mở đầu tham luận “Nghĩ và viết về tiểu thuyết”, tác giả Nguyễn Bắc Sơn có ý kiến: “Có nhiều quan niệm về tiểu thuyết. Có nhiều xu hướng viết tiểu thuyết […]. Nhưng, gì thì gì, ngay cả tiểu thuyết giả tưởng cũng phải xuất phát từ hiện thực. Hiện thực hôm nay để nói hiện thực ngày mai nên dù ít dù nhiều đều mang tính hiện thực và nhất thiết phải có tính nhân văn […].
Thế nên tôi thích định nghĩa: Tiểu thuyết là nơi lưu giữ bóng hình cuộc sống” [37, tr. Như vậy, qua các ý kiến, các nhà nghiên cứu đã cho thấy cách nhìn nhận cuộc sống của tiểu thuyết thiên về góc độ đời tư, với yêu cầu tiểu thuyết phải tái hiện cuộc sống như một thực tại đang hình thành phát triển. Nó là một thể loại gần gũi với cuộc sống con người nhất. Tiểu thuyết tuy là hư cấu tưởng tượng nhưng lại tạo dựng một bầu không khí xác thực, bởi chất liệu của tiểu thuyết là đề tài, là biến cố, là nhân vật đều gần gũi với cuộc sống thực.
Đây chính là một đặc trưng cơ bản có tính chất thẩm mỹ của tiểu thuyết. Sự trần thuật trong tiểu thuyết tập trung vào số phận con người cá nhân trong quá trình hình thành, tồn tại và phát triển. Thể hiện sự chiêm nghiệm về cuộc đời, nghệ thuật. Tiểu thuyết mang bản chất năng động luôn luôn thay đổi, biến chuyển.
Nói đến tư duy tiểu thuyết là nói đến sự chiêm nghiệm của nhà văn về cuộc đời. Tiểu thuyết tiếp cận hiện thực ở thời hiện tại hoàn thành, tiếp cận những cái đang diễn ra, còn dang dở. Tiểu thuyết là thể loại có khả năng dung hợp và thu hút vào bản thân nó những đặc trưng thẩm mĩ và chất liệu của nhiều loại hình nghệ thuật khác. Chính khả năng 16 tổng hợp này đã khiến cho tiểu thuyết có thể miêu tả cuộc sống như một thực tại cùng thời cho dù đề tài và chất liệu có thể lấy từ quá khứ.
Như vậy, tiểu thuyết là một thể loại văn xuôi có hư cấu, thông qua nhân vật, hoàn cảnh, sự việc để phản ánh bức tranh xã hội rộng lớn và những vấn đề của cuộc sống con người. Tiểu thuyết về cơ bản là sản phẩm của trí tưởng trượng. Một tác phẩm tiểu thuyết có giá trị phải là “sản phẩm của trí tưởng tượng phong phú của nhà văn”. Khái niệm tiểu thuyết lịch sử Tiểu thuyết lịch sử là “một tiểu loại của tiểu thuyết” nhằm phản ánh nội dung, đề tài mang tính lịch sử.
Tiểu thuyết lịch sử được các nhà nghiên cứu người Pháp là Dorothy Brevvster và Jonh Breell nhận định như sau: “Những chuyện đó chỉ là những tiểu thuyết về quá khứ, và chỉ vì nhân nhượng mà tên gọi tiểu thuyết lịch sử. Gọi theo tên hiệu này hay tên hiệu khác tùy thuộc vào các nhà phê bình định nghĩa, đọc và ưa thích (hay chán ghét) chúng. Vì khi thích một cuốn truyện nào thì nhà phê bình thường đưa nó vào một loại văn học có danh” [38, tr. Theo quan niệm này, tiểu thuyết lịch sử chính là tiểu thuyết viết về quá khứ của một cộng đồng, một quốc gia, một dân tộc nào đó.
Đây cũng là yếu tố đầu tiên, cơ bản nhất tạo nên tính lịch sử của tiểu thuyết. Các tác giả Lê Bá Hán, Trần Đình Sử, Nguyễn Khắc Phi trong Từ điển thuật ngữ văn học quan niệm tiểu thuyết lịch sử là: “Các tác phẩm viết về đề tài lịch sử có chứa đựng các nhân vật và chi tiết hư cấu, tuy nhiên nhân vật chính và sự kiện chính được sáng tạo trên các sử liệu xác thực trong lịch sử, tôn trọng lời ăn tiếng nói, phong tục tập quán phù hợp với giai đoạn lịch sử ấy” [16, tr. Quan niệm này cho thấy, tiểu thuyết lịch sử trước hết phải là tác phẩm mang trọn đặc trưng của tiểu thuyết là hư cấu, tưởng tượng, nhưng lấy nội dung lịch sử làm đề tài, làm cảm hứng sáng tạo. Nhà văn dựa vào những sự kiện trong quá khứ (nhân vật lịch sử, sự kiện lịch sử…) để hư cấu, tưởng tượng, để sáng tạo nên tác phẩm nhằm gây hứng thú cho người đọc.
Các tác giả coi trọng yếu tố lịch sử, chú trọng việc không “phá vỡ tính chân thực lịch sử” của thể loại. Tại Hội thảo Sáng tạo văn học nghệ thuật về đề tài lịch sử do Hội đồng lý luận, phê bình văn học, nghệ thuật Trung ương tổ chức năm 2013, Hội thảo đã đưa ra nhiều kết luận có tính khoa học cao, như ý kiến của tác giả Nguyễn Hồng Vinh: “khái niệm lịch sử trong sách sử (chính sử) với lịch sử trong tác phẩm văn học nghệ thuật không 17 phải bao giờ cũng đồng nhất, thậm chí còn có chỗ trái ngược nhau, bởi vì, lịch sử trong các tác phẩm văn học, nghệ thuật là lịch sử đã được viết lại qua lăng kính sáng tạo của người nghệ sĩ. Có khi nó là sự thật lịch sử còn bị khuất lấp; có khi nó chỉ là cảm nhận, trí tưởng tượng riêng của người nghệ sĩ về lịch sử… Nhưng có một nguyên tắc mà tất cả các nhà sáng tạo văn học, nghệ thuật về đề tài lịch sử phải tuân thủ, đó là tôn trọng chân lý lịch sử, không vì một lý do cá nhân nào mà xuyên tạc, bóp méo lịch sử, hạ bệ thần tượng, bôi nhọ hình ảnh những anh hùng lịch sử đã được cả nhân dân tôn vinh”. “Tác phẩm văn học, nghệ thuật viết về đề tài lịch sử không phải là sự sao chép, là kể lại lịch sử, mà là sự gợi mở những vấn đề đáng quan tâm của con người, của xã hội hiện tại, vì nó viết cho những người của hôm nay đọc, suy ngẫm và hành động” [36, tr.
Nhà văn Nguyễn Thế Quang từ kinh nghiệm của mình đặt vấn đề “Tỷ lệ giữa sự thật và hư cấu nghệ thuật như thế nào?” Ông lý giải: “Từ mục đích tác phẩm, chúng tôi chọn sự thật nhiều hay ít. Viết để giải trí, để giễu nhại thì hư cấu, phóng đại … phải nhiều hơn, viết để làm cho người đọc tin thì yếu tố thực phải nhiều hơn” [37, tr. Về mục đích, động cơ sáng tạo về đề tài lịch sử, các nhà nghiên cứu lý luận, phê bình cho rằng: “Không giống như thái độ khách quan, lạnh lùng của các nhà chép sử, các nhà văn và các nghệ sĩ đến với nhân vật và sự kiện lịch sử của mình bằng trạng thái cảm xúc và niềm hưng phấn sáng tạo. Trên cơ sở nắm bắt nhu cầu tinh thần của thời đại mình, nhà văn trở thành người kết nối lịch sử, người chuyển tải những thông điệp của lịch sử tới hiện tại và tương lai” [36, tr.
“Mượn cớ bịa đặt, xuyên tạc lịch sử hay minh họa, nhại lại lịch sử đều không phải là mục đích của nghệ thuật” [36, tr. Tác giả Phan Tuấn Anh trong bài tham luận “Lịch sử như là hư cấu – quan điểm sáng tạo mới về đề tài lịch sử” đã khẳng định: “Mọi sáng tạo và hư cấu về đề tài lịch sử luôn phải dựa trên cứ liệu sử học (mốc thời gian, nhân vật lịch sử, ý nghĩa lịch sử). Dẫu bổ sung, tái quan niệm, giải thiêng hoặc thậm chí phủ định, thì rõ ràng những sáng tạo văn học vẫn cần có sử học như một đối tượng để đối thoại” [36, tr. “Một tiểu thuyết lịch sử dẫu sao cũng cần tái hiện lại (trong khả năng có thể) cái không gian văn hóa ở thời điểm lịch sử được đề cập đến, từ phong tục, ngôn ngữ, nhận thức, lễ hội” [36, tr.
18 Đúng như quan niệm của nhà mỹ học mác xít Lucác: “Tiểu thuyết lịch sử phản ánh và mô tả sự phát triển của hiện thực lịch sử một cách nghệ thuật, vì thế nó phải lấy kích thước nội dung và hình thức từ chính cái hiện thực đó” [5, tr. Trong tham luận “Cái nhìn đa chiều về tiểu thuyết lịch sử - văn hóa của Nguyễn Xuân Khánh” (tại Hội thảo khoa học về Nguyễn Xuân Khánh), tác giả Nguyễn Đăng Điệp đã nhận định: “Khác với truyền thống coi lịch sử là đại lịch sử (đã xong xuôi), lý thuyết hiện đại, hậu hiện đại khẳng định lịch sử là quá trình chưa hoàn tất mà đang được cấu tạo lại với sự xuất hiện của các tiểu lịch sử. Tại đấy, lịch sử được hình dung như những mảnh vỡ… Có người khẳng định, nhà văn có quyền tưởng tượng đến vô hạn và tác phẩm của họ thực chất là cách cấu tạo lịch sử theo quan điểm cá nhân. Tại đó, có một thứ lịch sử khác (ngoại vi) so với lịch sử đã được thừa nhận (trung tâm), và lịch sử, khi đi vào lãnh địa tiểu thuyết, phải được tổ chức trên cơ sở hư cấu và nguyên tắc trò chơi vốn là một đặc trưng của nghệ thuật” [34, tr.
Ông cũng khẳng định: “Tiểu thuyết lịch sử, như tên gọi của nó, đòi hỏi người viết phải hóa giải được mâu thuẫn: một bên là sự chính xác (sử); và bên kia là tưởng tượng (văn). Gọn hơn, đó là mối quan hệ giữa sự thực và hư cấu” [36, tr. Và vấn đề đặt ra cho cả tác giả và người tiếp nhận là giới hạn và “biên độ của trí tưởng tượng”. “Cái mới của nhà văn chủ yếu nằm ở cách thức lý giải lịch sử và việc trình bày lịch sử phù hợp với chiều sâu lý giải mang tính cá nhân” [36, tr.
Trong luận án “Đặc trưng nghệ thuật tiểu thuyết lịch sử Việt Nam thập niên đầu thế kỉ XXI”, tác giả Lê Thị Thu Trang đã khẳng định: “Mặc dù có nhiều quan niệm khác nhau, tuy nhiên, quan niệm về sự thật lịch sử và hư cấu của các tác giả vẫn có điểm tương đồng: họ đều tôn trọng sự thật lịch sử và phát huy vai trò của hư cấu nghệ thuật. Hư cấu nghệ thuật đã tạo ra hướng tiếp cận mới, phù hợp với tư duy của con người hiện đại, gợi cho người đọc cái nhìn mới thực sự khác so với những nhà viết tiểu thuyết trước đây” [58, tr. Như vậy, cho đến nay, những quan niệm về tiểu thuyết lịch sử vẫn chưa thống nhất. Tuy nhiên, mỗi quan niệm dù nhấn mạnh vào một khía cạnh, song vẫn đề cập đến yếu tố lịch sử và yếu tố tiểu thuyết – hạt nhân cốt lõi của tiểu thuyết lịch sử.
Và như vậy, có thể thấy: tiểu thuyết lịch sử là một tiểu loại của tiểu thuyết, một mặt nó phải tuân thủ đặc điểm đặc trưng thi pháp tiểu thuyết, một mặt nó tái hiện chân thực 19 lịch sử dưới góc nhìn của người nghệ sĩ. Đối tượng của nó là nhân vật lịch sử, sự kiện lịch sử, thời kỳ hay tiến trình lịch sử.