Chương I: TƯỞNG GIỚI THẠCH_ CON DUONG BƯỚC LEN DAI QUYEN LUC. Thời niên thiếu của Tưởng Giới Thạch. Tưởng Giới Thạch sinh ngày 31 tháng 10 năm 1887 ( tức ngày 15 tháng 9 năm Dinh Hợi, năm Quang Ty nhà Thanh Thứ 13), tên Trung Chính, nguyên danh Thụy Nguyên, phổ danh Chu Thái, học danh Chế Thanh, đời thứ 28 của gia tộc họ Tưởng. Ông sinh ra trong một gia đình thương gia nghề muối ở tran Khê Khẩu, huyện Phụng Hóa, tỉnh Triết Giang.
Ông nội là Tưởng Tư Thiên, cha là Tưởng Triệu Thông, mẹ là Vương Thái Ngọc. Gia tộc Tưởng Giới Thạch làm ăn phát đạt. Cả tran Khê Khẩu có hon 900 nóc nhà, thì họ Tưởng chiếm gần 500 hộ, đủ biết là một vọng tộc. Chính vì được sinh ra trong một gia đình như thế, lại được sự cưng chiều của gia đình, đã gây cho Tưởng tính cách bướng bịnh, ngang ngược.
Hồi nhỏ, Tưởng Giới Thạch thích chơi trò đấu kiếm, và thích cầm đầu đám trẻ con. Ông thường tập hợp đám trẻ con lại, chơi trò chiến trận với nhau đến “ sứt đầu mẻ trán". Tưởng Giới Thạch cũng rất thích bơi lội, bất kể nước dâng cao đến đâu, chảy xiết như thế nào, cậu bé Tưởng đều ào xuống bơi, khiến cho thân mẫu rất lo lắng. Khi Tưởng Giới Thạch lên 4 tuổi, ngày cuối năm, cả nhà đang đợi ăn cơm bữa đoàn viên, thì ông bò lên bàn, rồi bỗng nghĩ ra ý nghĩ kì quái, dùng chiếc đũa chọc vào họng, thử xem từ miệng vào đến dạ dày sâu bao nhiêu, SVTH: Võ Quốc Việt Trang 11 Khóa luận tốt nghiệp GVHH: Nguyễn Thị Kim Dung chẳng ngờ sau đó không rút ra được chiếc đũa nữa, cứ ngửa dựa ra ghế, há hốc miệng bắt tỉnh, khiến cho cả nhà một phen hốt hoảng.
Sau gọi thầy thuốc chạy chữa, Tưởng Giới Thạch mới dần tỉnh lại. Trong thời gian hơn một năm sau đấy, Tưởng Giới Thạch lại gây ra họa khiến cả nhà phải lo lắng. Vào mùa đông năm ông lên 5 tudi, thay chum nước dưới hiên nhà đóng băng, tròn sáng như gương, ông rất thích bèn chui mình vào mò nghịch, vì dùng sức quá mạnh, nên mắc trong chum, không ra được nữa, may mà được người nhà cứu kịp, không thì đã chết cóng rồi. Lại một lần vào ngày mùng | tháng giéng năm mới, người trong họ Tưởng đều theo tục cũ đến từ đường bài tô tiên, bái xong mỗi người đều được nhận may chiếc bánh vừng, ông cũng đi bái.
Mọi người đều xếp hàng nhận bánh, còn ông thì lại muốn chen lên trước. Người khác can ngăn, ông liền lăn ra đất, khắp người đầy bùn đất ban, sau đấy đứng dậy chen bừa vào giữa mọi người. Khi ấy mọi người chỉ còn cách là cho ông nhận trước. Bởi vì mỗi lần không đạt được mục đích, Tưởng Giới Thạch quen dùng những biện pháp bat chấp phải trái, cho nên mọi người khi ấy gọi ông là “ Thụy Nguyên vô lại”.
Thói ngang ngạnh ấy của Tưởng Giới Thạch khi vào trường tư thục vẫn chưa chừa bỏ ngay được, thường vi phạm nội quy. Có lần thầy định giơ thước đánh vào lòng bàn tay ông. Thầy còn chưa kịp đánh, thì Tưởng Giới Thạch ty lăn quay ra đất, vừa lăn vừa khóc tướng : “ Bắt đèn đấy, bị thương rồi. Thầy giáo dé khóc dé cười.
Về sau các bạn học cũng chẳng ai dam động đến Tưởng Giới Thạch. Tưởng Giới Thạch cũng có lúc đánh dẹp chuyện bat bình. Năm lên 8 tuổi, được lẽ phải thôi thúc, ông đã đánh ngã một bạn học ngang ngược ức rT Oe TT” TT TS SVTH: Võ Quốc Việt Trang 12 Khóa luận tốt nghiệp GVHH: Nguyễn Thị Kim Dung hiếp đám trẻ bé hơn trên đường đi học về. Thầy giáo biết chuyện, mắng ông, ông không đáp lại, không thanh minh.
Thế nhưng trong tâm linh non nớt của Tưởng Giới Thạch cũng không phải không có chuyển biến. Gia đình ông liên tiếp xảy ra nhiều biến cố. Năm ông 7 tuổi, ông nội là Tưởng Tư Thiên qua đời. Tháng 7 năm 1895, ông lên 8 tuôi thì thân phụ bị bệnh và qua đời.
Anh cả cùng cha khác mẹ là Tưởng Giới Khanh ( Tưởng Châu Khang) liền nệu vấn đề ở riêng và phân chia tài sản. Quay bán muối của gia đình và các khoản nợ nan chưa đòi duoc. đều thuộc về Tưởng Giới Khanh. Vương thị và cậu con trai Tưởng Giới Thạch, cô con gái Tưởng Thụy Liên và Tưởng Thụy Khanh chưa đầy một tudi, được chia 3 gian nhà cũ, 30 mẫu ruộng và một rừng tre ( 1 mẫu Trung Quốc bằng 660 m’).
Chính trong hoàn cảnh ngày một khó khăn ấy đã khiến Tưởng Giới Thạch thấu hiểu được tâm tình người mẹ, dần dần cải bỏ được những thói nghịch ngợm, xây dựng niềm tin quyết chí vươn lên. Còn thân mẫu Tưởng là Vương Thái Ngọc thì sau khi trải qua những nỗi bất hạnh liên tiếp, tắc lòng “ mong con trưởng thành” càng thêm thiết tha. Bà đốc toàn bộ tâm sức vào việc nuôi dạy Tưởng Giới Thạch. Trong bài “Báo Quốc và tư thân” tháng 10 năm 1936-, Tưởng Giới Thạch nhớ lại: “ Mẹtôi quý tôi sâu sắc, lúc nào cũng coi tôi như đứa trẻ bé bỏng, mà sự đốc thúc dạy dỗ của bà còn nghiêm khắc hơn cả thầy giáo.
Mỗi khi tôi ra đi hoặc trở về nhà, bà tất ta xem tôi mang theo những gì, tôi ra ngoài tham quan hoặc ngủ trọ, bà nhất định hỏi tôi đi chỗ nào, tôi tan học trở về nhà, bà đều kiểm tra bài vở; thường ngày bà ân cần dạy tôi tiết lễ ứng đối và đạo lí tự lập khắc khỏ, đồng thời bắt tôi làm những việc vất vả của những người làm thuê, người hầu, rèn đũa cho ý thức và thân thể tôi không sa vào cảnh lười SVTH: Võ Quốc Việt Trang 13 Khóa luận tốt nghiệp GVHH: Nguyễn Thị Kim Dung biếng. Mẹ tôi thức khuya, dậy sớm, luôn đốc hết sức lực của mình, mong mỏi nuôi dưỡng tôi đứa trẻ mồ côi cha, lớn lên thành người”. Cuộc sống cần mẫn, khắc khổ và sự giáo dưỡng ân cần của mẹ khiến tâm hồn thơ âu của Tưởng Giới Thạch cảm động sâu sắc. Tháng 5 năm 1945, trong diễn văn tại bữa tiệc tối của đại biểu đại hội toàn thé lần thứ 6 của Quốc dân Trung Quốc, ông một lần nữa nhắc đến: “ Tôi (Tưởng Giới Thạch) lớn lên trong gia đình mẹ góa con côi, chịu quá nhiều bất hạnh thiệt thòi, nuốt lệ ngậm lời, không thể nào nói ra hết được.
Mẹ tôi chỉ có một nguyện vọng, đó là nuôi nắng tôi nên người. Sức nhẫn nại của người me thật khó có thể tưởng tượng được, tôi cũng chịu anh sâu sắc, cá tính của tôi chính là được hình thành trong hoàn cảnh dồn nén như vậy. Nghị lực kiên nhẫn không thể lay chuyên chính là được rèn luyện như thế”. Về con đường học van, Tưởng Giới Thạch tiếp thu cả nền giáo dục nho giáo phong kiến và nền giáo dục tiến tiễn kiểu mới.
Khi Tưởng Giới Thạch lên 5 tuổi, ông nội của cậu_ Tưởng Tư Thiên đã mời một vị gia sư tên là Nhiệm Giới Mi, bắt đầu tiếp thu cách dạy vỡ lòng kiểu phong kiến. Hai năm sau, ông nội mắt, gia đình không thuê gia sư nữa. Tưởng Giới Thạch liền tới một trường tư thục do Tưởng Cẩn Phiên mở, để học Tứ thư Ngũ kinh. Như đã nói ở trên, sau khi gia đình xảy ra nhiều biến cố liên tiếp và sa sút cũng ảnh hưởng phần nào đến con đường học vấn của Tưởng Giới Thạch.
Sau khi thân phụ mất, cậu tiếp tục học 3 năm rưỡi nữa ở trường tư thục do Tưởng Can Phiên mở. Trong quá trình học tập, Tưởng Giới Thạch tỏ rõ năng lực và trí lực hơn han so với ban cùng lứa, vì vậy, Tưởng Can SVTH: Võ Quốc Việt Trang 14 Khóa luận tốt nghiệp GVHH: Nguyễn Thị Kim Dung Phiên thường nói với Tưởng mẫu : “cậu nhà thiên tư thông minh đĩnh ngộ khác thường, ngày sau tất làm nên nghiệp lớn”.Năm 1898, khi Tưởng Giới Thạch được 10 tuổi, thì em trai Tưởng Thụy Khanh chết, lúc này mọi hi vọng của người mẹ đều gửi gam vào Tưởng Giới Thạch. Năm 12 tuổi, Tưởng Giới Thạch được mẹ đưa về nhà ông ngoại ở Cát Khê, huyện Thăng, cách Khê Khẩu chừng 100 dặm ( khoảng 50 km), để vào học trường tư, do Diêu Tông Nguyên mở. Mỗi khi xa nhà học, mẹ con Tưởng Giới Thạch đều rất quyến luyến.
Tưởng Giới Thạch có người bác họ là Trần Xuân Tuyền, ở thôn Du Lâm gần Khê Khẩu. Năm 13 tuổi, Vương mẫu lại gửi Tưởng Giới Thạch tới nhà bác Trần Xuân Tuyền để theo học thầy Mao Phượng Mỹ. Dịp này, ngoài học, Tưởng Giới Thạch thường giúp mẹ làm lụng như chăn tằm và vun xới rừng tre. Năm 14 tuổi ( 1901) , Tưởng Giới Thạch lại chuyển tới học ở Hoàng Phủ Thị Gia, do Trúc Cảnh Tung mở lớp để học Tả truyện, đồng thời học làm sách luận.
Cũng chính vào năm này, Tưởng Giới Thạch vâng lời mẹ cưới con gái Mao Dinh là Mao Phúc Mai, hơn Tưởng Giới Thạch 5 tuổi ( sinh ngày 28 tháng 2 năm 1882) làm vợ. Năm 1902, Tưởng Giới Thạch lại chuyển đến thôn Nham Đầu, học ngay tại nhà bố vợ cũng là trường tư, do Mao Tư Thành mở. Nghiệp học của ông tiến bộ không ngừng. Năm 5 tuổi bắt đầu đi học, suốt 10 năm học hành, Tưởng Giới Thạch đều học trường tư tại quê nhà và tiếp thu nền giáo dục phong kiến lỗi thời.
Mùa hè năm 1902, năm Tưởng Giới Thạch 15 tuổi. Ong đã lên pho huyện Phụng Hóa dự “ kì thi Đồng Au”. Đó là kì thi khoa cử cấp thấp nhất đo nhà Thanh tổ chức cho cánh con trai vị thành niên. Các thí sinh thi đỗ gọi SVTH: Vd Quốc Việt Trang 15 Khóa luận tốt nghiệp GVHH: Nguyễn Thị Kim Dung là “ Đồng sinh”, đỗ Đồng sinh mới được dự thi tú tài.
Đợt ấy, Tưởng Giới Thạch không đỗ. Kẻ từ lần ra phố huyện Phụng Hóa, tuy không đỗ Đồng sinh nhưng Tưởng Giới Thạch cũng mở mang được tầm mắt. Sau “biến pháp Mậu Tuất" ', tiếng hô hào đòi cải cách dâng cao trong cả nước. Dé bảo vệ nền thống trị dang lung lay dữ dội, triều đình nhà Thanh bày ra trò hè “ trù bị vạch ra các chính sách mới”, một trong các chính sách đó được thực thi là tuyên bố hủy bỏ chế độ khoa cử.
Các nơi bắt đầu lập trường kiểu mới. Năm 1903, Tưởng Giới Thạch vào học trường Thượng Lộc ( có sách viết là Phượng Lộc) ở phố huyện Phụng Hóa, bắt đầu tiếp thu nền giáo dục kiểu mới.