Chương 1: Cơ sở lý luận và thực tiễn phát triển du lịch bền vững. Chương 2: Phƣơng pháp nghiên cứu. Chương 3: Thực trạng phát triển du lịch bền vững trên địa bàn vịnh Hạ Long – Quảng Ninh. Chương 4: Giải pháp phát triển du lịch theo hƣớng bền vững trên địa bàn vịnh Hạ Long - Quảng Ninh.
Số hóa bởi Trung tâm Học liệu – ĐHTN http://www.vn c 4 Chƣơng 1 CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ THỰC TIỄN PHÁT TRIỂN DU LỊCH BỀN VỮNG 1. Cơ sở lý luận về phát triển du lịch bền vững 1. Các khái niệm về du lịch và phát triển du lịch bền vững 1. Khái niệm về du lịch Kể từ khi thành lập hiệp hội quốc tế các tổ chức du lịch IUOTO (Inter- national of Union Officical Travel Organization) năm 1925 tại Hà Lan, khái niệm du lịch luôn đƣợc bàn luận với những quan điểm khác nhau.
Đầu tiên du lịch đƣợc hiểu là việc đi lại của một cá nhân hoặc một nhóm ngƣời rời khỏi chỗ ở của mình trong một thời gian ngắn đến các vùng xung quanh để nghỉ ngơi, giải trí hay chữa bệnh. Ngày nay ngƣời ta cho rằng về cơ bản tất cả các hoạt động di chuyển của con ngƣời trong hay ngoài nƣớc từ việc đi cƣ trú chính trị, tìm việc làm hoặc xâm lƣợc đều mang ý nghĩa du lịch. Pháp lệnh du lịch Việt Nam năm 1999 khảng định, Du lịch là hoạt động của con ngƣời ngoài nơi cƣ trú thƣờng xuyên của mình nhằm thỏa mãn nhu cầu tham quan, giải trí nghỉ dƣỡng trong một thời gian nhất định. Du lịch là một ngành kinh doanh bao gồm các hoạt động tổ chức hƣớng dẫn du lịch, sản xuất, trao đổi hàng hoá dịch vụ của những doanh nghiệp nhằm đáp ứng các nhu cầu về đi lại, ăn uống, lƣu trú, tham quan, giải trí, tìm hiểu và các nhu cầu của khách du lịch.
Các hoạt động đó phải đem lại lợi ích kinh tế chính trị - xã hội thiết thực cho nƣớc làm du lịch và cho bản thân doanh nghiệp (Viện nghiên cứu phát triển du lịch, Quy hoạch tổng thể phát triển trung tâm du lịch Hải Phòng – Quảng Ninh đến 2010). Du lịch liên quan đến nhiều thành phần nhƣ khách du lịch, phƣơng tiện giao thông vận tải, địa bàn đón khách, hoạt động kinh tế - xã hội có liên quan. Số hóa bởi Trung tâm Học liệu – ĐHTN http://www.vn c 5 Tác động của hoạt động du lịch đến lãnh thổ là khá rộng rãi ở mọi khía cạnh và tùy thuộc vào loại hình du lịch. Khái niệm về phát triển Phát triển đƣợc hiểu là một quá trình tăng trƣởng bao gồm nhiều yếu tố cấu thành khác nhau về kinh tế, chính trị, xã hội, kỹ thuật văn hóa,… Phát triển là xu hƣớng tự nhiên tất yếu của thế giới vật chất nói chung, của xã hội loài ngƣời nói riêng.
Phát triển kinh tế xã hội là quá trình nâng cao điều kiện sống về vật chất và tinh thần của con ngƣời, bằng phát triển lực lƣợng sản xuất, quan hệ sản xuất, nâng cao các giá trị văn hóa cộng đồng. Sự chuyển đổi của các hình thái xã hội, từ xã hội công xã nguyên thủy lên chiếm hữu nô lệ, lên phong kiến rồi đến xã hội tƣ bản,… đƣợc coi là một quá trình phát triển. Khái niệm về bền vững Bền vững ở đây đƣợc hiểu là tỷ lệ sử dụng một tài nguyên không vƣợt quá tỷ lệ bổ sung tài nguyên đó. Sử dụng bền vững tồn tại khi nhu cầu về một tài nguyên thấp hơn, cung cấp mới hay sự phân phối và tiêu dùng một tài nguyên đƣợc giữ ở mức thấp hơn sản lƣợng bền vững tối đa.
Khái niệm phát triển bền vững Phát triển bền vững là sự phát triển lâu dài, phù hợp với thế hệ hôm nay mà không ảnh hƣởng nguy hại đến thế hệ mai sau trong việc thỏa mãn những nhu cầu riêng và trong ngƣỡng sống của họ. Phát triển bền vững đƣợc miêu tả nhƣ một sự biến đổi sâu sắc, trong đó việc sử dụng các tài nguyên thiên nhiên, việc lựa chọn cơ cấu đầu tƣ, chọn các loại hình tiến bộ kỹ thuật để áp dụng và lựa chọn cơ cấu hành chính phù hợp các nhu cầu hiện tại và tƣơng lai. Khái niệm phát triển du lịch bền vững Du lịch là một ngành kinh tế tổng hợp vì vậy bản thân sự phát triển của du lịch đòi hỏi phải có sự phát triển bền vững chung của xã hội và ngƣợc lại. Số hóa bởi Trung tâm Học liệu – ĐHTN http://www.vn c 6 Khái niệm du lịch bền vững mới xuất hiện gần đây.
Theo định nghĩa của tổ chức du lịch thế giới - WTO đƣa ra tại Hội nghị về Môi trƣờng và Phát triển của Liên hợp quốc tại Rio de Janeiro năm 1992: “Du lịch bền vững là việc nhằm đáp ứng các nhu cầu hiện tại của khách du lịch và ngƣời dân bản địa trong khi vẫn quan tâm đến việc bảo tồn và tôn tạo các nguồn tài nguyên cho việc phát triển hoạt động du lịch trong tƣơng lai. Du lịch bền vững có kế hoạch quản lý các nguồn tài nguyên nhằm thỏa mãn các nhu cầu về kinh tế, xã hội, thẩm mỹ của con ngƣời trong khi đó vẫn duy trì đƣợc sự toàn vẹn về văn hóa, đa dạng sinh học, sự phát triển của các hệ sinh thái và các hệ thống hỗ trợ cho cuộc sống của con ngƣời”. Theo hội đồng du lịch và Lữ hành quốc tế WTTC, 1996 thì “Du lịch bền vững là việc đáp ứng các nhu cầu hiện tại của khách du lịch và vùng du lịch mà vẫn đảm bảo những khả năng đáp ứng nhu cầu cho các thế hệ du lịch tƣơng lai”. Theo Tiến sỹ Trần Văn Thông trong cuốn Tổng quan du lịch (trang 231) thì “Du lịch bền vững là quá trình điều hành quản lý với mục đích xác định và tăng cƣờng các nguồn hấp dẫn du khách tới các vùng và các quốc gia du lịch.
Quá trình quản lý này luôn hƣớng tới việc hạn chế lợi ích trƣớc mắt để hƣớng tới lợi ích lâu dài cho các hoạt động du lịch trong tƣơng lai”. Tóm lại, du lịch bền vững là du lịch mà giảm thiểu tối đa các chi phí và nâng cao tối đa các lợi ích của du lịch cho môi trƣờng tự nhiên và cộng đồng địa phƣơng. Nội dung của phát triển du lịch bền vững 1. Phát triển bền vững về môi trường Nhận định đúng đƣợc tầm quan trọng về môi trƣờng đối với cuộc sống của nhân loại (Đất, nƣớc, không khí và cây xanh).
Số hóa bởi Trung tâm Học liệu – ĐHTN http://www.vn c 7 Việc nghiên cứu, khai thác, bảo vệ và cải thiện các nguồn tài nguyên thiên nhiên, khoáng sản về đất, nƣớc và tài nguyên rừng cần phải phù hợp với các điều kiện hiện tại và không ảnh hƣởng đến tự nhiên, hạn chế tối đa những tác hại ngƣợc lại của môi trƣờng về thiên nhiên gây hậu quả nghiêm trọng sau này. Vì điều kiện của môi trƣờng thay đổi theo không gian và thời gian, phát triển du lịch phải phù hợp với điều kiện môi trƣờng ở mỗi vùng khác nhau. Phát triển bền vững về xã hội Là sự công bằng xã hội, và phát triển con ngƣời, chỉ số phát triển con ngƣời (HDI) là tiêu chí cao nhất về phát triển xã hội bao gồm: Thu nhập bình quân đầu ngƣời, trình độ dân trí, giáo dục, sức khỏe, tuổi thọ, mức hƣởng thụ về văn hóa, văn minh. Bảo vệ và duy trì chất lƣợng cuộc sống, các truyền thống văn hóa đặc sắc nhƣ tôn giáo, nghệ thuật và thể chế.
Du lịch phải bảo vệ văn hóa thông qua các chính sách văn hóa du lịch. Phát triển bền vững về kinh tế Là sự phát triển thỏa mãn những nhu cầu của thế hệ hiện tại mà không làm hại đến khả năng đáp ứng những nhu cầu của thế hệ tƣơng lai. Bền vững về mặt kinh tế, hay phát triển kinh tế bền vững là phát triển nhanh và an toàn, chất lƣợng (tăng trƣởng GDP và GDP đầu ngƣời ở mức cao). Vai trò của Nhà nước trong phát triển du lịch bền vững Nhìn từ phƣơng diện phát triển kinh tế đơn thuần thì du lịch có thể đƣợc điều khiển một cách hiệu quả bởi khu vực tƣ nhân, Tuy nhiên đối với sự phát triển của du lịch bền vững đòi hỏi nhất thiết phải có vai trò của Nhà nƣớc.
Vai trò của Nhà nƣớc thể hiện một cách cơ bản nhất là tổ chức và giám sát hoạt động du lịch có phù hợp với định hƣớng phát triển bền vững. Nhà nƣớc có thể tác động đến phát triển du lịch bền vững bằng cách thông qua các công cụ quyền lực và hệ thống chính quyền từ trung ƣơng đến địa phƣơng. Đƣa chính sách phát triển du lịch bền vững vào tất cả các thỏa thuận về phát triển du lịch địa phƣơng cũng nhƣ quốc gia. Số hóa bởi Trung tâm Học liệu – ĐHTN http://www.
Những điều kiện cơ bản đảm bảo cho phát triển du lịch bền vững 1. Khai thác sử dụng các nguồn tài nguyên một cách bền vững Phát triển du lịch bền vững cần đảm bảo lƣu lại cho thế hệ mai sau nguồn tài nguyên không kém hơn so với những gì mà các thế hệ trƣớc đƣợc hƣởng. Vì vậy trong quá trình sử dụng các nguồn tài nguyên cần phải tính đến các giải pháp nhằm ngăn chặn sự mất đi của các loại sinh vật, sự suy giảm chức năng của các hệ sinh thái có giá trị du lịch nhƣ các rừng nguyên sinh, các rạn san hô,… ngăn chặn sự phá hoại các giá trị văn hóa lịch sử, truyền thống dân tộc,…Phát triển và thực thi các chính sách môi trƣờng hợp lý trong du lịch; bảo vệ việc thừa hƣởng các di sản văn hóa và lịch sử của dân tộc; tôn trọng các quyền lợi của ngƣời dân địa phƣơng trong việc khai thác các tài nguyên du lịch. Hoạt động du lịch cần đƣợc duy trì trong giới hạn “sức chứa” đƣợc xác định.
Sức chứa của một điểm du lịch có thể hiểu là mức độ sử dụng của khách tham quan mà một điểm du lịch có thể cung cấp, đáp ứng ở mức độ cao cho du khách mà để lại rất ít tác động vào nguồn tài nguyên. Hay nói một cách khác việc sử dụng lãnh thổ du lịch chỉ có giới hạn, nếu vƣợt quá sẽ làm giảm sự hài lòng của khách hoặc mang lại những tác động ngƣợc lại không mong muốn về mặt xã hội, kinh tế, văn hóa, môi trƣờng của khu vực đó. Hạn chế việc sử dụng quá mức tài nguyên và giảm thiểu chất thải Tiêu thụ quá mức các nguồn tài nguyên dẫn đến sự hủy hoại môi trƣờng địa phƣơng đi ngƣợc lại mục đích phát triển lâu dài của ngành công nghiệp du lịch.