Văn hóa làng xã Tam Sơn, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh trong công cuộc đổi mới

Khám phá những nét đặc trưng và sự biến đổi của văn hóa làng Tam Sơn (Bắc Ninh) trong công cuộc Đổi mới. Phân tích giá trị và giải pháp bảo tồn.

Chuyên ngành

Quản lý văn hóa

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận văn thạc sĩ

2008

145
1
0

Phí lưu trữ

35 Point

Tóm tắt

I. Khám Phá Tổng Quan Văn Hóa Làng Tam Sơn Bắc Ninh Độc Đáo

Làng Tam Sơn, thuộc huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh, là một không gian văn hóa tiêu biểu của vùng châu thổ Bắc Bộ. Nơi đây không chỉ nổi bật với cảnh quan độc đáo gồm ba ngọn núi đất giữa đồng bằng mà còn là một vùng đất “địa linh nhân kiệt” với bề dày lịch sử hàng nghìn năm. Văn hóa làng Tam Sơn, Bắc Ninh trong công cuộc đổi mới là một chủ đề phức hợp, phản ánh sự giao thoa giữa truyền thống và hiện đại. Xã Tam Sơn bao gồm bốn làng cổ: Tam Sơn, Dương Sơn, Phúc Tỉnh và Thọ Trai, mỗi làng đều sở hữu những di sản và bản sắc riêng. Đây là nơi lưu giữ hệ thống di tích lịch sử làng Tam Sơn đồ sộ như đình, chùa, đền miếu, nhà thờ họ và các tư liệu Hán Nôm quý giá. Bên cạnh đó, các giá trị di sản văn hóa phi vật thể như lễ hội, phong tục, và đặc biệt là truyền thống hiếu học khoa bảng đã làm nên danh tiếng cho vùng đất này. Luận văn của Nguyễn Thị Thu Hường (2008) khẳng định: “Nhân dân các làng quê xã Tam Sơn rất tự hào với bề dày truyền thống lịch sử văn hóa của mình”. Trong bối cảnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa, việc nghiên cứu và hiểu rõ những giá trị cốt lõi này là tiền đề quan trọng để thực hiện công tác bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa một cách bền vững, góp phần làm giàu thêm cho kho tàng di sản văn hóa Bắc Ninh.

1.1. Lịch sử hình thành và vị thế của làng cổ Tam Sơn

Lịch sử của làng cổ Tam Sơn gắn liền với quá trình khai phá vùng đồng bằng châu thổ sông Hồng của người Việt cổ. Các tư liệu khảo cổ học tại núi Vường đã phát hiện dấu vết của lò gốm cổ và khu mộ táng thời Bắc thuộc, minh chứng cho sự tồn tại lâu đời của cộng đồng dân cư tại đây. Truyền thuyết về Ông Núi, Bà Xanh phản ánh quá trình khai hoang, lập làng từ thuở sơ khai. Đặc biệt, lịch sử Tam Sơn có mối quan hệ mật thiết với vương triều Lý. Sách Thiền uyển tập anh và các nguồn sử liệu khác ghi nhận chùa Cảm Ứng từng là nơi Lý Công Uẩn (Vua Lý Thái Tổ sau này) đưa Sư Vạn Hạnh về lánh nạn. Sự kiện này cho thấy Tam Sơn không chỉ là một làng quê đơn thuần mà còn giữ vị thế quan trọng trong lịch sử dân tộc, được xem như một “vệ tinh” của “Tiểu vùng văn hóa Thăng Long”. Vị thế này đã tạo nên một nền tảng văn hóa vững chắc, giúp Tam Sơn trở thành một trong những cái nôi của nền văn minh Đại Việt.

1.2. Giá trị văn hóa vật thể và phi vật thể nổi bật

Tam Sơn sở hữu một hệ thống giá trị văn hóa vật thểdi sản văn hóa phi vật thể vô cùng phong phú. Về vật thể, nổi bật là chùa Cảm Ứng – một trung tâm Phật giáo lớn từ thời Lý, cùng hệ thống đình làng Dương Sơn, Phúc Tinh, Thọ Trai và các nhà thờ dòng họ, đền thờ danh nhân. Các công trình kiến trúc làng cổ này không chỉ có giá trị nghệ thuật mà còn là nơi diễn ra các sinh hoạt tín ngưỡng, cộng đồng. Về phi vật thể, Tam Sơn là một trong 49 làng Quan họ gốc của vùng Kinh Bắc, nổi tiếng với điệu Chèo Chải hê độc đáo. Các lễ hội truyền thống được tổ chức định kỳ hàng năm với nhiều nghi thức và trò chơi dân gian đặc sắc. Đặc biệt, truyền thống hiếu học đã đưa Tam Sơn trở thành làng duy nhất trong cả nước có đủ “Tam khôi” (Trạng nguyên, Bảng nhãn, Thám hoa), trong đó có Trạng nguyên đầu tiên của nước nhà là Nguyễn Quan Quang. Đây chính là những yếu tố cốt lõi tạo nên bản sắc văn hóa Tam Sơn.

II. Thách Thức Bảo Tồn Văn Hóa Làng Tam Sơn Trước Đô Thị Hóa

Công cuộc Đổi mới mang lại sự phát triển kinh tế vượt bậc cho Tam Sơn, nhưng đồng thời cũng đặt ra nhiều thách thức và cơ hội trong việc bảo tồn di sản. Quá trình công nghiệp hóa, hiện đại hóa và tác động của đô thị hóa đang làm thay đổi sâu sắc cấu trúc kinh tế-xã hội và cảnh quan truyền thống của làng quê. Luận văn gốc chỉ rõ: “Sự xuất hiện của khu công nghiệp làng nghề ít nhiều tác động đến các mặt đời sống của xã, đặt ra nhiều thách thức về phương diện văn hóa, nhất là với việc bảo tồn các giá trị văn hóa truyền thống”. Sự phát triển của các làng nghề đồ gỗ mỹ nghệ, sự hình thành các khu công nghiệp xung quanh đã dẫn đến những biến đổi văn hóa nông thôn mạnh mẽ. Không gian kiến trúc làng cổ với cây đa, giếng nước, sân đình dần bị thu hẹp, thay thế bằng những ngôi nhà cao tầng theo kiến trúc hiện đại. Kinh tế thị trường và văn hóa có mối quan hệ biện chứng, một mặt cải thiện đời sống vật chất, tạo nguồn lực cho việc tu bổ di tích, mặt khác cũng có thể làm phai nhạt các giá trị tinh thần, chạy theo lợi ích kinh tế mà xem nhẹ bản sắc. Đây là bài toán khó đòi hỏi sự quan tâm đúng mức của các cấp quản lý và cộng đồng.

2.1. Tác động của kinh tế thị trường đến đời sống tinh thần

Kinh tế thị trường và văn hóa đã tạo ra những biến đổi lớn trong đời sống tinh thần người dân. Sự chuyển dịch từ nông nghiệp thuần túy sang tiểu thủ công nghiệp và dịch vụ đã thay đổi nhịp sống, các mối quan hệ xã hội và hệ giá trị. Áp lực kinh tế khiến một bộ phận người dân, đặc biệt là thế hệ trẻ, ít có thời gian tham gia các sinh hoạt văn hóa cộng đồng. Các hình thức giải trí hiện đại du nhập mạnh mẽ, có nguy cơ làm lấn át các loại hình nghệ thuật truyền thống như Quan họ Bắc Ninh. Hơn nữa, sự phân hóa giàu nghèo cũng có thể ảnh hưởng đến tính cố kết cộng đồng, một trong những đặc trưng quan trọng của văn hóa làng xã Việt Nam. Việc duy trì sự hài hòa giữa phát triển kinh tế và nuôi dưỡng đời sống tinh thần là một thách thức lớn.

2.2. Biến đổi văn hóa nông thôn và kiến trúc làng cổ

Một trong những thách thức rõ rệt nhất là sự biến đổi văn hóa nông thôn thể hiện qua cảnh quan và kiến trúc. Nghiên cứu của Nguyễn Thị Thu Hường (2008) đề cập đến “Biến đổi về cảnh quan, cấu trúc làng xóm”. Các con đường làng được bê tông hóa, những ngôi nhà cao tầng mọc lên san sát đã phá vỡ không gian kiến trúc truyền thống. Nhiều ngôi nhà cổ bị dỡ bỏ hoặc cải tạo làm mất đi nét đặc trưng của kiến trúc làng cổ Bắc Bộ. Cấu trúc làng xã với các cụm dân cư quây quần cũng dần thay đổi theo hướng mở rộng và phân mảnh. Tác động của đô thị hóa không chỉ làm thay đổi về mặt vật chất mà còn ảnh hưởng đến lối sống, tập quán sinh hoạt của người dân, đặt ra yêu cầu cấp thiết về quy hoạch và quản lý để bảo tồn không gian văn hóa làng.

III. Bí Quyết Bảo Tồn Di Sản Văn Hóa Vật Thể Làng Tam Sơn Hiệu Quả

Để đối mặt với các thách thức, công tác bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa vật thể tại Tam Sơn đã được triển khai với nhiều giải pháp đồng bộ. Nhận thức được tầm quan trọng của di sản, chính quyền và nhân dân địa phương đã tập trung vào việc tu bổ, tôn tạo hệ thống di tích lịch sử làng Tam Sơn. Chủ trương “Xây dựng một nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc” theo Nghị quyết Trung ương 5 Khóa VIII đã trở thành kim chỉ nam cho các hoạt động này. Theo luận văn, “Nhân dân và cán bộ các làng trong xã đã đóng góp nhiều công sức, tiền của để tôn tạo lại hệ thống di tích lịch sử văn hóa”. Nguồn lực không chỉ đến từ ngân sách nhà nước mà còn được huy động mạnh mẽ từ cộng đồng, thể hiện vai trò chủ thể của người dân. Việc bảo tồn giá trị văn hóa vật thể không chỉ là giữ lại những công trình kiến trúc mà còn là phục dựng lại không gian văn hóa-lịch sử, tạo môi trường cho các hoạt động tín ngưỡng, lễ hội được diễn ra, qua đó củng cố đời sống tinh thần người dân.

3.1. Phương pháp trùng tu di tích lịch sử một cách khoa học

Việc trùng tu các di tích lịch sử làng Tam Sơn như chùa Cảm Ứng, đình Dương Sơn, nhà thờ họ Ngô Sách được tiến hành cẩn trọng. Thay vì xây mới hoàn toàn, các phương pháp bảo tồn khoa học được ưu tiên nhằm giữ lại tối đa các yếu tố gốc. Công tác nghiên cứu, đánh giá hiện trạng di tích được thực hiện kỹ lưỡng trước khi tiến hành tu bổ. Chính quyền địa phương đã phối hợp với các chuyên gia văn hóa, lịch sử và kiến trúc để đảm bảo quá trình tôn tạo vừa đúng với các quy định của Luật Di sản, vừa phù hợp với đặc trưng kiến trúc và tín ngưỡng bản địa. Việc sử dụng vật liệu truyền thống và kỹ thuật của các nghệ nhân địa phương cũng được khuyến khích, giúp các công trình sau khi trùng tu vẫn giữ được “hồn cốt” của kiến trúc làng cổ.

3.2. Huy động nguồn lực cộng đồng trong bảo vệ di sản

Một trong những giải pháp quan trọng nhất là phát huy vai trò của cộng đồng. Luận văn đề xuất giải pháp “Huy động các nguồn lực trong việc bảo tồn và triển vốn văn hóa truyền thống”. Người dân Tam Sơn, với niềm tự hào về quê hương, đã tự nguyện đóng góp tiền của, ngày công để tu bổ đình, chùa, miếu mạo. Các dòng họ chủ động trong việc tôn tạo nhà thờ tổ, coi đó là trách nhiệm gìn giữ cội nguồn. Sự tham gia của cộng đồng không chỉ giải quyết vấn đề kinh phí mà còn tạo ra sự gắn kết, nâng cao ý thức trách nhiệm của mỗi người dân trong việc bảo vệ di sản văn hóa Bắc Ninh. Mô hình quản lý di tích dựa vào cộng đồng, thông qua các Ban quản lý di tích tại thôn, làng, đã phát huy hiệu quả, đảm bảo các di sản được trông nom, bảo vệ thường xuyên.

IV. Phương Pháp Phát Huy Di Sản Văn Hóa Phi Vật Thể Tam Sơn

Bên cạnh di sản vật thể, việc bảo tồn di sản văn hóa phi vật thể cũng được đặc biệt quan tâm trong bức tranh văn hóa làng Tam Sơn, Bắc Ninh trong công cuộc đổi mới. Các giá trị tinh thần như lễ hội, phong tục, nghệ thuật trình diễn dân gian là linh hồn của bản sắc văn hóa địa phương. Giải pháp trọng tâm là phục dựng và duy trì các sinh hoạt văn hóa cộng đồng, tạo không gian để các giá trị này được thực hành và trao truyền. Nhiều lễ hội truyền thống đã được khôi phục với quy mô và nội dung phong phú hơn, thu hút sự tham gia của đông đảo người dân và du khách. Các câu lạc bộ Quan họ Bắc Ninh được thành lập, tạo điều kiện cho các nghệ nhân truyền dạy cho thế hệ trẻ. Đặc biệt, có những nỗ lực phục dựng lại nghệ thuật Chèo Chải hê, một di sản độc đáo đang có nguy cơ mai một. Việc xây dựng môi trường văn hóa lành mạnh, đề cao các giá trị đạo đức truyền thống thông qua hương ước làng xã cũng là một giải pháp nền tảng.

4.1. Phục dựng lễ hội truyền thống và phong tục tập quán

Công tác phục dựng các lễ hội truyền thống được xem là nhiệm vụ cấp thiết. Hội làng Tam Sơn (tổ chức tại chùa Cảm Ứng), hội làng Dương Sơn, Phúc Tinh, Thọ Trai đã được tổ chức trở lại đều đặn. Các nghi lễ tế tự trang trọng cùng các trò chơi dân gian như đấu vật, chọi gà, thổi cơm thi, đập niêu... đã tái hiện không khí sinh hoạt văn hóa xưa. Việc phục dựng không chỉ là tái tạo hình thức mà còn chú trọng nghiên cứu, phục hồi những giá trị, ý nghĩa nhân văn sâu sắc của lễ hội. Các phong tục tập quán Tam Sơn tốt đẹp trong cưới xin, tang ma, mừng thọ cũng được khuyến khích duy trì theo hướng văn minh, tiết kiệm, loại bỏ các hủ tục lạc hậu, góp phần xây dựng đời sống văn hóa mới ở nông thôn.

4.2. Bảo tồn nghệ thuật Quan họ và Chèo Chải hê độc đáo

Là một trong những làng Quan họ gốc, việc bảo tồn Quan họ Bắc Ninh tại Tam Sơn có ý nghĩa quan trọng. Các lớp học, câu lạc bộ Quan họ được mở ra, tạo sân chơi cho những người yêu mến di sản này. Các nghệ nhân cao tuổi được tôn vinh và mời tham gia truyền dạy cho con cháu. Bên cạnh Quan họ, một nỗ lực đáng ghi nhận là việc nghiên cứu, sưu tầm để phục dựng lại Chèo Chải hê, một loại hình diễn xướng cổ, độc đáo gắn với tục kết nghĩa giữa làng Tam Sơn và Lũng Giang. Luận văn cho biết “từ sau hòa bình, chèo Chải hê không được duy trì, hiện đang có hướng phục hồi”. Việc bảo tồn các loại hình nghệ thuật này không chỉ giữ gìn di sản văn hóa phi vật thể mà còn góp phần làm phong phú thêm đời sống tinh thần người dân.

V. Hướng Đi Cho Văn Hóa Làng Tam Sơn Gắn Với Phát Triển Bền Vững

Trong bối cảnh hội nhập, định hướng tương lai cho văn hóa làng Tam Sơn, Bắc Ninh trong công cuộc đổi mới là phải gắn kết chặt chẽ giữa bảo tồn và phát triển. Biến di sản thành tài sản, đặc biệt thông qua phát triển du lịch văn hóa, là một hướng đi đầy tiềm năng. Với hệ thống di tích dày đặc và các giá trị văn hóa phi vật thể đặc sắc, Tam Sơn có thể xây dựng các sản phẩm du lịch trải nghiệm độc đáo, thu hút du khách tìm hiểu về làng cổ Tam Sơn và văn hóa Kinh Bắc. Tuy nhiên, việc phát triển du lịch cần được thực hiện một cách bền vững, tránh thương mại hóa quá mức làm ảnh hưởng đến tính nguyên bản của di sản và môi trường sống của cộng đồng. Để làm được điều này, cần có sự phối hợp chặt chẽ giữa nhà nước, nhà khoa học, doanh nghiệp và người dân. Việc nâng cao nhận thức, giáo dục về di sản cho thế hệ trẻ, đặc biệt là trong nhà trường, là yếu tố then chốt để đảm bảo sự tiếp nối và trường tồn của bản sắc văn hóa Tam Sơn.

5.1. Mô hình phát triển du lịch văn hóa tại địa phương

Xây dựng mô hình phát triển du lịch văn hóa bền vững là một giải pháp chiến lược. Mô hình này cần tập trung vào việc tạo ra các tour, tuyến tham quan kết nối các di tích lịch sử làng Tam Sơn, như chùa Cảm Ứng, khu lưu niệm Ngô Gia Tự, các nhà thờ họ cổ kính. Du khách không chỉ tham quan kiến trúc mà còn được trải nghiệm các hoạt động văn hóa như nghe hát Quan họ Bắc Ninh tại nhà dân, xem trình diễn Chèo Chải hê, tham gia vào các công đoạn của làng nghề thủ công mỹ nghệ. Du lịch cộng đồng (homestay) cũng có thể được phát triển, giúp du khách hiểu sâu hơn về phong tục tập quán Tam Sơn và tạo thêm thu nhập trực tiếp cho người dân. Điều quan trọng là phải có quy hoạch rõ ràng và cơ chế chia sẻ lợi ích hợp lý để người dân thấy được vai trò và quyền lợi của mình trong việc bảo vệ di sản.

5.2. Nâng cao hiệu lực quản lý nhà nước về di sản văn hóa

Để các giải pháp bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa đi vào thực tiễn, việc tăng cường và nâng cao hiệu lực quản lý nhà nước là vô cùng cần thiết. Luận văn đề xuất giải pháp “Tăng cường và nâng cao hiệu lực quản lý Nhà nước và phát huy vai trò quản lý của cộng đồng”. Điều này bao gồm việc hoàn thiện hệ thống văn bản pháp quy, quy hoạch tổng thể về bảo tồn di sản gắn với phát triển kinh tế - xã hội. Cần có chính sách đầu tư, hỗ trợ cụ thể cho công tác trùng tu di tích, sưu tầm, phục dựng di sản phi vật thể. Công tác thanh tra, kiểm tra cần được thực hiện thường xuyên để ngăn chặn các hành vi xâm hại di tích. Đồng thời, cần đẩy mạnh công tác tuyên truyền, phổ biến pháp luật về di sản, nâng cao nhận thức cho mọi tầng lớp nhân dân về tầm quan trọng của việc gìn giữ bản sắc văn hóa Tam Sơn.

04/10/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

119 Bé Gi¸o dôc vμ ®μo t¹o Bé v¨n hãa, ThÓ thao vμ du lÞch Tr−êng ®¹i häc v¨n hãa Hµ néi NguyÔn ThÞ Thu H−êng V¨n hãa lµng x∙ tam s¬n, huyÖn tõ s¬n, tØnh B¾c Ninh trong c«ng cuéc ®æi míi LuËn v¨n th¹c sÜ qu¶n lý v¨n hãa NGƯỜI HƯỚNG DẪN KHOA HỌC: PGS.BÙI XUÂN ĐÍNH Hμ néi – 2008 120 Lêi c¶m ¬n §Ó hoµn thµnh LuËn v¨n nµy, t«i xin bµy tá lßng biÕt ¬n ch©n thµnh ®Õn PGS. Bïi Xu©n §Ýnh ®· gióp t«i ®Þnh h−íng ®Ò tµi, h−íng dÉn ph−¬ng ph¸p ®iÒn d·, thu thËp, h×nh thµnh c¸c ý t−ëng khoa häc ®−îc thùc hiÖn trong LuËn v¨n. T¸c gi¶ LuËn v¨n còng xin c¶m ¬n sù gióp ®ì cña UBND x· Tam S¬n, c¸c Tr−ëng th«n, Ban Qu¶n lý Di tÝch, c¸c bËc cao niªn ë c¸c lµng thuéc x· Tam S¬n, huyÖn Tõ S¬n, tØnh B¾c Ninh ®· t¹o c¸c ®iÒu kiÖn thuËn lîi cho qu¸ tr×nh th©m nhËp thùc tÕ vµ thu thËp t− liÖu. T¸c gi¶ 121 B¶ng kª c¸c ch÷ viÕt t¾t C«ng nghiÖp ho¸, hiÖn ®¹i ho¸ : CNH, H§H ChÝnh trÞ Quèc gia : CTQG Héi ®ång nh©n d©n : H§ND Hîp t¸c x· : HTX Khoa häc x· héi : KHXH Nhµ xuÊt b¶n : Nxb Phã gi¸o s−, TiÕn sÜ : PGS.TS Uû ban nh©n d©n : UBND V¨n hãa th«ng tin :VHTT V¨n hãa, ThÓ thao, Du lÞch : VHTT- DL 122 Môc lôc Trang Trang phô b×a Lêi c¶m ¬n Môc lôc Danh môc viÕt t¾t Më ®Çu.

119 Ch−¬ng 1: V¨n hãa lμng truyÒn thèng ë x∙ Tam S¬n. Giíi thiÖu chung vÒ x· Tam S¬n. §Þa lý hµnh chÝnh. LÞch sö h×nh thµnh lµng x·.

C¬ cÊu tæ chøc lµng x·. V¨n hãa lµng truyÒn thèng x· Tam S¬n. C¸c yÕu tè vËt thÓ. Nhµ thê c¸c dßng hä vµ ®Òn thê c¸c danh nh©n.

Khu l−u niÖm Nhµ C¸ch m¹ng Ng« Gia Tù. C¸c yÕu tè phi vËt thÓ. C¸c lÔ tiÕt thê cóng, héi lµng. C¸c phong tôc tËp qu¸n tiªu biÓu.

ChÌo Ch¶i hª (H¶i hª) - di s¶n v¨n hãa ®éc ®¸o cña lµng Tam S¬n. TruyÒn thèng hiÕu häc khoa b¶ng. 165 Ch−¬ng 2: BiÕn ®æi v¨n hãa lμng truyÒn thèng ë x∙ Tam S¬n trong c«ng cuéc ®æi míi. BiÕn ®æi v¨n hãa lµng truyÒn thèng ë x· Tam S¬n tr−íc thêi kú ®æi míi.

Giai ®o¹n tõ th¸ng 8-1945 ®Õn ®Çu 1958. Giai ®o¹n tõ ®Çu 1958 ®Õn cuèi 1986. BiÕn ®æi v¨n hãa lµng truyÒn thèng ë x· Tam S¬n trong c«ng cuéc ®æi míi. Nh÷ng nh©n tè ¶nh h−ëng ®Õn sù biÕn ®æi cña v¨n hãa lµng truyÒn thèng.

BiÕn ®æi c¸c yÕu tè vËt thÓ. BiÕn ®æi vÒ c¶nh quan, cÊu tróc lµng xãm. Sù thay ®æi cña c¸c di tÝch thê cóng. Phôc dùng, tu bæ vµ dùng míi c¸c nhµ thê hä, nhµ thê danh nh©n.

BiÕn ®æi v¨n hãa phi vËt thÓ. BiÕn ®æi vÒ phong tôc tËp qu¸n, lÔ héi. X©y dùng gia ®×nh v¨n hãa vµ lµng v¨n hãa. BiÕn ®æi vÒ quan hÖ x· héi.

Thay ®æi vÒ cung c¸ch qu¶n lý, tæ chøc c¸c ho¹t ®éng v¨n hãa. Thay ®æi trong qu¶n lý, tu bæ c¸c di tÝch. Thay ®æi trong tæ chøc vµ qu¶n lý lÔ héi. ViÖc tiÕp cËn víi nh÷ng h×nh thøc th«ng tin vµ lo¹i h×nh gi¶i trÝ míi.

BiÕn ®æi vÒ truyÒn thèng häc hµnh. 84 Ch−¬ng 3: B¶o tån vμ ph¸t huy c¸c gi¸ trÞ v¨n hãa lμng tam s¬n trong ®iÒu kiÖn ®Èy m¹nh c«ng nghiÖp hãa, hiÖn ®¹i hãa. Lµng x· Tam S¬n vµ v¨n hãa lµng tr−íc th¸ch thøc cña c«ng nghiÖp ho¸ vµ hiÖn ®¹i ho¸. Nh÷ng vÊn ®Ò ®Æt ra cho viÖc b¶o tån vµ ph¸t huy c¸c gi¸ trÞ v¨n hãa lµng truyÒn thèng ë x· Tam S¬n trong ®iÒu kiÖn ®Èy m¹nh c«ng nghiÖp ho¸, hiÖn ®¹i ho¸.

B¶o tån c¸c gi¸ trÞ v¨n hãa lµng trong ®iÒu kiÖn ®Èy m¹nh c«ng nghiÖp ho¸, hiÖn ®¹i ho¸, mét nhiÖm vô quan träng vµ bøc thiÕt. Môc tiªu, nhiÖm vô, ph−¬ng ch©m cña c«ng t¸c qu¶n lý v¨n hãa lµng ë Tam S¬n trong t×nh h×nh hiÖn nay. Ph−¬ng ch©m. Mét sè gi¶i ph¸p cô thÓ.

VÒ c«ng t¸c tuyªn truyÒn. VÒ phôc dùng, tu bæ vµ b¶o vÖ c¸c di tÝch. B¶o tån nh÷ng phong tôc tËp qu¸n tèt ®Ñp, phôc håi vµ b¶o tån nh÷ng nÐt ®éc ®¸o trong lÔ héi vµ nh÷ng sinh ho¹t v¨n hãa. Huy ®éng c¸c nguån lùc trong viÖc b¶o tån vµ triÓn vèn v¨n hãa truyÒn thèng.

T¨ng c−êng vµ n©ng cao hiÖu lùc qu¶n lý Nhµ n−íc vµ ph¸t huy vai trß qu¶n lý cña céng ®ång trong b¶o tån di s¶n v¨n hãa vµ tæ chøc c¸c ho¹t ®éng v¨n hãa truyÒn thèng. Mét sè kiÕn nghÞ cô thÓ. 233 Tμi LiÖu tham kh¶o. TÝnh cÊp thiÕt cña luËn v¨n C¬ tÇng x· héi cña v¨n hãa ViÖt Nam lµ lµng.

Trong suèt qu¸ tr×nh ph¸t triÓn cña lÞch sö ®Êt n−íc, lµng cã vÞ trÝ rÊt quan träng v× ®©y lµ n¬i sinh sèng cña ®a sè d©n c−. Lµng lµ n¬i cha «ng ta tæ chøc lµm ¨n, h×nh thµnh c¸c thiÕt chÕ tæ chøc vµ quan hÖ x· héi, t¹o dùng c¸c c«ng tr×nh kiÕn tróc ®Ó duy tr× c¸c ho¹t ®éng v¨n hãa, tÝn ng−ìng. Lµng còng lµ n¬i h×nh thµnh c¸c phong tôc tËp qu¸n nh»m g¾n kÕt c¸ nh©n víi céng ®ång, g¾n lµng víi n−íc, n¬i b¶o l−u c¸c gi¸ trÞ v¨n hãa ®−îc tÝch tô tõ ngµn ®êi. Trong c«ng cuéc §æi míi, §¶ng vµ Nhµ n−íc ta nhËn thøc s©u s¾c h¬n vai trß quan träng cña v¨n hãa.

V¨n hãa ®−îc coi lµ nÒn t¶ng tinh thÇn cña x· héi, võa lµ môc tiªu, võa lµ ®éng lùc thóc ®Èy sù ph¸t triÓn kinh tÕ - x· héi. Trong chiÕn l−îc x©y dùng nÒn V¨n ho¸ ViÖt Nam tiªn tiÕn, ®Ëm ®µ b¶n s¾c d©n téc theo tinh thÇn §¹i héi toµn quèc lÇn thø VIII ®Ò ra, §¶ng vµ Nhµ n−íc ta rÊt quan t©m ®Õn viÖc b¶o tån vµ ph¸t triÓn v¨n hãa truyÒn thèng mµ cèt lâi lµ v¨n hãa lµng. Tõ c¸c chñ tr−¬ng, chÝnh s¸ch chung cña §¶ng vµ Nhµ n−íc, c¸c ®Þa ph−¬ng ®· vËn dông vµo ®iÒu kiÖn cô thÓ cña m×nh ®Ó ®Ò ra c¸c biÖn ph¸p qu¶n lý, b¶o tån di s¶n v¨n hãa truyÒn thèng, tæ chøc c¸c ho¹t ®éng v¨n hãa, t¹o ra nh÷ng nÐt míi trong v¨n hãa cña c¸c céng ®ång d©n c−, gãp phÇn lµm cho v¨n hãa võa lµ môc tiªu, võa lµ ®éng lùc cña sù ph¸t triÓn. Tuy nhiªn, bªn c¹nh nh÷ng kÕt qu¶ ®· ®¹t ®−îc trong c«ng t¸c v¨n ho¸, vÉn cßn nhiÒu ®Þa ph−¬ng ch−a quan t©m ®óng møc ®Õn c«ng t¸c nµy, tõ ®ã cã nh÷ng ¶nh h−ëng kh«ng tèt ®Õn viÖc gi÷ g×n vèn v¨n hãa truyÒn thèng, ®Õn viÖc tæ chøc c¸c ho¹t ®éng v¨n hãa trªn ®Þa bµn trong ®iÒu kiÖn míi.

126 X· Tam S¬n thuéc huyÖn Tõ S¬n, tØnh B¾c Ninh lµ x· cã nhiÒu nÐt ®Æc thï, mang tÝnh tiªu biÓu trªn vïng ch©u thæ B¾c Bé. X· gåm 4 th«n (lµng cò): Tam S¬n, D−¬ng S¬n, Phóc TØnh vµ Thä Trai, lµ nh÷ng lµng cæ cña ®Êt Kinh B¾c ngµn n¨m v¨n hiÕn, cã nhiÒu truyÒn thèng vµ gi¸ trÞ v¨n hãa rÊt næi bËt. Di s¶n v¨n hãa lµng cña Tam S¬n lµ mét hÖ thèng c¸c di tÝch (®×nh, chïa, ®Òn miÕu, v¨n chØ, nhµ thê c¸c dßng hä, nhµ thê c¸c danh nh©n) vµ bao chøa trong c¸c di tÝch ®ã lµ nguån t− liÖu H¸n N«m rÊt phong phó. G¾n víi c¸c di tÝch nµy lµ c¸c sinh ho¹t tÝn ng−ìng, lÔ héi ®éc ®¸o, trong ®ã tiªu biÓu nhÊt lµ héi chïa lµng Tam S¬n.

Tam S¬n cßn næi danh lµ ®Êt khoa b¶ng víi 22 ng−êi ®ç ®¹i khoa, ®Æc biÖt lµ lµng Tam S¬n lµ lµng duy nhÊt trong c¶ n−íc cã ®ñ “Tam kh«i”, trong ®ã cã tr¹ng nguyªn ®Çu tiªn cña n−íc nhµ (Tr¹ng nguyªn NguyÔn Quan Quang). C¸c nguån sö liÖu cïng nh÷ng kÕt qu¶ nghiªn cøu míi ®©y ®· ghi nhËn truyÒn thèng lÞch sö v¨n hãa cña Tam S¬n cã quan hÖ mËt thiÕt víi Th¨ng Long - Hµ Néi suèt tõ v−¬ng triÒu Lý. Cïng víi §×nh B¶ng, Tam S¬n nh− lµ mét “vÖ tinh” cña “TiÓu vïng v¨n hãa Th¨ng Long” trong vïng v¨n hãa ch©u thæ B¾c Bé, nhÊt lµ trong thêi kú cña hai V−¬ng triÒu Lý - TrÇn. Nh©n d©n c¸c lµng quª x· Tam S¬n rÊt tù hµo víi bÒ dµy truyÒn thèng lÞch sö v¨n hãa cña m×nh.

Trong qu¸ tr×nh l·nh ®¹o c¸ch m¹ng ë ®Þa ph−¬ng, §¶ng bé vµ chÝnh quyÒn x· Tam S¬n lu«n quan t©m ®Õn viÖc b¶o tån di s¶n v¨n hãa, ®· chØ ®¹o c¸c lµng quª ®Ò ra c¸c biÖn ph¸p b¶o vÖ, t«n t¹o c¸c di tÝch lÞch sö v¨n hãa, duy tr× c¸c phong tôc tËp qu¸n tèt ®Ñp vµ c¸c lÔ héi ®éc ®¸o. Tuy nhiªn, bªn c¹nh nh÷ng mÆt ®−îc, viÖc b¶o tån c¸c di s¶n v¨n hãa truyÒn thèng cßn nhiÒu bÊt cËp, ®Æt ra nhiÒu vÊn ®Ò cÇn ®−îc quan t©m mét c¸ch ®óng mùc trªn b×nh diÖn qu¶n lý. Tõ n¨m 1998 ®Õn nay, cïng víi c¶ n−íc, x· Tam S¬n ®Èy m¹nh thùc hiÖn c«ng cuéc c«ng nghiÖp hãa. Tõ mét vïng quª thuÇn n«ng, hiÖn nay, x· Tam S¬n ®· trë thµnh nh÷ng lµng nghÒ s¶n xuÊt ®å thñ c«ng mü nghÖ.

Nhê 127 chñ tr−¬ng “X©y dùng mét nÒn v¨n hãa ViÖt Nam tiªn tiÕn, ®Ëm ®µ b¶n s¾c d©n téc” tõ Héi nghÞ Trung −¬ng lÇn thø V (khãa VIII), kÕt hîp víi mét ®êi sèng vËt chÊt ngµy cµng ®−îc c¶i thiÖn, nh©n d©n vµ c¸n bé c¸c lµng trong x· ®· ®ãng gãp nhiÒu c«ng søc, tiÒn cña ®Ó t«n t¹o l¹i hÖ thèng di tÝch lÞch sö v¨n hãa, duy tr× c¸c sinh ho¹t v¨n hãa truyÒn thèng. Bªn c¹nh ®ã, víi vÞ thÕ cã bÒ dµy truyÒn thèng lÞch sö v¨n hãa vµ truyÒn thèng c¸ch m¹ng, cã quan hÖ mËt thiÕt víi V−¬ng triÒu Lý vµ Kinh ®« Th¨ng Long, Tam S¬n ®· ®−îc Nhµ n−íc ®Çu t− mét l−îng kinh phÝ cho viÖc tu bæ c¸c di tÝch lÞch sö v¨n hãa. TÊt c¶ ®· lµm cho vèn v¨n hãa truyÒn thèng cña Tam S¬n ®−îc b¶o tån vµ ph¸t huy trong ®iÒu kiÖn míi. Tuy nhiªn, nh÷ng biÕn ®æi vÒ v¨n hãa truyÒn thèng trong ®iÒu kiÖn ph¸t triÓn cña c¸c lµng nghÒ ®ang ®Æt ra cho nh©n d©n c¸c lµng vµ chÝnh quyÒn x· Tam S¬n nhiÒu vÊn ®Ò cÇn quan t©m gi¶i quyÕt.

Bªn c¹nh ®ã, quanh Tam S¬n ®· vµ ®ang h×nh thµnh c¸c khu c«ng nghiÖp, ®« thÞ, trªn ®Þa bµn x· míi h×nh thµnh tr−êng Cao ®¼ng C«ng nghÖ B¾c Hµ. Sù xuÊt hiÖn cña khu c«ng nghiÖp lµng nghÒ Ýt nhiÒu t¸c ®éng ®Õn c¸c mÆt ®êi sèng cña x·, ®Æt ra nhiÒu th¸ch thøc vÒ ph−¬ng diÖn v¨n hãa, nhÊt lµ víi viÖc b¶o tån c¸c gi¸ trÞ v¨n hãa truyÒn thèng mµ §¶ng bé vµ chÝnh quyÒn x· còng nh− c¸n bé vµ nh©n d©n c¸c th«n lµng ®ang tr¨n trë.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ