CHƯƠNG 1: CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ BẤT BÌNH ĐẲNG THU NHẬP 1.1 Khái niệm và đo lường bất bình đẳng thu nhập 1. Khái niệm về bất bình đẳng thu nhập: Bất bình đẳng là sự không bình đẳng, không ngang bằng nhau về các cơ hội hoặc các lợi ích đối với những cá nhân khác nhau trong một nhóm xã hội hoặc trong nhiều nhóm xã hội. Bất bình đẳng có thể tồn tại trong nhiều lĩnh vực khác nhau như thu nhập, sự giàu có, sức khỏe, dinh dưỡng, … Thu nhập là khoản của cải thường được tính thành tiền mà một cá nhân, doanh nghiệp hoặc một nền kinh tế nhận được trong một khoảng thời gian nhất định từ công việc, dịch vụ hoặc hoạt động nào đó. Nó có thể gồm các khoản như tiền lương, tiền công, tiền cho thuê tài sản, lợi nhuận kinh doanh.
Thu nhập là yếu tố quyết định chính đến chất lượng cuộc sống, ảnh hưởng đến sức khỏe và hạnh phúc của các cá nhân và gia đình, và thay đổi theo các yếu tố xã hội như giới tính, tuổi tác, chủng tộc hoặc dân tộc. Bất bình đẳng thu nhập được hiểu là cách thức phân bổ thu nhập không đồng đều giữa các cá nhân, hộ gia đình, nhóm dân cư, tầng lớp xã hội hoặc quốc gia. Phân phối càng ít bình đẳng thì bất bình đẳng thu nhập càng cao. Bất bình đẳng thu nhập là một khía cạnh chính của phân tầng xã hội và giai cấp xã hội.
Nó ảnh hưởng và bị ảnh hưởng bởi nhiều hình thức bất bình đẳng khác, chẳng hạn như bất bình đẳng về của cải, quyền lực chính trị và địa vị xã hội. Các nghiên cứu về bất bình đẳng thu nhập giúp chỉ ra sự chênh lệch về thu nhập giữa các bộ phận dân cư khác nhau. Khi phân tích bất bình đẳng thu nhập, các nhà nghiên cứu thường nghiên cứu sự phân bổ dựa trên giới tính, dân tộc, vị trí địa lý hoặc nghề nghiệp,. Chỉ số Gini là một cách phổ biến để so sánh sự bất bình đẳng về thu nhập trên toàn cầu.
Đo lường bất bình đẳng thu nhập Các nhà kinh tế sử dụng nhiều thước đo khác nhau để đo lường bất bình đẳng thu nhập. Các biện pháp được sử dụng phổ biến nhất là đường cong Lorenz, hệ số Gini, hệ số Theil. Đường cong Lorenz 4 Đường cong Lorenz là một đồ thị dùng để biểu diễn mức độ bất bình đẳng trong phân phối. Nó được phát triển bởi nhà kinh tế học người Mỹ Max Otto Lorenz (1880- 1959) vào năm 1905 để mô tả về tình trạng phân phối thu nhập.
Để xây dựng đường cong Lorenz, trước hết cần thu thập và sắp xếp thu nhập của các cá nhân trong xã hội sắp xếp theo thứ tự từ những người nghèo nhất đến những người giàu nhất. Sau đó tổng dân số được phân chia thành các nhóm có giá trị thu nhập tương ứng. Việc sắp xếp theo thứ tự những người nghèo nhất đến giàu nhất trong xã hội sẽ đảm bảo phần thu nhập tương ứng cho người nghèo nhất là thu nhập thấp nhất và ngược lại. Bước thứ ba là xếp các phân vị dân cư này dọc theo cạnh đáy, và phần trăm thu nhập tương ứng của các nhóm đó vào cạnh bên của hình vuông Lorenz.
Cuối cùng, nối các điểm kết hợp giữa phần trăm cộng dồn dân số và phần trăm cộng dồn thu nhập, chúng ta sẽ có được đồ thị về đường Lorenz. Đường cong Lorenz được mô phỏng trên hệ trục toạ độ có trục tung thể hiện tỷ lệ % cộng dồn thu nhập, trục hoành thể hiện % cộng dồn dân số. Đường bình đẳng tuyệt đối hợp với trục hoành một góc 450. Mỗi điểm trên đường này thể hiện tỷ lệ phần trăm dân số đúng bằng tỷ lệ phần trăm thu nhập.
Đường bất bình đẳng tuyệt đối là đường bao ngoài bên dưới, gồm đường song song với trục tung bên phải và trục hoành, mỗi điểm trên đường này thể hiện tỷ lệ phần trăm số hộ gia đình không có thu nhập hoặc tỷ lệ phần trăm của hộ gia đình chiếm toàn bộ tổng thu nhập. 5 Trong trường hợp phân phối thực tế trường đường 450 thì thu nhập được phân phối bình quân đầu người (phân phối tuyệt đối bình đẳng). Ngược lại, đường phân phối thực tế trùng với đường tạo bởi trục hoành và đường song song với trục tung ở phía bên phải thì đó là thái cực bất công hoàn toàn (bất bình đẳng tuyệt đối). Khi đó toàn bộ thu nhập quốc dân chỉ nằm trong tay một cá nhân.
Độ mở của đường phân phối thực tế so với đường 450 cho thấy mức độ bất bình đẳng về phân phối thu nhập. Thông thường, độ mở càng lớn thì đường cong Lorenz khi đó mô tả phương thức phân phối thu nhập có xu hướng bất bình đẳng hơn so với những đường cong Lorenz có độ mở nhỏ hơn. Tuy nhiên, điều kết luận trên không phải lúc nào cũng chính xác. Phương pháp đường cong Lorenz có hai hạn chế lớn khi đo mức độ bất bình đẳng trong phân phối thu nhập.
Thứ nhất, phương pháp này không phân biệt sự khác nhau về mức độ bất bình đẳng trong trường hợp các đường cong Lorenz cắt nhau. Thứ hai, mặc dù phương pháp đường cong Lorenz đơn giản, dễ thực hiện, nhưng là phương pháp trực giác, mà chưa đưa ra được thước đo cụ thể để lượng hoá mức độ bất bình đẳng. Phương pháp hệ số Gini Phương pháp hệ số Gini được Corrado Gini (1884- 1965) đưa ra vào năm 1913 cho phép lượng hoá mức độ bất bình đẳng trong phân phối thu nhập xã hội. Dựa trên phương pháp đường cong Lorenz, Gini đưa ra hệ số phản ánh mức độ tập trung thu nhập để đo lường mức độ bất bình đẳng bằng cách xác định tỷ lệ giữa hai phần diện tích giới hạn giữa đường 450 và đường cong Lorenz với phần diện tích nằm dưới đường 450 gọi là hệ số Gini Hệ số Gini có giá trị cáo nhất bằng 1 (bất công bằng tuyệt đối) và giá trị thất nhất bằng 0 (công bằng tuyệt đối).Theo Ngân hàng Thế giới (WB), hệ số Gini của các quốc gia có mức thu nhập thấp, hệ số Gini thường ở trong khoảng từ 0.5; còn ở các quốc gia thu nhập cao thì từ 0.
Hệ số Gini khắc phục được hạn chế của đường Lorenz là hệ số này đã lượng hóa được mức độ bất bình đẳng trong phân phối thu nhập. Nó cho phép so sánh mức độ bất 6 bình đẳng trong phân phối thu nhập giữa các quốc gia, khu vực và vùng. Tuy nhiên, Gini cũng có nhược điểm là trong trường hợp sau khi tính toán, giá trị của hệ số Gini của hai quốc gia là như nhau nhưng độ phân bổ các nhóm dân cư có mức thu nhập khác nhau không giống nhau, điều này luôn xảy ra khi hai đường cong Lorenz cắt nhau. Như vậy trong trường hợp này hệ số Gini không phản ánh hết tình trạng phân phối thu nhập giữa hai quốc gia.
Phương pháp hệ số Theil: Chỉ số Theil là một thước đo về sự bất bình đẳng hay được nhắc đến do nhà kinh tế lượng người Hà Lan H. Chỉ số này được xây dựng bắt nguồn từ chỉ số Entropy tổng quát, một chỉ số cho phép đo lường bất bình đẳng thu nhập/tiêu dùng, được xác định bằng đẳng thức Tham số a phản ánh trọng số được gắn cho khoảng cách về thu nhập giữa các nhóm khác nhau trong phân phối thu nhập và có thể nhận bất kì một giá trị nào. Khi a nhận giá trị thấp thì GE nhạy cảm hơn với những thay đổi ở đuôi trái của phân phối thu nhập. Khi α nhận giá trị cao thì GE nhạy cảm hơn với những thay đổi ở đuôi phải của phân phối thu nhập.
Giá trị của thước đo GE chạy từ 0 đến vô cùng. Trong đó 0 thể hiện sự phân phối bình đẳng tuyệt đối và giá trị cao hơn của GE thể hiện mức độ bất bình đẳng lớn hơn. Theo quy tắc của l'Hopital, thước đo GE với tham số 0 và 1 trở thành hai thước đo của Theil về bất bình đẳng là chỉ số Theil L và chỉ số Theil T. Chỉ số Theil L được xác định theo công thức sau: 7 Và chỉ số Theil T được xác định theo công thức sau: Chỉ số Theil L biến động từ 0 (bình đẳng tuyệt đối) đến vô cùng (bất bình đẳng tuyệt đối), chỉ số Theil T biến động từ 0 (bình đẳng tuyệt đối) đến Ln(N) (bất bình đẳng tuyệt đối).
Tuy nhiên, trong thực tế, chỉ số Theil ít khi lớn hơn 1. Mặc dù đây là hai chỉ số cho phép đo lường bất bình đẳng trong phân phối thu nhập nhưng chỉ số Theil L được sử dụng phổ biến vì nó nhạy cảm hơn so với chỉ số Theil T đối với sự bất bình đẳng ở phần thấp trong đồ thị phân phối thu nhập. Chỉ số Theil càng lớn thì sự bất bình đẳng trong phân phối thu nhập càng cao, cho thấy rõ sự phân bố chi tiêu giữa người nghèo. Chính vì vậy, khi sử dụng chỉ số Theil có hai lợi thế là: - Làm tăng trọng số của những người có thu nhập thấp; - Cho phép phân tách sự bất bình đẳng chung thành bất bình đẳng trong từng nhóm nhỏ.
Nói một cách chính xác thì chỉ số Theil quốc gia là bình quân gia quyền của các chỉ số của các phân nhóm, với quyền số là tỉ trọng số người có trong mỗi phân nhóm trong tổng dân số. Ngoài đường cong Lorenz, hệ số Theil, hệ số Gini, còn có những công cụ khác để đo lường mức độ bất bình đẳng trong phân phối thu nhập giữa các nhóm dân cư ví dụ như tỷ lệ về thu nhập của nhóm dân cư có thu nhập cao nhất và thấp nhất. Nguyên nhân dẫn đến bất bình đẳng thu nhập Từ trước đến nay, quá trình phân phối thu nhập quốc dân luôn là vấn đề được các nhà nghiên cứu quan tâm, thúc đẩy việc bóc tách thị trường và các nhân tố sản xuất, từ 8 đó đánh giá nguyên nhân gây ra tình trạng bất bình đẳng thu nhập, khoảng cách giàu nghèo. Nhiều nghiên cứu đã được xây dựng để giải thích thu nhập của một cá nhân được quyết định như thế nào, phụ thuộc vào những yếu tố nào: World Bank (2016) cho thấy có một vài lý do chính cho sự bất bình đẳng thu nhập bao gồm: (i) không bình đẳng về cơ hội, (ii) không bình đẳng về việc làm, (iii) sự tập trung của cải cao, và (iv) khả năng phục hồi thấp.