CHƯƠNG 1. Vài nét về thân thế Trần Quang Nghiệp Trần Quang Nghiệp sinh năm 1907 tại làng Bình Thạnh, xã Bình Cách, huyện Chợ Gạo, tỉnh Mỹ Tho; con của cụ Trần Quang Xuân (còn gọi là Phủ Xuân hay Phủ Cầm), một điền chủ tân học ở Mỹ Tho và bà Dương Thị Qúy. Gia đình có 6 anh chị em: Anh trai: Trần Văn Thủ, được học bổng của chính phủ Pháp (1920) sang Paris học ở Viện Cao đẳng Thương mại (Instilut des Hautes Etudes commerciales). Chị gái: Trần Thị Hạnh, có chồng là Lâm Văn Huê, chủ tỉnh Bình Dương.
Chị gái: Trần Thị Phúc, có chồng là Võ Duy Thạch, bác sĩ làm việc ở Sài Gòn. Em trai: Trần Quang Huấn, học kiến trúc sư ở Hà Nội (1940); học đạo diễn điện ảnh ở Pháp (1953), về Việt Nam làm phim Ngã rẽ tâm tình, mở CLB thể hình đầu tiên ở Sài Gòn và lập trại Hoa Lan ở Đà Lạt, sau đó sang định cư ở Pháp. Em gái: Trần Thị Hường, tốt nghiệp khoa Hóa trang Sân khấu ở Pháp (1954), tham gia giảng dạy tại Quốc gia Âm nhạc Sài Gòn từ 1960 – 1975, trường Cao đẳng Sân khấu Sài Gòn (1975-1990). Trần Quang Nghiệp là người hiền lành, điềm đạm, tinh tế và rất có duyên ăn nói.
Ông xuất thân trong một gia đình điền chủ tân học có tiếng ở Mỹ Tho lúc bấy giờ. Tuổi thiếu niên, ông học ban Trung học Pháp tại trường College Mỹ Tho. Sau đó, lên Sài Gòn học tiếp, và dự định sẽ ra Hà Nội tiếp tục học thêm. Thời gian này (khoảng cuối năm 1927), ông bắt đầu viết truyện.
Ông viết rất 10 nhanh, nhiều và cũng khá thành công, lần lượt cho đăng trên báo Thần Chung, Đông Pháp thời báo, Trung Lập, Công luận báo. Bấy giờ, Trần Quang Nghiệp đã có một vị trí nhất định trong làng văn, làng báo Sài Gòn. Giới thiệu về ông, Công luận báo viết: “…Trần Quang Nghiệp là người đã viết nhiều đoản thiên tiểu thuyết thật hay cho Đông Pháp thời báo, Thần Chung và gần đây cho Công luận. Với phong cách độc đáo và lối hành văn mới mẻ, truyện của ông thu hút rất nhiều độc giả và do đó được các nhà in nhanh chóng cho in thành sách kèm các mẫu quảng cáo để phổ biến rộng rãi hơn.
Từ đó Cậu Năm nhà văn trở thành tên gọi thân mật của ông. Tuy nhiên, người anh trai đang du học tại Paris bỗng lâm bệnh và qua đời khiến ước mơ được ra Hà Nội học của ông tan vỡ! Trách nhiệm của người con trai lớn buộc ông phải về quê xây dựng gia đình và phụ quản lý ruộng đất cùng cha mẹ. Từ đó ông không viết truyện nữa. Cũng như nhiều nhà văn khác ở Nam Bộ, ông không xem sáng tác là cái nghiệp của cả đời mình.
Cái thời trẻ trung lãng mạn đã đi qua, họ bước vào những lĩnh vực mới “bỏ quên” “sự nghiệp văn chương” của một thời! Cuối những năm 30 của thế kỷ XX, Trần Quang Nghiệp khởi đầu niềm đam mê thứ hai trong đời: thể thao. Vào những năm 1928 – 1931, Trần Quang Nghiệp có nhiều đoản thiên tiểu thuyết liên tục đăng trên các báo Công Luận, Thần Chung, Đông Pháp thời báo… Ông trở thành thần tượng của nhiều người, trong đó có cô Nguyễn Thị Nhàn – con gái của ông Nguyễn Đăng Khoa (còn gọi là ông Tế Sáu) ở Phú Đức (Mỹ Tho). Khi người mai mối cho biết người coi mắt mình là Trần Quang Nghiệp – nhà văn bấy lâu mình ngưỡng mộ, cô Nhàn đã vui mừng ưng thuận. Giữa năm 1931, ông “coi mắt vợ”.
“Người dân tại rạch Ông Đa, Xã Phú Đức, nằm ở cực Nam Mỹ Tho, bỗng thấy một chiếc thuyền lạ cập bến dưới 11 chân cầu. Lên bờ đầu tiên là một người đàn ông trung niên mặc quốc phục, đội khăn xếp đen, quần lụa trắng, áo dài gấm bông chữ thọ xanh thẫm, chân mang giày Gia Định bóng ngời. Người thứ hai bận âu phục nỉ xám, mũ “phớt” nâu, giày tây khua lộp cộp, tay cầm “can”, bước đi mạnh mẽ. Theo sau là hai người phụ nữ trạc ngoài 40, trang phục sang trọng và nền nã với áo dài the bông ép, khăn hoa lụa choàng quanh cổ, chân mang hài cườm, tay che dù dầm.
Hai người cười sánh bước ngang nhau. Đi sau cùng, nổi bật trên nền đất nâu mát rượi bóng dừa là một chàng trai trẻ, vận âu phục trắng, tay cầm nón “fléchet” cũng màu trắng, vẻ mặt trang nghiêm”. Người dân trên bến tò mò: “Nghe nói hôm nay có nhà văn gì đó bên chợ Mỹ Tho qua “coi mắt” cô Nhàn…” [48, tr. Thấy cô Nhàn đẹp người đẹp nết, giỏi thêu thùa nấu nướng, lại yêu thích văn chương, ông liền đồng ý lấy làm vợ.
Mùa thu 1932, Trần Quang Nghiệp cưới cô Nguyễn Thị Nhàn. Văn chương đã góp phần bắc nhịp cầu cho mối lương duyên hạnh phúc của ông. Họ sống với nhau được 5 mặt con. Tất cả đều có nghề nghiệp ổn định và thành danh: Trần Quang Nhụy (1933), vô địch bóng bàn Việt Nam năm 1949, là bác sĩ ở Pháp.
Trần Thị Ngoạn (1936), cử nhân Văn khoa Sài Gòn, dạy văn các trường: Nữ trung học Lê Văn Duyệt (Gia Định), Phổ thông Trung học Võ Thị Sáu, trường Dân Chính I, trường Trung học Sư phạm thành phố. Trần Thị Kim Ngôn (1939), vô địch bóng bàn nữ toàn miền Nam 7 năm liền (1955-1962), làm việc nhiều năm ở báo Tin sáng, hiện định cư tại Mỹ. Trần Quang Nhuận (1943) tiến sĩ khoa học, hiện là trưởng phòng Sinh hóa, Đại học Y Dược Paris. Trần Quang Nhưỡng (1946), cử nhân khoa học, đang làm việc tại Bỉ.
Cuộc sống trong một gia đình điền chủ thời bấy giờ rất đầy đủ, sung túc. 12 Tại căn nhà của mình ở xã Bình Cách, Trần Quang Nghiệp dành hẳn một phòng mà ông gọi là phòng văn để lưu trử những cuổn sách yêu thích và những sáng tác đầu tay của mình. Trần Quang Nghiệp rất yêu thích văn chương và đọc sách. “Hàng tháng người đều mua sách vở cho chúng tôi đọc thêm.
Tủ sách gia đình đầy ắp những chuyện hay. Từ các truyện Việt Nam mới xuất bản, truyện cổ điển Trung Quốc, truyện Pháp, đến các quyển Thằng Khờ, Tội ác và hình phạt (Dostoevsky); Chiến tranh và hòa bình (Lep Tonlstoi) của các nhà văn Nga… Có cả loại sách “học làm người” dịch của nước ngoài… Cha bảo tất cả chúng tôi phải đọc” [48, tr. Hoạt động giải trí chủ yếu của Trần Quang Nghiệp trong thời gian này là chơi bóng bàn. Những lúc rảnh rỗi, ông thường đánh bóng cùng vợ con và bè bạn.
Cuộc sống gia đình thanh bình và hạnh phúc cho tới năm 1944. Vào năm này, phong trào Việt Minh bắt đầu rầm rộ khắp Nam Bộ. Nhằm ngăn chặn ảnh hưởng và sự lớn mạnh của phong trào này ở Nam Kỳ nhất là Mỹ Tho, thực dân Pháp bắt đầu điều lính về huyện lỵ các tỉnh trong đó có xã Bình Cách. Chúng nổ súng thị uy, đốt phá làng mạc.
Nhà của Trần Quang Nghiệp bị đốt cháy tan hoang, bao nhiêu sáng tác tâm huyết của ông trở thành tro bụi. Tình hình chiến sự ngày càng căng thẳng, gia đình ông đành bỏ ruộng vườn, tản cư ra thị xã Mỹ Tho tá túc nhà người quen. Năm 1946, cả gia đình quyết định lên định Sài Gòn lập nghiệp. Để sinh sống trong giai đoạn này, ông và mấy chị em chung nhau mở một cửa hàng bán xe đạp tại góc đường Mac Mahon và Bonard (Nam Kỳ Khởi Nghĩa và Lê Lợi ngày nay), việc kinh doanh rất thuận lợi.
Năm 1947 ông mua đất ở Frères Guillerault (Tôn Thất Tùng – Quận 1), xây nhà ở và sau đó xây dựng trên đất nhà một câu lạc bộ bóng bàn mang tên Nam Việt. Đây là Câu lạc bộ thể thao rộng lớn đầu tiên của người Việt ở đất Sài Gòn, đồng thời là điểm giao lưu của các cây vợt danh tiếng Nam – Bắc 13 như: Mai Văn Hòa, Mai Văn Chất, Trần Văn Đức, Trần Văn Liễu, Nguyễn Kim Hằng, Trần Văn Sáng… ở Sài Gòn; Nguyễn Lan Hợp, Nguyễn Đức Thuận, Phó Quốc Huy… ở Hà Nội. Nhiều cây vợt từ “lò” Nam Việt đã đem lại vẻ vang cho tên tuổi Việt Nam. Là một thành viên của Tổng cục bóng bàn miền Nam, Trần Quang Nghiệp đã từng cùng các đồng đội đi thi đấu với nhiều nước trên thế giới.
Đây là giai đoạn mà niềm đam mê thứ hai của ông phát triển mãnh liệt, thầy Năm bóng bàn Nam Việt lại là tên nhân mật của ông thời kỳ này. Tất nhiên, văn chương vẫn chảy trong mạch ngầm, nên những năm 60 khi được mời, ông đã hợp tác với hãng phim trong việc viết phụ đề Việt ngữ cho nhiều phim nước ngoài và dịch lời thoại rồi sắp xếp cho các âm tiếng Việt trùng khớp với miệng của diễn viên trong các phim ngoại quốc khi lồng tiếng. Vào 13 giờ ngày 3/4/1983, trong lúc nằm đọc sách, ông bị nhồi máu cơ tim và ra đi rất thanh thản. “Lúc ấy một tay người đặt trên ngực, một tay buông xuôi như vẫn đang cầm quyển tiểu thuyết.
Cả nhà cứ nghĩ là ông đang nằm đọc sách. Có ai ngờ…” [48, tr. Trần Quang Nghiệp qua đời tại thành phố Hồ Chí Minh, trong niềm thương tiếc của công chúng dành cho Thầy Năm bóng bàn lẫn Cậu Năm nhà văn! 1. Thành tựu sáng tác của Trần Quang Nghiệp Bảng 1 : Đoản thiên tiểu thuyết của Trần Quang Nghiệp STT Tên tác phẩm Nơi in Đông Pháp thời báo – 683,684 (16- 18/2/1928) 1 Ai đành phụ nghĩa Tập Chuyến xe trưa – NXB Đức Lưu Phương, SG, 1931.
Đông Pháp thời báo – 704, 705 (5- 2 Chuyến xe trưa 7/4/1928) 14 Tập Chuyến xe trưa – NXB Đức Lưu Phương, SG, 1931.