Luận văn phân quyền sở hữu đầu tư cấp xã Chương trình 135 (2012-2015)

Luận văn thạc sĩ nghiên cứu phân quyền sở hữu đầu tư cấp xã trong Chương trình 135, đề xuất khuyến nghị chính sách giai đoạn 2012-2015 cho vùng dân tộc miền núi.

2012

75
0
0

Phí lưu trữ

30 Point

Tóm tắt

I. Tổng quan về Phân quyền Đầu tư Cấp Xã Chương trình 135 Bối cảnh và Ý nghĩa

Việt Nam đã trải qua một quá trình cải cách kinh tế sâu rộng, chuyển đổi từ nền kinh tế kế hoạch hóa tập trung sang kinh tế thị trường. Một trong những trụ cột quan trọng của quá trình này là phân quyền, đặc biệt là trong lĩnh vực kinh tế và quản lý đầu tư. Chính sách này nhằm mục đích tối đa hóa sự đổi mới, quyền làm chủ và trách nhiệm giải trình ở cấp địa phương. Trong bối cảnh đó, Chương trình 135 giai đoạn 2012-2015 nổi lên như một chính sách trọng điểm, tập trung vào phân quyền đầu tư cấp xã. Bài viết này sẽ phân tích ý nghĩa, bối cảnh lịch sử và tầm quan trọng của mô hình phân quyền đầu tư cấp xã trong Chương trình 135 giai đoạn này, đồng thời làm rõ vai trò của nó trong phát triển nông thôn miền núichính sách giảm nghèo bền vững.

1.1. Giới thiệu Chương trình 135 giai đoạn II Mục tiêu và tầm nhìn phát triển

Chương trình 135 (P135-II) được đề cập trong tài liệu gốc là một sáng kiến chính sách quan trọng của Việt Nam, hướng tới cải thiện điều kiện sống và hạ tầng cho các xã đặc biệt khó khăn, vùng đồng bào dân tộc thiểu số và miền núi. Mục tiêu chính của chương trình là giảm nghèo bền vững, nâng cao năng lực cho cộng đồng và chính quyền cơ sở, đồng thời thúc đẩy phát triển kinh tế – xã hội. Để đạt được những mục tiêu này, việc phân cấp quản lý đầu tư cho cấp xã được coi là chiến lược then chốt. Cơ chế này trao quyền cho chính quyền cấp xã được chủ động hơn trong việc lập kế hoạch, triển khai và quản lý các dự án đầu tư nhỏ lẻ phù hợp với nhu cầu thực tế của địa phương. Tầm nhìn của Chương trình 135 giai đoạn này là tạo ra sự thay đổi tích cực, bền vững, giúp các xã thoát khỏi tình trạng đặc biệt khó khăn thông qua việc tối ưu hóa hiệu quả đầu tư công và huy động nguồn lực địa phương.

1.2. Vai trò Phân quyền Đầu tư Cấp Xã trong tiến trình cải cách tại Việt Nam

Trong tiến trình cải cách hành chính và kinh tế của Việt Nam, phân quyền đầu tư cấp xã đóng vai trò là một công cụ mạnh mẽ để thúc đẩy quản trị tốt và phát triển bền vững. Việc trao quyền cho chính quyền cấp xã không chỉ giúp giảm tải cho các cấp quản lý cao hơn mà còn tăng cường quyền làm chủ và trách nhiệm của chính quyền cơ sở. Điều này được thể hiện qua việc các xã được phép đưa ra các quyết định chiến lược về phát triển kinh tế, lựa chọn dự án đầu tư, huy động nguồn lực và quản lý ngân sách nhà nước tại địa phương, dựa trên chiến lược và quy hoạch tổng thể quốc gia. Theo tài liệu nghiên cứu, phân quyền trong lĩnh vực kinh tế được phản ánh qua việc trao quyền cho chính quyền địa phương để đưa ra các quyết định chiến lược về phát triển kinh tế và cơ cấu của họ, dựa trên các chiến lược và quy hoạch tổng thể quốc gia, các dự án đầu tư, huy động nguồn lực, cũng như quyền và trách nhiệm trong quản lý ngân sách nhà nước và địa phương. Điều này kỳ vọng sẽ phát huy tính chủ động, sáng tạo và nâng cao trách nhiệm giải trình của chính quyền cơ sở, góp phần nâng cao hiệu quả đầu tư công.

II. Thách thức lớn khi Phân quyền Đầu tư Cấp Xã Chương trình 135 Những Rào cản Then chốt

Mặc dù có ý nghĩa quan trọng, việc phân quyền đầu tư cấp xã trong Chương trình 135 giai đoạn 2012-2015 cũng đối mặt với nhiều thách thức đáng kể. Nghiên cứu định tính dựa trên phỏng vấn 60 cán bộ ở cấp tỉnh, huyện, xã và thôn tại hai tỉnh Thái Nguyên và Kon Tum đã chỉ ra các khó khăn cụ thể. Những rào cản này không chỉ ảnh hưởng đến khả năng thực hiện mà còn tác động trực tiếp đến hiệu quả đầu tư công của các dự án tại cơ sở. Việc nhận diện rõ các thách thức này là bước đầu tiên để đề xuất các giải pháp phù hợp, nhằm nâng cao chất lượng và tính bền vững của mô hình phân quyền đầu tư.

2.1. Thủ tục hành chính phức tạp và năng lực cán bộ cấp xã hạn chế

Một trong những thách thức hàng đầu được tài liệu nghiên cứu nhấn mạnh là sự phức tạp của thủ tục hành chính và sự thiếu hụt tài liệu hướng dẫn cụ thể. Các quy định rườm rà gây khó khăn cho cán bộ cấp xã trong việc triển khai dự án, dẫn đến chậm trễ và lãng phí nguồn lực. Bên cạnh đó, năng lực quản lý đầu tư của cán bộ cấp xã, đặc biệt là ở các xã nghèo, còn hạn chế. Nhiều cán bộ thiếu kiến thức và kinh nghiệm về lập kế hoạch, quản lý tài chính, giám sát và đánh giá dự án. Tình trạng này làm giảm khả năng của cấp xã trong việc thực hiện quyền làm chủ và trách nhiệm giải trình, dẫn đến chất lượng dự án không đạt yêu cầu và hiệu quả đầu tư công thấp. Điều này càng trở nên trầm trọng hơn khi có một "phát hiện thú vị" là "chính quyền cấp huyện không sẵn lòng phân quyền đầu tư cho các xã", gây thêm rào cản hành chính và làm suy yếu ý nghĩa của phân cấp quản lý đầu tư.

2.2. Rào cản địa lý văn hóa và thiếu sự tham gia của cộng đồng

Các điều kiện đặc thù của vùng đồng bào dân tộc thiểu số và miền núi cũng tạo ra những rào cản đáng kể. Điều kiện địa lý khó khăn, xa xôi, giao thông không thuận tiện gây trở ngại cho việc giám sát và hỗ trợ kỹ thuật từ cấp trên. Sự khác biệt về ngôn ngữ, văn hóa, truyền thống và tập quán giữa các dân tộc cũng là một yếu tố phức tạp, ảnh hưởng đến khả năng giao tiếp và phối hợp trong quá trình thực hiện phân quyền. Thêm vào đó, việc thiếu sự tham gia của cộng đồng là một vấn đề nghiêm trọng. Người dân, đặc biệt là các nhóm yếu thế, ít được tham gia vào quá trình ra quyết định, lập kế hoạch và giám sát các dự án. Điều này làm giảm tính minh bạch, trách nhiệm giải trình và sự phù hợp của dự án với nhu cầu thực tế của người dân. Thiếu minh bạch và sự tham gia dẫn đến nguy cơ tham nhũng và lãng phí, ảnh hưởng tiêu cực đến chính sách giảm nghèo và phát triển bền vững.

III. Bí quyết tối ưu Phân quyền Đầu tư Cấp Xã Chương trình 135 Giải pháp Nâng cao Hiệu quả

Để vượt qua những thách thức đã nêu và nâng cao hiệu quả phân quyền đầu tư cấp xã trong Chương trình 135 giai đoạn 2012-2015, các nhà nghiên cứu đã đề xuất một số khuyến nghị chính sách trọng tâm. Các giải pháp này tập trung vào việc củng cố khung pháp lý, nâng cao năng lực cho cán bộ cơ sở và tăng cường sự tham gia của cộng đồng. Việc áp dụng đồng bộ các giải pháp này sẽ tạo nền tảng vững chắc cho việc thực hiện phân quyền một cách hiệu quả, minh bạch và bền vững, góp phần thúc đẩy phát triển nông thôn miền núi theo đúng định hướng của chương trình.

3.1. Hoàn thiện khung pháp lý và tài liệu hướng dẫn thực hiện chi tiết

Nền tảng của mọi chính sách hiệu quả là một khung pháp lý vững chắc và rõ ràng. Theo khuyến nghị, cần sửa đổi và bổ sung kịp thời các quy định liên quan đến phân cấp quản lý đầu tư để đảm bảo tính phù hợp và khả thi trong thực tiễn. Việc ban hành các tài liệu hướng dẫn chi tiết, đơn giản và dễ hiểu là cực kỳ cần thiết để cán bộ cấp xã có thể dễ dàng áp dụng. Điều này sẽ giúp giảm bớt sự phức tạp của thủ tục hành chính và cung cấp một lộ trình rõ ràng cho việc triển khai dự án. Một hệ thống pháp lý và hướng dẫn minh bạch, cụ thể sẽ tạo điều kiện thuận lợi cho các xã phát huy quyền làm chủ, đồng thời đảm bảo trách nhiệm giải trình và sự minh bạch trong quản lý dự án cấp xã.

3.2. Nâng cao năng lực quản lý đầu tư và kỹ năng cho cán bộ cấp xã

Việc nâng cao năng lực cho cán bộ cấp xã là yếu tố then chốt để phân quyền đầu tư phát huy hiệu quả. Cần có các chương trình đào tạo chuyên sâu về quản lý dự án, tài chính, kế toán, lập kế hoạch, giám sát và đánh giá dự án, phù hợp với điều kiện và đặc thù của từng địa phương. Các khóa đào tạo nên tập trung vào kỹ năng thực hành, cung cấp kiến thức thực tiễn và giúp cán bộ xã giải quyết các vấn đề phát sinh trong quá trình triển khai. Theo nghiên cứu, "cải thiện năng lực của cán bộ xã" là một trong những khuyến nghị chính sách quan trọng. Việc đầu tư vào nguồn nhân lực sẽ giúp cán bộ tự tin và hiệu quả hơn trong việc đảm nhận trách nhiệm, từ đó nâng cao chất lượng và hiệu quả đầu tư công của các dự án tại cơ sở. Các chương trình hỗ trợ kỹ thuật và cố vấn cũng cần được triển khai song song để đảm bảo cán bộ có thể áp dụng kiến thức đã học vào thực tiễn.

3.3. Thúc đẩy kế hoạch có sự tham gia và tăng cường giám sát cộng đồng

Để đảm bảo các dự án đầu tư thực sự đáp ứng nhu cầu của người dân và phát huy tối đa hiệu quả, việc thúc đẩy kế hoạch có sự tham gia là không thể thiếu. Điều này có nghĩa là người dân, đặc biệt là các đối tượng hưởng lợi trực tiếp, cần được tham gia vào tất cả các giai đoạn của dự án, từ xác định nhu cầu, lập kế hoạch, triển khai cho đến giám sát và đánh giá. Tài liệu gốc cũng đề xuất "tăng cường kế hoạch có sự tham gia". Song song với đó, việc tăng cường giám sát cộng đồng đóng vai trò quan trọng trong việc đảm bảo tính minh bạch và trách nhiệm giải trình. Cộng đồng cần được cung cấp thông tin đầy đủ về dự án, ngân sách và tiến độ, đồng thời có cơ chế để phản hồi và kiểm tra việc thực hiện. Sự tham gia tích cực của cộng đồng không chỉ giúp ngăn ngừa các hành vi tiêu cực mà còn tạo ra sự đồng thuận, nâng cao ý thức làm chủ và đảm bảo tính bền vững của các dự án đầu tư. Đây là một yếu tố cốt lõi trong việc đảm bảo hiệu quả đầu tư côngchính sách giảm nghèo.

IV. Đánh giá thực trạng Phân quyền Đầu tư Cấp Xã Chương trình 135 Thực tiễn và Bài học

Nghiên cứu về phân quyền đầu tư cấp xã Chương trình 135 giai đoạn 2012-2015 đã cung cấp những cái nhìn sâu sắc về thực trạng triển khai và những bài học kinh nghiệm quý báu. Thông qua phân tích định tính và áp dụng mô hình SWOT, nghiên cứu đã làm rõ những điểm mạnh, điểm yếu, cơ hội và thách thức của cơ chế phân quyền đầu tư cấp xã. Đặc biệt, các phát hiện từ hai tỉnh Thái Nguyên và Kon Tum đã mang lại những minh chứng cụ thể về cách thức thực hiện phân quyền trong điều kiện thực tiễn, giúp hình dung rõ hơn về hiệu quả đầu tư công và những vấn đề cần khắc phục.

4.1. Kết quả phân tích SWOT về mô hình phân quyền đầu tư cấp xã

Phân tích SWOT đã làm rõ bức tranh tổng thể về mô hình phân quyền đầu tư cấp xã trong Chương trình 135 giai đoạn 2012-2015. Về điểm mạnh (Strengths), mô hình này đã giúp tăng cường quyền làm chủ của địa phương, thúc đẩy tính chủ động và sáng tạo. Tuy nhiên, các điểm yếu (Weaknesses) bao gồm sự phức tạp của thủ tục hành chính, năng lực hạn chế của cán bộ cấp xã và thiếu tài liệu hướng dẫn. Nghiên cứu đã xác định "phức tạp của các thủ tục hành chính, sự không đủ của các tài liệu hướng dẫn, năng lực hạn chế của cán bộ xã" là những thách thức chính. Về cơ hội (Opportunities), chính sách phân quyền này mở ra khả năng huy động nguồn lực địa phương, tăng cường sự tham gia của cộng đồng và nâng cao trách nhiệm giải trình. Tuy nhiên, các thách thức (Threats) bao gồm sự không sẵn lòng của cấp huyện trong việc phân quyền, các rào cản về địa lý và văn hóa, cũng như sự khác biệt trong truyền thống và tập quán, tất cả đều ảnh hưởng đến hiệu quả đầu tư công và quá trình thực hiện phân quyền.

4.2. Kinh nghiệm thực tiễn từ Kon Tum và Thái Nguyên trong quản lý đầu tư cấp xã

Các cuộc phỏng vấn tại Kon Tum và Thái Nguyên, hai tỉnh được chọn làm địa bàn nghiên cứu, đã cung cấp những kinh nghiệm thực tiễn sinh động về việc phân quyền đầu tư cấp xã. Tại đây, các cán bộ cấp xã và cấp huyện đã chia sẻ về những khó khăn cụ thể trong việc áp dụng các quy định, thiếu hụt nguồn lực và năng lực chuyên môn. Một trong những phát hiện thú vị là "sự không sẵn lòng của chính quyền cấp huyện trong việc phân quyền đầu tư cho các xã" đã cản trở đáng kể quá trình này. Bên cạnh đó, các rào cản về điều kiện địa lý, ngôn ngữ, văn hóa và tập quán cũng gây khó khăn trong việc giao tiếp và triển khai các dự án. Những bài học kinh nghiệm từ Kon Tum và Thái Nguyên cho thấy tầm quan trọng của việc xây dựng năng lực liên tục, đơn giản hóa thủ tục hành chính và tăng cường sự phối hợp giữa các cấp. Các bài học này là cơ sở quan trọng để đề xuất các giải pháp nhằm nâng cao hiệu quả đầu tư côngphân cấp quản lý đầu tư trong các chương trình phát triển tương lai.

V. Phát triển bền vững Phân quyền Đầu tư Cấp Xã Chương trình 135 Tầm nhìn Tương lai

Tổng kết những kết quả và thách thức từ Chương trình 135 giai đoạn 2012-2015, việc tiếp tục củng cố và phát triển mô hình phân quyền đầu tư cấp xã là một yêu cầu tất yếu. Hướng tới tương lai, cần có một tầm nhìn chiến lược và các khuyến nghị chính sách cụ thể để đảm bảo rằng cơ chế này không chỉ phát huy tối đa hiệu quả trong phát triển nông thôn miền núi mà còn đóng góp vào mục tiêu giảm nghèo bền vững. Điều này đòi hỏi sự phối hợp đồng bộ giữa các cấp chính quyền, sự hỗ trợ từ các tổ chức và đặc biệt là sự tham gia tích cực của cộng đồng.

5.1. Chiến lược dài hạn nhằm nâng cao quyền tự chủ và trách nhiệm của cấp xã

Để phân quyền đầu tư cấp xã đạt được hiệu quả bền vững, cần xây dựng một chiến lược dài hạn nhằm trao quyền lớn hơn và nâng cao trách nhiệm giải trình của chính quyền cơ sở. Điều này bao gồm việc tiếp tục đơn giản hóa các quy trình, tăng cường quyền tự chủ trong việc quyết định và quản lý các dự án đầu tư nhỏ phù hợp với nhu cầu cấp bách của địa phương. Đồng thời, cần thiết lập các cơ chế giám sát và đánh giá rõ ràng, yêu cầu cấp xã báo cáo minh bạch về việc sử dụng ngân sách và kết quả thực hiện. Việc nâng cao quyền tự chủ phải đi đôi với việc tăng cường trách nhiệm, tạo động lực để chính quyền cấp xã quản lý nguồn lực hiệu quả hơn, từ đó nâng cao hiệu quả đầu tư công. Các biện pháp khuyến khích và khen thưởng cho những xã thực hiện tốt quản lý dự án cấp xã cũng cần được xem xét để tạo động lực cho sự phát triển.

5.2. Khuyến nghị chính sách và lộ trình tiếp theo cho Chương trình 135

Dựa trên các bài học từ giai đoạn 2012-2015, các khuyến nghị chính sách cho các giai đoạn tiếp theo của Chương trình 135 và các chương trình tương tự cần tập trung vào việc khắc phục những tồn tại. Một mặt, cần tiếp tục hoàn thiện khung pháp lý theo hướng rõ ràng, dễ hiểu và dễ áp dụng. Mặt khác, việc đầu tư vào đào tạo, bồi dưỡng năng lực quản lý đầu tư cho cán bộ cấp xã cần được ưu tiên hàng đầu, đặc biệt là trong bối cảnh các thủ tục hành chính còn phức tạp. Thúc đẩy kế hoạch có sự tham gia và tăng cường giám sát cộng đồng là giải pháp cốt lõi để đảm bảo tính minh bạch và hiệu quả của các dự án. Lộ trình tiếp theo cần bao gồm việc đánh giá định kỳ, điều chỉnh chính sách linh hoạt để phù hợp với thực tiễn, đồng thời tiếp tục tìm kiếm các nguồn lực hỗ trợ từ bên ngoài. Mục tiêu cuối cùng là xây dựng một cơ chế phân quyền vững chắc, góp phần vào phát triển nông thôn miền núi và thực hiện hiệu quả chính sách giảm nghèo của quốc gia.

Tóm tắt và mô tả trên trang này được tạo với sự hỗ trợ của AI từ nội dung tài liệu gốc; tài liệu do người dùng đóng góp và được kiểm duyệt trước khi xuất bản. Báo lỗi nội dung.

14/03/2026
Luận văn thạc sĩ commune investment ownership decentralization in program 135 some policy recommendations for the period 2012 2015

Trích đoạn nội dung tài liệu

UPSALA UNIVERSITY & LNIVERSITY OF ECONOMICS AND BUSE UPPSALA UNIVERSITET MASTER THESIS OF MPPM COMMUNE INVESTMENT OWNERSHIP DECENTRALIZATION IN PROGRAM 135 SOME POLICY RECOMMENDATIONS FOR THE PERIOD 2012-2015 Authors: Ea Van Bay Nguyen Van Tan Ngo Minh Duong Supervisors: PRD. Dung Khúc Anh PRD. Sven-Evik Svdrd MPPM - INTAKE 4, Group 8B HANOL, MARCH - 2012 COMMITMENT We are Vo Wan Bay, Nguyen Van Tan, Neo Mink Duong ~ studznts from Class 4B. Major of Public Management under the Joint Programme between sity of Economies and Business, Vietnam National University, Hanui and Uppsaia University (Sweden), We hereby declare that the master thesis “Commune investnent ownership decentralization in Program 135 — some policy recommendations for period 2612-2015” is our own research.

It has never been published or submitted for any prize, diploma or certificate grunt by any orgunization, Besides, we have made the best effort to have the most exact references to sources of documents, data to be used in this research. Research team representative Team leader Vo Van Buy ACKNOWLEDGEMENT During the research and completion of this thesis, the authors have received valuable enouragement and assistance fram individuals and ather groups. First of all, we would like to express our gratitude to PhD. Dang Khac Anh, Vice Dein of the Politics Department, under the Academy of Public Management {Ho Chi Minh Naional Academy of Politics and Public Management) and PhD.

Sven-brik Sward (Uppsala (Unversity, Sweden) whu had provided us with whole-hearted instruction and assistance for thicompletion of this thesis: Qur sincere thanks also goes to the teachers and Rectorate Board of the University of Eenomics and Business (Vietnam National University, Hanoi), Uppsala University (Sveden), the leaders of the Center for International Training and Education, the leaders of theComminee for Ethnic Affairs, Department of Ethnic Policies, the Project Management Un: of the Project to Improve Planning and Implementation Quality of Poverty Reduction Poly for Peuple in Ethnie Minorities and Mountainous Areas (Committee for Ethnic ); and the Ireland Embassy in Hanoi who have facilitated end created favorable conlitions for our studies and research. During the research, we also received valuable suppurt and fecdback from the ‘Coumittee for Ethnic Minority Affairs of Kontum province and Thai Nguyen province; the IPro:ct Management Units of of Pian International, FMV, CECL, JICA, East Meets West JFoudation, and other NGOs for completion of this research; our special thanks te these iagecies and organizations Last but not feast, we would like to thank our families, friends and colleagues whose siupprt and encontagement have always been with us throughout our study and research. Hanoi, 29 March 2612 On behalf of the authors Team leader Vo Van Bay te INTRODUCTION 1. The necessity of the research topic LJ, Rationale for the topic selection Decentralization is a major concem in the reform process in Vietnam.

[t has also been a major focus for policy makers and practitioners in Vietnam in the past 25 years. Thanks to such reform, Vietnam has shifted its economy from a centrally-planned to a market-based one. The structure of a multi-sector, multi-ownership type economy was formed and has gradually become more comprehensive in the reform process. At the same time, decentralization to local authorities following suitable roadmaps in many sectors was pushed forward to maximize local innovation, ownership und accountability.

Decentralization in the economic sector was reflected by empowering local authorities to make strategic decisions on their economic development and structures based on national strategies and masterplans, investment projects, resource mobilization and the rights and responsibilities in state and local budget management. In light of decentralization of project investment ownership, a very good policy to mention is the P:gram 135 - phase [I (pi35-II}. Commune ownership centralization was made a principle in the Decision No. 07/2006/QD-TTg dated 10/01/2006 and the objective for commune investment ownership (CIO) was included in the implementation roadmap framework for P135-II, according to Decision No.

74/2007/QD-UBDT dated 13/3/2007 by the Committee for Ethnic Minority Affairs (CEMA). When the program was started in 2009, program district authorities received state funding to implement projects in communes facing extreme hardship. At that time, the principles for ownership decentralization and streamlined investment procedures were raised and highlighted in the process of organizing the program implementation. However, by the end of the first phase (1999-2005), the number of communes actually having investment ownership was very limited.

Only 28 provinces decentralized investment ownership to 442 communes, equaling 18%] of the total expected number. Highlighted constraints included unclear and undetermined decentralization, strong holding of the right to distribute funding, and unwillingness to make information public, which, as a result, reduced the role of Commune People’s Committees (CPC's) and put communes at passive Fosition in the Program implementation process "Pl35 7-year cmplemeniaiion review repr: 1996-2005 ABSTRACT D tralization and empowerment have been taking shape strongly i0 Vietiam in roccnL years. It was clearly metlected im the Program 135-1] and became one of the key principles of the Program, aiming to reach the target that 100% communes would become investment owners by 2010. There are, however, matters of concern between expectatian and actual results, which need impravement in terms of policy, mechanism as well as directing and organizing implementation The objective of this thesis is to understand the suitability level and eftecliveness of the commune investment ownership (CIO) decentralization model in the Program 135-Il: ta analyze the opportunities and challenges in order to propose suitedle policy recommendations for the period 2012-2015 to continue fostering the activeness, crewtiveness, ownership and accountability of commune authorities; and to improve transparency and leverage local participation in programs/projects.

This is a qualitative research, using a questionnaire with 60 short open questions co taterview officers at provincial, district, commune and village levels. wha had experienced Managing, directing and organizing implementation of Program 135-IT in two provinces including Thai Nguyen and Kon Tum. The result of the interviews was used as the primary data resource for the research. Other secondary data comes from desk review, ussessinent reports of Program 135, documents collected from publish works, journals, press and internet.

On such foundation, we used SWOT analysis ta clarify the research issue. Based on the primary and secondary data sources, the team identified challenges faced by commune authorities when CIO decentralization was made in Progr2m 135-II, which were: complexity of administrative procedures, insufficiency of guideline documents, limited capacity of commune officers, barriers in terms of geographical conditions and languages, difference in culture, tradition and hahit, ete. Furthermore, a challenge being districis authority unwilling to decentralize investment ownership 16 communes was an interesting finding. Combining theories in decentralization, empowerment and the analysis of collected field data set a scientific foundation for the team to propose some recommendations ww bewter implement CIO decentralization in Programyprojeet activities in the period 2012+ 2018, which include: i amend and supplement regulations in an appropriate and timely manner: to iraprove commune staff capacity: 10 strengthen participatory plaaning and ABSTRACT D tralization and empowerment have been taking shape strongly i0 Vietiam in roccnL years.

It was clearly metlected im the Program 135-1] and became one of the key principles of the Program, aiming to reach the target that 100% communes would become investment owners by 2010. There are, however, matters of concern between expectatian and actual results, which need impravement in terms of policy, mechanism as well as directing and organizing implementation The objective of this thesis is to understand the suitability level and eftecliveness of the commune investment ownership (CIO) decentralization model in the Program 135-Il: ta analyze the opportunities and challenges in order to propose suitedle policy recommendations for the period 2012-2015 to continue fostering the activeness, crewtiveness, ownership and accountability of commune authorities; and to improve transparency and leverage local participation in programs/projects. This is a qualitative research, using a questionnaire with 60 short open questions co taterview officers at provincial, district, commune and village levels. wha had experienced Managing, directing and organizing implementation of Program 135-IT in two provinces including Thai Nguyen and Kon Tum.

The result of the interviews was used as the primary data resource for the research. Other secondary data comes from desk review, ussessinent reports of Program 135, documents collected from publish works, journals, press and internet. On such foundation, we used SWOT analysis ta clarify the research issue. Based on the primary and secondary data sources, the team identified challenges faced by commune authorities when CIO decentralization was made in Progr2m 135-II, which were: complexity of administrative procedures, insufficiency of guideline documents, limited capacity of commune officers, barriers in terms of geographical conditions and languages, difference in culture, tradition and hahit, ete.

Furthermore, a challenge being districis authority unwilling to decentralize investment ownership 16 communes was an interesting finding. Combining theories in decentralization, empowerment and the analysis of collected field data set a scientific foundation for the team to propose some recommendations ww bewter implement CIO decentralization in Programyprojeet activities in the period 2012+ 2018, which include: i amend and supplement regulations in an appropriate and timely manner: to iraprove commune staff capacity: 10 strengthen participatory plaaning and ABBREVIATION CECI Canadian Centre for International Studies and Cooperation CEMA Committee for Ethnic Minority Affairs CIO Commune Investment Ownership CPC Commune People’s Committee DFID Department for International Development (UK) nec District People’s Commitece FMV Foundation for Microprojects in Viet Nam GTZ Deutsche Gesellschaft fur Technische Zusammenarbeit (German Agency for Technical Cooperation) JICA Japan International Cooperation Agency MPI Ministry of Planning and Investment PMU Project Management Unit UNDP United Nations Development Programme LIST OF TABI.FS rf ~ bo — Page Table 1: Communes in Program 135-17 H i Table 2: Result of CLO decentralization implementation in the period 2006-2010 26 Table 3: Communes as investment owners by component by 2010 28 Table 4: Number of officers consulted at different levels 3i LIST OF FIGURES 7 Page | Figure 1: C1O decentralization roadmap framework 8 Figure 2: Communes that need to assess their investment ownership capacity 40 “Figure 3: Works and projects owned by communes 22 Figure 4: The role of district authorities in CIO decentralization 25 | Figue 5: The role of provincial authorities in CIO decentralization 26 Figure 6: Participation level of communes as investment owners 28 | Figure 7: Difference in perspective on commune inycstment ownership 32 Figure 8: SWOT Analysis of delegated investment ownership to cammunes a4 CONTEST COMMITMENT. ABBREVIATION LIST OF TABLES LIST OF FIGURE! L. The necessity of the research topic 1.

Rationale for the lopic selection 7 1. The suitability of the research topi SP 2. Scope and subject of the study. CHAPTER I OVERALL ISSUES IN COMMUNE INVESTMENT OWNERSIHP DECENTRALIZATION IN PROGRAM 135 - PHASE IL 1.

Overview of Program 135 ~ phase IL 1. Background of the Program. Objective and Role of the Program 1. Decentralizs dor: of investment ownership ini | Program 2.

De ats: GON?. Consequences of Decentralization: 2. Should Viet Nam continue exercising decentralization? lnvestinent owner?. Investment owner at commune level in Programme 135-117.7, Decentrulization of communes as investment owners inProgramme 135-L 3.

Factors affecting the quality of decentralization of commune investment ownership in Program 135- phase I 3. Culture, custom and tradition factors: 3. Commune siaff and community capacity: 3. Support from higher authority to commune implementors: 4.

Status of commune investment ownership decentralization. CHAPTER IL IMPLEMENTATION OF COMMUNE INVESTMENT OWNERSHIP DECENTRALIZATION IN PROGRAM 135 - PHASE IL 30 1. Overview of the two surveyed provinces 1.Survey resultìn Thai Nguyen and Kon Tum. Review of CIO decentralization in the two provin ABSTRACT D tralization and empowerment have been taking shape strongly i0 Vietiam in roccnL years.

It was clearly metlected im the Program 135-1] and became one of the key principles of the Program, aiming to reach the target that 100% communes would become investment owners by 2010.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ