Giáo trình Lịch sử thế giới trung đại (Nguyên Gia Phư) dùng cho Đại học

Giáo trình lịch sử thế giới trung đại cung cấp kiến thức sâu sắc cho sinh viên đại học, giúp hiểu rõ bối cảnh và sự phát triển của nền văn minh.

Trường đại học

Trường Đại Học

Chuyên ngành

Lịch Sử

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Giáo Trình
400
10
0

Phí lưu trữ

75 Point

Tóm tắt

I. Tổng quan giáo trình Lịch sử thế giới trung đại NXB Giáo Dục

Giáo trình Lịch sử thế giới trung đại do Nhà xuất bản Giáo dục phát hành là một trong những tài liệu nền tảng, được sử dụng rộng rãi trong các giáo trình khoa Lịch sử tại các trường đại học ở Việt Nam. Tài liệu này cung cấp một cái nhìn hệ thống và chuyên sâu về giai đoạn lịch sử kéo dài hơn một thiên niên kỷ, từ sự sụp đổ của đế chế La Mã (năm 476) đến cuộc Cách mạng tư sản Anh (năm 1642). Nội dung chính của giáo trình tập trung vào việc phân tích sự hình thành, phát triển và tan rã của chế độ phong kiến, một hình thái kinh tế - xã hội phổ biến nhất trong lịch sử nhân loại. Được biên soạn bởi các nhà sử học uy tín, cuốn sách không chỉ trình bày các sự kiện mà còn đi sâu vào bản chất các vấn đề kinh tế, chính trị, xã hội và văn hóa. Cấu trúc của giáo trình được phân chia rõ ràng thành hai phần chính: Lịch sử Tây Âu và Lịch sử phương Đông. Cách phân chia này giúp người học nhận thức rõ sự khác biệt trong tiến trình phát triển của hai khu vực, đồng thời thấy được những điểm tương đồng và tác động qua lại. Giáo trình là tài liệu tham khảo cho sinh viên không chỉ ngành Lịch sử mà còn cho các ngành khoa học xã hội và nhân văn khác. Nó cung cấp kiến thức cơ bản về lịch sử văn minh thế giới, từ sự trỗi dậy của các vương quốc Giéc-manh, vai trò của Giáo hội Kitô, các cuộc Thập tự chinh, cho đến sự hình thành các quốc gia ở phương Đông như Trung Quốc, Ấn Độ, và sự trỗi dậy của Hồi giáo. Các tác giả đã vận dụng quan điểm sử học Mác-xít để lý giải các sự kiện, nhấn mạnh vai trò của phương thức sản xuất và đấu tranh giai cấp trong việc định hình lịch sử. Đây là một điểm đặc trưng quan trọng, giúp sinh viên có một khung lý thuyết vững chắc để phân tích các vấn đề phức tạp của thời kỳ trung đại. Nhờ vậy, cuốn sách Lịch sử thế giới trung đại này không chỉ là một giáo án lịch sử thế giới trung đại mà còn là một công trình nghiên cứu khoa học có giá trị.

1.1. Bối cảnh ra đời và vai trò của giáo trình khoa Lịch sử

Cuốn giáo trình khoa Lịch sử này ra đời nhằm đáp ứng nhu cầu giảng dạy và học tập chuyên ngành Lịch sử tại các trường đại học. Vai trò của nó là cung cấp một hệ thống kiến thức chuẩn mực, có tính định hướng về thời kỳ Trung đại, một giai đoạn bản lề trong lịch sử văn minh thế giới. Tài liệu này được biên soạn dựa trên quan điểm sử học Mác-xít, xem lịch sử trung đại là lịch sử của chế độ phong kiến. Các tác giả khẳng định: "lịch sử trung đại về cơ bản là lịch sử chế độ phong kiến, một hình thái kinh tế xã hội tiếp theo chế độ chiếm hữu nô lệ". Quan điểm này giúp hệ thống hóa các sự kiện, biến động phức tạp dưới một lăng kính nhất quán, tập trung vào các mối quan hệ sản xuất và đấu tranh giai cấp. Do đó, giáo trình không chỉ là công cụ học tập mà còn là nền tảng phương pháp luận cho sinh viên khi tiếp cận các tài liệu lịch sử trung cổ khác.

1.2. Cấu trúc và nội dung cốt lõi của sách Lịch sử thế giới trung đại

Cuốn sách Lịch sử thế giới trung đại được cấu trúc thành hai phần rõ rệt: Lịch sử phương Tây (chủ yếu là Tây Âu) và Lịch sử phương Đông. Phần phương Tây được trình bày theo vấn đề, tập trung vào các sự kiện và tiến trình chung của khu vực như sự hình thành chế độ phong kiến, sự ra đời của thành thị, vai trò của Giáo hội và các cuộc Thập tự chinh. Cách tiếp cận này phản ánh tính liên kết của lịch sử Tây Âu thời kỳ này. Ngược lại, phần phương Đông được trình bày theo từng quốc gia tiêu biểu như Trung Quốc, Ấn Độ, A Rập, Nhật Bản. Phương pháp này là cần thiết do "sự phát triển lịch sử của các nước ở đây mang tính độc lập rất lớn". Nội dung cốt lõi của sách là làm rõ bản chất, đặc điểm và quy luật vận động của chế độ phong kiến ở cả hai khu vực, qua đó cung cấp cho người đọc một bức tranh toàn cảnh về thế giới thời Trung đại.

II. Thách thức khi nghiên cứu sách Lịch sử thế giới trung đại

Việc nghiên cứu sách Lịch sử thế giới trung đại đặt ra nhiều thách thức cho người học, đòi hỏi một phương pháp tiếp cận khoa học và tư duy phản biện. Thách thức lớn nhất đến từ sự khác biệt trong quan niệm về niên đại và bản chất của thời kỳ Trung đại. Giáo trình trình bày rõ, các học giả phương Tây có nhiều ý kiến khác nhau về mốc bắt đầu và kết thúc, thường dựa trên các sự kiện chính trị - tôn giáo như đế quốc Tây Rôma diệt vong (476) hay Crixtôphơ Côlômbô tìm ra châu Mỹ (1492). Trong khi đó, quan điểm Mác-xít được trình bày trong sách xác định thời Trung đại gắn liền với sự tồn tại của chế độ phong kiến, từ năm 476 đến 1642. Sự không đồng nhất này đòi hỏi sinh viên phải hiểu rõ bối cảnh của từng quan điểm để tránh nhầm lẫn. Một thách thức khác là sự phức tạp và khác biệt của hình thái chế độ phong kiến giữa phương Đông và phương Tây. Ở Tây Âu, mô hình lãnh chúa - nông nô và chế độ sở hữu tư nhân về ruộng đất là đặc trưng. Ngược lại, ở phương Đông, quan hệ sở hữu ruộng đất phức tạp hơn với hai hình thức chính là sở hữu nhà nước và sở hữu tư nhân, dẫn đến quan hệ nhà nước - nông dân và địa chủ - tá điền cùng tồn tại. Việc nắm bắt những khác biệt tinh vi này là chìa khóa để hiểu đúng bản chất lịch sử mỗi khu vực. Cuối cùng, khối lượng kiến thức đồ sộ về các quốc gia, sự kiện, nhân vật như đế quốc Byzantine, vương quốc Frăng, Sáclơmanhơ, hay diễn biến trên con đường tơ lụa trung đại có thể gây quá tải. Điều này yêu cầu người học phải có kỹ năng hệ thống hóa, tổng hợp và xây dựng một đề cương môn học lịch sử thế giới logic để quản lý thông tin hiệu quả.

2.1. Phân biệt niên đại và các quan điểm sử học khác nhau

Một trong những khó khăn đầu tiên khi tiếp cận giáo trình là vấn đề phân kỳ lịch sử. Các học giả phương Tây thường đưa ra các mốc sự kiện chính trị như năm 476 (Tây Rôma sụp đổ) hoặc 1453 (Đông Rôma diệt vong) để phân chia thời đại. Tuy nhiên, giáo trình này tuân theo quan điểm sử học Mác-xít, định nghĩa thời Trung đại dựa trên hình thái kinh tế - xã hội, cụ thể là chế độ phong kiến. Theo đó, "niên đại đánh dấu sự kết thúc của chế độ chiếm hữu nô lệ, ở Tây Âu là năm 476... Còn sự kiện đánh dấu sự kết thúc thời trung đại... là cuộc cách mạng tư sản Anh bắt đầu bùng nổ năm 1642". Việc hiểu rõ sự khác biệt giữa hai cách tiếp cận này giúp người học tránh được sự nhìn nhận phiến diện, đồng thời có cơ sở để đánh giá các tài liệu lịch sử trung cổ từ nhiều nguồn khác nhau.

2.2. Khó khăn khi hiểu về chế độ phong kiến Đông Tây

Sự khác biệt về bản chất của chế độ phong kiến giữa phương Đông và phương Tây là một thách thức lớn. Ở Tây Âu, chế độ phong kiến đặc trưng bởi hình thức phân phong đất đai (lãnh địa) và quan hệ tôn chủ - bồi thần, nông nô bị trói buộc vào ruộng đất và nộp tô lao dịch. Trong khi đó, ở phương Đông, "có hai hình thức sở hữu ruộng đất: sở hữu nhà nước (quốc hữu) và sở hữu tư nhân (tư hữu)". Điều này tạo ra hai mối quan hệ bóc lột song song: nhà nước - nông dân (qua thuế) và địa chủ - tá điền (qua địa tô). Sự phát triển kinh tế hàng hóa chậm chạp ở phương Đông cũng khiến cho mầm mống tư bản chủ nghĩa yếu ớt, không đủ sức làm tan rã chế độ phong kiến như ở Tây Âu. Nắm vững những đặc điểm này là yêu cầu cơ bản để phân tích lịch sử khu vực một cách chính xác.

III. Phương pháp tiếp cận Lịch sử Châu Âu trung đại hiệu quả

Để tiếp cận hiệu quả phần Lịch sử Châu Âu trung đại trong giáo trình, người học cần tập trung vào các tiến trình và vấn đề cốt lõi thay vì ghi nhớ sự kiện một cách máy móc. Phương pháp tiếp cận theo vấn đề mà sách sử dụng là một gợi ý quan trọng. Thay vì viết lịch sử theo từng quốc gia riêng lẻ, giáo trình tập trung vào các sự kiện mang tính toàn khu vực, phản ánh bản chất của chế độ phong kiến Tây Âu. Khởi đầu bằng việc phân tích sự sụp đổ của đế chế La Mã và sự thành lập các vương quốc của người Giéc-manh, đặc biệt là vương quốc Frăng. Đây là nền tảng cho sự hình thành một trật tự xã hội mới. Tiếp theo, cần nắm vững ba quá trình song hành của sự phong kiến hóa: lãnh địa hóa ruộng đất, nông nô hóa nông dân, và trang viên hóa nền kinh tế. Hiểu rõ các hình thức địa tô (lao dịch, sản phẩm, tiền) và thân phận của nông nô là chìa khóa. Một chủ đề quan trọng khác là sự ra đời và phát triển của thành thị trung đại từ thế kỷ XI. Đây là yếu tố làm thay đổi bộ mặt kinh tế - xã hội, phá vỡ nền kinh tế tự nhiên của các trang viên và là tiền đề cho sự xuất hiện của giai cấp tư sản. Cuối cùng, vai trò của Giáo hội Kitô và các cuộc Thập tự chinh cần được xem xét như một thế lực chính trị, kinh tế và tư tưởng bao trùm toàn châu Âu. Các sự kiện như cuộc ly giáo năm 1054 giữa giáo hội phương Tây và đế quốc Byzantine (phương Đông) hay phong trào thời kỳ Phục Hưng đều là những nội dung không thể bỏ qua. Việc hệ thống hóa các vấn đề này sẽ giúp xây dựng một cái nhìn toàn diện về lịch sử Châu Âu trung đại.

3.1. Phân tích sự sụp đổ của đế chế La Mã và hệ quả

Giáo trình đặt nền móng cho thời Trung đại bằng sự kiện đế quốc Tây Rôma diệt vong vào năm 476. Sự kiện này không chỉ là một dấu mốc chính trị mà còn là khởi đầu của một quá trình chuyển đổi xã hội sâu sắc. Nguyên nhân của sự sụp đổ đến từ cả khủng hoảng nội tại của chế độ chiếm hữu nô lệ và các cuộc xâm nhập của người Giéc-manh. Hệ quả trực tiếp là sự hình thành của hàng loạt vương quốc mới trên lãnh thổ cũ của đế quốc, tiêu biểu là vương quốc của người Vi-di-gốt, Văng-đan và đặc biệt là vương quốc Frăng. Quá trình này đã "làm cho những tàn dư của chế độ chiếm hữu nô lệ ở xứ Gôlơ tiêu vong một cách nhanh chóng", đồng thời mở đường cho quá trình phong kiến hóa, tạo nên một bản đồ chính trị và xã hội hoàn toàn mới cho châu Âu.

3.2. Diễn biến quan trọng Các cuộc Thập tự chinh và thời kỳ Phục Hưng

Hai sự kiện lớn định hình giai đoạn trung và mạt kỳ trung đại ở châu Âu là các cuộc Thập tự chinh (thế kỷ XI-XIII) và thời kỳ Phục Hưng (bắt đầu từ thế kỷ XIV). Các cuộc viễn chinh Thập tự, dù được ngụy trang dưới danh nghĩa tôn giáo, thực chất là các cuộc chiến tranh xâm lược của giới phong kiến Tây Âu nhằm vào vùng Đông Địa Trung Hải. Chúng phản ánh mâu thuẫn xã hội, tham vọng của Giáo hoàng và giới quý tộc. Trong khi đó, thời kỳ Phục Hưng, khởi đầu ở Ý, là một phong trào văn hóa vĩ đại, đánh dấu sự chuyển mình về tư tưởng, nghệ thuật và khoa học. Nó thể hiện sự trỗi dậy của ý thức cá nhân và tinh thần nhân văn, là bước chuẩn bị quan trọng cho sự tan rã của chế độ phong kiến và sự ra đời của chủ nghĩa tư bản.

IV. Hướng dẫn phân tích Lịch sử Phương Đông thời trung đại

Phân tích Lịch sử Phương Đông trung đại đòi hỏi một cách tiếp cận khác biệt so với lịch sử châu Âu, như chính giáo trình đã chỉ rõ. Do tính độc lập cao trong sự phát triển của các quốc gia, phương pháp trình bày theo từng nước là hợp lý và hiệu quả. Trọng tâm nghiên cứu nên đặt vào việc so sánh và nhận diện các đặc điểm riêng của chế độ phong kiến ở các nền văn minh lớn. Đối với Trung Quốc, cần chú ý đến vai trò của chế độ quân chủ chuyên chế trung ương tập quyền, hệ thống quan liêu và sự tồn tại song song của sở hữu ruộng đất nhà nước và tư nhân. Lịch sử Ấn Độ lại nổi bật với chế độ đẳng cấp Varna và sự tồn tại bền bỉ của công xã nông thôn, khiến cho quan hệ địa chủ - tá điền không điển hình như ở các nơi khác. Một chủ đề không thể bỏ qua là sự trỗi dậy của Hồi giáo từ thế kỷ VII và sự hình thành đế quốc A Rập rộng lớn. Sự kiện này không chỉ tác động đến Tây Á, Bắc Phi mà còn ảnh hưởng sâu sắc đến châu Âu và con đường tơ lụa trung đại. Bên cạnh đó, lịch sử đế quốc Mông Cổ, dù tồn tại không dài, cũng có vai trò quan trọng trong việc kết nối và xáo trộn bản đồ chính trị Á-Âu. Khi nghiên cứu, cần đặc biệt lưu ý đến sự phát triển chậm chạp của kinh tế hàng hóa và mầm mống tư bản chủ nghĩa ở phương Đông. Yếu tố này lý giải tại sao đa số các nước phương Đông không tự chuyển biến lên chủ nghĩa tư bản mà sau này trở thành đối tượng xâm lược của chủ nghĩa thực dân phương Tây. Đây là một trong những kết luận quan trọng mà cuốn sách lịch sử thế giới trung đại này hướng tới.

4.1. Đặc điểm xã hội phong kiến Trung Quốc và Ấn Độ

Xã hội phong kiến ở Trung Quốc và Ấn Độ có những nét đặc thù. Ở Trung Quốc, nhà nước quân chủ chuyên chế đóng vai trò trung tâm. Ruộng đất thuộc sở hữu nhà nước (ruộng công) và chế độ quân điền là công cụ để nhà nước quản lý nông dân. Bên cạnh đó, sở hữu tư nhân về ruộng đất vẫn không ngừng phát triển, tạo nên quan hệ địa chủ - tá điền. Ở Ấn Độ, "trong suốt thời cổ trung đại hầu như chỉ có quan hệ thứ nhất mà thôi", tức là quan hệ nhà nước - nông dân thông qua công xã nông thôn. Chế độ đẳng cấp Varna ăn sâu vào xã hội, chi phối mọi mặt đời sống và cản trở sự phát triển của các quan hệ sản xuất mới. Việc nắm bắt những đặc điểm này là cần thiết để hiểu sự khác biệt trong tiến trình lịch sử giữa hai quốc gia lớn nhất châu Á.

4.2. Tìm hiểu về sự trỗi dậy của Hồi giáo và đế quốc Mông Cổ

Sự trỗi dậy của Hồi giáo vào thế kỷ VII đã tạo ra một đế quốc A Rập hùng mạnh, trải dài từ Tây Ban Nha đến Trung Á. Nền văn minh Hồi giáo đã có những đóng góp rực rỡ cho khoa học và văn hóa thế giới. Đến thế kỷ XIII, đế quốc Mông Cổ dưới thời Thành Cát Tư Hãn và các hậu duệ đã chinh phục một lãnh thổ rộng lớn chưa từng có. Mặc dù bị xem là một đế quốc tàn bạo, Mông Cổ cũng có vai trò nhất định trong việc thúc đẩy giao lưu thương mại và văn hóa Đông - Tây thông qua việc kiểm soát con đường tơ lụa trung đại. Đây là hai thế lực quân sự - chính trị lớn đã định hình lại cục diện phương Đông và thế giới trong thời kỳ này.

V. Cách ứng dụng giáo trình Lịch sử thế giới trung đại tối ưu

Để ứng dụng tối ưu giáo trình Lịch sử thế giới trung đại, sinh viên cần biến nó thành một công cụ học tập chủ động thay vì chỉ đọc một cách thụ động. Trước hết, hãy bắt đầu bằng việc xây dựng một đề cương môn học Lịch sử thế giới chi tiết dựa trên mục lục và Lời nói đầu của sách. Đề cương này nên phác thảo các chủ đề chính, các từ khóa quan trọng và các câu hỏi định hướng cho mỗi chương. Điều này giúp tạo ra một lộ trình học tập rõ ràng. Trong quá trình đọc, kỹ thuật ghi chú theo sơ đồ tư duy (mind map) rất hiệu quả để hệ thống hóa các mối quan hệ phức tạp, ví dụ như hệ thống đẳng cấp trong chế độ phong kiến Tây Âu (vua - lãnh chúa lớn - kị sĩ) hoặc các nhánh của con đường tơ lụa. Bên cạnh đó, cần tích cực kết nối kiến thức trong sách với các tài liệu tham khảo cho sinh viên khác. Sách cung cấp một khung sườn dựa trên quan điểm Mác-xít, việc đọc thêm các tài liệu lịch sử trung cổ từ các trường phái sử học khác sẽ mang lại một góc nhìn đa chiều và sâu sắc hơn. Sinh viên nên tận dụng các khái niệm và luận điểm trong sách để phân tích các sự kiện cụ thể. Ví dụ, dùng lý thuyết về sự tách rời giữa thủ công nghiệp và nông nghiệp để giải thích sự ra đời của thành thị, hoặc dùng mâu thuẫn giai cấp để lý giải các cuộc khởi nghĩa nông dân. Cuối cùng, việc tìm kiếm các phiên bản ebook giáo trình lịch sử sẽ giúp tra cứu thông tin nhanh chóng và thuận tiện hơn trong quá trình học tập và nghiên cứu, đặc biệt khi cần tìm kiếm các thuật ngữ chuyên ngành hoặc các nhân vật lịch sử cụ thể.

5.1. Xây dựng đề cương môn học Lịch sử thế giới hiệu quả

Xây dựng một đề cương môn học Lịch sử thế giới cá nhân là bước đầu tiên để làm chủ kiến thức. Dựa trên cấu trúc của giáo trình, hãy chia đề cương thành các phần lớn (Tây Âu, Phương Đông) và các chủ đề nhỏ hơn (Sự hình thành chế độ phong kiến, Thành thị trung đại, Lịch sử Trung Quốc...). Trong mỗi chủ đề, liệt kê các khái niệm cốt lõi (ví dụ: 'thái ấp', 'nông nô', 'phường hội'), các sự kiện chính (trận Poitiers 732, Hòa ước Véc-đoong 843), và các nhân vật quan trọng (Sáclơ Mácten, Sáclơmanhơ). Việc này giúp biến nội dung đồ sộ của cuốn sách thành một hệ thống kiến thức có thể quản lý được, là nền tảng vững chắc cho việc ôn tập và nghiên cứu sâu hơn.

5.2. Sử dụng tài liệu tham khảo cho sinh viên một cách khoa học

Giáo trình này nên được xem là tài liệu gốc, là điểm khởi đầu. Để học tập khoa học, sinh viên cần chủ động tìm kiếm các tài liệu tham khảo cho sinh viên khác để bổ sung và đối chiếu. Đó có thể là các bài báo nghiên cứu, các công trình sử học của phương Tây về lịch sử Châu Âu trung đại hay đế quốc Byzantine, hoặc các tài liệu chuyên sâu về lịch sử từng quốc gia phương Đông. Việc so sánh các quan điểm, ví dụ như cách diễn giải về các cuộc Thập tự chinh giữa sử gia Kitô giáo và Hồi giáo, sẽ giúp phát triển tư duy phản biện và mang lại một sự hiểu biết toàn diện, không bị giới hạn trong một lăng kính duy nhất. Cách tiếp cận này biến việc học lịch sử từ ghi nhớ sang phân tích và kiến giải.

25/07/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

NGUYÊN GIA PHƯ NGUYÊN VĂN.ÁNH ĐỒ ĐÌNH HÃNG - TRAN VAN‘LA __ _1 Ạc h __ thé giới sử ›.trung đại a NHÀ XUẤT BẢN GIÁO DỤC NGUYEN GIA PHU - NGUYEN VAN ANH DO DINH HANG - TRAN VAN LA LICH SU THE GIGI TRUNG DAI (Tái bản lần thứ chín) NHÀ XUẤT BẢN GIÁO DỤC Chịm trách nhiệm xuất ban : Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng Giám đốc NGÔ TRẦN ÁI Phó Tổng Giám đốc kiêm Tổng biên tập VŨ DƯƠNG THỤY Biên tập lần đầu : BUI TUYET HUONG Biên tập tái bản : LÊ HỒNG SƠN Biên tập mĩ thuật - ĐOÀN HỒNG Trình bày bìa : Họa sĩ TRẤN VIỆT SƠN Sita ban in: PHONG SUA BAI (NXB GIAO DUC) Chế bản : PHÒNG CHẾ BẢN (NXB GIÁO DỤC) 9(1)7 ———— 2]/389-05 Mã số: 7XI20T5-DAI GD-05 ogee Ne gạt LỜI NÓI ĐẦU ở phương Táy, Trung đại hay Trung cổ là một thuật ngữ dùng để chỉ giai đoạn lich sử nằm giữa bai thời kì cổ đại và cận đại được các nhà nhân văn chủ nghĩa Italia nêu ra đầu tiên vào thế ki XVI, sang thé ki XVII duoc nha sit học Đức Crixtôphơ Kenlơ vận dụng để chia tác phẩm "Lịch sử thế giới" của ông thành ba phần : cổ đại, trung đại và cận đại. Đến thế kỉ XVIII, thuật ngữ này được sử dụng phổ biến ở phương Táy. Tuy các học giả đã nhất trí cho rằng trung đại là giai đoạn ở giữa cổ đại và cận đại nhưng thời kì lịch sử này mở đầu và kết thúc vào lúc nào thì ý kiến rất khác nhau. Về mốc mở đầu, người ta chủ trương dựa vào các sự kiện lịch sử như các hoàng đế Rôma chết, ví như hoàng đế Đômixiêng chết năm 9ó, đế quốc Tây Rôma diệt vong (476), giáo hoàng Grêgoa Ï lên ngôi (590), người A Rập chiếm Giêrudalem (638), Sáclơmanhơ được tấn phong làm hoàng đế (800) v.

Về mốc kết thúc, người ta căn cứ vào các sự kiện như đế quốc Đông Rôma diệt vong (1453), Crixtôphơ CôlômĐô tìm ra châu Mĩ (1492), năm bắt đầu của phong trào cải cách tôn giáo ở Đức (1517) v. Rõ ràng là hâu hết những thời điểm được nêu ra ở trên đêu không có ý nghĩa vạch thời đại. Các nhà sử học mác-xít cho rằng lịch sử trung đại về cơ bản là lịch sử chế độ phong kiến, một hình thái kinh tế xã hội tiếp theo chế độ chiếm hữu nô lệ, mà niên đại đánh dấu sự kết thúc của chế độ chiếm hữu nô lệ, ở Tây Âu là năm 476, năm đế quốc Tây Rôma diệt vong. Còn sự kiện đánh dấu sự kết thúc thời trung đại và mở đầu cho thời kì cận đại là cuộc cách mạng tư sẩn Anh bắt đầu bàng nổ năm 1642.

Như trên đã nói, nội dung của lịch sử trung đại là lịch sử chế độ phong kiến, một chế độ xã hội phổ biến nhất trong lịch sử loài người. Về mặt thuật ngữ, chế độ phong kiến là một từ chuyển ngữ từ chữ feodalité hodc féodalisme, một chữ bắt nguồn từ chữ ƒeod trong tiếng Latinh nghĩa là lãnh địa cha truyền con nối. Ở Trung Quốc thời Tây Chu cũng có chế độ vua Chu đem đất đai phong cho bà con để kiến lập các nước chư hầu gọi là "phong kiến thân thích". Do chế độ này giống chế độ phong đất cho bồi thân ở Tây Âu nên người ta đã dùng chữ phong kiến để dịch chữ féodalité¿.

Tuy vậy cả hai chữ này 3 Site Mg, chỉ mới phản ánh hình thức phân phong đất đai chứ chưa phản ánh bản chất của chế độ đó. Vậy thì bản chất của chế độ phong kiến là gì ? Đó là một hình thái kinh tế xã hội trong đó có hai giai cấp cơ bản là giai cấp địa chủ phong kiến và giai cấp nông dân. Giai cấp địa chủ phong kiến chiếm hầu hết ruộng đất trong xã hội, còn giai cấp nông dân thì bị mất ruộng đất và bị biến thành nông nô. Trên cơ sở ấy, giai cấp địa chủ phong kiến bóc lột nông dân bằng địa tô và các hình thức cưỡng bức siêu kinh tế khác.

Ở Tây Âu, địa tô có ba hình thức là tô lao dịch, tô sẵn phẩm và tô tiền. Riêng với hình thức tô lao dịch, mỗi hộ nông dân được lãnh chúa của mình giao cho một mảnh đất để làm ăn sinh sống, nhưng họ có nghĩa vụ mỗi tuần phải đem theo súc vật và nông cụ đến làm việc trên ruộng đất của chủ từ 3 — 4 ngày. Trong thời kì đầu của thời trung đại, hình thức địa tô này áp dụng phổ biến nhất ở Tây Âu. Về sau khi nền kinh tế hàng hoá phát triển, các hình thức địa tô khác (gọi chung là tô đại dịch) mới dần dần thay thế tô lao dịch.

Sự thay đổi hình thức địa tô không hê làm giảm bớt tỉ lệ bóc lột, nhưng đã nới lỏng sự quản lí của chủ đối với nông nô. Ngoài việc bắt nông nô phải nộp địa tô cho mình, giai cấp phong kiến còn buộc chặt nông dân vào mảnh đất được chia hết đời này sang đời khác và có quyền can thiệp vào nhiều mặt trong đời sống của họ. Lịch sử trung đại phương Tây kéo dai 12 thé ki (tw thé ki V — XVII), trong đó căn cứ theo tiến trình của chế độ phong kiến có thể chia thành ba thời kì là sơ kì, trung kì và mạt kì. Thời sơ kì trung đại kéo dài từ thế kỉ V — X là thời kì hình thành chế độ phong kiến.

Trong thời kì này, trên cơ sở diệt vong của đế quốc Tây Rôma, nhiều vương quốc mới đã ra đời, trong số đó tiêu biểu nhất là vương quốc Frăng. Ở các quốc gia này, hầu hết ruộng đất trong xã hội dân dần tập trung vào tay giai cấp phong kiến thế tục và Giáo hội và biến thành những lãnh địa truyền từ đời này sang đời khác. Đồng thời đây cũng là quá trình nông nô hoá nông dân và trang viên hoá nền kinh tế trong nước. Thời trung kì trung đại kéo dài từ thế kỉ XI - XV là thời kì phát triển của chế độ phong kiến.

Trong thời kì này, chế độ nông nô càng vững chắc, thế lực giai cấp lãnh chúa phong kiến càng phát triển, do đó dẫn đến tình trạng chia cắt phong kiến tôn tại phổ biến ở Tây Âu. Nhưng, từ thế kỉ XI, nên kinh tế hàng hoá bắt đầu phát triển dẫn đến sự ra đời của thành thị và một tầng lớp xã hội mới là thị dân, tầng lớp ngày càng có vai trò quan trọng về mọi mặt 4 - 679 fg, G22 C trong tiến trình lịch sử. Cũng từ đây, nên văn hoá sau nhiéu thé ki bi lui tan lại bắt đầu khởi sắc. Tuy nhiên do sự phát triển của chế độ phong kiến và của nền kinh tế hàng hoá, sự bóc lột và nô dịch đối với nông dân càng tĂng cường nên ở các nước Tây Âu đã diễn ra nhiều cuộc khởi nghĩa tương đối lớn của nông dán.

Thời mạt kì trung đại kéo dài từ đầu thế kỉ XVI đến giữa thế kỉ XVII là thời kì tan rã của chế độ phong kiến. Do sự phát triển mạnh mẽ của nên kinh tế hàng hoá, quan hệ tư bản chủ nghĩa vốn đã có mâm mống ở ltalia từ thế kỉ XIV, giờ đây phát triển phổ biến ở Tây Âu dẫn đến sự ra đời của hai giai cấp mới là giai cấp tư sản và giai cấp vô sản. Trên cơ sở những biến đổi lớn lao về kinh tế xã hội, ở các nước Tây Âu đã có những thay đổi quan trọng về nhiều mặt như đổi mới về tư tưởng, phát triển nhảy vọt về văn hoá, xác lập chế độ quân chủ chuyên chếở một số nước. nhưng đông thời mâu thuẫn trong xã hội cũng ngày càng gay gắt và phức tạp nên đã dẫn đến các phong trào cải cách tôn giáo và khỏi nghĩa nông dân râm rộ mà tiêu biểu nhất là ở Đức.

Riêng ở Néđéclan, ngoài những điều kiện xã hội nói trên còn tôn tại mâu thuẫn dân tộc gay gắt giữa nhân dân Nêđéclan với giai cấp thống trị ngoại lai Tây Ban Nha, nên đã sớm nổ ra cuộc cách mạng làm nhiệm vụ giải phóng dân tộc và do đó đã dẫn đến sự ra đời của nước Hà Lan, nhà nước cộng hoà tư sản đầu tiên trên thế giới. Do quan niệm cho rằng từ khi bắt đầu diễn ra phong trào văn hoá phục hưng về sau là thời kì cận đại ; nên trước đây nhiều học giả phương Tây cho rằng trung đại là một thời kì hoàn toàn đen tối gắn liền với lạc hậu và bạo tàn nên gọi là "đêm trường trung cổ”. Thực ra, dù cho trong giai đoạn đâu, sự phát triển về kinh tế và văn hoá có chậm chạp như thế nào đi nữa thì phương thức sản xuất phong kiến vẫn là một bước tiến của lịch sử so với chế độ chiếm hữu nô lệ. Vả chăng từ thế kỉ XV về sau, lịch sử trung đại phương Tây đã lật sang những trang tương đối huy hoàng với những thành tựu mới về sự phát triển của công thương nghiệp, của văn hoá nói chung và khoa học kĩ thuật nói riêng.

Hơn nữa chính trong thời trung đại, các quốc gia và các dân tộc ở châu Âu đã hình thành. Cuối cùng, chính từ trong lòng chế độ phong kiến đã thai nghén một phương thức sản xuất mới tiến bộ hơn, đó là chủ nghĩa tư bản. Vì vậy, phủ nhận hoặc đánh giá không thoả đáng giai đoạn lịch sử này đều là những quan điểm phiến diện thiếu khoa học. Lịch sử trung đại phương Tây là lịch sử chế độ phong kiến trên phạm vì toàn châu Âu, trong đó chế độ phong kiến ở Tây Âu xuất hiện và tan rã sớm hơn nhiều so với các khu vực khác, hơn nữa những nội dung quan trọng nhất của lịch sử trung đại phương Tây về kinh tế, xã hội, chính trị, tôn giáo, văn hoá, đẩu tranh giai cấp v.

chủ yếu diễn ra ở Tây Âu. Do vậy với điều kiện thời gian dành cho phần lịch sử này ở chương trình cơ sở có hạn, nên chúng tôi chỉ tập trung giới thiệu lịch sử Tây Âu mà thôi. Hơn nữa do đặc điểm của khu vực này, nhiều phong trào, nhiều biến động lịch sử không phải chỉ xảy ra trong từng quốc gia riêng lẻ mà thường trở thành những sự kiện chung của cả Tây Âu, do đó lịch sử trung đại phương Tây không viết theo từng nước mà theo những vấn đề cơ bản, những sự kiện quan trọng và có tính chất tiêu biểu của cả khu vực để qua đó nói lên nội dung chủ yếu của chế độ phong kiến ở khu vực này. * * So với phương Tây, lịch sử phương Đông trong giai đoạn này có nhiều khác biệt.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ