Luận văn thạc sĩ hay nghiên cứu một số đặc điểm bệnh dịch tả lợn châu phi tại tỉnh quảng ninh và đề xuất biện pháp phòng chống

Luận văn thạc sĩ phân tích hay nghiên cứu một số đặc điểm bệnh dịch tả lợn châu phi tại tỉnh quảng ninh và đề xuất biện pháp, đánh giá thực trạng, chỉ ra hạn chế, đề xuất giải

Chuyên ngành

Thú Y

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận Văn Thạc Sĩ

2020

89
2
0

Phí lưu trữ

30 Point

Mục lục chi tiết

LỜI CAM ĐOAN

1. CHƯƠNG 1: TỔNG QUAN TÀI LIỆU

1.1. Những nghiên cứu về bệnh dịch tả lợn châu Phi

1.1.1. Trên thế giới

1.1.2. Tại Việt Nam

1.2. Dịch tễ học bệnh dịch tả lợn châu Phi

1.2.1. Loài, lứa tuổi mắc bệnh

1.2.2. Con đường truyền lây

1.2.3. Cơ chế sinh bệnh

1.2.4. Triệu chứng, bệnh tích của bệnh dịch tả lợn châu Phi

1.2.5. Chẩn đoán bệnh dịch tả lợn châu Phi

1.2.5.1. Chẩn đoán phân biệt
1.2.5.2. Các phương pháp xét nghiệm phòng thí nghiệm

2. CHƯƠNG 2: ĐỐI TƯỢNG, NỘI DUNG VÀ PHƯƠNG PHÁP NGHIÊN CỨU

2.1. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu

2.1.1. Đối tượng nghiên cứu

2.1.2. Phạm vi nghiên cứu

2.1.3. Thời gian nghiên cứu

2.2. Nội dung nghiên cứu

2.2.1. Thực trạng chăn nuôi lợn của tỉnh Quảng Ninh giai đoạn 2016 - 2020

2.2.2. Kết quả xét nghiệm mẫu bệnh phẩm của lợn nghi mắc bệnh dịch tả châu Phi

2.2.3. Diễn biến của bệnh dịch tả lợn châu Phi tại các địa phương của tỉnh Quảng Ninh

2.2.4. Tình hình lợn tiêu hủy do dịch tả lợn châu Phi tại các địa phương của tỉnh Quảng Ninh

2.2.5. Tình hình mắc bệnh dịch tả lợn châu Phi theo mùa tại tỉnh Quảng Ninh

2.2.6. Tình hình mắc bệnh dịch tả lợn châu Phi tại các địa phương của tỉnh Quảng Ninh theo phương thức chăn nuôi

2.2.7. Nghiên cứu tình hình mắc bệnh dịch tả lợn châu Phi tại các địa phương của tỉnh Quảng Ninh theo loại lợn

2.2.8. Công tác phòng chống dịch tả lợn châu Phi tại tỉnh Quảng Ninh

2.2.9. Xây dựng bản đồ dịch tễ lợn mắc bệnh dịch tả lợn châu Phi tại tỉnh Quảng Ninh

2.2.10. Một số đặc điểm bệnh lý của bệnh dịch tả lợn châu Phi tại tỉnh Quảng Ninh

2.2.11. Đề xuất biện pháp phòng chống bệnh dịch tả lợn châu Phi tại tỉnh Quảng Ninh

2.3. Phương pháp nghiên cứu

2.3.1. Phương pháp áp dụng để nghiên cứu đặc điểm dịch tễ và vẽ biểu đồ

2.3.2. Phương pháp xét nghiệm mẫu

2.3.3. Phương pháp nghiên cứu đặc điểm bệnh lý của bệnh

2.3.4. Đề xuất biện pháp phòng chống bệnh DTLCP tại tỉnh Quảng Ninh

2.3.5. Phương pháp xử lý số liệu

2.3.6. Một số tham số thống kê

2.3.7. So sánh mức độ sai khác giữa 2 số trung bình

2.3.8. Phương pháp xây dựng bản đồ

3. CHƯƠNG 3: KẾT QUẢ NGHIÊN CỨU VÀ THẢO LUẬN

3.1. Thực trạng chăn nuôi lợn của tỉnh Quảng Ninh giai đoạn 2016 - 2020

3.2. Kết quả xét nghiệm mẫu bệnh phẩm của lợn nghi mắc bệnh dịch tả châu Phi

3.3. Diễn biến của bệnh dịch tả lợn châu Phi tại các địa phương của tỉnh Quảng Ninh

3.4. Tình hình lợn tiêu hủy do dịch tả châu Phi tại các địa phương của tỉnh Quảng Ninh

3.5. Tình hình mắc bệnh dịch tả lợn châu Phi theo mùa tại tỉnh Quảng Ninh

3.6. Tình hình mắc bệnh dịch tả lợn châu Phi tại các địa phương của tỉnh Quảng Ninh theo phương thức chăn nuôi

3.7. Nghiên cứu tình hình mắc bệnh dịch tả lợn châu Phi tại các địa phương của tỉnh Quảng Ninh theo loại lợn

3.8. Công tác phòng chống dịch tả lợn châu Phi tại tỉnh Quảng Ninh

3.8.1. Công tác phòng chống dịch bệnh cấp trung ương

3.8.2. Công tác phòng chống dịch bệnh chung của tỉnh Quảng Ninh

3.9. Thiệt hại kinh tế do dịch bệnh gây ra

3.10. Xây dựng bản đồ dịch tễ lợn mắc bệnh dịch tả lợn châu Phi tại tỉnh Quảng Ninh

3.11. Một số đặc điểm bệnh lý của bệnh dịch tả lợn châu Phi tại tỉnh Quảng Ninh

3.11.1. Triệu chứng lâm sàng của lợn mắc bệnh dịch tả lợn châu Phi

3.11.2. Sự thay đổi một số chỉ tiêu huyết học của lợn mắc bệnh dịch tả lợn châu Phi

3.11.3. Biến đổi bệnh lý đại thể của lợn mắc bệnh dịch tả châu Phi

3.11.4. Biến đổi bệnh lý vi thể của lợn mắc bệnh dịch tả châu Phi

3.12. Đề xuất biện pháp phòng chống dịch bệnh dịch tả lợn châu Phi

3.12.1. Triển khai đồng bộ các giải pháp phòng chống DTLCP

3.12.2. Kế hoạch quốc gia phòng, chống bệnh DTLCP giai đoạn 2020-2025

3.12.3. Các giải pháp tổng thể phòng, chống dịch bệnh

3.12.4. Hướng dẫn, giám sát việc nuôi tái đàn lợn

3.12.5. Giải pháp về cơ chế, chính sách

3.12.6. Phát triển ngành chăn nuôi khác

3.12.7. Về công tác kiểm dịch

3.12.8. Kiện toàn hệ thống thú y

3.12.9. Giải pháp về thông tin tuyên truyền, báo cáo dịch

KẾT LUẬN VÀ KHUYẾN NGHỊ

TÀI LIỆU THAM KHẢO

Tóm tắt

I. Tổng quan về bệnh dịch tả lợn châu Phi tại Quảng Ninh

Bệnh dịch tả lợn châu Phi (DTLCP) là một trong những bệnh truyền nhiễm nguy hiểm nhất đối với ngành chăn nuôi lợn. Tại tỉnh Quảng Ninh, dịch bệnh này đã xuất hiện và gây ra nhiều thiệt hại nghiêm trọng cho người chăn nuôi. Theo báo cáo của Sở Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn tỉnh Quảng Ninh, dịch bệnh đã được phát hiện lần đầu vào tháng 3 năm 2019. Tình hình dịch bệnh diễn biến phức tạp, ảnh hưởng đến kinh tế và an ninh thực phẩm của địa phương.

1.1. Nguyên nhân và tác động của dịch tả lợn châu Phi

Nguyên nhân chính gây ra bệnh dịch tả lợn châu Phi là vi rút ASFV. Bệnh lây lan nhanh chóng qua các con đường như tiếp xúc trực tiếp giữa lợn bệnh và lợn khỏe, hoặc qua các sản phẩm từ lợn. Tác động của dịch bệnh không chỉ gây thiệt hại về kinh tế mà còn ảnh hưởng đến an ninh thực phẩm và sinh kế của nhiều hộ gia đình.

1.2. Tình hình dịch bệnh tại Quảng Ninh

Tại Quảng Ninh, dịch tả lợn châu Phi đã lây lan ra nhiều huyện, xã, với hàng ngàn con lợn bị tiêu hủy. Tình hình dịch bệnh diễn biến phức tạp, đòi hỏi sự vào cuộc quyết liệt từ các cơ quan chức năng và người chăn nuôi để kiểm soát và ngăn chặn sự lây lan.

II. Thách thức trong công tác phòng chống dịch tả lợn châu Phi

Công tác phòng chống dịch tả lợn châu Phi tại Quảng Ninh gặp nhiều thách thức. Việc nhận thức của người chăn nuôi về bệnh còn hạn chế, dẫn đến việc không thực hiện các biện pháp phòng ngừa hiệu quả. Bên cạnh đó, việc vận chuyển lợn và sản phẩm từ lợn giữa các địa phương cũng tạo điều kiện cho dịch bệnh lây lan.

2.1. Nhận thức của người chăn nuôi về dịch bệnh

Nhiều người chăn nuôi vẫn chưa hiểu rõ về bệnh dịch tả lợn châu Phi, dẫn đến việc không thực hiện các biện pháp phòng ngừa cần thiết. Việc tuyên truyền, giáo dục về bệnh là rất cần thiết để nâng cao nhận thức.

2.2. Vấn đề vận chuyển và buôn bán lợn

Việc vận chuyển lợn từ các tỉnh khác vào Quảng Ninh diễn ra thường xuyên, tạo điều kiện cho dịch bệnh lây lan. Cần có các biện pháp kiểm soát chặt chẽ hơn trong việc vận chuyển và buôn bán lợn.

III. Phương pháp nghiên cứu và giám sát dịch tả lợn châu Phi

Để kiểm soát dịch tả lợn châu Phi, việc nghiên cứu và giám sát dịch bệnh là rất quan trọng. Các phương pháp nghiên cứu bao gồm thu thập mẫu bệnh phẩm, phân tích dịch tễ học và theo dõi diễn biến dịch bệnh tại các địa phương.

3.1. Phương pháp thu thập mẫu và phân tích

Việc thu thập mẫu bệnh phẩm từ lợn nghi mắc bệnh là cần thiết để xác định sự hiện diện của vi rút ASFV. Các mẫu này sẽ được phân tích tại các phòng thí nghiệm để đưa ra kết quả chính xác.

3.2. Giám sát diễn biến dịch bệnh

Giám sát diễn biến dịch bệnh giúp phát hiện sớm các ổ dịch mới và có biện pháp ứng phó kịp thời. Cần có hệ thống báo cáo và theo dõi chặt chẽ từ các địa phương.

IV. Biện pháp phòng chống dịch tả lợn châu Phi hiệu quả

Để phòng chống dịch tả lợn châu Phi, cần triển khai đồng bộ các biện pháp từ cấp trung ương đến địa phương. Các biện pháp này bao gồm tuyên truyền, kiểm soát vận chuyển, và tiêm phòng vaccine cho lợn.

4.1. Tuyên truyền và giáo dục cộng đồng

Tuyên truyền về bệnh dịch tả lợn châu Phi là rất quan trọng để nâng cao nhận thức của người chăn nuôi. Cần tổ chức các buổi hội thảo, tập huấn để cung cấp thông tin cần thiết.

4.2. Kiểm soát vận chuyển lợn

Cần có các biện pháp kiểm soát chặt chẽ trong việc vận chuyển lợn từ các tỉnh khác vào Quảng Ninh. Việc này giúp ngăn chặn sự lây lan của dịch bệnh.

4.3. Tiêm phòng vaccine cho lợn

Tiêm phòng vaccine cho lợn là một trong những biện pháp hiệu quả để phòng chống dịch tả lợn châu Phi. Cần triển khai tiêm phòng đồng loạt cho các đàn lợn tại địa phương.

V. Kết quả nghiên cứu và ứng dụng thực tiễn

Kết quả nghiên cứu về bệnh dịch tả lợn châu Phi tại Quảng Ninh đã cung cấp thông tin quan trọng về dịch tễ và đặc điểm bệnh lý. Những thông tin này sẽ giúp xây dựng các biện pháp phòng chống hiệu quả hơn trong tương lai.

5.1. Thông tin dịch tễ học

Nghiên cứu đã chỉ ra các yếu tố dịch tễ quan trọng liên quan đến sự lây lan của bệnh dịch tả lợn châu Phi tại Quảng Ninh. Những thông tin này sẽ giúp các cơ quan chức năng có biện pháp ứng phó kịp thời.

5.2. Đề xuất biện pháp phòng chống

Dựa trên kết quả nghiên cứu, các biện pháp phòng chống dịch bệnh đã được đề xuất, bao gồm tăng cường tuyên truyền, kiểm soát vận chuyển và tiêm phòng vaccine cho lợn.

VI. Kết luận và triển vọng tương lai trong phòng chống dịch

Việc phòng chống dịch tả lợn châu Phi tại Quảng Ninh cần được thực hiện một cách đồng bộ và hiệu quả. Các biện pháp đã được đề xuất sẽ giúp giảm thiểu thiệt hại do dịch bệnh gây ra và bảo vệ ngành chăn nuôi lợn tại địa phương.

6.1. Tầm quan trọng của công tác phòng chống

Công tác phòng chống dịch tả lợn châu Phi không chỉ bảo vệ ngành chăn nuôi mà còn đảm bảo an ninh thực phẩm cho người dân. Cần có sự vào cuộc của cả cộng đồng.

6.2. Triển vọng trong tương lai

Với sự quyết tâm và nỗ lực từ các cơ quan chức năng và người chăn nuôi, hy vọng rằng dịch tả lợn châu Phi sẽ được kiểm soát và ngăn chặn hiệu quả trong tương lai.

17/07/2025
Luận văn thạc sĩ hay nghiên cứu một số đặc điểm bệnh dịch tả lợn châu phi tại tỉnh quảng ninh và đề xuất biện pháp phòng chống

Trích đoạn nội dung tài liệu

Chương 1 TỔNG QUAN TÀI LIỆU 1. Những nghiên cứu về bệnh dịch tả lợn châu Phi 1. Trên thế giới Bệnh dịch tả lợn châu Phi (African swine fever - ASF) được Montgomery báo cáo lần đầu ở Kenya năm 1921 và nhanh chóng lan sang các quốc gia châu Phi. Sau đó, ASF vượt ra khỏi biên giới châu Phi, có mặt lần đầu ở Trung Âu vào năm 1957 và tái xuất hiện ở Georgia vào năm 2007 (Gogin và cs., 2013; Halasa và cs.

Năm 2007, dịch tả lợn châu Phi (DTLCP) vào Georgia qua cảng và lan sang các nước láng giềng như Armenia và Azerbaijan. Cuối năm đó, dịch xâm nhập Nga qua những con lợn rừng mắc bệnh ở biên giới với Georgia. Ban đầu, dịch chỉ ảnh hưởng đến quần thể lợn rừng phía nam nước này, sau đó lây sang lợn nuôi. Tính từ năm 2007 đến ngày 25/02/2019, Nga trải qua hai đợt bùng phát dịch tả lợn châu Phi tổng cộng đã có trên 1.000 ổ dịch xuất hiện tại 46 vùng của nước này, làm tổng cộng hơn 800.

Theo số liệu của FAO, từ năm 2007 đến giữa năm 2012, bệnh DTLCP đã gây ra tổn thất trực tiếp và gián tiếp tại nước này khoảng 30 tỷ Rúp (tương đương 1 tỷ USD) (Anonymous, 2012). Bản đồ tình hình bệnh dịch tả lợn châu Phi trên thế giới 2019 Nguồn: OIE (2019) LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail. Bản đồ bùng phát dịch tả lợn châu Phi giai đoạn 2005-2010 Nguồn: FAO (2010) 17 ổ dịch công bố OIE 2005-2010 5 Ổ dịch chưa đủ thông tin 2010 Tháng 7/2012, Tổ chức Thú y Thế giới (OIE) nhận báo cáo của Ukraine về lần đầu tiên dịch xuất hiện trên lợn nuôi. Tháng 6/2013, Belarus bị ảnh hưởng.

Từ năm 2014 đến 2015, dịch tả lợn châu Phi tiếp tục xuất hiện ở các nước châu Âu nhưng chủ yếu ảnh hưởng tới lợn rừng. Năm 2017, dịch lan sang hai nước mới là Czech và Romania. Theo thống kê của OIE, tính từ năm 2017 đến ngày 18/2/2019, đã có 20 quốc gia báo cáo bệnh dịch tả lợn châu Phi, trong đó nước chịu ảnh hưởng nặng nề nhất là Trung Quốc - nhà sản xuất thịt lợn lớn nhất thế giới. Tại Trung Quốc: Tháng 8/2018, Trung Quốc phát hiện ổ dịch đầu tiên tại tỉnh Hắc Long Giang.

Theo thông tin từ OIE và Tổ chức Nông lương Liên hợp quốc (FAO), từ ngày 03/8/2018 đến ngày 03/3/2019, Trung Quốc thông báo tổng cộng có 110 ổ dịch xuất hiện tại 28 tỉnh. LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail. Bản đồ phân bố dịch tả lợn châu Phi ở Trung Quốc Nguồn: OIE (2018) Tại Đài Loan (Trung Quốc): Ngày 17/01/2019, đã phát hiện 01 con lợn rừng trên đảo Mẫu Đơn Giang (đảo không có người ở, đảo hoang) và đã được xét nghiệm cho kết quả dương tính với bệnh DTLCP. Kết quả giải trình tự gen của vi rút này tương đồng 100% với vi rút DTLCP tại Trung Quốc.

Tại Mông Cổ: Ổ dịch đầu tiên được báo cáo vào ngày 15/01/2019. Tính đến ngày 26/02/2019, tổng cộng đã có 10 ổ dịch xuất hiện tại 6 tỉnh. Bản đồ thể hiện phân bố của bệnh dịch tả lợn châu Phi (cập nhật vào ngày 18/8/2018) Nguồn: OIE và FAO (2018) LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail. Tại Việt Nam Theo báo cáo về tình hình và công tác phòng, chống bệnh dịch tả châu Phi phục vụ Hội nghị trực tuyến triển khai các giải pháp cấp bách khống chế bệnh dịch tả lợn châu Phi, ngày 04/3/2019 của Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, từ ngày 01/2 - 03/3/2019, bệnh DTLCP xảy ra tại 202 hộ, 64 thôn, 33 xã, 14 huyện của 7 tỉnh, thành phố (Hưng Yên, Thái Bình, Hải Phòng, Thanh Hóa, Hà Nội, Hà Nam và Hải Dương); tổng số lợn bị mắc bệnh và tiêu hủy là 4.231 con, với tổng trọng lượng tiêu hủy hơn 297 tấn.

Cụ thể tình hình dịch bệnh tại các địa phương như sau: Tại tỉnh Hưng Yên: Từ ngày 01/02 - 03/3/2019, bệnh DTLCP xảy ra tại 57 hộ, 12 thôn, 8 xã, 5 huyện.323 con lợn dương tính với bệnh đã được xử lý tiêu hủy bằng phương pháp chôn. Tại tỉnh Thái Bình: Từ ngày 13/02 - 03/3/2019, bệnh DTLCP xảy ra tại 101 hộ, 33 thôn của 15 xã, 3 huyện.118 con lợn dương tính với bệnh đã được xử lý tiêu hủy bằng phương pháp chôn. Tại thành phố Hải Phòng: Từ ngày 18/02 - 03/3/2019, bệnh DTLCP xảy ra tại 38 hộ, 15 thôn, 6 xã, 2 huyện. Toàn bộ 424 con lợn dương tính với bệnh đã được xử lý tiêu hủy bằng phương pháp chôn.

Tại tỉnh Thanh Hóa: Từ ngày 22/02 - 03/3/2019, bệnh DTLCP xảy ra ở 01 hộ chăn nuôi tại xã Định Long, huyện Yên Định. Toàn bộ 226 con lợn dương tính với bệnh đã được xử lý tiêu hủy bằng phương pháp chôn. Tại thành phố Hà Nội: Từ ngày 22/02 - 02/3/2019, bệnh DTLCP đã được phát hiện tại 01 hộ chăn nuôi lợn rừng tại khu Đầm Lấm, phường Ngọc Thụy, Long Biên. Toàn bộ 25 con lợn rừng nuôi dương tính với bệnh đã được xử lý tiêu hủy bằng phương pháp chôn.

Tại tỉnh Hà Nam: Từ ngày 27/02 - 02/3/2019, bệnh DTLCP đã được phát hiện tại 01 hộ chăn nuôi lợn rừng tại xã Văn Xã, huyện Kim Bảng. Toàn bộ 15 con lợn dương tính với bệnh đã được xử lý tiêu hủy bằng phương pháp chôn. Tại tỉnh Hải Dương: Từ ngày 01/3 - 02/3/2019, bệnh DTLCP đã được phát hiện tại 03 hộ chăn nuôi lợn tại xã Hiến Thành, huyện Kim Môn. Toàn bộ 107 con lợn dương tính với bệnh đã được xử lý tiêu hủy bằng phương pháp chôn.

LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail. Bản đồ thể hiện sự phân bố dịch tả lợn châu Phi tại Việt Nam (cập nhật đến ngày 14/3/2019) Nguồn: Cục Thú y (2019) Từ ngày 01/02 - 27/3/2019, đã có 476 xã của 91 huyện, thuộc 23 tỉnh, thành phố (Hưng Yên, Thái Bình, Hải Phòng, Thanh Hóa, Hà Nội, Hải Dương, Hà Nam, Hòa Bình, Điện Biên, Thái Nguyên, Quảng Ninh, Ninh Bình, Nam Định, Lạng Sơn, Bắc Kạn, Sơn La, Nghệ An, Bắc Ninh, Thừa Thiên Huế, Lai Châu, Bắc Giang, Quảng Trị, Vĩnh Phúc) xuất hiện dịch tả lợn châu Phi, làm 73.000 con lợn bị nhiễm bệnh và phải tiêu hủy (Theo báo cáo nhanh tình hình bệnh dịch tả lợn châu Phi trên đàn lợn của Sở Nông nghệp và Phát triển nông thôn tỉnh Quảng Ninh). Bản đồ 17 tỉnh xuất hiện dịch tả lợn châu Phi tại Việt Nam và mức độ thiệt hại của ngành chăn nuôi. Nguồn: Cục Thú y (2019) LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com 8 Theo báo cáo cập nhật hàng ngày của Chi cục Chăn nuôi và Thú y tỉnh Quảng Ninh, tính đến 16h ngày 2/6/2019, bệnh DTLCP đang xảy ra tại 3.464 xã, 335 huyện của 52 tỉnh, thành phố (gồm: Hà Nội, Hà Nam, Điện Biên, Ninh Bình, Nam Định, Sơn La, Lai Châu, Hòa Bình, Vĩnh Phúc, Yên Bái, Phú Thọ, Lào Cai, Hưng Yên, Thái Bình, Hải Phòng, Hải Dương, Thái Nguyên, Quảng Ninh, Lạng Sơn, Bắc Ninh, Bắc Giang, Cao Bằng, Bắc Kạn, Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Trị, Thừa Thiên Huế, Khánh Hòa, Quảng Nam, Đắk Nông, Đồng Nai, Bình Phước, Hậu Giang, Hà Giang, Vĩnh Long, Bình Dương, An Giang, Đồng Tháp, Tuyên Quang, Gia Lai, Kiên Giang, Cần Thơ, Sóc Trăng, Đà Nẵng, Quảng Ngãi, Đắk Lắk, Cà Mau, Bạc Liêu, Tiền Giang, Bình Định và Kon Tum), tổng số lợn bị bệnh buộc phải tiêu hủy là 2.

Ngoài ra, đã có 111 xã thuộc 60 huyện của 24 tỉnh, thành phố đã qua 30 ngày không phát sinh thêm lợn mắc bệnh. Tuy nhiên, cũng có 43 xã thuộc 14 tỉnh có dịch bệnh đã qua 30 ngày nhưng sau đó lại phát sinh lợn bệnh. Chú thích: 1. BG-Bắc Giang; 16.

QT-Quảng Trị; 2. BK-Bắc Kạn; 17. BN-Bắc Ninh; 18. TB-Thái Bình; 4.

TN-Thái Nguyên; 6. VP-Vĩnh Phúc; 7. HD-Hải Dương; 22. HN-Hà Nam; 23.

PT-Phú Thọ; 9. HP-Hải Phòng; 24. Hưng Yên; Nam; 11. LC-Lai Châu; 25.

KH-Khánh Hòa; 12. NA-Nghệ An; 27.BP-Bình Phước; 14.NB-Ninh Bình; 28.HG-Hậu Giang; 15. QN-Quảng Ninh; 29. CB-Cao Bằng Hình 1.

Bản đồ thể hiện sự phân bố dịch tả lợn châu Phi tại Việt Nam (cập nhật ngày 25/5/2019) Nguồn: Viện Thú y (2019) LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com 9 Theo Cục Thú y từ đầu tháng 2/2019 đến ngày 11/2/2020, bệnh DTLCP đã xảy ra tại 8.548 xã thuộc 667 huyện của 63 tỉnh, thành phố với tổng số lợn tiêu hủy là 5.697 con; với tổng trọng lượng là 342. Trong đó, tháng 12/2019 đã buộc tiêu hủy 38.172 con, giảm 97% so với tháng 5/2019 (tháng cao điểm buộc phải tiêu hủy hơn 1,27 triệu con lợn); tháng 1/2020 buộc tiêu hủy 12.037 con (giảm 99% so với tháng 5/2019); tháng 2/2020 (đến ngày 11/2/2020) buộc phải tiêu hủy 6. Theo công văn số 5319/BNN-TY ngày 11/8/2020 của Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn về việc tổ chức triển khai Kế hoạch quốc gia phòng, chống bệnh dịch tả lợn châu Phi, giai đoạn 2020-2025, từ đầu năm 2020 đến ngày 11/8/2020, bệnh dịch tả lợn châu Phi đã xảy ra tại 944 xã của 44 tỉnh, thành phố, buộc phải tiêu hủy trên 40. Cả nước còn 183 xã của 18 tỉnh, thành phố có dịch chưa qua 21 ngày.

Nguy cơ bệnh DTLCP tái phát và lây lan diện rộng trong thời gian tới là rất cao, do đặc điểm của vi rút DTLCP rất nguy hiểm đối với lợn, có khả năng tồn tại lâu ngoài môi trường, đường lây truyền rất phức tạp; hiện chưa có thuốc, vắc xin phòng bệnh, trong khi tổng đàn lợn có thể tăng cao trong thời gian tới; việc buôn bán, vận chuyển lợn, sản phẩm lợn gia tăng; thời tiết thay đổi gây bất lợi cho đàn lợn, tạo điều kiện thuận lợi cho dịch bệnh phát triển. Do bệnh chưa có vắc xin phòng bệnh nên tỷ lệ chết 100%, vì vậy cần phải có công tác phòng chống bệnh tốt. Những thông tin về dịch tễ bệnh vẫn thường xuyên được các cơ quan có chức năng báo cáo, điều này càng khẳng định thêm về tình hình diễn biến của bệnh DTLCP ở nước ta vẫn còn rất phức tạp và đang là vấn đề cần quan tâm, nó gây thiệt hại đáng kể cho chăn nuôi lợn trên diện rộng. Dịch tễ học bệnh dịch tả lợn châu Phi 1.

Căn bệnh Bệnh dịch tả lợn châu Phi do vi rút ASF, thành viên duy nhất của họ Asfarvidae gây ra (Dixon và cs., 2013), ASF có khả năng gây chết lợn bị nhiễm với tỷ lệ lên tới 100% với các đặc trưng là sốt cao, xuất huyết đa cơ quan (FAO, 2017). Theo Báo cáo Hội thảo khoa học về bệnh dịch tả lợn châu Phi của Hội thú y Việt Nam năm 2019: LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ

Tài liệu "Nghiên cứu bệnh dịch tả lợn châu phi tại Quảng Ninh và biện pháp phòng chống" cung cấp cái nhìn sâu sắc về tình hình dịch bệnh tả lợn châu phi tại tỉnh Quảng Ninh, cùng với các biện pháp phòng chống hiệu quả. Nghiên cứu này không chỉ giúp người đọc hiểu rõ hơn về nguyên nhân và tác động của dịch bệnh mà còn đề xuất các giải pháp cụ thể nhằm giảm thiểu thiệt hại cho ngành chăn nuôi.

Để mở rộng kiến thức về vấn đề này, bạn có thể tham khảo thêm tài liệu Luận văn thạc sĩ nghiên cứu một số đặc điểm bệnh dịch tả lợn châu phi tại tỉnh cao bằng và đề xuất biện pháp phòng chống, nơi cung cấp thông tin chi tiết về tình hình dịch bệnh tại một tỉnh khác. Ngoài ra, tài liệu Luận văn thạc sĩ vnua nghiên cứu đặc điểm bệnh lý chủ yếu của lợn mắc bệnh dịch tả lợn châu phi tại một số tỉnh phía bắc việt nam cũng sẽ giúp bạn có cái nhìn tổng quát hơn về dịch bệnh này trong khu vực miền Bắc. Cuối cùng, tài liệu Luận văn thạc sĩ vnua nghiên cứu đặc điểm dịch tễ chủ yếu bệnh dịch tả lợn châu phi tại một số tỉnh phía bắc việt nam sẽ cung cấp thêm thông tin về dịch tễ học của bệnh, giúp bạn hiểu rõ hơn về sự lây lan và các yếu tố ảnh hưởng.

Những tài liệu này sẽ là cơ hội tuyệt vời để bạn mở rộng kiến thức và hiểu biết về bệnh dịch tả lợn châu phi, từ đó có thể áp dụng các biện pháp phòng chống hiệu quả hơn.