Văn Hóa Du Lịch ở Thành Phố Hồ Chí Minh Trong Bối Cảnh Hội Nhập Quốc Tế

Khám phá văn hóa du lịch độc đáo của TP.HCM trong bối cảnh hội nhập. Tìm hiểu sự giao thoa văn hóa, cơ hội và thách thức để phát triển du lịch bền vững.

Chuyên ngành

Văn hóa học

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận án tiến sĩ

2023

230
1
0

Phí lưu trữ

55 Point

Mục lục chi tiết

LỜI CAM ĐOAN

LỜI CẢM ƠN

1. DẪN NHẬP

1.1. Lý do chọn đề tài

1.2. Tổng quan tình hình nghiên cứu của đề tài

1.3. Tình hình nghiên cứu lý thuyết văn hóa du lịch và các chiều kích có liên quan đến văn hóa du lịch ở nước ngoài

1.4. Tình hình nghiên cứu văn hóa du lịch ở trong nước

1.5. Đánh giá về tình hình nghiên cứu liên quan đến đề tài

1.6. Câu hỏi và mục đích nghiên cứu

1.6.1. Câu hỏi nghiên cứu

1.6.2. Mục đích nghiên cứu

1.7. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu

1.8. Phương pháp nghiên cứu và nguồn tư liệu

1.9. Ý nghĩa khoa học, thực tiễn và đóng góp mới của luận án

1.10. Bố cục của luận án

2. CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ BỐI CẢNH ĐỊA BÀN NGHIÊN CỨU

2.1. Giới thuyết các khái niệm có liên quan

2.2. Văn hóa, văn hóa vật thể và văn hóa phi vật thể

2.3. Văn hóa du lịch và du lịch văn hóa

2.4. Văn hóa sống và di sản văn hóa sống. Toàn cầu hóa và hội nhập quốc tế về du lịch. Giao lưu và tiếp biến văn hóa trong bối cảnh toàn cầu hóa và hội nhập quốc tế

2.5. Phát triển du lịch bền vững

2.6. Tổng quan các lý thuyết

2.7. Phân tích khung lý thuyết văn hóa du lịch của Brendan Canavan

2.8. Diễn giải khung lý thuyết của luận án

2.9. Bối cảnh địa bàn nghiên cứu

2.9.1. Đặc điểm tự nhiên TP.Hồ Chí Minh

2.9.2. Đặc điểm lịch sử văn hóa của TP. Hồ Chí Minh

2.9.3. Đặc điểm văn hóa cư dân TP. Hồ Chí Minh hiện nay

2.9.4. Đặc điểm địa bàn nghiên cứu trong luận án

2.10. Tiểu kết chương 1

3. VĂN HÓA CHỦ NHÀ VÀ VĂN HÓA DU KHÁCH Ở THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH

3.1. Đặc trưng chung về văn hóa chủ nhà. Văn hóa phi vật thể

3.2. Văn hóa tổ chức, quản lý và kinh doanh hoạt động du lịch

3.3. Văn hóa du khách

3.4. Đặc điểm của du khách quốc tế đến TP.

3.5. Đặc điểm về văn hóa của du khách quốc tế đến TP.HCM trong giai đoạn khảo sát

3.6. Tiểu kết chương 2

4. HIỆN TRẠNG VĂN HÓA DU LỊCH Ở THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH

4.1. Nhận thức của du khách và cộng đồng địa phương trong tương tác du lịch tại TP.

4.2. Nhận thức của du khách về người dân địa phương và môi trường du lịch

4.3. Nhận thức của người dân địa phương về du khách nước ngoài

4.4. Tổ chức các sản phẩm và dịch vụ du lịch mới trong bối cảnh hội nhập quốc tế

4.5. Phân tích các yếu tố mới của dịch vụ và sản phẩm du lịch qua mô hình PESTLE

4.6. Các sản phẩm và dịch vụ du lịch mới trong bối cảnh du lịch tổng thể

4.7. Ứng xử giữa chủ nhà và du khách trong quá trình tương tác ở TP.

4.8. Chính quyền địa phương tại TP.HCM ứng xử với du khách

4.9. Cộng đồng địa phương ứng xử với du khách

4.10. Nhà cung ứng dịch vụ du lịch ứng xử với du khách

4.11. Những cú sốc về văn hóa trong ứng xử với người dân địa phương và môi trường du lịch

4.12. Phân tích trường hợp tương tác qua ứng xử tại các điểm tham quan

4.13. Tiểu kết chương 3

5. KIẾN TẠO VĂN HÓA DU LỊCH Ở THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH HƯỚNG TỚI PHÁT TRIỂN DU LỊCH BỀN VỮNG TRONG BỐI CẢNH HỘI NHẬP QUỐC TẾ

5.1. Nhóm giải pháp nâng cao văn hóa tổ chức - quản lý của chính quyền địa phương

5.2. Giáo dục và tập huấn nhằm nâng cao văn hóa ứng xử cho cộng đồng địa phương trong hoạt động du lịch

5.3. Tổ chức và quản lý môi trường du lịch an toàn cho du khách, cải thiện giao thông ở TP.

5.4. Các giải pháp quảng bá và xúc tiến du lịch TP.

5.5. Nhóm giải pháp nâng cao nghiệp vụ tổ chức và quản lý hoạt động du lịch TP.HCM trong bối cảnh hội nhập quốc tế

5.6. Tổ chức và quản lý không gian văn hóa giúp du khách nước ngoài thâm nhập và trải nghiệm sâu hơn văn hóa và lối sống của cộng đồng địa phương

5.7. Ứng dụng công nghệ vào tổ chức và quản lý hoạt động du lịch

5.8. Nhóm giải pháp về kiến tạo sản phẩm du lịch từ văn hóa vật thể và phi vật thể ở TP.

5.8.1. Sản phẩm du lịch văn hóa và di sản

5.8.2. Sản phẩm du lịch đường sông và đường biển

5.8.3. Sản phẩm du lịch ẩm thực

5.8.4. Sản phẩm du lịch kết hợp với chăm sóc sức khỏe

5.8.5. Sản phẩm du lịch đặc thù tăng trải nghiệm cho du khách

5.9. Tiểu kết chương 4

TÀI LIỆU THAM KHẢO

Tóm tắt

I. Giới Thiệu Văn Hóa Du Lịch TP

TP.HCM, điểm đến hàng đầu Việt Nam, đang chứng kiến sự phát triển mạnh mẽ của ngành du lịch trong bối cảnh hội nhập quốc tế. Tuy nhiên, để du lịch TP.HCM thực sự phát triển bền vững và tạo ấn tượng sâu sắc trong lòng du khách, cần tập trung khai thác và phát huy văn hóa du lịch độc đáo. Luận án này đi sâu vào nghiên cứu văn hóa du lịch TP.HCM, phân tích các yếu tố ảnh hưởng, thách thức và cơ hội trong bối cảnh hội nhập quốc tế, từ đó đề xuất các giải pháp kiến tạo văn hóa du lịch bền vững, góp phần nâng cao vị thế của TP.HCM trên bản đồ du lịch thế giới. Nghiên cứu này hy vọng sẽ củng cố thêm cơ sở lý thuyết về văn hóa du lịch nói chung, tại một địa bàn nghiên cứu cụ thể là văn hóa du lịch tại TP.HCM trong bối cảnh hội nhập quốc tế nói riêng.

1.1. Tầm quan trọng của văn hóa trong phát triển du lịch TP.HCM

Văn hóa không chỉ là yếu tố thu hút du khách mà còn là nền tảng để xây dựng sản phẩm du lịch độc đáo, có giá trị gia tăng cao. Việc khai thác văn hóa TP.HCM một cách sáng tạo và bền vững sẽ giúp tạo sự khác biệt, thu hút du khách quốc tế và nội địa đến trải nghiệm. Các di sản văn hóa vật thể và phi vật thể cần được bảo tồn và phát huy giá trị, đồng thời kết hợp với các yếu tố hiện đại để tạo nên những sản phẩm du lịch hấp dẫn. Đồng thời, bản sắc văn hóa của TP.HCM cần được giữ gìn trong quá trình hội nhập quốc tế.

1.2. Hội nhập quốc tế và ảnh hưởng đến văn hóa du lịch TP.HCM

Hội nhập quốc tế du lịch mang đến cơ hội tiếp cận nguồn vốn, công nghệ và kinh nghiệm quản lý tiên tiến, đồng thời tạo ra sự cạnh tranh gay gắt. TP.HCM cần chủ động nắm bắt cơ hội, đồng thời đối mặt với những thách thức về bảo tồn văn hóa truyền thống TP.HCM và thích ứng với sự thay đổi của thị trường du lịch quốc tế. Việc xây dựng thương hiệu du lịch mạnh mẽ và quảng bá hiệu quả sẽ giúp TP.HCM khẳng định vị thế trên thị trường quốc tế.

II. Thách Thức Văn Hóa Du Lịch TP

Mặc dù có nhiều tiềm năng, văn hóa du lịch TP.HCM vẫn đối mặt với không ít thách thức trong bối cảnh hội nhập quốc tế. Sự thiếu đồng bộ trong quy hoạch, quản lý, chất lượng dịch vụ chưa cao, và ý thức bảo tồn di sản văn hóa còn hạn chế là những rào cản lớn. Bên cạnh đó, sự du nhập của các luồng văn hóa ngoại lai có thể làm lu mờ bản sắc văn hóa địa phương, gây ảnh hưởng tiêu cực đến sự phát triển bền vững của du lịch. Việc giải quyết những thách thức này đòi hỏi sự chung tay của các cấp chính quyền, doanh nghiệp và cộng đồng.

2.1. Bảo tồn bản sắc văn hóa trong bối cảnh hội nhập du lịch quốc tế

Một trong những thách thức lớn nhất là làm sao bảo tồn và phát huy bản sắc văn hóa TP.HCM trong bối cảnh hội nhập quốc tế du lịch. Sự du nhập của các luồng văn hóa ngoại lai có thể làm mai một những giá trị văn hóa truyền thống nếu không có biện pháp bảo tồn và phát huy hiệu quả. Cần có chính sách hỗ trợ và khuyến khích các hoạt động bảo tồn di sản văn hóa, đồng thời giáo dục ý thức bảo tồn cho cộng đồng.

2.2. Nâng cao chất lượng dịch vụ du lịch và quản lý du lịch bền vững

Chất lượng dịch vụ du lịch chưa đáp ứng được yêu cầu của du khách quốc tế là một trong những hạn chế của du lịch TP.HCM. Cần đầu tư nâng cấp cơ sở hạ tầng, đào tạo nguồn nhân lực chất lượng cao, và áp dụng các tiêu chuẩn quốc tế trong quản lý du lịch. Đồng thời, cần chú trọng đến du lịch bền vững, bảo vệ môi trường và tài nguyên thiên nhiên.

2.3. Ứng phó với những cú sốc văn hóa trong tương tác du lịch

Sự khác biệt về văn hóa giữa du khách và người dân địa phương có thể dẫn đến những hiểu lầm và xung đột. Cần tăng cường giáo dục về văn hóa du lịch cho cả du khách và người dân địa phương, đồng thời xây dựng các quy tắc ứng xử văn minh trong du lịch. Việc quảng bá hình ảnh văn hóa TP.HCM một cách chân thực và hấp dẫn sẽ giúp du khách hiểu rõ hơn về văn hóa địa phương và tránh những cú sốc không đáng có.

III. Giải Pháp Nâng Cao Văn Hóa Du Lịch TP

Để văn hóa du lịch TP.HCM phát triển bền vững trong bối cảnh hội nhập quốc tế, cần triển khai đồng bộ các giải pháp từ nâng cao nhận thức cộng đồng đến phát triển sản phẩm du lịch đặc sắc. Chú trọng giáo dục và đào tạo về văn hóa du lịch, phát huy vai trò của cộng đồng địa phương, đồng thời tăng cường hợp tác quốc tế để học hỏi kinh nghiệm và thu hút đầu tư. Các giải pháp này cần được thực hiện một cách bài bản và có hệ thống để đạt hiệu quả cao nhất.

3.1. Giáo dục và nâng cao nhận thức về văn hóa du lịch cho cộng đồng

Giáo dục và nâng cao nhận thức về văn hóa du lịch cho cộng đồng là yếu tố then chốt để xây dựng môi trường du lịch văn minh, thân thiện. Cần đưa nội dung giáo dục về văn hóa du lịch vào chương trình học ở các cấp, đồng thời tổ chức các hoạt động tuyên truyền, quảng bá trên các phương tiện truyền thông. Việc nâng cao ý thức của người dân về bảo tồn di sản văn hóa và ứng xử văn minh với du khách sẽ góp phần tạo ấn tượng tốt đẹp về du lịch TP.HCM.

3.2. Phát triển sản phẩm du lịch văn hóa đặc sắc và đa dạng

Để thu hút du khách, du lịch TP.HCM cần phát triển các sản phẩm du lịch văn hóa đặc sắc và đa dạng, đáp ứng nhu cầu trải nghiệm và khám phá của du khách. Các sản phẩm du lịch văn hóa cần khai thác tối đa các giá trị di sản văn hóa vật thể và phi vật thể, đồng thời kết hợp với các yếu tố hiện đại để tạo nên sự hấp dẫn. Cần chú trọng đến du lịch ẩm thực TP.HCM, lễ hội TP.HCM và các sự kiện văn hóa đương đại TP.HCM.

3.3. Tăng cường hợp tác quốc tế và xúc tiến quảng bá du lịch TP.HCM

Hợp tác quốc tế là chìa khóa để du lịch TP.HCM hội nhập sâu rộng vào thị trường quốc tế. Cần tăng cường đối tác quốc tế du lịch, thu hút đầu tư từ các tập đoàn du lịch lớn, đồng thời học hỏi kinh nghiệm quản lý và phát triển du lịch từ các nước phát triển. Bên cạnh đó, cần đẩy mạnh các hoạt động xúc tiến quảng bá du lịch trên các thị trường trọng điểm, giới thiệu hình ảnh văn hóa TP.HCM một cách chân thực và hấp dẫn.

IV. Ứng Dụng Phát Triển Du Lịch Cộng Đồng và Du Lịch Xanh ở TP

Du lịch cộng đồngdu lịch xanh là hai xu hướng phát triển bền vững đang được nhiều quốc gia trên thế giới áp dụng. TP.HCM có nhiều tiềm năng để phát triển hai loại hình du lịch này, góp phần bảo tồn di sản văn hóa, cải thiện đời sống người dân địa phương và bảo vệ môi trường. Việc triển khai các mô hình du lịch cộng đồngdu lịch xanh cần được thực hiện một cách bài bản, có sự tham gia của cộng đồng và sự hỗ trợ của chính quyền.

4.1. Khuyến khích du lịch cộng đồng gắn với bảo tồn di sản văn hóa

Du lịch cộng đồng có thể giúp bảo tồn di sản văn hóa bằng cách tạo ra nguồn thu nhập cho người dân địa phương từ việc khai thác các giá trị văn hóa truyền thống. Cần khuyến khích người dân tham gia vào các hoạt động du lịch, đồng thời hỗ trợ họ nâng cao kỹ năng làm du lịch và bảo tồn di sản văn hóa. Các mô hình du lịch cộng đồng cần được thiết kế sao cho vừa mang lại lợi ích kinh tế cho người dân, vừa đảm bảo bảo tồn và phát huy bản sắc văn hóa.

4.2. Phát triển du lịch xanh hướng đến bảo vệ môi trường và tài nguyên

Du lịch xanh là xu hướng tất yếu trong bối cảnh biến đổi khí hậu và ô nhiễm môi trường. TP.HCM cần phát triển các sản phẩm du lịch xanh thân thiện với môi trường, giảm thiểu tác động tiêu cực đến tài nguyên thiên nhiên. Cần khuyến khích các doanh nghiệp du lịch áp dụng các tiêu chuẩn du lịch xanh, đồng thời nâng cao nhận thức của du khách về bảo vệ môi trường.

4.3. Lồng ghép du lịch có trách nhiệm vào hoạt động kinh doanh du lịch

Du lịch có trách nhiệm là yếu tố quan trọng để đảm bảo phát triển bền vững của ngành du lịch. Các doanh nghiệp du lịch cần có trách nhiệm với môi trường, cộng đồng và du khách. Cần xây dựng các tiêu chuẩn du lịch có trách nhiệm và khuyến khích các doanh nghiệp áp dụng, đồng thời nâng cao nhận thức của du khách về du lịch có trách nhiệm.

V. Tương Lai Định Hướng Phát Triển Văn Hóa Du Lịch TP

Để văn hóa du lịch TP.HCM phát triển bền vững trong tương lai, cần có tầm nhìn chiến lược và định hướng rõ ràng. Cần xây dựng thương hiệu du lịch mạnh mẽ, quảng bá hình ảnh văn hóa TP.HCM một cách chân thực và hấp dẫn, đồng thời chú trọng đến đổi mới sáng tạo du lịch để tạo ra những sản phẩm du lịch độc đáo và cạnh tranh. Sự phối hợp chặt chẽ giữa các cấp chính quyền, doanh nghiệp và cộng đồng là yếu tố then chốt để đạt được mục tiêu phát triển bền vững.

5.1. Xây dựng thương hiệu du lịch TP.HCM dựa trên bản sắc văn hóa

Xây dựng thương hiệu du lịch TP.HCM dựa trên bản sắc văn hóa là yếu tố then chốt để tạo sự khác biệt và thu hút du khách. Cần xác định rõ những giá trị văn hóa cốt lõi của TP.HCM và truyền tải chúng một cách hiệu quả trong các chiến dịch quảng bá du lịch. Thương hiệu du lịch cần gắn liền với hình ảnh một thành phố năng động, sáng tạo, đồng thời vẫn giữ gìn những giá trị văn hóa truyền thống.

5.2. Đổi mới sáng tạo trong phát triển sản phẩm và dịch vụ du lịch

Đổi mới sáng tạo du lịch là yếu tố quan trọng để tạo ra những sản phẩm và dịch vụ du lịch độc đáo và cạnh tranh. Cần khuyến khích các doanh nghiệp du lịch áp dụng công nghệ mới, sáng tạo trong thiết kế sản phẩm và dịch vụ, đồng thời tạo ra những trải nghiệm du lịch mới lạ và hấp dẫn. Việc ứng dụng công nghệ thông tin và truyền thông sẽ giúp quảng bá văn hóa TP.HCM một cách hiệu quả và thu hút du khách.

5.3. Ứng dụng công nghệ trong quản lý và quảng bá văn hóa du lịch

Ứng dụng công nghệ là xu hướng tất yếu trong phát triển du lịch hiện đại. TP.HCM cần ứng dụng công nghệ trong quản lý du lịch, từ việc thu thập và phân tích dữ liệu đến việc cung cấp thông tin và hỗ trợ du khách. Việc sử dụng các ứng dụng di động, trang web du lịch và mạng xã hội sẽ giúp quảng bá văn hóa TP.HCM một cách hiệu quả và tiếp cận được nhiều du khách tiềm năng.

12/05/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

đặt vấn đề: có cần nghiên cứu để theo dõi và xem xét liệu văn hóa du lịch có tồn tại như một thực thể hay không?; Các chức năng được quy cho nó có thay đổi hay vẫn ổn định?; Liệu vị trí mà nó chiếm giữ có lợi hay có hại đối với sự phát triển của một nền du lịch hài hòa? (tr. Tiếp đến, Encyclopedia of Tourism (Bách khoa toàn thư về Du lịch), một công trình nghiên cứu đồ sộ, tập hợp 352 nhà nghiên cứu về Du lịch học thuộc 51 quốc gia và vùng lãnh thổ khác nhau trên thế giới do học giả Jafar Jafari (2000) làm tổng biên tập. Công trình này có một số thuật ngữ về du lịch mà chúng tôi quan tâm trong đó có “du lịch văn hóa” và “văn hóa du lịch”. Thuật ngữ văn hóa du lịch trong công trình này được diễn giải khá chi tiết (tr.129- 130), trong đó có 3 câu nêu trọng tâm khái niệm văn hóa du lịch.

Theo công trình này, văn hóa du lịch vẫn còn là một “khái niệm mơ hồ” (vague concept) dùng để diễn tả những hành vi và các thể chế có thể quan sát được tại các điểm đến (những quy định, nội quy, quy tắc ứng xử tại các điểm đến). Những hành vi (thiên về ứng xử) mà các bên có liên quan trong hoạt động du lịch tại các điểm đến phải tuân theo và chính tình hình này làm cho văn hóa du lịch tại mỗi điểm đến không hoàn toàn giống nhau. Nhóm tác giả công trình Encyclopedia of Tourism xem “Văn hóa du lịch là một dạng thức cộng sinh hay lai ghép (symbiotic or hybrid form) không có khả năng tự duy trì chính nó” (tr. Nói cụ thể hơn, khi một điểm đến nào đó không còn tồn tại nữa thì văn hóa du lịch ở nơi đó cũng biến mất hoặc trở nên mờ nhạt chẳng hạn như thảm họa chiến tranh xảy ra, di dân đến vùng đất khác, tài nguyên du lịch biến mất thì du khách sẽ không du lịch đến điểm đến đó nữa.

Đại dịch COVID-19 từ năm 2020 đến nay là một minh chứng cho văn hóa du lịch tại các điểm đến bị mờ nhạt do không có khách du lịch đến thăm. Luận điểm về văn hóa du lịch này đã được Brendan Canavan (2016) nghiên cứu và mở rộng thêm. 9 Thêm vào đó, các tác giả nước ngoài đề cập đến văn hóa du lịch chỉ xuất hiện từ khi có ngành du lịch hiện đại. Nguồn gốc chính thức của các dạng thức văn hóa mới, từ các nền văn hóa bản địa của nước sở tại cho đến các nền văn hóa được du nhập của du khách ít nhiều có những cái mới xuất hiện tại điểm tiếp xúc/tương tác.

Hai là, sự liên quan đến người xem trong việc kiến tạo ra văn hóa mới, hoặc là khách du lịch hay chủ nhà (hoặc là cả hai). Văn hóa du lịch là sản phẩm văn hóa biến đổi của văn hóa dân cư nước sở tại trong việc tìm cách đáp ứng nhu cầu du khách. Văn hóa du lịch bao gồm những lực lượng sáng tạo lai ghép nhưng lại được duy trì ở một số nền văn hóa, đồng thời thúc đẩy việc trao đổi chéo và các hình thức mới lạ ở những nền văn hóa khác (Jafar Jafari (cb), 2000:130-131). Nói tóm lại, theo các tác giả Encyclopedia of Tourism, văn hóa du lịch (cho đến thời điểm năm 2000) vẫn là một khái niệm mờ (a vague concept) và nó chỉ phát sinh khi có sự giao lưu, tiếp xúc giữa du khách và cộng đồng dân cư các nước sở tại trong quá trình phục vụ khách du lịch.

Về nội hàm của nó, các tác giả vẫn chưa xác định được rõ ràng. Tiếp đến, công trình Du lịch học khái niệm do Đổng Ngọc Minh và Vương Lôi Đình chủ biên, được dịch sang tiếng Việt (năm 2001) với nhan đề Kinh tế du lịch và Du lịch học. Đây là một công trình viết về du lịch học bao quát rất nhiều vấn đề du lịch và có một phần đề cập đến văn hóa du lịch. Các tác giả đã nêu mối liên hệ giữa văn hóa xã hội với du lịch và cho rằng, văn hóa du lịch có thể biểu đạt dưới ba dạng thức mà hiện nay (tức thời điểm năm 2000) các học giả trong và ngoài Trung Quốc chưa thống nhất như: (1) Văn hóa du lịch là tổng của cải vật chất và của cải tinh thần có liên quan đến du lịch; (2) Văn hóa du lịch là kết quả tác động lẫn nhau giữa du khách, tài nguyên du lịch với môi giới du lịch (ngành du lịch); (3) Văn hóa du lịch là một loại hình thái văn hóa của đời sống du lịch (tr.

Trong ba cách biểu đạt trên, đáng chú ý nhất là việc nhóm tác giả đề xuất văn hóa du lịch bao gồm 3 thành tố: du khách, tài nguyên du lịch và nhà môi giới du lịch. Cũng theo nhóm tác giả, nếu thiếu một trong ba yếu tố trên thì không thể có văn hóa du lịch: Ba yếu tố du lịch (chủ nhà, du khách và nhà môi giới du lịch) đều không thể đơn độc hình thành văn hóa du lịch. Nếu tách khỏi tài nguyên du lịch thì du khách sẽ mất đi đối 10 tượng tham quan thưởng thức, không có nhà môi giới du lịch thì thậm chí không tiến được một bước, không thể thực hiện được hoạt động du lịch, không có du lịch thì đương nhiên cũng không thể sinh ra văn hóa du lịch. Ngành du lịch chỉ là một loại ngành nghề xã hội nhằm mục đích quản lý du lịch, dịch vụ du lịch, mỗi khâu của nó đều phải thỏa mãn nhu cầu đặc thù của du khách, thể hiện loại đặc trưng nào đó của văn hóa du lịch.

Về điểm này, ngành du lịch ẩn chứa thành phần văn hóa du lịch, nhưng chỉ là thành phần chứ không phải là toàn bộ văn hóa du lịch. “Nếu không có du khách và tài nguyên du lịch thì ngành du lịch chỉ lập ra cho có cớ chứ đừng nói tới sản sinh ra văn hóa du lịch mới, ngay cả thành phần văn hóa du lịch vốn có cũng không thể thể hiện ra được” (Đổng Ngọc Minh & Vương Lôi Đình (cb), 2001:327-328). Hơn nữa, văn hóa du lịch còn là những tiếp xúc phát sinh trong quá trình hoạt động du lịch và nó góp phần điều chỉnh hành vi của các nhóm đối tượng trên khi tham gia vào hoạt động du lịch. Tác giả cho rằng, đây là đóng góp quý báu của nhóm tác giả người Trung Quốc về hướng tiếp cận đối với vấn đề văn hóa du lịch.

Tuy nhiên, nếu chỉ ba tác nhân như trên vẫn còn chưa đầy đủ trong việc hình thành văn hóa du lịch tại một địa phương/điểm đến cụ thể. Bên cạnh đó, công trình Cross - cultural behaviour in Tourism - Concepts and Analysis (Ứng xử xuyên văn hóa trong du lịch - Các khái niệm và phân tích) của hai học giả người Úc là Yvette Reisinger và Lindsay Turner (2003). Yvette Reisinger và Lindsay Turner (2003) bàn luận về các khái niệm có liên quan đến du khách, chủ nhà và văn hóa du lịch đã cho rằng “Văn hóa du lịch chính là văn hóa của du khách và văn hóa chủ nhà trộn lẫn với nhau hình thành nên một loại văn hóa đặc thù và khác biệt tại mỗi điểm đến” (tr. Theo hai tác giả trên, có hai nhóm đối tượng tương tác với nhau đó là văn hóa của du khách và văn hóa của chủ nhà hình thành nên văn hóa du lịch.

Đây là một luận điểm quan trọng hình thành nên văn hóa du lịch tại mỗi điểm đến, giúp ích cho việc nghiên cứu trường hợp văn hóa du lịch. Luận điểm này đã được Brendan Canavan (2016) kế thừa và có kết quả nghiên cứu sâu hơn. Về mặt lý thuyết, Can-Seng Ooi (2002) không trực tiếp bàn đến văn hóa du lịch. Tuy nhiên, ông xem văn hóa du lịch được biển hiện phần nào đó qua văn hóa sống của người dân tại các điểm đến.

Tác giả đã triển khai quan niệm văn hóa sống trong công trình nghiên cứu của mình mang hàm nghĩa rộng hơn và rất đáng quan tâm để vận dụng trong các nghiên cứu trường hợp tại các điểm đến nhằm thu hút du khách. Trong nghiên cứu của mình, Can-Seng Ooi (2002) đã cho thấy những thành tố văn hóa từ các nền văn 11 hóa đã được hình thành tại chỗ lâu đời (established cultures) và các nền văn hóa mới (new cultures) do du khách mang đến để hình thành nên cái gọi là “Wonderful Copenhagen” thu hút du khách tới Đan Mạch. Vì lẽ đó, “Wonderful Copenhagen” như một thương hiệu nhận diện văn hóa du lịch của Copenhagen nói riêng và Đan Mạch nói chung (Can-Seng Ooi, 2002:143). Tương tự, Singapore cũng dung nạp các thành tố từ các nền văn hóa hình thành tại chỗ lâu đời (established cultures) và các yếu tố từ các nền văn hóa mới của du khách mang đến cho Singapore đã hình thành nên thương hiệu nhận diện văn hóa du lịch của Singapore là “Surprising Singapore” và sau đó là “New Asia - Singapore” (Can-Seng Ooi, 2002:143).

Can-Seng Ooi cho thấy sự vận dụng và kết hợp văn hóa địa phương, văn hóa sống (mà có tác giả hiểu đó là “văn hóa hiện sinh”), lịch sử, hàng hóa tại địa phương mang dấu ấn sáng tạo văn hóa, nghệ thuật trình diễn v.v… để tạo ra sản phẩm du lịch cho du khách phần nào là văn hóa du lịch tại điểm đến. Tiếp theo, Yanjun Xie & Jufeng Xu (2004), công bố bài báo “Cultural tourism vs Tourist culture: case of domestic tourism in modern Beijing”. Bài viết tập trung bàn về mối quan hệ giữa du lịch văn hóa và văn hóa du khách. Theo hai tác giả, có thể hiểu du lịch văn hóa dễ dàng nhưng rõ ràng là nó khác với văn hóa du lịch do du khách mang đến (tr.

Tuy nhiên, hai tác giả trên cho rằng, một cách tiếp cận quan trọng đối với mối quan hệ tinh tế và nổi bật hơn giữa du lịch văn hóa và văn hóa du lịch nên dựa trên phân tích cả động cơ và kết quả. Có nghĩa là, văn hóa du lịch hầu hết là kết quả của quá trình sản xuất sản phẩm du lịch hoặc thích ứng để đáp ứng nhu cầu của khách du lịch đối với các đối tượng và biểu hiện văn hóa. Theo Yanjun Xie & Jufeng Xu (2004), “du lịch văn hóa tạo ra động cơ cho du khách đến” (tr.84) và ngoài ra “văn hóa du lịch tác động lên sự phát triển của ngành du lịch” (tr. Luận điểm này có thể nhận ra và chứng minh được trong nhiều trường hợp phát triển du lịch hiện nay.

David Harrison & Peter Lugosi (2013) công bố bài báo “Tourism culture(s): The Hospitality dimension” (Văn hóa du lịch: chiều kích hiếu khách).

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ

Tài liệu "Văn Hóa Du Lịch TP.HCM: Hội Nhập Quốc Tế và Phát Triển Bền Vững" khám phá sự phát triển của ngành du lịch tại Thành phố Hồ Chí Minh trong bối cảnh hội nhập quốc tế và các chiến lược phát triển bền vững. Tài liệu nhấn mạnh tầm quan trọng của việc bảo tồn văn hóa địa phương trong khi vẫn thu hút du khách quốc tế, từ đó tạo ra một môi trường du lịch đa dạng và phong phú. Độc giả sẽ tìm thấy những lợi ích từ việc hiểu rõ hơn về cách thức mà văn hóa và du lịch có thể hỗ trợ lẫn nhau, cũng như các thách thức mà ngành du lịch đang phải đối mặt.

Để mở rộng kiến thức của bạn về các khía cạnh khác của ngành du lịch, bạn có thể tham khảo tài liệu Nghiên cứu quy hoạch vùng du lịch duyên hải nam trung bộ trên cơ sở khai thác giá trị sinh thái và nhân văn, nơi cung cấp cái nhìn sâu sắc về quy hoạch du lịch bền vững. Ngoài ra, tài liệu Luận văn thạc sĩ nghiên cứu các yếu tố ảnh hưởng đến sự hài lòng về chất lượng dịch vụ khách sạn của du khách tại tỉnh bà rịa vũng tàu sẽ giúp bạn hiểu rõ hơn về chất lượng dịch vụ trong ngành du lịch. Cuối cùng, tài liệu Nhân lực tại các doanh nghiệp du lịch ở tỉnh ninh bình trong hội nhập quốc tế sẽ cung cấp thông tin về phát triển nguồn nhân lực trong bối cảnh hội nhập. Những tài liệu này sẽ giúp bạn có cái nhìn toàn diện hơn về ngành du lịch và các yếu tố ảnh hưởng đến sự phát triển của nó.