Cao Nhận Thức Về Bệnh Wilson

Nghiên cứu cũng góp phần nâng cao nhận thức về bệnh Wilson trong cộng đồng và trong giới y tế, giúp phát hiện và điều trị bệnh sớm hơn.

V. Kết Luận Về Mối Quan Hệ Giữa Đột Biến Gen ATP7B Và Kiểu Hình Bệnh Nhân Wilson

Mối quan hệ giữa đột biến gen ATP7B và kiểu hình bệnh nhân Wilson là rất quan trọng trong việc hiểu rõ cơ chế bệnh sinh. Nghiên cứu này không chỉ giúp cải thiện chẩn đoán mà còn mở ra hướng đi mới cho các phương pháp điều trị hiệu quả hơn trong tương lai.

5.1. Tương Lai Của Nghiên Cứu Về Bệnh Wilson

Nghiên cứu về bệnh Wilson cần tiếp tục được mở rộng để phát hiện thêm nhiều dạng đột biến và mối liên hệ với triệu chứng lâm sàng, từ đó cải thiện chất lượng điều trị.

5.2. Tầm Quan Trọng Của Nghiên Cứu Di Truyền

Nghiên cứu di truyền không chỉ giúp phát hiện bệnh mà còn có thể dự đoán nguy cơ mắc bệnh trong tương lai, từ đó có biện pháp phòng ngừa hiệu quả.

09/07/2025
Phân tích mối tương quan giữa đột biến gen atp7b và kiểu hình trên bệnh nhân wilson ở việt nam

Trích đoạn nội dung tài liệu

ĐẶT VẤN ĐỀ Y học hiện đại đ có những bước tiến nhanh trong khoảng vài thập kỷ trở lại đây, sau sự kiện các nhà khoa học hoàn tất việc giải m bộ gen người. Cơ chế bệnh sinh dần dần được sáng tỏ ở mức độ phân tử, làm tiền đề cho việc chẩn đoán và điều trị can thiệp trúng đích nhằm giải quyết tận g c căn nguyên của bệnh. Năm 1993 Kary Mullis, người phát minh ra kỹ thuật PCR (Polymerase Chain Reaction: phản ứng khuếch đại chuỗi) được trao giải Nobel về hóa học. Từ đó kỹ thuật PCR được nhanh chóng được phát triển và ứng dụng rộng r i trong các nghiên cứu về lĩnh vực sinh học phân tử.

Những tiến bộ của ngành hoá sinh, sinh học phân tử đ giúp sàng lọc, chẩn đoán sớm, phòng bệnh, điều trị t t hơn các bệnh r i loạn chuyển hóa và di truyền. Mặc dù không phổ biến như một s nhóm bệnh khác nhưng đây là nhóm gây nhiều khó khăn trong điều trị và để lại hậu quả rất nặng nề về sức khỏe, tinh thần cũng như chất lượng cuộc s ng cho bệnh nhi, đồng thời trở thành, gánh nặng cho gia đình và toàn thể x hội. Bệnh Wilson thuộc nhóm bệnh lý r i loạn chuyển hóa và di truyền lặn trên nhiễm sắc thể thường với tỷ lệ mắc bệnh là 1/30. Bệnh gây nên do đột biến gen ATP7B, là gen có vai trò điều hòa quá trình chuyển hóa đồng trong cơ thể.

Khi đột biến gen xảy ra sẽ gây r i loạn quá trình chuyển hóa đồng, làm cho lượng đồng tăng cao trong cơ thể và tích lũy dần ở các cơ quan (gan, n o, mắt…) gây ra các triệu chứng đa dạng trên lâm sàng, các triệu chứng này tiến triển nặng dần cùng với quá trình lắng đọng đồng theo thời gian. Ngoài ra, đồng có thể lắng đọng ở hầu hết các cơ quan khác trong cơ thể nhưng thường biểu hiện nhẹ và muộn hơn. Bệnh nhân Wilson thường biểu hiện triệu chứng vềề gan nhiều hơn triệu chứng về thần kinh ở nhóm dưới 10 tuổi, các triệu chứng thần kinh hay gặp hơn ở bệnh nhân sau 30 tuổi [1]. 2 Hiện nay, để chẩn đoán xác định bệnh cần có sự kết hợp giữa các triệu chứng lâm sàng và cận lâm sàng điển hình như: nồng độ ceruloplasmin huyết thanh, nồng độ đồng trong nước tiểu 24 giờ, định lượng đồng trong gan hoặc chẩn đoán hình ảnh n o và gan.

Trong thực hành lâm sàng, chẩn đoán và điều trị sớm bệnh Wilson đóng vai trò quan trọng vì có thể tránh được các tiến triển nặng của bệnh dẫn đến tử vong. Ngày nay, phát hiện đột biến trên gen ATP7B sẽ giúp chẩn đoán xác định bệnh sớm hơn, phát hiện người lành mang gen bệnh và chẩn đoán trước sinh nhằm ngăn ngừa và làm giảm tỷ lệ mắc bệnh. Bên cạnh đó, xác định m i tương quan giữa kiểu gen ATP7B với thể lâm sàng của bệnh Wilson sẽ giúp cho tiên lượng bệnh và có phác đồ điều trị chính xác, hiệu quả hơn. Trên thế giới, đ có nhiều nghiên cứu về xác định đột biến gen ATP7B, xác định m i tương quan giữa kiểu gen và kiểu hình của bệnh Wilson.

Ở Việt Nam, các nghiên cứu về bệnh Wilson trước đây chủ yếu là mô tả về đặc điểm lâm sàng, cận lâm sàng [2],[3],[4]. Trong vài năm gần đây, một s nghiên cứu về phát hiện đột biến trên gen ATP7B đ bắt đầu được triển khai [5],[6],[7],[8]. Tuy nhiên, vẫn chưa có nghiên cứu nào về phân tích m i tương quan giữa kiểu gen ATP7B và kiểu hình của bệnh Wilson tạo cơ sở cho việc tiên lượng bệnh và đưa ra phác đồ điều trị chính xác, hiệu quả. Do đó đề tài: “Phân tích mối tương quan giữa đột biến gen ATP7B và kiểu hình trên bệnh nhân Wilson ở Việt Nam” được thực hiện với 2 mục tiêu: 1.

Mô tả đặc điểm lâm sàng và cận lâm sàng của bệnh nhân Wilson. Phân tích m i tương quan giữa kiểu gen ATP7B và kiểu hình của bệnh nhân Wilson. 3 CHƢƠNG 1 TỔNG QUAN TÀI LIỆU 1. Đặc điểm bệnh Wilson 1.

Khái niệm về bệnh Wilson Từ năm 1912, tác giả Wilson đưa ra những khái niệm đầu tiên về bệnh: bệnh thoái hóa gan - nhân đậu có tính chất gia đình [9]. Sau đó bệnh Wilson được mô tả là bệnh di truyền, r i loạn chuyển hóa đồng với các tổn thương đặc trưng ở n o, gan và mắt. Lịch sử nghiên cứu bệnh Wilson Trên thế giới Bệnh Wilson được mô tả từ cu i thế kỷ XIX với các triệu chứng mang tính chất đơn lẻ: triệu chứng run với tên gọi là bệnh "xơ cứng giả hiệu"; vòng Kayser và Fleischer màu xanh ở rìa giác mạc [10]. Năm 1912, bệnh mang tên Wilson, với những mô tả đầy đủ các triệu chứng tổn thương thoái hóa gan và n o, có tính chất gia đình [9].

Những năm sau đó, các tác giả tìm thấy r i loạn chuyển hóa đồng ở các bệnh nhân Wilson, ứng dụng trong điều trị thải đồng và ghép gan [10],[11], [12],[13],[14],[15]. Từ sau năm 1993, các nhà khoa học đ phát hiện gen gây bệnh Wilson là gen lặn ATP7B trên nhiễm sắc thể s 13, ở vị trí 13q14. Năm 1995, với những nghiên cứu phát hiện đột biến đầu tiên: đột biến p.H1069Q ở châu Âu và p.R778L ở châu Á đ mở ra một kỷ nguyên mới cho các nghiên cứu phát hiện đột biến gen ATP7B ở các bệnh nhân Wilson [18],[19]. 4 Từ đó đến nay, có rất nhiều các công trình nghiên cứu về phát hiện đột biến gen ATP7B trên bệnh nhân Wilson và đ phát hiện ra hơn 500 dạng đột biến gen khác nhau được công b trên ngân hàng dữ liệu gen (http://www.

Ở Việt Nam Năm 1969, Bùi Qu c Hương và cộng sự đ báo cáo 8 trường hợp bệnh nhân Wilson Việt Nam đầu tiên tại Hội nghị Thần kinh học Qu c tế lần thứ IX ở Mỹ [20]. Năm 1975, Chu Văn Tường và cộng sự nhận xét hai trường hợp bệnh Wilson đầu tiên tại Bệnh viện Nhi Trung Ương [21]. Từ năm 1977 đến năm 2003, Lê Đức Hinh và cộng sự đ nghiên cứu đặc điểm lâm sàng và cận lâm sàng của 81 bệnh nhân Wilson ở Việt Nam [2],[3]. Năm 2010, Đỗ Thanh Hương và cộng sự là nhóm nghiên cứu đầu tiên phân tích đột biến trên gen ATP7B.

Tuy nhiên, nhóm nghiên cứu mới chỉ tập trung phân tích một dạng đột biến phổ biến ở vùng châu Á là đột biến Arg778Leu bằng phương pháp cắt enzym giới hạn. Nghiên cứu đ phát hiện được 2/29 bệnh nhân mang đột biến Arg778Leu dạng dị hợp tử [5]. Năm 2012, Lê Hoàng Phúc phát hiện 8/16 bệnh nhân mang đột biến trên các exon 8, 10, 12, 13, 15, 16 và 20 ở bệnh nhân Wilson tại Bệnh viện Nhi Đồng 1, Thành ph Hồ Chí Minh [6]. Năm 2015, nghiên cứu tại Bệnh viện Nhi Trung ương phát hiện 10/16 bệnh nhi mang đột biến khi giải trình tự gen trên các exon 2b, 8, 11, 12 và 13 [7].

Năm 2015, nghiên cứu của Phan Tôn Hoàng tại Trường Đại học Y Hà Nội tiến hành phát hiện đột biến trên 21 exon của gen ATP7B, nghiên cứu đ phát hiện 48/61 (78,6%) bệnh nhân Wilson có đột biến gen ATP7B [8]. Dịch tễ bệnh Wilson Tại Hoa Kỳ, tỷ lệ người mang gen bệnh là 1/90. Tỷ lệ mắc bệnh Wilson là 1/30. Trên thế giới, tỷ lệ hiện mắc bệnh Wilson là 10 - 30 triệu người, trong đó tỉ lệ người mang dị hợp tử là 1/ 100.000 người, với tần s đột biến gen khác nhau 0,3-0,7%.

Tại Nhật Bản, tỷ lệ này là 1/30.000 dân, so với 1/100. Sự gia tăng tần s bệnh ở một s nước là do tỷ lệ cao của hôn nhân cùng huyết th ng. Các biểu hiện t i cấp của bệnh Wilson gặp ở nữ nhiều hơn nam [1]. Một nghiên cứu ở Đức cho thấy bệnh nhân bị bệnh Wilson biểu hiện triệu chứng sớm chủ yếu ở gan (tuổi khởi phát trung bình là 15,5 tuổi), các triệu chứng thần kinh xuất hiện muộn hơn (trung bình là 20,2 tuổi) [22].

Manolaki và các cộng sự đ phân tích các đột biến được tìm thấy trên gen ATP7B và phát hiện độ tuổi khởi phát của bệnh Wilson có khoảng dao động lớn hơn so với trước đây. Các đột biến hoàn toàn phá vỡ cấu trúc gen có thể gây tổn thương gan sớm trong thời thơ ấu, những bệnh nhân này không được chẩn đoán bệnh Wilson ở giai đoạn khởi phát bệnh [23]. Nói chung, các nghiên cứu chỉ ra rằng bệnh Wilson có thể khởi phát ở nhóm tuổi 5 - 40 tuổi. Tuy nhiên cũng có thể gặp một s rất ít các trường hợp dưới 3 tuổi và trên 70 tuổi [24].

Sinh lý bệnh học bệnh Wilson Tổng hàm lượng đồng bình thường trong cơ thể ước tính là 50-100mg và trung bình tiêu thụ hàng ngày là 2-5mg, tùy thuộc vào lượng thức ăn chứa đồng, bao gồm các loại đậu, các loại thịt, loài giáp xác và socola. Đồng là một thành phần quan trọng của một s enzym chuyển hóa như lysyl oxidase, cytochrome oxidase, superoxide dismutase và dopamine hydroxylase β. Khoảng 50-75% đồng được hấp thụ từ ruột non và sau đó vận chuyển đến các tế bào gan. Con đường này không bị ảnh hưởng trong bệnh Wilson.

Sau khi đồng đến tế bào gan, nó được tích hợp vào các enzym có chứa đồng và protein gắn đồng (CBPs: Copper Binding Proteins), bao gồm ceruloplasmin và ferroxidase huyết thanh. 6 Đồng dư thừa có thể ở dạng không độc bằng cách hình thành phức hợp với apo-metallothionein, hoặc có thể được bài tiết ra ngoài cơ thể. Có khoảng 95% lượng đồng dư thừa bài tiết ra ngoài qua đường mật, s còn lại bài tiết qua phân, nước tiểu và mồ hôi. Cân bằng lượng đồng bình thường trong cơ thể phụ thuộc vào sự bài tiết, không phụ thuộc vào sự hấp thu và đồng tồn tại trong cơ thể dưới 3 dạng: - Một phần đồng gắn với protein, được bài tiết vào dịch mật và đào thải ra ngoài qua phân.

- Một phần nhỏ đồng vào huyết tương dưới dạng cation, rồi thải ra ngoài qua nước tiểu - Phần lớn đồng gắn với protein của gan, tổng hợp thành ceruloplasmin, bản chất là  globulin, trọng lượng phân tử là 12.000 Da, gắn với 8 nguyên tử đồng. Trong bệnh Wilson, quy trình chuyển hóa của đồng thành ceruloplasmin và bài tiết của lượng đồng thừa qua đường mật bị suy giảm [25]. Đồng từ thức ăn, nước u ng 1. Đồng hấp thu tại ruột Trong máu 3.

Giai đoạn sau gan 2. Giai đoạn tại gan 4.Đồng bài tiết vào mật Hình 1. Chu trình chuyển hóa của đồng trong cơ thể [25]. 7 Lượng đồng dư thừa hình thành các g c tự do trong quá trình oxy hóa của chất béo và protein.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ