Chương 1 CƠ SỞ LÝ LUẬN QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC VỀ DI TÍCH LỊCH SỬ - VĂN HÓA 1. Một số khái niệm cơ bản 1. Di tích Di tích là một khái niệm quan trọng trong lĩnh vực bảo tồn văn hóa và lịch sử. Di tích không chỉ bao gồm các công trình kiến trúc mà còn bao gồm cả các địa điểm và hiện vật có giá trị văn hóa và lịch sử.
Di tích có vai trò quan trọng trong việc bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa dân tộc. Chúng không chỉ là chứng nhân lịch sử mà còn là nguồn tài nguyên quý giá cho nghiên cứu và giáo dục. Việc quản lý và bảo tồn di tích là trách nhiệm của nhà nước và cộng đồng, nhằm đảm bảo rằng các giá trị văn hóa và lịch sử được gìn giữ cho các thế hệ tương lai. Di tích lịch sử - văn hoá Di tích lịch sử - văn hóa là một phần thiết yếu của di sản văn hóa, được định nghĩa trong Luật Di sản văn hóa.
Theo Điều 4, khoản 3 của Luật Di sản văn hóa năm 2001, "di tích lịch sử - văn hóa là công trình xây dựng, địa điểm và các di vật, cổ vật, bảo vật quốc gia thuộc công trình, địa điểm đó có giá trị lịch sử, văn hóa, khoa học" [1]. Theo đó, di tích lịch sử - văn hóa được hiểu là "công trình xây dựng, địa điểm và các di vật, cổ vật, bảo vật quốc gia thuộc công trình, địa điểm đó có giá trị lịch sử, văn hóa, khoa học". Để được công nhận là di tích lịch sử - văn hóa, một công trình hoặc địa điểm cần phải đáp ứng một trong các tiêu chí như gắn liền với sự kiện lịch sử tiêu biểu, hoặc có giá trị khảo cổ, kiến trúc nghệ thuật đặc sắc [14]. Di tích lịch sử - văn hóa không chỉ mang giá trị vật thể mà còn chứa đựng nhiều giá trị phi vật thể, như truyền thuyết, phong tục tập quán và các giá trị văn hóa khác.
Việc bảo tồn và phát huy giá trị của các di tích này không chỉ là trách nhiệm của nhà nước mà còn cần sự tham gia tích cực của cộng đồng. Các di tích này có thể đóng góp vào phát triển kinh tế - xã hội thông qua du lịch, giáo dục và nghiên cứu văn hóa. Ngoài ra, việc phân loại di tích cũng rất quan trọng. Theo Nghị định số 98/2010/NĐ-CP, di tích được phân thành nhiều loại, bao gồm di tích lịch sử, di tích kiến trúc nghệ thuật, di tích khảo cổ và danh lam thắng cảnh.
Mỗi loại di tích đều có những 6 giá trị và đặc điểm riêng, cần được quản lý và bảo tồn một cách phù hợp để phát huy tối đa giá trị văn hóa và lịch sử của chúng [9]. Việc bảo tồn và phát huy giá trị của di tích lịch sử - văn hóa không chỉ giúp duy trì bản sắc văn hóa dân tộc mà còn góp phần vào sự phát triển bền vững của xã hội, tạo ra các cơ hội cho giáo dục và nghiên cứu, đồng thời thúc đẩy du lịch và phát triển kinh tế địa phương. Quản lý nhà nước về di tích lịch sử - văn hóa Quản lý nhà nước về di tích lịch sử - văn hóa đóng vai trò quan trọng trong việc bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa của dân tộc. Theo Luật Di sản văn hóa năm 2001 và các sửa đổi, bổ sung năm 2009, quản lý nhà nước về di tích lịch sử - văn hóa được xác định là "sự tác động có định hướng của hệ thống cơ quan hành chính nhà nước tới hành vi, hoạt động của cá nhân hoặc tổ chức trong lĩnh vực văn hóa" nhằm bảo vệ và giữ gìn di sản văn hóa [20].
Chủ thể của quản lý nhà nước về di tích lịch sử - văn hóa bao gồm các cơ quan nhà nước từ trung ương đến địa phương. Tại trung ương, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch (VH,TTDL) có trách nhiệm xây dựng và tổ chức thực hiện các chính sách bảo vệ và phát huy giá trị di tích. Cụ thể, Bộ VH,TTDL có nhiệm vụ ban hành các tiêu chuẩn chuyên môn, phê duyệt các dự án bảo tồn, và tổ chức các hoạt động tuyên truyền, giáo dục pháp luật về di sản văn hóa [24]. Chủ thể QLNN về DTLS,VH ở địa phương bao gồm: + UBND cấp tỉnh là cơ quan QLNN ở địa phương, giao cho Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch là cơ quan chuyên môn thực hiện chức năng tham mưu, giúp UBND tỉnh thực hiện chức năng QLNN về lĩnh vực liên quan đến DTLS,VH trên địa bàn.
+ UBND cấp huyện, thành phố chịu trách nhiệm bảo vệ và phát huy giá trị của di sản văn hóa vật thể và phi vật thể trong phạm vi địa phương, tổ chức ngăn chặn, bảo vệ, xử lý vi phạm; đề nghị cơ quan nhà nước có thẩm quyền trong việc xếp hạng và xây dựng kế hoạch bảo vệ, bảo quản tu bổ và phát huy giá trị của DTLS,VH. + UBND cấp xã, phường có trách nhiệm tổ chức bảo vệ DTLS,VH; tiếp nhận những khai báo về DTLS,VH để chuyển lên cấp trên; kiến nghị về việc xếp hạng di tích; phòng ngừa và ngăn chặn kịp thời hành vi làm ảnh hưởng đến an toàn của DTLS,VH. 7 Để thực hiện quản lý nhà nước về di tích, cần có sự phối hợp chặt chẽ giữa các cơ quan, tổ chức, và cộng đồng. Điều này không chỉ giúp nâng cao nhận thức về giá trị văn hóa, mà còn tạo ra một môi trường thuận lợi cho việc bảo tồn và phát huy các di tích lịch sử - văn hóa.
Hệ thống các văn bản pháp lý, như Luật Di sản văn hóa ngày 29 tháng 6 năm 2001 và Luật sửa đổi bổ sung một số điều của Luật Di sản văn hóa ngày 18 tháng 6 năm 2009, Nghị định số 98/2010/NĐ-CP của Chính phủ quy định chi tiết thi hành một số điều của Luật Di sản văn hóa và Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của luật Di sản văn hóa, Nghị định 110/2018/NĐ-CP ngày 29/8/2018 của Chính phủ quy định về quản lý và tổ chức lễ hội, Nghị định 166/2018/NĐ-CP ngày 25/12/2018 của Chính phủ quy định về thẩm quyền, trình tự, thủ tục, lập định, phê duyệt quy hoạch, dự án bảo quản, tu bổ, phục hồi di tích LSVH, danh lam thắng cảnh, Thông tư số 1909/TT-BVHTTDL- DSVH ngày 20/5/2019 về việc tăng cường công tác bảo vệ, bảo quản và phát huy giá trị của bảo vật quốc gia, đã tạo hành lang pháp lý vững chắc cho công tác quản lý, bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa QLNN về di tích lịch sử - văn hoá là sự tác động có tổ chức và điều chỉnh bằng quyền lực nhà nước của hệ thống các cơ quan quản lý nhà nước về văn hóa tới hành vi, hoạt động của cá nhân hoặc tổ chức trong lĩnh vực di tích lịch sử văn hóa nhằm mục tiêu bảo vệ, giữ gìn di sản, các di tích lịch sử - văn hoá và làm cho giá trị các di sản, di tích lịch sử - văn hoá được phát huy phục vụ mục tiêu phát triển kinh tế - xã hội, đáp ứng nhu cầu về vật chất và tinh thần của Nhân dân. Như vậy, quản lý nhà nước về văn hóa không chỉ là nhiệm vụ của các cơ quan chức năng mà còn là trách nhiệm chung của toàn xã hội. Việc bảo tồn và phát huy giá trị di tích lịch sử - văn hóa cần được thực hiện một cách đồng bộ, hiệu quả, nhằm đảm bảo cho các giá trị văn hóa được gìn giữ và phát huy trong bối cảnh hội nhập quốc tế hiện nay. Vai trò của Quản lý nhà nước về di tích lịch sử - văn hoá Quản lý nhà nước về di tích lịch sử - văn hóa có vai trò vô cùng quan trọng trong việc bảo tồn và phát huy giá trị của các di tích, góp phần định hướng sự phát triển bền vững của di sản văn hóa dân tộc.
Các di tích lịch sử - văn hóa không chỉ là những chứng nhân của quá khứ mà còn là tài sản quý giá của mỗi quốc gia, phản ánh bản sắc văn hóa 8 và lịch sử của dân tộc. Do đó, việc quản lý hiệu quả các di tích này là nhiệm vụ cấp thiết và cần thiết để đảm bảo rằng chúng không chỉ được bảo tồn mà còn được phát huy giá trị trong bối cảnh phát triển kinh tế - xã hội hiện nay. Định hướng việc bảo tồn và phát huy giá trị di tích lịch sử - văn hóa Một trong những vai trò quan trọng nhất của quản lý nhà nước về di tích lịch sử - văn hóa là định hướng sự phát triển của các di tích này. Nhà nước thông qua các chính sách và quy hoạch cụ thể sẽ xác định các mục tiêu phát triển, bảo tồn và phát huy giá trị của di tích.
Việc xây dựng các chiến lược phát triển di tích phải dựa trên những nghiên cứu kỹ lưỡng về giá trị lịch sử, văn hóa và tiềm năng phát triển du lịch của từng di tích. Điều này không chỉ giúp bảo vệ các giá trị văn hóa mà còn tạo ra cơ hội cho việc phát triển kinh tế địa phương thông qua du lịch văn hóa. Điều chỉnh các hoạt động và hỗ trợ, tạo điều kiện để bảo tồn, phát huy di tích lịch sử - văn hóa Quản lý nhà nước cũng đóng vai trò điều chỉnh và hỗ trợ sự phát triển của các di tích lịch sử - văn hóa. Nhà nước cần thiết lập các quy định pháp lý rõ ràng về việc bảo tồn và phát huy giá trị di tích, đồng thời tạo điều kiện cho các tổ chức, cá nhân tham gia vào công tác bảo tồn.
Việc này bao gồm việc cấp phép cho các hoạt động tu bổ, tôn tạo di tích, cũng như hỗ trợ tài chính cho các dự án bảo tồn. Ngoài ra, việc tăng cường tuyên truyền, giáo dục về giá trị của di tích cũng là một phần quan trọng trong công tác quản lý, giúp nâng cao nhận thức của cộng đồng về việc bảo vệ di sản văn hóa. Phát huy các giá trị của di tích lịch sử - văn hóa phục vụ phát triển kinh tế - xã hội Quản lý nhà nước về di tích lịch sử - văn hóa không chỉ dừng lại ở việc bảo tồn mà còn phải chú trọng đến việc phát huy giá trị của các di tích trong phát triển kinh tế - xã hội. Các di tích có thể trở thành điểm thu hút du lịch, tạo ra nguồn thu nhập cho cộng đồng địa phương.