I. Vì Sao Quyền Trẻ Em Về Quốc Tịch Rất Quan Trọng Ngày Nay
Quyền trẻ em về quốc tịch là một trong những quyền cơ bản và thiết yếu nhất, đóng vai trò nền tảng cho việc thụ hưởng các quyền khác của trẻ em. Quốc tịch không chỉ là một danh phận pháp lý mà còn là cầu nối giúp trẻ em tiếp cận các dịch vụ công, bảo vệ pháp lý, giáo dục, y tế và phúc lợi xã hội. Trong bối cảnh toàn cầu hóa và di cư quốc tế gia tăng, việc xác định quốc tịch cho trẻ em trở nên phức tạp hơn bao giờ hết, đặc biệt đối với những trường hợp trẻ em sinh ra từ các cặp vợ chồng có quốc tịch khác nhau, trẻ em bị bỏ rơi hoặc trẻ em của người tị nạn. Nếu không có quốc tịch, trẻ em đối mặt với nguy cơ bị loại trừ khỏi hệ thống pháp luật, dễ bị lạm dụng, bóc lột và gặp khó khăn nghiêm trọng trong việc hòa nhập xã hội. Do đó, việc hiểu rõ các quy định về quyền trẻ em về quốc tịch theo cả pháp luật Việt Nam và quốc tế là vô cùng cần thiết để đảm bảo mọi trẻ em đều được công nhận và bảo vệ.
1.1. Khái Niệm Và Ý Nghĩa Cốt Lõi Của Quyền Trẻ Em Được Có Quốc Tịch
Quốc tịch là mối quan hệ pháp lý giữa một cá nhân và một quốc gia, quy định quyền và nghĩa vụ của cá nhân đó. Đối với trẻ em, quyền được có quốc tịch không chỉ đơn thuần là việc có một giấy tờ tùy thân, mà còn mang ý nghĩa sâu sắc về sự tồn tại, danh dự và nhân phẩm. Theo nghiên cứu của Nguyễn Hà My (2021), quyền trẻ em về quốc tịch đảm bảo trẻ em được hưởng sự bảo vệ của một quốc gia, tránh khỏi tình trạng trẻ em không quốc tịch – một trong những thách thức nhân đạo lớn nhất hiện nay. Quốc tịch là chìa khóa mở ra cánh cửa tiếp cận các quyền dân sự, chính trị, kinh tế, xã hội và văn hóa, từ quyền học hành, chăm sóc sức khỏe đến quyền được bảo vệ khỏi bạo lực và bóc lột. Sự thiếu vắng quốc tịch có thể biến trẻ em thành những "công dân vô hình", không có tiếng nói và dễ bị tổn thương trong mọi khía cạnh của cuộc sống. Vì vậy, việc thiết lập và bảo vệ quyền này là ưu tiên hàng đầu của mọi quốc gia và cộng đồng quốc tế.
1.2. Bối Cảnh Pháp Lý Quốc Tế Công Ước Liên Hợp Quốc Về Quyền Trẻ Em CRC
Công ước Liên Hợp Quốc về quyền trẻ em (CRC) năm 1989 là văn kiện pháp lý quốc tế quan trọng nhất về quyền trẻ em, được hầu hết các quốc gia trên thế giới phê chuẩn. Điều 7 của CRC quy định rõ: "Trẻ em sẽ được đăng ký khai sinh ngay lập tức sau khi ra đời và sẽ có quyền được có quốc tịch ngay từ khi sinh ra". Điều khoản này nhấn mạnh tầm quan trọng của việc xác định quốc tịch cho trẻ em không chỉ là một quyền mà còn là một nghĩa vụ của các quốc gia thành viên. CRC cũng yêu cầu các quốc gia phải đảm bảo thực hiện quyền này, đặc biệt là ngăn chặn tình trạng trẻ em không quốc tịch. Văn kiện này tạo ra một khung pháp lý quốc tế vững chắc, thúc đẩy các quốc gia xây dựng và hoàn thiện hệ thống pháp luật quốc tế về quốc tịch của mình để phù hợp với các tiêu chuẩn chung. Việc Việt Nam là một trong những quốc gia đầu tiên ký và phê chuẩn CRC thể hiện cam kết mạnh mẽ của quốc gia trong việc bảo vệ và thực hiện các quyền trẻ em, trong đó có quyền trẻ em về quốc tịch.
II. Giải Pháp Nào Cho Thách Thức Trẻ Em Không Quốc Tịch Toàn Cầu
Tình trạng trẻ em không quốc tịch đang là một vấn đề nhức nhối trên phạm vi toàn cầu, ảnh hưởng đến hàng triệu trẻ em và để lại những hậu quả nặng nề cho cuộc sống và tương lai của các em. Đây không chỉ là một thách thức pháp lý mà còn là một vấn đề nhân đạo nghiêm trọng, đòi hỏi sự phối hợp hành động từ các chính phủ, tổ chức quốc tế và cộng đồng. Việc giải quyết thách thức này không chỉ mang lại công bằng cho trẻ em mà còn góp phần vào sự ổn định và phát triển bền vững của xã hội. Việc thấu hiểu các nguyên nhân gốc rễ và tác động tiêu cực của tình trạng này là bước đầu tiên để xây dựng các giải pháp quốc tịch trẻ em hiệu quả, đảm bảo mọi trẻ em đều có quyền được công nhận và bảo vệ bởi một quốc gia.
2.1. Các Nguyên Nhân Chính Dẫn Đến Tình Trạng Trẻ Em Không Quốc Tịch
Nhiều yếu tố phức tạp góp phần tạo nên tình trạng trẻ em không quốc tịch. Theo phân tích, các nguyên nhân phổ biến bao gồm sự xung đột trong các quy định pháp luật về quốc tịch giữa các quốc gia, đặc biệt là giữa nguyên tắc huyết thống (jus sanguinis) và nguyên tắc nơi sinh (jus soli). Ví dụ, một đứa trẻ sinh ra ở quốc gia theo nguyên tắc huyết thống nhưng cha mẹ lại là công dân của quốc gia theo nguyên tắc nơi sinh có thể không được quốc gia nào công nhận. Ngoài ra, việc thiếu giấy tờ tùy thân của cha mẹ, di cư trái phép, tình trạng người tị nạn, xung đột vũ trang, và các vấn đề liên quan đến đăng ký khai sinh cũng là những yếu tố quan trọng. Trẻ em bị bỏ rơi, trẻ em sinh ra ngoài giá thú hoặc không xác định được cha mẹ cũng là đối tượng dễ rơi vào tình trạng không quốc tịch. Theo Nguyễn Hà My (2021), "trẻ em mồ côi không xác định được cha mẹ hoặc trẻ em là con của người tị nạn có cha, mẹ không có việc làm ở Mỹ nên được cấp quốc tịch", điều này cho thấy sự cần thiết của các quy định đặc biệt cho các trường hợp dễ bị tổn thương.
2.2. Tác Động Tiêu Cực Của Việc Thiếu Quốc Tịch Đối Với Cuộc Sống Trẻ Em
Hậu quả của việc thiếu quốc tịch đối với trẻ em là vô cùng nghiêm trọng và đa chiều. Trẻ em không có quốc tịch thường không được tiếp cận các dịch vụ cơ bản như giáo dục, y tế, an sinh xã hội, và không thể tham gia vào các hoạt động công cộng. Chúng dễ bị lạm dụng sức lao động, bóc lột tình dục, buôn bán người và các hình thức bạo lực khác do không có sự bảo vệ pháp lý từ bất kỳ quốc gia nào. Việc không có giấy tờ tùy thân hợp pháp cũng cản trở khả năng di chuyển, đoàn tụ gia đình và tìm kiếm việc làm khi trưởng thành. Về mặt tâm lý, tình trạng vô quốc tịch có thể gây ra cảm giác bị cô lập, mặc cảm và thiếu bản sắc, ảnh hưởng tiêu cực đến sự phát triển toàn diện của trẻ em. Việc giải quyết tình trạng này không chỉ là trách nhiệm của riêng quốc gia nào mà là nỗ lực chung của cộng đồng quốc tế, nhằm đảm bảo mọi trẻ em đều được hưởng quyền trẻ em về quốc tịch và có một tương lai tươi sáng.
III. Pháp Luật Quốc Tế Bảo Vệ Quyền Trẻ Em Về Quốc Tịch Ra Sao
Pháp luật quốc tế đóng vai trò then chốt trong việc thiết lập các tiêu chuẩn và nguyên tắc chung nhằm bảo vệ quyền trẻ em về quốc tịch. Các văn kiện quốc tế không chỉ khẳng định quyền được có quốc tịch của mỗi cá nhân, mà còn đặt ra nghĩa vụ cho các quốc gia thành viên trong việc ngăn chặn và giải quyết tình trạng trẻ em không quốc tịch. Các nguyên tắc quốc tế này cung cấp một khuôn khổ quan trọng để các quốc gia xây dựng và điều chỉnh luật pháp nội địa của mình, hướng tới mục tiêu đảm bảo mọi trẻ em đều có một quốc tịch. Việc nghiên cứu các phương pháp và thực tiễn áp dụng pháp luật quốc tế về quốc tịch từ các quốc gia khác nhau mang lại những bài học quý giá, giúp Việt Nam cũng như các nước khác hoàn thiện hệ thống pháp luật của mình, đặc biệt trong việc xác định quốc tịch cho trẻ em trong những trường hợp phức tạp.
3.1. Các Nguyên Tắc Xác Định Quốc Tịch Phổ Biến Trên Thế Giới
Trên thế giới, có hai nguyên tắc cơ bản và phổ biến để xác định quốc tịch cho trẻ em: nguyên tắc huyết thống (jus sanguinis) và nguyên tắc nơi sinh (jus soli). Nguyên tắc huyết thống quy định trẻ em có quốc tịch của cha mẹ, bất kể nơi sinh. Ví dụ, nếu cha mẹ có quốc tịch A, đứa trẻ sinh ra ở quốc gia B vẫn sẽ mang quốc tịch A. Nguyên tắc nơi sinh, ngược lại, trao quốc tịch cho trẻ em dựa trên lãnh thổ nơi trẻ được sinh ra, bất kể quốc tịch của cha mẹ. Chẳng hạn, một đứa trẻ sinh ra trên lãnh thổ Mỹ sẽ tự động có quốc tịch Mỹ theo nguyên tắc nơi sinh, như được đề cập trong nghiên cứu của Nguyễn Hà My (2021). Ngoài ra, còn có các trường hợp đặc biệt như quốc tịch theo hôn nhân, theo thỏa thuận quốc tế, hoặc các quy định về trẻ em không quốc tịch được tìm thấy và không xác định được cha mẹ. Mỗi nguyên tắc có những ưu điểm và nhược điểm riêng, và nhiều quốc gia áp dụng kết hợp cả hai để tránh tình trạng vô quốc tịch và đảm bảo quyền trẻ em về quốc tịch.
3.2. Thực Tiễn Áp Dụng Tại Một Số Quốc Gia Điển Hình Mỹ Malaysia
Việc áp dụng các nguyên tắc xác định quốc tịch cho trẻ em có sự khác biệt rõ rệt giữa các quốc gia. Tại Mỹ, nguyên tắc nơi sinh (jus soli) được áp dụng rộng rãi, quy định bất kỳ ai sinh ra trên lãnh thổ Mỹ đều là công dân Mỹ. Điều này giúp ngăn chặn đáng kể tình trạng trẻ em không quốc tịch nhưng cũng đặt ra những thách thức nhất định. Theo Nguyễn Hà My (2021), "Đối với đạo Luật Quốc tịch Mỹ trẻ em mồ côi không xác định được cha mẹ hoặc trẻ em là con của người tị nạn có cha, mẹ không có việc làm ở Mỹ nên được cấp quốc tịch". Ngược lại, Malaysia chủ yếu áp dụng nguyên tắc huyết thống. Tuy nhiên, quốc gia này cũng đối mặt với vấn đề trẻ em không quốc tịch, đặc biệt là trẻ em sinh ngoài giá thú hoặc trẻ em có cha mẹ di cư. Nền tảng pháp lý của Malaysia cần "triển khai mạnh mẽ các điều kiện quy định quốc tịch trẻ em con ngoài giá thú khi có cha hoặc mẹ là công dân Malaysia hoặc cha, mẹ có thường trú hợp pháp tại Malaysia" (Nguyễn Hà My, 2021). Việc nghiên cứu các mô hình này giúp hiểu rõ hơn về tính hiệu quả và những hạn chế của các hệ thống pháp luật quốc tế về quốc tịch khác nhau.
IV. Quy Định Pháp Luật Việt Nam Về Quyền Trẻ Em Về Quốc Tịch
Việt Nam, với tư cách là quốc gia thành viên của Công ước Liên Hợp Quốc về quyền trẻ em (CRC), luôn chú trọng đến việc bảo đảm quyền trẻ em về quốc tịch thông qua hệ thống pháp luật quốc gia. Luật Quốc tịch Việt Nam là văn bản pháp lý chủ đạo điều chỉnh các vấn đề liên quan đến quốc tịch, bao gồm cả việc xác định quốc tịch cho trẻ em. Các quy định này thể hiện cam kết của Nhà nước Việt Nam trong việc ngăn ngừa và giảm thiểu tình trạng trẻ em không quốc tịch, đồng thời tạo điều kiện thuận lợi để mọi trẻ em sinh ra trên lãnh thổ Việt Nam hoặc có yếu tố Việt Nam đều được hưởng quyền công dân. Tuy nhiên, thực tiễn áp dụng vẫn còn tồn tại những thách thức nhất định, đặc biệt đối với các trường hợp trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt, đòi hỏi sự linh hoạt và hoàn thiện không ngừng của hệ thống pháp luật.
4.1. Luật Quốc Tịch Việt Nam LQTVN Và Các Trường Hợp Xác Định Quốc Tịch Cho Trẻ Em
Luật Quốc tịch Việt Nam năm 2008 (sửa đổi, bổ sung năm 2014) – LQTVN là cơ sở pháp lý chính xác định quốc tịch Việt Nam cho trẻ em. LQTVN áp dụng nguyên tắc huyết thống là chủ yếu, theo đó trẻ em sinh ra mà có cha hoặc mẹ là công dân Việt Nam thì có quốc tịch Việt Nam (Điều 15). Trong trường hợp trẻ em sinh ra trên lãnh thổ Việt Nam mà cha mẹ là người không quốc tịch hoặc không rõ quốc tịch, trẻ em cũng có quốc tịch Việt Nam (Điều 16). Đặc biệt, LQTVN còn quy định về việc xác định quốc tịch cho trẻ em bị bỏ rơi, trẻ em tìm thấy trên lãnh thổ Việt Nam nhưng không rõ cha mẹ là ai; những trẻ em này được coi là có quốc tịch Việt Nam. Điều 17 của LQTVN nêu rõ: "Đứa trẻ sẽ có quốc tịch Việt Nam nếu đứa trẻ không được quốc gia nào khác cấp quốc tịch" (theo Nguyễn Hà My, 2021). Các quy định này thể hiện sự nỗ lực của Việt Nam trong việc thực hiện nghĩa vụ quốc tế và bảo vệ quyền trẻ em, đặc biệt là quyền trẻ em về quốc tịch, nhằm đảm bảo không có trẻ em nào trở thành người không quốc tịch trên lãnh thổ Việt Nam.
4.2. Thách Thức Trong Việc Xác Định Quốc Tịch Cho Trẻ Em Đặc Biệt Ở Việt Nam
Mặc dù LQTVN đã có nhiều quy định tiến bộ, việc xác định quốc tịch cho trẻ em trong thực tiễn vẫn đối mặt với không ít thách thức, đặc biệt với các trường hợp trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt. Trẻ em bị bỏ rơi, trẻ em sinh ra từ các cuộc hôn nhân không đăng ký hoặc có yếu tố nước ngoài, trẻ em sinh ra từ người di cư tự do không có giấy tờ hợp pháp là những đối tượng dễ gặp khó khăn nhất. Việc thiếu giấy tờ chứng minh quan hệ cha mẹ-con, không xác định được nơi sinh hoặc thông tin về cha mẹ làm cho quá trình đăng ký khai sinh và xác định quốc tịch trở nên phức tạp. Bên cạnh đó, nhận thức pháp luật còn hạn chế ở một số vùng sâu, vùng xa và đồng bào dân tộc thiểu số cũng gây cản trở việc thực hiện quyền trẻ em về quốc tịch. Theo Nguyễn Hà My (2021), cần bổ sung tại Khoản 2 Điều 16 LQTVN rằng "đứa trẻ sẽ có quốc tịch Việt Nam nếu ĐKKS tại cơ quan Nhà nước có thẩm quyền Việt Nam", nhằm đơn giản hóa thủ tục và mở rộng cơ hội cho trẻ em bị bỏ rơi. Các thách thức này đòi hỏi sự phối hợp chặt chẽ giữa các cơ quan chức năng và những giải pháp mang tính linh hoạt, thực tế.
V. Kiến Nghị Hoàn Thiện Pháp Luật Quốc Tịch Trẻ Em Việt Nam
Để đảm bảo quyền trẻ em về quốc tịch được thực hiện một cách hiệu quả và toàn diện tại Việt Nam, việc nghiên cứu và đưa ra các kiến nghị hoàn thiện pháp luật là vô cùng cần thiết. Những đề xuất này không chỉ tập trung vào việc sửa đổi các quy định pháp luật hiện hành mà còn chú trọng đến việc tăng cường năng lực thực thi và mở rộng hợp tác quốc tế. Việc nâng cao hiệu quả trong xác định quốc tịch cho trẻ em, đặc biệt là đối với các trường hợp phức tạp, là một yếu tố then chốt để Việt Nam tiếp tục khẳng định cam kết của mình đối với Công ước Liên Hợp Quốc về quyền trẻ em (CRC). Các giải pháp quốc tịch trẻ em được đề xuất cần đảm bảo tính khả thi, đồng bộ và phù hợp với bối cảnh phát triển kinh tế-xã hội của đất nước, hướng tới mục tiêu không để bất kỳ trẻ em nào trở thành trẻ em không quốc tịch.
5.1. Kiến Nghị Nâng Cao Hiệu Quả Xác Định Quốc Tịch Cho Trẻ Em Sửa đổi LQTVN
Để nâng cao hiệu quả trong việc xác định quốc tịch cho trẻ em, các kiến nghị hoàn thiện Luật Quốc tịch Việt Nam (LQTVN) là ưu tiên hàng đầu. Theo Nguyễn Hà My (2021), cần "bổ sung tại Khoản 2 Điều 16 đứa trẻ sẽ có quốc tịch Việt Nam nếu ĐKKS tại cơ quan Nhà nước có thẩm quyền Việt Nam". Điều này sẽ đơn giản hóa thủ tục và mở rộng cơ hội cho trẻ em bị bỏ rơi hoặc không rõ cha mẹ. Đồng thời, cần điều chỉnh Điều 17 để rõ ràng hơn về quyền của trẻ em được cấp quốc tịch Việt Nam nếu không được quốc gia nào khác công nhận. Đối với Điều 18, cần làm rõ rằng "đứa trẻ vẫn còn quốc tịch Việt Nam khi quốc gia của cha, mẹ đứa trẻ áp dụng nguyên tắc nơi sinh hoặc cha, mẹ là người không quốc tịch và cũng không có nơi cư trú tại Việt Nam". Ngoài ra, việc nghiên cứu các trường hợp trẻ em sinh ra từ cha mẹ là người di cư tự do, không có giấy tờ hợp pháp hoặc trẻ em có yếu tố nước ngoài cần được đặc biệt quan tâm, đưa ra các quy định cụ thể và linh hoạt hơn để đảm bảo mọi trẻ em đều có quyền trẻ em về quốc tịch.
5.2. Giải Pháp Tăng Cường Thực Thi Và Hợp Tác Quốc Tế Trong Lĩnh Vực Quốc Tịch Trẻ Em
Bên cạnh việc hoàn thiện quy định pháp luật, các giải pháp quốc tịch trẻ em cần tập trung vào tăng cường năng lực thực thi và hợp tác quốc tế. Theo Nguyễn Hà My (2021), "Bộ Tư pháp cần chỉ đạo tổ chức tập huấn và giáo dục pháp luật thường xuyên cho các công chức tư pháp - hộ tịch, thường xuyên kiểm tra và đưa ra những biện pháp xử lý nếu phát hiện việc xác định quốc tịch cho trẻ em sai lệch". Nâng cao tiêu chuẩn tuyển chọn, đào tạo và bồi dưỡng nghiệp vụ chuyên môn cho cán bộ hộ tịch là rất quan trọng. Ủy ban nhân dân (UBND) các tỉnh cần đẩy mạnh công tác tuyên truyền, phổ biến kiến thức pháp luật về quốc tịch cho người dân, đặc biệt là đồng bào dân tộc thiểu số và người di cư tự do. Hơn nữa, "Chủ tịch nước và Chính phủ nên tăng cường hợp tác, ký kết các điều ước quốc tế liên quan đến quốc tịch, đồng thời ký kết các điều ước quốc tế về việc di cư tự do với các nước: Campuchia và Trung Quốc" (Nguyễn Hà My, 2021). Việc hợp tác quốc tế không chỉ giúp giải quyết các trường hợp phức tạp mà còn góp phần ngăn chặn tình trạng trẻ em không quốc tịch do di cư trái phép.
VI. Quyền Trẻ Em Về Quốc Tịch Hướng Tới Tầm Nhìn Bền Vững
Việc đảm bảo quyền trẻ em về quốc tịch là một cam kết lâu dài và mang tính chiến lược, hướng tới một xã hội công bằng và bền vững nơi mọi trẻ em đều được công nhận và phát triển toàn diện. Tầm nhìn này đòi hỏi sự nỗ lực không ngừng từ chính phủ, các tổ chức xã hội, cộng đồng và mỗi cá nhân. Bằng cách xây dựng một hệ thống pháp luật vững chắc, thực thi hiệu quả và tăng cường hợp tác quốc tế, Việt Nam và thế giới có thể tiến gần hơn đến mục tiêu loại bỏ hoàn toàn tình trạng trẻ em không quốc tịch. Mỗi bước tiến trong việc bảo vệ quyền trẻ em về quốc tịch không chỉ là việc thực hiện nghĩa vụ pháp lý mà còn là sự đầu tư vào tương lai của nhân loại, tạo điều kiện cho thế hệ mai sau phát triển trong môi trường an toàn và đầy đủ quyền lợi.
6.1. Vai Trò Quan Trọng Của Cộng Đồng Trong Việc Bảo Vệ Quyền Được Có Quốc Tịch Của Trẻ Em
Cộng đồng đóng vai trò không thể thiếu trong việc bảo vệ quyền trẻ em về quốc tịch. Từ cấp độ gia đình, dòng họ đến các tổ chức xã hội dân sự, sự quan tâm và trách nhiệm chung có thể tạo ra tác động lớn. Cha mẹ, người giám hộ cần chủ động tìm hiểu các quy định về xác định quốc tịch cho trẻ em và thực hiện việc đăng ký khai sinh kịp thời, đầy đủ. Các tổ chức phi chính phủ có thể hỗ trợ trẻ em và gia đình trong các thủ tục pháp lý phức tạp, tư vấn về pháp luật Việt Nam về quốc tịch trẻ em và pháp luật quốc tế về quốc tịch, và vận động chính sách. Các chiến dịch nâng cao nhận thức cộng đồng về tầm quan trọng của quốc tịch đối với trẻ em cũng rất cần thiết. Sự chung tay của toàn xã hội sẽ tạo ra một mạng lưới bảo vệ vững chắc, giúp phát hiện sớm và giải quyết các trường hợp trẻ em không quốc tịch, đảm bảo mọi trẻ em đều có cơ hội phát triển trong một môi trường an toàn và được công nhận.
6.2. Cam Kết Phát Triển Bền Vững Để Đảm Bảo Mọi Trẻ Em Đều Có Quốc Tịch
Việc đảm bảo mọi trẻ em đều có quốc tịch là một phần không thể tách rời của mục tiêu phát triển bền vững. Các quốc gia cần cam kết thực hiện đầy đủ Công ước Liên Hợp Quốc về quyền trẻ em (CRC) và các văn kiện quốc tế khác liên quan đến quốc tịch. Điều này bao gồm việc xây dựng chính sách toàn diện, linh hoạt, và có tính nhạy cảm giới, nhằm giải quyết các nguyên nhân gốc rễ của tình trạng trẻ em không quốc tịch. Đầu tư vào hệ thống đăng ký dân sự, cải thiện khả năng tiếp cận các dịch vụ hành chính, và tăng cường hợp tác xuyên biên giới là những bước đi thiết yếu. Theo Nguyễn Hà My (2021), việc hợp tác với các nước láng giềng như Campuchia và Trung Quốc để quản lý di cư tự do sẽ góp phần quan trọng vào việc ngăn chặn trẻ em không có giấy tờ. Mục tiêu cuối cùng là tạo ra một thế giới nơi không có trẻ em nào bị tước đi quyền được là công dân của một quốc gia, nơi quyền trẻ em về quốc tịch được tôn trọng và bảo vệ tuyệt đối.