Nghiên cứu Sản Phẩm Du Lịch Văn Hoá Biển Tỉnh Bình Thuận

Nghiên cứu sản phẩm du lịch văn hoá biển Bình Thuận: Khám phá tiềm năng, cơ hội phát triển du lịch đặc sắc, bền vững tại Bình Thuận.

Chuyên ngành

Du lịch

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận án tiến sĩ

2024

223
2
0

Phí lưu trữ

55 Point

Mục lục chi tiết

LỜI CAM ĐOAN

LỜI CẢM ƠN

1. DANH MỤC

1.1. DANH MỤC HÌNH

1.2. DANH MỤC BẢNG

2. LÝ DO CHỌN ĐỀ TÀI

3. MỤC TIÊU, NHIỆM VỤ VÀ CÂU HỎI NGHIÊN CỨU

3.1. Mục tiêu nghiên cứu

3.2. Nhiệm vụ nghiên cứu

3.3. Câu hỏi nghiên cứu

4. ĐỐI TƯỢNG NGHIÊN CỨU VÀ PHẠM VI NGHIÊN CỨU

4.1. Đối tượng nghiên cứu

4.2. Phạm vi nghiên cứu

5. ĐÓNG GÓP CỦA NGHIÊN CỨU

5.1. Đóng góp về mặt lý thuyết

5.2. Đóng góp về mặt thực tiễn

6. KẾT CẤU CỦA LUẬN ÁN

1. TỔNG QUAN TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU

1.1. VỀ SẢN PHẨM DU LỊCH VĂN HOÁ BIỂN

1.1.1. Những nghiên cứu về sản phẩm du lịch và sản phẩm du lịch văn hóa biển

1.1.2. Những nghiên cứu về văn hóa biển và văn hóa biển tỉnh Bình Thuận

1.1.3. Những nghiên cứu về du lịch tỉnh Bình Thuận và sản phẩm du lịch văn hóa biển Bình Thuận

1.1.4. Khoảng trống nghiên cứu

1.2. Tiểu kết chương 1

2. CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ MÔ HÌNH NGHIÊN CỨU

2.1. Một số khái niệm và vấn đề liên quan

2.2. Khái niệm sản phẩm du lịch

2.3. Các yếu tố cấu thành sản phẩm du lịch. Sản phẩm du lịch văn hóa biển và các yếu tố cấu thành

2.4. Phát triển sản phẩm du lịch văn hóa biển

2.4.1. Nguyên tắc phát triển sản phẩm du lịch văn hóa biển

2.4.2. Tiêu chí phát triển sản phẩm du lịch văn hóa biển

2.4.3. Nội dung phát triển sản phẩm du lịch văn hóa biển

2.5. Năng lực cạnh tranh của sản phẩm du lịch văn hóa biển

2.6. Căn cứ lý thuyết và mô hình trong các nghiên cứu trước đây

2.7. Giả thuyết nghiên cứu

2.8. Mô hình nghiên cứu đề xuất

2.9. Tiểu kết chương 2

3. PHƯƠNG PHÁP NGHIÊN CỨU

3.1. Các phương pháp nghiên cứu

3.2. Phương pháp phân tích trắc lượng thư mục khoa học

3.3. Phương pháp phân tích nội dung

3.4. Phương pháp phỏng vấn nhóm

3.5. Phương pháp chuyên gia

3.6. Phương pháp xây dựng và điều tra bằng bảng hỏi

3.7. Phương pháp mô hình phương trình cấu trúc (Structural Equation Model-SEM)

3.8. Mô tả khái quát mẫu nghiên cứu chính thức

3.9. Tiểu kết chương 3

4. KẾT QUẢ NGHIÊN CỨU

4.1. Về địa bàn nghiên cứu

4.2. Đánh giá chung về hoạt động du lịch tỉnh Bình Thuận

4.3. Kết quả kiểm định sơ bộ thang đo

4.4. Đánh giá độ tin cậy thang đo

4.5. Phân tích nhân tố khám phá (EFA)

4.6. Phân tích yếu tố khẳng định (CFA)

4.7. Kết quả kiểm định mô hình nghiên cứu

4.8. Kiểm định mô hình lý thuyết chính thức

4.9. Kiểm định ước lượng mô hình bằng Bootstrap

4.10. Tiểu kết chương 4

5. PHÂN TÍCH KẾT QUẢ NGHIÊN CỨU VÀ ĐỀ XUẤT

5.1. Phân tích kết quả nghiên cứu

5.2. Phân tích kết quả kiểm định

5.3. Phân tích các yếu tố ảnh hưởng đến sản phẩm du lịch văn hóa biển Bình Thuận

5.4. Những đề xuất, khuyến nghị

5.5. Hạn chế và hướng nghiên cứu trong tương lai

5.6. Tiểu kết chương 5

6. DANH MỤC CÔNG TRÌNH KHOA HỌC CỦA TÁC GIẢ LIÊN QUAN ĐẾN LUẬN ÁN

7. TÀI LIỆU THAM KHẢO

PHỤ LỤC

7.1. DANH MỤC HÌNH

7.2. DANH MỤC BẢNG

Tóm tắt

I. Tổng quan Nghiên cứu sản phẩm du lịch văn hoá biển

Việt Nam, quốc gia biển với tư duy hướng biển, kiến tạo nền văn hóa biển lâu đời. Du lịch biển, bao gồm cả sản phẩm du lịch văn hóa biển, thu hút sự quan tâm đặc biệt của du khách. Du lịch biển Việt Nam phát triển mạnh mẽ từ thập kỷ 90, tạo ra sản phẩm đặc thù, cạnh tranh cao. Bình Thuận là điểm đến tiêu biểu, theo Nguyễn Phạm Hùng (2022b). Việt Nam có lợi thế lớn về biển, vị trí chiến lược quan trọng về kinh tế, chính trị, văn hóa, quốc phòng. Đây là thế mạnh để phát triển du lịch biển, quảng bá, định vị Việt Nam là điểm đến hấp dẫn hàng đầu Đông Nam Á. Văn hóa biển hình thành hàng ngàn năm, gắn liền với cuộc sống mưu sinh và niềm tự hào về biển. Điều này thể hiện trong nghề biển, giao thương, tổ chức xã hội, lễ hội, tập tục, truyền thống chống ngoại xâm. Gần đây, chiến lược biển Việt Nam đề cao vai trò văn hóa biển là yếu tố quan trọng cho sự phát triển. Bờ biển Việt Nam dài 3.260 km, diện tích biển lớn gấp 3 lần đất liền, gần một nửa dân số sống dọc biển. Đây là lợi thế lớn để phát triển các sản phẩm du lịch văn hóa biển.

1.1. Vị trí Bình Thuận trong phát triển du lịch biển Việt Nam

Tỉnh Bình Thuận nằm trong tam giác tăng trưởng du lịch (Hồ Chí Minh - Đà Lạt - Phan Thiết) với tiềm năng du lịch đặc sắc và điều kiện tổ chức du lịch quanh năm. Mũi Né, Bàu Trắng, Mũi Điện, Tà Cú là những địa điểm du lịch nổi tiếng. Du lịch Bình Thuận bắt đầu tạo dấu ấn từ sự kiện nhật thực toàn phần năm 1995. Hiện nay, du lịch Bình Thuận dần định vị được thương hiệu, nằm trong top 10 tỉnh du lịch nổi bật của Việt Nam. Mũi Né trở thành một trong 6 khu du lịch quốc gia. Bình Thuận được xem là tỉnh đi đầu trong phát triển sản phẩm du lịch nghỉ dưỡng biển và trở thành điểm sáng của du lịch Việt Nam từ những năm 2000 với thương hiệu “Thủ đô Resort”.

1.2. Tiềm năng văn hóa biển cho phát triển du lịch Bình Thuận

Với điều kiện tự nhiên thuận lợi, gắn với quá trình lịch sử lâu dài, Bình Thuận là điểm hội tụ của nhiều tộc người với sắc màu văn hóa đa dạng. Sự hỗn dung văn hóa này giúp Bình Thuận lưu giữ nhiều di sản văn hóa vật thể và phi vật thể quý giá. Nguồn tài nguyên to lớn này góp phần làm phong phú thêm không gian văn hóa biển Việt Nam. Du lịch văn hóa biển có vai trò quan trọng trong sự phát triển chung của du lịch Bình Thuận.

II. Thách thức Sản phẩm du lịch văn hóa biển Bình Thuận

Du lịch Bình Thuận vẫn còn tồn tại nhiều hạn chế. Dịch vụ du lịch còn thiếu và nghèo nàn. Sản phẩm du lịch chưa đa dạng. Nhu cầu của du khách ngày càng trở nên đa dạng và tinh tế hơn. Thị hiếu của khách thay đổi nhanh chóng. Cạnh tranh trong nước ngày càng gay gắt giữa các thị trường và điểm đến du lịch. Phát triển sản phẩm du lịch đặc thù, trong đó có sản phẩm du lịch văn hóa biển, là yêu cầu cấp thiết của du lịch Bình Thuận. Sản phẩm du lịch được coi là một trong những thế mạnh để tạo nên sự khác biệt và sức cạnh tranh cho mỗi điểm đến. Sản phẩm du lịch gồm nhiều yếu tố kết hợp để đáp ứng nhu cầu thị trường và thỏa mãn du khách. Phát triển sản phẩm du lịch có ý nghĩa đặc biệt quan trọng đối với ngành du lịch.

2.1. Khai thác tiềm năng du lịch còn hạn chế

Theo đánh giá của các chuyên gia, hoạt động du lịch của tỉnh Bình Thuận cơ bản còn dựa vào khai thác tiềm năng du lịch sẵn có. Thiếu những nghiên cứu cơ bản để xây dựng sản phẩm du lịch đặc thù. Chưa khai thác hiệu quả những tài nguyên du lịch đặc sắc, riêng có của địa phương để tạo ra sự khác biệt và nâng cao tính cạnh tranh trong bối cảnh hội nhập. Cần có những nghiên cứu cụ thể để phát triển du lịch hiệu quả và bền vững.

2.2. Khoảng trống nghiên cứu về sản phẩm du lịch văn hóa biển

Các nhà khoa học đã có nhiều nghiên cứu về sản phẩm du lịch, bao gồm cả thành phần sản phẩm du lịch. Tuy nhiên, những nghiên cứu về sản phẩm du lịch văn hóa biển và các yếu tố ảnh hưởng đến việc phát triển sản phẩm du lịch văn hóa biển còn chưa được đề cập đầy đủ, cụ thể. Đây chính là một khoảng trống nghiên cứu cần được lấp đầy.

2.3. Vai trò của sản phẩm du lịch văn hóa biển trong chiến lược phát triển

Trong Chiến lược phát triển du lịch Việt Nam đến năm 2020, tầm nhìn đến năm 2030, Thủ tướng Chính phủ đã phê duyệt tại Quyết định số 2473. Quyết định này khẳng định ưu tiên phát triển loại hình du lịch gắn với biển, hải đảo. Nhấn mạnh yếu tố văn hóa và sinh thái đặc sắc trong sản phẩm du lịch. Điều này một lần nữa khẳng định vai trò và tầm quan trọng của sản phẩm du lịch văn hóa biển.

III. Cách nghiên cứu sản phẩm du lịch văn hóa Bình Thuận

Luận án nghiên cứu sản phẩm du lịch văn hóa biển tỉnh Bình Thuận. Mục tiêu là xác định cơ sở khoa học cho việc phát triển sản phẩm du lịch văn hóa biển nói chung và tỉnh Bình Thuận nói riêng. Nhiệm vụ chính bao gồm: Nghiên cứu các vấn đề lý luận về sản phẩm du lịch văn hóa biển. Phân tích có hệ thống các quan điểm, chủ trương về phát triển sản phẩm du lịch nói chung và đặc thù. Xác định các yếu tố ảnh hưởng đến phát triển sản phẩm du lịch văn hóa biển tỉnh Bình Thuận và mức độ ảnh hưởng. Xây dựng mô hình nghiên cứu các yếu tố ảnh hưởng. Phân tích, đánh giá các kết quả nghiên cứu và đề xuất hàm ý chính sách. Các câu hỏi nghiên cứu tập trung vào các yếu tố ảnh hưởng, mức độ ảnh hưởng và luận cứ khoa học cho chính sách phát triển.

3.1. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu sản phẩm du lịch Bình Thuận

Đối tượng nghiên cứu của luận án là sản phẩm du lịch văn hóa biển tỉnh Bình Thuận và các yếu tố ảnh hưởng. Phạm vi nghiên cứu về nội dung tập trung vào các yếu tố ảnh hưởng đến phát triển sản phẩm du lịch văn hóa biển tỉnh Bình Thuận. Về không gian, nghiên cứu tại các địa phương ven biển trên địa bàn tỉnh Bình Thuận, bao gồm thành phố Phan Thiết và các huyện: Tuy Phong, Bắc Bình, trong đó tập trung nghiên cứu sâu tại khu vực Mũi Né.

3.2. Phạm vi về thời gian và khách thể nghiên cứu

Phạm vi nghiên cứu về thời gian là từ năm 2015 đến năm 2023. Trong đó tập trung nghiên cứu, khảo sát thực trạng trong các năm 2019 - 2023, triển vọng phát triển sản phẩm du lịch văn hóa biển tỉnh Bình Thuận đến năm 2025, tầm nhìn đến năm 2030. Về khách thể nghiên cứu, do luận án được thực hiện trong thời kỳ đại dịch Covid-19 và hậu đại dịch nên chủ yếu dựa trên phạm vi khảo sát khách du lịch nội địa.

IV. Gía trị Đóng góp lý luận và thực tiễn nghiên cứu

Luận án hệ thống hóa các quan niệm về sản phẩm du lịch, phát triển sản phẩm du lịch, đưa ra quan niệm về phát triển sản phẩm du lịch văn hóa biển. Luận án xây dựng mô hình nghiên cứu các yếu tố ảnh hưởng tới sự phát triển sản phẩm du lịch văn hoá biển tỉnh Bình Thuận. Luận án nghiên cứu và kiểm chứng các yếu tố ảnh hưởng và mức độ ảnh hưởng của các yếu tố này đến phát triển sản phẩm du lịch văn hoá biển tỉnh Bình Thuận. Từ đó, đề xuất, khuyến nghị các hàm ý chính sách. Kết quả nghiên cứu có thể giúp cho các nhà quản lý nhà nước về du lịch, quản lý doanh nghiệp du lịch, quản lý kinh tế địa phương những gợi ý khoa học khi hoạch định chính sách.

4.1. Đóng góp về lý thuyết nghiên cứu du lịch văn hoá biển

Luận án góp phần làm phong phú thêm lý luận về phát triển sản phẩm du lịch văn hoá biển. Xây dựng mô hình các yếu tố ảnh hưởng, tạo cơ sở cho các nghiên cứu tiếp theo. Đưa ra các khái niệm và định nghĩa rõ ràng về sản phẩm du lịch văn hoá biển.

4.2. Đóng góp về thực tiễn cho du lịch Bình Thuận

Các nhà quản lý có thể tham khảo để xây dựng chính sách phát triển du lịch phù hợp. Các doanh nghiệp du lịch có thể sử dụng để phát triển các sản phẩm du lịch hấp dẫn hơn. Góp phần quảng bá và thu hút khách du lịch đến với tỉnh Bình Thuận.

V. Hướng đi mới Phát triển du lịch văn hoá biển Bình Thuận

Để phát triển du lịch văn hoá biển Bình Thuận, cần tập trung vào khai thác các giá trị văn hoá biển đặc sắc. Tạo ra các sản phẩm du lịch đa dạng, phù hợp với nhu cầu của du khách. Chú trọng công tác bảo tồn và phát huy các giá trị văn hoá truyền thống. Tăng cường quảng bá và xúc tiến du lịch, thu hút du khách trong và ngoài nước. Nâng cao chất lượng dịch vụ du lịch, đáp ứng yêu cầu ngày càng cao của du khách. Phát triển du lịch bền vững, bảo vệ môi trường biển.

5.1. Bảo tồn và phát huy giá trị văn hoá biển

Cần có các biện pháp bảo tồn các di sản văn hóa vật thể và phi vật thể liên quan đến biển. Hỗ trợ các hoạt động văn hóa truyền thống của ngư dân. Khuyến khích các hoạt động sáng tạo văn hóa dựa trên giá trị văn hoá biển.

5.2. Đa dạng hoá sản phẩm du lịch văn hoá biển

Phát triển các loại hình du lịch văn hóa biển mới, hấp dẫn du khách. Kết hợp du lịch văn hóa biển với các loại hình du lịch khác như du lịch sinh thái, du lịch cộng đồng. Tạo ra các sản phẩm du lịch độc đáo, mang đậm bản sắc văn hoá biển Bình Thuận.

5.3. Nâng cao chất lượng dịch vụ du lịch

Đào tạo nguồn nhân lực du lịch chất lượng cao. Đầu tư nâng cấp cơ sở hạ tầng du lịch. Xây dựng môi trường du lịch thân thiện, an toàn.

VI. Triển vọng Nâng tầm thương hiệu du lịch văn hóa biển

Du lịch văn hóa biển Bình Thuận có tiềm năng phát triển rất lớn. Với sự đầu tư và quản lý hiệu quả, du lịch văn hóa biển có thể trở thành một thương hiệu mạnh của du lịch Bình Thuận. Du lịch văn hóa biển sẽ góp phần quan trọng vào sự phát triển kinh tế - xã hội của tỉnh. Đồng thời góp phần bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa biển truyền thống. Cần có sự phối hợp chặt chẽ giữa các cấp, các ngành, các doanh nghiệp và cộng đồng địa phương để phát triển du lịch văn hóa biển bền vững.

6.1. Xây dựng thương hiệu du lịch văn hóa biển Bình Thuận

Định vị thương hiệu du lịch văn hóa biển Bình Thuận trên thị trường du lịch trong và ngoài nước. Xây dựng các chiến dịch truyền thông hiệu quả để quảng bá thương hiệu. Tạo ra các sự kiện văn hóa, du lịch độc đáo để thu hút du khách.

6.2. Phát triển du lịch cộng đồng gắn với văn hóa biển

Hỗ trợ cộng đồng địa phương tham gia vào hoạt động du lịch. Tạo ra các sản phẩm du lịch do cộng đồng địa phương quản lý và khai thác. Chia sẻ lợi ích từ du lịch cho cộng đồng địa phương.

19/05/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

CHƯƠNG 1. TỔNG QUAN TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU VỀ SẢN PHẨM DU LỊCH VĂN HOÁ BIỂN Nghiên cứu về sản phẩm du lịch không còn là vấn đề mới khi nó được ghi nhận là một hoạt động cơ bản của ngành du lịch. Nghiên cứu để phát triển sản phẩm du lịch không chỉ ảnh hưởng mạnh mẽ đến sự phát triển kinh tế - xã hội của một quốc gia mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến quyền và lợi ích của người dân ở các địa phương, nhất là các địa phương có tiềm năng phát triển du lịch. Phát triển sản phẩm du lịch hiện nay thu hút sự quan tâm đặc biệt của cả các cơ quan, tổ chức, các nhà hoạch định chính sách lẫn người hoạt động thực tiễn và các nhà khoa học, đã có nhiều bài viết trên các sách, báo, tạp chí bàn về các vấn đề phát triển sản phẩm du lịch, trong đó có sản phẩm du lịch văn hóa biển.

Song các bài viết này còn mang tính nhỏ lẻ, và về cơ bản chỉ đề cập đến những thiếu sót, bất cập, hạn chế của việc phát triển sản phẩm du lịch văn hóa biển. Cho đến nay, ở cấp độ luận án tiến sĩ, chưa có công trình nghiên cứu mang tính hệ thống về phát triển sản phẩm du lịch văn hóa biển, vì vậy Luận án sẽ kế thừa các nghiên cứu về sản phẩm du lịch, sản phẩm du lịch văn hoá biển và phát triển sản phẩm du lịch văn hoá biển để xác định và thực hiện những nghiên cứu cụ thể về sản phẩm du lịch văn hoá biển tỉnh Bình Thuận, tập trung vào giải quyết tính lý luận, hệ thống của vấn đề. Trong thời gian qua, theo tác giả tìm hiểu thì các nghiên cứu liên quan đến phát triển sản phẩm du lịch văn hóa biển chủ yếu được thực hiện dưới một số hình thức như: luận văn, các sách chuyên khảo, các cuộc hội thảo, các dự án, đề án, bài viết trên các tạp chí, các trang báo điện tử. Một cách tổng quát, các nghiên cứu liên quan đến đề tài Luận án tập trung vào các nhóm chính sau đây: - Những nghiên cứu về sản phẩm du lịch và sản phẩm du lịch văn hoá biển; - Những nghiên cứu về văn hoá biển, văn hoá biển tỉnh Bình Thuận, - Những nghiên cứu về du lịch tỉnh Bình Thuận và sản phẩm phẩm du lịch văn hoá biển Bình Thuận; 13 1.

Những nghiên cứu về sản phẩm du lịch và sản phẩm du lịch văn hoá biển Trên trang Google Scholar, các nghiên cứu về sản phẩm du lịch và những vấn đề liên quan đến phát triển sản phẩm du lịch được đề cập rất nhiều. Các nghiên cứu, bài viết của các chuyên gia, nhà khoa học cũng đã có từ rất sớm vào những năm 1990. Đến năm 2023, trang này đã ghi nhận có khoảng 17. Trang Scopus, khi tìm kiếm từ khoá sản phẩm du lịch (tourism product), kết quả tìm kiếm ghi nhận, từ năm 1900 đến nay, đã có 103 nghiên cứu, trong đó từ năm 2014 đến năm 2023, các nhà khoa học tập trung nghiên cứu nhiều về chủ đề này (81 bài viết), riêng các tác giả Albrecht, J.

đã có 4 bài viết trong 3 năm 2021- 2023. Hầu hết các nghiên cứu này đều trên góc nhìn sản phẩm du lịch thuộc các chủ đề nghiên cứu trong lĩnh vực kinh tế - tài chính, quản trị kinh doanh và khoa học xã hội. Đặc biệt, các nghiên cứu này cũng chủ yếu tập trung ở các quốc gia có ngành du lịch phát triển mạnh như Trung Quốc, Anh, Úc, Mỹ,…Điều đó phần nào cho thấy, việc nghiên cứu các vấn đề về sản phẩm du lịch và phát triển sản phẩm du lịch có ý nghĩa rất lớn cả về mặt lý luận và thực tiễn. Số lượng các nghiên cứu về sản phẩm du lịch được công bố qua các năm, giai đoạn 1990 – 2023 trên Scopus (Nguồn: Scopus.com, 2023) Chú thích: Documents (Các nghiên cứu công bố), Year (Năm), by year Documents (Các nghiên cứu công bố qua mỗi năm) 14 Hình 1.

Số lượng các nghiên cứu về sản phẩm du lịch của các tác giả đến từ các quốc gia trên thế giới giai đoạn năm 1990 – 2023 (Nguồn: Scopus.com, 2023) Chú thích: Documents by country or territory (Các nghiên cứu được công bố theo quốc gia hoặc vùng lãnh thổ); Compare the document counts for up to 15 countries/territorys (So sánh số lượng các nghiên cứu cho tối đa 15 quốc gia hoặc vùng lãnh thổ); Documents (Các nghiên cứu công bố), China (Trung Quốc), United Kingdom (Vương quốc Anh), Australia (Úc), Malaysia (Malaysia), United States (Mỹ), Hungary (Hungary), Canada (Canada), India (Ấn Độ), Austria (Áo), Ethiopia (Ethiopia) Hầu hết các bài viết về sản phẩm du lịch, các nhà nghiên cứu đều có nhận định chung rằng phát triển sản phẩm du lịch là điều kiện tiên quyết để đáp ứng nhu cầu của khách du lịch (Smith, 1994), (Peter và cộng sự, 2011). Tuy nhiên, về các thành phần cấu thành nên sản phẩm du lịch thì các nhà nghiên cứu cũng có những nhận định tương đối khác biệt nhau. Theo Smith (1994) sản phẩm du lịch bao gồm năm yếu tố, được minh họa dưới dạng một loạt các vòng tròn đồng tâm bao gồm: 1. Các điều kiện cơ bản (điểm đến, cơ sở hạ tầng, cơ sở vật 15 chất kỹ thuật du lịch,.

Dịch vụ; 3. Lòng hiếu khách; 4. Sự tự do lựa chọn của du khách và 5. Sự tham gia của khách du lịch (hình 1.), đồng thời ông cho rằng cần xem xét các khái niệm phát triển sản phẩm du lịch trên cả hai khía cạnh là nhu cầu và cung ứng.

Polladach Theerapappisit (2004) cho rằng việc phát triển sản phẩm du lịch phải dựa trên 3 nền tảng sau: Một là: Thị trường du lịch; Hai là: Tài nguyên du lịch; Ba là: Cơ sở vật chất và dịch vụ du lịch. Việc phát triển sản phẩm du lịch ở góc độ những chính sách ở tầm vĩ mô như: phát triển cơ sở hạ tầng và cải thiện lập pháp; Chiến lược hợp tác và tiếp thị quốc tế; đảm bảo chất lượng sản phẩm và chất lượng dịch vụ cạnh tranh. Peter (2011) thì cho rằng một sản phẩm du lịch bao gồm ba phản hồi từ khách du lịch: 1. Trải nghiệm (lễ hội, hoạt động, cộng đồng, ăn uống, giải trí,.

Yếu tố cảm xúc; 3. Yếu tố cơ bản (cơ sở hạ tầng, tài nguyên thiên nhiên, chỗ ở, nhà hàng, cửa hàng,. Do vậy, việc phát triển sản phẩm du lịch là một quá trình mà các nguồn lực của một điểm đến được định hình đáp ứng các yêu cầu của khách du lịch quốc tế và nội địa. Mô hình thành phần sản phẩm du lịch của Smith (1994) I = Involvement (Sự tham gia của du khách) PC (PP&FC) = Physical Plants (Các điều kiện cơ bản) và Freedom of Choice (Sự tự do lựa chọn của du khách) H = Hospitality (Lòng hiếu khách) S = Services (Dịch vụ) (Nguồn: Stephen L.

Smith, 1994) 16 Vào năm 2011, Peter Mac Nulty, trong khuôn khổ Hội thảo quốc tế về Phát triển sản phẩm du lịch của ETC-UNWTO tại Ireland cũng đã đề nghị rằng phát triển sản phẩm du lịch cần có sự hiểu biết và đánh giá về thị trường để có sản phẩm phù hợp với thị trường, cụ thể: Phải đánh giá được mức độ mà cơ hội phát triển là duy nhất đối với điểm đến; Xu hướng và thị hiếu trên thị trường du lịch quốc tế và Sự phát triển sản phẩm của đối thủ cạnh tranh điểm đến. Bên cạnh đó, có một nguyên tắc quan trọng đó là: tạo ra sản phẩm du lịch có tính hỗn hợp, tức là làm cho khách du lịch có nhiều thứ để trải nghiệm và có thể làm giúp giảm bớt sự phụ thuộc vào một số lượng thị trường và phân khúc thị trường. Đồng thời, phát triển sản phẩm du lịch phải nằm trong quy hoạch phát triển du lịch, bao gồm việc lập kế hoạch từ cấp vĩ mô đến vi mô. Kevin Moriarty (2014) thì đề cập đến những nội dung cần kiểm tra để phát triển sản phẩm du lịch, bao gồm: Khả năng tiếp cận; Danh lam thắng cảnh; Hoạt động; Dịch vụ chính; Dịch vụ hỗ trợ; Xác thực, Sự khác biệt; Tính đa dạng; Yếu tố thời vụ;… Qua đó, phần nào có thể thấy rằng, các nhà khoa học trên thế giới đã có sự quan tâm đến việc nghiên cứu sản phẩm du lịch và phát triển sản phẩm du lịch.

Tuy các tác giả có những cách tiếp cận hay góc nhìn khác nhau nhưng cơ bản vẫn tập trung vào các yếu tố chính của sản phẩm du lịch đó là tài nguyên du lịch, dịch vụ du lịch, những trải nghiệm của du khách. Ngoài ra, khi nghiên cứu về phát triển sản phẩm du lịch, một số nhà nghiên cứu còn chú trọng đến phát triển sản phẩm du lịch đặc thù như Trauer B. (2004), Phạm Trung Lương (2007), Trần Hữu Hiệp (2015), Lê Văn Minh (2015), Akinci và Kasalak (2016), Trần Văn Thông (2019), Nguyễn Phạm Hùng (2022a)…Tuy cách tiếp cận có những điểm khác nhau nhưng các tác giả đều có chung nhận định sản phẩm đặc thù là sản phẩm có tính độc đáo, cốt lõi, hấp dẫn, khác biệt và làm hài lòng khách du lịch. Việc phát triển sản phẩm du lịch đặc thù nhằm khai thác hiệu quả các giá trị vốn có của tài nguyên du lịch tại điểm đến du lịch, tạo ra những sản phẩm du lịch có 17 tính độc đáo, cốt lõi, hấp dẫn, nhằm gia tăng khả năng cạnh tranh sản phẩm du lịch giữa địa phương này với địa phương khác, giữa điểm đến này với điểm đến khác.

Tìm kiếm với từ khoá “sản phẩm du lịch văn hoá biển” (marine cultural tourism product) trên trang ScienceDirect đã liệt kê 1292 (giai đoạn 1999 – 2023) kết quả là các công bố thuộc các lĩnh vực về khoa học xã hội, quản trị kinh doanh và kinh tế. Tiếp tục lọc thông tin các bài viết liên quan đến phát triển sản phẩm du lịch văn hoá biển kết quả còn 275 bài. Trong đó, giai đoạn từ 2018 đến nay có rất nhiều bài viết, mỗi năm số lượng đều trên 100 bài. Tuy nhiên, khi nhập từ khoá này trên trang Scopus thì kết quả rất bất ngờ là chỉ có duy nhất 01 bài viết của Ling Qiu năm 2020.

Tìm kiếm trên trang Google Scholar cũng cho thấy chưa có bài nghiên cứu chuyên sâu nào về phát triển sản phẩm du lịch văn hoá biển, mặc dù có 80 bài viết về du lịch văn hoá biển. Tuy rằng, các nhà nghiên cứu đều khẳng định tầm quan trọng của văn hoá biển và du lịch văn hoá biển (Lu và cộng sự 2020), (Xiaoshuo, J., 2022), nhưng việc đề cập đến một mô hình phát triển sản phẩm du lịch văn hoá biển dường như vẫn còn bỏ ngỏ.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ