Chương 1 TỔNG QUAN TÀI LIỆU 1. Cơ sở khoa học và tầm quan trọng của việc nghiên cứu xói mòn đất đai Có nhiều định nghĩa về xói mòn đất, để phù hợp với khu vực nghiên cứu, luận văn sử dụng định nghĩa của Nguyễn Quang Mỹ [6]: Xói mòn đất (soil erosion) là quá trình phá hủy lớp thổ nhưỡng (bao gồm phá hủy các thành phần cơ, lý, hóa, chất dinh dưỡng v. của đất) dưới tác động của các nhân tố tự nhiên và nhân sinh, làm giảm độ phì của đất, gây ra bạc mầu, thoái hóa đất, laterit hóa, trơ sỏi đá v. ảnh hưởng trực tiếp đến sự sống và phát triển của thảm thực vật rừng, thảm cây trồng khác.
Xói mòn gồm 2 loại: - Xói mòn bề mặt: Là loại xói mòn do mưa và băng tuyết tan. Kiểu xói mòn này thường gặp trên sườn và đỉnh phân thủy cũng như ở trên các bồn thu nước. - Xói mòn theo dòng: Là kiểu xâm thực, xói mòn tập trung trong các dải trũng như các rãnh sâu, thung lũng, sông suối. Xâm thực theo dòng chia làm 2 loại là xâm thực sâu và xâm thực ngang.
Các quá trình xói mòn đất Các quá trình xói mòn gồm: Xói lở sông suối và xói mòn, rửa trôi bề mặt. * Xói lở sông suối Quá trình xói lở sông suối được xác định theo công thức về động năng của dòng chảy [10]. mv 2 F= 2 Trong đó: F: là động năng của khối nước chảy m: là khối lượng nước chảy v: là vận tốc dòng chảy n 12 * Xói mòn và rửa trôi bề mặt Là quá trình xói mòn do dòng chảy tạm thời trên sườn lúc mưa hoặc tuyết tan và chịu ảnh hưởng của rất nhiều yếu tố tự nhiên, trong đó yếu tố địa hình là quan trọng nhất [10]. Các nhân tố ảnh hưởng đến quá trình xói mòn đất đai.
Các nhân tố chính ảnh hưởng đến quá trình xói mòn đất bao gồm: khí hậu, địa hình, đất đai, thảm thực vật và con người được mô tả trong hình dưới đây: A/h tích cực Khí hậu A/h tiêu cực A/h hai chiều Con người Địa hình Xói mòn Thảm Đất đai thực vật 1. Ảnh hưởng của nhân tố khí hậu Võ Nhai nằm trong vùng khí hậu đặc trưng của miền núi và trung du, nhiệt độ trung bình hàng năm từ 230 - 24,50C. Độ ẩm không khí trung bình thay đổi từ 80% - 87%. Khí hậu Võ Nhai chia làm hai mùa rõ rệt, mùa mưa và mùa khô.
Mùa mưa vào khoảng tháng 3 đến tháng 9, nhiệt độ trung bình là 270 - 320C, lượng mưa trung bình là 300 - 500 mm chiếm 50 - 70% lượng mưa cả năm. Đây là mùa thuận lợi cho việc sinh trưởng và phát triển cây n 13 trồng và đàn gia súc. Mùa khô từ tháng 11 đến tháng 3, nhiệt độ trung bình là 170 - 210C có lúc xuống thấp đến 120C. Như vậy, do tổng lượng mưa và tính chất của mưa, thời gian và cường độ của mưa cũng như tính liên tục của nó đã tạo nên hiện tượng xói mòn do dòng chảy bề mặt.
Ngoài mưa ảnh hưởng trực tiếp tới xói mòn, các yếu tố khí hậu khác như gió cũng có những ảnh hưởng gián tiếp đến quá trình xói mòn đất. Ảnh hưởng của địa hình, địa mạo Võ Nhai có địa hình khá phức tạp, đồi núi là chủ yếu, đất ruộng ít, phần lớn diện tích là đồi núi dốc và núi đá vôi chiếm đến 92% còn lại là diện tích bằng phẳng cho sản xuất nông nghiệp chiếm tỷ lệ nhỏ, tập trung theo các khe suối, các triền sông và các thung lũng, độ cao trung bình 100 - 800m so với mặt nước biển. Địa hình là nhân tố tự nhiên ảnh hưởng lớn đến xói mòn đất. Nếu xét trên diện rộng, địa hình có tác dụng làm thay đổi sự phân bố nhiệt và lượng mưa rơi xuống.
Sự thay đổi về độ cao kéo theo sự thay đổi về nhiệt độ, lượng mưa, ẩm độ. Các yếu tố địa hình như độ dốc, chiều dài sườn dốc, hình dạng (lồi, lõm, thẳng, bậc thang v.) mức độ chia cắt ngang của địa hình ảnh hưởng trực tiếp đến xói mòn đất. Độ dốc của sườn là yếu tố địa hình có ảnh hưởng lớn nhất đến quá trình xói mòn. Độ dốc lớn làm tăng cường độ dòng chảy và do đó đẩy nhanh quá trình rửa trôi, xói mòn đất, gây nên xói mòn mạnh hơn.
Chiều dài sườn dốc cũng là nhân tố ảnh hưởng đến quá trình xói mòn đất. Chiều dài sườn càng tăng, khối lượng nước càng lớn, lớp nước càng dày, tốc độ và năng lượng dòng chảy càng lớn thì quá trình rửa trôi, xói mòn đất xảy ra càng mạnh. Ảnh hưởng của lớp phủ thực vật Lớp phủ thực vật có ảnh hưởng đến quá trình xói mòn đất, nếu lớp phủ thực vật càng tăng thì quá trình xói mòn đất càng giảm. Vai trò chống xói n 14 mòn của lớp phủ thực vật phụ thuộc vào tuổi và độ che phủ của nó.
Thực vật có khả năng bảo vệ đất chống xói mòn qua việc làm giảm ảnh hưởng của hạt mưa xuống mặt đất bởi tán lá và làm cho nước có khả năng chảy xuống 50 - 60% theo chiều thẳng đứng của bộ rễ. Không những thế, vật rơi rụng của thực vật như cành khô, lá rụng. còn tạo ra lượng mùn lớn trong đất, giữ đất tơi xốp, chống xói mòn. Ảnh hưởng của đất đai Đất là đối tượng bị dòng chảy mặt phá huỷ, bởi vậy sự phát triển của xói mòn phụ thuộc vào tính chất và trạng thái của đất.
Những yếu tố chính của đất ảnh hưởng đến xói mòn đất là thành phần cơ giới, cấu trúc và độ thấm đất cũng như hàm lượng mùn trong đất. Những yếu tố đó ảnh hưởng đến khả năng hình thành dòng chảy khi mưa rào. Ảnh hưởng của con người Con người ảnh hưởng trực tiếp đến xói mòn đất thông qua hoạt động sống. Việc phá rừng đã gián tiếp đẩy mạnh quá trình xói mòn đất.
Những diện tích rừng mất đi làm lộ ra những khoảng trống không có thảm thực vật che phủ đất. Khi mưa xuống quá trình xói mòn bề mặt xảy ra mạnh. Canh tác trên đất dốc không khoa học, du canh du cư cũng là những tác nhân gia tăng xói mòn đất. Trên độ dốc < 30 đã bắt đầu xảy ra xói mòn khi có mưa to.
Từ độ dốc 30 trở lên, tuỳ vào yếu tố đất đai, thực vật, lượng mưa v. mà quá trình xói mòn xảy ra mạnh hay yếu [7]. Nghiên cứu xói mòn đất trên thế giới và ở Việt Nam 2. Tình hình nghiên cứu xói mòn đất trên thế giới 2.
Nghiên cứu xói mòn đất ở Liên Xô (cũ) Nghiên cứu xói mòn đất do mưa và do tuyết tan được nhà bác học Nga M.Lômônôxốp (các năm 1751, 1753, 1763) đặt nền móng đầu tiên và chú ý nhiều đến nhiệm vụ bảo vệ đất khỏi xói mòn. Sau đó là công trình của P.v… n 15 Dưới sự chỉ đạo của giáo sư D. Xiclbextrob tại Viện hàn lâm khoa học Liên Xô (cũ), các công trình chuyên khảo lớn “Xói mòn và chống xói mòn đất nông nghiệp” (năm 1956, 1958) được xuất bản làm cơ sở khoa học vững chắc cho quá trình nghiên cứu xói mòn đất thời đó và là cẩm nang cho các chuyên gia nông nghiệp sử dụng hữu hiệu trong phát triển nông nghiệp ở Liên Xô (cũ). Trong các năm 1950 - 1960 hàng loạt các sách chuyên khảo, sách giáo khoa của các tác giả N.
Trong các năm 70 của thế kỷ 20, ở Liên Xô (cũ) có 10 Viện và hàng trăm trạm nghiên cứu xói mòn và chống xói mòn đã được xây dựng trên các vùng lãnh thổ phát triển nông nghiệp của Liên Xô (cũ) nhằm hướng dẫn cho nông dân phát triển nông lâm nghiệp hiện đại theo Luật bảo vệ đất đai khỏi xói mòn. Sau khi có nghị quyết của Đảng Cộng Sản và Chính phủ Liên Xô (cũ) về “Bảo vệ đất khỏi xói mòn do gió và do nước”, hàng vạn công trình đã ra mắt bạn đọc, đặc biệt các công trình của D.Makkaveep (năm 1987) đã làm cho công cụ nghiên cứu xói mòn hiện đại mang tính định lượng cao, đem lại hiệu quả lớn. Từ năm 1980 đến nay đã có trên 10 nghìn đầu sách, báo viết về xói mòn đất. Đây là những chỉ dẫn quan trọng cho sản xuất đất nông lâm nghiệp có hiệu quả mang lại nhiều sản phẩm có chất lượng cao, sản lượng lớn khi sử dụng đất đai ở Liên Xô (cũ) đúng mục đích [10].
Nghiên cứu xói mòn đất ở Mỹ Diện tích ruộng đất của nước Mỹ là 906,40 triệu ha, trong đó đất rừng chiếm gần 293 triệu ha. Một nguy cơ to lớn mà nhân dân Mỹ phải đối mặt là nạn xói mòn đất, thậm chí nó đã được chính thức thừa nhận là tai hoạ của dân n 16 tộc. Trong thập niên gần đây giá trị tổn thất của tài nguyên đất và nguồn nước đạt tới 4 tỉ đôla trong một năm, chưa kể đến những thiệt hại do mất chất dinh dưỡng vì xói mòn đất. Thiệt hại do xói mòn đất được đánh giá đến 500 triệu đôla một năm.
Do mất rừng phòng hộ nên ở Mỹ người ta đã đề ra những biện pháp cơ bản để chống xói mòn do nước và do gió có hiệu quả. Những giải rừng trồng khẩn cấp phòng hộ cho đồng ruộng đã được soạn thảo nhằm mục đích này. Các phương tiện để thực hiện đồ án đó đã được tách ra khỏi cái được gọi là “Nguồn hỗ trợ”. Các dải rừng được thành lập chủ yếu ở hai dạng đối xứng và không đối xứng.
Ở các dải đối xứng người ta trồng cây có chiều cao lớn ở các dãy giữa, còn ở các dãy hai bên thì trồng các cây thấp hơn và cây bụi. Ở kết cấu không đối xứng, số lượng lặp được giảm bớt, nguyên tắc bố trí cây như sau: các giống chậm phát triển và sống lâu được bố trí ở một nửa dải rừng, còn loại phát triển nhanh thì phân bố ở nửa dải rừng còn lại. Ở Mỹ đã khởi thảo các biện pháp kỹ thuật nông nghiệp và cải tạo đất lâm nghiệp bằng đồng cỏ để chống xói mòn đất. Tất cả các biện pháp này (cày vòng theo đường đồng mức, gieo cách dải các loại cây nông nghiệp, bố trí các rãnh và các kênh dẫn nước dọc theo đường đồng mức để ngăn dòng chảy trên mặt, phủ đất làm ruộng bậc thang các sườn dốc, cày hốc, cày không lật vỉa, bón phân khoáng, san các mương xói, v.v…) đều nhằm giảm dòng chảy của nước trên mặt đất, giảm tốc độ của gió, tạo một lớp phủ ổn định và giữ được độ ẩm nhất định trong tầng trên cùng của đất trồng.