Chương 1 MỘT SỐ VẤN ĐỀ LÝ LUẬN, THỰC TIỄN VỀ VAI TRÒ CỦA ĐỘI NGŨ CÁN BỘ, GIẢNG VIÊN Ở TRƯỜNG ĐẠI HỌC HẢI PHÒNG ĐỐI VỚI PHÒNG, CHỐNG “TỰ DIỄN BIẾN” TRONG TÌNH HÌNH HIỆN NAY 1. Vai trò của đội ngũ cán bộ, giảng viên ở Trường Đại học Hải Phòng đối với phòng, chống “tự diễn biến” - Một số vấn đề lý luận 1. “Tự diễn biến” và phòng, chống “tự diễn biến” Một trong sáu nhiệm vụ trọng tâm của nhiệm kỳ được Đại hội lần thứ XII của Đảng xác định: “Tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng; ngăn chặn đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa ” trong nội bộ”. Vì vậy, phòng, chống “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa ” đang là nhiệm vụ cấp bách của toàn Đảng, toàn dân và toàn quân; của mỗi cán bộ đảng viên.
“Tự diễn biến” nó diễn ra không chỉ ở cá nhân cán bộ, đảng viên mà nó còn diễn ra cả trong tổ chức. Ở góc độ cá nhân “tự diễn biến” là quá trình biến đổi từ bên trong cán bộ đảng viên theo chiều hướng từ đúng sang sai, từ tốt sang xấu, từ tích cực sang tiêu cực, từ tiến bộ sang phản tiến bộ mà biểu hiện rõ nhất là sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống. Ở góc độ tổ chức, “tự diễn biến” là quá trình biến đổi ngay trong nội bộ tổ chức lãnh đạo, quản lý theo chiều hướng ngày càng xa rời các nguyên tắc cơ bản của tổ chức đảng mácxít; xa rời mục tiêu, lý tưởng của Đảng, nhất là con đường đi lên chủ nghĩa xã hội, làm xuất hiện các mâu thuẫn trong nội bộ, làm giảm sút vai trò và hiệu quả lãnh đạo, quản lý của tổ chức. “Tự diễn biến” trong cán bộ, đảng viên là quá trình diễn ra sự biến đổi, suy thoái từ bên trong của một bộ phận cán bộ, đảng viên cả về ý thức và hành động trên các lĩnh vực đời sống xã hội trước những tác động “diễn biến hòa bình” từ các thế lực thù địch; nổi bật là suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống theo chiều hướng coi nhẹ, xa rời, từ bỏ bản chất cách mạng, khoa học và các giá trị tốt đẹp của chủ nghĩa xã hội, của Đảng Cộng sản, những chuẩn mực đạo đức cách mạng xã hội chủ nghĩa của cán bộ, đảng viên, từng bước chuyển sang lập trường giai cấp tư sản dẫn đến “tự chuyển hóa” - biến chất, đứng về phía thế lực thù địch chống lại cách mạng xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam.
Sự suy thoái về tư tưởng chính trị, trước hết biểu hiện ở sự phai nhạt lý tưởng cộng sản chủ nghĩa, thậm chí muốn từ bỏ mục tiêu xây dựng chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam - sự phai nhạt và từ bỏ mục tiêu độc lập dân tộc gắn với chủ nghĩa xã hội ở Việt 7 Nam. Từ Cương lĩnh chính trị đầu tiên khi thành lập Đảng, do lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc soạn thảo (02.1930) đã xác định rõ mục tiêu, lý tưởng của Đảng Cộng sản và cách mạng Việt Nam là đấu tranh giải phóng dân tộc làm cho nước Nam hoàn toàn độc lập đi tới xã hội cộng sản. Đó là sự lựa chọn duy nhất đúng đắn, sự lựa chọn của chính lịch sử và đã dứt khoát từ năm 1930 khi Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời. Trải qua đấu tranh cách mạng lâu dài, Đảng đã lãnh đạo toàn dân hoàn thành trọn vẹn mục tiêu độc lập dân tộc, thống nhất Tổ quốc và đang thực hiện thắng lợi công cuộc đổi mới, vững bước tiến lên chủ nghĩa xã hội.
Thực tiễn cách mạng Việt Nam đã khẳng định tính quy luật và giá trị hiện thực của lý tưởng mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội. Cũng từ thực tiễn xây dựng chủ nghĩa xã hội và tiến hành công cuộc đổi mới mà nhận thức của Đảng và nhân dân Việt Nam về chủ nghĩa xã hội và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ngày càng sáng tỏ hơn. Vì lý tưởng cao đẹp và hiện thực nó mà hàng triệu đồng chí, đồng bào đã anh dũng hy sinh. Với quá khứ huy hoàng và định hướng tương lai sáng tỏ, hoàn toàn có cơ sở để vuợt qua khó khăn, thách thức hiện tại củng cố niềm tin vững chắc: giữ vững độc lập dân tộc và xây dựng thành công chủ nghĩa xã hội.
Mọi biểu hiện của mưu toan đưa cách mạng đi chệch con đường xã hội chủ nghĩa đều là trái với quy luật phát triển của lịch sử. Biểu hiện của suy thoái về tư tưởng chính trị còn là sự dao động, thiếu niềm tin, nhất là ở những thời điểm khó khăn của đất nước, những diễn biến phức tạp của tình hình thế giới. Phẩm chất chính trị của người cộng sản là sự kiên định mục tiêu, lý tưởng cách mạng dựa trên sự vững vàng về lập trường tư tưởng, không hoang mang, dao động khi phải đương đầu với khó khăn, thử thách, thậm chí cả hy sinh tính mạng. Hãy giữ vững chí khí chiến đấu, là lời nhắn lại cho toàn Đảng, cho các thế hệ của Tổng Bí thư Trần Phú trước lúc hy sinh (06.1942, tại Côn Đảo, với lời từ biệt: Nhờ các đồng chí nói với Đảng rằng, cho đến giờ phút cuối cùng, Lê Hồng Phong vẫn một lòng tin tưởng ở thắng lợi vẻ vang của cách mạng.
Đồng chí Hoàng Văn Thụ trước khi ra pháp trường (24.1944) vẫn bình thản nói rằng: trong cuộc đấu tranh sinh tử giữa chúng tôi những người mất nước và các ông, những kẻ cướp nước, sự hy sinh của những người như tôi là lẽ tự nhiên, chỉ biết rằng cuối cùng chúng tôi sẽ thắng. Dũng khí trước khi ngã xuống trước họng súng của quân thù của Võ Thị Sáu (23.1952) ở Côn Đảo, của Nguyễn Văn Trỗi (15.1964) giữa Sài Gòn là kết tinh niềm tin không gì lay chuyển nổi với con đường phát triển và thắng lợi của cách 8 mạng. Ngày nay, cách mạng đã thắng lợi vẻ vang, đất nước không ngừng phát triển, đổi mới, thế và lực tăng lên gấp nhiều lần, dù còn khó khăn, thách thức nhưng tương lai vô cùng tốt đẹp. Lịch sử, đất nước và nhân dân không chấp nhận những người thoái chí, những kẻ “trở cờ”.
Lênin cho rằng: “Chỉ giai cấp nào đi theo con đường của mình mà không do dự, không chán nản và không sa vào tuyệt vọng trong những bước ngoặt khó khăn nhất, gay go nhất và nguy hiểm nhất, thì mới có thể lãnh đạo được quần chúng lao động và bị bóc lột. Chúng ta không cần những sự hăm hở điên cuồng. Điều cần thiết cho chúng ta, chính là những bước đi nhịp nhàng của những đoàn quân vững như gang thép của giai cấp vô sản”1. Vì lập trường, tư tưởng không vững vàng, dễ hoang mang, dao động nên không nhận biết được rõ đúng sai và do đó phụ hoạ với những quan điểm sai trái của các thế lực thù địch.
Đó cũng là biểu hiện tệ hại của sự suy thoái về tư tưởng chính trị. Không ít cán bộ, đảng viên không nghiên cứu, học tập lý luận, rèn luyện tư tưởng một cách nghiêm túc, lười học tập, lười suy nghĩ cũng là biểu hiện của sự suy thoái. Hiện nay, các thế lực thù địch không ngừng đưa ra những quan điểm sai trái, phản động hòng xuyên tạc, bôi đen lịch sử, phủ nhận thành quả của cách mạng, phủ nhận sự lãnh đạo của Đảng, nói xấu Đảng, Nhà nước, vu cáo lãnh đạo hòng chia rẽ nội bộ Đảng, chia rẽ nhân dân với Đảng và Nhà nước - không ít cán bộ, đảng viên hoặc do kém hiểu biết, hoặc do kém về bản lĩnh chính trị, hoặc do cơ hội chính trị đã phụ hoạ với kẻ xấu làm phương hại đến uy tín và vai trò lãnh đạo của Đảng. Sự suy thoái về đạo đức, lối sống không tách rời sự suy thoái về tư tưởng chính trị.
Đó là biểu hiện của chủ nghĩa cá nhân, lối sống ích kỷ, thực dụng, cơ hội, vụ lợi, hám danh, tham nhũng, lãng phí. Tệ tham nhũng vẫn trầm trọng, nặng nề chưa được ngăn chặn có hiệu quả. Từ những vụ tham nhũng lớn đến những hành vi vòi vĩnh, sách nhiễu trong nhiều ngành, nhiều lĩnh vực, nhiều cấp đã làm xấu đi hình ảnh của người cán bộ, đảng viên, công chức. Tình trạng hối lộ, nhận hối lộ, “chạy chức, quyền”, “chạy bằng, cấp”, “chạy tội”, “chạy dự án”.
là nỗi nhức nhối, ai cũng biết mà chưa có phương sách để khắc phục hiệu quả. Những biểu hiện vừa nêu là trái với bản chất, mục tiêu của sự nghiệp cách mạng của Đảng, Bác Hồ và bao thế hệ cách mạng tiền bối đã hy sinh phấn đấu. Tình trạng này không những làm nghèo đất nước, mà còn phá hoại sự phát triển của đất nước. Lênin, Toàn tập, tập 36, Nxb Tiến bộ, Mátxcơva, 1977, tr.
9 Chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ rõ: “Một dân tộc, một đảng và mỗi con người, ngày hôm qua là vĩ đại, có sức hấp dẫn lớn, không nhất định hôm nay và ngày mai vẫn được mọi người yêu mến và ca ngợi, nếu lòng dạ không trong sáng nữa, nếu sa vào chủ nghĩa cá nhân”1. Lời cảnh báo đó của Bác Hồ có ý nghĩa cho hôm nay. Có người đã từng là Bộ trưởng có uy tín, có người từng lãnh đạo cấp ủy, chính quyền địa phương, có người từng đứng đầu tập đoàn kinh tế, doanh nghiệp nhà nước cũng chỉ vì chủ nghĩa cá nhân, sự tham lam, ích kỷ, sống buông thả đã vi phạm pháp luật. Những biểu hiện mất đoàn kết, cục bộ, bè phái trong một số người, một số tổ chức gây tổn hại và làm suy yếu Đảng và hệ thống chính trị.
Đây cũng là điều kiện để các thế lực xấu lợi dụng lôi kéo, gây chia rẽ phá hoại từ bên trong nội bộ. Kẻ thù chống phá cách mạng bằng hai cách: tiến công từ bên ngoài và phá hoại từ bên trong, lợi dụng những phần tử hủ bại, hư hỏng để làm mất sức chiến đấu của Đảng. Đoàn kết, thống nhất là một nguyên tắc tổ chức và hoạt động của Đảng và cũng là truyền thống quý báu của Đảng. Chủ tịch Hồ Chí Minh căn dặn phải giữ gìn sự đoàn kết như giữ gìn con ngươi của mắt mình.
Đảng cách mạng chân chính không dung nạp chủ nghĩa bè phái. Kéo bè, kéo cánh vì chức quyền, danh lợi làm trái đường lối của Đảng, pháp luật của nhà nước, thậm chí lũng đoạn, thao túng về tổ chức ở lĩnh vực này hay lĩnh vực khác là đi ngược lại chuẩn mực về phẩm chất đạo đức của người cộng sản.