CHƯƠNG 1: CƠ SỞ LÝ THUYET 1. Gia thiết thị trường hiệu quả - EMH 1. Khái niệm Giả thiết thị trưởng hiệu quả đề cập đến vấn đề khai thác hiệu quả thông tin của các tác nhân kinh tế. Nói chung, một thị trường chứng khoán được coi là hiệu quả nếu giá tài san phản ánh day đủ tat cả các thông tin sẵn có.
Nếu điều này là đúng, thì người tham gia thị trường sẽ không thê kiếm được lợi nhuận bất thường. Trong suốt nhiều thập kỷ qua, giả thuyết thị trường hiệu qua (efficient market hypothesis - EMH) là trung tâm tranh luận trong các học thuyết tài chính vì những ý nghĩa quan trong của nó. Fama (1970) đã định nghĩa một thị trường là hiệu quả nếu giá cả phản ánh day đủ tat cả các thông tin có sẵn và đề xuất ba mô hình dé kiểm tra hiệu quả của thị trường, đó là: mô hình Fair Game, mô hình Submartingale và mô hình Random Walk. Ngoài ra, theo Fama (1970), EMH có thé được phân loại thành ba cấp độ dựa trên định nghĩa của tập thông tin có sẵn, đó là dạng yếu, dạng bán mạnh và dạng mạnh (weak form, semi strong, strong form).
Sau khi có nghiên cứu cua Fama, EMH đã được kiểm định rộng rãi ở cả các thị trường phát triển và thị trường mới nỗi. Đặc biệt, trong các thị trường mới nổi, hầu hết các nghiên cứu thực nghiệm đều tập trung vào dạng yêu, mức thấp nhất của EMH vì nếu bằng chứng không hỗ trợ cho dạng yếu của hiệu quả thị trường, thì không cần thiết phải kiêm tra EMH ở các mức độ chặt chẽ hơn của dạng bán mạnh và dạng mạnh (Wong và Kwong, 1984). Dang yếu của EMH Dang EMH yếu là dạng thấp nhất cua EMH, nó xác định thị trường hiệu quả nếu thỏa mãn điều kiện giá hiện tại phản ánh đầy đủ tất cả thông tin có trong giá quá khứ. Hình thức này ngụ ý rằng giá trong quá khứ không thể được sử dụng như một công cụ dự đoán cho các biến động giá cô phiếu trong tương lai.
Do đó, nhà giao dich không thể tạo ra lợi nhuận bất thường bằng cách chỉ sử dụng lịch sử giá trong quá khứ. Nghiên cứu về hiệu quả thị trường ngày càng thu hút sự quan tâm của nhiều nhà nghiên cứu tài chính-kinh tế. Các nhà phân tích tài chính đường như đã tập trung vào việc nghiên cứu hiệu quả thị trường dạng yêu. Có rất nhiều yếu tô ảnh hưởng đến giá cả trên thị trường, sự hiểu biết về những yếu tố này sẽ cho phép những người tham gia thị trường năm bắt cơ hội đầu tư hoặc đầu cơ.
Hau hết các thị trường trên thế giới 11190653 — Ngô Thị Ngọc Ánh 3 Chuyên đề thực tập chuyên ngành Toán tài chính không thể hiện các dạng hiệu quả mạnh và bán mạnh mà thé hiện mức độ khác nhau của dạng yếu của hiệu quả thị trường (Fama 1970). Dang bán mạnh cua EMH Dạng bán mạnh của EMH được định nghĩa là giá thị trường hiện tại phản ánh tất cả các thông tin có sẵn công khai, chăng hạn như thông tin về cung tiền, tỷ giá hồi đoái, lãi suất, thông báo cô tức, thu nhập hàng năm, chia tách cô phiếu,. Nó được coi là thực tế nhất trong tất cả các giả thuyết EMH, nhưng không thể áp dụng trong bối cảnh có nguôn thông tin không công khai. Với EMH dang bán mạnh, cả phân tích cơ bản và phân tích kỹ thuật không thé được sử dụng dé đạt được lợi nhuận vượt trội và chỉ có thông tin nội bộ (không công khai) mới có lợi cho các nhà đầu tư tìm cách kiếm được lợi nhuận trên trung bình khi đầu tư.
Dạng mạnh của EMH Nếu gia tăng bộ thông tin bao gồm cả thông tin cá nhân, người tham gia thị trường không thê kiếm được lợi nhuận bắt thường, thì thị trường được đánh giá là EMH mạnh (strong form). Nói cách khác, dưới dạng mạnh của EMH, giá chứng khoán trên thị trường phản ánh tất cả các thông tin liên quan, bao gồm cả thông tin công khai và thông tin riêng tư. Dạng mạnh của EMH ngụ ý rằng thông tin nội bộ khó có được dé tạo ra lợi nhuận bất thường vì nếu một người tham gia thị trường muốn có nó, họ phải cạnh tranh với nhiều nhà đầu tư tích cực trên thị trường. Điều quan trọng cần lưu ý là một giả định cho dạng mạnh của EMH là chi phí thông tin nội bộ luôn bằng không.
Tuy nhiên, giả định này hầu như không ton tại trong thực tế, do đó, dạng EMH mạnh không có nhiều khả năng được giữ vững. Các nghiên cứu nước ngoài về giả thiết thị trường hiệu quả Các tài liệu thực nghiệm về hiệu quả của dạng yếu trên thị trường chứng khoán mới nôi của các tác giả cho thấy các kết quả trái ngược nhau, một số tác giả ủng hộ trong khi nhiều tác giả khác phản đối giả thuyết thị trường hiệu quả. Dạng yếu của EMH ngụý rằng giá thị trường hiện tại của cổ phiếu độc lập với giá trong quá khứ của chúng. Nói cách khác, một thị trường có hiệu quả ở dạng yếu nếu giá cô phiếu tuân theo một quá trình ngẫu nhiên.
Do đó, các kiểm định về hiệu quả dạng yếu sẽ dựa trên việc kiêm tra môi quan hệ qua lại giữa giá cô phiêu hiện tại và quá khứ (Fawson và 11190653 — Ngô Thị Ngọc Ánh 4 Chuyên đề thực tập chuyên ngành Toán tài chính cộng sự, 1996). Trên thực tế, một số kỹ thuật thống kê, chăng hạn như: runs test, unit root test, serial correlation tests, va spectral analysis thường được sử dung dé kiểm tra tính hiệu quả dạng yếu. Hau hết các nghiên cứu về dang yếu của EMH trên các thi trường chứng khoán mới nổi đã sử dung runs test và/hoặc unit root test như một phương pháp dé phát hiện bước ngẫu nhiên, một điều kiện cần thiết cho hiệu quả thi trường dạng yếu. Cu thé, kiểm định đoạn mạch (runs test) được áp dụng bởi Sharma va Kennedy (1997), Barnes (1986), Dickinson và Muragu (1994), Karemera và cong sự (1999), Wheeler va công sự (2002), Abraham và cộng sự (2002), va unit root test được sử dung bởi Groenwold va cộng sự (2003), và Seddighi va Nian (2004), trong khi Fawson và cộng sự (1996), Moorkerjee va Yu (1999), va Abeysekera (2001) da tiền hành ca hai kỹ thuật này trong nghiên cứu của họ.
Một số loại kiểm định khác về hiệu quả thị trường ở dạng yếu đã được một số nhà nghiên cứu áp dụng là kiểm định tương quan chuỗi (serial correlation test), bao gồm kiểm định hệ số tương quan (correlation coefficient test), Q-test, và kiểm định tỷ lệ phương sai (variance ratio test). Thật vậy, sự kết hop giữa kiểm định hệ số tương quan (kiểm tra ý nghĩa của hệ số tương quan chuỗi riêng lẻ) và kiểm định Q (kiểm tra ý nghĩa của một tập hợp hệ sé) được Dickinson và Muragu (1994), Fawson và cộng sự (1996), Moorkerjee va Yu (1999), Abeysekera (2001), và Groenwold và cộng sự (2003) áp dụng. Trong khi, Dockery và Vergari (1997), Karemera và cộng sự (1999), Alam và cộng sự (1999), Chang và Ting (2000), Cheung va Coutts (2001), Abraham và cộng sự (2002), va Lima va Tabak (2004) áp dụng kiểm định ty lệ phương sai (variance ratio tests) lam phương pháp chính dé xác định dạng yếu của hiệu quả thị trường trong nghiên cứu của họ. Cuối cùng, một số nhà nghiên cứu sử dụng một số kỹ thuật khác đề đánh giá tính hiệu qua của thị trường, chang hạn như spectral analysis (Sharma và Kennedy, 1977; Fawson và cộng sự, 1996), GPH test (Geweke and Porter-Hudak; Buguk và Brorsen, 2003) va autoregressive conditional heteroscedasticity (ARCH) (Seddighi và Nian, 2004).
Dữ liệu thu được dé kiểm tra EMH dạng yếu ở các thị trường chứng khoán mới nôi bao gồm các chỉ số giá cô phiếu và/hoặc chuỗi giá cô phiếu riêng lẻ. Cụ thé, các chỉ số giá cô phiếu được sử dụng trong các nghiên cứu của Sharma và Kennedy (1997), Fawson và cong sự (1996), Dockery và Vergari (1997) Abeysekera (2001), Abraham 11190653 — Ngô Thị Ngọc Ánh 5 Chuyên đề thực tập chuyên ngành Toán tài chính và cộng sự (2002), Lima và Tabak (2004); Mikailu va Sanda (2007), trong khi giá cô phiếu riêng lẻ được sử dụng bởi Dickinson và Muragu (1994), Olowe (1999), Wheeler và cộng sự (2002). Đặc biệt, Barnes (1986), Seddighi và Nian (2004) đã sử dụng ca hai loại dir liệu cho các thử nghiệm của họ dé phát hiện dạng yếu của hiệu quả thị trường. Một khía cạnh khác của dữ liệu được sử dụng dé kiểm tra giả thuyết hiệu quả dạng yếu ở các thị trường chứng khoán mới nỗi là tần suất của chuỗi thời gian.
Dựa trên khía cạnh này, các kỳ lay dữ liệu bao gồm: theo ngày (Mookerjee và Yu, 1999; Cheung và Coutts, 2001; Groenewold va cộng sự, 2003, Lima va Tabak, 2004 và Seddighi va Nian, 2004), theo tuan (Dickinson và Muragu, 1994 ; Dockery và Vergari, 1997; Abraham và cộng sự, 2002); theo thang (Sharma va Kennedy, 1977; Barnes, 1986; Fawson va cong su, 1996; Olowe, 1999; Karemera va cong su, 1999; va Alam và cộng sự, 1999) và thậm chí có nghiên cứu lay dt liệu theo năm (Chang va Ting, 2000). Các kết quả thực nghiệm rút ra từ các nghiên cứu trên các thị trường chứng khoán mới nổi có sự khác biệt đáng kể. Thật vậy, một số nghiên cứu cung cấp kết quả thực nghiệm bác bỏ giả thuyết về tính hiệu quả của thị trường dạng yếu trong khi những nghiên cứu khác lại đưa ra bằng chứng ủng hộ dạng yếu của EMH. Ví dụ, về các thị trường chứng khoán châu Âu mới nổi, bang chứng thực nghiệm thu được từ Wheeler và cộng sư (2002) không ủng hộ giả thuyết hiệu quả dạng yếu đối với Sở giao dịch chứng khoán Warsaw (Ba Lan).
Mặt khác, Dockery và Vergari (1997) ưa ra băng chứng cho thấy Sở giao dịch chứng khoán Budapest hoạt động hiệu quả ở dạng yếu. Ngoài ra, Karemera và cộng sự (1999) đưa ra kết quả nghiên cứu thực nghiệm chấp nhận giả thiết hiệu quả thị trường dạng yêu đối với thị trường chứng khoán ở Thỏ Nhĩ Kỳ. Đáng ngạc nhiên là trong bối cảnh thị trường ở Châu Phi, Dickinson và Muragu (1994), Olowe (1999) và Mikailu & Sanda (2007) nhận thấy rằng các sàn giao dịch chứng khoán Nairobi và Nigeria hoạt động hiệu quả ở dạng yếu. Còn với thị trường chứng khoán ở khu vực Mỹ Latinh, Urrutia (1995) cung cấp những kết quả khác nhau về tính hiệu quả dạng yếu của thị trường chứng khoán ở các các nước: Argentina, Brazil, Chile và Mexico.