chương 1 nói về những đặc điểm chung và khái quát về điều khiện tự nhiên xã hội của Việt Nam cùng với mối quan hệ của những đặc điểm này với truyền thống ấm thực, ăn uống của người Việt. Từ đó đem đến cho tác giả cái nhìn sâu sắc về nguồn gốc hình thành nên văn hóa ăn uống của người Việt. Chương 2 của cuốn sách, tác giả Phan Văn Hoàn đã nói về sự đa dạng và phong phú cùng tài năng và óc sáng tạo của con người thông qua ẩm thực Việt Nam. Từ đây, ta có cái nhìn bao quát về ẩm thực Việt và văn hóa ẩm thực Việt.
15 Trọng tâm của cuốn sách nằm ở chương 3: Ăn uống với người Việt Nam. Trong chương này, tác giả trình bày các thành tố để tạo nên văn hóa ẩm thực Việt Nam. Chương 4 của cuốn sách nói về sự giao lưu trong văn hóa ấm thực bao gồm giao lưu với văn hóa ẩm thực Trung Quốc và Pháp. Tác giả không phủ định sự ảnh hưởng của hai nền văn hóa ẩm thực lớn đó đối với Việt Nam nhưng khẳng định chắc chắn ẩm thực Việt Nam không bắt nguồn từ Trung Quốc mà là của cộng đồng người Việt, là sự kết tình giữ trí tuệ, tài năng của người Việt, trải dài suốt chiều dài lịch sử.
"Bước đầu tìm hiểu văn hoá ẩm thực Việt Nam" của TS Phan Văn Hoàn đã đem tới cái nhìn hệ thống và toàn diện về văn hóa ẩm thực Việt Nam qua nhiều góc độ. - Cuốn sách Khám Phá Ẩm Thực Truyền Thống Việt Nam của tác giả Ngô Đức Thịnh, NXB Trẻ, năm 2010. Cuốn sách đã đem tới những tri thức về ẩm thực Việt Nam theo chiều dài lịch sử cũng như chiều rộng của đất nước. Tác giả Ngô Đức Thịnh đã đề cập đến các món ăn truyền thống của người Việt bao gồm món ăn truyền thống của người Kinh và người dân tộc thiểu số.
Đây chính là điểm quan trọng trong cuốn sách, khi nó đề cập được nhiều vấn đề của ẩm thực Việt Nam, đặc biệt là sự đa dạng của ẩm thực Việt Nam thông qua các món ăn của người dân tộc thiểu số. Cuốc sách đã phác họa bức tranh chung ẩm thực của dân tộc Việt trong đó có thực đơn các món ăn của ông cha ta trong lịch sử và sự thống nhất và đa dạng trong bữa ăn truyền thống. Đặc biệt, tác giả đã có phần kết nói về “Bữa ăn và thời đại” rất phù hợp với chủ đề đang nghiên cứu của tác giả. Từ những thông tin trong cuốn sách, tác giả có thêm cái nhìn ở góc độ khác về ẩm thực Việt Nam để đem đến sự khách quan cho nghiên cứu của mình.
- Cuốn sách Hỏi đáp về ấm thực, trang phục Hà Nội xưa và nay của tác giả Trần Thị Hà, NXB Quân đội Nhân dân, năm 2010. Cuốn sách này của tác giả Trần Thị Hà đã giải đáp nhiều thắc mắc liên quan đến ẩm thực Việt. Các câu hỏi về ẩm thực Hà Nội có thể kể đến như Hương vị độc đáo trong món bún chả Hà Nội là gì? Món bún thang được chế biến như thế nào? 16 Gia vị của món bún này gồm những gì? Các chiến biến món bún? Món phở nguội tên thật là gì và được chế biến như thế nào?. Thông qua các câu hỏi người đọc sẽ nhìn nhận được tổng quát các món ăn nổi tiếng, đặc trưng của Hà Nội.
Hơn hết, thông qua cách chế biến các món này, ta cũng hiểu được phong cách nấu ăn của người Hà Nội như thế nào từ đó thấy được một phần văn hóa ẩm thực của người Hà Thành. Cuốn sách là tư liệu quý giá để tác giả biết thêm về ẩm thực Hà Nội với những món ăn, cách ăn và cách chế biến của chúng, góp phần vào nghiên cứu của mình. - Cuốn sách Văn vật ẩm thực Thăng Long của tác giả Lý Khắc Cung, NXB Văn hóa dân tộc, năm 2004. Theo tác giả Lý Khắc Cung: “Văn vật là cả một phạm trù lớn.
Nó bao gồm tất cả những vật thể, trạng thái vật thể tiêu biểu, đại diện cho nền văn hóa vật chấ hòa vào nền văn hóa tinh thần để trở nên nền văn hóa tổng hợp". Và một trong những nhánh của văn vật chính là ẩm thực. Cuốn sách đã tổng hợp được tài nghệ chế biến đồ ăn của người Thăng Long – Hà Nội được tích hợp lại trong suốt chiều dài 4000 năm lịch sử. Ẩm thực được nằm ở chương 2 của cuốn sách với nhiều phần, bao gồm: Trầu cau, đạo uống trà, người Tràng An uống rượu, cái dưa cái cà, đôi đũa, một bữa „yến xưa”, bún thang, phở, bún chả, bún ốc, chả cá.
Cuốn sách mang đến cái nhìn đầy đủ nhất về ẩm thực Hà thành, từ những món ăn đời thường cho đến cỗ bàn xa xỉ. Những món ăn phần nào đã nói lên được văn hóa của người Hà Nội trong ẩm thực. - Ngoài ra còn một số tạp chí khoa học khác về ẩm thực như: Ẩm thực từ góc nhìn Nhân Học của Ngô Đức Thịnh (Tạp chí Văn hóa dân gian, số 2, 2008), Văn hóa ẩm thực Việt Nam của Trần Văn Khê (Tạp chí Văn hóa Nghệ thuật ăn uống, số 20, 1999). Đánh giá chung: Những cuốn sách hay những công trình nghiên cứu trên, tất cả đều viết về những món ăn truyền thống của ẩm thực Việt Nam.
Họ nói về các món ăn, cách chế biến và các yếu tố văn hóa có trong những món ăn. Từ đó ta thấy được phần nào văn hóa bản địa của ta bên trong các món ăn, trong cách mà ta 17 thưởng thức những món ăn đó. Tuy nhiên, trong những công trình nghiên cứu hay những cuốn sách trên chưa đề cập đến những món ăn mới, hiện đại đang được du nhập và phát triển ở Việt Nam những năm gần đây, trong đó có ẩm thực Hàn Quốc. Từ đó thấy được sự giao thoa văn hóa thông qua sự biến đổi của ẩm thực Hàn Quốc khi tới Việt Nam.
Sự tác động qua lại đó có ảnh hưởng nhất định tới những yếu tố văn hóa những vấn đề khác nhau trong xã hội. Vì vậy, chúng ta cần có một công trình nghiên cứu để tìm hiểu về những món ăn mới, những văn hóa ẩm thực mới du nhập và phát triển ở nước ta cùng những giá trị mà nó đem lại. Văn hóa Khái niệm về văn hóa có rất nhiều với các định nghĩa hay quan điểm khác nhau. UNESCO - Uỷ ban giáo dục, khoa học và văn hoá của Liên hợp quốc có định nghĩa về văn hóa “Văn hoá là tổng thể những nét riêng biệt về tinh thần và vật chất, trí tuệ và cảm xúc, quyết định tính cách của một xã hội hay một nhóm người trong xã hội.
Văn hoá bao gồm nghệ thuật và văn chương, những lối sống, những quyền cơ bản của con người, những hệ thống và giá trị, tập tục và tín ngưỡng”. Tylor năm 1871 cũng đã đưa ra khái niệm về văn hóa “Văn hóa hay văn minh, theo nghĩa rộng về tộc người học, nói chung gồm có tri thức, tín ngưỡng, nghệ thuật, đạo đức, luật pháp, tập quán và một số năng lực và thói quen khác được con người chiếm lĩnh với tư cách một thành viên của xã hội” (E. Tylor, Văn hóa nguyên thủy, Huyền Giang dịch được in trên Tạp chí Văn hóa Nghệ thuật, Hà Nội, trang 13.) Ở Việt Nam cũng có rất nhiều định nghĩa về văn hóa. Hồ Chí Minh nhận đinh “Vì lẽ sinh tồn cũng như mục đích của cuộc sống, loài người mới sáng tạo và phát minh ra ngôn ngữ, chữ viết, đạo đức, pháp luật, khoa học, tôn giáo, văn học, nghệ thuật, những công cụ cho sinh hoạt hằng ngày về mặt ăn, ở và các phương thức sử dụng.
Toàn bộ những sáng tạo và phát minh đó tức là văn hóa” (Theo Trần Quốc Vượng trong cuốn sách Cơ sở văn hóa Việt Nam, NXB Giáo dụ, 2005, tr. Ẩm thực và văn hóa ẩm thực 18 Ẩm thực trong từ điển tiếng Việt được hiểu chính là vấn đề “ăn và uống”. Đây cũng chính là nhu cầu cơ bản chung của cả nhân loại bất kể là chủng tộc, tôn giáo, giới tính,… Tuy nhiên, đối với mỗi quốc gia, mỗi khu vực và vùng lãnh thổ khác nhau lại có những món ăn, thức uống hay những phong tục, tập quán và quan niệm khác nhau. Nó phụ thuộc vào sự khác biệt về vị trí địa lý, môi trường khí hậu hay lịch sử, tôn giáo,… Ban đầu, việc ăn uống đối với con người chỉ đơn giản là “có gì ăn nấy”.
Con người buổi ban đầu dựa hoàn toàn vào tự nhiên bằng việc nhặt, hái, lượm những thứ ăn được trong tự nhiên. Và từ việc con người phát hiện ra lửa và giữ được lửa cùng với việc phát triển cùng như gia tăng về mặt dân số hay mở rộng về nơi cư trú đã khiến cho nhu cầu của con người về ăn uống được tăng cao. Vì vậy, con người từ săn bắt, hái lượm đã chuyển sang trồng trọt và chăn nuôi. Bắt đầu từ đây, con người dựa vào tự nhiên cùng với đầu óc sáng tạo đã hình thành lên những món ăn cũng như ẩm thực.
Trần Ngọc Thêm nhận xét “Ăn uống là văn hoá, chính xác hơn là văn hoá tận dụng môi trường tự nhiên của con người”. Chính vì vậy, văn hóa ẩm thực cũng cần được xét trên hai phương diện đó là vật chất (các món ăn) và tinh thần (cách ăn) và quan niệm về ẩm thực Văn hóa ẩm thực có thể hiểu là những tập tục cũng như cách con người ứng xử trong ăn uống; cùng với đó là những kiêng kỵ hay những cách chế biến, bày biện, trang trí món ăn; cách con người ta thưởng thức những món ăn. Việc ăn uống cũng có những nét riêng biệt thể hiện văn hoá riêng của từng nước, từng khu vực. Chúng ta có thể phần nào hiểu được văn hóa của một quốc gia thông qua ẩm thực của quốc gia đó.
Giao thoa văn hoá. Trong quá trình toàn cấu hóa, giao thoa văn hóa chính là một hiện tượng tất yếu. Việc hội nhập quốc tế hiện nay thì giao thoa văn hóa là không thể tránh khỏi. Giao thoa (interference) theo vật lý học chỉ hiện tượng hai hay nhiều sóng làm tăng cường hay làm suy yếu lẫn nhau khi gặp nhau tại cùng một điểm.
Theo 19 Nguyễn Quang, giao thoa văn hóa là sự tương tác giữa các nhóm xã hội (social groups), giữa các tiểu văn hóa (sub-cultures), giữa các văn hóa tộc người (ethnic cultures) và giữa các nền văn hóa (cultures) khác nhau. Giao thoa văn hóa được thể hiện ở nhiều khía cạnh khác nhau. Thứ nhất là Intra-cultural interaction: Được hiểu là tương tác giữa các yếu tố văn hóa trên trong của một quốc gia.