Tài liệu: Phát triển du lịch trên địa bàn huyện hòa vang thành phố đà nẵng

Khám phá tiềm năng và định hướng phát triển du lịch bền vững tại huyện Hòa Vang, Đà Nẵng với các điểm đến hấp dẫn và cơ hội đầu tư mới.

Chuyên ngành

Kinh tế phát triển

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận văn thạc sĩ

2018

102
1
0

Phí lưu trữ

35 Point

Tóm tắt

I. Khái niệm và Ý nghĩa Phát triển Du lịch tại Địa bàn Huyện

Phát triển du lịch tại địa bàn huyện là quá trình tập hợp, khai thác và sử dụng có hiệu quả các tài nguyên du lịch địa phương nhằm tạo ra các sản phẩm và dịch vụ du lịch hấp dẫn. Đây là một hoạt động kinh tế quan trọng giúp gia tăng thu nhập và tạo việc làm cho cộng đồng địa phương. Du lịch huyện không chỉ mang lại lợi ích kinh tế mà còn bảo tồn văn hóa, lịch sử và môi trường tự nhiên. Với sự phát triển hiện đại, du lịch nông thôn đang trở thành xu hướng quan trọng, giúp các huyện phát triển bền vững. Ý nghĩa của phát triển du lịch địa phương là tạo điều kiện để cộng đồng địa phương tham gia và hưởng lợi trực tiếp từ hoạt động du lịch.

1.1. Khái niệm Du lịch và Phát triển Du lịch

Du lịch là hoạt động con người di chuyển tới những địa điểm khác nhằm thư giãn, khám phá và trải nghiệm. Phát triển du lịch bao gồm xây dựng cơ sở hạ tầng, phát triển sản phẩm và dịch vụ, đào tạo nguồn nhân lực. Đối với các huyện, phát triển du lịch bền vững đòi hỏi cân bằng giữa khai thác tài nguyên và bảo vệ môi trường, giữa phát triển kinh tế và bảo tồn văn hóa địa phương.

1.2. Ý nghĩa Kinh tế và Xã hội

Du lịch là ngành kinh tế đa ngành, tạo cơ hội việc làm rộng rãi. Lợi ích du lịch bao gồm: gia tăng doanh thu, phát triển các ngành liên quan, nâng cao chất lượng sống. Du lịch địa phương giúp bảo tồn di sản văn hóa, nâng cao ý thức cộng đồng về giá trị tài nguyên tự nhiên, tạo điều kiện phát triển các dịch vụ hỗ trợ như nhà hàng, lưu trú, vận chuyển.

II. Đặc điểm Tài nguyên Du lịch của Các Huyện Nông thôn

Các huyện nông thôn sở hữu nhiều tài nguyên du lịch phong phú và đa dạng. Tài nguyên tự nhiên bao gồm rừng, núi, ao hồ, sông suối với hệ sinh thái phong phú. Tài nguyên văn hóa gồm di tích lịch sử, làng nghề truyền thống, phong tục tập quán độc đáo. Cơ hội du lịch ở huyện không chỉ giới hạn ở du lịch sinh thái mà còn mở rộng sang du lịch nông nghiệp, du lịch văn hóa. Sự kết hợp hài hòa giữa các loại tài nguyên du lịch tạo nên sức hấp dẫn độc đáo. Tuy nhiên, khai thác du lịch cần tuân thủ nguyên tắc bảo vệ môi trườngphát triển bền vững để đảm bảo tài nguyên được sử dụng lâu dài, hiệu quả.

2.1. Tài nguyên Tự nhiên và Sinh thái

Tài nguyên sinh thái của các huyện bao gồm rừng nguyên sinh, thảm thực vật đa dạng, động vật hoang dã. Du lịch sinh thái tận dụng những yếu tố này để tạo ra các sản phẩm du lịch hấp dẫn như trekking, camping, khám phá thiên nhiên. Bảo tồn tài nguyên là điều kiện tiên quyết để đảm bảo du lịch bền vững, giảm tác động tiêu cực đến môi trường đồng thời duy trì giá trị du lịch lâu dài.

2.2. Tài nguyên Văn hóa và Lịch sử

Di sản văn hóa của huyện thể hiện qua các di tích lịch sử, pagoda, đình chùa, làng nghề truyền thống. Du lịch văn hóa giúp du khách hiểu biết sâu hơn về lịch sử địa phươngbản sắc văn hóa. Làng nghề như dệt, gốm, mẫu giáo truyền thống là điểm thu hút du khách. Tôn tạo di tích không chỉ bảo vệ giá trị lịch sử mà còn tạo cơ hội kinh tế cho cộng đồng địa phương.

III. Thực trạng và Thách thức Phát triển Du lịch Hiện nay

Phát triển du lịch ở các huyện nông thôn vẫn còn nhiều hạn chế. Cơ sở hạ tầng du lịch chưa hoàn thiện, đặc biệt là giao thông, đưỡng đường tới các điểm du lịch. Dịch vụ du lịch còn chất lượng thấp, thiếu nhân lực được đào tạo. Sản phẩm du lịch chưa đa dạng, quảng bá du lịch hiệu quả còn hạn chế. Vốn đầu tư vào du lịch huyện không đủ, chính sách hỗ trợ từ chính quyền còn yếu. Bảo vệ môi trường không được chú trọng, dẫn tới khai thác du lịch không bền vững. Tham gia cộng đồng trong quản lý du lịch còn thấp, cộng đồng địa phương chưa thực sự là lợi ích chính của phát triển du lịch.

3.1. Những Hạn chế về Cơ sở Hạ tầng

Cơ sở hạ tầng du lịch tại các huyện còn thiếu hụt nghiêm trọng. Đường đến điểm du lịch chưa được cải tạo, nhà ở du lịch không đủ, nhà hàng, quán ăn chưa đạt chuẩn. Tín hiệu mạng, dịch vụ viễn thông chưa bao phủ hết các điểm du lịch. Đầu tư cơ sở hạ tầng cần được ưu tiên để nâng cao chất lượng dịch vụ du lịchtăng sức hấp dẫn cho khách du lịch.

3.2. Những Hạn chế về Sản phẩm và Dịch vụ

Sản phẩm du lịch ở huyện chủ yếu là du lịch sinh thái đơn giản, thiếu sáng tạođộc đáo. Dịch vụ du lịch chưa chuyên nghiệp, nhân viên du lịch thiếu kỹ năng giao tiếp, ngoại ngữ. Quản lý chất lượng dịch vụ không có tiêu chuẩn thống nhất. Phát triển sản phẩm mới như du lịch nông nghiệp, du lịch trải nghiệmhướng đi quan trọng cần được đẩy mạnh trong tương lai.

IV. Giải pháp và Hướng phát triển Du lịch Bền vững tại Huyện

Để phát triển du lịch bền vững, cần nâng cao quy mô du lịch thông qua tăng lượng khách du lịchmở rộng thị trường khách. Cải thiện chất lượng dịch vụ bằng đào tạo nhân lực, áp dụng tiêu chuẩn quốc tế. Mở rộng mạng lưới du lịch bằng cách liên kết giữa các điểm du lịch, phát triển tour du lịch hấp dẫn. Bảo tồn tài nguyênbảo vệ môi trường phải là nguyên tắc hàng đầu trong mọi hoạt động du lịch. Tham gia cộng đồng trong quản lý và phát triển du lịch để đảm bảo lợi ích cho người dân địa phương. Đầu tư vốn từ ngân sách nhà nướckhu vực tư nhânyếu tố quyết định cho thành công phát triển du lịch ở các huyện.

4.1. Giải pháp Phát triển Cơ sở Hạ tầng

Cải thiện đường giao thông đến các điểm du lịchưu tiên hàng đầu. Xây dựng cơ sở lưu trú đủ sức chứa, đạt chuẩn chất lượng. Phát triển dịch vụ hỗ trợ như nhà hàng, quán ăn, hiệu thuốc. Hoàn thiện hệ thống viễn thông, điện nước tại các điểm du lịch. Quy hoạch không gian du lịch hợp lý để tránh quá tải, bảo vệ môi trường.

4.2. Giải pháp Phát triển Sản phẩm và Quảng bá Du lịch

Tạo sản phẩm du lịch mới như du lịch nông nghiệp, du lịch trải nghiệm, du lịch gia đình. Đào tạo nhân lực du lịch chuyên nghiệp, nâng cao kỹ năng của hướng dẫn viên du lịch. Ứng dụng công nghệ số trong quảng bá du lịch, xây dựng website, ứng dụng du lịch. **Liên kết với các tour operator lớn để đưa khách du lịch tới huyện. Tổ chức các sự kiện, lễ hội để quảng bá du lịchtăng sức hấp dẫn.

19/12/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

Chương 1: Một số vấn đề lý luận về phát triển du lịch Chương 2: Thực trạng phát triển du lịch tại huyện Hòa Vang Chương 3: Một số giải pháp phát triển du lịch huyện Hòa Vang 6. Tổng quan tài liệu nghiên cứu Xuất phát từ nhu cầu thực tiễn, vai trò, vị trí của du lịch trong phát triển kinh tế - xã hội, thời gian qua đã có một số bài viết, công trình, đề tài nghiên cứu dưới nhiều góc độ khác nhau, tập trung nghiên cứu đưa ra các giải pháp định hướng phát triển, nhằm khai thác tiềm năng, lợi thế du lịch trên địa bàn huyện Hòa Vang, cụ thể: Phat.nang 5 Khánh Hồng (2015), Phát triển sản phẩm du lịch đặc thù của Hòa Vang. Ngày 20/6/2015 UBDN huyện Hòa Vang đã tổ chức hội thảo “Định hướng phát triển huyện Hòa Vang đến năm 2020, tầm nhìn đến năm 2030”. Hội thảo đã nêu lên những lợi thế của huyện có được từ tài nguyên thiên nhiên như núi rừng Bà Nà, sông Cu Đê, sông Cẩm Lệ, nguồn nước khoáng nóng Phước Nhơn… huyện có nhiều di tích lịch sử văn hóa có giá trị du lịch mà tiêu biểu các di tích cấp quốc gia như nhà thờ chư phái tộc Quá Giáng, đình Bồ Bản, đình Túy Loan, lăng mộ doanh nhân Đỗ Thúc Tịnh.

Hòa Vang có thể phát triển một số nhóm sản phẩm du lịch như: (1) Du lịch nghỉ dưỡng núi, du lịch sinh thái, vui chơi giải trí cuối tuần ở Bà Nà, (2) Du lịch nghĩ dưỡng chữa bệnh, đây là sản phẩm du lịch được nhiều thị trường ưa chuộng như Nhật Bản, Hàn Quốc, Úc, (3) Du lịch mạo hiểm, có thể phát triển nhóm sản phẩm du lịch mạo hiểm như đi trên dây, trượt Zipline, vượt thác ghềnh… Hội thảo đã nêu lên tiềm năng, lợi thế du lịch của huyện tạo sự khác biệt đối với những du khách khi đến Đà Nẵng và khu vực miền Trung. Trần Thị Thanh Thảo (2015), Du lịch Hòa Vang trên đà phát triển. Tác giả nhận định du lịch là bước đột phá cho phát triển kinh tế của huyện, Hòa Vang thích hợp phát triển du lịch sinh thái, là địa danh có nhiều di tích lịch sử văn hoá cũng như lễ hội và làng nghề truyền thống mang đậm bản sắc văn hoá làng quê Việt Nam, cụ thể (1) Phát triển du lịch sinh thái, cộng đồng gắn với cảnh quan thiên nhiên, không gian văn hóa Cơ tu, (2) Phát triển du lịch tham quan các di tích văn hóa, lịch sử, (3) Phát triển du lịch tham quan vui chơi, giải trí, (4) Phát triển du lịch gắn với lễ hội như lễ hội đình làng Túy Loan, lễ hội Cơ tu. Đồng thời huyện đưa một số giải pháp sau: (1) Tiếp tục đẩy mạnh công tác tuyên truyền, quảng bá, (2) Quy hoạch các làng nghề truyền thống: làng chiếu Cẩm Nê, đan đát Yến Nê, nghề rượu cần Phú Túc, làng bánh tráng Túy Loan, bánh khô mè Quan Châu, (3) Kêu gọi đầu tư một số điểm du lịch Phat.nang 6 mới như: Hồ Đồng Nghệ, làng Phú Túc, du lịch sinh thái cộng đồng làng Thái Lai xã Hòa Nhơn, Làng Cẩm Nê xã Hòa Tiến; du lịch sinh thái hồ Hòa Trung, Khe Răm (Hòa Bắc), Hóc Khế (Hòa Phong), (4) Nâng cao chất lượng nguồn nhân lực du lịch, xây dựng cơ chế, chính sách phù hợp để tạo điều kiện thuận lợi cho phát triển du lịch.

Văn Sơn (2017), Đà nẵng chú ý phát triển du lịch sinh thái. Qua đó, tác giả đưa ra bằng chứng cụ thể: (1) Du lịch cộng đồng Cơtu tại hai thôn Tà Lang, Giàn Bí thuộc xã Hòa Bắc, nơi đây cảnh quan thiên nhiên còn hoang sơ, chưa bị khai thác và thương mại hóa; tài nguyên du lịch nhân văn như ẩm thực dân tộc Cơtu, nghề truyền thống, nhà gươl, các lễ hội văn hóa, múa tung tung da dá (điệu múa của người Cơtu) mang đậm bản sắc văn hóa dân tộc, (2) Khu du lịch sinh thái Lái Thiêu xã Hòa Phú cách trung tâm thành phố khoảng 40km ở gần điểm cuối cùng của xã Hòa Phú đang là điểm đến mới nổi. Do mới đi vào hoạt động nên các dịch vụ ở đây chưa nhiều, chủ yếu là tắm suối và thăm vườn cây ăn trái. Đến nay có gần 130 loại cây ăn trái, có cả những loại cây hầu như rất ít thấy như cây chay, cây bứa, hồng, đào, cây thốt nốt… Sau hơn 10 năm, giờ đây, nhiều loại cây đã bắt đầu cho ra trái và đưa vào sử dụng với tên gọi khu du lịch sinh thái Lái Thiêu.

Xác định được lợi thế và tiềm năng du lịch của địa phương, Đảng bộ huyện Hòa Vang đã ban hành Nghị quyết Đại hội Đại biểu lần thứ XVI nhiệm kỳ 2015-2020 xác định việc khai thác tiềm năng, lợi thế đẩy mạnh phát triển du lịch trên địa bàn huyện là một trong những mục tiêu quan trọng và đưa ra một số giải pháp như quảng bá, quy hoạch, xúc tiến kêu gọi đầu tư, đào tạo đội ngũ nguồn nhân lực. Đề án Phát triển du lịch và sản phẩm phục vụ du lịch huyện Hòa Vang giai đoạn 2016-2020, tầm nhìn đến năm 2030. Đề án đánh giá thực trạng du lịch trên địa bàn như sau: Hệ thống kết cấu hạ tầng du lịch có phát triển nhưng Phat.nang 7 chưa đồng bộ; Nguồn nhân lực du lịch chưa đáp ứng được cả về số lượng và chất lượng; Sản phẩm còn đơn điệu, chủ yếu dựa vào tài nguyên thiên nhiên để phát triển du lịch. Trên cơ sở đó xác định những tồn tại và hạn chế: Ngành du lịch phát triển chưa tương xứng với tiềm năng, đặc biệt tiềm năng du lịch sinh thái làng quê; Công tác quản lý nhà nước về du lịch chưa theo kịp tốc độ và xu hướng phát triển chung; Lực lượng lao động trong ngành du lịch còn ít, mang tính thời vụ, thiếu chuyên nghiệp; Chưa có sản phẩm du lịch hấp dẫn; Chưa xây dựng được quy hoạ ển du lị , Quy chế quả Nguyên nhân: Nhận thức của một số cấp uỷ, chính quyền, ban ngành, đoàn thể và một số bộ phận cán bộ về du lịch chưa đầy đủ; Chính sách khuyến khích phát triển du lịch và thu hút đầu tư chưa thực sự hấp dẫn; ợc đào tạo cơ bản; Công tác tuyên truyền, quảng bá chưa được chú trọng.

Đây chính là lỗ hổng cần khắc phục. Huyện đưa ra một số giải pháp như sau: (1) Xây dựng quy hoạch chi tiết tại các điểm, khu du lịch và công bố rộng rãi, giám sát việc triển khai thực hiện, (2) Quản lý nhà nước, hoàn thiện hệ thống văn bản pháp lý của địa phương, (3) Đầu tư phát triển hạ tầng kỹ thuật phục vụ du lịch, (4) Đa dạng hóa sản phẩm du lịch, (5) Chú trọng công tác quảng bá, xúc tiến du lịch, (6) Đào tạo, đào tạo lại nguồn nhân lực, (7) Tăng cường quản lý nhà nước về du lịch, (8) Giải pháp về cơ chế, chính sách, (9) Giải pháp về nguồn vốn, (10) Đảm bảo môi trường du lịch. Hiện nay, trước chủ trương từ Trung ương, địa phương cũng đã ban hành một số cơ chế, chính sách nhằm phát triển ngành du lịch trên địa bàn thành phố nói chung, huyện Hòa Vang nói riêng, cụ thể: Luật Du lịch số 09/2017/QH14 ngày 19/6/2017, trong đó nêu rõ một số khái niệm như: Du lịch, khách du lịch, hoạt động du lịch, tài nguyên du lịch, sản phẩm du lịch, khu du lịch, điểm du lịch, hướng dẫn viên du lịch, xúc tiến Phat.nang 8 du lịch, phát triển du lịch bền vững và các loại hình du lịch như du lịch cộng đồng, du lịch sinh thái, du lịch văn hóa… trong đề tài được sử dụng rất nhiều. Nghị quyết số 33/NQ-TW ngày 16/10/2003 của Bộ chính trị về xây dựng và phát triển thành phố Đà Nẵng trong thời kỳ công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước đã xác định: “Đầu tư phát triển du lịch là ngành kinh tế mũi nhọn của thành phố” và đầu năm 2017, Bộ chính trị ban hành Nghị quyết 08/NQ- TW về phát triển du lịch trở thành ngành kinh tế mũi nhọn, du lịch phát triển tạo nền tảng để phát triển đột phá cho ngành, thúc đẩy và tạo cơ sở cho các ngành khác phát triển, mang tầm cỡ quốc gia và quốc tế.

Định hướng như sau: (1) Tập trung phát triển du lịch vào chiều sâu, hình thành các sản phẩm du lịch mới, có sức cạnh tranh cao, (2) Nâng cao chất lượng dịch vụ theo hướng chuyên nghiệp, đảm bảo môi trường du lịch an ninh, an toàn, sạch đẹp, thân thiện và mang tính bền vững, (3) Phát triển đồng thời thị trường khách du lịch nội địa và quốc tế, (4) Đưa ra các mục tiêu phấn đấu đến năm 2020 về lượt khách, tổng thu, cơ sở lưu trú, tạo việc làm cho người lao động. Kế hoạch hành động số 10652/KH-UBND ngày 30/12/2017 của UBND thành phố Đà Nẵng triển khai Nghị quyết 08-NQ/TU ngày 16/01/2017 của Bộ Chính trị về phát triển du lịch trở thành ngành kinh tế mũi nhọn. Quyết định số 4662/QĐ-UBND ngày 25/8/2017 của UBND thành phố Đà Nẵng về việc Ban hành kế hoạch triển khai thực hiện các nội dung của Quyết định 676/QĐ-TTg của Thủ tướng Chính phủ về xây dựng nông thôn mới trong quá trình đô thị hóa trên địa bàn huyện giai đoạn 2017-2020. Quyết định số 8373/QĐ-UB ngày 09/11/2015 của UBND thành phố Đà Nẵng về việc ban hành “Đề án phát triển Du lịch thành phố Đà Nẵng giai đoạn 2016-2020”.

- Nguyễn Văn Chiến (2013), Phát triển du lịch trên địa bàn huyện Hòa Vang. Trên cơ sở lý luận về du lịch, thực trạng phát triển du lịch của huyện Phat.nang 9 trên từ 2006-2011, những khó khăn, hạn chế, xác định nguyên nhân của nó, từ đó đưa ra giải pháp nhằm thúc đẩy sự phát triển du lịch trên địa bàn huyện Hòa Vang đến năm 2020, cụ thể: (1) Giải pháp phát triển về số lượng cơ sở du lịch như xác định danh mục sản phẩm của địa phương, định hướng cho doanh nghiệp phát triển du lịch, (2) Giải pháp nâng cao chất lượng sản phẩm du lịch như thẩm định các hoạt động, các sản phẩm du lịch, tăng cường công tác phối hợp giữa các cấp, các ngành, tạo cơ chế quản lý đầu tư và môi trường thông thoáng, đơn giản hóa thủ tục hành chính, giải pháp tạo điều kiện để phát triển du lịch, (3) Các giải pháp tạo điều kiện để phát triển du lịch như giải pháp về cơ sở vật chất, hạ tầng, cơ chế chính sách điều hành, giải pháp về quảng bá, đào tạo nguồn nhân lực, chính sách xã hội hóa hoạt động du lịch, (4) Nhận thức của cộng đồng dân cư và du khách về du lịch. Đặng Phước Tiến (2013), Phát triển du lịch văn hóa huyện Hòa Vang thành phố Đà Nẵng.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ