Luận văn Thạc sĩ: Quản lý nhà nước về du lịch cộng đồng tỉnh Kon Tum

Luận văn thạc sĩ phân tích quản lý kinh tế và nhà nước về du lịch cộng đồng tại tỉnh Kon Tum, đề xuất giải pháp phát triển bền vững.

Chuyên ngành

Quản lý kinh tế

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận văn thạc sĩ

2019

142
2
0

Phí lưu trữ

35 Point

Tóm tắt

I. Cơ sở lý luận về quản lý nhà nước du lịch cộng đồng Kon Tum

Luận văn thạc sĩ quản lý kinh tế cung cấp một nền tảng lý luận vững chắc về quản lý nhà nước về du lịch cộng đồng trên địa bàn tỉnh Kon Tum. Về cơ bản, quản lý nhà nước về du lịch được định nghĩa là quá trình tác động có chủ đích của nhà nước lên ngành du lịch thông qua hệ thống pháp luật, chính sách và công cụ quản lý. Mục tiêu là định hướng phát triển du lịch theo đúng mục tiêu đề ra, đảm bảo hiệu quả kinh tế - xã hội và phát triển du lịch bền vững. Du lịch cộng đồng, theo định nghĩa của Luật Du lịch 2017, là loại hình du lịch phát triển dựa trên giá trị văn hóa của cộng đồng, do chính cộng đồng quản lý, khai thác và hưởng lợi. Đặc điểm cốt lõi của mô hình du lịch cộng đồng là sự tham gia trực tiếp của người dân địa phương, từ việc cung cấp dịch vụ lưu trú (homestay tại Kon Tum) đến hướng dẫn và bảo tồn tài nguyên. Vai trò của chính quyền địa phương trong quá trình này là vô cùng quan trọng, bao gồm việc định hướng, điều tiết, hỗ trợ và kiểm tra. Nhà nước không chỉ ban hành các chính sách phát triển du lịch mà còn đóng vai trò điều phối mối quan hệ giữa các bên liên quan, tạo ra môi trường cạnh tranh lành mạnh và hỗ trợ xây dựng cơ sở hạ tầng du lịch. Các nguyên tắc quản lý nhấn mạnh việc phát triển du lịch phải gắn liền với quy hoạch tổng thể kinh tế - xã hội, mang lại lợi ích trực tiếp cho người dân, giảm thiểu tác động tiêu cực đến môi trường, và trao quyền cho cộng đồng. Nghiên cứu cũng chỉ ra các nhân tố ảnh hưởng đến hiệu quả quản lý, bao gồm điều kiện tự nhiên, kinh tế - xã hội, môi trường thể chế và khoa học công nghệ, tất cả đều góp phần định hình tiềm năng du lịch Tây Nguyên nói chung và Kon Tum nói riêng.

1.1. Khái niệm và đặc điểm của mô hình du lịch cộng đồng

Du lịch cộng đồng là một hình thái du lịch đặc thù, trong đó người dân địa phương là chủ thể chính trong việc phát triển và quản lý. Theo định nghĩa của Quỹ Bảo tồn Thiên nhiên Thế giới (WWF), đây là loại hình du lịch mà cộng đồng có quyền kiểm soát, tham gia và giữ lại phần lớn lợi nhuận. Đặc điểm nổi bật là việc khai thác các giá trị văn hóa bản địa, từ kiến trúc nhà Rông, lễ hội, văn hóa cồng chiêng đến ẩm thực và nghề thủ công. Sự tham gia này không chỉ giúp tạo ra sinh kế người dân địa phương mà còn góp phần quan trọng vào việc bảo tồn văn hóa bản địa. Các hoạt động thường thấy trong mô hình du lịch cộng đồng bao gồm dịch vụ lưu trú tại nhà dân (homestay), cung cấp các bữa ăn truyền thống, hướng dẫn tham quan và tổ chức các buổi biểu diễn văn nghệ dân gian. Mô hình này đòi hỏi sự gắn kết chặt chẽ giữa các thành viên trong cộng đồng và sự hỗ trợ từ các cơ quan chức năng để đảm bảo chất lượng và tính bền vững.

1.2. Vai trò của chính quyền địa phương trong quản lý du lịch

Chính quyền địa phương đóng vai trò hạt nhân trong việc định hướng và điều tiết hoạt động du lịch cộng đồng. Luận văn nhấn mạnh vai trò của chính quyền địa phương qua các chức năng chính: hoạch định chiến lược, xây dựng quy hoạch, ban hành chính sách và tạo môi trường pháp lý thuận lợi. Cụ thể, chính quyền chịu trách nhiệm tổ chức khảo sát, lựa chọn các địa điểm có tiềm năng, đồng thời ban hành các văn bản quy phạm pháp luật phù hợp với thực tiễn. Bên cạnh đó, vai trò điều tiết thể hiện qua việc tạo ra sự cạnh tranh lành mạnh, khuyến khích các bên tham gia. Chính quyền còn là cầu nối phối hợp giữa các cơ quan, đơn vị và cộng đồng, cũng như hỗ trợ đầu tư vào cơ sở hạ tầng du lịch và công tác xúc tiến quảng bá du lịch. Vai trò kiểm tra, giám sát đảm bảo các hoạt động tuân thủ pháp luật, góp phần duy trì an ninh trật tự du lịch và bảo vệ quyền lợi của du khách cũng như cộng đồng.

II. Phân tích thực trạng quản lý du lịch cộng đồng tại Kon Tum

Phân tích thực trạng du lịch Kon Tum cho thấy nhiều thách thức trong công tác quản lý nhà nước về du lịch cộng đồng. Mặc dù sở hữu tiềm năng du lịch Tây Nguyên to lớn với các di sản văn hóa vật thể và phi vật thể độc đáo như Không gian văn hóa Cồng chiêng, nhưng việc phát triển còn manh mún, tự phát. Luận văn của Đoàn Thị Nha Trang chỉ ra những hạn chế cố hữu. Thứ nhất, công tác quy hoạch, xây dựng chính sách còn chồng chéo, chưa được thực hiện triệt để. Thứ hai, bộ máy quản lý còn yếu về chuyên môn và thiếu về số lượng, dẫn đến hiệu quả không cao. Nguồn nhân lực du lịch tại chỗ, bao gồm cả cán bộ quản lý và người dân, chưa được đào tạo bài bản. Thứ ba, cơ sở hạ tầng du lịch tại các điểm đến còn nghèo nàn, chưa đáp ứng được nhu cầu ngày càng cao của du khách. Thứ tư, công tác xúc tiến quảng bá du lịch còn yếu, chưa tạo được sự kết nối hiệu quả giữa các điểm du lịch với doanh nghiệp lữ hành. Việc quản lý các mô hình kinh doanh như homestay tại Kon Tum chưa có quy chuẩn rõ ràng. Những hạn chế này là nguyên nhân chính kìm hãm sự phát triển, làm giảm hiệu quả kinh tế du lịch và chưa phát huy hết thế mạnh của địa phương.

2.1. Hạn chế về cơ sở hạ tầng và nguồn nhân lực du lịch

Một trong những rào cản lớn nhất đối với sự phát triển du lịch cộng đồng tại Kon Tum là tình trạng yếu kém của cơ sở hạ tầng du lịch. Hệ thống giao thông kết nối đến các làng du lịch còn khó khăn, dịch vụ điện, nước sạch và thông tin liên lạc chưa đảm bảo. Các cơ sở lưu trú, đặc biệt là homestay, thường thiếu thốn tiện nghi cơ bản và chưa đạt chuẩn vệ sinh. Bên cạnh đó, nguồn nhân lực du lịch là một điểm yếu chí mạng. Người dân địa phương tham gia làm du lịch chủ yếu dựa vào kinh nghiệm, thiếu kỹ năng nghiệp vụ chuyên nghiệp từ giao tiếp, hướng dẫn đến quản lý. Đội ngũ cán bộ quản lý nhà nước về du lịch cũng mỏng, kinh nghiệm thực tiễn chưa nhiều, gây khó khăn trong việc triển khai các chính sách và hỗ trợ cộng đồng một cách hiệu quả.

2.2. Bất cập trong công tác quy hoạch và chính sách du lịch

Công tác xây dựng và triển khai quy hoạch, chính sách phát triển du lịch tại Kon Tum còn nhiều bất cập. Luận văn chỉ ra rằng tỉnh chưa có một chiến lược tổng thể, bài bản cho việc phát triển du lịch cộng đồng. Các quy hoạch thường mang tính định hướng chung chung, thiếu sự chi tiết và khả thi khi áp dụng vào thực tế. Sự chồng chéo trong quản lý giữa các sở, ban, ngành cũng gây ra tình trạng lúng túng cho các địa phương. Nhiều chính sách hỗ trợ chưa thực sự đi vào cuộc sống do thiếu nguồn lực triển khai hoặc các thủ tục hành chính còn rườm rà. Điều này dẫn đến các điểm du lịch cộng đồng phát triển một cách tự phát, thiếu sự liên kết, và không khai thác được tối đa tiềm năng vốn có.

III. Giải pháp hoàn thiện quy hoạch và chính sách phát triển du lịch

Để nâng cao hiệu quả quản lý nhà nước về du lịch cộng đồng trên địa bàn tỉnh Kon Tum, luận văn đề xuất nhóm giải pháp quản lý kinh tế tập trung vào việc hoàn thiện quy hoạch và chính sách. Trước hết, cần rà soát, điều chỉnh và xây dựng quy hoạch phát triển du lịch cộng đồng một cách chi tiết, có tầm nhìn dài hạn và gắn với quy hoạch phát triển kinh tế - xã hội chung của tỉnh. Quy hoạch phải xác định rõ các khu vực ưu tiên, các sản phẩm du lịch đặc thù như du lịch sinh thái Kon Tum kết hợp văn hóa bản địa. Việc xây dựng chính sách phát triển du lịch cần cụ thể, minh bạch và khả thi. Các chính sách này nên tập trung vào hỗ trợ vốn vay ưu đãi cho các hộ làm du lịch, miễn giảm thuế, hỗ trợ đào tạo nghiệp vụ và đầu tư vào cơ sở hạ tầng du lịch thiết yếu. Đặc biệt, cần có cơ chế khuyến khích sự tham gia của doanh nghiệp và cộng đồng ngay từ khâu lập kế hoạch để đảm bảo tính thực tiễn. Quá trình ban hành chính sách cần lấy ý kiến rộng rãi từ người dân và doanh nghiệp, đảm bảo chính sách khi ra đời sẽ đáp ứng đúng nhu cầu và tạo động lực cho sự phát triển du lịch bền vững.

3.1. Xây dựng quy hoạch chi tiết cho từng mô hình du lịch cộng đồng

Thay vì một quy hoạch chung chung, cần xây dựng các quy hoạch chi tiết cho từng điểm, từng mô hình du lịch cộng đồng tiềm năng. Mỗi quy hoạch cần phân tích sâu về tài nguyên, thị trường, và năng lực của cộng đồng địa phương. Nội dung quy hoạch phải xác định rõ các phân khu chức năng, danh mục dự án ưu tiên đầu tư, và phương án sử dụng đất. Ví dụ, với các làng có thế mạnh về văn hóa, quy hoạch cần tập trung vào việc bảo tồn văn hóa bản địa và phát triển các sản phẩm trải nghiệm như lễ hội, ẩm thực. Với các khu vực có cảnh quan thiên nhiên đẹp, quy hoạch nên định hướng phát triển du lịch sinh thái Kon Tum, kết hợp các hoạt động trekking, khám phá. Quy trình lập quy hoạch phải có sự tham vấn chặt chẽ của cộng đồng để đảm bảo sự đồng thuận và phát huy vai trò làm chủ của người dân.

3.2. Ban hành các chính sách hỗ trợ trực tiếp và minh bạch

Các chính sách phát triển du lịch cần được thiết kế để hỗ trợ trực tiếp cho các chủ thể tham gia. Cần có chính sách hỗ trợ tài chính cụ thể, ví dụ như gói vay vốn với lãi suất ưu đãi cho các hộ dân đầu tư xây dựng, cải tạo homestay tại Kon Tum đạt chuẩn. Bên cạnh đó là chính sách hỗ trợ kỹ thuật thông qua việc tổ chức các lớp tập huấn miễn phí về kỹ năng làm du lịch, ngoại ngữ, vệ sinh an toàn thực phẩm. Chính sách về đất đai và thuế cũng cần được đơn giản hóa để khuyến khích đầu tư. Sự minh bạch trong việc công bố và thực thi chính sách là yếu tố then chốt để tạo niềm tin, thu hút sự tham gia của người dân và doanh nghiệp, từ đó thúc đẩy hiệu quả kinh tế du lịch.

IV. Phương pháp tối ưu bộ máy và nguồn nhân lực quản lý du lịch

Một trong những giải pháp quản lý kinh tế trọng tâm được luận văn đề xuất là tối ưu hóa bộ máy và nâng cao chất lượng nguồn nhân lực du lịch. Hiệu quả của quản lý nhà nước về du lịch cộng đồng phụ thuộc rất lớn vào năng lực của đội ngũ thực thi. Do đó, cần kiện toàn bộ máy quản lý từ cấp tỉnh đến cấp huyện, xã. Cần phân công, phân cấp trách nhiệm rõ ràng, tránh chồng chéo, đồng thời tăng cường sự phối hợp giữa Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch với các sở, ngành liên quan. Đối với nguồn nhân lực du lịch, cần có chiến lược đào tạo và phát triển bài bản. Chương trình đào tạo không chỉ dành cho cán bộ quản lý nhà nước mà phải mở rộng đến cộng đồng dân cư. Nội dung đào tạo cần đa dạng, từ nghiệp vụ lễ tân, hướng dẫn viên tại điểm, đến kỹ năng quản lý kinh doanh, marketing và ứng dụng công nghệ. Việc liên kết với các trường đại học, cao đẳng chuyên ngành du lịch để mở các lớp đào tạo ngắn hạn tại địa phương là một giải pháp hiệu quả. Song song đó, cần có chính sách thu hút nhân lực chất lượng cao về làm việc tại Kon Tum, góp phần thay đổi diện mạo ngành du lịch và đảm bảo sự phát triển du lịch bền vững.

4.1. Kiện toàn cơ cấu tổ chức bộ máy quản lý nhà nước về du lịch

Để công tác quản lý đi vào chiều sâu, cần tái cơ cấu và kiện toàn bộ máy quản lý nhà nước. Ở cấp tỉnh, cần có một phòng chuyên trách về du lịch cộng đồng với đội ngũ cán bộ có năng lực. Ở cấp huyện, cần bố trí cán bộ chuyên trách am hiểu về du lịch và văn hóa địa phương. Mô hình Ban quản lý tại các điểm du lịch cộng đồng cần được chuẩn hóa, với sự tham gia của đại diện chính quyền, người dân và chuyên gia. Việc xây dựng quy chế phối hợp rõ ràng giữa các cấp, các ngành sẽ giúp giải quyết các vấn đề phát sinh một cách nhanh chóng và hiệu quả, từ quản lý quy hoạch, cấp phép đến đảm bảo an ninh trật tự du lịch.

4.2. Xây dựng chương trình đào tạo và phát triển nhân lực tại chỗ

Phát triển nguồn nhân lực du lịch tại chỗ là giải pháp mang tính gốc rễ. Cần xây dựng các chương trình đào tạo thực tiễn, theo hình thức "cầm tay chỉ việc". Nội dung nên tập trung vào các kỹ năng thiết yếu như: giao tiếp với du khách, giới thiệu về văn hóa bản địa, kỹ năng chế biến món ăn an toàn, quản lý homestay, và bảo vệ môi trường. Các chương trình này nên mời các chuyên gia, nghệ nhân và những người làm du lịch cộng đồng thành công ở nơi khác đến chia sẻ kinh nghiệm. Việc đầu tư vào con người không chỉ nâng cao chất lượng dịch vụ mà còn giúp người dân tự tin hơn, phát huy vai trò chủ thể và đảm bảo sinh kế người dân địa phương một cách bền vững.

V. Bí quyết nâng cao hiệu quả kinh tế và xúc tiến quảng bá du lịch

Để quản lý nhà nước về du lịch cộng đồng trên địa bàn tỉnh Kon Tum thực sự mang lại giá trị, cần tập trung vào các giải pháp nâng cao hiệu quả kinh tế du lịch và đẩy mạnh xúc tiến quảng bá du lịch. Hiệu quả kinh tế không chỉ đến từ việc tăng lượng khách mà còn từ việc kéo dài thời gian lưu trú và tăng mức chi tiêu của họ. Điều này đòi hỏi phải đa dạng hóa và nâng cao chất lượng sản phẩm du lịch. Thay vì các dịch vụ đơn lẻ, cần xây dựng các tour, tuyến kết nối các điểm du lịch cộng đồng với nhau và với các điểm tham quan khác trong tỉnh. Bên cạnh đó, công tác quảng bá phải được thực hiện một cách chuyên nghiệp và đồng bộ. Cần xây dựng bộ nhận diện thương hiệu du lịch Kon Tum, tập trung vào các giá trị khác biệt về văn hóa và sinh thái. Tận dụng sức mạnh của công nghệ số, mạng xã hội để quảng bá hình ảnh, câu chuyện về du lịch sinh thái Kon Tum và các mô hình du lịch cộng đồng đặc sắc. Sự phối hợp chặt chẽ giữa cơ quan quản lý nhà nước, doanh nghiệp lữ hành và cộng đồng trong việc quảng bá sẽ tạo ra sức lan tỏa mạnh mẽ, thu hút đúng đối tượng du khách và thúc đẩy sự phát triển chung.

5.1. Đa dạng hóa sản phẩm và tác động của du lịch cộng đồng

Việc đa dạng hóa sản phẩm là chìa khóa để tăng sức hấp dẫn và hiệu quả kinh tế du lịch. Cần nghiên cứu phát triển các sản phẩm mới dựa trên tiềm năng sẵn có, như tour khám phá Vườn quốc gia Chư Mom Ray, trải nghiệm làm nông nghiệp cùng người dân, hay các khóa học ngắn ngày về dệt thổ cẩm, tạc tượng gỗ. Phân tích tác động của du lịch cộng đồng cho thấy, khi sản phẩm đa dạng, du khách sẽ ở lại lâu hơn, chi tiêu nhiều hơn, từ đó tăng thu nhập cho nhiều hộ gia đình. Đồng thời, việc này cũng giúp giảm áp lực lên một vài điểm đến quen thuộc, góp phần vào phát triển du lịch bền vữngbảo tồn văn hóa bản địa một cách hiệu quả hơn.

5.2. Đẩy mạnh công tác xúc tiến quảng bá du lịch chuyên nghiệp

Công tác xúc tiến quảng bá du lịch cần một chiến lược dài hạn và nguồn lực đầu tư tương xứng. Cần xây dựng website du lịch chính thức của tỉnh Kon Tum với nội dung phong phú, hình ảnh chất lượng cao và hỗ trợ đa ngôn ngữ. Tổ chức các chương trình farm trip, press trip mời các công ty lữ hành, nhà báo, blogger du lịch đến trải nghiệm và viết bài quảng bá. Tham gia các hội chợ du lịch trong nước và quốc tế để giới thiệu sản phẩm. Đặc biệt, cần xây dựng các câu chuyện hấp dẫn về văn hóa, con người Kon Tum để tạo cảm xúc và sự kết nối với du khách, biến tiềm năng thành lợi thế cạnh tranh thực sự trên bản đồ du lịch Việt Nam.

18/07/2025
Luận văn thạc sĩ quản lý kinh tế quản lý nhà nước về du lịch cộng đồng trên địa bàn tỉnh kon tum

Trích đoạn nội dung tài liệu

chương 1, điều 3, khoản 15]. Khái niệm QLNN đối với du lịch cộng đồng - Tác giả Đỗ Hoàn Toàn, trong giáo trình “Quản lý nhà nước về kinh 14 tế” cho rằng: QLNN về kinh tế là tổng thẻ những phương thức quản lý có chủ đích của Nhà nước lên nền kinh tế quốc dân và các bộ phận hợp thành của nó đề thực hiện các mục tiêu nhất định [24]. - Tac gid Luong Xuan Quy, trong giáo trình "Quản lý nhà nước trong nh tế thị trường định hướng XHCN ở Việt Nam” cho rằng: QLNN đối với hoạt động KDDL là quá trình tác động của Nhà nước đến du lịch thông qua hệ thống pháp luật với mục tiêu phát triển du lịch đúng định hướng của Nhà nước tạo nên trật tự trong hoạt động kinh doanh du lịch, làm cho du lịch thật sự là một ngành kinh tế mũi nhọn. - Quỹ Bảo tồn Thiên nhiên thế giới WWF cho rằng: “DLCĐ là loại hình du lịch mà ở đó CĐĐP có sự kiểm soát và tham gia chủ yếu vào sự phát triển và quản lý các hoạt động du lịch và phần lớn lợi nhuận thu được từ hoạt động du lịch được giữ lại cho cộng đồng” [3, tr.34] Tổng hợp từ nhiều lý luận của các tô chức, nhà nghiên cứu thì QLNN đối với du lịch cộng đồng là quá trình tác động của nhà nước đến DLCĐ thông qua hệ thống các công cụ quản lý như pháp luật, các định hướng, chính sách, quy hoạch, kế hoạch của nhà nước nhằm định hướng phát triển DLCĐ đúng với mục tiêu đề ra, đạt hiệu quả về kinh tế và xã hội.

Đặc điểm và nguyên tắc của du lịch cộng đồng a. Đặc điểm của du lịch cộng đồng Đặc điểm chung DLCĐ là loại hình du lịch mà cộng đồng dân cư là chủ thể trực tiếp. tham gia vào các hoạt động kinh doanh du lịch từ việc bảo tồn, quản lý, giám sát đến việc khai thác giá trị từ các nguồn TNDL, môi trường tự nhiên và xã hội. Cộng đồng giữ vai trò chính trong các hoạt động kinh doanh du lịch: kinh doanh lưu trú, ăn uống, vận chuyển, hướng dẫn tham quan và các hoạt động.

liên quan đến khách du lịch tham gia tại điểm du lịch. Cộng đồng phải là l§ người dân làm ăn, sinh sống trong hoặc liền kề với các điểm DLCĐ. Cộng đồng dân cư phải có quyền lợi từ các hoạt động du lịch, đồng thời phải có trách nhiệm bảo vệ TNDL, ngăn ngừa các tác động xấu từ các hoạt động kinh doanh du lịch và các hoạt động của khách du lịch. DLCĐ là cách hiệu quả nhất đối với việc vừa phát triển du lịch vừa bảo.

tồn bản sắc văn hóa, sử dụng các dịch vụ kinh doanh du lịch tại chỗ, phát triển giá trị văn hóa bản địa. DLCĐ còn bao gồm các yếu tố hỗ trợ từ cơ chế chính sách của các cơ. quan QLNN, các tổ chức, các cá nhân, các công ty kinh doanh du lịc nhằm phát huy tối đa lợi thế ẻ TNDL để thúc day phat trigén DLCĐ. Các bên tham gia du lịch cộng đồng Các hoạt động du lịch tại các điểm DLCĐ cần được quy hoạch, tổ chức quản lý hợp lý ngay từ đầu nhằm mang lại hiệu quả trong công tác bảo tồn văn hóa cũng như bảo tồn tài nguyên du lịch theo hướng bền vững.

Các điểm DLCĐ cần có kế hoạch riêng để định hướng và hoạch định quá trình phát triển, cũng là cơ sở đề thu hút các nguồn lực tham gia vào xây dựng và phát triển DLCĐ. Chính quyền địa phương là tổ chức đại diện cho cộng đồng. quyền địa phương là những người lãnh đạo, có trách nhiệm hướng dẫn, tổ chức và quản lý, tăng cường sức mạnh đoàn kết tập thể của cộng đồng bing hình thức ra quyết định thành lập tổ chức quản lý điểm du lịch cộng đồng: Ban quản lý, Tổ hợp tác, Hợp tác xã. Chính quyền địa phương giúp phát huy tiềm năng, thế mạnh của cộng đồng trong các hoạt động liên quan kinh tế, văn hóa, xã hội theo các chủ trương, đường lối của Đảng và chính sách, pháp luật của nhà nước, là cầu nối giữa cộng đồng với các đối tượng bên ngoài liên quan đến hoạt động điểm DLCĐ.

Cộng đồng địa phương là nhân tố hình thành giá ¡ văn hóa bản địa, 16 đồng thời vừa bảo tồn, vừa phát huy các giá trị văn hóa bản địa: mô hình nhà ở, kiến trúc nhà, sản xuất hàng thủ công - mỹ nghệ truyền thống, văn hóa âm thực, văn hóa ứng xử, các hoạt động lễ hội, văn hóa dân gian, tôn giáo tín ngưỡng. Đây là nguồn tài nguyên không thể thiếu đề cấu thành điểm DLCĐ có sức hấp dẫn thu hút khách du lịch. Các cơ quan quản lý nhà nước, nhà tài trợ, nhà khoa học, tổ chức thuộc chính phủ và phi chính phủ, các doanh nghiệp kinh doanh du lịch, các chuyên gia nghiên cứu. là nhân tố giúp công đồng lập các dự án quy hoạch điểm du lịch, tư vấn kỹ thuật cho cộng đồng các kỹ năng làm du lịch, hỗ trợ vốn, kỹ thuật, cơ chế chính sách đề phát triển DLCĐ.

Các tổ chức này có vai trò hướng dẫn cộng đồng, định hướng phát triển du lịch tại các điểm DLCĐ đạt mục tiêu đề ra, mang lại hiệu quả kinh tế và xã hội. Doanh nghiệp kinh doanh lữ hành chính là cầu nói giữa khách du lịch với điểm DLCĐ, giữ vai trò hỗ trợ, giúp đỡ nghiệp vụ cho cộng đồng làm du lịch và bán sản phẩm mình có. Các doanh nghiệp kinh doanh lữ hành lập các dự án đầu tư mà người dân không đủ nguồn lực thực hiện tại điểm DLCĐ rồi cùng với người dân địa phương đứng ra điều hành hoạt động kinh doanh, tạo công ăn việc làm mang lại lợi ích chung cho cả người dân và doanh nghiệp. Các doanh nghiệp kinh doanh lữ hành còn góp phân tăng thu nhập cho người dân thông qua các hoạt động đầu tư và kinh doanh của mình, đóng thuế, phí môi trường và mua vé tham quan và các dịch vụ của người dân.

Họ còn giúp cho người dân có đủ nguồn lực về kinh doanh để mở công ty phối hợp với người dân tổ chức hoạt động kinh doanh. Khách du lịch là yết wu du lịch của các điểm DLCĐ. Tại nhiều điểm DLCĐ, phần lớn lượng khách đến từ các nước phát triển và một số ít nước đang phát triển. Do vậy họ mong muốn được cùng ăn, cùng ở, cùng sinh hoạt với người dân và tìm hiểu văn hóa bản địa.

Nhưng đối tượng khách này thì việc 17 vệ sinh an toàn thực phẩm, môi trường và sinh hoạt không cần hiện đại nhưng phải sạch sẽ. Tâm lý này của khách thì chỉ có những người chuyên làm du lịch mới nắm bắt và điều tiết các hoạt động kinh doanh hợp lý, đáp ứng được nhu cầu của khách du lịch. Do vậy các điểm DLCĐ cũng rất cần các công ty du lịch cùng phối hợp khai thác thì sẽ mang lại hiệu quả kinh tế cao. Các loại hình du lịch có nhiều sự tham gia của cộng đồng Có nhiều hình thức du lịch phù hợp với các mô hình DLCĐ như: Dụ lịch bền vững là sự phát triển du lịch đáp ứng đồng thời các yêu cầu.

về kinh tế - xã hội và môi trường, đảm bảo hài hòa lợi ích của các chủ thẻ tham gia hoạt động du lịch, không làm tổn hại đến khả năng đáp ứng nhu cầu về du lịch trong tương lai [Mục 14, Điều 3, Luật Du lịch, 2017]. Du lịch sinh thái là loại hình du lịch dựa vào thiên nhiên, gắn với bản sắc văn hóa địa phương, có sự tham gia của cộng đồng dân cư, kết hợp giáo dục về bảo vệ môi trường [Mục 16, Điều 3, Luật Du lịch, 2017] Dự lịch văn hóa là loại hình du lịch được phát triển trên cơ sở khai thác giá trị văn hóa, góp phan bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa truyền thống, tôn vinh giá trị văn hóa mới của nhân loại [Mục 17, Đi 3, Luật Du lịch, 2017]. Du lịch có trách nhiệm giảm các tác động tiêu cực đến kinh tế địa phương, môi trường, xã hội; mang lại nhiều lợi ích kinh tế đến người dân và nâng cao phúc lợi cho cộng đồng địa phương, cải thiện môi trường, điều kiện làm việc; sự tham gia, điều hành của người dân tại điểm DLCĐ vào các quyết định ảnh hưởng trực tiếp đến quyền lợi và cuộc sống của họ; góp phần tích cực vào công tác bảo tồn di sản tự nhiên, văn hóa và bảo tồn đa dạng sinh học; cung cấp cho khách du lịch những trải nghiệm thú vị, hiểu biết hơn các vấn đề văn hóa thông qua mối liên hệ trực tiếp với người dân địa phương, xã hội và môi trường tại địa bàn [17, tr. 18 Đặc điểm QLNN về du lịch cộng đồng DLCĐ đang được thực hiện rộng rãi và phát triển mạnh ở Việt Nam, phát triển DLCĐ góp phần xóa đói giảm nghèo và phát triển du lịch bền vững.

tại điểm đến. Do vậy DLCĐ luôn đòi hỏi sự quản lý của Nhà nước đề duy trì và phát triển. Trần Nữ Ngọc Anh (2016), “Quản lý nhà nước đối với du lịch cộng đồng”, 7gp chí Du lịch Việt Nam, (số tháng 9/2016): Công tác QUNN đối với DLCĐ tại Việt Nam cần được quan tâm kịp thời để tạo điều kiện cho hoạt động này đạt hiệu quả cao hơn nữa trong thực tế. Thứ nhất: Được xây dựng bởi một hệ thống pháp lý theo thứ bậc chặt chẽ và thông suốt các cấp từ: Trung ương, cấp tỉnh, cấp huyện và cấp xã.

Thứ hai: Tính quyền lực nhà nước, tính tổ chức cao và tính mệnh lệnh của Nhà nước. Nhà nước ban hành mệnh lệnh thì các cơ quan, đơn vị, tổ chức, doanh nghiệp, cá nhân phải phục tùng, sự chóng đối được xử lý theo quy định. 'Thứ ba: Tính liên tục, tương đ ổn định, đảm bảo các hoạt động không. bị gián đoạn trong bất kỳ hoàn cảnh nào.

Thứ tư: Có mục tiêu, chương trình, kế hoạch để thực hiện đạt được mục. Nhà nước cần xây dựng các chương trình, dự án và kế hoạch dài hạn, trung hạn và ngắn hạn. 'Thứ năm, Tính chủ động, sáng tạo, linh hoạt được thể hiện trong việc điều hành, phối hợp, phát huy sức mạnh tông hợp đề phát huy hiệu quả cao nhất. Các nguyên tắc QLIN đối với du lịch cộng đồng Một là: Phát triển DLCĐ phải đặt trong quy hoạch tổng thể phát triển kinh tế - xã hội.

Phát triển DLCĐ cũng phải nằm trong tổng thể chiến lược phát triển du lịch của tỉnh Hai là: Phát triển DLCĐ phải mang lại lợi ích trực tiếp cho người tham gia các hoạt động du lịch và góp phần phát triển kinh tế địa phương, nâng cao. đời sống cho người dân.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ