Chương I: Tổng quan về cơ chế công nhận và cho thi hành quyết định của trọng tài nước ngoài Chương II: Cơ chế công nhận và cho thi hành quyết định của trọng tài nước ngoài tại Việt Nam và hướng hoàn thiện. 4 Chƣơng 1: TỔNG QUAN VỀ CƠ CHẾ CÔNG NHẬN VÀ CHO THI HÀNH QUYẾT ĐỊNH CỦA TRỌNG TÀI NƢỚC NGOÀI 1.1 Khái niệm công nhận và cho thi hành quyết định của trọng tài nƣớc ngoài 1.1 Khái niệm quyết định của trọng tài nước ngoài Trong thời đại toàn cầu hóa hiện nay, các quan hệ giao lưu kinh tế, văn hóa giữa các quốc gia trên thế giới đang ngày càng phát triển, đặc biệt là các hoạt động thương mại quốc tế và trong quá trình hoạt động, các tranh chấp thương mại thường xảy ra và để giải quyết các tranh chấp này, trong thực tiễn cũng có nhiều phương thức để giải quyết. Trong những năm gần đây, các chủ thể tham gia quan hệ thương mại, đặc biệt trong lĩnh vực thương mại có yếu tố nước ngoài, các bên thường lựa chọn phương thức giải quyết tranh chấp thương mại bằng Trọng tài, bởi tính phù hợp của nó trong các quan hệ thương mại “tư” giữa các thương nhân. So với Tòa án, phương thức giải quyết tranh chấp bằng trọng tài có nhiều ưu điểm2 như: nhanh chóng; mềm dẻo, linh hoạt; đảm bảo bí mật kinh doanh; được công nhận và thi hành cao, đặc biệt đối với các quốc gia là thành viên của Công ước về công nhận và thi hành quyết định của trọng tài nước ngoài được ký kết tại New York ngày 10/6/1958 (Công ước New York 1958)…Trọng tài là một phương thức giải quyết tranh chấp thương mại mang tính tài phán, tuy nhiên, tính tài phán của Trọng tài thương mại khác với của Tòa án quốc gia vì xét về nội hàm của hai cơ quan tài phán này là khác nhau.
“Không giống như Tòa án quốc gia, không có Hội đồng Trọng tài cố định để giải quyết tranh chấp thương mại mà ở đó cùng có một số trọng tài viên nhất định giải quyết nhiều vụ. Trọng tài là một phương thức giải quyết tranh chấp tư, dựa trên thỏa thuận giữa các bên”3. Tuy nhiên, cũng giống như việc 2 Về vấn đề này đã có nhiều tài liệu đề cập và phân tích chi tiết. Do vậy, trong khóa luận tác giả chỉ xin liệt kê mà không phân tích.
3 Trung tâm thương mại quốc tế UNCTAD CNUCED – Trung tâm Trọng tài quốc tế Việt Nam, “Trọng tài và các phương thức giải quyết tranh chấp lựa chọn, Giải quyết các tranh chấp thương mại như thế nào?”, 2003, tr.65 5 giải quyết tranh chấp bằng con đường Tòa án, vấn đề đặt ra là làm sao để thực thi được các quyết định giải quyết tranh chấp của Trọng tài một cách triệt để, khi mà quyết định đó phải thi hành ở một quốc gia không phải quốc gia mà Trọng tài đã ra quyết định hoặc quốc gia mà Trọng tài mang quốc tịch. Điều này đặt ra nhu cầu về công nhận và cho thi hành quyết định của trọng tài nước ngoài trong bối cảnh của sự phát triển các quan hệ kinh tế quốc tế hiện nay. Các quốc gia trên thế giới một mặt ghi nhận các quy định về công nhận và cho thi hành quyết định của trọng tài nước ngoài trong pháp luật nước mình, mặt khác đã tham gia ký kết nhiều điều ước quốc tế song phương và đa phương về vấn đề này như: Công ước liên Mỹ về trọng tài thương mại quốc tế được ký kết tại Panama ngày 30/01/1975, Công ước châu Âu về trọng tài thương mại được ký kết tại Geneve ngày 21/4/1961, Công ước Ả Rập được ký kết tại Amman ngày 14/4/1987, Công ước về công nhận và cho thi hành quyết định của trọng tài nước ngoài được ký kết tại New York ngày 10/6/1958. Nhận thức được tầm quan trọng của việc quy định về chế định công nhận và cho thi hành quyết định của trọng tài nước ngoài, những năm vừa qua, Nhà nước Việt Nam đã tăng cường ký kết các Hiệp định tương trợ tư pháp với các quốc gia khác và trong các Hiệp định đó đều có ghi nhận vấn đề này4.
Ngày 28 tháng 7 năm 1995, Chủ tịch nước đã ban hành Quyết định số 453/QĐ-CTN gia nhập Công ước New York 1958, đánh dấu một bước quan trọng đối với chế định công nhận và cho thi hành quyết định của trọng tài nước ngoài tại Việt Nam. Sau đó không lâu, vào ngày 14 tháng 9 năm 1995 Ủy ban thường trực Quốc hội khóa IX đã thông qua Pháp lệnh công nhận và cho thi hành quyết định của trọng tài nước ngoài, Pháp lệnh đã nhận góp một phần quan trọng ban đầu vào việc hoàn thiện môi trường pháp lý về vấn đề này cho pháp luật Việt Nam. Ngày 15/6/2004, Bộ luật tố tụng dân sự đã được Quốc hội khóa XI thông qua tại kỳ họp thứ năm đã pháp điển hóa pháp các nội dung của Pháp lệnh trên trong 4 Hiệp định tương trợ tư pháp và pháp lý về các vấn đề dân sự và hình sự giữa nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Nga (ký ngày 25/8/1987), Hiệp định tương trợ tư pháp về dân sự và hình sự giữa nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Cộng hòa dân chủ nhân dân Lào (ký ngày 06/7/1998), Hiệp định tương trợ tư pháp về các vấn đề dân sự và hình sự giữa nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Cộng hòa nhân dân Trung Hoa (ký ngày 19/10/1998). 6 phần thứ sáu của Bộ luật.
Ngoài ra, ngày 17/6/2010, Quốc Hội đã ban hành Luật Trọng tài thương mại (Luật TTTM 2010) đã hoàn thiện thêm hệ thống pháp luật Việt Nam về Trọng tài thương mại nói chung và bổ sung vào chế định công nhận và cho thi hành quyết định của trọng tài nước ngoài về thi hành phán quyết của trọng tài nước ngoài nói riêng. Những nỗ lực hoàn thiện pháp luật trên của Nhà nước Việt Nam đã tạo ra một môi trường pháp lý thuận lợi cho phát triển kinh tế quốc tế trong quá trình hội nhập và là một trong những bước tiến về mặt pháp luật. Tuy nhiên, sau một khoảng thời gian áp dụng vào thực tiễn, thì các quy định này vẫn còn một số vấn đề chưa thống nhất với Công ước New York 1958 và tồn tại một số bất cập như: Thứ nhất, trong các quy định của Bộ luật tố tụng dân sự chưa xác định rõ loại quyết định nào của trọng tài nước ngoài được xem xét công nhận và cho thi hành tại Việt Nam. Công ước New York quy định: “Công ước này áp dụng đối với việc công nhận và cho thi hành các quyết định trọng tài được ban hành tại lãnh thổ của một Quốc gia khác với Quốc gia nơi có yêu cầu công nhận và cho thi hành quyết định trọng tài đó, xuất phát từ các tranh chấp giữa các thể nhân hay pháp nhân.
Công ước còn được áp dụng cho những quyết định trọng tài không được coi là quyết định trong nước tại Quốc gia nơi việc công nhận và cho thi hành chúng được yêu cầu”5. Như vậy, cách xác định quyết định của trọng tài nước ngoài sẽ dựa vào hai quy tắc: (i) các quyết định trọng tài được ban hành tại lãnh thổ của một Quốc gia khác với Quốc gia nơi có yêu cầu công nhận và cho thi hành quyết định trọng tài đó hoặc những quyết định trọng tài không được coi là quyết định trong nước tại Quốc gia nơi việc công nhận và cho thi hành chúng được yêu cầu; (ii) quyết định đó là quyết định giải quyết các tranh chấp phát sinh giữa các thể nhân hay pháp nhân. 5 ĐIều I Công ước New York 1958 7 Công ước New York đã xác định quyết định của Trọng tài dựa trên cơ sở kết hợp cả tiêu chí “quốc tịch” của Trọng tài và tiêu chí “lãnh thổ” nơi quyết định Trọng tài được ban hành6. Tiêu chí “lãnh thổ” quy định rằng, nếu một quyết định của trọng tài được tuyên không phải tại quốc gia có yêu cầu công nhận và cho thi hành quyết định đó, bất kể là trọng tài của nước nào, thì đó là quyết định của trọng tài nước ngoài.
Tiêu chí “quốc tịch” của Trọng tài được hiểu là, một quyết định được tuyên trong lãnh thổ nước có yêu cầu công nhận và cho thi hành nhưng pháp luật nước đó không coi đó là quyết định của trọng tài trong nước, thì đó là quyết định của trọng tài nước ngoài. Ngoài ra, cách xác định quyết định của trọng tài nước ngoài còn kết hợp với yếu tố “tư cách chủ thể của các bên tranh chấp”. Theo Công ước, chỉ các tranh chấp giữa các cá nhân hay pháp nhân mới là các tranh chấp thuộc đối tượng của Công ước…”. Vì thế, những tranh chấp giữa các bên mà trong đó một bên không phải là cá nhân hoặc pháp nhân sẽ không phải là các tranh chấp thuộc diện xem xét của Công ước”7.
Hiện tại, khác với Công ước New York 1958, pháp luật Việt Nam sử dụng hai thuật ngữ “Phán quyết của trọng tài nước ngoài” và “Quyết định của trọng tài nước ngoài”. Trước khi Luật TTTM 2010 có hiệu lực, thì khái niệm “quyết định của trọng tài nước ngoài” được xác định dựa vào quy định tại Bộ luật tố tụng dân sự. Khoản 2, Điều 342 BLTTDS quy định: “Quyết định của trọng tài nước ngoài là quyết định được tuyên ở ngoài lãnh thổ Việt Nam hoặc trong lãnh thổ Việt Nam của Trọng tài nước ngoài do các bên thỏa thuận lựa chọn để giải quyết tranh chấp phát sinh từ các quan hệ pháp luật kinh doanh, thương mại, lao động”. Quy định này đã tồn tại trong Điều 1 Pháp lệnh Công nhận và thi hành quyết định của trọng tài nước ngoài năm 1995, “Quyết định của trọng tài nước ngoài” được hiểu là quyết định được tuyên ở ngoài lãnh thổ Việt Nam của Trọng tài do các bên thoả thuận lựa chọn để giải quyết tranh chấp phát sinh từ 6 Viện Khoa học xét xử- Tòa án nhân dân tối cao- Chuyên đề “Pháp luật về công nhận và cho thi hành tại Việt Nam Bản án, Quyết định dân sự của Tòa án nước ngoài, quyết định của trọng tài nước ngoài”, số 4/2009,tr 6.
7 Nguyễn Trung Tín, “Về công nhận và cho thi hành quyết định của trọng tài nước ngoài theo Công ước Niu OÓC năm 1958”, Tạp chí Nhà Nước và pháp luật, số 5/2002, tr.26 8 các quan hệ pháp luật thương mại. “Quyết định của trọng tài nước ngoài” còn bao gồm quyết định của Trọng tài được tuyên tại lãnh thổ Việt Nam, nhưng không do Trọng tài Việt Nam tuyên.