Chương 1: Một số lý luận cơ bản về hình ảnh điểm đến du lich + Chương 2: Thực trạng hình ảnh điểm đến du lịch thành phố Hải Phòng. + Chương 3: Một số định hướng và giải pháp nhằm nâng cao hình ảnh điểm đến du lịch thành phố Hải Phòng. MỘT SỐ LÝ LUẬN CƠ BẢN VỀ HÌNH ẢNH ĐIỂM ĐẾN DU LỊCH 1. Tổng quan về điểm đến du lịch 1.
Khái niệm Hoạt động du lịch trên thế giới hình thành từ rất sớm, từ thời kỳ cổ đại đến thời kỳ phong kiến, rồi đến cận đại và hiện đại. Hoạt động kinh doanh du lịch cũng dần được phát triển và ngày càng được nâng cao lên cả về cơ sở vật chất kỹ thuật đến các điều kiện về ăn, ở, đi lại, vui chơi, giải trí,… Ngày nay, hoạt động du lịch đã mang tính toàn cầu, du lịch trở thành một nhu cầu thiết yếu của người dân các nước kinh tế phát triển. Du lịch cũng là một tiêu chuẩn để đánh giá đúng mức sống của dân cư nước đó. Và vì vậy có rất nhiều cách hiểu khác nhau về du lịch.
Với hiệu quả như vậy, nhiều nước chú trọng phát triển du lịch, coi du lịch là một ngành kinh tế quan trọng trong chiến lược phát triển kinh tế xã hội của mình. Cùng với sự phát triển của du lịch mà hệ thống thống kê du lịch của nhiều nước cũng được phát triển và ngày càng hoàn thiện thêm. Trong du lịch thì có nhiều khái niệm, trong đó có khái niệm điểm đến du lịch. Tuy nhiên, dưới góc độ nghiên cứu thì khái niệm này có những quan điểm khác nhau.
Trong tiếng Anh, từ “Tourism Destination” có nghĩa là điểm đến du lịch. Tổ chức Du lịch Thế giới (UN-WTO), đã đưa ra quan niệm: “Điểm đến du lịch là vùng không gian địa lý mà khách du lịch ở lại ít nhất một đêm, bao gồm các sản phẩm du lịch, các dịch vụ cung cấp, các tài nguyên du lịch thu hút khách, có ranh giới hành chính để quản lý và có sự nhận diện về hình ảnh để xác định khả năng cạnh tranh trên thị trường” [38]. Một khái niệm khác trong du lịch, đó là điểm tham quan du lịch, trong tiếng Anh gọi là “Tourist attraction”. Llà một điểm thu hút khách du lịch, nơi khách du lịch tham quan, thường có các giá trị vốn có của nó hoặc trưng bày các giá trị văn hóa, ý nghĩa lịch sử hoặc được xây dựng, cung cấp các dịch vụ về phiêu lưu, mạo hiểm, vui chơi giải trí hoặc khám phá, trải nghiệm những điều mới lạ”[36].
Theo Luật Du lịch 2017 : “Điểm đến du lịch là nơi có tài nguyên du lịch được đầu tư, khai thác phục vụ khách du lịch”[23]. 8 Khái niệm về điểm đến du lịch là một phạm trù rất rộng. Nó có thể là một châu lục (theo thống kê của Tổ chức du lịch thế giới như: Châu Mỹ, Châu Phi, Châu Âu…), là một khu vực như: khu vực ASEAN, là một đất nước, là một địa phương, là một thành phố, thị xã. Nói đến điểm đến du lịch nó không chỉ có tài nguyên du lịch tự nhiên và nhân văn mà còn có cả nhiều điều kiện khác để trở lên hấp dẫn, đặc biệt là việc phát triển các sản phẩm du lịch.
Phát triển và nâng cao chất lượng hình ảnh du lịch chủ yếu tập trung ở điểm đến và điểm tham quan du lịch. Hiệu quả kinh tế - xã hội của hoạt động du lịch trong một địa phương, một đất nướcphần lớn tập trung tại điểm đến và điểm tham quan du lịch. Điều quan trọng để điểm đến du lịch trở thành hấp dẫn và thu hút khách đòi hỏi phải có sự quản trị kinh doanh điểm đến. Vấn đề quản trị kinh doanh điểm đến liên quan đến rất nhiều vấn đề từ marketing, tuyên truyền, quảng cáo và xúc tiến điểm đến đến việc phát triển sản phẩm tại điểm đến, đặc biệt là sự phối kết hợp chặt chẽ các chủ thể tại điểm đến nhằm nâng cao chất lượng phục vụ khách để họ có những cảm xúc và trải nghiệm sâu sắc.
Du lịch có thể được chia làm nhiều loại và theo tài liệu của UNWTO thì du lịch có thể được phân loại theo mục đích chính trong đó có mua sắm. Phân loại điểm đến du lịch Trong thực tế phát triển du lịch, thường chia điểm đến du lịch thành những cấp độ sau: a) Điểm đến du lịch mang tính chất khu vực: Trên thị trường du lịch thế giới, cạnh tranh nguồn khách trở nên rất gay gắt, các nước trong từng châu lục, từng khu vực khác nhau trên thế giới vừa hợp tác vừa để cạnh tranh để thu hút các nguồn khách du lịch thông qua tuyên truyền, quảng cáo, xúc tiến du lịch. Hiện nay, tổ chức du lịch thế giới (UNWTO) đã chia 157 nước thành viên của tổ chức này trên thế giới ra làm 6 khu vực du lịch, đó là các khu vực: châu Phi, châu Mỹ, châu Á - Thái Bình Dương, châu Âu, Trung Đông và Nam Á. Sự phân chia các điểm đến du lịch này không chỉ cho biết số lượng khách du lịch quốc tế của khu vực mà còn cho biết thu nhập du lịch từ khu vực này.
Mỗi khu vực không chỉ đón tiếp khách du lịch quốc tế từ các châu lục khác đến mà còn đón tiếp khách du lịch từ các nước trong khu vực. 9 b) Điểm đến du lịch mang tính phạm vi quốc gia: Các nước trong khu vực vừa hợp tác với nhau để xây dựng hình ảnh điểm đến du lịch của khu vực, nhưng cũng vừa cạnh tranh và thu hút nguồn khách đến với đất nước mình. Mỗi nước đẩy mạnh tuyên truyền, quảng cáo và xúc tiến du lịch để xây dựng hình ảnh của đất nước trong tâm trí của mọi người trên thế giới như một điểm du lịch "an toàn và thân thiện". Để thu hút được nguồn khách quốc tế, ngoài việc tuyên truyền, quảng cáo và xúc tiến du lịch, mỗi nước phải tiến hành hoàn thiện các quy định pháp luật, một mặt tạo điều kiện thuận lợi và dễ dàng cho khách đến du lịch, mặt khác tạo môi trường kinh doanh thuận lợi cho các doanh nghiệp du lịch kinh doanh có hiệu quả.
Bên cạnh đó, các nước phải tiến hành xây dựng cơ sở hạ tầng kỹ thuật phục vụ cho sự phát triển du lịch như: sân bay, bến cảng, nhà ga, đường sá, điện, nước, thông tin liên lạc. c) Điểm du lịch mang tính địa phương: Nhiều điểm du lịch không chỉ mang tính địa phương mà là thương hiệu du lịch của quốc gia. Hệ thống điểm đến du lịch * Về các loại hình quản lý điểm đến: Được phân chia thành các yếu tố như sau: - Một cơ quan nhà nước duy nhất. - Phối hợp giữa các cơ quan chính quyền.
- Cơ quan chính quyền thực hiện việc thuê ngoài cho các công ty tư nhân. - Hợp tác giữa chính quyền và tư nhân cho một số chức năng nhất định - thường là dưới hình thức một công ty làm phi lợi nhuận. - Hội liên hiệp hay công ty được hoàn toàn tài trợ bởi sự hợp tác trong khu vực tư nhân hay kinh doanh. * Các cấp tổ chức quản lý điểm đến: Các nhà chức trách du lịch quốc gia chịu trách nhiệm quản lý và Marketing du lịch ở cấp quốc gia.
Các cơ quan nhà nước có thẩm quyền tại địa phương chịu trách nhiệm về quản lý và Marketing du lịch trong một khu vực địa lý được xác định, đôi khi là một khu vực hành chính hoặc địa phương như quận, tiểu bang hoặc tỉnh. Các cơ quan địa phương, chịu trách nhiệm về quản lý và/hoặc Marketing du lịch dựa trên một khu vực địa lý nhỏ hơn, thành phố/thị trấn. * Hoạt động tổ chức quản lý điểm đến Có rất nhiều các bên liên quan khu vực nhà nước và tư nhân đang tham gia trong việc thực hiện chức năng quản lý 10 điểm đến : Quốc gia và khu vực/chính quyền tỉnh, chính quyền địa phương. Các cơ quan phát triển kinh tế; Các tổ chức công như Ban quản lý Vườn quốc gia, danh lam thắng cảnh .Các doanh nghiệp như Giao thông vận tải, lưu trú, ăn uống, giải trí, bán lẻ,.Các sự kiện và các tổ chức văn hóa.
Tổ chức trung gian (ví dụ công ty lữ hành và tổ chức hội nghị); Các cơ quan đại diện Điểm đến; Truyền thông; Công ty du lịch địa phương. Các cơ quan hỗ trợ kinh doanh. * Các cơ chế sau đây được sử dụng để phối hợp và hợp tác giữa các bên liên quan: - Hợp tác nhóm (có thể gọi là một Nhóm hành động Du lịch) liên lạc quản lý, giám sát: Chiến lược phát triển chung; Lập kế hoạch quản lý điểm đến chung; Thực hiện trên cơ sở phối hợp; Phát triển sản phẩm và dự án. Tập hợp các đối tác cho dự án quy hoạch tập trung (bao gồm lập kế hoạch đầu tư ) và thực hiện trên khoảng thời gian cụ thể.
Trong quá trình này, Kế hoạch Quản lý Điểm đến là một công cụ quan trọng cho quan hệ đối tác xây dựng và cam kết. Như một tài liệu cần nêu rõ kế hoạch hành động và lý do cho chương trình. Là một quá trình nó phải là một cơ hội chính để: Tích hợp các hành động của các tổ chức riêng biệt; Xác nhận và tăng cường mối liên hệ giữa chiến lược và hành động; Áp dụng kiến thức và chuyên môn của DMO quy hoạch dự án; Chia sẻ và rút kinh nghiệm để xúc tiến và quản lý điểm đến hiệu quả. Quản lý điểm đến rất phức tạp, tài sản quan trọng nhất của DMO là uy tín của mình như một nhà lãnh đạo chiến lược trong Marketing điểm đến du lịch và phát triển và khả năng của mình để tạo điều kiện cho quan hệ đối tác công nghiệp và hợp tác hướng tới một tầm nhìn đến tập thể.
Các điểm đến cũng cần được quản lý qua các biên giới chính trị hay hành chính. Điểm đến cũng có thể được tổ chức xung quanh một điểm thu hút riêng biệt, chẳng hạn như một thung lũng sông hoặc một đoạn bờ biển hoặc một điểm thu hút tự nhiên, văn hóa độc đáo. Lợi ích của quản lý điểm đến: - Tạo lợi thế cạnh tranh: Hai yêu cầu rất quan trọng cho các điểm đến để đạt được một lợi thế cạnh tranh hơn các đối thủ của họ, cụ thể là: Thiết lập một vị trí mạnh mẽ và độc đáo, tức là cung cấp các trải nghiệm khác nhau so với các điểm đến khác , bằng cách phát triển hấp dẫn của điểm đến và nguồn lực một cách làm nổi bật đặc điểm độc đáo của nó.