Luận văn Thạc sĩ: Quản lý di tích lịch sử văn hóa Đình Phùng Khoang, Hà Nội

Tài liệu luận văn Thạc sĩ Quản lý văn hóa, nghiên cứu thực trạng, đề xuất giải pháp nhằm bảo tồn và phát huy giá trị di tích Đình Phùng Khoang, Hà Nội.

Chuyên ngành

Quản lý Văn Hóa

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận Văn Thạc Sĩ

2018

206
1
0

Phí lưu trữ

55 Point

Tóm tắt

I. Toàn cảnh Luận văn Thạc sĩ Quản lý di tích Đình Phùng Khoang

Luận văn Thạc sĩ "Quản lý di tích lịch sử văn hóa đình Phùng Khoang" của tác giả Lê Ngọc Hải là một công trình nghiên cứu khoa học chuyên sâu, có hệ thống. Nghiên cứu này tập trung phân tích và đánh giá toàn diện công tác quản lý tại một di tích lịch sử - văn hóa cấp quốc gia quan trọng, tọa lạc tại phường Trung Văn, quận Nam Từ Liêm, Hà Nội. Bối cảnh nghiên cứu đặt ra nhiều thách thức khi khu vực này đang trải qua quá trình đô thị hóa mạnh mẽ, tác động trực tiếp đến việc bảo tồn di tích. Luận văn không chỉ hệ thống hóa cơ sở lý luận về quản lý di sản mà còn đi sâu vào khảo sát thực địa, từ đó cung cấp một cái nhìn khách quan về những thành tựu và hạn chế trong hoạt động quản lý tại Đình Phùng Khoang. Mục tiêu chính của luận văn là đề xuất các giải pháp nâng cao hiệu quả quản lý, hướng tới sự cân bằng hài hòa giữa bảo tồn và phát triển. Công trình này là tài liệu tham khảo giá trị cho các nhà quản lý văn hóa, các nhà nghiên cứu và cộng đồng địa phương quan tâm đến việc phát huy giá trị di sản. Nó nhấn mạnh tầm quan trọng của việc áp dụng Luật Di sản văn hóa vào thực tiễn, đồng thời đề cao vai trò của Ban quản lý di tích trong việc duy trì và phát huy bản sắc văn hóa của đình làng Việt Nam. Luận văn cũng chỉ ra rằng, việc quản lý di tích không chỉ là trách nhiệm của các cơ quan nhà nước mà cần có sự chung tay của toàn xã hội, đặc biệt là thông qua cơ chế xã hội hóa công tác quản lý di tích.

1.1. Luận giải cơ sở lý luận về quản lý di sản văn hóa

Phần này của luận văn tập trung xây dựng một nền tảng lý thuyết vững chắc về quản lý di sản văn hóa. Tác giả hệ thống hóa các khái niệm cốt lõi như "di sản văn hóa", "di tích lịch sử - văn hóa", và "quản lý nhà nước về di sản". Dựa trên các văn kiện quốc tế của UNESCO và hệ thống pháp luật Việt Nam, đặc biệt là Luật Di sản văn hóa, luận văn làm rõ nội dung, chức năng và nguyên tắc của công tác quản lý. Các quan điểm về bảo tồn cũng được phân tích, từ bảo tồn nguyên gốc đến bảo tồn phát triển bền vững. Trích dẫn từ các học giả như GS Lưu Trần Tiêu và Đặng Văn Bài được sử dụng để nhấn mạnh rằng quản lý di sản là một quá trình phức hợp, đòi hỏi sự phối hợp đồng bộ giữa pháp lý, kỹ thuật và sự tham gia của cộng đồng. Đây là cơ sở khoa học quan trọng để soi chiếu và đánh giá thực trạng quản lý tại Đình Phùng Khoang.

1.2. Giá trị lịch sử và kiến trúc độc đáo của Đình Phùng Khoang

Đình Phùng Khoang không chỉ là một trung tâm tín ngưỡng mà còn là một kho tàng giá trị văn hóa vật thể và phi vật thể. Luận văn đã mô tả chi tiết lịch sử hình thành của đình, gắn liền với việc thờ phụng Đức Thánh Đoàn Thượng, một vị tướng trung thần thời nhà Lý. Các giá trị nổi bật về kiến trúc đình làng thời Lê Trung Hưng được phân tích kỹ lưỡng, từ tam quan, phương đình hai tầng tám mái, cho đến các mảng chạm khắc rồng, hổ phù tinh xảo trên các cấu kiện gỗ. Bên cạnh đó, các giá trị phi vật thể như lễ hội truyền thống (ngày 8 tháng Giêng và 9 tháng Ba âm lịch), các nghi thức tế lễ, và tín ngưỡng thờ Thành hoàng làng cũng được đề cập. Những giá trị này tạo nên sức sống và bản sắc riêng cho di tích, đồng thời là nguồn lực quan trọng để phát triển du lịch di sản và giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ.

II. Phân tích thực trạng và thách thức quản lý di tích Phùng Khoang

Chương 2 của luận văn tập trung mổ xẻ thực trạng quản lý tại di tích Đình Phùng Khoang, chỉ ra những điểm mạnh và các vấn đề tồn tại một cách thẳng thắn. Về mặt tích cực, di tích đã nhận được sự quan tâm của các cấp chính quyền, từ UBND phường Trung Văn đến Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội. Ban quản lý di tích (BQL) đã được thành lập và có nhiều nỗ lực trong việc trông coi, tổ chức các hoạt động lễ hội. Tuy nhiên, công tác quản lý vẫn bộc lộ nhiều hạn chế nghiêm trọng. Luận văn chỉ ra rằng bộ máy quản lý còn kiêm nhiệm, năng lực chuyên môn của cán bộ chưa đồng đều, dẫn đến việc xây dựng kế hoạch bảo tồn di tích và phát huy giá trị còn mang tính tự phát. Một thách thức lớn được nhấn mạnh là áp lực từ quá trình đô thị hóa. Việc các khu đô thị mới mọc lên xung quanh đã phá vỡ không gian cảnh quan truyền thống, tiềm ẩn nguy cơ xâm lấn, gây hư hại cho di tích. Hoạt động trùng tu tôn tạo di tích đôi khi còn thiếu sự giám sát chặt chẽ của các nhà chuyên môn, có nguy cơ làm sai lệch yếu tố gốc. Hơn nữa, việc huy động nguồn lực xã hội hóa chưa thực sự hiệu quả, chủ yếu vẫn trông chờ vào ngân sách nhà nước và sự đóng góp tự phát của người dân. Công tác tuyên truyền, quảng bá giá trị di tích đến cộng đồng và du khách còn hạn chế, chưa khai thác hết tiềm năng du lịch di sản.

2.1. Thực trạng bộ máy và hoạt động của Ban quản lý di tích

Luận văn phân tích rõ cơ cấu tổ chức của Ban quản lý di tích Đình Phùng Khoang. Thành viên BQL chủ yếu là các cán bộ hưu trí, người cao tuổi trong làng, hoạt động dựa trên kinh nghiệm và lòng nhiệt thành. Tuy nhiên, họ thiếu kiến thức chuyên sâu về bảo tồn, luật pháp và nghiệp vụ quản lý di sản. Các hoạt động quản lý hàng ngày như trông coi, vệ sinh được duy trì tốt, nhưng việc lập kế hoạch dài hạn, kiểm kê di vật, hay xây dựng hồ sơ khoa học cho di tích còn rất yếu. Sự phối hợp giữa BQL di tích với chính quyền địa phương và cơ quan chuyên môn cấp trên chưa thực sự nhịp nhàng, dẫn đến sự lúng túng khi xử lý các vấn đề phát sinh như xuống cấp hay vi phạm.

2.2. Tác động từ đô thị hóa đến công tác bảo tồn di tích

Đây là một trong những thách thức cấp bách nhất được luận văn đề cập. Quá trình đô thị hóa nhanh chóng tại quận Nam Từ Liêm đã biến Đình Phùng Khoang từ một ngôi đình làng ven đô thành một di tích nằm lọt thỏm giữa các tòa nhà cao tầng. Tác giả Lê Ngọc Hải chỉ ra rằng: "quá trình CNH, ĐTH cũng có những tác động tiêu cực đến bản thân các di tích như các khu dân cư, khu công nghiệp phát triển nhanh không được lưu ý đúng mức đến sự tồn tại bền vững của các di tích". Điều này không chỉ phá vỡ cảnh quan kiến trúc mà còn gây ra các vấn đề về môi trường, tiếng ồn và sự thay đổi trong cấu trúc xã hội của cộng đồng địa phương, ảnh hưởng đến việc duy trì các thực hành văn hóa truyền thống gắn với di tích.

III. Giải pháp vĩ mô nâng cao hiệu quả quản lý di tích Phùng Khoang

Từ những phân tích về thực trạng, luận văn đề xuất một hệ thống các giải pháp mang tính chiến lược và vĩ mô nhằm nâng cao hiệu quả công tác quản lý di tích Đình Phùng Khoang. Nhóm giải pháp này tập trung vào việc hoàn thiện cơ chế, chính sách và tăng cường vai trò của các cơ quan chức năng. Trước hết, tác giả nhấn mạnh sự cần thiết phải cụ thể hóa và áp dụng triệt để các quy định của Luật Di sản văn hóa và các văn bản dưới luật vào bối cảnh cụ thể của di tích. Điều này bao gồm việc sớm hoàn thành việc cắm mốc khoanh vùng bảo vệ, xây dựng quy hoạch tổng thể bảo tồn và phát huy giá trị di tích một cách khoa học, có tầm nhìn dài hạn. Quy hoạch này phải giải quyết hài hòa mối quan hệ giữa bảo tồn di tích và phát triển kinh tế - xã hội của địa phương. Luận văn cũng đề xuất cần tăng cường sự chỉ đạo, thanh tra, kiểm tra của các cơ quan quản lý nhà nước về di sản, từ cấp quận đến thành phố. Việc phân cấp quản lý cần rõ ràng hơn, xác định trách nhiệm cụ thể của từng đơn vị, tránh tình trạng chồng chéo hoặc đùn đẩy trách nhiệm. Một giải pháp quan trọng khác là ưu tiên nguồn lực đầu tư từ ngân sách nhà nước cho các hoạt động cấp thiết như chống xuống cấp, tu bổ định kỳ và nghiên cứu khoa học tại di tích.

3.1. Hoàn thiện chính sách và cơ sở pháp lý theo Luật Di sản văn hóa

Luận văn kiến nghị chính quyền quận Nam Từ Liêm và phường Trung Văn cần xây dựng các quy chế quản lý, bảo vệ di tích riêng, phù hợp với đặc thù của Đình Phùng Khoang, dựa trên khung pháp lý chung của Luật Di sản văn hóa. Các quy chế này cần quy định rõ về việc bảo vệ khu vực I, khu vực II của di tích, các quy định về hoạt động xây dựng trong khu vực lân cận, và cơ chế xử lý vi phạm. Việc công khai hóa các quy hoạch, quy định này để người dân biết và cùng giám sát thực hiện là vô cùng quan trọng, giúp ngăn chặn hiệu quả các hành vi xâm hại đến di tích.

3.2. Tăng cường vai trò quản lý nhà nước về di sản tại địa phương

Giải pháp này tập trung vào việc nâng cao hiệu lực, hiệu quả của bộ máy công quyền. Cần có sự chỉ đạo sát sao hơn từ Phòng Văn hóa và Thông tin quận, thường xuyên tổ chức các đợt kiểm tra việc chấp hành pháp luật về di sản. Luận văn cũng đề xuất việc thành lập một tổ công tác liên ngành để giải quyết các vấn đề phức tạp liên quan đến đất đai, xây dựng xung quanh di tích. Vai trò của quản lý nhà nước về di sản không chỉ dừng lại ở việc ra quyết định mà còn phải là cầu nối, điều phối các nguồn lực và hỗ trợ chuyên môn cho Ban quản lý di tích tại cơ sở.

IV. Bí quyết xã hội hóa công tác quản lý di tích Đình Phùng Khoang

Bên cạnh các giải pháp vĩ mô, luận văn đặc biệt nhấn mạnh tầm quan trọng của việc xã hội hóa công tác quản lý di tích, coi đây là chìa khóa để đảm bảo sự bền vững. Xã hội hóa không chỉ là huy động tài chính mà là quá trình thu hút sự tham gia sâu rộng của các thành phần xã hội, đặc biệt là cộng đồng địa phương, doanh nghiệp và các nhà khoa học. Để làm được điều này, trước hết cần nâng cao nhận thức của cộng đồng về giá trị của di sản văn hóa và trách nhiệm của họ trong việc bảo vệ. Các hoạt động tuyên truyền, giáo dục cần được tổ chức thường xuyên thông qua các buổi nói chuyện, trưng bày tại di tích, hay tích hợp vào chương trình giảng dạy tại các trường học địa phương. Luận văn đề xuất cần kiện toàn lại mô hình hoạt động của Ban quản lý di tích theo hướng chuyên nghiệp hơn. Cần có cơ chế khuyến khích, tạo điều kiện để người dân, những người am hiểu về lịch sử, văn hóa của làng tham gia vào BQL. Đồng thời, tổ chức các lớp tập huấn, bồi dưỡng kiến thức về Luật Di sản văn hóa, nghiệp vụ bảo tồn cho các thành viên BQL. Việc xây dựng các chương trình hợp tác với doanh nghiệp, đặc biệt là các công ty du lịch, để cùng khai thác và phát huy giá trị di sản cũng là một hướng đi quan trọng. Nguồn thu từ các hoạt động dịch vụ, du lịch di sản cần có cơ chế quản lý minh bạch, tái đầu tư cho công tác trùng tu tôn tạo di tích.

4.1. Nâng cao năng lực chuyên môn cho đội ngũ cán bộ quản lý

Giải pháp này tập trung vào yếu tố con người. Luận văn đề nghị Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội phối hợp với quận Nam Từ Liêm thường xuyên tổ chức các khóa đào tạo, bồi dưỡng ngắn hạn cho đội ngũ cán bộ văn hóa phường và các thành viên Ban quản lý di tích. Nội dung đào tạo cần tập trung vào các kỹ năng thực tế như: kỹ năng nhận diện và xử lý các nguy cơ gây hại cho di tích, phương pháp lập hồ sơ di tích, cách thức tổ chức sự kiện văn hóa và kỹ năng truyền thông, quảng bá. Việc nâng cao năng lực sẽ giúp BQL chủ động hơn trong công việc, từ đó nâng cao hiệu quả quản lý tổng thể.

4.2. Phát huy vai trò của cộng đồng địa phương trong bảo tồn di sản

Tác giả khẳng định cộng đồng là chủ thể thực sự của di sản. Do đó, mọi hoạt động bảo tồn di tíchphát huy giá trị di sản phải lấy cộng đồng làm trung tâm. Cần xây dựng cơ chế để người dân được tham gia góp ý, quyết định và giám sát các hoạt động liên quan đến di tích, đặc biệt là các dự án trùng tu tôn tạo di tích. Việc khôi phục và duy trì các lễ hội truyền thống, các hoạt động văn hóa dân gian tại đình sẽ giúp tăng cường sự gắn kết của cộng đồng với di sản, biến di sản thành một phần không thể thiếu trong đời sống tinh thần của họ.

V. Hướng phát huy giá trị di sản gắn với du lịch di sản bền vững

Luận văn không chỉ dừng lại ở việc bảo tồn mà còn mở ra hướng phát huy giá trị di sản một cách bền vững, trong đó nhấn mạnh vai trò của du lịch di sản. Đây được xem là một "công cụ kép": vừa tạo ra nguồn lực kinh tế để tái đầu tư cho bảo tồn, vừa là kênh quảng bá hiệu quả những giá trị lịch sử - văn hóa của Đình Phùng Khoang. Tác giả đề xuất xây dựng Đình Phùng Khoang thành một điểm đến hấp dẫn trong chuỗi các di tích lịch sử của quận Nam Từ Liêm. Để thực hiện, cần có sự đầu tư bài bản vào việc xây dựng sản phẩm du lịch đặc thù. Sản phẩm này không chỉ là tham quan kiến trúc mà cần tích hợp các trải nghiệm văn hóa như tìm hiểu về thân thế sự nghiệp Đức Thánh Đoàn Thượng, tham gia vào một số công đoạn chuẩn bị cho lễ hội truyền thống, hay thưởng thức ẩm thực địa phương. Công tác thuyết minh, giới thiệu tại di tích cần được chuyên nghiệp hóa, cung cấp thông tin chính xác và hấp dẫn. Bên cạnh đó, việc ứng dụng công nghệ thông tin như tạo mã QR, xây dựng website, hay các tour tham quan ảo cũng là một giải pháp cần thiết trong thời đại số. Quan trọng nhất, luận văn nhấn mạnh nguyên tắc phát triển du lịch phải bền vững, tôn trọng tính nguyên gốc của di tích và lợi ích của cộng đồng địa phương, tránh thương mại hóa quá mức làm ảnh hưởng đến không gian thiêng của đình làng Việt Nam.

5.1. Xây dựng mô hình du lịch di sản tại quận Nam Từ Liêm

Giải pháp này đề xuất một cách tiếp cận mang tính hệ thống. Đình Phùng Khoang cần được kết nối với các di tích khác trên địa bàn như chùa Trung Văn, Miếu Đăm, Đình Mễ Trì... để tạo thành một tuyến du lịch văn hóa - lịch sử hoàn chỉnh. Cần có sự phối hợp giữa ngành văn hóa và du lịch của quận để xây dựng các tour, tuyến, bản đồ du lịch và các ấn phẩm quảng bá chung. Việc tổ chức các sự kiện văn hóa định kỳ tại các điểm di tích này sẽ tạo ra sức hút lớn hơn đối với du khách.

5.2. Kết hợp trùng tu tôn tạo di tích với giáo dục truyền thống

Mỗi hoạt động trùng tu tôn tạo di tích không chỉ là công việc của các chuyên gia mà còn là cơ hội để giáo dục cộng đồng. Luận văn gợi ý việc tổ chức các buổi trưng bày, giới thiệu về quá trình tu bổ, về các kỹ thuật xây dựng truyền thống để người dân và học sinh có thể tìm hiểu. Sau khi tu bổ, cần phát huy tối đa công năng của di tích như một không gian giáo dục di sản. Phối hợp với các trường học trên địa bàn tổ chức các buổi học ngoại khóa, các cuộc thi tìm hiểu về lịch sử, kiến trúc đình làng ngay tại di tích sẽ giúp nuôi dưỡng tình yêu và ý thức trách nhiệm bảo vệ di sản văn hóa cho thế hệ trẻ.

04/10/2025
Quản lý di tích lịch sử văn hĩa đình phùng khoang phƣờng trung văn quận nam từ liêm thành phố hà nội luận văn thạc sĩ quản lý văn hóa

Trích đoạn nội dung tài liệu

MỞ ĐẦU. 1 Chƣơng 1: CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ QUẢN LÝ DI TÍCH LỊCH SỬ VĂN HÓA VÀ TỔNG QUAN DI TÍCH ĐÌNH PHÙNG KHOANG. Cơ sở lý luận về quản lý di tích lịch sử văn hóa. Một số khái niệm liên quan.

Nội dung Quản lý nhà nƣớc về di tích lịch sử văn hóa. Cơ sở pháp lý về bảo tồn và phát huy giá trị di tích. Tổng quan về di tích đình Phùng Khoang. Giới thiệu chung về phƣờng Trung Văn và sự hình thành, phát triển của đình Phùng Khoang.

Những giá trị văn hóa vật thể và phi vật thể của di tích đình Phùng Khoang. 46 Chƣơng 2: THỰC TRẠNG CÔNG TÁC QUẢN LÝ DI TÍCH ĐÌNH PHÙNG KHOANG. Cơ cấu tổ chức bộ máy và chức năng nhiệm vụ của cơ quan quản lý di tích lịch sử văn hóa đình Phùng Khoang. Ủy ban nhân dân các cấp.

Sở Văn hóa và Thể thao thành phố Hà Nội - Phòng Văn hóa và Thông tin quận Nam Từ Liêm. Ban quản lý di tích. Hoạt động công tác quản lý di tích lịch sử văn hóa đình Phùng Khoang. Xây dựng, tổ chức thực hiện kế hoạch bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa của di tích lịch sử văn hóa trên địa bàn phƣờng.

54 Xây dựng kế hoạch bảo tồn di tích. Tổ chức tuyên truyền, tổ chức các văn bản pháp luật bảo vệ và phát huy các giá trị văn hóa của di tích trong cộng đồng. Tổ chức thực hiện các hoạt động nghiệp vụ nhằm giữ gìn và phát huy các giá trị của di tích. Hoạt động bảo tồn di tích.

Hoạt động phát huy giá trị di tích. Thanh tra, kiểm tra, xử lý vi phạm, giải quyết đơn thƣ kiếu nại, tố cáo và việc chấp hành pháp luật về di tích lịch sử văn hóa. Tổ chức đào tạo, bồi dƣỡng đội ngũ cán bộ chuyên môn về công tác quản lý nhà nƣớc về di tích lịc sử văn hóa. Nhận xét đánh giá chung.

82 Chƣơng 3: GIẢI PHÁP NÂNG CAO HIỆU QUẢ CÔNG TÁC QUẢN LÝ DI TÍCH ĐÌNH PHÙNG KHOANG. Những yếu tố ảnh hƣởng đến phƣơng hƣớng và nhiệm vụ quản lý di tích lịch sử văn hóa đình Phùng Khoang. Những yếu tố ảnh hƣởng đến công tác quản lý di tích. Phƣơng hƣớng.

Đề xuất giải pháp nâng cao hiệu quả quản lý di tích lich sử văn hóa đình Phùng Khoang. Nhóm giải pháp về chính sách. Nhóm giải pháp tăng cƣờng tổ chức và triển khai thực hiện công tác quản lý, bảo tồn và phát huy các giá trị của di tích đình Phùng Khoang. Nhóm giải pháp tăng cƣờng công tác Quản lý của Nhà nƣớc đối với hoạt động bảo tồn và phát huy giá trị tại di tích đình Phùng Khoang.

100 TÀI LIỆU THAM KHẢO. Lý do chọn đề tài Di tích lịch sử văn hóa là tài sản vô giá, ẩn chứa truyền thống tốt đẹp mà thế hệ trƣớc truyền lại cho thế hệ sau các giá trị về lịch sử, văn hóa, khoa học, thấm mỹ. những giá trị đó biểu hiện truyền thống văn hiến, lòng tự hào dân tộc thông qua những di sản văn hóa của mỗi địa phƣơng, mỗi dân tộc và của cả nhân loại. Đó là những dấu vết, dấu tích còn lại của quá khứ, phản ảnh những biến cố, những sự kiện lịch sử, văn hóa hay nhân vật lịch sử qua các thời kỳ.

Không những thế, di tích lịch sử văn hóa còn là chứng tích, là tƣ liệu sống để các thế hệ mai sau tìm hiểu, nghiên cứu về các thời kỳ lịch sử đã đi qua, từ đó giáo dục thế hệ trẻ hôm nay và mai sau những nét truyền thống đặc trƣng của lịch sử, văn hóa và dân tộc. Đình làng là một trong những loại hình di tích lịch sử văn hóa còn tồn tại mang đậm yếu tố truyền thống của dân tộc ta. Từ xƣa, hình ảnh “cây đa, giếng nƣớc, sân đình" đã trở nên quen thuộc và đi sâu vào tiềm thức ngƣời dân Việt Nam. Đình ra đời với rất nhiều chức năng: là nơi hội họp để bàn bạc, quyết định những công việc quan trọng, việc lớn trong làng, đồng thời là nơi thực thi lệ làng nhƣ: thu thuế, xét xử., là nơi thờ Thành hoàng làng - ngƣời đã có công giúp dân, giúp nƣớc.

Đình Phùng Khoang thờ ông Đoàn Thƣợng - một trung thần có công lớn bảo vệ triều nhà Lý. Trên quan điếm kế thừa, phát huy những giá trị văn hóa của cha ông và sáng tạo ra những giá trị văn hoá mới, Đảng và Nhà nƣớc Việt Nam đã ban hành nhiều chính sách, văn bản pháp luật tạo điều kiện thuận lợi cho việc bảo tồn, tôn tạo hệ thống di tích lịch sử văn hóa và đạt đƣợc nhiều thành tựu trong công tác bảo tồn, phát huy di sản văn hóa dân tộc. Hàng loạt di tích lịch sử văn hóa đã đƣợc xếp hạng, tu bổ, tôn tạo; rất nhiều cổ vật, dị vật quý trong đó đƣợc gìn giữ, bảo vệ; các Lễ hội mang tính truyền thống, diễn xƣớng, trò chơi dân gian, thuần phong, mỹ tục theo các vùng 2 miền, tôn giáo. đƣợc lƣu giữ và phát triển.

Trong những năm qua, nhất là từ khi Luật Di sản văn hóa đƣợc ban hành (có hiệu lực năm 2001 đến nay), công tác quản lý di tích lịch sử văn hóa trên địa bàn quận Nam Từ Liêm, thành phố Hà Nội có nhiều chuyển biến tích cực. Các di tích trọng điểm của quận đã đƣợc quản lý, đầu tƣ trùng tu, tôn tạo, phát huy tác dụng nhằm đáp ứng nhu cầu hƣởng thụ văn hóa của cộng đồng không chỉ trong địa phƣơng mà còn trên cả nƣớc. Tuy nhiên, công tác quản lý di tích vẫn còn bộc lộ nhiều hạn chế nhƣ: việc chống xuống cấp, xử lý lấn chiếm đất đai, khoanh vùng bảo vệ di tích, có di tích bị mất cắp cổ vật, di vật; việc tuyên truyền, phổ biến chủ trƣơng, đƣờng lối của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nƣớc về quản lý di tích đến cộng đồng còn chƣa thực hiện đầy đủ, chƣa có kế hoạch cụ thể để triển khai thực hiện đồng bộ giữa các Bộ, nghành từ Trung ƣơng đến địa phƣơng… Hiện nay, quận Nam Từ Liêm là địa phƣơng có tốc độ phát triển kinh tế - xã hội nhanh, quá trình CNH, ĐTH diễn ra mạnh mẽ, nhiều khu đô thị đƣợc quy hoạch và xây dựng. CNH, ĐTH đã có những tác động tích cực đến bảo tồn, phát huy giá trị di tích nhƣ tăng cƣờng nguồn ngân sách để trùng tu, tôn tạo cho các di tích, làm cho nhiều di tích tránh đƣợc sự xuống cấp, hủy hoại.

Tuy nhiên quá trình CNH, ĐTH cũng có những tác động tiêu cực đến bản thân các di tích nhƣ các khu dân cƣ, khu công nghiệp phát triển nhanh không đƣợc lƣu ý đúng mức đến sự tồn tại bền vững của các di tích dẫn đến tình trạng di tích bị lấn át, hƣ hỏng, biến dạng hoặc bị hủy hoại; thành phần cƣ dân địa phƣơng nơi có di tích tồn tại sẽ có những biến đổi rõ rệt, sự liên kết cộng đồng làng xã cổ truyền sẽ chuyển sang một mối quan hệ khác, thái độ ứng xử của cộng đồng đối với di tích cũng có sự thay đổi. Vì vậy, đây là các vấn đề đặt ra đối với cơ quan quản lý di tích trong thời kỳ phát triển CNH, ĐTH. Cơ quan quản lý đứng trƣớc một áp lực đối với việc bảo vệ, khai thác và phát huy các giá trị văn hóa truyền 3 thống một cách bền vững nhƣng phải đảm bảo phục vụ phát triển kinh tế - xã hội, nâng cao đời sống vật chất và tinh thần cho cộng đồng dân cƣ. Trƣớc thực trạng và sự cấp thiết của vấn đề nghiên cứu, trên cơ sở khoa học, thực tiễn, tiếp thu những công trình khoa học đi trƣớc, tác giả là một ngƣời con đƣợc sinh ra và lớn lên tại mảnh đất có bề dày lịch sử và có nhiều nét văn hóa đặc sắc này.

Hơn nữa, tác giả là một ngƣời đƣợc học tập - nghiên cứu về văn hóa nên nhận thấy vai trò, tầm quan trọng của công tác quản lý nhà nƣớc về di sản văn hóa của địa phƣơng trong giai đoạn hiện nay là một việc làm cần thiết. Trên cơ sở những lý do trên, tác giả quyết định chọn đề tài “Quản lý di tích đình Phùng Khoang phƣờng Trung Văn quận Nam Từ Liêm thành phố Hà Nội" làm Luận văn thạc sỹ, chuyên ngành Quản lý văn hoá, tại Trƣờng Đại học Sƣ phạm Nghệ thuật Trung ƣơng. Lịch sử nghiên cứu Trong những năm gần đây, các đề tài nghiên cứu về di tích lịch sử văn hóa đình, đền đã đƣợc rất nhiều tác giả, nhà nghiên cứu quan tâm, giới thiệu nhƣng cụ thể tại di tích lịch sử đình Phùng Khoang thì chƣa có công trình nghiên cứu một cách toàn diện về công tác quản lý di tích lịch sử đình Phùng Khoang, nhất là trong quá trình công nghiệp hóa, hiện đại hóa của đất nƣớc đang diễn ra nhanh chóng làm biển đổi nhiều giá trị văn hóa và có tác động ảnh hƣởng rõ nét đến di tích lịch sử văn hóa. Công trình nghiên cứu của tác giả dựa trên các nguồn tài liệu tham khảo, các công trình nghiên cứu của các tác giả đi trƣớc cùng với các tƣ liệu lịch sử còn lƣu lại và những nghi chép của những ngƣời đã có công sƣu tầm làm cơ sở cho tác giả thực hiện luận văn này.

Các công trình nghiên cứu về quản lý DSVH vật thể Trên thế giới, quản lý DSVH đƣợc các nhà nghiên cứu tiếp cận từ khá sớm, theo Peter Howard trong cuốn “Di sản: Quản lý, diễn giải và bản 4 sắc” đã cho rằng, việc quản lý di sản xuất hiện vào khoảng đầu thế kỷ XIX, ban đầu là những ngƣời say mê di sản với lòng tin rằng họ bảo tồn những thứ vì lợi ích của công chúng. Thế kỷ XX là sự ra đời của các Hiệp hội di sản ở châu Âu, việc nghiên cứu di sản đã phát triển với các khía cạnh thực tế, thƣờng xuyên đƣợc nói ngắn gọn bằng từ “quản lý di sản" và phát triển mạnh vào nửa sau thế kỷ XX, Peter Howard cũng phân các lĩnh vực của di sản thành: thiên nhiên, cảnh quan, đài kỷ niệm, khu di tích, đồ tạo tác, các hoạt động và con ngƣời [50]. Ngày nay, các nhà nghiên cứu cho rằng, DSVH không chỉ là một giá trị biểu tƣợng mà cần sống trong cộng đồng, trong xã hội tức là phải đóng góp vào sự phát triển chung, DSVH phải phục vụ cho cộng đồng.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ