CHƯƠNG 1: TƯ TƯỞNG VÀ KHÁI NIỆM NHÀ NƯỚC PHÁP QUYỀN 1. Tư tưởng về Nhà nước pháp quyền trong lịch sử 1. Quá trình hình thành tư tưởng Nhà nước pháp quyền Khái niệm Nhà nước pháp quyền đã trải qua một quá trình hình thành và phát triển lâu dài trong suốt lịch sử tư tưởng nhân loại. Ngày nay, người ta vẫn tranh luận với nhau về việc: Phương Đông có tư tưởng về nhà nước pháp quyền hay không.
Điều này phụ thuộc vào quan niệm thế nào là Nhà nước pháp quyền? Những nhà tư tưởng như thế nào thì được coi là có tư tưởng nhà nước pháp quyền? Trên thực tế, phải đến thế kỷ thứ XIX khái niệm nhà nước pháp quyền mới xuất hiện, nhà luật học người Đức là Molh Valker là một trong những người đầu tiên dùng thuật ngữ “nhà nước pháp quyền”. Những dấu hiệu của một nhà nước pháp quyền là: luật pháp thượng tôn trong xã hội, quyền lực thuộc về nhân dân và có sự phân chia hoặc phân công quyền lực. Đương nhiên, không thể ngay từ đầu đã có những quan điểm đầy đủ về những dấu hiệu này, bởi vậy những nhà tư tưởng nào có quan niệm về việc thượng tôn luật pháp, phân chia quyền lực, khẳng định quyền lực thuộc về nhân dân thì đều được coi là có tư tưởng về nhà nước pháp quyền. Thông thường khi nhắc đến Nhà nước pháp quyền, người ta thường nghĩ đến Nhà nước pháp quyền ở phương Tây, tuy nhiên mầm mống tư tưởng về Nhà nước pháp quyền xuất hiện ở cả phương Đông và phương Tây.
Tư tưởng về Nhà nước pháp quyền ở phương Đông Xã hội Trung Hoa thời Xuân Thu (khoảng 770 – 475 tr.CN) có sự chuyển biến từ giai đoạn chiếm hữu nô lệ sang chế độ phong kiến, khi đó tiếng nói của nhà Chu không còn giá trị, trật tự lễ nghĩa bị đảo lộn, đạo đức suy đồi. Xã hội vô cùng rối ren và loạn lạc, sự tranh giành quyền lực của các phe phái trong xã hội khiến cho Trung Hoa rơi vào cảnh chiến tranh liên miên trên toàn lãnh thổ, điều này đặt ra yêu cầu phải giải thể chế độ nhà nước kiểu 8 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com thị tộc của nhà Chu, thay vào đó là chế độ phong kiến nhằm giải quyết các vấn đề xã hội lúc bấy giờ. Khi đó, nhiều tư tưởng lớn ra đời – đặc biệt là tư tưởng về vấn đề “quốc trị” – đưa ra các cách thức quản lý xã hội nhằm thiết lập lại trật tự trong xã hội. Những tư tưởng về đường lối trị nước đó cũng đồng thời bao hàm nhiều yếu tố liên quan đến pháp quyền và có vai trò quan trọng trong việc xây dựng nhà nước pháp quyền.
Quan điểm “vô vi” của Đạo Lão Trang Mầm mống tư tưởng về quản lý nhà nước được bắt đầu từ quan niệm “Vô vi nhi trị” của Lão Tử. Ông cho rằng, xã hội trở lên loạn lạc là do con người phải phục tùng theo những lễ nghi, xã hội càng có tổ chức thì càng nguy hại. Trong quan niệm của Lão Tử, vạn vật đều có bản tính tự nhiên của mình, chúng tồn tại, vận động, biến hoá theo lẽ tự nhiên vốn có của nó, bởi vậy, ông chủ trương xây dựng một xã hội “huyền đồng” – một xã hội không có phân biệt đẳng cấp, không có dục vọng, không có pháp lệnh [Dẫn theo 18, tr. Để xây dựng một xã hội như vậy Lão Tử chủ trương phải bỏ hết những gì trái với đạo tự nhiên vô vi, vượt quá bản tính, khả năng, nhu cầu tự nhiên cần thiết của con người.
Muốn trị nước bằng vô vi, Lão Tử kêu gọi đưa xã hội và cuộc sống con người trở về với trạng thái tự nhiên, nguyên thuỷ, chất phác, không ham muốn, dục vọng, không thể chế, pháp luật, không ràng buộc bởi truyền thống đạo đức, không tri thức văn hoá, kĩ thuật. Theo bản tính tự nhiên,mọi người tự làm những việc mà mỗi con người cần phải làm một cách tự nhiên. Không chỉ vậy, Lão Tử còn chủ trương đưa đức tính con người trở lại với thời kỳ trẻ thơ, hồn nhiên, chân chất, vô dục. Ông muốn con người thấu suốt mọi lẽ của tự nhiên mà sống hòa hợp với tự nhiên, không tự mãn, không tự phụ,không xao động, không phô trương, không thái quá hay bất cập.Do đó, Lão Tử phản đối những hiện tượng bất bình đẳng trong xã hội và mơ ước trở lại đời sống chất phác của thời đại công xã nguyên thuỷ, đồng thời, ông chủ trương bất bạo động, phản đối việc gây chiến tranh bạo lực vì 9 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com ông cho đó là sự tàn bạo, là tai hoạ của đời sống con người.
Để làm được những điều trên, Lão Tử cho rằng những nhà cầm quyền phải lo cho dân no ấm, dùng sự thanh liêm của mình để khiến dân nể phục, từ đó nhân dân sẽ dần dần trở về với trạng thái tự nhiên, chất phác mà không bị những khuôn phép chính trị gò bó. Nhà nước pháp quyền và triết lý vô vi của Lão Tử gặp nhau ở điểm giới hạn hợp lý sự can thiệp của công quyền vào đời sống của nhân dân. Lão Tử chủ trương một xã hội lý tưởng trong đó nhà cầm quyền cần thực hiện “vô vi nhi trị” (làm mà như không làm gì mà lại không gì là không làm) tức là điều hành mọi việc theo lẽ tự nhiên của con người, quản lý nhân mà để nhân dân không thấy bị đè nén, những thành quả nhân dân được hưởng thử do nhà nước đem lại nhưng để cho nhân dân tự thấy đó là thành quả của chính mình. Triết lý của Đạo Lão Trang cho rằng cần để cho xã hội phát triển một cách tự nhiên, giảm thiểu các quy định của pháp luật, một khi đã đặt ra pháp luật thì pháp luật phải tôn trọng bản tính tự nhiên của con người.
Lão Trang cũng đặt ra vấn đề tự do là để mọi thứ thuận theo tự nhiên. Những quan niệm này gần với quan niệm về pháp luật tự nhiên của học thuyết Nhà nước pháp quyền ở phương Tây cận đại [Dẫn theo 39,tr. Trang Tử coi tự do là bản tính tự nhiên của con người, còn học thuyết pháp quyền tự nhiên cho rằng tự do là quyền tự nhiên của con người được luật hóa. Trang Tử phản đối pháp luật vì nó hạn chế sự tự do của con người, điều này cũng có phần đúng nhưng việc ông phủ nhận hoàn toàn pháp luật cho thấy ông không chỉ ra được vai trò bảo vệ tự do của pháp luật.
Học thuyết pháp quyền tự nhiên thừa nhận việc đặt ra pháp luật là hạn chế tự do nhưng pháp luật là cần thiết cho xã hội. Nếu tất cả mọi người đều tự do tuyệt đối thì tự do của người này sẽ thủ tiêu tự do của người khác và hệ quả tất yếu là sẽ có cuộc chiến tranh của tất cả chống lại tất cả như cách nói của Hobbes [39,tr. Không cực đoan như Trang Tử, Lão Tử cho rằng phải giảm thiểu các quy định của pháp luật và khi đặt ra pháp luật cần phải tôn trọng tính tự nhiên của con người. Pháp luật phải ghi nhận 10 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com những quy luật sinh hoạt phổ biến của xã hội loài người, không đi ngược lại chúng và cũng không ôm cả xã hội vào lòng mình bởi xã hội còn được điều chỉnh bởi nhiều yếu tố khác nhau như lợi ích, các định chế đạo đức, tập quán.Lão Tử cho rằng muốn quản lý hiệu quả phải hiểu được những bản tính tự nhiên của con người mà xây dựng pháp luật.
Pháp luật không tạo ra bản tính tự nhiên của con người mà chỉ ghi nhận và tạo lập cơ chế đảm bảo phát triển bản tính tự nhiên đó. Pháp luật đặt ra theo ý chí chủ quan của nhà nước thì dễ bị xã hội từ chối [Dẫn theo 39,tr. Chính vì vậy, theo Lão Tử, nhà nước không nên đặt ra nhiều quy định cấm mà nên định ra những khung rộng rãi cho người dân có nhiều cơ hội lựa chọn cách hành xử, không nên giới hạn hành vi của người dân bằng những quy định quá chi tiết. Lão Tử nói: ”Sắc lệnh càng tỉ mì thì dân càng lo âu, càng giới hạn hành vi của người dân thì dân càng dễ nổi loạn, chống đối.
Sự chi tiết hóa các đạo luật bằng một khối lượng lớn các văn bản pháp luật sẽ dễ xâm phạm quyền con người. Nhiều khi luật rất thông thoáng nhưng các văn bản pháp quy tạo ra những rào cản. Một thế giới ngập tràn nghị định và thông tư không nên có trong một nhà nước pháp quyền. Trong một nhà nước pháp quyền người dân phải được sống dưới các đạo luật do chính dân biểu của mình biểu quyết” [Dẫn theo 39,tr.
Như vậy, quan niệm của Lão Tử nói riêng và Đạo gia nói chung mang đậm tính nhân văn ở chỗ không gò buộc con người vào bất cứ một khuôn phép nào, theo đó luật pháp không phải là phương án triệt để để loại trừ những tệ nạn trong xã hội và nếu muốn hướng thiện thì phải dùng tư cách thánh nhân để cảm hóa kẻ xấu, để cho vạn vật phát triển tự nhiên. Sự tiến bộ trong quan niệm của Lão Tử thể hiện ở chỗ thừa nhận sự tồn tại tất yếu của bản tính tự nhiên của con người, đề đảm bảo và duy trì được bản tính tự nhiên ấy thì những nhà cầm quyền phải thuận theo lẽ tự nhiên để cai trị dân chúng. Tư tưởng này có vai trò quan trọng đối với mô hình nhà nước pháp quyền hiện đại vì việc nhận thức và bảo vệ quyền tự nhiên của con người là một trong 11 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com những nội dung quan trong của luật pháp – đây là yếu tố cơ bản của nhà nước pháp quyền. Tuy nhiên, điểm hạn chế trong quan niệm của Lão Tử là đưa xã hội trở về xã hội nguyên thủy, chất phác tự nhiên, con người sống hòa mình với thiên nhiên theo bản năng vốn có của mình nảy sinh mâu thuẫn giữa quyền lợi của mỗi cá nhân với quyền lợi của xã hội – gây ra sự hỗn loạn trong xã hội.
Mặt khác, quan niệm của Lão Tử không được xét đến trong bối cảnh sự vận động và phát triển của kinh tế và các quan hệ xã hội nên cũng chỉ bộc lộ được vai trò trấn an xã hội trong trạng thái tĩnh, hay nói cách khác là chỉ có tác dụng trong xã hội giản đơn, không có sự thay đổi về các yếu tố kinh tế hay xã hội.