Khóa Luận Tốt Nghiệp: Nhân Vật Trẻ Thơ Trong Tiểu Thuyết Tuổi Thơ Dữ Dội Của Phùng Quán

Khóa luận tốt nghiệp phân tích nhân vật trẻ thơ trong tiểu thuyết "Tuổi thơ dữ dội" của Phùng Quán, khám phá sâu sắc tâm lý và hành trình trưởng thành.

Chuyên ngành

Văn học Việt Nam

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

khóa luận tốt nghiệp đại học

2017

62
19
0

Phí lưu trữ

30 Point

Mục lục chi tiết

LỜI CẢM ƠN

LỜI CAM ĐOAN

MỞ ĐẦU

0.1. Lí do chọn đề tài

0.2. Lịch sử vấn đề

0.3. Mục đích nghiên cứu

0.4. Nhiệm vụ nghiên cứu

0.5. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu

0.6. Phương pháp nghiên cứu

0.7. Cấu trúc khóa luận

1. CHƯƠNG 1: TIỂU THUYẾT CỦA PHÙNG QUÁN TRONG ĐỜI SỐNG VĂN HỌC VIỆT NAM ĐƯƠNG ĐẠI

1.1. Cuộc đời và sự nghiệp

1.2. Sự nghiệp sáng tác

2. CHƯƠNG 2: NHẬN DIỆN NHÂN VẬT TRẺ THƠ TRONG TIỂU THUYẾT TUỔI THƠ DỮ DỘI CỦA PHÙNG QUÁN

2.1. Tuổi thơ hồn nhiên, trong sáng

2.2. Tuổi thơ nhọc nhằn, lam lũ

2.3. Tuổi thơ với tình yêu quê hương, gia đình

2.4. Tuổi thơ với khát vọng tự do

2.5. Tuổi thơ anh hùng trong chiến đấu

3. CHƯƠNG 3: MỘT SỐ PHƯƠNG DIỆN NGHỆ THUẬT THỂ HIỆN NHÂN VẬT TRẺ THƠ TRONG TIỂU THUYẾT TUỔI THƠ DỮ DỘI CỦA PHÙNG QUÁN

3.1. Nghệ thuật sử dụng ngôn ngữ làm nổi bật cá tính nhân vật

3.2. Hình ảnh tiếng cười

3.3. Hình ảnh nước mắt

3.4. Hình ảnh bầu trời

3.5. Giọng điệu ngợi ca, tự hào

3.6. Giọng điệu xót xa, thương cảm

KẾT LUẬN

TÀI LIỆU THAM KHẢO

Tóm tắt

I. Phùng Quán và tiểu thuyết Tuổi Thơ Dữ Dội

Phùng Quán là nhà văn tiêu biểu của văn học hiện đại Việt Nam, với tác phẩm Tuổi Thơ Dữ Dội để lại dấu ấn sâu sắc. Tiểu thuyết này không chỉ là câu chuyện về chiến tranh mà còn là bức tranh chân thực về nhân vật trẻ thơ trong thời kỳ kháng chiến. Phùng Quán đã khắc họa hình ảnh những đứa trẻ anh hùng, vừa hồn nhiên vừa dũng cảm, qua đó phản ánh hiện thực đau thương nhưng đầy khát vọng tự do. Tác phẩm được coi là đỉnh cao của văn học thiếu nhi Việt Nam, góp phần khẳng định vị trí của Phùng Quán trong nền văn học nước nhà.

1.1. Cuộc đời và sự nghiệp của Phùng Quán

Phùng Quán sinh năm 1932 tại Thừa Thiên Huế, trải qua tuổi thơ gian khổ và tham gia kháng chiến từ sớm. Những trải nghiệm này đã trở thành nguồn cảm hứng cho các tác phẩm của ông, đặc biệt là Tuổi Thơ Dữ Dội. Sau sự kiện Nhân văn - Giai phẩm, ông bị treo bút nhưng vẫn âm thầm sáng tác. Năm 1986, Tuổi Thơ Dữ Dội được xuất bản, đánh dấu sự trở lại của ông trên văn đàn và nhận giải thưởng Văn học thiếu nhi. Tác phẩm này không chỉ là câu chuyện về chiến tranh mà còn là lời tri ân với thế hệ trẻ thơ đã hy sinh vì đất nước.

1.2. Giá trị của Tuổi Thơ Dữ Dội

Tuổi Thơ Dữ Dội là tác phẩm xuất sắc trong văn học Việt Nam, khắc họa hình ảnh những nhân vật trẻ thơ anh hùng nhưng đầy tính nhân văn. Tác phẩm không chỉ ca ngợi tinh thần chiến đấu mà còn phản ánh hiện thực đau thương của chiến tranh. Qua đó, Phùng Quán đã tạo nên một bức tranh toàn diện về tuổi thơ trong thời kỳ kháng chiến, góp phần làm phong phú thêm văn học thiếu nhi Việt Nam.

II. Nhân vật trẻ thơ trong Tuổi Thơ Dữ Dội

Nhân vật trẻ thơ trong Tuổi Thơ Dữ Dội được Phùng Quán xây dựng với nhiều khía cạnh phong phú, từ sự hồn nhiên, trong sáng đến lòng dũng cảm, kiên cường. Những nhân vật này không chỉ là biểu tượng của tuổi thơ mà còn là hiện thân của tinh thần yêu nước và khát vọng tự do. Qua đó, tác phẩm đã khắc họa một cách chân thực và sâu sắc thế giới tâm hồn của trẻ thơ trong bối cảnh chiến tranh.

2.1. Tuổi thơ hồn nhiên trong sáng

Những nhân vật trẻ thơ trong Tuổi Thơ Dữ Dội mang vẻ đẹp hồn nhiên, trong sáng của tuổi thơ. Họ vẫn giữ được sự ngây thơ, tinh nghịch dù phải đối mặt với hiểm nguy. Phùng Quán đã khéo léo lồng ghép những chi tiết đời thường, tạo nên sự gần gũi và chân thực cho nhân vật. Qua đó, tác phẩm không chỉ là câu chuyện về chiến tranh mà còn là bức tranh sống động về tuổi thơ.

2.2. Tuổi thơ anh hùng trong chiến đấu

Bên cạnh sự hồn nhiên, nhân vật trẻ thơ trong Tuổi Thơ Dữ Dội còn thể hiện lòng dũng cảm, kiên cường. Họ sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc, vượt qua mọi khó khăn để hoàn thành nhiệm vụ. Phùng Quán đã khắc họa hình ảnh những đứa trẻ anh hùng, qua đó làm nổi bật tinh thần yêu nước và khát vọng tự do của thế hệ trẻ thơ trong thời kỳ kháng chiến.

III. Nghệ thuật kể chuyện trong Tuổi Thơ Dữ Dội

Nghệ thuật kể chuyện là yếu tố quan trọng làm nên thành công của Tuổi Thơ Dữ Dội. Phùng Quán đã sử dụng ngôn ngữ giản dị, gần gũi, kết hợp với những chi tiết sinh động, tạo nên sức hấp dẫn cho tác phẩm. Qua đó, ông không chỉ kể lại câu chuyện về chiến tranh mà còn khắc họa sâu sắc thế giới tâm hồn của nhân vật trẻ thơ.

3.1. Ngôn ngữ giản dị gần gũi

Phùng Quán sử dụng ngôn ngữ giản dị, gần gũi trong Tuổi Thơ Dữ Dội, tạo nên sự chân thực và gần gũi với độc giả. Những câu chuyện được kể bằng giọng điệu trữ tình, lãng mạn, làm nổi bật vẻ đẹp tâm hồn của nhân vật trẻ thơ. Qua đó, tác phẩm không chỉ là câu chuyện về chiến tranh mà còn là lời tri ân với thế hệ trẻ thơ đã hy sinh vì đất nước.

3.2. Chi tiết sinh động giàu cảm xúc

Những chi tiết sinh động, giàu cảm xúc trong Tuổi Thơ Dữ Dội đã tạo nên sức hấp dẫn cho tác phẩm. Phùng Quán đã khéo léo lồng ghép những tình huống éo le, bi kịch, làm nổi bật tính cách và tâm hồn của nhân vật trẻ thơ. Qua đó, tác phẩm không chỉ là câu chuyện về chiến tranh mà còn là bức tranh toàn diện về tuổi thơ trong thời kỳ kháng chiến.

12/02/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

CHƯƠNG 1 TIỂU THUYẾT CỦA PHÙNG QUÁN TRONG ĐỜI SỐNG VĂN HỌC VIỆT NAM ĐƯƠNG ĐẠI 1.1 Cuộc đời và sự nghiệp 1.1 Cuộc đời Phùng Quán (1932 - 1995), sinh ra tại quê xã Thủy Dương, huyện Hương Thủy, tỉnh Thừa Thiên Huế. Đây là mảnh đất nổi tiếng với vẻ đẹp thanh bình, cổ kính, là chiếc nôi của những câu hát Nam Ai, Nam Bằng, những câu hò ví dặm đã nuôi dưỡng tâm hồn và tài năng văn chương của nhà văn. Phùng Quán sinh ra trong một gia đình nghèo. Cha là Phùng Văn Nguyên, khi học trường Quốc học Huế đã tham gia các phong trào các phong trào truy điệu Phan Châu Trinh, ân xá Phan Bội Châu nên bị đuổi học, bắt giam, bị tra tấn và chết trong tù.

Mẹ là Tôn Nữ Thị Tứ, một người phụ nữ tài sắc, thuộc nhiều truyện và các sự tích anh hùng, nghĩa hiệp trong các tiểu thuyết cổ điển Trung Quốc và thường kể cho Phùng Quán nghe. Cha mất sớm, từ nhỏ ông đã đi lang thang nhiều nơi và làm nhiều việc để mưu sinh. Truyền thống gia đình và hiện thực cuộc sống đã giúp nhà văn sớm có thêm những chiêm nghiệm về sự đắng cay, khổ cực của cuộc đời và sớm trưởng thành hơn những đứa trẻ cùng tuổi khác. Năm mười ba tuổi, Phùng Quán trốn nhà tham gia kháng chiến chống Pháp, trở thành chiến sĩ nhỏ của Trung đoàn Trần Cao Vân.

Hành động quyết liệt đó của một đứa trẻ cho thấy Phùng Quán đã tự nguyện gắn bó số phận cá nhân cùng với vận mệnh dân tộc. Những ngày tháng anh hùng với bao chuyện vui, buồn, bi tráng về thời kì sục sôi ấy, sau này đã được nhà văn kể lại trong cuốn tiểu thuyết tâm huyết Tuổi thơ dữ dội của mình. Phùng Quán thường tâm sự với bạn bè rằng cuộc đời mình tưởng như không có tuổi thơ và không có tuổi thanh niên. Tuổi thơ của tác giả là một tuổi thơ nghiệt ngã và tuổi thanh niên nghiệt ngã hơn.

Bảy, tám tuổi đã phải chăn trâu, cắt cỏ kiếm cơm, mười ba tuổi đã cầm súng ra trận. Ở cái tuổi ngây ngô, hồn nhiên nhất đáng lẽ chỉ biết chơi bi, đánh đáo, hái trộm quả nhà chùa,…thì 7 Phùng Quán đã phải chứng kiến cảnh đầu rơi máu chảy, phải cướp súng giặc, vượt ngục,…. Sau đó, Phùng Quán tham gia Thiếu sinh quân Liên khu IV, đoàn văn công Liên khu IV. Đầu năm 1954, ông làm việc tại cơ quan sinh hoạt văn nghệ quân đội thuộc Tổng cục chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam (tiền thân của Tạp chí Văn nghệ quân đội).

Tác phẩm đầu tay Vượt Côn Đảo của ông được nhận giải thưởng của Hội nhà văn Việt Nam năm 1955. Nhưng không lâu sau đó, Phùng Quán tham gia phong trào Nhân văn – Giai phẩm. Khi phong trào này chấm dứt dưới tác động của Nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, ông bị kỉ luật phải đi cải tạo ở nhiều nơi. Từ đó đến khi được nhìn nhận lại ở thời kì Đổi mới, Phùng Quán hầu như không có một tác phẩm nào được xuất bản hoặc ông phải tìm cách xuất bản tác phẩm của mình dưới bút danh khác.

Khoảng thời gian cay đắng sống trong hiểu lầm đó của nhà văn kéo dài gần ba mươi năm trong cảnh: “cá trộm, rượu chịu, văn chui”. Mãi đến khi tiểu thuyết Tuổi thơ dữ dội được công bố và nhận giải thưởng Văn học thiếu nhi của Hội Nhà văn Việt Nam vào năm 1988 thì ông mới được minh oan. Sinh ra trong thời kì chiến tranh, đất nước bị đô hộ, trưởng thành trong môi trường quân đội, Phùng Quán là người lính kiên cường, dũng cảm trên cả hai lĩnh vực quân sự và văn học. Ông là người có tấm lòng nhân hậu, độ lượng.

Vào một buổi chiều tháng Chạp lạnh buốt, ngày 22/1/1995 , căn bệnh hiểm nghèo đã mang ông đi khỏi cõi đời trần thế và trở về với đất mẹ. Năm 2007, Phùng Quán được truy tặng Giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật do Chủ tịch nước ký quyết định tặng riêng như một lời cảm ơn và xin lỗi đến nhà văn.2 Sự nghiệp sáng tác Nhà văn Phùng Quán đã để lại nhiều dấu ấn khó quên trong lịch sử văn học Cách mạng Việt Nam từ nửa sau thế kỉ XX. Đó là một con người trọn đời trung thành với lí tưởng mà mình chọn. Dù phải vượt qua vô vàn hiểm nguy, đau khổ suốt ba mươi năm sau vụ Nhân văn - Giai phẩm nhưng nhà văn không hề thù oán ai, vẫn 8 cặm cụi viết: “viết ngay viết thẳng từ dòng đầu đến dòng cuối”, ca tụng đất nước, cách mạng, tình yêu bằng những tác phẩm văn chương cuốn hút, thiết tha và nhân bản.

Phùng Quán đã để lại trong lòng bạn bè đồng nghiệp một nhân cách cao cả, một lòng tin yêu đồng đội và nhân dân sâu sắc, một tấm gương lao động hết mình… với gần trăm tác phẩm thơ, trường ca, truyện thơ, tiểu thuyết, truyện tranh được nhiều thế hệ bạn đọc mến mộ. Thời kì đầu, các sáng tác của Phùng Quán rất hồn nhiên, thể hiện sự nhiệt tình ca ngợi cuộc sống, quê hương,đất nước. Mười tám tuổi ông đã làm thơ. Các sáng tác thơ ca của Phùng Quán chân thành, tràn đầy nhiệt huyết với đất nước, với nhân nhân.

Có thể kể đến những tác phẩm tiêu biểu như: Tiếng hát trên địa ngục Côn Đảo (1954), Tôi tự hào chế độ nước tôi (1955), Tôi muốn mời đến Tổ quốc tôi (1955). Hai bài thơ Chống tham ô lãng phí (1956), Lời mẹ dặn (1957) bộc lộ rõ nét và nhân cách tác giả. Bởi vì hai tác phẩm đó không chỉ được viết bằng mực mà còn được ông viết chính bằng máu thịt của mình. Nhưng bi kịch thay chính nó đã đẩy ông tới bước ngoặt đau thương của cuộc đời, bị kết là Nhân văn - Giai phẩm, là làm phản, bị tước quyền xuất bản tác phẩm.

Tuy suốt ba mươi năm bị treo bút nhưng Phùng Quán vẫn không ngừng sáng tác. Trong thời gian này, ông viết cả truyện tranh. Những câu chuyện từ thực tế cuộc sống được tác giả mang cả vào trong văn, trong thơ. Nhà văn viết khoảng sáu mươi truyện tranh cho thiếu nhi ở tất cả các đề tài.

Với đề tài chiến đấu nơi biên giới xa xôi có tác phẩm Vàng A Sìn kể chuyện đánh giặc, Tên thám báo và hai em bé,… Đề tài chống Pháp có: Thiên tình sử Điện Biên, Tiếng đàn trong đêm khuya, Dòng sông mất tích,…Đề tài lịch sử có thể kể đến: Tiếng chuông Thiên Mụ, Người cầm cờ lệnh vua Quang Trung, … Truyện cổ tích bằng thơ: Chàng Ná, Bốn anh em tài giỏi,…Nhiều tác phẩm của ông được dịch ra tiếng Nga, Trung Quốc,… Ngoài ra, Phùng Quán còn có nhiều tác phẩm khác viết về nghệ thuật sáng tác và diễn tấu, nhiều bài báo cảm động in trên các báo Văn nghệ, Người Hà Nội, Tiền phong,…Nhiều truyện ngắn của ông nhận được giải thưởng trong và ngoài nước dưới nhiều bút danh như: Con cò vàng trong cổ tích, Cuộc đời một đôi dép 9 cao su, Thạch sanh cháu Bác Hồ, Dũng sỹ chép còm, Người du kích hói đầu, Tiếng đàn trong rừng thẳm,… Nói đến quá trình sáng tác văn xuôi của ông không thể không nhắc tới tên các tác phẩm như tiểu thuyết Vượt Côn Đảo được viết khi nhà văn hai hai tuổi. Cả một thế hệ thanh niên lúc đó đã từng coi đây là cuốn sách gối đầu giường: “Thời ấy lũ học sinh – sinh viên mười chín, đôi mươi chúng tôi đọc say mê, có đoạn vừa đọc vừa khóc”. Nhà thơ Tố Hữu cũng từng nhận xét về tác phẩm này: “Quán không được học hành đến nơi đến chốn nhưng có tài, chỉ gặp được các tù binh chính trị ở Côn Đảo mà viết được như thế là giỏi lắm”. Đặc biệt, nhắc đến sự nghiệp sáng tác của Phùng Quán, chúng ta không thể không nói đến tiểu thuyết Tuổi thơ dữ dội được nhà văn thai nghén suốt mười năm và là “Bản di chúc chiến sĩ cộng sản”,viết như một lời khẳng định “Tôi là Vệ quốc đoàn! Tôi chưa bao giờ là tên phản động”.

Tuổi thơ dữ dội được khởi thảo bên hồ Tây năm 1968 và được hoàn thành năm 1986. Đó là tác phẩm được viết bằng toàn bộ kí ức tuổi thơ của tác giả với một văn phong độc đáo tạo ra dấu ấn riêng cho tác phẩm. Đây cũng là tác phẩm văn xuôi thành nhất mà Phùng Quán được in bằng chính tên thật của mình sau ba mươi năm sống trong khổ cực.Tiểu thuyết xoay quanh cuộc sống chiến đấu và sự hi sinh của những thiếu niên mười ba, mười bốn tuổi trong hàng ngũ Đội thiếu niên trinh sát của Trung đoàn Trần Cao Vân. Tác phẩm miêu tả súc tích quá trình tham gia chiến đấu và hi sinh ở tuổi đời còn rất trẻ của các thiếu niên trinh sát, tập trung quanh các nhân vật tiêu biểu: Lượm, Mừng, Quỳnh sơn ca, Tư - dát, Bồng da rắn, Vịnh – sưa, Vệ - to - đầu,… Năm 1988, cuốn tiểu thuyết Tuổi thơ dữ dội của Phùng Quán được xuất bản và nhận giải thưởng Văn học Thiếu nhi của Hội Nhà văn Việt Nam, hai năm sau đó đã được dựng thành phim cùng tên.

Như vậy, Phùng Quán đã đặt vị trí của mình vào số phận của nhân vật, cùng với vốn sống và tài năng của mình để cho ra đời cuốn tiểu thuyết dày hơn bảy trăm trang mang tên Tuổi thơ dữ dội. Mỗi trang văn là một trang đời, là một mảng kí ức về lịch sử dân tộc, tác động rất lớn đến sự hiểu biết và trái tim độc giả. Vốn là tiểu thuyết viết cho thiếu nhi nhưng nó lại chinh phục được cả tâm hồn người lớn tuổi bởi nó được viết ra bằng tất cả tình cảm chân thành, từ cuộc sống hiện thực và cuộc 10 đời nhà văn. Đúng như lời nhà văn chia sẻ: “Thì ra những gì thật sự chân thành, lương thiện, trong sạch và cao thượng đều có khả năng kì diệu tự mở lấy đường đến thẳng trái tim các thế hệ mà chẳng cần giảng giải, biện minh”.

Quan niệm nghệ thuật về con người của Phùng Quán Theo Giáo trình Dẫn luận thi pháp học, Giáo sư Trần Đình Sử định nghĩa: "Quan niệm nghệ thuật về con người là sự lý giải, cắt nghĩa, sự cảm nhận về con người đã được hóa thân thành các nguyên tắc, phương tiện, phương pháp thể hiện con người trong văn học, tạo nên các giá trị nghệ thuật thẩm mỹ cho các hình tượng nhân vật trong đó" [16; 55]. Quan niệm nghệ thuật về con người biểu hiện trong toàn bộ cấu trúc của tác phẩm văn học, nhưng biểu hiện tập trung trước hết ở nhân vật, bởi nhân vật văn học là con người được miêu tả, thể hiện trong tác phẩm, bằng phương tiện văn học.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ

Bài viết "Phân tích nhân vật trẻ thơ trong tiểu thuyết Tuổi Thơ Dữ Dội của Phùng Quán" đi sâu vào khám phá thế giới nội tâm và hành trình trưởng thành của các nhân vật trẻ em trong tác phẩm nổi tiếng này. Tác giả không chỉ phân tích tính cách, tâm lý mà còn làm nổi bật sự dũng cảm, lòng yêu nước và tình bạn sâu sắc giữa các nhân vật. Bài viết mang đến cái nhìn toàn diện về cách Phùng Quán xây dựng hình tượng trẻ thơ trong bối cảnh lịch sử đầy biến động, đồng thời giúp người đọc hiểu rõ hơn về giá trị nhân văn và nghệ thuật của tác phẩm.

Để mở rộng kiến thức về các tác phẩm văn học Việt Nam, bạn có thể tham khảo bài viết Khóa luận tốt nghiệp vấn đề hôn nhân và gia đình trong tiểu thuyết thời xa vắng của lê lựu, nơi phân tích sâu về các mối quan hệ gia đình trong bối cảnh xã hội. Ngoài ra, bài Luận văn thạc sĩ văn học truyện ngắn đỗ bích thúy nhìn từ góc độ thể loại cung cấp góc nhìn mới về nghệ thuật viết truyện ngắn. Cuối cùng, Luận văn thạc sĩ văn học đặc điểm truyện ngắn ma văn kháng thời kỳ đổi mới sẽ giúp bạn hiểu rõ hơn về sự phát triển của truyện ngắn Việt Nam trong giai đoạn đổi mới.