Mở đầu: Giới thiệu dé tài nghiên cứu, trình bày mục tiêu và phạm vi nghiên cứu. Chương 2: Tổng quan: Nêu một số tài liệu nghiên cứu có liên quan đến đề tài nghiên cứu, khái quát về địa bàn nghiên cứu. Chương 3: Cơ sở lý thhuyết và phương pháp nghiên cứu: Nêu một số khái niệm có liên quan đến đề tài nghiên cứu và các nhân tô ảnh hưởng đến quyết định mua truyện tranh Nhật Bản. Trình bày các phương pháp thu thập số liệu và xử lý số liệu sử dụng cho bài nghiên cứu Chương 4: Kết quả nghiên cứu: Trình bày kết quả bài nghiên cứu thông qua các bảng số liệu và các phân tích từ bảng số liệu.
Chương 5: Kết luận và kiến nghị: Đúc kết lại nội dung, mục tiêu đã nghiên cứu. CHƯƠNG 2 TỎNG QUAN 2. Tống quan tài liệu nghiên cứu có liên quan 2. Tổng quan tình hình nghiên cứu nước ngoài Cùng với sự lan rộng của mình, manga đã trở thành đề tài nghiên cứu của rất nhiều học giả.
Nghiên cứu về manga được bắt đầu tiền hành ở Nhật Bản vào những năm cuối thập ki 1950. Trong thời gian này, các nghiên cứu chủ yếu là các bài báo viết về những ấn phâm manga bị coi là “xấu” với thanh, thiếu niên. Đến những năm cuối ở thập kỉ 1980, khi manga đã phát triển đến đỉnh cao, đem lại nhiều thành công ở cả thị trường nội địa và quốc tế, trong giai đoạn này, những nghiên cứu về manga đã từng bước có tính học thuật. Những thuật ngữ cơ bản như khái niệm về manga hay các thuật ngữ sử dụng trong quá trình sáng tác đã được ghi chép lại trong cuốn sách “Từ điển Manga Nhat Bản: Qua tặng cho người hâm mộ Manga toàn quốc” của tác giả Shimizu Isao (1985).
Bên ngoài Nhật Bản, nhiều nhà nghiên cứu đã tìm hiểu về manga nhằm giải đáp nguyên nhân tao nên sự lôi cuốn của manga. Nổi trội là những công trình như Manga! Manga! The World of Japanese Comics (1983) của tác gia Frederik L. Schodt, Adult Manga: Culture and Power in Contemporary Japanese Society (2000) cua tac gia Sharon Kinsella, Manga: Sixty Years of Japanese Comics (2004) của tac gia Paul Gravett, Reading Manga: Local and Global Perceptions of Japanese Comics (2006) của tác gia Steffi Richter va Jaqueline Berndt, và nhiều công trình khác. Những nghiên cứu nay đã tong hợp day đủ sự ra đời, quá trình phát triển, nghệ thuật thé hiện, nội dung, ảnh hưởng cua manga tại thị trường Nhật Bản và tầm quan trọng của loại hình giải trí này.
Ngoài ra, một số nhà nghiên cứu đã tìm hiểu về manga ở thị trường phương Tây, như Dreamland Japan: 6 Writings on Modern Manga (1996) của tác gia Frederik L. Schodt, Japanese Visual Culture: Explorations in the World of Manga and Anime (2008) cua tac gia Mark W. MacWilliams va nhiéu tac pham khac. Có nhiều hướng tiếp cận khi nghiên cứu về manga, điển hình là phân tích mặt nghệ thuật biéu hiện của manga hoặc tập trung phân tích mặt văn học trong manga, như nội dung, cốt truyện và sự đa dạng về chủ đề.
Ngoài ra, một sỐ nghiên cứu khác tập trung vào quá trình manga vượt biên giới Nhật Bản và du nhập sang những quốc gia khác. Một mang khác được chú trọng khi nghiên cứu về manga là coi manga là phương tiện ngoại giao của Nhật Bản. Những nghiên cứu tiếp cận manga từ góc độ nghệ thuật biểu hiện bao gồm “Văn hóa Manga Nhật Bản” của tác giả Natsume Fusanosuke, “Nhập môn Tâm lý học Manga” (2001) của tác giả Kyo Taro và Naga Oka; “Ponchi: Nghiên cứu văn hóa biểu hiện” của tác giả Misuzu Kubota (2002); “Manga: 60 Years of Japanese Comics” (2004) của tác giả Paul Gravett; “Nghiên cứu lí luận biểu hiện trong Manga” của tác giả Kyotaro Nagano (2005) và nhiều nghiên cứu khác. Những nghiên cứu khai thác manga từ góc độ văn học gồm có “Xã hội học Manga” (2001) của hai nhà Xã hội hoc Miyahara Kojiro và Ogino Masahiro, “Nhật Ban đất nước của Manga: Văn hóa đại chúng của Nhật Bản.
Tính khả năng của văn hóa thị giác” (2007) của học giả người Đức Jaqueline Berndt và nhiều nghiên cứu khác. Bên cạnh đó, manga và ảnh hưởng của loại hình này cũng là một chủ đề thu hút sự chú ý của nhiều học giả. Vào cuối thập niên 1950, những nghiên cứu về ảnh hưởng của manga chỉ dừng lại ở các bài báo phê phán, chỉ trích các ấn phâm manga bị coi là “độc hại” đối với bộ phận thanh, thiếu niên. Đến những năm 1980, khi đời sống kinh tế của người dân Nhật Bản được nâng cao, xã hội phát triển, có một nền văn hóa mở, tiệm cận với văn hóa phương Tây, một nền văn hóa đại chúng dành cho tầng lớp thanh niên trẻ đã được hình thành.
Đồng thời, vào giai đoạn này, manga Nhật Bản đã đạt đến đỉnh cao của nghệ thuật biểu hiện, phong phú va da dang về thé loại lẫn nội dung, nghiên cứu về manga đã có chiều hướng thay đổi và xuất hiện sự phân hóa. Hai luồng nghiên cứu trái chiều về ảnh hưởng của manga xuất hiện trong thời gian này bao gồm: Những nghiên cứu cho rằng manga có ảnh hưởng tiêu cực đến thanh, thiếu niên. Do đa dạng, phong phú về nội dung, chủ đề và các thức biểu hiện, manga được cho rằng lý có chứa đựng cả sự “hỗn tạp”, tiêu cực, không lành mạnh và thiếu chuẩn mực. Nhiều vụ án xảy ra bị cho rằng có liên quan đến việc đọc truyện tranh.
Với lí do đó, nhiều nghiên cứu đã ra đời đề tìm hiểu về anh hưởng tiêu cực của manga đến thanh, thiếu niên. Một số công trình tiêu biểu về hướng nghiên cứu này là “Khái quát và triển vọng nghiên cứu liên quan đến Manga dưới góc độ Tâm lý học” (2007) của tác giả Ieshima Akihiko thuộc trường dai hoc Kyoto. Trong nghiên cứu, ông đã đưa ra cách phân loại “Manga độc hai” và “Manga không độc hại”. Ngoài ra, công trình nghiên cứu “Tại sao phải ban hành qui chế đối với Manga” (2010) của tác giả Nagaokao Kayoshi Yuki đã giới thiệu và giải thích li do cần có những qui chế qui định đối với những manga bị đánh giá là có yếu tố khiêu dâm.
Một số thé loại manga được cho rằng có cảnh miêu tả về bạo lực và giới tính, bị đánh giá là tác nhân xấu đến thanh, thiếu niên và ảnh hưởng đến quá trình hình thành tâm sinh lí của lứa tuổi này. Đồng thời có khả năng dẫn đến những hành động trái pháp luận của trẻ vị thành niên. Tác giả của những nghiên cứu theo hướng này thường là các nhà nghiên cứu giáo dục, các nhà nghiên cứu thuộc tổ chức Hội Cha mẹ học sinh Nhật Bản, các nhà nghiên cứu xã hội học và nghiên cứu tội phạm, và nhiều học giả khác. Những nghiên cứu cho rằng manga đem lại ảnh hưởng tích cực đến thanh, thiếu niên.
Vào những năm cuối thé ki XX, khi “làn sóng manga” lan rộng va được nhiều nước trên thế giới yêu mến, có nhiều ý kiến cho răng cần nhìn nhận và đánh giá lại tác động của manga lên thanh, thiếu niên. Sang thế ki XXI, khi Nhật Bản quyết định manga là một trong những phương tiện dé tiến hành ngoại giao văn hóa, các nghiên cứu về ảnh hưởng tích cực của manga đã phát triển. Một số nghiên cứu tiêu biểu của giai đoạn này là “Mô hình nhân vật lí tưởng ảnh hưởng đến cuộc sống lí tưởng” (2006) của tác giả leshima Akihiko. Nghiên cứu đã khái quát năm ảnh hưởng của manga đến thanh, thiếu niên Nhật Bản, đó là: tình yêu, tình bạn, sự nỗ lực, nhân sinh quanh và thế giới quan, và kiến thức.
Trong công trình nghiên cứu “Khái quát và triển vọng nghiên cứu liên quan đến Manga dưới góc độ Tâm lí học” (2007) của tác giả Ieshima Akihiko, tác giả cho rằng ngoài những manga bị cho rằng có tác động tiêu cực thì cũng có nhiều manga mang đến ảnh hưởng tích cục cho thanh, thiếu niên. Vào thời kì này, manga đã được thừa nhận có ảnh hưởng tích cưc đến trẻ nhỏ, đặc biệt hình ảnh động trong truyện tranh đã kích thích sáng tạo, phát triển trí tưởng tượng cho trẻ em nhiều hơn những loại ấn phâm khác. 8 Nội dung truyện và hình tượng nhân vật có tác động tốt đến hình thành nhân cách, nhân sinh quan, thế giới quan, đồng thời nâng cao tri thức và giúp trẻ nhỏ học chữ Hán tốt hơn. Có thé thấy rằng những nghiên cứu về manga trên thế giới rất đa dạng.
Manga là chủ đề thu hút sự quan tâm của cả học giả Nhật Bản và quốc tế. Những công trình nghiên cứu tiếp cận manga ở nhiều góc độ khác nhau, tạo nên góc nhìn đa chiều về loại hình này. Tổng quan tình hình nghiên cứu trong nước Mặc dù đã du nhập vào Việt Nam từ năm 1992 nhưng phải đến những năm 2000, những công trình nghiên cứu với đề tài là manga Nhật Bản mới xuất hiện, ví dụ như luận văn Thạc sĩ “Truyện tranh Manga Nhật Ban và những bai học kinh nghiệm rút ra cho Việt Nam”, chuyên ngành văn hóa học của tác giả Hạ Thị Lan Phi. Nghiên cứu đã đề cập khái quát khái niệm, đặc điểm và thé loại của manga.
Tuy nhiên, nghiên cứu mới dé cập đến phân loại manga theo độ tuổi chứ chưa đưa ra được cách phân chia theo thể loại và chủ đề của manga. Bên cạnh đó, nghiên cứu chưa chỉ ra được những đặc điểm tạo nên sự lôi cuốn của manga không chỉ ở Nhật Bản mà cả trên thế giới. Ngoài ra, một số bài báo và tạp chí viết về manga đã xuất hiện. Một vài bài viết bao gồm “Vài nét về Manga Nhật Bản” của tác giả Hạ Thị Lan Phi (2004) đăng trên Tạp chí Nghiên cứu Nhật Bản và Đông Bắc Á, “Manga qua các thời kỳ lịch sử” (2005) đăng trên Tạp chí Nghiên cứu Nhật Bản và Đông Bắc Á, hội thảo “Khám phá bản sắc văn hóa trong truyện tranh (Manga) và Anime (phim hoạt hình) Nhật Bản” do quỹ Toyota, Lãnh sứ quán Nhật Ban tại thành phố Hồ Chí Minh va Nhà xuất bản Trẻ phối hợp tổ chức tại thành phố Hồ Chí Minh vào cuối năm 2005.
Bên cạnh đó còn có triển lãm “Không gian mới của Manga: Nghệ thuật truyện tranh đương đại Nhật Bản” do Quỹ giao lưu Quốc tế Nhật Bản tổ chức vào năm 2011, “Truyện tranh Việt Nam: Nhìn từ kinh nghiệm Manga Nhật Bản” của tác giả Lê Văn Sửu đăng trên Tạp chí Nghiên cứu Mi thuật (2011), “Sơ lược về quá khứ và hiện tai của văn hóa Manga của Việt Nam” (A BF LOBEMIE : 03+ +1#0 8) của tác giả Nguyễn Hồng Phúc, đăng vào năm 2014 trên Tap chí International Manga Research Center, Kyoto Seka University công bồ bằng tiếng Nhật.