Luận án: Hoạt động của Đảng Cộng Sản Pháp 1945-1991 - Nguyễn Thị Minh Thảo

Luận án Nguyễn Thị Minh Thảo: Nghiên cứu chuyên sâu, phân tích và đánh giá luận án của tác giả Nguyễn Thị Minh Thảo. Tìm hiểu giá trị khoa học và ứng dụng thực tiễn.

2021

183
1
0

Phí lưu trữ

45 Point

Mục lục chi tiết

LỜI CAM ĐOAN

MỤC LỤC

MỞ ĐẦU

1. CHƯƠNG 1: TỔNG QUAN TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU

1.1. Những vấn đề liên quan đến đề tài đã được nghiên cứu

1.2. Những vấn đề luận án tiếp tục nghiên cứu

2. CHƯƠNG 2: MỘT SỐ KHÁI NIỆM VÀ NHỮNG NHÂN TỐ CHỦ YẾU TÁC ĐỘNG ĐẾN HOẠT ĐỘNG CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN PHÁP TỪ NĂM 1945 ĐẾN NĂM 1991

2.1. Một số khái niệm

2.2. Những nhân tố chủ yếu tác động đến hoạt động của Đảng Cộng sản Pháp từ năm 1945 đến năm 1991

3. CHƯƠNG 3: THỰC TRẠNG HOẠT ĐỘNG CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN PHÁP TỪ NĂM 1945 ĐẾN NĂM 1991

3.1. Hoạt động lý luận

3.2. Hoạt động tổ chức

3.3. Các hoạt động khác

3.4. Nhận xét về hoạt động của Đảng Cộng sản Pháp (1945-1991)

4. CHƯƠNG 4: ĐÓNG GÓP CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN PHÁP ĐỐI VỚI PHONG TRÀO CỘNG SẢN, CÔNG NHÂN QUỐC TẾ TỪ NĂM 1945 ĐẾN NĂM 1991

4.1. Đóng góp về mặt lý luận của Đảng Cộng sản Pháp

4.2. Đóng góp về mặt thực tiễn của Đảng Cộng sản Pháp

4.3. Bài học kinh nghiệm rút ra từ hoạt động của Đảng Cộng sản Pháp (1945- 1991) đối với Đảng Cộng sản Việt Nam

DANH MỤC CÁC CÔNG TRÌNH NGHIÊN CỨU CỦA TÁC GIẢ ĐÃ CÔNG BỐ CÓ LIÊN QUAN ĐẾN LUẬN ÁN

DANH MỤC TÀI LIỆU THAM KHẢO

DANH MỤC CÁC CHỮ VIẾT TẮT

Tóm tắt

I. Khám phá Bí quyết Hồi sinh Ảnh hưởng của Đảng Cộng Sản Pháp 1945 1991 hậu Thế chiến II

Sau Chiến tranh thế giới thứ Hai, Đảng Cộng Sản Pháp (PCF) nổi lên như một lực lượng chính trị hàng đầu, được tôi luyện trong phong trào Kháng chiến Pháp chống phát xít. Uy tín và sự ủng hộ của quần chúng dành cho PCF đạt đỉnh điểm, đưa đảng vào vị trí trung tâm của đời sống chính trị Pháp hậu Thế chiến II. Đây là thời kỳ mà PCF không chỉ tham gia tích cực vào việc tái thiết đất nước mà còn định hình các chính sách xã hội quan trọng, bảo vệ quyền lợi của phong trào công nhân Pháp và đóng góp vào nỗ lực xây dựng một nước Pháp dân chủ và tiến bộ. Sự hiện diện mạnh mẽ của Đảng Cộng Sản Pháp trong chính phủ liên hiệp thời hậu chiến đã minh chứng cho sức mạnh tổ chức và sự kiên định về lý tưởng của họ, tạo nên một chương quan trọng trong lịch sử cộng sản Pháp. Đảng đã tận dụng bối cảnh xã hội và kinh tế phức tạp để củng cố vị thế, thu hút một lượng lớn đảng viên và cử tri, đặc biệt từ tầng lớp lao động và trí thức. Thông qua các hoạt động chính trị, công đoàn và xã hội, PCF đã để lại dấu ấn sâu đậm, mở đường cho những thay đổi tiến bộ về mặt luật pháp và phúc lợi xã hội. Nghiên cứu sinh Nguyễn Thị Minh Thảo trong luận án của mình đã khẳng định: “ĐCS Pháp đã luôn kiên trung trong cuộc đấu tranh bảo vệ các lợi ích thiết thực của giai cấp công nhân và của các tầng lớp nhân dân lao động; phấn đấu vì hòa bình, dân chủ và tiến bộ xã hội” [Luận án Tiến sĩ Nguyễn Thị Minh Thảo, 2021, Mở đầu].

1.1. Bối cảnh Chính trị Pháp hậu Thế chiến II và sự vươn mình của PCF

Kết thúc Thế chiến II, nước Pháp đối mặt với sự tàn phá nặng nề và nhu cầu tái thiết cấp bách. Trong bối cảnh đó, Đảng Cộng Sản Pháp (viết tắt là PCF) đã khẳng định vai trò tiên phong của mình trong công cuộc Kháng chiến Pháp, giành được sự kính trọng và ủng hộ rộng rãi từ nhân dân. Với hơn 75.000 đảng viên hy sinh (chiếm 25% tổng số đảng viên trước chiến tranh), PCF được mệnh danh là “đảng của những người hi sinh nhiều nhất” [59, tr.44]. Sự hy sinh này đã củng cố mạnh mẽ uy tín của đảng, giúp PCF trở thành lực lượng chính trị lớn nhất và có tổ chức chặt chẽ nhất trong số các đảng cánh tả Pháp. Các chính sách xã hội và kinh tế do PCF đề xuất, như quốc hữu hóa các ngành công nghiệp chủ chốt và mở rộng phúc lợi, đã tạo tiền đề cho sự phục hồi kinh tế và ổn định xã hội, củng cố vị thế của đảng trong đời sống chính trị Pháp hậu Thế chiến II. Sự hiện diện của PCF trong các chính phủ lâm thời và các cuộc bầu cử Pháp sau chiến tranh đã cho thấy sức ảnh hưởng không thể phủ nhận của họ. Đây là thời kỳ vàng son, nơi Đảng Cộng Sản Pháp đã định hình một phần quan trọng của xã hội và chính trị đương đại. Những hoạt động này đã chứng minh năng lực lãnh đạo và tầm nhìn chiến lược của đảng trong việc đưa nước Pháp thoát khỏi khủng hoảng.

1.2. Vai trò PCF trong chính phủ liên hiệp và giai đoạn ảnh hưởng đỉnh cao

Đảng Cộng Sản Pháp đã tham gia vào chính phủ liên hiệp ngay sau chiến tranh, giữ các vị trí Bộ trưởng quan trọng trong các nội các từ năm 1945 đến 1947. Sự tham gia này không chỉ giúp PCF thực hiện các chính sách nhằm cải thiện đời sống của phong trào công nhân Pháp mà còn định hướng một phần nền kinh tế Pháp và PCF chung tay xây dựng. Ví dụ, dưới sự lãnh đạo của các bộ trưởng cộng sản, nhiều chương trình quốc hữu hóa đã được tiến hành, đặt nền móng cho một hệ thống phúc lợi xã hội tiên tiến. Tuy nhiên, sự ảnh hưởng đỉnh cao này không kéo dài. Với sự bùng nổ của Chiến tranh Lạnh và Pháp bị cuốn vào quỹ đạo phương Tây, vai trò của PCF trong chính phủ dần suy giảm. Dù vậy, giai đoạn này đã để lại một di sản PCF vững chắc về các quyền lợi xã hội và lao động. Các thành tựu này đã chứng minh khả năng của PCF trong việc chuyển đổi lý thuyết thành thực tiễn, mang lại lợi ích cụ thể cho người dân. Những đóng góp xã hội PCF trong giai đoạn này là minh chứng rõ nét cho cam kết của đảng đối với việc cải thiện đời sống quần chúng.

II. Phân tích Thách thức Định hình Hoạt động Đảng Cộng Sản Pháp giai đoạn 1945 1991

Giai đoạn 1945-1991 là một chặng đường đầy sóng gió đối với Đảng Cộng Sản Pháp, nơi đảng phải đối mặt với vô vàn thách thức từ bối cảnh quốc tế biến động đến các yếu tố nội tại của xã hội Pháp. Sự thay đổi cục diện thế giới với sự ra đời của trật tự hai cựcChiến tranh Lạnh đã đặt PCF vào một vị thế khó khăn, buộc đảng phải liên tục điều chỉnh hệ tư tưởng cộng sản Pháp và chiến lược hành động. Bên cạnh đó, sự phát triển của chủ nghĩa tư bản độc quyền nhà nước ở Pháp và sự trỗi dậy của trào lưu dân chủ xã hội cũng tạo ra áp lực cạnh tranh lớn, làm suy yếu cơ sở chính trị và ảnh hưởng của PCF trong chính phủ Pháp 1945-1991phong trào công nhân Pháp. Luận án của Nguyễn Thị Minh Thảo đã chỉ ra rằng, “Hoạt động của ĐCS Pháp luôn chịu tác động vừa trực tiếp, vừa gián tiếp của hàng loạt các nhân tố quốc tế và trong nước. Những nhân tố ấy không chỉ ảnh hưởng sâu sắc đến hoạt động thực tiễn của ĐCS, mà còn đặt ra nhiều vấn đề cấp bách trên phương diện lý luận cần phải lý giải” [Luận án Tiến sĩ Nguyễn Thị Minh Thảo, 2021, Chương 2]. Những thách thức này không chỉ thử thách khả năng thích ứng của Đảng Cộng Sản Pháp mà còn góp phần định hình lại con đường phát triển của đảng trong lịch sử.

2.1. Ảnh hưởng của Chiến tranh Lạnh và Pháp Phân cực tư tưởng và đối đầu

Chiến tranh Lạnh và Pháp đã có tác động sâu sắc đến Đảng Cộng Sản Pháp. Khi thế giới phân cực thành hai phe do Liên Xô và Mỹ đứng đầu, PCF bị đẩy vào thế phải lựa chọn, thường xuyên bị nghi ngờ về lòng trung thành với quốc gia do mối quan hệ mật thiết với Liên Xô và PCF. Điều này gây ra sự phân hóa sâu sắc trong xã hội Pháp và làm giảm uy tín của PCF trong mắt một bộ phận lớn dân chúng và các đảng chính trị khác. Đặc biệt, các cuộc đối đầu ý thức hệ gay gắt đã khiến hệ tư tưởng cộng sản Pháp bị chỉ trích và cô lập. Sự kiện Liên Xô thử thành công vũ khí nguyên tử năm 1949, dù củng cố niềm tin cho những người cộng sản, cũng đồng thời làm gia tăng căng thẳng quốc tế, khiến cho vị thế của Đảng Cộng Sản Pháp thêm phần phức tạp [59, tr.41-42]. Sự thay đổi cục diện thế giới, từ đối đầu đến hòa dịu vào thập niên 60-70, cũng buộc PCF phải điều chỉnh quan điểm, đôi khi gây ra mâu thuẫn nội bộ. Mối quan hệ giữa Liên Xô và PCF luôn là một điểm nhạy cảm, định hình nhiều quyết sách của đảng trong suốt giai đoạn này.

2.2. Chủ nghĩa tư bản độc quyền nhà nước và tác động đến Phong trào công nhân Pháp

Sau Thế chiến II, sự phát triển của chủ nghĩa tư bản độc quyền nhà nước ở Pháp đã đặt ra những thách thức mới cho phong trào công nhân PhápĐảng Cộng Sản Pháp. Nhà nước tư sản tăng cường vai trò điều tiết kinh tế và xã hội, áp dụng các chính sách phúc lợi nhằm xoa dịu mâu thuẫn giai cấp, khiến cho một bộ phận công nhân có xu hướng chấp nhận các nhượng bộ thay vì đấu tranh cách mạng. Điều này làm suy yếu tinh thần đoàn kết và sức mạnh đấu tranh của giai cấp công nhân. Hơn nữa, các thế lực phản động còn lợi dụng việc tuyên truyền tư tưởng bài ngoại, chống lại người lao động nhập cư nhằm chia rẽ phong trào công nhân Pháp, làm suy giảm tình đoàn kết giai cấp. Trước tình hình đó, Đảng Cộng Sản Pháp phải nỗ lực đề ra các chủ trương, chiến lược kinh tế – xã hội cụ thể để tranh thủ sự ủng hộ của các lực lượng tiến bộ, đấu tranh chống lại các chính sách phản động của chủ nghĩa tư bản độc quyền nhà nước, nhưng không phải lúc nào cũng đạt được hiệu quả mong muốn [58, tr.35]. Sự thay đổi trong cơ cấu lao động do cách mạng khoa học công nghệ cũng là một yếu tố ảnh hưởng, làm giảm số lượng công nhân công nghiệp truyền thống và tăng tầng lớp lao động trung gian.

2.3. Sự cạnh tranh từ Trào lưu dân chủ xã hội và phân rẽ cánh tả

Sự trỗi dậy của trào lưu dân chủ xã hội và đặc biệt là sự lớn mạnh của Đảng Xã hội Pháp đã tạo ra một cuộc cạnh tranh gay gắt trong nội bộ cánh tả Pháp. Mặc dù cả hai lực lượng đều hướng tới mục tiêu cải thiện xã hội, nhưng những khác biệt về hệ tư tưởng cộng sản Pháp và phương pháp hành động đã dẫn đến sự chia rẽ và khó khăn trong việc thiết lập liên minh thống nhất. Việc thành lập Quốc tế Xã hội (SI) năm 1951, do phái hữu của dân chủ xã hội lãnh đạo, đã lên án chủ nghĩa tư bản nhưng không đề cập đến vai trò lịch sử của giai cấp công nhân hay chuyên chính vô sản, thay vào đó ủng hộ con đường “dân chủ về mặt chính trị và kinh tế” [58, tr.37]. Những khác biệt này làm suy yếu sức mạnh tổng thể của cánh tả Pháp trong đấu tranh nghị trường và các phong trào quần chúng. Mối quan hệ lỏng lẻo, thiếu tin cậy giữa Đảng Xã hội PhápPCF đôi khi còn rơi vào trạng thái thù địch, ảnh hưởng nghiêm trọng đến khả năng lãnh đạo phong trào công nhân Pháp và quần chúng lao động đấu tranh cho các mục tiêu dân sinh, dân chủ và tiến bộ xã hội.

III. Phương pháp Đóng góp và Chiến lược Chính trị của Đảng Cộng Sản Pháp 1945 1991

Trong suốt giai đoạn từ năm 1945 đến năm 1991, Đảng Cộng Sản Pháp đã không ngừng nỗ lực để duy trì và phát triển ảnh hưởng của mình thông qua các hoạt động lý luận, tổ chức và các chiến lược chính trị đa dạng. Đảng đã khẳng định vị thế của mình không chỉ trong chính phủ Pháp 1945-1991 mà còn trong lòng xã hội, đặc biệt là phong trào công nhân Pháp. Từ việc củng cố hệ tư tưởng cộng sản Pháp đến việc đổi mới công tác tổ chức, PCF đã chứng tỏ khả năng thích ứng và kiên định với mục tiêu vì công lý, tự do và tiến bộ xã hội. Sự hiện diện mạnh mẽ của đảng trong nghị trường, các cuộc đình công ở Pháp và các chiến dịch hòa bình là minh chứng rõ nét cho cam kết này. Theo luận án của Nguyễn Thị Minh Thảo, “Luận án trình bày nội dung các hoạt động chủ yếu sau: (1) Hoạt động lý luận (2) Hoạt động tổ chức, (3) Các hoạt động khác. Từ đó luận án đưa ra nhận xét về các hoạt động chủ yếu của ĐCS Pháp từ năm 1945 đến năm 1991” [Luận án Tiến sĩ Nguyễn Thị Minh Thảo, 2021, Chương 3]. Những phương pháp này đã giúp Đảng Cộng Sản Pháp giữ vững vai trò là một trong những lực lượng chính trị quan trọng, góp phần vào đóng góp xã hội PCF và định hình xã hội Pháp 1945-1991.

3.1. Hoạt động lý luận của Đảng Cộng Sản Pháp Nền tảng tư tưởng và định hướng

Đảng Cộng Sản Pháp luôn coi trọng hoạt động lý luận như nền tảng cho mọi hành động chính trị của mình. Đảng đã tích cực phát triển và phổ biến chủ nghĩa Marx ở Pháp, thích nghi với bối cảnh đặc thù của nước Pháp. Các đại hội của PCF thường là nơi đưa ra những phân tích sâu sắc về tình hình quốc tế và trong nước, từ đó vạch ra các chiến lược và sách lược phù hợp. Báo chí của đảng, đặc biệt là Báo L'Humanité, đóng vai trò quan trọng trong việc truyền bá tư tưởng, phân tích chính trị và định hướng dư luận. Trong bối cảnh Chiến tranh Lạnh và Pháp bị cuốn vào cuộc đối đầu ý thức hệ, hoạt động lý luận của PCF càng trở nên cấp thiết để củng cố niềm tin và sự đoàn kết trong đảng, cũng như để phản bác các luận điệu chống cộng. Tuy nhiên, sự phụ thuộc vào Liên Xô và PCF trong một số khía cạnh lý luận cũng đặt ra những hạn chế nhất định. Hệ tư tưởng cộng sản Pháp không ngừng được điều chỉnh để đối phó với những thay đổi trong xã hội và kinh tế, từ đó duy trì sức hút đối với quần chúng.

3.2. Cải tiến Hoạt động tổ chức và xây dựng đội ngũ đảng viên kiên cường

Để duy trì sức mạnh và ảnh hưởng, Đảng Cộng Sản Pháp đã chú trọng đến hoạt động tổ chức và xây dựng đội ngũ đảng viên vững mạnh. Đảng áp dụng nguyên tắc tập trung dân chủ, đảm bảo sự thống nhất ý chí và hành động. Công tác đào tạo cán bộ, đảng viên được quan tâm đặc biệt, nhằm nâng cao trình độ lý luận và năng lực thực tiễn. Francette Lazard, người từng phụ trách công tác đào tạo của PCF từ 1979-1985, đã nhấn mạnh mối quan tâm của ĐCS Pháp đối với công tác đào tạo cán bộ và các chủ đề chính được tập trung giảng dạy qua các thời kỳ [86]. Mặc dù số lượng đảng viên có sự biến động, đặc biệt là sự suy yếu Đảng Cộng Sản Pháp vào cuối giai đoạn, nhưng PCF vẫn giữ được một mạng lưới tổ chức rộng khắp, từ cấp trung ương đến cơ sở. Các tổ chức quần chúng như công đoàn, đoàn thanh niên, hội phụ nữ do PCF lãnh đạo hoặc có ảnh hưởng đã góp phần tập hợp lực lượng, triển khai các hoạt động xã hội và chính trị hiệu quả. Đây là một trong những bí quyết giúp PCF duy trì sự hiện diện mạnh mẽ trong xã hội Pháp 1945-1991, ngay cả trong những thời kỳ khó khăn.

3.3. Đấu tranh nghị trường và các cuộc bầu cử Pháp Giành quyền và tiếng nói

Đảng Cộng Sản Pháp đã tích cực tham gia vào đấu tranh nghị trường và các cuộc bầu cử Pháp, coi đây là kênh quan trọng để giành quyền lực và bảo vệ quyền lợi của nhân dân lao động. Sau chiến tranh, PCF đạt được những thành công đáng kể trong các cuộc bầu cử, có số ghế lớn trong Quốc hội và tham gia vào chính phủ Pháp 1945-1991. Tuy nhiên, vị thế này dần suy giảm do nhiều yếu tố, bao gồm ảnh hưởng của Chiến tranh Lạnh và Pháp cùng sự trỗi dậy của Đảng Xã hội PhápĐảng Gaullist. Dù vậy, PCF vẫn tiếp tục là một tiếng nói quan trọng trong nghị trường, đấu tranh cho các chính sách xã hội tiến bộ, chống lại các chính sách cắt giảm phúc lợi và bảo vệ độc lập dân tộc. Sự tham gia vào các cuộc bầu cử Pháp đã giúp PCF duy trì sự hiện diện trên bản đồ chính trị, đưa ra các quan điểm về kinh tế Pháp và PCF chung sức phát triển, và tạo áp lực lên các chính phủ đương nhiệm. Các nhà lãnh đạo như Maurice Thorez và sau này là Georges Marchais đã đóng vai trò quan trọng trong việc định hướng chiến lược nghị trường của đảng.

IV. Vai trò PCF trong Các Phong trào Bí quyết Dân chủ và Giải phóng Xã hội

Đảng Cộng Sản Pháp không chỉ là một lực lượng chính trị trong nghị trường mà còn là một chủ thể năng động, dẫn dắt nhiều phong trào xã hội quan trọng, từ việc bảo vệ quyền lợi của người lao động đến đấu tranh cho hòa bình và giải phóng dân tộc. Sự tham gia sâu rộng của PCF vào phong trào công nhân Pháp đã giúp định hình các quyền lợi về lao động và phúc lợi xã hội ở Pháp. Đảng đã tiên phong trong các cuộc đình công ở Pháp quy mô lớn, buộc giới chủ và chính phủ phải nhượng bộ. Ngoài ra, PCF còn thể hiện vai trò là lực lượng đi đầu trong cuộc đấu tranh chống lại nguy cơ chiến tranh hạt nhân và ủng hộ các phong trào giải phóng dân tộc trên thế giới, đặc biệt là phong trào giải thuộc địa và PCF có nhiều hoạt động ủng hộ. Luận án của Nguyễn Thị Minh Thảo khẳng định: “ĐCS Pháp đã chứng tỏ là lực lượng đi đầu tất cả các lực lượng dân chủ và yêu nước thời kỳ này trong cuộc đấu tranh chống chủ nghĩa phát xít, bảo vệ tổ quốc, bảo vệ các quyền lợi của GCCN và nhân dân lao động, kiên trì giữ vững nguyên tắc quốc tế vô sản ngay cả trong những thời khắc khó khăn nhất của lịch sử” [Luận án Tiến sĩ Nguyễn Thị Minh Thảo, 2021, Đóng góp mới]. Điều này đã củng cố mạnh mẽ di sản PCF và vai trò của đảng trong việc định hình một xã hội Pháp 1945-1991 nhân văn và công bằng hơn.

4.1. Dẫn dắt Phong trào công nhân Pháp và các cuộc Đình công ở Pháp

Đảng Cộng Sản Pháp là nòng cốt của phong trào công nhân Pháp trong suốt giai đoạn này. Đảng đã tổ chức và lãnh đạo nhiều cuộc đình công ở Pháp quy mô lớn, điển hình là các cuộc bãi công tháng 5-6 năm 1968, thu hút hàng triệu công nhân và sinh viên tham gia [63]. Những cuộc đình công này không chỉ đòi hỏi cải thiện điều kiện làm việc, tăng lương mà còn là sự thể hiện ý chí chính trị, chống lại chính sách của chính phủ và giới chủ tư bản. PCF thông qua các công đoàn liên kết chặt chẽ với mình, đặc biệt là Tổng Liên đoàn Lao động (CGT), đã vận động mạnh mẽ để bảo vệ các quyền lợi thiết yếu của người lao động, như quyền được làm việc, quyền được hưởng bảo hiểm xã hội, và quyền được sống trong điều kiện tốt hơn. Sự tham gia của PCF trong các cuộc đình công ở Pháp đã góp phần quan trọng vào việc hình thành các luật lao động tiến bộ và các chính sách phúc lợi xã hội ở Pháp. Điều này chứng minh rằng Đảng Cộng Sản Pháp không chỉ hoạt động trên nghị trường mà còn trực tiếp tác động đến đời sống của quần chúng.

4.2. PCF với cuộc đấu tranh cho hòa bình và giải phóng dân tộc

Đảng Cộng Sản Pháp luôn là một trong những lực lượng tiên phong trong cuộc đấu tranh vì hòa bình và chống chiến tranh, đặc biệt là trong bối cảnh nguy cơ chiến tranh hạt nhân của Chiến tranh Lạnh và Pháp bị cuốn vào quỹ đạo của các siêu cường. PCF đã tổ chức nhiều cuộc biểu tình, vận động quần chúng chống chạy đua vũ trang, đòi giải trừ quân bị và ủng hộ hợp tác quốc tế. Ngoài ra, Đảng Cộng Sản Pháp còn tích cực ủng hộ các phong trào giải phóng dân tộc trên thế giới, đặc biệt là các nước thuộc địa cũ của Pháp như Việt Nam và Algeria. Mối quan hệ giữa PCF và Đảng Cộng sản Việt Nam trong thời kỳ này là một minh chứng rõ nét cho tinh thần quốc tế vô sản. Sự phản đối của PCF đối với các cuộc chiến tranh thuộc địa của Pháp đã góp phần tạo áp lực lên chính phủ, thúc đẩy quá trình phi thực dân hóa. Giải thuộc địa và PCF là một chủ đề lớn, thể hiện cam kết của đảng đối với các giá trị nhân văn và tự do, góp phần vào đóng góp xã hội PCF trên phạm vi toàn cầu.

4.3. Đóng góp xã hội PCF Nâng cao phúc lợi và quyền lợi người lao động

Trong suốt giai đoạn hoạt động, một trong những ưu tiên hàng đầu của Đảng Cộng Sản Pháp là cải thiện đời sống và nâng cao quyền lợi cho người lao động. Thông qua các chương trình hành động và các dự luật được đề xuất, PCF đã đóng góp quan trọng vào việc xây dựng hệ thống an sinh xã hội toàn diện ở Pháp. Các đóng góp xã hội PCF bao gồm việc vận động cho bảo hiểm y tế toàn dân, lương hưu, trợ cấp thất nghiệp, và các chính sách bảo vệ người lao động. Những nỗ lực này đã góp phần đáng kể vào việc giảm bất bình đẳng, tăng cường công bằng xã hội và cải thiện chất lượng cuộc sống cho hàng triệu người dân Pháp. Dù phải đối mặt với nhiều thách thức từ chủ nghĩa tư bản độc quyền nhà nước và các lực lượng chính trị đối lập, PCF vẫn kiên trì bảo vệ các thành quả xã hội đã đạt được, đồng thời đấu tranh cho những quyền lợi mới, thể hiện vai trò là đại diện trung thành của giai cấp công nhân và nhân dân lao động.

V. Giải mã Sự Suy yếu Đảng Cộng Sản Pháp Di sản Lịch sử từ 1945 1991

Giai đoạn cuối của thế kỷ XX chứng kiến sự suy yếu Đảng Cộng Sản Pháp một cách rõ rệt, đánh dấu kết thúc một thời kỳ ảnh hưởng mạnh mẽ của đảng trong đời sống chính trị Pháp. Nhiều yếu tố đã góp phần vào khủng hoảng PCF, từ những thay đổi trong cục diện quốc tế đến những vấn đề nội tại của đảng. Sự tan rã của Hệ thống xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu và đặc biệt là sự sụp đổ Bức tường Berlin năm 1989, cùng với sự giải tán Liên Xô vào năm 1991, đã giáng một đòn mạnh vào niềm tin và cơ sở lý luận của Đảng Cộng Sản Pháp. Tuy nhiên, không thể phủ nhận những di sản PCF đã để lại, không chỉ trong chính sách xã hội mà còn trong lịch sử cộng sản Pháp và phong trào công nhân. Luận án của Nguyễn Thị Minh Thảo đã chỉ ra rằng: “Cuộc khủng hoảng toàn diện, sâu sắc của CNXH hiện thực từ cuối thập niên 80 của thế kỷ XX đã đẩy PTCSQT bước vào giai đoạn phức tạp nhất trong lịch sử phát triển của mình khiến cho không ít người cho rằng “sự sụp đổ hệ thống XHCN ở Liên Xô - Đông Âu năm 1990 chính là sự cáo chung của CNXH toàn thế giới”” [52, tr.43]. Việc phân tích kỹ lưỡng giai đoạn này giúp chúng ta hiểu rõ hơn về những bài học kinh nghiệm và giá trị còn lại của Đảng Cộng Sản Pháp.

5.1. Khủng hoảng PCF và nguyên nhân suy giảm ảnh hưởng

Từ thập niên 1970 và đặc biệt là 1980, Đảng Cộng Sản Pháp bắt đầu trải qua một giai đoạn khủng hoảng PCF sâu sắc. Số lượng đảng viên giảm sút, kết quả trong các cuộc bầu cử Pháp ngày càng kém khả quan, và sự ảnh hưởng của đảng trong chính phủ Pháp 1945-1991 cũng suy yếu đáng kể. Một trong những nguyên nhân chính là sự thay đổi cơ cấu xã hội của giai cấp công nhân do cách mạng khoa học công nghệ, làm giảm số lượng công nhân công nghiệp truyền thống – lực lượng nòng cốt của đảng. Bên cạnh đó, sự cạnh tranh gay gắt từ Đảng Xã hội Pháp cũng đã thu hút một lượng lớn cử tri và đảng viên truyền thống của PCF. Nhà sử học Roger Martelli đã nhận định rằng PCF đã bỏ lỡ “cơ hội bị bỏ lỡ” vào mùa hè năm 1984 để tăng cường vị thế, khi tỷ lệ phiếu bầu của đảng trong cuộc bầu cử nghị viện châu Âu chỉ đạt 11% so với 20% năm 1978 [92]. Mâu thuẫn nội bộ, sự thiếu linh hoạt trong việc đổi mới hệ tư tưởng cộng sản Pháp và chiến lược cũng là những yếu tố dẫn đến suy yếu Đảng Cộng Sản Pháp.

5.2. Liên Xô và PCF Tác động từ sự tan rã Hệ thống xã hội chủ nghĩa

Mối quan hệ chặt chẽ giữa Liên Xô và PCF trong một thời gian dài đã trở thành cả điểm tựa lẫn gánh nặng cho Đảng Cộng Sản Pháp. Khi Hệ thống xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu sụp đổ và Sụp đổ Bức tường Berlin năm 1989, tiếp theo là sự tan rã của Liên Xô năm 1991, PCF phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng niềm tin và lý luận sâu rộng. Các sự kiện này đã làm suy yếu nghiêm trọng mô hình mà PCF từng coi là lý tưởng, gây hoài nghi về khả năng tồn tại và phát triển của chủ nghĩa Marx ở Pháp và trên thế giới. Nhiều đảng viên đã rời bỏ đảng, trong khi các đối thủ chính trị tận dụng cơ hội để chỉ trích và cô lập PCF. Mặc dù Đảng Cộng Sản Pháp đã cố gắng tự điều chỉnh và tìm kiếm một con đường riêng mang tính “cộng sản chủ nghĩa Pháp”, nhưng ảnh hưởng từ các sự kiện quốc tế này là quá lớn, góp phần quyết định vào suy yếu Đảng Cộng Sản Pháp và làm thay đổi hoàn toàn cục diện lịch sử cộng sản Pháp.

5.3. Di sản PCF và bài học kinh nghiệm cho tương lai Lịch sử cộng sản Pháp

Mặc dù trải qua giai đoạn khủng hoảng PCF và suy giảm ảnh hưởng, Đảng Cộng Sản Pháp đã để lại một di sản PCF phong phú và phức tạp. Đảng đã đóng góp quan trọng vào việc xây dựng hệ thống phúc lợi xã hội, bảo vệ quyền lợi của người lao động và thúc đẩy các giá trị dân chủ, hòa bình trong xã hội Pháp 1945-1991. Những đóng góp xã hội PCF về mặt lập pháp và trong các phong trào quần chúng vẫn còn ý nghĩa cho đến ngày nay. Đối với lịch sử cộng sản Pháp và phong trào cánh tả, kinh nghiệm của PCF cung cấp nhiều bài học quý giá về sự cần thiết của việc đổi mới lý luận, khả năng thích ứng với bối cảnh chính trị - xã hội thay đổi, và tầm quan trọng của việc duy trì mối liên hệ chặt chẽ với quần chúng nhân dân. Sự thất bại trong việc tự làm mới mình một cách triệt để trước những biến động lớn đã dẫn đến suy yếu Đảng Cộng Sản Pháp, nhưng những giá trị cốt lõi và các cuộc đấu tranh của đảng vẫn là một phần không thể thiếu trong bức tranh toàn cảnh về lịch sử nước Pháp hiện đại.

29/09/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

Chương 1 TỔNG QUAN TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU Có thể nói, nghiên cứu về ĐCS Pháp là một đề tài được nhiều học giả, nhiều lãnh tụ cách mạng, nhiều chính đảng trong và ngoài nước Pháp quan tâm. Tuy vậy, có rất ít tài liệu, công trình nghiên cứu về hoạt động của ĐCS Pháp trong khoảng thời gian từ năm 1945 đến năm 1991 được “số hóa” và công bố trên các trang web của ĐCS Pháp, của các trung tâm lưu trữ và thư viện lớn. Đây là trở ngại lớn đối với nghiên cứu sinh trong quá trình tìm kiếm tư liệu, tuy nhiên nghiên cứu sinh vẫn quyết tâm khắc phục khó khăn để tiếp cận nhiều nhất các nguồn tư liệu liên quan đến đề tài. Về công việc sưu tầm và xử lý tài liệu phục vụ nghiên cứu luận án, song song với việc tìm kiếm tư liệu trên các trang web chính thống của ĐCS Pháp, nghiên cứu sinh đã nỗ lực khai thác các ấn phẩm xuất bản ở trong nước và nước ngoài, đồng thời coi đây là nguồn tư liệu trích dẫn ưu tiên hàng đầu.

Trên cơ sở các nguồn tư liệu tiếp cận được, nghiên cứu sinh sắp xếp theo hai nội dung lớn: một là những vấn đề liên quan đến đề tài đã được nghiên cứu và hai là những vấn đề luận án tiếp tục nghiên cứu, cụ thể như sau: 1. NHỮNG VẤN ĐỀ LIÊN QUAN ĐẾN ĐỀ TÀI ĐÃ ĐƯỢC NGHIÊN CỨU 1. Những công trình nghiên cứu liên quan đến tình hình thế giới và lịch sử nước Pháp từ năm 1945 đến năm 1991 Ở nước ngoài, có một số công trình tiêu biểu như sau: Cuốn Lịch sử chủ nghĩa tư bản từ 1500 đến 2000 của chuyên gia nghiên cứu Kinh tế học và Lịch sử kinh tế người Pháp Michel Beaud [2]. Cuốn sách được xuất bản lần đầu tiên năm 1981 và được tái bản nhiều lần, được dịch ra nhiều thứ tiếng.

Đây là công trình nghiên cứu công phu, phân tích sắc sảo về quá trình hình thành, phát triển, sự vận hành của chủ nghĩa tư bản (CNTB) thế giới từ thế kỷ XV đến nửa cuối thế kỷ XX. Cuốn sách cung 8 cấp cho luận án những phân tích sâu về hệ thống tư bản chủ nghĩa (TBCN) thế giới, đặc biệt là những chuyển đổi cấu trúc nền kinh tế của các nước tư bản phát triển (TBPT) Tây Âu và nguồn số liệu thống kê tin cậy và phong phú về sự phát triển của CNTB nói chung và ở Tây Âu nói riêng. Đặc biệt là những nội dung trong chương 6 và chương 7, phần nói về sự phát triển, khủng hoảng và đổi mới của CNTB trong thế kỷ XX. Cuốn Understanding International Conflicts ("Tìm hiểu về xung đột quốc tế") của tác giả Joseph S.

Nye [108]: Chương 5 của cuốn sách với tựa đề The Cold War ("Chiến tranh lạnh") có độ dài hơn 40 trang (từ trang 115 đến trang 156) đề cập đến 3 trường phái quan điểm xung quanh nội hàm Chiến tranh Lạnh để trả lời các câu hỏi: Tại sao trong quan hệ quốc tế lại diễn ra thời kỳ “chiến tranh lạnh”; Mục tiêu, chính sách đối ngoại của Nga và Mỹ qua từng thời kỳ ra sao và nó ảnh hưởng đến cán cân quyền lực thế giới, đặc biệt là tới Tây Âu - một nhân tố chủ chốt trong hệ thống quyền lực quốc tế, như thế nào? Cuốn sách đưa ra cách phân tích các diễn biến lịch sử dưới góc độ của nhà phân tích tư sản dựa trên số lượng lớn dữ kiện lịch sử của thời kỳ này. Cuốn Sác-lơ Đờ Gôn (Charles De Gaulle) của tác giả Pierre Miquel [34] đã khắc họa chân dung Charles De Gaulle từ anh thanh niên đầy tham vọng tới vị tướng tài ba và vị Tổng thống có ảnh hưởng lớn nhất đối với lịch sử nước Pháp trong thế kỷ XX. Cuốn sách cung cấp nguồn dữ liệu tin cậy và phong phú về sự vận động của đời sống chính trị nước Pháp thời kỳ từ Chiến tranh thế giới thứ Hai đến cuối thập kỷ 60 thế kỷ XX, đặc biệt là sự ra đời của Nền Cộng hòa thứ Năm và những dấu ấn của Chính quyền De Gaulle đối với nền chính trị Pháp. Ngoài ra phải kể đến một số công trình nghiên cứu khác có liên quan đến nội dung nghiên cứu được luận án tham khảo như: cuốn Lịch sử quan hệ quốc tế của hai tác giả người Nga Bogaturov Aleksey Demosfenovich và Averkov Viktor Vicktorovich [3]; cuốn Trật tự thế giới mới thứ hai - Những 9 vấn đề đại - chính trị nan giải của tác giả Nhicolai Zlobin [60]; cuốn La Guerre d’Algérie et les Francais ("Chiến tranh Algérie và những người Pháp") của tác giả Jean-Pierre Rioux [99]; … Ở trong nước, có một số công trình tiêu biểu sau: Cuốn Lịch sử thế giới hiện đại (1917-1995) (tái bản lần thứ 9) của tác giả Nguyễn Anh Thái (chủ biên) [45] được sử dụng như một nguồn tài liệu khung cho luận án để nghiên cứu về bối cảnh lịch sử thế giới từ năm 1917 đến năm 1995, trong đó đặc biệt là giai đoạn từ năm 1945 đến năm 1995.

Tác phẩm cung cấp những thông tin khái quát nhất, những dẫn chứng tiêu biểu nhất về lịch sử thế giới thời kỳ hiện đại. Đặc biệt, các nội dung ở chương VI về PTCS,CNQT từ năm 1917 đến năm 1945 và chương XVII nói về PTCS,CNQT từ năm 1945 đến năm 1995 được luận án sử dụng như là nguồn tài liệu tra cứu quan trọng trong nghiên cứu và phân tích bối cảnh khu vực và quốc tế. Cuốn Lịch sử quan hệ đối ngoại Việt Nam 1940-2010 (tái bản lần thứ nhất) của tác giả Vũ Dương Ninh [36] trình bày những nét cơ bản về đường lối, chính sách đối ngoại và các diễn biến chính trong quan hệ đối ngoại của Đảng và Nhà nước Việt Nam trên cơ sở phân tích bối cảnh quốc tế và trong nước của từng thời kỳ. Luận án sử dụng tài liệu này để làm sâu sắc thêm các phân tích về bối cảnh quốc tế, tình hình cuộc chiến tranh chống thực dân, đế quốc của của Đảng và Nhân dân Việt Nam và về mối quan hệ truyền thống, hữu nghị giữa hai ĐCS và nhân dân hai nước Pháp và Việt Nam.

Ngoài ra còn phải kể đến một số công trình nghiên cứu như: cuốn Lịch sử quan hệ quốc tế từ 1917 đến 1945 của tác giả Lê Văn Quang [39], cuốn Địa - Chính trị thế giới của các tác giả Nguyễn Thị Quế và Ngô Thúy Hiền [42], cuốn Cộng hòa Pháp - bức tranh toàn cảnh của tác giả Nguyễn Quang Chiến [4],… 10 1. Những công trình nghiên cứu liên quan đến phong trào cộng sản, công nhân quốc tế, phong trào cộng sản, công nhân các nước tư bản Tây Âu. Ở nước ngoài: Liên quan đến PTCS,CNQT thời kỳ này trước hết phải kể đến Bộ sách gồm 8 tập với tiêu đề Phong trào công nhân quốc tế - Những vấn đề lịch sử và lý luận được Nxb Chính trị quốc gia biên soạn từ nguyên gốc bản tiếng Nga do Nxb Tư tưởng (Mátxcơva) xuất bản trong những năm 70-80 của thế kỷ XX. Đây là công trình nghiên cứu công phu của các nhà nghiên cứu lịch sử Liên Xô, đứng đầu là Tiến sĩ X.

Bộ sách khái quát về lịch sử PTCNQT, nghiên cứu một cách hệ thống cuộc đấu tranh cách mạng của GCCN và PTCSQT từ cuối thế kỷ XIX đến đầu thập niên 80 của thế kỷ XX. Bộ sách là một trong những cơ sở cung cấp thông tin, dữ liệu về bối cảnh quốc tế nói chung và bối cảnh châu Âu nói riêng, đặc biệt là những ảnh hưởng của cách mạng Nga và công cuộc xây dựng CNXH ở Liên Xô và Đông Âu đến sự vận động của PTCS ở Tây Âu trong thế kỷ XX. Đây là nguồn tài liệu rất quan trọng được luận án sử dụng trong nghiên cứu, đặc biệt là về quá trình phát triển của PTCS,CN Tây Âu, những ảnh hưởng của ĐCS Liên Xô và công cuộc xây dựng CNXH ở Liên Xô đến PTCS Tây Âu nói chung và ĐCS Pháp nói riêng cũng như trong trích dẫn các dữ liệu thông sử và các số liệu liên quan đến ĐCS Pháp và PTCN Pháp từ sau Chiến tranh thế giới thứ Hai đến cuối thập niên 70 của thế kỷ XX. Tác phẩm Les grèves en France en mai - juin 1968 ("Các cuộc bãi công ở Pháp trong tháng Năm và tháng Sáu 1968") của tác giả Bruno Astarian do Nxb Échanges et Mouvement ấn hành năm 2003 [63]là nguồn tài liệu phong phú, chi tiết về một số cuộc biểu tình tiêu biểu tại một số nhà máy (như Pentecôte, Renault-Flins, Peugeot-Sochaux,…) trong thời kỳ cao trào đấu tranh của nhân dân Pháp năm 1968 với những số liệu và chi tiết chân thực tái 11 hiện lại bức tranh về cuộc đấu tranh của công nhân và người lao động Pháp thời kỳ này.

Ngoài ra còn có một số công trình nghiên cứu và bài viết có liên quan đến PTCS,CN Pháp như: cuốn Fils du peuple ("Những người con của nhân dân") của Maurice Thorez [102]; cuốn Maisons rouges. Les partis communistes francais et italien de la Libération à nos jours (“Những ngôi nhà đỏ. Các đảng cộng sản Pháp và Italia từ thời kỳ Giải phóng đến nay”) của tác giả Marc Lazar [88]; bài viết Le Parti communiste français depuis la chute du Mur de Berlin: agonie ou mutation? (“ĐCS Pháp từ khi bức tường Berlin sụp đổ: suy tàn hay chuyển đổi?”) của Stéphane Courtois đăng trên tạp chí Problèmes politiques et sociaux (“Những vấn đề chính trị và xã hội”) số 830- 831/1999 [73]; bài viết 1968: chronologie des évènements ("1968: biên niên các sự kiện") của tác giả Nicolas Devers-Dreyfus đăng trên Báo L'Humanité (“Nhân đạo”) số ra ngày 20/9/2008 [75]; bài Mai 68: quelle fut l'ampleur de la grève ouvrière? Le face à face ("Tháng Năm 68: quy mô của cuộc bãi công của công nhân như thế nào? Phỏng vấn trực tiếp") của tác giả Juliette Loir đăng trên Báo L'Humanité (“Nhân đạo”) số ra ngày 3/5/2008 [89]; bài Henri Martin, militant de la libération humaine ("Henri Martin, người chiến sĩ đấu tranh cho giải phóng nhân loại") của Alain Ruscio, đăng trên Báo L'Humanité (“Nhân đạo”) ngày 18/02/2015 [162]; Bài trả lời phỏng vấn của Ông Pierre Zarka, Ủy viên Bộ Chính trị ĐCS Pháp, Giám đốc Báo L'Humanité (“Nhân đạo”), đăng trên Báo Le Figaro ngày 20/4/1996 [105]; bài phỏng vấn ông Roger Martelli về cuốn sách L’empreinte communiste dans la société francaise (1920-2010) (“Dấu ấn cộng sản trong xã hội Pháp (1920-2010)”) do Marco Di Marggio thực hiện, đăng trên tạp chí Cahiers d’histoire.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ