Chương 1 đã trình bày tổng quan về đề tài, lý do hình thành đề tài, câu hỏi nghiên cứu, mục đích nghiên cứu và ý nghĩa thực tiễn của đề tài; Trong chương 2 này sẽ giới thiệu về (1) các khái niệm lý thuyết mà đề tài nghiên cứu, (2) cơ sở lý thuyết và lập luận giả thuyết nghiên cứu, (3) mô hình nghiên cứu. Lãnh đạo Lãnh đạo là một trong những chủ đề nghiên cứu có nguồn gốc lâu đời và thu hút được nhiều nhất sự quan tâm trên thế giới, Bass (1990) cho rằng, nguồn gốc hình thành nên khái niệm lãnh đạo xuất phát từ nhu cầu nghiên cứu các thủ lĩnh, người đứng đầu các lực lượng của đối thủ trong các cuộc giao tranh ngay ở thời đại bắt đầu xuất hiện nền văn minh của con người. Hầu hết mọi người đều được biết đến những lãnh đạo vĩ đại của nhân loại trong quá khứ, như: Moses trong cựu ước của kinh thánh, Napoleon những năm 1700, Abraham Lincoln những năm 1980 và Winston Churchill vào giữa thập niên 1990, những nhà lãnh đạo tài ba đã làm thay đổi lịch sử thế giới đã khẳng định sự cần thiết và tầm ảnh hưởng của người lãnh đạo. Trong thời kỳ hiện đại ngày nay khi mà khoa học công nghệ đang ngày càng phát triển, những lãnh đạo vĩ đại càng trở lên quan trọng và có tầm ảnh hưởng lớn hơn.
Phần này của đề tài trình bày tổng quan về sự phát triển của các khái niệm lãnh đạo. Những định nghĩa, mô tả và phân tích đầu tiên về khái niệm lãnh đạo bới các nhà khoa học. Các lý thuyết lãnh đạo chính đã được tiến hành nghiên cứu, thảo luận, và đi đến một hướng tiếp cận lý thuyết lãnh đạo mới. Phong cách lãnh đạo là một khái niệm động, thay đổi theo thời gian và rất phức tạp, do đó dù đây là thuật ngữ được sử dụng rộng rãi và phổ biến với hơn 40.000 bài viết và nghiên cứu về chủ đề này nhưng vẫn không tìm được một sự thống nhất chung về định nghĩa.
Nhưng có thể đúc kết rằng sự thành công hay thất bại của một quốc 8 gia, của các tổ chức về: tôn giáo, lợi nhuận hay phi lợi nhuận, công cộng hay tư nhân… là do có được một lãnh đạo tốt hay không. Đúc kết của McNamara (1992, 2009) cho rằng việc không thể đưa ra một định nghĩa chung được chấp nhận cho khái niệm này là bởi khái niệm lãnh đạo giống như một con voi lớn trong khi mỗi người đứng xung quanh nó chỉ có được một góc nhìn cá nhân, dù mỗi người đều đoan chắc về cách nhìn của mình. Còn theo Bennis (1999) lãnh đạo giống như cái đẹp, rất khó để định nghĩa nhưng rất dễ để nhận ra. − Burns, trong quyển sách nổi tiếng của mình về lãnh đạo (1978) đã tổng kết rằng, lãnh đạo là một trong những hiện tượng được quan sát nhiều nhất nhưng cũng khó hiểu nhất.
− Yukl (1989) cho rằng “các nhà nghiên cứu thường định nghĩa lãnh đạo theo quan điểm cá nhân của họ và ở các khía cạnh của hiện tượng mà họ quan tâm nhất” − Northhouse (2001) kết luận rằng mặc dù có rất nhiều các bài viết về chủ đề này, khái niệm lãnh đạo vẫn thực sự là một thách thức lớn đối với các học giả và các nhà nghiên cứu quan tâm tìm hiểu bản chất của lãnh đạo. Đó thực sự là một hiện tượng có giá trị cao và rất phức tạp. − Sorenson (2002) chỉ ra rằng sổ tay lãnh đạo của Stogdill, xuất bản lần đầu vào năm 1974 đã liệt kê 4725 nghiên cứu và 189 trang tài liệu tham khảo về lãnh đạo, nhưng chính Stogdill cũng đã kết luận, sự tích tụ vô tận của dữ liệu thực nghiệm đã không đúc kết được sự hiểu biết tổng quát về lãnh đạo. Truy về nguồn gốc của khái niệm, thuật ngữ lãnh đạo có nguồn gốc Anglo – Saxon với nghĩa là người dẫn đường, đưa ra định hướng.
Trên cơ sở đó, lãnh đạo có hàm ý là “một người có khả năng chỉ ra cách thức cho người khác thực hiện công việc”. Lãnh đạo do đó có thể được định nghĩa phổ quát là: một nghệ thuật hay quá trình mà ở đó một thành viên của một nhóm hay tổ chức thuyết phục, truyền cảm hứng, ảnh hưởng đến thái độ và hành vi của người khác và chỉ dẫn họ hành động để từ đó mọi thành viên của tổ chức làm việc một cách tự nguyện, sẵn sàng hợp tác và nhiệt 9 tình hướng đến việc hoàn thành các mục tiêu đề ra và đạt được những cấp độ cao hơn, cải thiện thành tích của tổ chức (Peretomode, 2012). Có một số định nghĩa và quan điểm nổi bật về bản chất của lãnh đạo: − Kenneth Blanchard (1939) “chìa khóa của một nhà lãnh đạo thành công ngày nay là ảnh hưởng chứ không phải quyền lực”. − Stogdill (1950) “Lãnh đạo có thể được xem là một quá trình (hoạt động) tạo sự ảnh hưởng đến hành vi của một tổ chức trong nỗ lực hướng đến mục tiêu vạch ra và hiện thực hóa mục tiêu”.
(1955) “Lãnh đạo nâng tâm nhìn của con người lên một tầm cao mới, nâng cao hiệu suất của con người đến một tiêu chuẩn cao hơn, xây dựng nhân cách con người vượt qua giới hạn bình thường của nó”. − Fiedler (1967) “nhà lãnh đạo là người mà có thể chỉ đạo và điều phối công việc – định hướng hoạt động của nhóm”. − Stogdill (1974) "Lãnh đạo là sự khởi đầu và duy trì cấu trúc trong sự kỳ vọng và tương tác". 6) “Lãnh đạo là việc tạo dựng một viễn cảnh tương lai hấp dẫn để có thể móc nối tất cả thành viên của tổ chức cùng nhau thực hiện”.
86) “Lãnh đạo là một quá trình ảnh hưởng đến hành vi của một cá nhân hoặc một nhóm trong nỗ lực hướng tới mục tiêu ở một tình huống cụ thể”. − Jacobs và Jaques (1990) “lãnh đạo là một quá trình vạch ra mục tiêu (định hướng có ý nghĩa) để tạo ra sự nỗ lực tập thể, sẵn sàng tự nguyện đóng góp sức lực để đạt được mục đích chung” − Charles Handy (1992) “người lãnh đạo định hình và chia sẻ tầm nhìn, vạch ra mục đích công việc cho người khác” − Buchannan và Huczynski (1997) “lãnh đạo là một tiến trình xã hội trong dó một cá nhân ảnh hưởng đến hành vi của những người khác mà không sử dụng đến sự đe dọa và bạo lực” 10 Từ các định nghĩa này ta có thể thấy lãnh đạo không nhất thiết phải là ông chủ hay nhà quản lý, không nhất thiết chiếm một vị trí quyền lực trong tổ chức. Phân biệt lãnh đạo và quản lý Sự khác biệt giữa lãnh đạo và quản lý là gì? Đây là câu hỏi thu hút nhiều sự quan tâm và cũng có rất nhiều câu trả lời theo nhiều cách khác nhau. Sự khác biệt lớn nhất giữa người lãnh đạo và nhà quản lý nằm ở cách thức họ khuyến khích người lao động, sự khác biệt này cũng điều chỉnh những hành động khác của họ.
Khác biệt cơ bản giữa nhà quản lý và người lãnh đạo nằm ở chỗ: đối với nhà quản lý, quyền lực của họ được quy định cụ thể ở ví trí mà nhà quản lý nắm giữ và được duy trì bởi chính tổ chức trao quyền cho họ, những nhân viên cấp dưới có nghĩa vụ làm theo yêu cầu của nhà quản lý một cách bắt buộc. Còn đối với nhà lãnh đạo là sự ảnh hưởng, truyền cảm hứng, lôi cuốn được những người theo sau, chỉ cho họ thấy nếu đi theo mình, họ sẽ tìm thấy được những điều mong mỏi trong trái tim của họ, tìm kiếm sự tự nguyện nghe theo và nỗ lực hết mình của người theo sau cùng nhau hướng đến mục tiêu chung của tổ chức. Từ sự khác biệt cơ bản này mà nhà quản lý có nhân viên dưới quyền trong cơ cấu tổ chức, còn nhà lãnh đạo thì có người theo sau một cách hoàn toàn tự nguyện. Sự khác biệt giữa lãnh đạo và quản lý được tổng hợp trong bảng sau: 11 Bảng 2.1 So sánh giữa nhà lãnh đạo và nhà quản lý Nhà lãnh đạo Nhà quản lý Lãnh đạo sử dụng uy tín cá nhân: ảnh Quản lý sử dụng quyền lực chuẩn tắc: hưởng, truyền cảm hứng, lôi cuốn nhân viên cấp dưới có nghĩa vụ làm người theo sau, tìm kiếm sự tự nguyện theo yêu cầu của nhà quản lý một cách nghe theo và nỗ lực hết mình của người bắt buộc, quyền lực của họ được quy theo sau cùng nhau hướng đến mục tiêu định cụ thể ở ví trí mà nhà quản lý nắm chung của tổ chức.
giữ và được duy trì bởi chính tổ chức trao quyền cho họ. Lãnh đạo có người theo sau dựa trên Quản lý có nhân viên cấp dưới dựa trên ảnh hưởng của mình. vị trí trong tổ chức được quy định cụ thể. Lãnh đạo hướng đến con người, ảnh Quản lý hướng đến công việc, đảm bảo hưởng đến người theo sau, khiến mọi công việc được thực hiện đúng theo quy người cùng nhau nỗ lực.
trình, kế hoạch được vạch ra. Lãnh đạo chấp nhận thay đổi, rủi ro: Quản lý tìm kiếm sự ổn định: những lãnh đạo theo đuổi mục tiêu, tầm nhìn nhà quản lý thường có xu thế tìm kiếm của mình, họ chấp nhận những vấn đề sự ổn định. Họ khá ngại rủi ro và cố phải đối mặt, coi đó như một lẽ tự nhiên gắng tránh né các xung đột nếu có thể, và việc của họ là vượt qua để đến đích. trên góc độ con người, nhìn chung họ Họ chấp nhận rủi ro và nhìn nhận đang lái một con thuyền hạnh phúc.
những con đường người khác né tránh là một cơ hội tiềm năng cho một lợi thế cạnh tranh và sẵn sàng phá vỡ những rào cản, những nguyên tắc cố hữu để đạt đến thành công. Lãnh đạo làm/ thực hiện những công Quản lý làm/ thực hiện công việc đúng việc đúng để đạt được mục tiêu của tổ cách, đúng quy trình, theo yêu cầu của chức. 12 Nhà lãnh đạo Nhà quản lý Lãnh đạo chỉ dẫn người theo sau bằng ý Quản lý điều khiển nhân viên thực hiện tưởng, và để mọi người tự do phát huy công việc theo quy trình, kế hoạch. Lãnh đạo có tầm nhìn xa, dài hạn, quản Quản lý hướng đến ngắn hạn, thực hiện trị chiến lược, đưa tổ chức tiến đến công việc theo trọng trách cá nhân.
những thành tựu mới. Lãnh đạo tìm kiếm tầm nhìn và chia sẻ Quản lý đưa ra mục tiêu và yêu cầu tầm nhìn với nhân viên, cùng nhân viên nhân viên thực hiện mục tiêu công việc. hướng tới những thành tựu mới. Lãnh đạo định hướng người theo sau, Quản lý lên kế hoạch cho từng công đảm bảo tổ chức đi đúng hướng.