CHƯƠNG 1: TỔNG QUAN NGHIÊN CỨU 1. Nghiên cứu nước ngoài Nghiên cứu của Adepoju (2018) về tình trạng nghèo đa chiều tại nông thôn Nigeria, áp dụng các phương pháp gồm tiêu chuẩn đo lường nghèo đa chiều Alkire – Foster, mô hình Markov về chuyển đổi nghèo và phương pháp hồi quy logistic đa thức, cho thấy chiều giáo dục và chiều tài sản đóng góp nhiều nhất vào tỷ lệ và mức độ nghèo đa chiều của các hộ gia đình. Đối với các hộ nghèo đa chiều, các yếu tố gồm trình độ học vấn, quy mô hộ gia đình, số tài sản sở hữu, sở hữu đất nông nghiệp có tác động thuận chiều trong việc tăng xác suất hộ thoát cảnh nghèo đa chiều. Trong khi đó, đối với những hộ không nghèo, việc có chủ hộ không kết hôn (ly dị, goá, độc thân), sống xa trung tâm y tế, sẽ làm tăng xác suất hộ rơi vào cảnh nghèo đa chiều.
Ambaye và cộng sự (2021) đã nghiên cứu về các yếu tố ảnh hưởng đến nghèo đa chiều của các hộ gia đình tại nông thôn Ethiopia bằng cách khảo sát ngẫu nhiên 387 hộ và dùng phương pháp hồi quy logistic thứ bậc để định lượng. Kết quả nghiên cứu cho thấy 80,1% hộ khảo sát là hộ nghèo đa chiều, độ sâu của nghèo (Intensity of poverty) là 66,3% và chỉ số nghèo đa chiều (MPI) là 53,1%. Trong đó, chiều mức sống đóng góp lớn nhất vào mức độ nghèo, tiếp đến là chiều giáo dục và sức khoẻ. Mặt khác, phân tích hồi quy logistic thứ bậc cho thấy các yếu tố như nơi sống, tình trạng hôn nhân, khả năng biết chữ của chủ hộ, sở hữu đất đai và tham gia tổ chức có ảnh hưởng đến tình trạng nghèo đa chiều của hộ.
Cụ thể, hộ sống ở nơi nghèo tài nguyên và môi trường dễ bị tổn thương sẽ có xác suất rơi vào cảnh nghèo đa chiều cao hơn hộ sống tại nơi khác. Hộ có chủ hộ không kết hôn sẽ có xác suất lâm vào cảnh nghèo đa chiều cao hơn hộ có chủ hộ kết hôn 9,2%. Điều này có thể là hộ có đủ vợ, chồng sẽ thuận lợi trong việc phân chia công việc và nghĩa vụ trong gia đình, qua đó cải thiện chất lượng cuộc sống của hộ. Mặt khác, hôn nhân giúp mở rộng các mối quan hệ xã hội và tăng cường hỗ trợ xã hội cho hộ, đem lại cơ hội và lợi ích cho hộ, giúp hộ giảm rủi ro rơi vào cảnh nghèo.
Ngoài ra, 6 việc hộ có chủ hộ biết chữ, sở hữu thêm 1ha đất, là thành viên của các tổ chức sẽ làm giảm xác suất hộ lâm vào tình trạng nghèo đa chiều lần lượt là 10,9%, 4,3% và 24%. Nghiên cứu về nghèo đa chiều tại Indonesia của Artha và Dartanto (2018) sử dụng phương pháp đo lường nghèo đa chiều Alkire - Foster và dữ liệu khảo sát kinh tế - xã hội Indonesia năm 2011 cho thấy việc dùng phương pháp đo lường nghèo đơn chiều (thu nhập hoặc chi tiêu) là không hiệu quả trong việc đo lường các thiếu hụt của người nghèo. Theo đó, khoảng 61% dân số Indonesia được xếp loại không nghèo theo chuẩn nghèo tiền tệ dù cho họ vẫn thuộc diện nghèo đa chiều. Tại các hộ nghèo, chiều sức khoẻ đóng góp lớn nhất vào mức độ nghèo đa chiều, tiếp đến là giáo dục và mức sống.
Các yếu tố như trình độ giáo dục của chủ hộ, nơi ở (sống tại thành thị), diện tích nhà ở có tác động thuận chiều đến việc giảm xác suất hộ rơi vào cảnh nghèo tiền tệ lẫn nghèo đa chiều. Trong khi đó, hộ có chủ hộ kết hôn và quy mô hộ lớn sẽ có xác suất nghèo cao hơn. Das và cộng sự (2021) đã sử dụng bộ dữ liệu bảng National Family and Health Survey 2005 – 2006 và 2015 – 2016 và phương pháp hồi quy logistic thứ bậc để nghiên cứu tình trạng nghèo đa chiều tại Ấn Độ. Kết quả phân tích cho thấy các yếu tố như quy mô hộ gia đình, sống ở nông thôn, thuộc đẳng cấp thấp, theo đạo Hindu, Hồi giáo và sống tại miền Đông, miền Tây và trung tâm Ấn Độ sẽ làm tăng xác suất hộ rơi vào cảnh nghèo đa chiều.
Ngược lại, tuổi và trình độ học vấn của chủ hộ gia tăng sẽ làm giảm xác suất hộ thuộc diện nghèo đa chiều. Không những vậy, việc hộ theo Kito giáo, Sikh giáo, tham gia bảo hiểm y tế và có đất canh tác cũng sẽ làm giảm nguy cơ hộ lâm vào cảnh nghèo. Debebe và Wuletaw (2022) đã thực hiện nghiên cứu về nghèo đa chiều tại nông thôn và thành thị miền Nam Ethiopia thông qua bộ dữ liệu khảo sát 396 hộ gia đình và sử dụng phương pháp ước lượng hồi quy logistic thứ bậc để đánh giá tác động của các yếu tố nhân khẩu học, kinh tế - xã hội, nông nghiệp và hạ tầng đến tình trạng nghèo đa chiều của hộ. Theo đó, các mức độ nghèo theo xu hướng tăng dần gồm: không nghèo 7 (non – poor), dễ bị tổn thương (vulnerable to poor), nghèo vừa phải (moderately poor) và nghèo cùng cực (severely poor).
Kết quả nghiên cứu cho thấy tình trạng nghèo đa chiều ở nông thôn trầm trọng hơn so với thành thị khi mà chỉ số MPI của nông thôn (0,41) cao hơn so với thành thị (0,22). Quy mô hộ gia đình và khoảng cách đến đường chính gia tăng làm tăng xác suất hộ rơi vào cảnh nghèo cùng cực cả ở nông thôn và thành thị. Ngược lại, các yếu tố như tham gia chương trình khuyến nông, số lao động trong hộ, trình độ học vấn của chủ hộ, thu nhập, chi tiêu, số gia súc của hộ gia tăng sẽ làm giảm nguy cơ hộ rơi vào cảnh nghèo cùng cực. Bởi mức độ tác động của các yếu tố đến mức độ nghèo đa chiều của hộ là khác nhau giữa nông thôn và thành thị, tác giả đề xuất nên chính phủ nên có chính sách giảm nghèo phù hợp hơn, được thiết kế riêng cho từng khu vực.
Nghiên cứu của Eshetu và cộng sự (2022) về nghèo đa chiều tại nông thôn miền Nam Ethiopia bằng cách sử dụng chỉ số nghèo đa chiều nông thôn (rural multidimensional poverty index, viết tắt là R-MPI) phát triển bởi FOA và OPHI. Phương pháp này sử dụng thêm chiều sinh kế nông thôn (rural livelihood) bên cạnh các chiều sức khoẻ, giáo dục và mức sống để đánh giá tình trạng nghèo đa chiều tại nông thôn. Kết quả cho thấy chỉ số R-MPI là rất cao, lên tới 41,4%. Chỉ có 7,47% hộ gia đình được xác định là không nghèo và có tới 41,69% hộ rơi vào cảnh nghèo cùng cực.
Chiều mức sống và sinh kế nông thôn đóng góp 60% cho chỉ số nghèo đa chiều R-MPI, cho thấy các hộ ở nông thôn miền Nam Ethiopia có sự thiếu hụt lớn về mức sống và sinh kế nông thôn. Mặt khác, phân tích các yếu tố ảnh hưởng đến nghèo đa chiều cho thấy sự gia tăng trình độ học vấn của chủ hộ, diện tích đất, số lượng gia súc, hoạt động phi nông nghiệp, tài sản bình quân và có khoản tiết kiệm tác động ngược chiều đến mức độ nghèo của hộ. Ngược lại, các yếu tố như tỷ lệ phụ thuộc, khoảng cách đến chợ, khoảng cách đến đường chính và bệnh tật có tác động thuận chiều đến tình trạng nghèo của hộ. 8 Eyasu (2020) phân tích các yếu tố ảnh hưởng tới nghèo (tiếp cận bằng phương pháp chi tiêu) tại vùng nông thôn Tây Bắc Ethiopia bằng cách ứng dụng chỉ số nghèo FGT (Foster – Greer – Thorbecke) và hồi quy phân vị.
Nhìn chung, kết quả cho thấy tỷ lệ hộ nghèo có chủ hộ là nam cao hơn tỷ lệ hộ nghèo có chủ hộ là nữ. Tuy nhiên, mức độ nghèo của các hộ nghèo có chủ hộ là nữ lại nghiêm trọng hơn các hộ nghèo có chủ hộ là nam. Phân tích hồi quy phân vị cho thấy quy mô hộ gia đình lớn và tình trạng sức khoẻ kém của chủ hộ làm giảm chi tiêu bình quân của hộ tại mọi mức phân vị, qua đó làm tăng rủi ro hộ rơi vào cảnh nghèo. Ngược lại, diện tích đất nông nghiệp và thu nhập từ hoạt động phi nông nghiệp có tác động thuận chiều đến chi tiêu bình quân của hộ và làm giảm xác suất hộ trở nên nghèo.
Michael và cộng sự (2019) đã nghiên cứu tình trạng nghèo đa chiều tại nông thôn bang Adamawa, Nigeria bằng phương pháp hồi quy logistic nhị phân. Kết quả cho thấy các yếu tố như quy mô hộ, giới tính chủ hộ là nữ, tuổi của chủ hộ và việc chủ hộ đã kết hôn sẽ làm tăng xác suất hộ trở nên nghèo đa chiều. Ngược lại, trình độ học vấn, diện tích nông trại, giá trị gia súc, kiều hối, sự tham gia các tổ chức và tiếp cận tín dụng có tác động làm giảm xác suất hộ rơi vào cảnh nghèo. Mare và cộng sự (2022) thực hiện nghiên cứu về thực trạng nghèo đa chiều tại miền Nam Ethiopia với bộ dữ liệu khảo sát 368 hộ gia đình, đồng thời áp dụng phương pháp hồi quy logistic nhị phân để phân tích tác động của các yếu tố đến tình trạng nghèo của hộ.
Kết quả cho thấy tỷ lệ hộ nghèo tại miền Nam Ethiopia là rất cao, lên tới 76,6%. Độ sâu của nghèo (intensity of poverty) lên tới 54,7% và chỉ số nghèo đa chiều MPI đạt 0,419. Sự gia tăng về tuổi, trình độ học vấn và việc chủ hộ đã kết hôn sẽ làm giảm nguy cơ hộ rơi vào cảnh nghèo. Các yếu tố khác như số lượng gia súc, diện tích đất trồng trọt cũng có tác động tương tự.
Ngược lại, khoảng cách đến chợ và đường chính càng lớn sẽ làm gia tăng rủi ro hộ lâm vào cảnh nghèo. 9 Roy và cộng sự (2018) đã nghiên cứu về tình trạng nghèo đa chiều tại bang Tây Bengal, Ấn Độ bằng cách sử dụng phương pháp Alkire – Foster và hồi quy logistic nhị phân. Kết quả nghiên cứu chứng minh rằng cơ sở hạ tầng công cộng có ảnh hưởng quan trọng đối với tình trạng nghèo đa chiều. Cụ thể, nếu đường trước nhà hộ gia đình là đường đất thì hộ sẽ rủi ro rơi vào cảnh nghèo cao hơn hộ có đường nhựa trước nhà.
Ngoài ra, việc hộ thuộc đẳng cấp thấp cùng với khoảng cách đến trạm y tế và chợ lớn cũng sẽ làm tăng nguy cơ hộ lâm vào cảnh nghèo. Trong khi đó, tác động của quy mô hộ gia đình lại cho thấy kết quả đáng ngạc nhiên rằng số thành viên trong hộ gia tăng sẽ làm giảm rủi ro hộ rơi vào tình trạng nghèo đa chiều. Wang và cộng sự (2021) đã thực hiện nghiên cứu về các yếu tố ảnh hưởng đến tình trạng nghèo đa chiều tại khu vực miền núi ở phía Đông Nam Trung Quốc bằng phương pháp Alkire – Foster và hồi quy logistic thứ bậc.