Luận văn: Phân cấp quản lý ngân sách nhà nước tại tỉnh Hà Nam

Luận văn thạc sĩ phân cấp quản lý ngân sách nhà nước tại Hà Nam. Nghiên cứu chuyên sâu về thực trạng, giải pháp hoàn thiện quản lý ngân sách địa phương.

Chuyên ngành

Quản Lý Kinh Tế

Tác giả

Nguyễn Thị Nga

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận Văn Thạc Sỹ

2015

100
1
0

Phí lưu trữ

35 Point

Tóm tắt

I. Toàn cảnh phân cấp quản lý ngân sách nhà nước tại Hà Nam

Phân cấp quản lý ngân sách nhà nước là một quá trình tất yếu, phân định rõ trách nhiệm và quyền hạn giữa các cấp chính quyền trong việc tạo lập và sử dụng ngân sách. Tại tỉnh Hà Nam, một địa phương có xuất phát điểm kinh tế chủ yếu là nông nghiệp, công tác này càng có ý nghĩa quan trọng. Việc phân cấp hợp lý giúp khơi dậy tiềm năng, phát huy tính chủ động của các cấp cơ sở, từ đó thúc đẩy phát triển kinh tế - xã hội. Cơ sở pháp lý cho hoạt động này dựa trên Luật Ngân sách nhà nước 2015 và các văn bản hướng dẫn, nhưng giai đoạn phân tích chính trong các nghiên cứu nền tảng (2011-2014) chủ yếu dựa trên Luật NSNN 2002. Mục tiêu cốt lõi của phân cấp quản lý ngân sách nhà nước tại Hà Nam là đảm bảo nguồn lực tài chính cho các cấp chính quyền thực hiện nhiệm vụ, đồng thời khuyến khích địa phương nỗ lực tăng thu, chi tiêu hiệu quả. Quá trình này không chỉ là phân chia nguồn lực mà còn là cải cách hành chính, nâng cao năng lực điều hành ngân sách địa phương. Sở Tài chính Hà NamKho bạc nhà nước Hà Nam là hai cơ quan chủ chốt trong việc tham mưu và tổ chức thực hiện các quy định về phân cấp, đảm bảo dòng tiền ngân sách được quản lý chặt chẽ, minh bạch và đúng luật. Việc phân cấp phải đảm bảo vai trò chủ đạo của ngân sách cấp tỉnh, đồng thời trao quyền tự chủ cần thiết cho quản lý ngân sách cấp huyện và đặc biệt là tăng cường tự chủ ngân sách xã, phường, thị trấn.

1.1. Mục tiêu và sự cần thiết của phân cấp ngân sách

Sự cần thiết của phân cấp quản lý ngân sách tại Hà Nam xuất phát từ yêu cầu thực tiễn. Mỗi cấp chính quyền địa phương, từ tỉnh đến xã, đều có những nhiệm vụ riêng và cần nguồn tài chính tương ứng để thực thi. Việc áp đặt một mô hình chung từ cấp trên xuống sẽ kém hiệu quả. Phân cấp đúng đắn tạo động lực để các địa phương chủ động khai thác lợi thế, tìm kiếm nguồn thu mới. Hơn nữa, nó thúc đẩy cải cách quản lý tài chính công, gắn trách nhiệm của chính quyền với hiệu quả sử dụng ngân sách. Mục tiêu chính là nâng cao hiệu quả phân bổ và sử dụng nguồn lực công, đảm bảo cân đối ngân sách các cấp và phục vụ tốt hơn nhu cầu phát triển của từng địa bàn cụ thể.

1.2. Nguyên tắc cốt lõi trong phân cấp ngân sách địa phương

Việc phân cấp quản lý ngân sách phải tuân thủ các nguyên tắc cơ bản. Thứ nhất, phải phù hợp với phân cấp quản lý kinh tế - xã hội và năng lực của mỗi cấp. Thứ hai, đảm bảo vai trò chủ đạo của ngân sách cấp tỉnh trong việc điều tiết và hỗ trợ các địa phương khó khăn. Thứ ba, phân định rõ ràng quy định phân cấp nguồn thunhiệm vụ chi ngân sách địa phương. Thứ tư, nhiệm vụ chi của cấp nào do ngân sách cấp đó đảm bảo, tránh tình trạng dùng ngân sách cấp này chi cho nhiệm vụ cấp khác. Cuối cùng, tỷ lệ phân chia các khoản thu và số bổ sung ngân sách cần được giữ ổn định trong một thời kỳ ổn định ngân sách (thường từ 3-5 năm) để tạo sự chủ động cho các cấp trong lập kế hoạch.

II. Những thách thức trong phân cấp quản lý ngân sách Hà Nam

Mặc dù đã đạt được những kết quả tích cực, quá trình phân cấp quản lý ngân sách nhà nước tại Hà Nam vẫn đối mặt với không ít thách thức. Luận văn của Nguyễn Thị Nga (2015) chỉ ra rằng Hà Nam là tỉnh thuần nông, nguồn thu ngân sách còn hạn chế và phụ thuộc nhiều vào hỗ trợ từ ngân sách trung ương. Điều này tạo ra áp lực lớn lên việc cân đối ngân sách các cấp. Một trong những hạn chế lớn là sự chênh lệch về năng lực quản lý giữa các cấp chính quyền. Cán bộ tài chính ở cấp xã, phường đôi khi chưa theo kịp các quy định mới, dẫn đến sai sót trong quá trình lập dự toán và quyết toán. Bên cạnh đó, việc phân định một số nhiệm vụ chi ngân sách địa phương còn chồng chéo, chưa thực sự rõ ràng, gây khó khăn trong việc xác định trách nhiệm. Tư tưởng trông chờ, ỷ lại vào ngân sách cấp trên vẫn còn tồn tại ở một số đơn vị. Thách thức khác đến từ việc đảm bảo tính minh bạch và công khai ngân sách nhà nước. Mặc dù đã có quy định, việc thực hiện và giám sát ngân sách cộng đồng vẫn chưa phát huy hết hiệu quả, tiềm ẩn nguy cơ lãng phí, thất thoát. Việc cân bằng giữa trao quyền tự chủ và đảm bảo sự kiểm soát của cấp trên cũng là một bài toán khó, đòi hỏi sự linh hoạt trong điều hành ngân sách địa phương.

2.1. Sự phụ thuộc vào nguồn bổ sung từ ngân sách cấp trên

Một trong những thách thức lớn nhất là sự mất cân đối giữa thu và chi tại các cấp ngân sách cơ sở. Nhiều huyện và hầu hết các xã tại Hà Nam chưa thể tự cân đối ngân sách. Nguồn thu tại chỗ chỉ đáp ứng một phần nhỏ nhu cầu chi thường xuyên và chi đầu tư phát triển. Do đó, hoạt động của ngân sách cấp huyện, xã phụ thuộc rất lớn vào số bổ sung cân đối từ ngân sách tỉnh và trung ương. Sự phụ thuộc này làm giảm tính chủ động, sáng tạo của chính quyền cơ sở, tạo ra tâm lý ỷ lại và hạn chế động lực phấn đấu tăng thu.

2.2. Năng lực quản lý và điều hành ngân sách còn hạn chế

Năng lực của đội ngũ cán bộ làm công tác tài chính - ngân sách, đặc biệt ở cấp xã, là một yếu tố quan trọng ảnh hưởng đến hiệu quả phân cấp. Nhiều cán bộ chưa được đào tạo bài bản, kinh nghiệm thực tiễn còn yếu, dẫn đến chất lượng lập dự toán, chấp hành và quyết toán ngân sách chưa cao. Việc áp dụng công nghệ thông tin vào quản lý tài chính công còn chậm. Điều này không chỉ gây khó khăn cho công tác tổng hợp, báo cáo của Sở Tài chính Hà Nam mà còn ảnh hưởng đến tính chính xác và kịp thời trong điều hành ngân sách địa phương.

III. Cách phân cấp nguồn thu ngân sách hiệu quả tại Hà Nam

Để giải quyết các thách thức, việc xây dựng một cơ chế phân cấp nguồn thu hợp lý là giải pháp then chốt. Trọng tâm của phân cấp quản lý ngân sách nhà nước tại Hà Nam là xác định rõ các khoản thu mà mỗi cấp ngân sách được hưởng 100% và các khoản thu phân chia theo tỷ lệ phần trăm. Các nghị quyết HĐND tỉnh Hà Nam đóng vai trò quyết định trong việc cụ thể hóa các quy định phân cấp nguồn thu. Theo đó, ngân sách cấp tỉnh thường giữ lại các nguồn thu lớn, ổn định, gắn với các doanh nghiệp quy mô lớn để đảm bảo vai trò chủ đạo. Ngược lại, quản lý ngân sách cấp huyện và xã được phân cấp các nguồn thu gắn liền với hoạt động kinh tế trên địa bàn như thuế môn bài, thuế sử dụng đất phi nông nghiệp, một phần tiền sử dụng đất... Nguyên tắc cốt lõi là gắn nguồn thu với trách nhiệm quản lý và khuyến khích nỗ lực của địa phương. Ví dụ, việc tăng tỷ lệ điều tiết tiền sử dụng đất cho ngân sách cấp xã sẽ tạo động lực cho chính quyền cơ sở làm tốt công tác quản lý đất đai, quy hoạch và giải phóng mặt bằng. Việc này không chỉ tăng cường tự chủ ngân sách xã, phường, thị trấn mà còn giúp các địa phương có thêm nguồn lực để đầu tư cho các công trình hạ tầng thiết yếu.

3.1. Phân định nguồn thu 100 cho ngân sách các cấp

Việc phân định rõ các khoản thu ngân sách cấp nào hưởng 100% giúp tăng tính chủ động và minh bạch. Thông thường, ngân sách tỉnh hưởng 100% các khoản thu từ doanh nghiệp nhà nước trung ương, doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài. Ngân sách huyện, thành phố hưởng 100% các khoản thu như lệ phí trước bạ (trừ nhà đất), thu từ quỹ đất công ích. Ngân sách xã, phường, thị trấn được hưởng 100% các khoản thu như thuế sử dụng đất nông nghiệp từ hộ gia đình, các khoản phí, lệ phí do xã quyết định và các khoản đóng góp tự nguyện của người dân. Sự phân định này giúp mỗi cấp xác định rõ nguồn lực của mình để lập kế hoạch chi tiêu.

3.2. Quy định tỷ lệ phân chia các khoản thu điều tiết

Đối với các khoản thu lớn và có tính biến động như thuế giá trị gia tăng, thuế thu nhập doanh nghiệp của khu vực ngoài quốc doanh, và đặc biệt là tiền sử dụng đất, việc áp dụng tỷ lệ phân chia là cần thiết. Nghị quyết HĐND tỉnh Hà Nam sẽ quy định cụ thể tỷ lệ phần trăm (%) mà ngân sách mỗi cấp được hưởng trong thời kỳ ổn định ngân sách. Tỷ lệ này được tính toán dựa trên nhiệm vụ chi của từng cấp và điều kiện kinh tế của từng địa phương, nhằm đảm bảo sự công bằng tương đối và khuyến khích các địa phương phát triển nguồn thu bền vững.

IV. Hướng dẫn phân cấp nhiệm vụ chi ngân sách địa phương

Song song với phân cấp nguồn thu, việc phân định nhiệm vụ chi ngân sách địa phương là yếu tố quyết định hiệu quả của quản lý tài chính công. Nguyên tắc chung là nhiệm vụ chi thuộc cấp nào thì ngân sách cấp đó phải đảm bảo. Phân cấp quản lý ngân sách nhà nước tại Hà Nam đã xác định rõ các nhiệm vụ chi cho từng cấp. Ngân sách tỉnh đảm nhận các nhiệm vụ chi lớn, có tác động đến toàn tỉnh như chi đầu tư các công trình hạ tầng trọng điểm, chi cho các sự nghiệp giáo dục, y tế, khoa học công nghệ cấp tỉnh. Quản lý ngân sách cấp huyện chịu trách nhiệm chi cho các trường THCS, các trung tâm y tế huyện, các công trình phúc lợi công cộng quy mô huyện. Đặc biệt, việc đẩy mạnh phân cấp chi cho cấp cơ sở là một bước tiến quan trọng. Ngân sách xã, phường, thị trấn được giao nhiệm vụ chi cho giáo dục mầm non, y tế cơ sở, quản lý, duy tu các công trình hạ tầng nông thôn... Việc này giúp các quyết định chi tiêu sát với thực tế hơn, đáp ứng kịp thời nhu cầu của người dân và tăng cường giám sát ngân sách cộng đồng. Kho bạc nhà nước Hà Nam đóng vai trò kiểm soát chi, đảm bảo các khoản chi được thực hiện đúng dự toán, đúng chế độ và tiêu chuẩn định mức.

4.1. Nhiệm vụ chi của ngân sách cấp tỉnh và cấp huyện

Ngân sách cấp tỉnh tập trung vào các nhiệm vụ chi có tính chiến lược, vĩ mô như đầu tư xây dựng cơ bản các dự án lớn, chi an ninh quốc phòng địa phương, chi cho hoạt động của bộ máy cấp tỉnh, và chi bổ sung cho ngân sách cấp dưới. Ngân sách cấp huyện đảm nhiệm chi cho các hoạt động sự nghiệp giáo dục (THCS, tiểu học), y tế, văn hóa - thể thao cấp huyện, chi quản lý hành chính của bộ máy huyện và hỗ trợ cho các tổ chức chính trị - xã hội cùng cấp. Việc phân định này tránh chồng chéo và nâng cao trách nhiệm của từng cấp.

4.2. Tăng cường tự chủ chi ngân sách cho cấp xã phường

Để nâng cao hiệu quả, cần tiếp tục tăng quyền tự chủ ngân sách xã, phường, thị trấn. Cấp xã là nơi trực tiếp thực hiện nhiều chính sách và cung cấp dịch vụ công cơ bản cho người dân. Khi được tự chủ về chi tiêu (trong khuôn khổ dự toán được duyệt), chính quyền xã có thể linh hoạt điều hành, ưu tiên cho các công việc cấp bách như sửa chữa đường giao thông nông thôn, hỗ trợ các hoạt động văn hóa, khuyến học. Tăng quyền tự chủ phải đi đôi với tăng cường kiểm tra, giám sát và công khai ngân sách nhà nước để người dân biết và tham gia giám sát.

V. Đánh giá thực tiễn phân bổ ngân sách tỉnh Hà Nam

Giai đoạn 2011-2014, việc phân cấp quản lý ngân sách nhà nước tại Hà Nam đã đạt được những kết quả đáng ghi nhận. Theo luận văn nghiên cứu, cơ chế phân cấp đã tạo ra sự chủ động hơn cho các cấp chính quyền trong việc lập và điều hành ngân sách địa phương. Các địa phương đã tích cực hơn trong việc khai thác nguồn thu, đặc biệt là các khoản thu từ đất đai, để có nguồn lực cho đầu tư phát triển. Phân bổ ngân sách tỉnh Hà Nam đã dần hợp lý hơn, ưu tiên cho các lĩnh vực quan trọng như giáo dục, y tế và xây dựng nông thôn mới. Việc cân đối ngân sách các cấp dù còn khó khăn nhưng đã có sự cải thiện. Vai trò của HĐND tỉnh Hà Nam trong việc quyết định dự toán và phân bổ ngân sách được đề cao. Tuy nhiên, những hạn chế đã nêu vẫn tồn tại. Tỷ trọng chi đầu tư phát triển giữa các cấp còn chưa cân xứng, và chi thường xuyên vẫn chiếm tỷ lệ cao. Quá trình cải cách quản lý tài chính công cần được đẩy mạnh hơn nữa, đặc biệt là trong khâu lập dự toán dựa trên kết quả đầu ra và tăng cường kiểm toán nội bộ. Hiệu quả sử dụng vốn đầu tư từ ngân sách cần được đánh giá một cách khắt khe hơn để tránh lãng phí, dàn trải.

5.1. Những kết quả tích cực trong điều hành ngân sách

Kết quả nổi bật là tính chủ động của các cấp chính quyền được nâng cao. Thay vì chờ đợi sự phân bổ từ cấp trên, nhiều địa phương đã tự tìm cách tăng nguồn thu hợp pháp để đáp ứng nhiệm vụ chi. Công tác lập, chấp hành và quyết toán ngân sách ngày càng đi vào nề nếp. Việc quản lý thu, chi qua Kho bạc nhà nước Hà Nam giúp kiểm soát chặt chẽ, hạn chế tiêu cực. Kỷ luật tài chính từng bước được tăng cường, góp phần ổn định kinh tế - xã hội trên địa bàn.

5.2. Các hạn chế còn tồn tại và nguyên nhân

Hạn chế chính là cơ cấu chi ngân sách chưa thực sự bền vững, chi cho đầu tư phát triển còn phụ thuộc nhiều vào các nguồn thu không ổn định như tiền sử dụng đất. Nguyên nhân của những hạn chế này bao gồm cả khách quan (điều kiện kinh tế tỉnh còn khó khăn) và chủ quan (năng lực quản lý, cơ chế chính sách chưa hoàn toàn đồng bộ). Thêm vào đó, cơ chế giám sát ngân sách cộng đồng và vai trò của các tổ chức xã hội trong việc giám sát chi tiêu công còn mờ nhạt.

VI. Bí quyết hoàn thiện phân cấp quản lý ngân sách Hà Nam

Để hoàn thiện cơ chế phân cấp quản lý ngân sách nhà nước tại Hà Nam, cần một hệ thống giải pháp đồng bộ. Trước hết, cần tiếp tục rà soát, sửa đổi các nghị quyết HĐND tỉnh Hà Nam về phân cấp cho phù hợp với Luật Ngân sách nhà nước 2015 và tình hình thực tế. Cần đẩy mạnh phân cấp nguồn thu ổn định hơn cho cấp huyện, xã để tăng cường tự chủ ngân sách xã, phường, thị trấn. Thứ hai, nâng cao năng lực cho đội ngũ cán bộ tài chính các cấp là nhiệm vụ cấp bách, cần có kế hoạch đào tạo, bồi dưỡng thường xuyên. Thứ ba, tăng cường ứng dụng công nghệ thông tin trong toàn bộ chu trình ngân sách, từ lập dự toán đến quyết toán, nhằm đảm bảo công khai ngân sách nhà nước và minh bạch. Thứ tư, cần có cơ chế giám sát ngân sách cộng đồng hiệu quả, phát huy vai trò của Mặt trận Tổ quốc và các đoàn thể. Cuối cùng, quá trình cải cách quản lý tài chính công phải gắn liền với việc tinh giản bộ máy, nâng cao hiệu quả hoạt động của các đơn vị sự nghiệp công lập. Đây là con đường tất yếu để Hà Nam xây dựng một nền tài chính công vững mạnh, phục vụ mục tiêu phát triển bền vững.

6.1. Giải pháp về cơ chế chính sách phân cấp ngân sách

Cần nghiên cứu và điều chỉnh tỷ lệ phân chia các khoản thu theo hướng tăng nguồn lực cho ngân sách cấp cơ sở. Đồng thời, xây dựng định mức phân bổ chi ngân sách khoa học, công bằng, dựa trên các tiêu chí như dân số, điều kiện địa lý, và mức độ phát triển. Cần có cơ chế khuyến khích rõ ràng cho các địa phương làm tốt công tác thu ngân sách và tiết kiệm chi, tạo động lực cạnh tranh lành mạnh giữa các đơn vị.

6.2. Nâng cao năng lực và trách nhiệm giải trình các cấp

Giải pháp quan trọng là nâng cao chất lượng nguồn nhân lực. Bên cạnh đào tạo chuyên môn, cần chú trọng bồi dưỡng kỹ năng phân tích chính sách, lập kế hoạch tài chính trung hạn. Đồng thời, phải tăng cường trách nhiệm giải trình của người đứng đầu các cơ quan, đơn vị sử dụng ngân sách. Kết quả thực hiện dự toán ngân sách phải là một trong những tiêu chí quan trọng để đánh giá, xếp loại cán bộ và tổ chức hàng năm.

Tóm tắt và mô tả trên trang này được tạo với sự hỗ trợ của AI. Nếu bạn thấy nội dung không chính xác hoặc có vấn đề, vui lòng Báo lỗi nội dung.

26/09/2025
Luận văn thạc sĩ phân cấp quản lý ngân sách nhà nước tại tỉnh hà nam

Trích đoạn nội dung tài liệu

phần mở đầu, kết luận, danh mục tài liệu tham khảo và phụ lục, luận văn gồm 4 chƣơng: Chƣơng 1: Tổng quan tình hình nghiên cứu, cơ sở lý luận và thực tiễn về phân cấp quản lý ngân sách Nhà nƣớc. Chƣơng 2: Phƣơng pháp nghiên cứu. Chƣơng 3: Thực trạng thực hiện phân cấp quản lý ngân sách Nhà nƣớc trên địa bàn tỉnh Hà Nam giai đoạn 2011-2014. Chƣơng 4: Quan điểm và giải pháp đẩy mạnh thực hiện phân cấp quản lý ngân sách Nhà Nƣớc ở tỉnh Hà Nam đến năm 2020.

4 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com CHƢƠNG 1 TỔNG QUAN TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU, CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ THỰC TIỄN VỀ PHÂN CẤP QUẢN LÝ NGÂN SÁCH NHÀ NƢỚC 1. Tổng quan tình hình nghiên cứu Tại Việt Nam thời gian qua đã có một số nghiên cứu đề cập đến phân cấp quản lý ngân sách liên quan đến đề tài. Có thể kể đến một số công trình tiêu biểu nhƣ: - Bùi Đƣờng Nghiêu và Võ Thành Hƣng (2006) đã phân tích những vấn đề lí luận cơ bản về điều hòa ngân sách; thực trạng cơ chế điều hòa ngân sách Việt Nam; kinh nghiệm quốc tế và những giải pháp hoàn thiện cơ chế điều hòa ngân sách nhà nƣớc Việt Nam. Lê Chi Mai (2006) cũng đã cung cấp cơ sở lý luận và thực tiễn về phân cấp ngân sách - bao gồm cả thẩm quyền quyết định ngân sách và thẩm quyền quản lý ngân sách; các giải pháp nhằm tăng cƣờng phân cấp ngân sách cho chính quyền địa phƣơng ở nƣớc ta.

- Bài viết của Nguyễn Thi Hoàng Yến đăng trên tạp chí Tài chính số 9, năm 2013: “Đổi mới chính sách pháp luật về phân cấp quản lý ngân sách nhà nƣớc”. Nội dung nêu lên một số qui định về phân cấp ngân sách trong giai đoạn từ năm 1992 đến 2013, vai trò của việc phân cấp ngân sách giữa trung ƣơng và địa phƣơng. Những yêu cầu đặt ra trong việc tiếp tục đổi mới, hoàn thiện hơn nữa trong phân cấp ngân sách để đáp ứng nhu cầu phát triển kinh tế xã hội trong giai đoạn mới. Bài viết nêu ra một số quan điểm và nội dung đổi mới pháp luật về phân cấp quản lý ngân sách Nhà nƣớc (NSNN) nhƣ: Đổi mới chính sách pháp luật về phân cấp quản lý NSNN phải bám sát định hƣớng, yêu cầu chiến lƣợc phát triển kinh tế xã hội và các văn kiện của Đảng và Nhà nƣớc phù hợp với từng thời kỳ; Chính sách pháp luật phân cấp quản lý NSNN phải đƣợc nghiên cứu đổi mới từ các văn bản gốc nhƣ Hiến pháp, Luật NSNN; Nghiên cứu xây dựng và thực hiện đƣợc mô hình các cấp ngân sách không lồng ghép phù hợp với kinh nghiệm 5 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com quốc tế trong hệ thống NSNN các cấp ngân sách (không lồng ghép với nhau, ngân sách từng cấp do Quốc hội và Hội đồng nhân dân (HĐND) cấp đó quyết định); Đảm bảo nguyên tắc pháp chế trong phân bổ ngân sách, thực hiện đầy đủ thẩm quyền của Quốc hội trong việc quyết định phân bổ ngân sách trung ƣơng (NSTƢ); phân cấp quản lý NSNN tiếp tục đảm bảo vai trò chủ đạo của NSTƢ để thực hiện nhiệm vụ quan trọng của đất nƣớc và hỗ trợ địa phƣơng khó khăn, có cơ chế hỗ trợ đặc thù cho những địa phƣơng có đóng góp lớn cho ngân sách.

Phân cấp mạnh hơn, đảm bảo tính chủ động của các địa phƣơng nhƣng đồng thời gắn với trách nhiệm của địa phƣơng trong quản lý, sử dụng ngân sách địa phƣơng (NSĐP). - Bài viết của tác giả Vũ Sỹ Cƣờng đăng trên tạp chí Tài chính số 5 năm 2013: “Thực trạng và một số gợi ý chính sách về phân cấp ngân sách tại Việt Nam”. Nội dung bài viết đánh giá khái quát về tình hình thực hiện phân cấp quản lý NSNN ở nƣớc ta trong những năm gần đây và đƣa ra một số gợi ý cải cách trong giai đoạn tới. - Bài viết của các tác giả Vũ Nhƣ Thăng, Lê Thị Mai Liên đăng trên tạp chí Tài chính số 5 năm 2013: “Bàn về phân cấp ngân sách ở Việt Nam”.

Nội dung bài viết đánh giá những kết quả đạt đƣợc trong phân cấp ngân sách nhƣ: Phân cấp NSNN đã làm tăng tính chủ động, tích cực của chính quyền địa phƣơng; tác động tích cực đến tăng trƣởng kinh tế địa phƣơng và xóa đói giảm nghèo; góp phần tăng cƣờng kỷ luật tài chính, từng bƣớc tăng tính minh bạch và trách nhiệm giải trình. Đồng thời cũng chỉ ra những hạn chế trong phân cấp ngân sách hiện nay nhƣ: Quyền tự chủ trong quyết định các khoản thu ngân sách của địa phƣơng bị hạn chế; phân định nhiệm vụ chi còn bất cập; tƣơng quan giữa nguồn thu đƣợc giữ lại và nhiệm vụ chi của các cấp chính quyền địa phƣơng còn chƣa tƣơng xứng; bổ sung cân ðối và bổ sung có mục tiêu chƣa thu hẹp đƣợc bất bình ðẳng giữa các địa phƣơng; bất cập trong phân cấp vay nợ đối với chính quyền địa phƣơng. Từ đó các tác giả cũng gợi ý một số chính sách về 6 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com phân cấp nhiệm vụ chi, phân cấp nguồn thu, chuyển giao ngân sách giữa Trung ƣơng và địa phƣơng, vay nợ của chính quyền địa phƣơng. - “Phân cấp quản lý ngân sách nhà nƣớc ở Việt Nam hiện nay” (2013) - Luận án tiến sĩ của Lê Toàn Thắng, Học viện Hành chính.

Luận án đã hệ thống hóa các lý thuyết về phân cấp quản lý NSNN, phân tích và đánh giá thực trạng phân cấp quản lý NSNN ở Việt Nam hiện nay và chỉ ra những bất cập nhƣ: Mức độ chủ động về ngân sách của địa phƣơng chƣa cao, quy trình phê duyệt ngân sách nhà nƣớc còn phức tạp, thời gian dài, hiệu quả quản lý ngân sách nhà nƣớc chƣa đáp ứng nhu cầu phát triển kinh tế - xã hội của quốc gia. Dựa trên cơ sở lý thuyết về phân cấp quản lý ngân sách nhà nƣớc, bài học kinh nghiệm về phân cấp quản lý ngân sách của một số quốc gia và những đánh giá về thực trạng phân cấp quản lý NSNN ở Việt Nam, luận án đã đề xuất các giải pháp từ tổng thể tới các giải pháp cụ thể về phân cấp quản lý NSNN. Các giải pháp mang tính tổng thể từ việc hoàn thiện hệ thống pháp luật về quản lý NSNN tạo khung khổ pháp lý chặt chẽ trong việc xác định rõ thẩm quyền của trung ƣơng và địa phƣơng trong quản lý NSNN. Những giải pháp cụ thể để đẩy mạnh phân cấp quản lý NSNN đƣợc luận án đề xuất gắn liền với việc làm rõ các nội dung trong quản lý ngân sách nhƣ: Phân cấp thẩm quyền ban hành luật pháp, chính sách, tiêu chuẩn, định mức NSNN; Phân cấp nguồn thu, nhiệm vụ chi NSNN; Phân cấp quản lý trong thực hiện chu trình NSNN và phân cấp trong giám sát, thanh tra, kiểm toán NSNN.

- Dựa vào lý thuyết tăng trƣởng kinh tế nội sinh và lý thuyết tài khóa, Nguyễn Phi Lân, Nguyễn Bích Ngà (2009) đã xây dựng mô hình kinh tế lƣợng để phân tích mối quan hệ giữa tăng trƣởng kinh tế và phân quyền tài chính. Bằng việc sử dụng số liệu của 64 tỉnh, thành phố của Việt Nam và tách ra thành hai giai đoạn 1997 - 2001 và 2002 – 2007, tác giả đã chỉ ra rằng; phân cấp quản lý chi thƣờng xuyên và chi đầu tƣ xây dựng cơ bản có tác động tiêu cực đến tăng 7 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com trƣởng kinh tế địa phƣơng trong giai đoạn 1997 – 2001, tuy nhiên trong giai đoạn 2002 – 2007, sự tác động của chi đầu tƣ công vào tăng trƣởng kinh tế địa phƣơng lại cho kết quả tích cực. Nguyễn Khắc Minh (2008) đã sử dụng phƣơng pháp tiếp cận tham số (dựa trên hàm sản xuất ngẫu nhiên) và phƣơng pháp tiếp cận phi tham số (dựa trên DEA) với dữ liệu bảng của 34 tỉnh thành Việt Nam trong giai đoạn 2000-2005 để phân tích hiệu quả chi tiêu công. Kết quả đã chỉ ra rằng tính phi hiệu quả trong chi tiêu công tồn tại trong cả chi tiêu thƣờng xuyên và đầu tƣ công.

Phạm Thế Anh (2008) đã xem xét mối quan hệ giữa cơ cấu chi ngân sách và tăng trƣởng kinh tế. Bằng số liệu đƣợc thu thập từ 61 tỉnh thành Việt Nam trong giai đoạn 2001-2005 và chia “chi đầu tư” và “chi thường xuyên” thành 5 ngành khác nhau. Kết quả phân tích đã chỉ ra rằng các khoản “chi đầu tư” có hiệu ứng tích cực hơn so với “chi thường xuyên” trong một số ngành, tuy nhiên “chi thường xuyên” có tác động tích cực hơn đối một số ngành khác. Hoàng Thị Chinh Thon và cộng sự (2010) dựa vào số liệu từ 31 địa phƣơng ở Việt Nam và sử dụng phƣơng pháp ƣớc lƣợng tham số để đánh giá, phân tích tác động của chi tiêu cấp tỉnh và cấp huyện đến tăng trƣởng kinh tế của địa phƣơng.

Kết quả phân tích đã chỉ ra rằng, nguồn chi cho đầu tƣ cấp huyện cần phải đƣợc tăng thêm, trong khi chi tiêu đầu tƣ cấp tỉnh nên giảm để thúc đẩy tăng trƣởng kinh tế của địa phƣơng. Dựa vào số liệu chuỗi thời gian từ năm 1990 đến năm 2011, Mai Đức Lâm (2012) đã xây dựng ba mô hình để quan sát sự tác động của phân quyền tài khoá vào tăng trƣởng kinh tế. Trong mô hình 1 tác giả chỉ xem xét mối quan hệ giữa tổng chi địa phƣơng với tăng trƣởng kinh tế. Kết quả mô hình 1 đã chỉ ra rằng, chi tiêu địa phƣơng có tác động tích cực đến tăng trƣởng kinh tế.

Trong mô hình 2 tác giả tách tổng chi địa phƣơng thành chi tiêu đầu tƣ và chi thƣờng xuyên. Kết quả mô hình 2 đã chỉ ra chi tiêu đầu tƣ có tác động tích cực và ý nghĩa vào tăng trƣởng kinh tế, tuy nhiên không tìm thấy mối liên hệ có ý nghĩa giữa chi tiêu 8 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com thƣờng xuyên và tăng trƣởng kinh tế. Trong mô hình 3, tác giả chia tổng thu của chính quyền địa phƣơng thành hai nguồn chính là; (1) nguồn thu từ chuyển giao tài chính từ chính phủ trung ƣơng và (2) là nguồn thu từ thuế. Kết quả thực nghiệm đã chỉ ra rằng, trong khi nguồn thu từ thuế có tác động tích cực và ý nghĩa vào tăng trƣởng kinh tế, thì mối quan hệ giữa nguồn thu từ việc chuyển giao tài chính và tăng trƣởng kinh tế không có ý nghĩa.

- Luận án Tiến sỹ kinh tế “Đổi mới cơ chế phân cấp quản lý NSNN” của tác giả Nguyễn Việt Cƣờng, năm 2001.Luận án đƣa ra những phân tích, đánh giá về cơ chế phân cấp ngân sách nhà nƣớc ở Việt Nam, từ trung ƣơng đến các cấp chính quyền địa phƣơng.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ