Chương 1: CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ PHÁT TRIỂN NÔNG THÔN MỚI 1. Một số khái niệm 1. Nông thôn Theo Từ điển Bách Khoa Việt Nam thì “Nông thôn là phần lãnh thổ của một nước hay của một đơn vị hành chính năm ngoài lãnh thổ đô thị, có môi trường tự nhiên, hoàn cảnh kinh tế xã hội, điều kiện sống khác biệt với thành thị và dân cư chủ yếu làm nông nghiệp”. Giáo trình Phát triển nông thôn (tr 11, 2005) của Trường Đại học Nông nghiệp Hà Nội nêu: “Nông thôn là vùng sinh sống của tập hợp cư dân, trong đó có nhiều nông dân.
Tập hợp cư dân này tham gia vào các hoạt động kinh tế, văn hóa - xã hội và môi trường trong một thể chế chính trị nhất định và chịu ảnh hưởng của các tổ chức khác”. Theo Hoàng Chí Bảo (2018).“Hệ thống chính trị ở cơ sở nông thôn nước ta hiện nay”. Với việc hình thành tự nhiên, không có sự can thiệp của chính quyền: Làng mang nét đặc trưng riêng vốn có của mình; trải qua quá trình dựng nước và giữ nước của các triều đại, tên gọi làng cũng khác nhau: “làng”, “thôn”, “làng xóm”. Trong một khu vực ranh giới tự nhiên, hành chính, làng xóm được hình thành.
Mỗi làng xóm đều có nét riêng về tập quán văn hóa, phong tục và là đơn vị tự trị về chính trị. Theo Nghị định số 41/2010/NĐ-CP ngày 12/4/2010 của CP về CS tín dụng phục vụ phát triển nông nghiệp, nông dân, nông thôn: “Nông thôn là phần lãnh thổ không thuộc nội thành, nội thi các thành phố, thị xã, thị trấn, được quản lý bởi cấp hành chính cơ sở là UBND xã. Đặc điểm của các vùng nông thôn nước ta gắn liền với loại hình lao động, sản xuất nông, lâm, ngư nghiệp với tuyệt đại đa số dân cư sinh sống bằng một loại hình lao động bởi vậy diện mạo các vùng nông thôn rất ít có sự thay đổi nhất là về phương diện kinh tế - xã hội”. Tựu trung lại, về mặt địa lý, nông thôn là một khu vực rộng lớn tạo thành các ranh giới bao quanh thành thị.
Về kinh tế, nông thôn là môi trường hoạt động của đa số các ngành nghề nông - lâm - ngư nghiệp và một số ngành tiểu thủ công nghiệp, dịch vụ. Về tổ chức xã hội, cơ cấu dân cư, dân số ở nông thôn chủ yếu là nông dân với mật độ thấp; ngoài ra, một bộ phận dân cư sống ở nông thôn nhưng làm việc ở thành thị và ngược lại. Về văn hóa, nông thôn là nơi lưu giữ và bảo tồn các di sản 18 văn hóa truyền thống, địa danh lịch sử. Có sự khác nhau về trình độ, dân trí và khả năng áp dụng công nghệ thông tin giữa dân cư nông thôn và thành thị.
Nông thôn mới NTM là nông thôn mà trong đó đời sống vật chất, văn hóa, tinh thần của người dân không ngừng được nâng cao, giảm dần sự cách biệt giữa nông thôn và thành thị. Nông dân được đào tạo, tiếp thu các tiến bộ kỹ thuật, có bản lĩnh chính trị vững vàng đóng vai trò làm chủ nông thôn mới. Nghị quyết số 26-NQ/TW ngày 5/8/2008 của Ban Chấp hành Trung ương Khóa X về nông nghiệp, nông dân, nông thôn đưa ra mục tiêu: “Xây dựng nông thôn mới có kết cấu hạ tầng kinh tế - xã hội hiện đại, cơ cấu kinh tế và các hình thức sản xuất kinh tế hợp lý, gắn nông nghiệp với phát triển nhanh công nghiệp, dịch vụ, đô thị theo quy hoạch, xã hội nông thôn ổn định, giàu bản sắc văn hóa dân tộc, dân trí được nâng cao, môi trường sinh thái được bảo vệ, hệ thống chính trị ở nông thôn dưới sự lãnh đạo của Đảng được tăng cường”. Chương trình mục tiêu quốc gia về xây dựng NTM xác định 11 nội dung: Quy hoạch xây dựng NTM; phát triển hạ tầng KT - XH; chuyển dịch cơ cấu, phát triển kinh tế, nâng cao thu nhập; giảm nghèo và an sinh xã hội; đổi mới và phát triển các hình thức tổ chức sản xuất có hiệu quả ở nông thôn; phát triển giáo dục, đào tạo ở nông thôn; phát triển y tế, chăm sóc sức khỏe cư dân nông thôn; xây dựng đời sống văn hóa, thông tin và truyền thông nông thôn; cấp nước sạch và VSMT nông thôn; nâng cao chất lượng tổ chức Đảng, chính quyền, đoàn thể chính trị, xã hội trên địa bàn; giữ vững an ninh, trật tự xã hội nông thôn.
Tựu trung lại, NTM là nông thôn trong đó, đời sống vật chất, tinh thần của người dân không ngừng đƣợc nâng cao, cách biệt giữa nông thôn với thành thị đƣợc giảm dần; có làng, xã hiện đại, cơ sở hạ tầng đồng bộ, quy hoạch khoa học tạo điều kiện tốt cho ngƣời dân, hài hòa giữa nông nghiệp, công nghiệp, dịch vụ và đô thị; sản xuất hàng hóa hiệu quả và bền vững, hợp lý; người dân làm chủ NTM, được bồi dưỡng, đào tạo và tiếp cận đƣợc khoa học kỹ thuật tiên tiến; môi trường sinh thái được bảo vệ, cảnh quan sạch đẹp, các hủ tục lạc hậu bị bãi bỏ, giàu bản sắc văn hóa dân tộc; hệ thống chính trị ngày càng nâng cao, an ninh chính trị và trật tự xã hội được giữ vững 19 1. Xây dựng nông thôn mới Về bản chất, xây dựng NTM là một hoạt động phát triển nông thôn có tính chiến lược, đây là cơ sở để phát huy nội lực, hướng vào xây dựng tính bền vững cho việc phát triển. Việc xây dựng NTM là quá trình chuyển đổi căn bản chiến lược phát triển KT - XH Việt Nam từ hướng cung sang hướng cầu vào nhu cầu thị trường và xã hội. Phát triển nông thôn mới nâng cao Công văn số 521/VPCP-NN ngày 15/01/2018 của Văn phòng CP về nội dung trọng tâm xây dựng xã đạt chuẩn NTM nâng cao, điều kiện, tiêu chí xét, công nhận xã NTM kiểu mẫu và Công văn số 1345/BNN-VPĐP ngày 08/02/2018 của Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn hướng dẫn UBND các tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương chỉ đạo xây dựng và tổ chức thực hiện kế hoạch xét, công nhận xã đạt chuẩn NTM nâng cao cho thấy mục đích xây dựng xã đạt chuẩn NTM nâng cao nhằm đảm bảo xây dựng NTM là quá trình thường xuyên, liên tục, hướng tới mục tiêu phát triển nông thôn bền vững.
Về lộ trình xây dựng NTM nâng cao, các xã được công nhận đạt chuẩn NTM nếu đáp ứng đầy đủ yêu cầu của Bộ tiêu chí quốc gia về xã NTM giai đoạn 2016 - 2020 của Thủ tướng CP, tiếp tục xây dựng và tổ chức thực hiện kế hoạch phấn đấu đạt chuẩn NTM nâng cao giai đoạn 2018 - 2020 nhằm không ngừng nâng cao chất lượng đời sống vật chất và tinh thần của người dân nông thôn, đảm bảo sự tăng trưởng và phát triển bền vững. Như vậy, phát triển NTM nâng cao chính là bước phát triển mới đối với các xã đã đạt chuẩn NTM qua việc tiếp tục xây dựng và đáp ứng các chỉ tiêu trên tinh thần chỉ đạo của Bộ nông nghiệp và Phát triển nông thôn, và hướng dẫn thực hiện của UBND cấp tỉnh. Lý thuyết về phát triển nông thôn mới 1. Mốt số lý thuyết về phát triển nông thôn trên thế giới Ở giai đoạn đầu, nhận thức về phát triển vùng nông thôn còn nhiều hạn chế với giải pháp đưa ra chủ yếu xoay quanh các vấn đề liên quan đến đô thị hóa, công nghiệp hóa kết hợp với hiện đại hóa nông nghiệp.
Ngày nay, kinh nghiệm cho thấy, phát triển NTM còn cần phải tập trung vào các vấn đề như: cải thiện chất lượng cuộc sống, sinh kế, môi trường một cách bền vững, phát triển cộng đồng và bình đẳng giới. Thập niên 1950 - 1960 Ngành nông nghiệp được coi là lạc hậu, còn công nghiệp được coi là động lực của tăng trưởng kinh tế. Quá trình chuyển đổi cơ cấu kinh tế từ nông nghiệp sang nền kinh tế công nghiệp hoá được xem là yếu tố cơ bản trong quá trình tăng trưởng kinh tế thông qua các chỉ số GDP Điển hình là mô hình “Tăng trưởng 05 giai đoạn của Rostow và mô hình ngành kép” của Lewis. Theo Rostow, nông thôn cần chuyển đổi từ “tù đọng” thành “nơi cung cấp thực phẩm”, tận dụng thành tựu khoa học kỹ thuật giúp tăng năng suất nông nghiệp.
Còn Lewis cho rằng “nông thôn là nơi để cung cấp lao động thặng dư, giảm lao động thặng dư đồng nghĩa với thương mại hóa nông nghiệp”. Hai mô hình trên nêu giả thuyết về ranh giới giữa thành thị và nông thôn, trong đó thành thị là hiện đại và ngược lại khu vực nông thôn bị cho là kém phát triển. Hạn chế của hai lý thuyết nêu trên chỉ nêu sơ lược về bản chất mà không công nhận tầm quan trọng của việc đổi mới nông thôn và chưa chỉ ra được đích đến cuối cùng của phát triển, nhất là khi đặt trong bối cảnh của các nước đang phát triển hiện nay. Lý thuyết về phát triển nông thôn trong thời gian này được chia thành hai hướng chính: thứ nhất tập trung nâng cao năng suất nông nghiệp, thứ hai là việc nâng cao khả năng điều hành của hệ thống chính trị và nền kinh tế địa phương.
Thập niên 1970 Trong thập niên 1970, giải quyết đói nghèo và bất bình đẳng được xem là vấn đề quan trọng của phát triển kinh tế bên cạnh các chỉ số tăng trưởng kinh tế. Các tác động tiêu cực từ sự can thiệp của các nước phát triển vào các nước đang phát triển, đồng thời thúc đẩy sự tự chủ của các nước đang phát triển. Cách tiếp cận dựa trên tăng trưởng không còn hiệu quả trong việc xóa đói giảm nghèo do tập trung trực tiếp vào việc đáp ứng nhu cầu cơ bản của người dân. “Thập niên này cũng chứng kiến sự ra đời của các lý thuyết phụ thuộc quốc tế và đã nhận được sự hưởng ứng từ các nước đang phát triển.
Việc thống trị của các nước phát triển về thể chế chính trị, kinh tế làm cản trở sự phát triển tự chủ và độc lập của các nước kém phát triển. Các nước phát triển áp dụng chu trình khai thác xuất khẩu hàng hóa sơ cấp từ các nước đang phát triển sang các ngành công nghiệp chế tạo ở các nước phát triển rồi được bán lại tại các nước nghèo, được coi là có hại với các sản phẩm có giá trị gia 21 tăng sẽ có giá cao hơn. Giải pháp là thúc đẩy công nghiệp hóa thông qua thay thế nhập khẩu ở các nước đang phát triển” (Ferraro, 2008; Goulet, 2003). Trong lý thuyết phụ thuộc quốc tế, khái niệm phát triển nông thôn cũng phụ thuộc vào các lực lượng ngoại sinh như công nghiệp hóa - hiện đại hóa công nghệ và cung cấp các cơ sở hạ tầng.