Luận văn về ngôn ngữ phê phán trong tiểu phẩm báo chí Việt Nam thời kỳ đổi mới

Phân tích hành động ngôn ngữ phê phán trong tiểu phẩm báo chí tiếng Việt thời kỳ đổi mới (1986-nay), khám phá vai trò của ngôn ngữ trong phản ánh xã hội và thúc đẩy thay đổi.

Chuyên ngành

Ngữ Văn

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận án
165
5
0

Phí lưu trữ

45 Point

Mục lục chi tiết

MỞ ĐẦU

0.1. Tính cấp thiết của đề tài

0.2. Mục đích và nhiệm vụ nghiên cứu của đề tài

0.3. Đối tượng, phạm vi nghiên cứu và nguồn ngữ liệu

0.4. Phương pháp luận và phương pháp nghiên cứu

0.5. Đóng góp mới về khoa học của luận án

0.6. Ý nghĩa lý luận và thực tiễn của luận án

0.7. Cấu trúc của luận án

1. CHƯƠNG 1: TỔNG QUAN TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU VÀ CƠ SỞ LÝ LUẬN

1.1. Tổng quan tình hình nghiên cứu

1.1.1. Nghiên cứu về dụng học

1.2. Nghiên cứu về hành động ngôn ngữ

1.3. Lý thuyết về hành động ngôn ngữ

1.4. Khái quát về hành động ngôn ngữ phê phán

1.5. Khái quát về văn bản báo chí và thể loại tiểu phẩm báo chí

1.6. Tiểu kết chương 1

2. CHƯƠNG 2: HÀNH ĐỘNG NGÔN NGỮ PHÊ PHÁN TRỰC TIẾP TRONG TIỂU PHẨM BÁO CHÍ TIẾNG VIỆT THỜI KÌ ĐỔI MỚI (TỪ NĂM 1986 ĐẾN NAY)

2.1. Biểu thức ngôn hành của hành động ngôn ngữ phê phán trong tiểu phẩm báo chí

2.2. Các kiểu loại biểu thức ngôn hành phê phán

2.3. Các thành phần trong biểu thức ngôn hành phê phán trực tiếp

2.4. Thành phần mở rộng biểu thức ngôn hành của hành động ngôn ngữ phê phán trực tiếp trong tiểu phẩm báo chí

2.4.1. Thành phần mở rộng nêu cơ sở của sự phê phán

2.4.2. Thành phần mở rộng mang tính rào đón cho lời phê phán

2.5. Tiểu kết chương 2

3. CHƯƠNG 3: HÀNH ĐỘNG NGÔN NGỮ PHÊ PHÁN ĐƯỢC THỰC HIỆN GIÁN TIẾP TRONG TIỂU PHẨM BÁO CHÍ TIẾNG VIỆT THỜI KÌ ĐỔI MỚI (TỪ NĂM 1986 ĐẾN NAY)

3.1. Các nhóm hành động ngôn ngữ được sử dụng để gián tiếp thực hiện hành động ngôn ngữ phê phán

3.2. Hành động ngôn ngữ phê phán được thực hiện gián tiếp thông qua các nhóm hành động ngôn ngữ biểu cảm

3.3. Hành động ngôn ngữ phê phán được thực hiện gián tiếp thông qua các nhóm hành động ngôn ngữ tái hiện (Hành động tái hiện - phê phán): Nghiên cứu trường hợp hành động trần thuật - phê phán

3.4. Hành động ngôn ngữ phê phán được thực hiện gián tiếp thông qua hành động ngôn ngữ điều khiển (Hành động điều khiển - phê phán): Nghiên cứu trường hợp hành động hỏi - phê phán

3.5. Đặc điểm chung của những hành động ngôn ngữ được sử dụng để gián tiếp thực hiện hành động ngôn ngữ phê phán

3.6. Tiểu kết chương 3

DANH MỤC CÁC CÔNG TRÌNH CỦA TÁC GIẢ ĐÃ CÔNG BỐ LIÊN QUAN ĐẾN LUẬN ÁN

DANH MỤC TÀI LIỆU THAM KHẢO

DANH MỤC NGUỒN NGỮ LIỆU TIỂU PHẨM BÁO CHÍ ĐƯỢC TRÍCH DẪN

Tóm tắt

I. Tổng quan tình hình nghiên cứu

Nghiên cứu về ngôn ngữ trong tiểu phẩm báo chí Việt Nam từ 1986 đến nay đã thu hút sự quan tâm của nhiều nhà nghiên cứu. Ngữ dụng học đã trở thành một lĩnh vực quan trọng, giúp hiểu rõ hơn về cách thức giao tiếp và các hành động ngôn ngữ (HĐNN) trong văn bản báo chí. Các nghiên cứu đã chỉ ra rằng, tiểu phẩm báo chí (TPBC) không chỉ là một thể loại văn bản mà còn là một công cụ mạnh mẽ để thực hiện hành động ngôn ngữ phê phán (HĐNNPP). HĐNNPP trong TPBC thường được thực hiện thông qua các phương tiện ngôn ngữ đa dạng, phản ánh các vấn đề xã hội và chính trị. Việc nghiên cứu HĐNNPP trong TPBC không chỉ giúp làm rõ đặc điểm ngôn ngữ mà còn góp phần vào việc nâng cao hiệu quả giao tiếp trong báo chí.

1.1. Nghiên cứu về dụng học

Ngữ dụng học đã phát triển mạnh mẽ trên thế giới và ở Việt Nam. Các nhà nghiên cứu đã chú trọng đến việc ứng dụng lý thuyết ngữ dụng học vào nghiên cứu các thể loại văn bản, đặc biệt là ngôn ngữ báo chí. HĐNN là một phần quan trọng trong ngữ dụng học, giúp hiểu rõ hơn về cách thức giao tiếp và các hành động ngôn ngữ trong văn bản. Nghiên cứu về HĐNN trong TPBC giúp làm sáng tỏ các đặc điểm ngôn ngữ và cách thức thực hiện HĐNN trong bối cảnh xã hội hiện đại.

1.2. Nghiên cứu về hành động ngôn ngữ

HĐNN là một lĩnh vực nghiên cứu quan trọng trong ngữ dụng học. Các nhà nghiên cứu đã chỉ ra rằng, HĐNN không chỉ đơn thuần là việc sử dụng ngôn ngữ mà còn là hành động có ý nghĩa trong giao tiếp. HĐNNPP trong TPBC thường được thực hiện thông qua các hình thức trực tiếp và gián tiếp, phản ánh các vấn đề xã hội và chính trị. Việc nghiên cứu HĐNNPP giúp làm rõ các đặc điểm cấu trúc và phương tiện ngôn ngữ được sử dụng trong TPBC, từ đó nâng cao hiệu quả giao tiếp trong báo chí.

II. Hành động ngôn ngữ phê phán trực tiếp trong tiểu phẩm báo chí

HĐNNPP trực tiếp trong TPBC thường được thể hiện qua các biểu thức ngôn hành cụ thể. Các nhà nghiên cứu đã chỉ ra rằng, HĐNNPP trực tiếp có tần số xuất hiện thấp hơn so với HĐNNPP gián tiếp. Điều này cho thấy rằng, các nhà báo thường sử dụng các phương tiện ngôn ngữ gián tiếp để thực hiện hành động phê phán nhằm giảm thiểu sự đe dọa đến thể diện của đối tượng bị phê phán. Các biểu thức ngôn hành phê phán thường mang tính châm biếm, đả kích, và phản ánh các vấn đề xã hội nhạy cảm. Việc phân tích các HĐNNPP trực tiếp giúp làm rõ cách thức và chiến lược mà các nhà báo sử dụng để truyền tải thông điệp phê phán.

2.1. Các kiểu loại biểu thức ngôn hành phê phán

Các kiểu loại biểu thức ngôn hành phê phán trong TPBC rất đa dạng, từ các câu văn ngắn gọn, súc tích đến các đoạn văn dài, chi tiết. Những biểu thức này không chỉ thể hiện quan điểm cá nhân của tác giả mà còn phản ánh tâm tư, nguyện vọng của xã hội. Việc phân tích các kiểu loại này giúp hiểu rõ hơn về cách thức mà các nhà báo thực hiện HĐNNPP, từ đó nâng cao hiệu quả giao tiếp trong báo chí.

2.2. Thành phần mở rộng biểu thức ngôn hành phê phán

Thành phần mở rộng trong biểu thức ngôn hành phê phán thường bao gồm các yếu tố như lý do, cơ sở của sự phê phán và các yếu tố văn hóa - xã hội. Những thành phần này không chỉ làm rõ hơn nội dung phê phán mà còn giúp người đọc hiểu được bối cảnh xã hội mà tác giả đang đề cập đến. Việc phân tích các thành phần mở rộng này giúp làm nổi bật vai trò của HĐNNPP trong việc phản ánh các vấn đề xã hội và chính trị.

III. Hành động ngôn ngữ phê phán được thực hiện gián tiếp trong tiểu phẩm báo chí

HĐNNPP gián tiếp trong TPBC thường được thực hiện thông qua các nhóm hành động ngôn ngữ biểu cảm và tái hiện. Các nhà báo thường sử dụng các phương tiện ngôn ngữ như ẩn dụ, so sánh, và châm biếm để thực hiện hành động phê phán mà không trực tiếp chỉ trích đối tượng. Điều này giúp giảm thiểu sự phản kháng từ phía đối tượng bị phê phán và tạo ra không gian cho người đọc tự suy ngẫm về vấn đề được nêu ra. Việc phân tích HĐNNPP gián tiếp giúp làm rõ các chiến lược ngôn ngữ mà các nhà báo sử dụng để truyền tải thông điệp phê phán một cách hiệu quả.

3.1. Các nhóm hành động ngôn ngữ được sử dụng để gián tiếp thực hiện hành động ngôn ngữ phê phán

Các nhóm hành động ngôn ngữ được sử dụng để thực hiện HĐNNPP gián tiếp bao gồm hành động biểu cảm, hành động tái hiện và hành động điều khiển. Những hành động này không chỉ giúp truyền tải thông điệp phê phán mà còn tạo ra không gian cho người đọc tự suy ngẫm về các vấn đề xã hội. Việc phân tích các nhóm hành động này giúp làm rõ cách thức mà các nhà báo thực hiện HĐNNPP gián tiếp trong TPBC.

3.2. Đặc điểm chung của những hành động ngôn ngữ được sử dụng để gián tiếp thực hiện hành động ngôn ngữ phê phán

Đặc điểm chung của HĐNNPP gián tiếp trong TPBC là tính linh hoạt và sáng tạo trong việc sử dụng ngôn ngữ. Các nhà báo thường sử dụng các phương tiện ngôn ngữ phong phú để thực hiện hành động phê phán mà không làm mất đi tính hấp dẫn của văn bản. Việc phân tích các đặc điểm này giúp làm rõ vai trò của HĐNNPP gián tiếp trong việc phản ánh các vấn đề xã hội và chính trị.

15/01/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

Chương 1. Tổng quan tình hình nghiên cứu và cơ sở lí luận Chương 2. Hành động ngôn ngữ phê phán trực tiếp trong tiểu phẩm báo chí tiếng Việt thời kì Đổi mới (từ năm 1986 đến nay) Chương 3. Hành động ngôn ngữ phê phán được thực hiện gián tiếp trong tiểu phẩm báo chí tiếng Việt thời kì Đổi mới (từ năm 1986 đến nay) 5 Chƣơng 1 TỔNG QUAN TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU VÀ CƠ SỞ LÝ LUẬN 1.

Tổng quan tình hình nghiên cứu 1. Nghiên cứu về dụng học Ngữ dụng học, chuyên ngành mới của ngôn ngữ học nghiên cứu ngôn ngữ trong sử dụng, trong quan hệ với ngữ cảnh sử dụng, giao tiếp. Trong đó, có thể nói rằng, “xương sống” của ngữ dụng học chính là lý thuyết về HĐNN. Trên thế giới, trong khoảng 30 năm qua, ngữ dụng học đã phát triển vô cùng mạnh mẽ và ngày càng có một vị trí đặc biệt trong ngôn ngữ học.

Số lượng chuyên khảo về ngữ dụng học cũng như các công trình nghiên cứu đề cập tới những phương diện, góc độ khác nhau của bộ môn này ngày một gia tăng. Ở Việt Nam, ngữ dụng học cũng đã được các nhà nghiên cứu thuộc các ngành khoa học xã hội và nhân văn quan tâm nghiên cứu. Bên cạnh việc tìm hiểu sâu về mặt lý luận thì các nhà nghiên cứu đã quan tâm tới việc ứng dụng các lý thuyết này vào nghiên cứu từng kiểu loại văn bản để nâng cao hiệu quả giao tiếp, hiệu quả tác động của văn bản cũng như chỉ ra các đặc điểm về lập luận, về hội thoại, về các HĐNN,… được sử dụng trong các thể loại văn bản. Trong phạm vi luận án này, chúng tôi chỉ tập trung vào nghiên cứu một lĩnh vực của ngữ dụng học đó là lý thuyết HĐNNPP, trên cơ sở soi chiếu việc sử dụng ngôn ngữ từ một thể loại văn bản cụ thể, đó là thể loại TPBC.

Nghiên cứu về hành động ngôn ngữ Con người chúng ra nói không phải đơn thuần chỉ là nói, mà chính là chúng ta đang hành động. Hoạt động lời nói là một phần trong các hoạt động của con người. Vấn đề này đã được Hêghen đề cập:“Lời nói thực chất là những hành động diễn ra giữa những con người, cho nên nó không phải là trống rỗng”[130]. Lý thuyết HĐNN là một lĩnh vực của ngữ dụng học nghiên cứu các HĐNN.

Theo các nhà dụng học, hành động được thực hiện bằng ngôn ngữ được gọi là hành động ngôn ngữ hay còn được gọi bằng các thuật ngữ tương ứng: hành vi ngôn ngữ, hành động nói, hành động ngôn từ, hành động ngôn tại, hành động ngôn tác, hành động ngôn trung,.Trong luận án này, chúng tôi thống nhất sử dụng thuật ngữ hành động ngôn ngữ. Tuy nhiên khi trích dẫn ý kiến của các tác giả nghiên cứu về vấn đề này thì có thể giữ nguyên cách sử dụng thuật ngữ của tác giả được trích dẫn. Theo tìm hiểu của chúng tôi, cho tới nay đã có rất nhiều công trình nghiên cứu về HĐNN. Bao quát tình hình chung, chúng tôi thấy, các nhà nghiên cứu đi theo hai hướng chính sau: i) Những nghiên cứu có tính lý thuyết về HĐNN; ii) Những nghiên 6 cứu có tính ứng dụng về HĐNN.

Dưới đây, chúng tôi sẽ trình bày lần lượt các hướng nghiên cứu này. Những nghiên cứu có tính lý thuyết về hành động ngôn ngữ * Trên thế giới Những nghiên cứu có tính lý thuyết về HĐNN, tiêu biểu có các nhà nghiên cứu như: J.Yule,… Về HĐNN, John. L Austin (1962) là nhà nghiên cứu đã phát hiện ra bản chất hành động của sự nói năng, tức bản chất hành động của ngôn ngữ. Austin trong cuốn How to do things with word (Hành động như thế nào bằng lời nói) đã khẳng định và xây dựng một hệ thống lý thuyết về HĐNN.

Với lý thuyết này, Austin đã thấy được bản chất xã hội và khía cạnh liên nhân của các phát ngôn. Theo ông, "nói cũng chính là làm" [156], tức là khi chúng ta nói năng cũng có nghĩa là chúng ta hành động; chúng ta thực hiện một loại hành động đặc biệt mà phương tiện đó chính là ngôn ngữ. Khi ta nói là ta đã thực hiện một hành động bằng lời, trong đó phát ngôn sẽ có những dấu hiệu tường minh và nguyên cấp để biểu thị lực ngôn trung của phát ngôn, hay ý nghĩa đích thực của phát ngôn. Austin cho rằng, người ta thực hiện ba HĐNN khi nói ra một phát ngôn, gồm: hành vi tạo lời, hành vi mượn lời và hành vi ở lời.

Trong đó, hành vi tạo lời là hành vi sử dụng các yếu tố của ngôn ngữ như ngữ âm, từ, các kiểu kết hợp từ thành câu,… để tạo ra phát ngôn về hình thức và nội dung. Hành vi mượn lời là những hành vi mượn phương tiện ngôn ngữ nào đó ở người nghe, người nhận hoặc ở chính người nói. Hành vi ở lời là hành vi người nói thực hiện ngay khi nói năng. Hiệu quả thuộc về ngôn ngữ, có nghĩa là chúng gây ra một phản ứng ngôn ngữ tương ứng ở người nhận.

Hành vi ở lời cũng chính là đối tượng nghiên cứu chủ yếu của ngữ dụng học [12]. Nói đến các hành vi ở lời, Austin phân ra thành 5 nhóm lớn, gồm: 1) Phán xét; 2) Hành xử; 3) Cam kết; 4) Trình bày và 5) Ứng xử. Trong đó hành động phê phán được Austin xếp vào nhóm Ứng xử. Nhóm hành vi phản ứng với cách xử sự của người khác, đối với các sự kiện có liên quan, đồng thời chúng cũng là cách biểu hiện thái độ đối với hành vi hay số phận của người khác, chẳng hạn: xin lỗi, cảm ơn, khen ngợi, chào mừng, phê phán, chia buồn, nguyền rủa, chống lại,… Tiếp đó, nhà nghiên cứu John Searle (1969) đã tiếp tục phát triển hệ thống lý thuyết HĐNN này.

Searle là người đã chỉ ra hạn chế trong cách phân loại của Austin đó là không nêu ra các tiêu chí phân loại, đồng thời không thấy rõ sự khác biệt giữa hành vi ngôn ngữ và động từ thể hiện hành vi ngôn ngữ. Searle cho rằng, trước hết là 7 phải phân loại các hành vi ở lời và cần xác lập được một hệ thống các tiêu chí thích hợp với các hành vi ngôn ngữ, để tránh sự chồng chéo giữa các phạm trù [12]. Searle đã đưa ra 12 điểm khác biệt, đồng thời là 12 tiêu chí để phân loại hành vi ngôn ngữ. Searle đã phân loại hành vi ở lời ra thành 5 lớp lớn, đó là các hành vi: 1) Tái hiện; 2) Điều khiển; 3) Cam kết; 4) Biểu cảm; 5) Tuyên bố [12].

Nhìn chung, các tiêu chí phân loại của Searle sẽ giúp phân loại được các động từ nói năng (hành động ở lời) thành các phạm trù lớn, rồi lại chia nhỏ thành những loại và tiểu loại. Về việc sử dụng hành động ở lời: Hành động ở lời có thể được sử dụng trực tiếp hoặc có thể được sử dụng theo lối gián tiếp. - Tất cả những HĐNN mà các tác giả nghiên cứu đều là về các HĐNN (hành động ở lời) chân thực, nghĩa là những HĐNN được thực hiện đúng với đích ở lời, đúng với điều kiện sử dụng chúng; - Hiện tượng người giao tiếp sử dụng trên bề mặt hành động ở lời này nhưng lại nhằm hiệu quả của một hành động ở lời khác là hiện tượng sử dụng HĐNN theo lối gián tiếp. Theo Đỗ Hữu Châu: “Một hành vi sử dụng gián tiếp là một hành vi trong đó người nói thực hiện một hành vi ở lời này nhưng lại nhằm làm cho người nghe dựa vào những hiểu biết ngôn ngữ và ngoài ngôn ngữ chung cho cả hai người, suy ra hiệu lực ở lời của một hành vi khác” [12, tr.

Hành động ở lời gián tiếp được Austin nhắc đến một cách sơ lược và được Searle nghiên cứu kĩ và sâu hơn. Thuật ngữ hành động ngôn ngữ gián tiếp (indirect speech acts) do Searle đặt ra. Các HĐNN gián tiếp là một trong những phương thức tạo ra tính mơ hồ về nghĩa trong lời nói. Tuy nhiên, không phải người nói tùy tiện muốn dùng hành động ở lời trực tiếp nào để tạo ra hành động ở lời gián tiếp nào cũng được.

Quy tắc sử dụng gián tiếp các hành động ở lời hoặc vấn đề một hành động ở lời trực tiếp có thể được dùng để tạo ra những hành động gián tiếp nào là vấn đề chưa được giải quyết đến nơi đến chốn, cần tiếp tục có những nghiên cứu tiếp theo. Theo Đỗ Hữu Châu, cũng giống như mọi sự phân loại khác, sự phân loại HĐNN ở lời bao giờ cũng nhằm hai mục tiêu: một là, phát hiện ra các đặc tính quan yếu của các hành vi ở lời (là mục tiêu chủ yếu); hai là, sắp xếp chúng thành từng loại. Về cách phân loại hành động ở lời, chúng tôi còn nhận thấy có các nhà nghiên cứu D. M Harnis cũng tiến hành phân loại HĐNN ở lời.

Cách phân loại của các nhà nghiên cứu này chỉ khác với Searle chủ yếu ở: 1) việc lựa chọn tiêu chí nào là tiêu chí bậc một để phân loại; 2) việc lựa chọn các tiêu chí bổ sung cho tiêu chí bậc một và trật tự vận dụng các tiêu chí đó để phân chia loại lớn thành các tiểu loại. Như vậy, cách phân loại của các nhà nghiên cứu này đều thống nhất với Searle ở mục tiêu thứ nhất, đó là phát hiện ra đặc tính quan yếu của 8 hành động ở lời, thống nhất về đặc tính quyết định hành động ở lời. Điểm khác giữa họ là cách sắp xếp các hành động hay các nhóm hành động trong bảng phân loại của mình, tức chỉ khác ở mục tiêu thứ hai. (Dẫn theo Đỗ Hữu Châu, [12, tr.

Nhà nghiên cứu O. Ducrot nói rõ thêm về các hành động ở lời. "Hành động ở lời khác với hành động mượn lời ở chỗ chúng thay đổi tư cách pháp nhân của người đối thoại; chúng đặt người nói và người nghe vào những nghĩa vụ và quyền lợi mới so với tình trạng trước khi thực hiện hành động ở lời của họ" (Dẫn theo Đỗ Hữu Châu [12, tr. Nhà nghiên cứu G.

Yule (1996) trong cuốn Dụng học [45, tr.97] đã đưa ra giả thuyết ngôn hành những vấn đề của ngữ dụng học: chỉ xuất khoảng cách, quy chiếu và suy luận, tiền giả định và dẫn ý, cộng tác và hàm ý, lịch sự và tương tác, hội thoại, diễn ngôn và văn hóa… đồng thời tác giả này cũng đã đề cập đến hành động nói và sự kiện nói, trong đó có bàn đến các vấn đề như: phương tiện chỉ ra lực ngôn trung, điều kiện may mắn, giả thuyết ngôn hành, phân loại hành động nói,…Theo G.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ

Bài luận "Luận văn về ngôn ngữ phê phán trong tiểu phẩm báo chí Việt Nam thời kỳ đổi mới" là một nghiên cứu sâu sắc về cách thức ngôn ngữ được sử dụng để phê phán trong các tiểu phẩm báo chí Việt Nam từ năm 1986 đến nay. Bài luận phân tích các hành động ngôn ngữ phê phán, từ việc sử dụng từ ngữ, hình ảnh ẩn dụ đến cấu trúc câu, nhằm làm sáng tỏ vai trò của ngôn ngữ trong việc phản ánh hiện thực xã hội và góp phần định hình dư luận công chúng.

Bài luận cung cấp cho độc giả những kiến thức quý báu về ngôn ngữ học, đặc biệt là trong lĩnh vực báo chí. Bên cạnh đó, bài luận còn giúp độc giả hiểu rõ hơn về quá trình phát triển của tiểu phẩm báo chí Việt Nam, từ đó có cái nhìn sâu sắc hơn về văn hóa và xã hội Việt Nam trong thời kỳ đổi mới.

Để tìm hiểu thêm về các khía cạnh liên quan đến ngôn ngữ học trong văn học, bạn có thể tham khảo thêm các bài luận liên quan như Luận văn thạc sĩ về đặc điểm ngôn ngữ trong tiêu đề tác phẩm của Lỗ Tấn và phương pháp dịch sang tiếng Việt hay Luận văn: Đặc điểm Sử dụng Ngôn ngữ trong Tiểu phẩm của Lê Hoàng.

Những bài luận này sẽ giúp bạn mở rộng kiến thức về ngôn ngữ học, đặc biệt là về cách thức sử dụng ngôn ngữ trong văn bản văn học và báo chí.