Tổng quan nghiên cứu

Nghiên cứu về chuyển thể văn học sang điện ảnh luôn chiếm vị trí trọng tâm trong lý luận nghệ thuật, đặc biệt khi thống kê thực tế cho thấy khoảng 85% tác phẩm đoạt giải Phim hay nhất tại giải thưởng Oscar và 95% phim truyền hình danh giá đều phát triển từ kịch bản chuyển thể. Đề tài "Diễn ngôn về chấn thương trong phim cải biên từ tác phẩm của Haruki Murakami (trường hợp Burning của Lee Chang Dong và Drive My Car của Ryusuke Hamaguchi)" do học viên Phạm Thị Hiền Trang thực hiện năm 2023 tại Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn - Đại học Quốc gia Hà Nội, dưới sự hướng dẫn của Tiến sĩ Trịnh Văn Định, đã giải quyết trực diện mối giao thoa giữa văn học hiện đại và ngôn ngữ điện ảnh đương đại.

Vấn đề nghiên cứu trọng tâm xoay quanh việc giải mã cách thức các đạo diễn chuyển dịch diễn ngôn chấn thương tâm lý, nỗi cô đơn hiện sinh và sự đứt gãy kết nối xã hội từ những trang văn giàu tính triết mỹ của Haruki Murakami lên màn ảnh rộng. Mục tiêu cụ thể của luận văn là làm rõ cơ chế hình thành diễn ngôn chấn thương, phân tích cấu trúc tự sự và ngôn ngữ nghe nhìn của hai bộ phim tiêu biểu đại diện cho điện ảnh Hàn Quốc và Nhật Bản.

Phạm vi nghiên cứu tập trung vào 2 tác phẩm điện ảnh xuất sắc gồm Burning (2018, thời lượng 148 phút) và Drive My Car (2021, thời lượng 179 phút), đồng thời đối chiếu với 5 văn bản văn học nguồn của Murakami được xuất bản trong giai đoạn 1983-2013. Về mặt ý nghĩa khoa học, công trình xác lập khung phân tích liên ngành có độ tin cậy cao, đóng góp 1 hệ thống chỉ số giải mã ký hiệu học điện ảnh và bổ sung góc nhìn sâu sắc về tâm thức con người Đông Á trước những biến động dữ dội của xã hội tiêu dùng thế kỷ 21.

Cơ sở lý thuyết và phương pháp nghiên cứu

Khung lý thuyết áp dụng

Luận văn xây dựng hệ thống nền tảng vững chắc dựa trên 3 nhánh lý thuyết trụ cột trong khoa học xã hội và nhân văn:

Thứ nhất là Lý thuyết diễn ngôn (Discourse Theory). Tác giả tổng hợp 22 định nghĩa khoa học hiện đại và chọn hướng tiếp cận quyền lực - tri thức của Michel Foucault kết hợp quan niệm tính đa thanh (heteroglossia) của Mikhail Bakhtin. Diễn ngôn không đơn thuần là sự truyền đạt thông tin ngôn ngữ mà là một hệ thống cấu trúc tạo nghĩa, phản ánh quy chuẩn xã hội và kiến tạo nhận thức về những ẩn ức của con người.

Thứ hai là Lý thuyết chấn thương (Trauma Theory). Nghiên cứu kế thừa các quan điểm phân tâm học từ Sigmund Freud về cơ chế dồn nén, kết hợp sâu sắc với lý thuyết của Cathy Caruth trong công trình "Unclaimed Experience" và Roger Luckhurst. Chấn thương được nhìn nhận là một trạng thái tâm lý vượt ngưỡng, xuất hiện dưới dạng các mảnh vỡ ký ức phi tuyến tính, đòi hỏi cấu trúc tự sự đặc biệt để biểu đạt.

Thứ ba là Lý thuyết cải biên điện ảnh (Adaptation Theory). Dựa trên công trình "A Theory of Adaptation" của Linda Hutcheon và các luận điểm của Timothy Corrigan, cải biên được định nghĩa như một quá trình kép: vừa tái diễn tác phẩm vừa thích ứng sáng tạo. Khái niệm "dịch liên ký hiệu" của Roman Jakobson được vận dụng triệt để nhằm chứng minh sự dịch chuyển từ ký hiệu văn bản sang ký hiệu thị giác và thính giác mang tính độc lập nghệ thuật cao.

Phương pháp nghiên cứu

Nguồn dữ liệu và mẫu khảo sát: Cỡ mẫu nghiên cứu trọng tâm gồm 2 bộ phim điện ảnh kinh điển châu Á (Burning và Drive My Car) và 5 tác phẩm văn học nguyên tác gồm Barn Burning, Drive My Car, Kino, Scheherazade, và Tazaki Tsukuru không màu và những năm tháng hành hương. Ngoài ra, tác giả mở rộng khảo sát 10 tác phẩm điện ảnh chuyển thể từ văn nghiệp Haruki Murakami trong giai đoạn 41 năm (từ 1981 đến 2022).

Phương pháp chọn mẫu: Nghiên cứu áp dụng phương pháp chọn mẫu mục đích (purposive sampling). Lý do lựa chọn là bởi hai tác phẩm này đại diện cho đỉnh cao nghệ thuật cải biên đương đại, giành được sự công nhận quốc tế tuyệt đối với giải FIPRESCI tại Liên hoan phim Cannes 2018 và giải Oscar cho Phim quốc tế xuất sắc nhất năm 2022.

Phương pháp phân tích: Tác giả tích hợp phương pháp trần thuật học điện ảnh với nghiên cứu liên ngành xã hội học và nhân học văn hóa. Lý do lựa chọn là nhằm bóc tách các tầng nghĩa ẩn sâu trong cấu trúc dàn cảnh, cỡ cảnh, chuyển động máy quay và thiết kế âm thanh – những yếu tố mà các phương pháp phân tích văn bản học truyền thống không thể bao quát toàn diện. Timeline nghiên cứu được thực hiện đồng bộ và hoàn thành vào tháng 10 năm 2023.

Kết quả nghiên cứu và thảo luận

Những phát hiện chính

Quá trình phân tích thực nghiệm trên 2 tác phẩm điện ảnh và 5 văn bản văn học đối chiếu mang lại 4 phát hiện mang tính cốt lõi:

Thứ nhất, 100% các nhân vật chính trong cả hai tác phẩm đều khởi sinh chấn thương từ biến cố cái chết đột ngột và vết thương thơ ấu. Trong Burning, nhân vật Jong Su mang chấn thương từ sự tan vỡ gia đình và bóng ma bạo lực của người cha, đẩy anh vào trạng thái hoang mang hiện sinh. Trong Drive My Car, biến cố mất đi đứa con gái 7 tuổi và cái chết bất ngờ của người vợ Oto đã tạo nên khoảng trống tâm lý không thể lấp đầy cho đạo diễn Kafuku và nữ tài xế Watari.

Thứ hai, sự đứt gãy giao tiếp chiếm hơn 90% nguyên nhân gia tăng mức độ tổn thương nội tâm. Trạng thái cô đơn trong xã hội tư bản tiêu dùng tạo ra hố sâu ngăn cách giữa các cá nhân. Burning phản ánh sự phân hóa giai cấp rõ rệt tại Hàn Quốc giữa tầng lớp "đói nhỏ" (thiếu thốn vật chất) và "đói lớn" (khát khao ý nghĩa sinh tồn). Drive My Car lại mô tả sự cô lập của con người hiện đại khi giấu kín nỗi đau sau vẻ ngoài lịch thiệp.

Thứ ba, nghệ thuật kể chuyện và diễn xuất được xác định là cơ chế chữa lành hữu hiệu. Hành vi viết tiểu thuyết của Jong Su hay việc Kafuku hóa thân vào các vai kịch đa ngôn ngữ của Anton Chekhov đóng vai trò giải phóng ẩn ức, giúp nhân vật từng bước đối diện và thấu cảm với chính bản ngã của mình.

Thứ tư, dấu ấn đạo diễn được định hình qua ngôn ngữ thị giác tinh tế. Thống kê cảnh quay cho thấy cỡ máy trung cảnh và cận cảnh chiếm hơn 65% thời lượng trong Drive My Car nhằm bộc lộ chiều sâu tâm trạng. Trong khi đó, Burning sử dụng các cú máy dài (long take) và không gian ánh sáng nhá nhem hoàng hôn chiếm hơn 40% các phân đoạn cao trào để nhấn mạnh tính chất mơ hồ, phi lý của thực tại.

Thảo luận kết quả

Kết quả phân tích khẳng định sự chuyển dịch xuất sắc từ chấn thương cá nhân sang diễn ngôn mang tính thời đại. Trong khi nguyên tác của Murakami tập trung vào cảm thức hoang hoải của cá nhân sau sự sụp đổ của nền kinh tế bong bóng Nhật Bản những năm 1980, các đạo diễn đã tái định vị câu chuyện vào bối cảnh xã hội thế kỷ 21 đầy bất an. Lee Chang Dong lồng ghép hiện thực nghèo khó của thanh niên Hàn Quốc vùng biên Paju đối lập với khu phố Gangnam xa hoa, còn Ryusuke Hamaguchi đưa bối cảnh Hiroshima như một biểu tượng phục hồi sau đổ vỡ lịch sử.

Khi so sánh với các chuyển thể trước đây như Rừng Na Uy (2010) của Trần Anh Hùng hay Tony Takitani (2004) của Jun Ichikawa, hai bộ phim này cho thấy bước tiến vượt bậc về tính liên văn bản. Để minh họa trực quan, dữ liệu nghiên cứu có thể được hệ thống hóa qua Bảng đối chiếu cấu trúc tự sự đa tầng và Biểu đồ phân bổ tỷ lệ các mã ký hiệu thính giác - thị giác (không gian xe Saab 900 kín đáo, ngọn lửa thiêu rụi nhà kính, âm thanh đứt gãy). Những phương tiện hình ảnh này chứng minh rằng cải biên điện ảnh không dừng lại ở sự trung thành sao chép mà là hành vi tái kiến tạo tri thức nghệ thuật độc lập.

Đề xuất và khuyến nghị

Dựa trên kết quả nghiên cứu toàn diện, luận văn đưa ra 4 nhóm khuyến nghị hành động cụ thể nhằm nâng cao chất lượng học thuật và thực tiễn sản xuất điện ảnh:

  1. Đổi mới chương trình đào tạo biên kịch và đạo diễn tại các trường đại học nghệ thuật: Các cơ sở đào tạo chuyên ngành cần tích hợp 100% học phần thi pháp chuyển thể và lý thuyết diễn ngôn chấn thương vào khung giảng dạy trong vòng 18 tháng tới. Mục tiêu nhằm trang bị cho sinh viên kỹ năng chuyển hóa tâm lý phức tạp từ văn học sang hành động kịch tính và ngôn ngữ nghe nhìn hiện đại.

  2. Chuẩn hóa quy trình thẩm định kịch bản chuyển thể văn học: Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch phối hợp cùng Hội Điện ảnh xây dựng cẩm nang hướng dẫn bản quyền và phương pháp "dịch liên ký hiệu" cho các nhà làm phim độc lập, phấn đấu gia tăng 30% số lượng dự án phim chuyển thể đạt chuẩn chất lượng tham dự các liên hoan phim quốc tế trong giai đoạn 2024-2026.

  3. Xây dựng cơ sở dữ liệu số hóa liên ngành văn học - điện ảnh: Các viện nghiên cứu văn hóa và thư viện quốc gia cần triển khai hệ thống lưu trữ số hóa trên 500 công trình nghiên cứu và kịch bản chuyển thể kinh điển trước quý 4 năm 2025, tạo điều kiện thuận lợi cho học viên cao học và nghiên cứu sinh tiếp cận tư liệu tham chiếu chuẩn mực.

  4. Mở rộng hợp tác sản xuất phim nghệ thuật khu vực Đông Á: Các hãng phim tư nhân và quỹ phát triển điện ảnh cần chủ động thiết lập mạng lưới hợp tác văn hóa giữa Việt Nam, Hàn Quốc và Nhật Bản, đặt mục tiêu trong 3 năm thực hiện ít nhất 5 dự án điện ảnh khai thác sâu sắc đề tài chấn thương tâm lý và bản sắc con người đương đại.

Đối tượng nên tham khảo luận văn

Công trình nghiên cứu mang lại giá trị tri thức và ứng dụng chuyên sâu cho 4 nhóm đối tượng cụ thể:

  1. Giảng viên và nhà nghiên cứu lý luận điện ảnh: Tiếp cận khung lý thuyết liên ngành hoàn chỉnh kết hợp giữa Foucault, Caruth và Hutcheon, làm tài liệu tham khảo chuẩn mực để xây dựng giáo trình giảng dạy chuyên đề cao học về mỹ học điện ảnh và nghệ thuật chuyển thể.

  2. Đạo diễn, biên kịch và nhà sản xuất phim: Nắm bắt phương pháp xử lý chất liệu văn học có dung lượng ngắn thành tác phẩm điện ảnh dài trên 140 phút mà vẫn giữ trọn chiều sâu triết lý, học hỏi kỹ thuật thiết kế dàn cảnh và biểu đạt nội tâm qua hệ thống ẩn dụ thị giác.

  3. Sinh viên và học viên cao học chuyên ngành Ngữ văn, Nhân học và Xã hội học: Mở rộng góc nhìn về văn học đương đại của Haruki Murakami qua sự tiếp nhận đa văn hóa, hiểu rõ hơn mối liên hệ giữa tổn thương tinh thần cá nhân và cấu trúc xã hội tư bản tiêu dùng.

  4. Nhà phê bình nghệ thuật và giám tuyển liên hoan phim: Sử dụng bộ công cụ giải mã ký hiệu học và cấu trúc đa thanh để đánh giá chính xác giá trị tư tưởng cũng như phong cách tác giả của các tác phẩm điện ảnh nghệ thuật châu Á đương đại.

Câu hỏi thường gặp

  1. Diễn ngôn về chấn thương trong điện ảnh được định nghĩa như thế nào? Diễn ngôn chấn thương là hệ thống ngôn ngữ nghe nhìn (hình ảnh, âm thanh, cấu trúc cảnh) được tổ chức nhằm phản ánh những tổn thương tinh thần vượt ngưỡng. Trong luận văn, khái niệm này dựa trên lý thuyết của Foucault và Caruth, xem tác phẩm điện ảnh như một văn bản tạo nghĩa giúp kiến tạo tri thức về nỗi đau và sự phục hồi tâm lý.

  2. Vì sao các đạo diễn lại chọn truyện ngắn của Haruki Murakami thay vì tiểu thuyết dài để chuyển thể? Truyện ngắn của Murakami sở hữu độ nén tư tưởng cao và nhiều khoảng trống tự sự mơ hồ. Điều này tạo không gian sáng tạo tối đa để các đạo diễn như Lee Chang Dong và Ryusuke Hamaguchi phát triển kịch bản độc lập dài gần 3 tiếng, lồng ghép bối cảnh xã hội đương đại mà không bị gò bó bởi cốt truyện chi tiết.

  3. Điểm khác biệt cơ bản trong cách thể hiện chấn thương giữa Burning và Drive My Car là gì? Burning tập trung vào chấn thương của thanh niên bị gạt ra lề xã hội, sử dụng ánh sáng nhá nhem và cú máy dài để thể hiện cơn thịnh nộ bế tắc. Ngược lại, Drive My Car khắc họa sự mất mát của người trưởng thành qua không gian nội thất ô tô khép kín và tiến trình chữa lành thông qua nghệ thuật sân khấu.

  4. Khái niệm "dịch liên ký hiệu" của Roman Jakobson được ứng dụng ra sao trong nghiên cứu này? Dịch liên ký hiệu là sự chuyển dịch hệ thống biểu đạt từ ngôn ngữ văn bản sang hình ảnh và âm thanh điện ảnh. Luận văn chứng minh việc chuyển đổi các biểu tượng văn học như ngọn lửa hay chiếc xe hơi sang ngôn ngữ dàn cảnh chính là một hành vi tái tạo nghệ thuật độc lập và sáng tạo.

  5. Nghệ thuật đóng vai trò gì trong hành trình vượt qua khủng hoảng của nhân vật? Nghệ thuật đóng vai trò là chiếc cầu nối giải tỏa ẩn ức tâm lý. Cả hai bộ phim đều cho thấy thông qua việc viết lách, kể chuyện ngẫu hứng hay hóa thân vào vai kịch đa ngôn ngữ, nhân vật có cơ hội đối thoại trực diện với nỗi đau quá khứ và tìm lại điểm tựa tinh thần để tiếp tục sống.

Kết luận

Luận văn đã thực hiện một khảo sát công phu, giải mã trọn vẹn diễn ngôn chấn thương và khẳng định vị thế đỉnh cao của nghệ thuật chuyển thể điện ảnh Đông Á thế kỷ 21 qua 5 nội dung then chốt:

  • Xác lập mối liên hệ hữu cơ giữa tư tưởng hiện sinh của Haruki Murakami và ngôn ngữ tự sự điện ảnh đương đại của Lee Chang Dong và Ryusuke Hamaguchi.
  • Chứng minh chấn thương tâm lý bắt nguồn từ cái chết và tổn thương thơ ấu là động lực thúc đẩy toàn bộ hành vi nhân vật trong cả 2 tác phẩm.
  • Khẳng định sự đứt gãy giao tiếp trong xã hội tiêu dùng là nhân tố làm trầm trọng thêm khủng hoảng bản ngã của con người hiện đại.
  • Làm rõ vai trò tối thượng của nghệ thuật (viết văn, diễn kịch, kể chuyện) như một liệu pháp chữa lành và tái thiết lập niềm tin cuộc sống.
  • Định hình phong cách tác giả qua hệ thống ký hiệu thị giác tinh tế, từ cỡ cảnh trung cận sâu lắng đến những cú máy dài đa tầng ý nghĩa.

Đóng góp khoa học cốt lõi của công trình là xây dựng thành công mô hình nghiên cứu liên ngành giữa lý thuyết diễn ngôn, phân tâm học chấn thương và lý luận chuyển thể điện ảnh. Trong giai đoạn 2024-2026, hướng nghiên cứu tiếp theo cần mở rộng phạm vi khảo sát sang các nền điện ảnh Đông Nam Á nhằm đánh giá toàn diện diện mạo chuyển thể văn học khu vực. Hãy tiếp tục khai thác và ứng dụng những phát hiện từ luận văn này để nâng cao chiều sâu học thuật và thúc đẩy sự phát triển của nền điện ảnh nước nhà.