Luận án tiến sĩ con người trong tiểu thuyết việt nam thời kỳ đổi mới

Luận án tiến sĩ phân tích con người trong tiểu thuyết việt nam thời kỳ đổi mới, xây dựng cơ sở lý luận, kiểm chứng thực nghiệm, đóng góp tri thức mới cho ngành.

Chuyên ngành

Lý luận văn học

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận án tiến sĩ văn học

2012

221
0
0

Phí lưu trữ

55 Point

Mục lục chi tiết

MỞ ĐẦU

2. CHƯƠNG 2: HÌNH TƯỢNG CON NGƯỜI TRONG TIỂU THUYẾT THỜI KỲ ĐỔI MỚI

2.1. Con người dưới góc nhìn bản chất xã hội

2.2. Người lính

2.3. Con người cá nhân bi kịch

2.4. Con người tự nhiên trong cuộc sống đời thường

2.5. Người nông dân

2.6. Con người mang dấu vết “tha hóa”

2.7. Nạn nhân của những ràng buộc lạc hậu

2.8. Người trí thức

2.9. Con người của lương tri và trí tuệ

2.10. Con người của sự mưu toan, tư lợi, ích kỷ, hám danh

2.11. Con người dưới góc nhìn loại hình văn học

2.12. Con người lịch sử - văn hóa

2.13. Con người đối thoại với lịch sử

2.14. Kết nối với cuộc sống hiện tại

2.15. Con người “huyền thoại”

2.16. Con người trong thế giới tâm linh và vô thức

2.17. Con người trên biên giới ảo - thực

2.18. Con người “dị biệt”

2.19. “Méo mó” về thể xác

2.20. “Lệch lạc” về tinh thần

3. NGHỆ THUẬT BIỂU HIỆN CON NGƯỜI TRONG TIỂU THUYẾT THỜI KỲ ĐỔI MỚI

3.1. Nghệ thuật xây dựng nhân vật

3.2. Những cách tân từ truyền thống

3.3. Mô tả nhân vật qua phương diện bên ngoài

3.4. Miêu tả trực tiếp tâm lý qua nội tâm

3.5. Tiếp cận nhân vật với bút pháp hiện đại

3.6. Xây dựng nhân vật theo lối “ẩn danh”

3.7. Xây dựng nhân vật qua những mảnh vụn tâm lý, ký ức rời rạc không liên kết

3.8. Xây dựng nhân vật với phương thức huyền thoại hóa

3.9. Ngôn ngữ nghệ thuật

3.9.1. Ngôn ngữ có tính lịch sử cụ thể

3.9.2. Ngôn ngữ giản dị, tự nhiên, dễ hiểu

3.9.3. Ngôn ngữ mang màu sắc dân gian

3.9.4. Ngôn ngữ có tính thế tục

3.9.5. Ngôn ngữ chứa đựng tính đối thoại và tính “cá thể hoá” cao

DANH MỤC CÔNG TRÌNH KHOA HỌC LIÊN QUAN ĐẾN ĐỀ TÀI LUẬN ÁN ĐÃ CÔNG BỐ

TÀI LIỆU THAM KHẢO

Tóm tắt

I. Cách nhìn tổng quan về con người trong tiểu thuyết Việt Nam thời kỳ Đổi mới

Trong tiểu thuyết Việt Nam thời kỳ Đổi mới, con người trong tiểu thuyết được nhìn nhận với nhiều chiều kích đa dạng và sâu sắc hơn so với các giai đoạn trước. Sự thay đổi trong quan niệm nghệ thuật về con người phản ánh sự vận động của tư duy văn học, gắn liền với bối cảnh xã hội và chính trị sau năm 1986. Tiểu thuyết trở thành thể loại năng động nhất, vừa bao quát hiện thực rộng lớn, vừa đi sâu khám phá đời tư, tâm hồn con người một cách toàn diện. Các nhà văn đã khai thác con người không chỉ ở khía cạnh xã hội mà còn ở chiều sâu tâm linh, bản năng, và những mâu thuẫn nội tâm phức tạp. Đây là bước đột phá trong đổi mới văn học Việt Nam nhằm kiến giải một thực tại mới, đa chiều và chân thực hơn về con người.

1.1. Tổng quan về tiểu thuyết Việt Nam thời kỳ Đổi mới và hình tượng con người

Tiểu thuyết Việt Nam sau 1986 đánh dấu sự chuyển mình mạnh mẽ trong cách xây dựng hình tượng nhân vật con người trong tiểu thuyết. Các tác phẩm không còn đơn thuần ca ngợi hay phê phán một chiều mà mở rộng góc nhìn đa dạng, phản ánh sự phức tạp của đời sống xã hội và tâm hồn con người. Hình tượng con người được khai thác ở nhiều bình diện: xã hội, cá nhân, tâm linh, bản năng, thậm chí là những mảng tối của nhân cách. Tiểu thuyết trở thành công cụ hữu hiệu để nhà văn thể hiện quan niệm nghệ thuật mới về con người, phản ánh sự đa dạng và mâu thuẫn trong xã hội hiện đại.

1.2. Đặc điểm con người trong văn học Việt Nam sau 1986 và tác động xã hội

Sau 1986, sự phát triển kinh tế thị trường và các biến động xã hội đã tác động sâu sắc đến hình tượng con người trong tiểu thuyết. Đặc điểm con người trong văn học Đổi mới là sự đa diện, vừa có phẩm chất tốt đẹp, vừa có nguy cơ tha hóa. Các tác phẩm phản ánh những mâu thuẫn nội tâm, sự đấu tranh giữa cái thiện và cái ác, giữa truyền thống và hiện đại. Đồng thời, tiểu thuyết cũng khai thác sâu sắc các vấn đề về số phận, bi kịch cá nhân, và những ảnh hưởng của xã hội đến con người, tạo nên bức tranh toàn cảnh về con người Việt Nam trong thời kỳ chuyển đổi.

II. Phân tích những thách thức về hình tượng con người trong tiểu thuyết Việt Nam thời kỳ Đổi mới

Tiểu thuyết thời kỳ Đổi mới đối mặt với nhiều thách thức trong việc xây dựng hình tượng con người. Sự đa dạng về mặt xã hội, sự phức tạp của tâm lý cá nhân, và những biến động của xã hội đòi hỏi nhà văn phải có cách tiếp cận mới mẻ và sâu sắc hơn. Các nhân vật không còn là những biểu tượng đơn giản mà là những cá thể đa chiều, có nội tâm phức tạp, chịu ảnh hưởng của nhiều yếu tố xã hội và lịch sử. Thách thức lớn nhất là làm sao thể hiện được sự đa dạng và mâu thuẫn trong con người hiện đại mà vẫn giữ được tính chân thực và sức thuyết phục nghệ thuật.

2.1. Vấn đề tha hóa và mâu thuẫn nội tâm trong nhân vật tiểu thuyết Đổi mới

Một trong những thách thức lớn là phản ánh hiện tượng tha hóa trong con người hiện đại. Tiểu thuyết Đổi mới khai thác sâu sắc những mâu thuẫn nội tâm, sự đấu tranh giữa bản năng và lý trí, giữa cái thiện và cái ác trong mỗi nhân vật. Các nhân vật thường đối mặt với những lựa chọn khó khăn, chịu áp lực từ xã hội và hoàn cảnh, dẫn đến những bi kịch cá nhân sâu sắc. Đây là điểm mới so với các giai đoạn trước, khi nhân vật thường mang tính biểu tượng hoặc lý tưởng hóa.

2.2. Khó khăn trong việc thể hiện con người đa diện và phức tạp trong tiểu thuyết

Việc xây dựng hình tượng con người đa diện đòi hỏi nhà văn phải vận dụng nhiều phương pháp nghệ thuật mới, từ mô tả tâm lý nội tâm đến sử dụng bút pháp hiện đại như ký ức rời rạc, ẩn danh, huyền thoại hóa. Tuy nhiên, sự phức tạp này cũng tạo ra khó khăn trong việc giữ được sự mạch lạc và hấp dẫn của tác phẩm. Nhà văn phải cân bằng giữa chiều sâu tâm lý và tính hiện thực xã hội để tạo nên những nhân vật vừa chân thực vừa có sức biểu đạt nghệ thuật cao.

III. Phương pháp xây dựng nhân vật con người trong tiểu thuyết Việt Nam thời kỳ Đổi mới hiệu quả

Để đáp ứng yêu cầu đổi mới trong quan niệm nghệ thuật về con người, các nhà văn đã áp dụng nhiều phương pháp xây dựng nhân vật đa dạng và sáng tạo. Tiểu thuyết Đổi mới chú trọng khai thác tâm lý nội tâm, sử dụng bút pháp hiện đại như mô tả ký ức rời rạc, xây dựng nhân vật ẩn danh, huyền thoại hóa nhân vật để thể hiện chiều sâu và sự phức tạp của con người. Ngôn ngữ nghệ thuật cũng được đổi mới với tính lịch sử cụ thể, giản dị, tự nhiên, mang màu sắc dân gian và tính cá thể hóa cao. Những phương pháp này giúp tiểu thuyết thể hiện được sự đa chiều và chân thực của con người trong bối cảnh xã hội hiện đại.

3.1. Cách tân trong nghệ thuật xây dựng nhân vật và bút pháp hiện đại

Tiểu thuyết Đổi mới sử dụng nhiều cách tân trong xây dựng nhân vật như mô tả tâm lý qua nội tâm, xây dựng nhân vật ẩn danh, và khai thác ký ức rời rạc không liên kết. Những phương pháp này giúp thể hiện sự đa diện, phức tạp và bí ẩn của con người hiện đại. Bút pháp huyền thoại hóa cũng được sử dụng để mở rộng chiều kích nhân vật, tạo nên sự phong phú trong cấu trúc nhân vật và tăng tính biểu tượng nghệ thuật.

3.2. Đổi mới ngôn ngữ nghệ thuật trong tiểu thuyết thời kỳ Đổi mới

Ngôn ngữ trong tiểu thuyết Đổi mới mang tính lịch sử cụ thể, giản dị, tự nhiên và dễ hiểu, đồng thời pha trộn màu sắc dân gian và tính thế tục. Ngôn ngữ có tính đối thoại và cá thể hóa cao, giúp nhân vật trở nên sống động, gần gũi và chân thực hơn. Sự đổi mới này góp phần làm nổi bật tính cách và tâm lý nhân vật, đồng thời phản ánh sự đa dạng và phức tạp của đời sống xã hội.

IV. Ứng dụng thực tiễn và kết quả nghiên cứu về con người trong tiểu thuyết Việt Nam thời kỳ Đổi mới

Nghiên cứu về con người trong tiểu thuyết Việt Nam thời kỳ Đổi mới đã góp phần làm sáng tỏ sự vận động của quan niệm nghệ thuật về con người, đồng thời chỉ ra những thành tựu và hạn chế trong sáng tác. Các kết quả nghiên cứu giúp nhà phê bình, nhà văn và người học hiểu rõ hơn về cách thức xây dựng nhân vật, bút pháp nghệ thuật và mối quan hệ giữa con người với xã hội trong bối cảnh đổi mới. Ngoài ra, việc khảo sát các tác phẩm tiêu biểu cũng cho thấy tiểu thuyết đã trở thành công cụ phản ánh sâu sắc đời sống xã hội và tâm hồn con người Việt Nam hiện đại.

4.1. Kết quả nghiên cứu về sự đa dạng hình tượng con người trong tiểu thuyết Đổi mới

Các nghiên cứu đã chỉ ra sự đa dạng về hình tượng con người trong tiểu thuyết Đổi mới, từ người lính, người nông dân, trí thức đến những con người mang dấu vết tha hóa, bi kịch cá nhân và những nhân vật dị biệt. Sự đa dạng này phản ánh sự phong phú của xã hội Việt Nam sau 1986 và sự đổi mới trong quan niệm nghệ thuật về con người. Nghiên cứu cũng làm rõ cách thức các nhà văn khai thác các bình diện xã hội, tâm linh và bản năng trong xây dựng nhân vật.

4.2. Ứng dụng nghiên cứu trong giảng dạy và phê bình văn học hiện đại

Những kết quả nghiên cứu về con người trong tiểu thuyết thời kỳ Đổi mới được ứng dụng rộng rãi trong giảng dạy lý luận văn học, giúp sinh viên và học giả hiểu sâu sắc hơn về sự phát triển của văn học Việt Nam hiện đại. Đồng thời, các nhà phê bình sử dụng các phân tích này để đánh giá, nhận định các tác phẩm mới, góp phần nâng cao chất lượng tiếp nhận và sáng tác văn học. Nghiên cứu cũng hỗ trợ các nhà văn trong việc đổi mới tư duy nghệ thuật và phương pháp sáng tác.

V. Hướng dẫn phương pháp tiếp cận và phân tích nhân vật con người trong tiểu thuyết Đổi mới

Phân tích nhân vật con người trong tiểu thuyết Việt Nam thời kỳ Đổi mới đòi hỏi sự kết hợp giữa các phương pháp lịch sử - xã hội, loại hình và thi pháp học hiện đại. Việc tiếp cận đa chiều giúp làm rõ bản chất xã hội, tâm lý và nghệ thuật của nhân vật. Phương pháp loại hình giúp phân loại các kiểu nhân vật tiêu biểu, trong khi thi pháp học giúp khám phá các biện pháp nghệ thuật biểu hiện con người. Sự kết hợp này tạo nên một công cụ nghiên cứu toàn diện, giúp hiểu sâu sắc hơn về hình tượng con người trong bối cảnh đổi mới văn học.

5.1. Phương pháp lịch sử xã hội trong phân tích nhân vật tiểu thuyết Đổi mới

Phương pháp lịch sử - xã hội giúp đặt nhân vật trong bối cảnh thực tiễn, làm rõ ảnh hưởng của các biến động xã hội, chính trị và kinh tế đến tính cách và số phận nhân vật. Qua đó, phân tích được mối quan hệ giữa cá nhân và cộng đồng, giữa con người và lịch sử, từ đó hiểu rõ hơn về sự vận động của hình tượng con người trong tiểu thuyết thời kỳ Đổi mới.

5.2. Ứng dụng thi pháp học và phương pháp loại hình trong nghiên cứu con người tiểu thuyết

Thi pháp học hiện đại giúp phân tích các biện pháp nghệ thuật như kết cấu, ngôn ngữ, bút pháp mô tả tâm lý để biểu hiện con người. Phương pháp loại hình giúp nhận diện và phân loại các kiểu nhân vật đặc trưng, từ đó làm rõ sự đa dạng và đổi mới trong xây dựng hình tượng con người. Sự kết hợp này giúp nghiên cứu viên có cái nhìn sâu sắc và toàn diện về nhân vật trong tiểu thuyết Đổi mới.

VI. Bí quyết phát triển hình tượng con người trong tiểu thuyết Việt Nam thời kỳ Đổi mới và tương lai

Phát triển hình tượng con người trong tiểu thuyết thời kỳ Đổi mới đòi hỏi sự sáng tạo không ngừng trong tư duy nghệ thuật và phương pháp xây dựng nhân vật. Bí quyết thành công nằm ở việc kết hợp nhuần nhuyễn giữa khai thác chiều sâu tâm lý, phản ánh đa chiều hiện thực xã hội và đổi mới ngôn ngữ nghệ thuật. Tương lai của tiểu thuyết Việt Nam sẽ tiếp tục mở rộng biên độ khám phá con người, đặc biệt là những khía cạnh mới về tâm linh, bản năng và các mối quan hệ xã hội phức tạp trong bối cảnh toàn cầu hóa và hiện đại hóa.

6.1. Bí quyết sáng tạo hình tượng con người đa chiều trong tiểu thuyết Đổi mới

Sự thành công trong xây dựng hình tượng con người đa chiều nằm ở khả năng kết hợp giữa mô tả tâm lý nội tâm sâu sắc, khai thác các mâu thuẫn xã hội và sử dụng bút pháp hiện đại. Nhà văn cần chú trọng đến sự chân thực, đa dạng trong tính cách và số phận nhân vật, đồng thời vận dụng linh hoạt ngôn ngữ và kết cấu để tạo nên sức sống cho nhân vật.

6.2. Triển vọng phát triển hình tượng con người trong tiểu thuyết Việt Nam hiện đại

Trong tương lai, tiểu thuyết Việt Nam sẽ tiếp tục đổi mới quan niệm nghệ thuật về con người, mở rộng khai thác các khía cạnh tâm linh, bản năng và các mối quan hệ xã hội đa dạng. Sự giao thoa văn hóa và ảnh hưởng của toàn cầu hóa sẽ tạo điều kiện cho các nhà văn thử nghiệm nhiều hình thức và bút pháp mới, góp phần làm phong phú thêm thế giới nhân vật và nâng cao giá trị nhân văn của tiểu thuyết.

02/09/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

đặt vấn đề về con người. Văn học thế giới thế kỷ XX qua sáng tác của F. Grillet đã mở ra một nhận thức 13 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com mới về con người: con người bị tha hóa, cô đơn và sa vào khủng hoảng tinh thần triền miên, bị buộc chặt với hoàn cảnh không sao dẫy dụa được. Con người, với bao mâu thuẫn phức tạp đang lo âu trước các hiểm họa của xã hội hậu công nghiệp, của những mối quan hệ xa lạ và thù nghịch.

Trong cái thời hiện đại nhiều bất trắc, chủ nghĩa nhân văn của thế kỷ XX và XXI sẽ tính đến cả tính phi nhân của con người. Tức là trong con người phần động vật cũng như phần thần thánh, đều có nguy cơ bị phát điên, nguy cơ trở nên thái quá, trở thành dã man. Nói như Francois Lyotard, cái phi nhân là một sức mạnh hủy diệt vượt quá khả năng kiểm soát của cá nhân con người, một cái “không thể trình bày được” tràn trề trong suy tư. Qua những tác phẩm của Proust, Kafke, Melville mối bận tâm về con người được văn học khoác cho nó nhiều màu sắc, trong đó biểu hiện của cái phi nhân là sự lo lắng về chính bản thể con người.

Xã hội hiện đại luôn đầy rẫy những điều nghịch lý bóp nghẹt con người, nó đẩy con người đến sự chuyển đổi mong manh giữa cực người và cực thú. Do đó “con người không bao giờ cũng cứ là vô cùng, chứa đầy những điều đã biết và chưa biết, những tất nhiên và ngẫu nhiên, những hợp lý và phi lý; và con người trong sự sinh tồn của mình bao giờ cũng chứa nhiều phương án, nhiều khả năng, vừa xây dựng vừa phá hoại, vừa lạc quan vừa yếm thế, vừa đầy sức mạnh vừa hết sức mong manh, bé nhỏ” [175;132]. Rõ ràng vấn đề con người giữ vị trí trung tâm của mọi khoa học, là vấn đề cốt lõi của các lý luận xã hội và nhân văn, kinh tế, quản lý… Trong văn học con người là điểm xuất phát, đồng thời cũng là đích cuối cùng của mọi sáng tạo. Toàn bộ thế giới nghệ thuật trong văn học bộc lộ một quan niệm thẩm mỹ về con người.

Một tác phẩm văn học có thể không có nhân vật người nhưng nó luôn phải là câu chuyện về cõi nhân sinh. Có như vậy, văn học mới làm cho con người lương thiện hơn, nhân ái hơn và cũng làm cho con người đa dạng, phong phú, từng trải và hiểu biết hơn. 14 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail. Quan niệm nghệ thuật về con người - một phạm trù thi pháp học Quan niệm là một điều cốt lõi của sáng tạo nghệ thuật.

Phải có một quan niệm, nhà văn mới có thể lựa chọn, khái quát, nhào nặn, tạo ra hình tượng nghệ thuật, thậm chí có thể biến đổi hình dạng sự vật hoặc miêu tả “không chính xác” về đời sống. Likhachiev, quan niệm nghệ thuật gắn với sự miêu tả con người, cái nhìn nghệ thuật về con người trong sự miêu tả đó. Cho nên quan niệm nghệ thuật về con người như là cơ sở trung tâm đưa văn học vào đúng quỹ đạo “nhân học” của nó. Nói quan niệm nghệ thuật là nói tới “phạm trù về các chỉnh thể nghệ thuật, là công cụ để tư duy về các hiện tượng nghệ thuật như những chỉnh thể” [237;126].

Trong đó, quan niệm nghệ thuật về con người có một cách hiểu chung mang tính chất phổ biến, đó là “sự lý giải, cắt nghĩa sự cảm thấy con người đã được hóa thân thành các nguyên tắc, phương tiện, biện pháp hình thức thể hiện con người trong văn học” [239;59]. Chừng nào chưa có sự đổi mới trong quan niệm nghệ thuật về con người thì sự tái hiện các hiện tượng đời sống khác nhau chỉ có ý nghĩa mở rộng về lượng trên cùng một chiều sâu. Điều này chứng tỏ sự phát triển của tư duy nghệ thuật phải song hành cùng sự mở rộng, đào sâu các giới hạn trong quan niệm nghệ thuật về con người. Một khi đã là đối tượng của văn học, con người phải được nhìn nhận như một nhân cách đích thực và toàn vẹn, được soi ngắm từ nhiều mối quan hệ, được thừa nhận ở mọi giá trị liên quan tới nó.

Vì vậy quan niệm nghệ thuật về con người trong văn học cũng sẽ khác với quan niệm về con người trong các hình thái ý thức xã hội khác. Triết học luôn giải quyết vấn đề bản chất của con người, xem xét vị trí và vai trò của con người đối với thế giới như thế nào. Khổng Tử, Lão Tử, Mạnh Tử… xem xét tính đa dạng và phong phú về vấn đề con người được đặt trong mối quan hệ với chính trị, đạo đức. Trong khi đó triết học phương Tây, ở Hy Lạp cổ đại, con người được xem là điểm khởi đầu của tư duy triết học.

15 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Con người và thế giới xung quanh là tấm gương phản chiếu lẫn nhau. Đến thời Phục Hưng con người mới được nhìn nhận như một thực thể cá thể. Sang triết học cổ điển Đức, Hegel đã khẳng định vai trò chủ thể của con người đối với lịch sử, đồng thời là kết quả của sự phát triển lịch sử. Còn Fuerbach đã xem con người là kết quả của sự phát triển của thế giới tự nhiên.

Sau này Marx - Engles đã khẳng định con người hiện thực là sự thống nhất giữa yếu tố sinh học và yếu tố xã hội. Chính những lý giải về con người của triết học theo quan điểm nhận thức đã giúp văn học có cơ sở để cắt nghĩa con người thông qua cái nhìn bằng nghệ thuật. Con người cũng là đối tượng mang tính chủ thể thẩm mỹ của mỹ học. Đó là những con người xã hội có khả năng thưởng thức, đánh giá và sáng tạo thẩm mỹ.

Thông thường mỹ học nhìn nhận con người với giá trị của những phạm trù thuộc về cái đẹp, ứng với thị hiếu thẩm mỹ hoặc lĩnh vực của sự phán đoán thẩm mỹ từng thời kỳ, từng giai đoạn. Ngược lại, đạo đức học nhìn con người trong sự thể hiện với các chuẩn mực, lấy những lời nói việc làm, hành động của con người theo khung của nguyên tắc xử thế. Văn học không quy mọi tính cách con người vào những chuẩn mực đạo đức một cách trọn vẹn. Điều này cũng có nghĩa, mọi chuẩn mực của con người trong văn học, được xây dựng từ những tình huống đơn giản đến phức tạp, nhằm bộc lộ tính cách, dựa trên những lập trường xã hội khác nhau, với tiêu chí lý giải các dạng thức quan hệ xã hội của con người trong tính toàn vẹn.

Còn tôn giáo lại là một ý chỉ tối cao đối với con người, nó lấy đức tin đôi khi là sự chi phối con người để tồn tại và phát triển. Tôn giáo tự xem mình như một tư tưởng chỉ đường cho ý thức của con người, buộc con người tin vào thế giới siêu phàm có thực. Mặt khác, tôn giáo xem con người là đối tượng để an ủi, chia sẻ tình yêu thương bằng đức tin và niềm tin. Nếu chính trị đề cao vai trò con người trong lịch sử xã hội, đặt trong thế tương quan với xu thế phát triển của lịch sử, xã hội, giai cấp, tầng lớp… thì văn học lấy con 16 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com người làm đối tượng phản ánh, khám phá, nhận thức và phục vụ cho chính con người bằng nghệ thuật ngôn từ.

Vì thế văn học luôn nhìn con người như một chỉnh thể sinh động, toàn vẹn trong các quan hệ đời sống. Miêu tả hiện thực nhưng hiện thực đó phát triển thế nào lại dựa vào các bình diện quan hệ đời sống xã hội của con người thể hiện trong đó. Như vậy, con người trong văn học được xem như là trung tâm giá trị, trung tâm đánh giá, kết tinh của các kinh nghiệm quan hệ. Văn học khi cắt nghĩa về con người đã có một cách nhìn riêng, cách chiếm lĩnh riêng.

Con người được văn học phản ánh sinh động, có chiều sâu mang tính toàn vẹn giàu sắc thái thẩm mỹ ở cả tầm vi mô lẫn vĩ mô trong đó có cả những khía cạnh mà khoa học, lịch sử, tôn giáo, triết học ít quan tâm. Khi nghiên cứu quan niệm nghệ thuật về con người trong tác phẩm văn học, chúng ta cũng thấy điểm nhìn khác nhau về con người của các nhà văn trong từng giai đoạn, từng thời kỳ. Trong thực tế sáng tác và tiếp nhận văn học, người sáng tác có cách giải mã con người theo ý đồ riêng mình, người tiếp nhận cũng đã dễ dàng nhận ra. Bởi vì, những thay đổi trong quan niệm nghệ thuật qua các chặng đường sáng tác văn học, thể hiện ý thức của nhà văn về việc miêu tả con người, cho thấy sự biến đổi mô hình nghệ thuật về con người, được người nghệ sĩ cụ thể hóa trong các kiểu nhân vật.

Trong quá trình tư duy sáng tạo nghệ thuật, nhà văn bao giờ cũng mang những quan niệm suy ngẫm về nhân sinh, về mọi điều trong quan hệ với con người. Vì thế để những hình tượng trong thế giới nghệ thuật chứa đựng tính khái quát, anh ta cần một cái nhìn, một lối nhìn về đối tượng nhận thức trên cơ sở của tình cảm xã hội thẩm mỹ về đời sống, số phận con người qua từng thời kỳ. Tức là yếu tố thời đại có ảnh hưởng đến quan niệm thẩm mỹ của nhà văn khiến quan niệm nghệ thuật của nhà văn thay đổi. Văn học trung đại chịu ảnh hưởng của tư tưởng Nho giáo, văn chương phải “tải đạo”.

Con người trong con mắt của những 17 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com nhà nho được xem trọng và đề cao là con người đạo đức, con người của quân thần, sống hết mình với cương thường đạo lý, mang tư tưởng kinh bang tế thế. Trải qua bao biến động về mặt xã hội, cách mạng và kháng chiến giai đoạn 1945 - 1975, nhà văn không phải không nhận biết được tính toàn diện của bản chất con người. Nhưng để tồn tại và chiến thắng trước thử thách khắc nghiệt của chiến tranh con người cần phải giản ước mọi ham muốn, không được phép nghĩ nhiều về cá nhân, chỉ đề cao mọi phẩm chất tốt đẹp tiềm ẩn trong bản thân mình. Đó là cơ sở cho sự xuất hiện kiểu con người hành động, con người giai cấp, con người cộng đồng… Như vậy, trong tư duy nghệ thuật của nhà văn giai đoạn này, con người như một tư tưởng, một tính cách, một mô hình được nhà văn nhào nặn, sắp xếp hơn là một cá thể, một nhân vị trong quan hệ biện chứng với xã hội.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ