phần Mở đầu và phần Kết luận, trong phần Nội dung, chúng tôi chia làm 3 chƣơng: Chƣơng I: Tiểu thuyết viết về nông thôn trong văn xuôi thời kì đổi mới Chƣơng II: Nông thôn và ngƣời nông dân trong tiểu thuyết Thần thánh và bƣơm bƣớm Chƣơng III: Nghệ thuật biểu hiện bức tranh nông thôn trong tiểu thuyết Thần thánh và bƣơm bƣớm 14 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com PHẦN NỘI DUNG CHƢƠNG 1: TIỂU THUYẾT VIẾT VỀ NÔNG THÔN TRONG VĂN XUÔI THỜI KÌ ĐỔI MỚI 1. Khái quát về thể loại tiểu thuyết và những đối mới trong quan niệm về hiện thực và con ngƣời 1. Khái niệm và đặc trƣng thể loại 1. Khái niệm và nguồn gốc: Tiểu thuyết là một thể loại thuộc phƣơng thức tự sự và đƣợc coi là thể loại giữ vị trí “thống soái” trong đời sống văn học.
Nó “ là sản phẩm tinh thần tiêu biểu nhất cho thời đại mới của lịch sử loài ngƣời, là thành quả rực rỡ, có giá trị nhƣ một bƣớc nhảy vọt thực sự vĩ đại của hàng ngàn năm văn chƣơng thế giới” [61]. Với ƣu thế “ biết tổng hợp vào bản thân mình những đối tƣợng và biện pháp miêu tả của nhiều loại hình nghệ thuật khác nhau ”[ 20; tr.535], tiểu thuyết đã mang lại các giá trị tổng hợp và dấu ấn thời đại vào trong văn học mà không thể loại nào có thể thay thế đƣợc. Tuy nhiên, tiểu thuyết cũng là một thể loại văn chƣơng duy nhất, là “ nhân vật chính” bên cạnh các thể loại chị em khác ( Thơ và Kịch), vẫn còn “đang biến chuyển”, “chƣa định hình” và “ chƣa hề rắn lại”. Nó “ trẻ hơn chữ viết và sách, chỉ một mình nó thích ứng hữu cơ với cách thức tiếp thu im lặng tức là đọc”.
Nó “ là một sinh linh thuộc giống nòi khác. Nó khó sống chung với các thể loại kia. Nó đấu tranh giành lấy vị trí thống trị trong văn chƣơng, và nơi nào nó ƣu thắng ở đấy những thể loại khác, thể loại cũ, bị phân hoá”. [61] Tiểu thuyết luôn là thể loại “nóng” lôi cuốn sự quan tâm và kích thích cảm hứng “đối thoại” của cả giới sáng tác, lý luận, phê bình và công chúng.
Có lẽ chính vì lý do ấy mà hiện nay tiểu thuyết đã trở thành tâm điểm của các 15 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com nhà nghiên cứu nhƣng vẫn chƣa có đƣợc một khái niệm chung nhất về thể loại. Mỗi nhà nghiên cứu đƣa ra một khái niệm, một cách nhìn riêng về thể loại theo cách tiếp cận của mình. Những khái niệm ấy sẽ góp phần làm nổi rõ những đặc điểm từ những đóng góp của tiểu thuyết đối với nền văn học nhân loại. Nhà nghiên cứu N.T Rymar trong bài viết “ Tƣ duy tiểu thuyết và văn hoá thế kỉ XX” do Song Mộc dịch, định nghĩa tiểu thuyết “ là một hình thức của tƣ duy sử thi muốn giải quyết theo cách của sử thi những vấn đề vừa mới đặt ra trƣớc con ngƣời mà sự xuất hiện của chúng đƣợc chế định bởi quá trình tách biệt cá nhân qua hàng chục thế kỷ.
Vì thế tiểu thuyết cũng còn là một “thể loại không có quy phạm”, nhiệm vụ của nó là thiết lập mối tiếp xúc với “ hiện thực chƣa hoàn thành”. Nhƣng đấy mới chỉ là một mặt của vấn đề; còn phƣơng diện khác của vấn đề nằm ở chỗ “tính chƣa đoàn kết” đó của thể loại không có nghĩa cấu trúc thể loại của nó không hoàn toàn định dạng: tiểu thuyết không chỉ mang tính biến dị khác thƣờng mà còn có tính bền vững đáng kinh ngạc”. Lý Hoài Thu định nghĩa tiểu thuyết: “ Là một hình thức tự sự cỡ lớn, tiểu thuyết có những khả năng riêng trong việc tái hiện với một quy mô lớn những bức tranh hiện thực đời sống, trong đó chứa đựng nhiều vấn đề sâu sắc của đời sống xã hội, của số phận con ngƣời, của lịch sử, của đạo đức, của phong tục…Nghĩa là, tiểu thuyết có năng lực phản ánh hiện thực một cách bao quát và sinh động theo hƣớng tiếp cận trên cả bề rộng và chiều sâu của nó”.184] Nhƣ vậy, tiểu thuyết có nguồn gốc từ rất sớm, hình thành trong một quá trình lâu dài và phát triển mạnh mẽ trong những điều kiện kinh tế, xã hội, văn hoá, văn minh thích hợp. Về mặt khái niệm, nhìn một cách khái quát: Tiểu thuyết là một thể loại lớn nằm trong phƣơng thức tự sự có khả năng phản ánh 16 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com hiện thực đời sống một cách bao quát ở mọi giới hạn không gian và thời gian, khả năng khám phá một cách sâu sắc những vấn đề thuộc về thân phận con ngƣời thông qua những tính cách đa dạng, phức tạp và khả năng tái hiện những bức tranh mang tính tổng thể rộng lớn về đời sống xã hội.
Tiểu thuyết là một khái niệm thể loại, một tên gọi chung nhằm phân biệt với các thể loại khác nhau nhƣ thơ, kịch…Tuy nhiên, đây là một thể loại lớn có diện mạo đặc biệt phong phú nên sự phân loại trong tiểu thuyết thƣờng dựa trên những cơ sở và tiêu chí khác nhau. Nếu phân chia theo khuynh hƣớng, trào lƣu sáng tác thì có tiểu thuyết cổ điển, tiểu thuyết lãng mạn, tiểu thuyết hiện thực…Nếu căn cứ vào đề tài thì có thể có tiểu thuyết lịch sử, tiểu thuyết đời tƣ thế sự, tiểu thuyết chiến tranh, tiểu thuyết viết về nông thôn, tiểu thuyết khoa học viễn tƣởng, tiểu thuyết trinh thám…Trƣớc đây, học giả Phạm Quỳnh phân chia tiểu thuyết thành 3 loại: tiểu thuyết ngôn tình, tiểu thuyết tả thực và tiểu thuyết truyền kỳ. Nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Phan đã phân loại tiểu thuyết thành 10 loại: tiểu thuyết phong tục, tiểu thuyết luận đề, tiểu thuyết luân lý, tiểu thuyết truyền kỳ, tiểu thuyết phóng sự, tiểu thuyết hoạt kê, tiểu thuyết tả chân, tiểu thuyết xã hội, tiểu thuyết tình cảm và tiểu thuyết trinh thám…Có thể nói, mọi sự phân chia ở trên đều mang tính tƣơng đối bởi quá trình tồn tại và phát triển của thể loại tiểu thuyết luôn diễn ra hiện tƣợng giao thoa và sự thâm nhập lẫn nhau giữa các yếu tố nội dung cũng nhƣ hình thức. Những đặc trƣng cơ bản của tiểu thuyết: Trong tƣơng quan với các thể loại khác, tiểu thuyết nổi bật lên ở khả năng phản ánh một cách “ toàn vẹn và sinh động” bức tranh mang tính tổng thể của hiện thực đời sống.
Đây là một trong những đặc trƣng cơ bản, là ƣu thế lớn tạo nên tầm vóc, quy mô hiện thực cho tác phẩm tiểu thuyết. Phẩm chất này của tiểu thuyết gắn chặt với nguồn gốc và sự ra đời của thể loại. Từ những câu chuyện “ phiêu lƣu mạo hiểm” trong văn học phƣơng Tây đến 17 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com những câu chuyện “ thần tiên ma quái” trong văn học phƣơng Đông, tiểu thuyết đi đến sự định hình về thể loại ở tính chất tiếp cận đời sống một cách gần gũi, ở khả năng nhận thức và phản ánh hiện thực một cách sâu sắc. Là một thể loại tiêu biểu cho phƣơng thức tự sự, tiểu thuyết có khả năng bao quát lớn về chiều rộng của không gian cũng nhƣ chiều dài của thời gian, luôn luôn “ vƣợt qua những đƣờng ranh về tri thức cũng nhƣ về phong thổ”.
Sự phá vỡ giới hạn này là một ƣu thế đặc biệt tạo tiền đề để các nhà tiểu thuyết mở rộng đến tối đa tầm vóc hiện thực trong tác phẩm của mình. Nếu nói rằng văn học là tấm gƣơng phản chiếu một cách chân thực và đầy đủ bức tranh đời sống muôn màu, nhà văn là ngƣời thƣ ký trung thành của thời đại thì điều đó có lẽ thích hợp nhất với tiểu thuyết. Giá trị hiện thực to lớn của tiểu thuyết đƣợc tạo nên bởi một thế giới nghệ thuật “ siêu hiện thực” mà ở đó nhà văn không hề chịu một giới hạn nào về số lƣợng nhân vật, khối lƣợng các sự kiện, biến cố, chi tiết về không gian, thời gian, môi trƣờng, hoàn cảnh… Tiểu thuyết có ƣu thế đặc biệt ở khả năng thâu tóm, dồn ép nhân vật, sự kiện vào trong một khoảng không gian ngắn, thời gian hẹp…để tạo nên những bức tranh hiện thực có quy mô vừa và nhỏ. Trên nền của những bức tranh đời sống đã bị thu hẹp đó, nhà văn thuận lợi hơn khi đi sâu vào những cảnh ngộ riêng của số ít nhân vật hoặc khai thác những quan hệ mang tính chất gia đình với điều kiện là sự lựa chọn đó phải đạt đến ý nghĩa điển hình, chẳng hạn nhƣ: Ơgiơni Grăngđê ( Banzac), Mảnh đất lắm ngƣời nhiều ma ( Nguyễn Khắc Trƣờng), Bến không chồng ( Dƣơng Hƣớng)… Bên cạnh khả năng tạo dựng bức tranh hiện thực với quy mô “ hoành tráng”, khả năng khắc hoạ chân dung nhân vật thông qua sự khám phá những vấn đề của số phận cá nhân và thân phận con ngƣời cũng là một đặc trƣng quan trọng của tiểu thuyết.
Những niềm vui, nỗi buồn, sự sung sƣớng hay đau khổ, hạnh phúc hay bất hạnh…của đời sống con ngƣời từ lâu đã trở thành chất 18 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com liệu không thể thiếu trong hành trang sáng tạo của các nhà tiểu thuyết. Sức hấp dẫn của tác phẩm sẽ đƣợc tăng lên rất nhiều nếu nhà văn biết xoáy sâu vào những vấn đề của đời sống cá nhân. Những nhà tiểu thuyết lớn xƣa nay đều bộc lộ tài năng và phong cách của mình rõ rệt nhất trong lĩnh vực sáng tạo nhân vật: đó là Đônkihôtê của Xécvăngtéc, Pie, Natasa của L. Tônxtôi, Tào Tháo, Trƣơng Phi, Khổng Minh của La Quán Trung…Thông qua những nhân vật ấy, độc giả không chỉ nhìn thấy bộ mặt của xã hội đƣơng thời, những biến chuyển của thời đại mà sâu xa hơn là còn đọc đƣợc những vấn đề muôn thuở về thân phận con ngƣời.
Nét đặc biệt nữa làm cho tiểu thuyết khác với các thể loại khác nhƣ truyện thơ, trƣờng ca, thơ trƣờng thiên và anh hùng ca là việc tái hiện cuộc sống nhƣ một cái thực thể đang vận động. Tiểu thuyết hấp thụ vào bản thân nó mọi yếu tố ngổn ngang, bề bộn của cuộc đời bao gồm cái cao cả lẫn cái tầm thƣờng, nghiêm túc và buồn cƣời, cái bi và cái hài, cái lớn lẫn cái nhỏ. Có thể diễn ra trong một không gian rộng ( hay hẹp) với một khối lƣợng nhân vật không hạn chế. Cuối cùng, tiểu thuyết là một thể loại mang bản chất tổng hợp.