Khắc phục khó khăn khi hình thành khái niệm số tự nhiên cho học sinh lớp 1

Nghiên cứu biện pháp khắc phục khó khăn khi hình thành khái niệm số tự nhiên cho học sinh lớp 1 theo chương trình tiểu học 2000. Giải pháp sư phạm hiệu quả.

Chuyên ngành

Toán học

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Báo cáo khoa học

2003

103
1
0

Phí lưu trữ

35 Point

Tóm tắt

I. Tổng quan về hình thành khái niệm số tự nhiên ở lớp 1

Quá trình hình thành khái niệm số tự nhiên ở học sinh lớp 1 là nền tảng cốt lõi của giáo dục toán học. Đây không chỉ là việc dạy trẻ nhận biết mặt số hay thực hiện phép đếm. Đó là một quá trình phức tạp, đòi hỏi sự chuyển đổi nhận thức sâu sắc. Học sinh phải chuyển từ tư duy trực quan sinh động sang tư duy trừu tượng, một bước ngoặt quan trọng trong sự phát triển trí tuệ. Theo chương trình tiểu học 2000, môn Toán không chỉ là môn công cụ cung cấp kiến thức. Nó còn góp phần phát triển năng lực tư duy, khả năng suy luận và giải quyết vấn đề. Giai đoạn lớp 1 là thời điểm then chốt. Những khó khăn thường gặp trong giai đoạn này nếu không được khắc phục sẽ ảnh hưởng lâu dài đến khả năng học toán sau này. Việc lĩnh hội khái niệm số tự nhiên là cơ sở để học sinh thực hiện các thao tác trí tuệ phức tạp hơn như phép cộng trừ, so sánh và phân tích. Nghiên cứu chỉ ra rằng, tâm lý của trẻ ở giai đoạn này vẫn phụ thuộc nhiều vào đồ vật thật hoặc hình ảnh trực quan. Những khái quát ban đầu thường mang tính phiến diện, dựa trên các dấu hiệu bề mặt. Do đó, việc xây dựng một phương pháp sư phạm phù hợp, giúp trẻ vượt qua rào cản từ cụ thể đến trừu tượng, là nhiệm vụ cấp thiết. Mục tiêu của dạy học toán lớp 1 là giúp trẻ nắm bắt bản chất của số, không chỉ là ghi nhớ máy móc. Đây là tiền đề cho việc hình thành năng lực tự học và niềm yêu thích với môn học.

1.1. Tầm quan trọng của nền tảng khái niệm số tự nhiên

Việc xây dựng một nền tảng vững chắc về khái niệm số tự nhiên ngay từ lớp 1 có ý nghĩa quyết định. Đây là "viên gạch" đầu tiên trong toàn bộ cấu trúc kiến thức toán học. Nếu nền móng này yếu, học sinh sẽ gặp vô số trở ngại ở các cấp học sau. Khái niệm số không chỉ là việc đếm. Nó bao gồm việc hiểu được bản chất của số lượng, mối quan hệ hơn-kém-bằng, và cấu tạo của số. Theo tài liệu nghiên cứu, quá trình này giúp trẻ phát triển các thao tác trí tuệ cơ bản như phân tích, tổng hợp, và khái quát hóa. Một khi học sinh thực sự hiểu số tự nhiên, các em có thể dễ dàng tiếp thu các khái niệm phức tạp hơn như phép cộng, phép trừ và hệ đếm thập phân. Ngược lại, nếu chỉ học thuộc lòng, trẻ sẽ lúng túng khi gặp các dạng bài toán mới hoặc các tình huống thực tế. Do đó, mục tiêu không phải là tốc độ, mà là chiều sâu của sự lĩnh hội kiến thức.

1.2. Đặc điểm tư duy của học sinh đầu cấp tiểu học

Học sinh lớp 1 đứng ở giai đoạn chuyển tiếp quan trọng về tư duy. Tư duy trực quan hình tượng vẫn chiếm ưu thế. Nhận thức của trẻ chủ yếu dựa trên cơ sở sử dụng đồ vật thật, vật thay thế hoặc hình ảnh cụ thể. Các khái quát về sự vật, hiện tượng còn mang tính trực tiếp, chưa đi vào chiều sâu bản chất. Đây là một đặc điểm tâm lý tự nhiên. Tuy nhiên, môn Toán lại đòi hỏi tư duy trừu tượng. Nghiên cứu của Piaget cho thấy trẻ ở độ tuổi này có thể gặp khó khăn trong việc bảo toàn số lượng khi hình dạng hay vị trí của các vật thể thay đổi. Điều này cho thấy sự phụ thuộc vào các yếu tố cảm tính. Nhiệm vụ của giáo viên là tổ chức các hoạt động học tập phù hợp để giúp học sinh dần dần tách khỏi các chỗ dựa cảm tính, chuyển các thao tác từ bình diện vật chất sang bình diện trí tuệ với các ký hiệu toán học.

II. Các khó khăn thường gặp khi dạy khái niệm số tự nhiên

Nghiên cứu về hình thành khái niệm số tự nhiên ở học sinh lớp 1 đã chỉ ra nhiều thách thức mang tính hệ thống. Khó khăn thường gặp nhất và cũng là cốt lõi nhất là quá trình chuyển đổi từ thao tác với vật thật sang thao tác với ký hiệu. Học sinh có thể dễ dàng đếm 5 que tính, nhưng lại lúng túng khi thực hiện phép tính "3 + 2" trên giấy. Thực chất, đây là rào cản trong việc thực hiện các thao tác trí tuệ khi không còn chỗ dựa trực quan. Nguyên nhân của những khó khăn này bắt nguồn từ nhiều yếu tố. Thứ nhất, do đặc điểm tâm lý lứa tuổi, tư duy của trẻ vẫn nặng về cảm tính. Thứ hai, phương pháp giảng dạy đôi khi chưa phù hợp. Một số giáo án thể hiện việc giáo viên "buộc" học sinh công nhận kiến thức mới thay vì dẫn dắt các em tự khám phá. Quá trình trừu tượng hóa và khái quát hóa chưa được thực hiện một cách bài bản. Thứ ba, sự khác biệt về năng lực nhận thức ban đầu của học sinh cũng là một yếu tố. Một số trẻ chưa có khả năng lập tương ứng 1-1 một cách vững chắc, dẫn đến việc nhận biết số lượng còn mơ hồ. Việc xác định rõ các khó khăn này là bước đầu tiên để xây dựng các biện pháp khắc phục hiệu quả trong dạy học toán lớp 1.

2.1. Thách thức trong việc chuyển đổi từ tư duy trực quan

Thách thức lớn nhất đối với học sinh lớp 1 là từ bỏ sự phụ thuộc vào các đối tượng cụ thể. Tư duy trực quan giúp trẻ dễ dàng nhận biết "nhiều hơn", "ít hơn" khi so sánh hai nhóm đồ vật. Tuy nhiên, khi các đối tượng này được thay thế bằng các con số trừu tượng, trẻ bắt đầu gặp khó khăn. Ví dụ, trẻ có thể hiểu rằng thêm 2 quả táo vào 3 quả táo sẽ có 5 quả táo. Nhưng phép tính "3+2=5" lại là một khái niệm hoàn toàn khác, đòi hỏi một bước nhảy vọt về tư duy. Nghiên cứu cho thấy, nếu bước chuyển này không được hỗ trợ đúng cách, trẻ có thể chỉ làm tính bằng que tính mà không thể tính nhẩm. Đây là biểu hiện của việc thao tác trí tuệ chưa được hình thành, kiến thức vẫn dừng lại ở mức độ giác tính, lưng chừng giữa cảm tính và lý tính.

2.2. Rào cản khi thực hiện thao tác trí tuệ với ký hiệu

Khi các đồ vật được thay thế bằng ký hiệu toán học (số, dấu +, -, =), học sinh phải thực hiện các thao tác hoàn toàn trong trí óc. Đây là một rào cản tâm lý lớn. Việc nắm được logic của khái niệm số đòi hỏi trẻ phải thực hiện một chuỗi các thao tác nhất quán. Tuy nhiên, trẻ thường chỉ nhớ kết quả một cách máy móc thay vì hiểu bản chất của phép toán. Ví dụ, khi được hỏi "4+2=?", nhiều trẻ không thực hiện thao tác "gộp" trong đầu, mà chỉ đơn giản là nhớ lại "bốn với hai là sáu". Sự nhầm lẫn giữa thuật ngữ và khái niệm là phổ biến. Trẻ có thể hành động với thuật ngữ (con số) nhưng không thực sự hành động với khái niệm (bản chất số lượng). Điều này dẫn đến việc học sinh gặp khó khi vận dụng kiến thức để giải các bài toán có lời văn hoặc các dạng bài tập biến đổi.

2.3. Nguyên nhân từ phương pháp giảng dạy và giáo án

Kết quả khảo sát giáo án của giáo viên cho thấy một số bất cập. Không phải lúc nào quy trình dạy học cũng tuân thủ logic hình thành khái niệm. Có những trường hợp, kiến thức mới được đem đến sẵn và học sinh có nhiệm vụ học thuộc. Các bước quan trọng như tạo tình huống có vấn đề, tổ chức cho học sinh thao tác với mẫu vật, và dẫn dắt để trừu tượng hóa... đôi khi bị bỏ qua hoặc thực hiện sơ sài. Báo cáo nghiên cứu chỉ rõ: "Nếu thầy giáo không làm được việc này, thì khái niệm sẽ có ở trẻ chỉ là ngẫu nhiên". Ngoài ra, các giờ dự cho thấy thời lượng 35 phút/tiết học là quá ít để triển khai đầy đủ các hoạt động đa dạng. Điều này gây áp lực lên giáo viên và ảnh hưởng đến chất lượng lĩnh hội kiến thức của học sinh, đặc biệt là trong chương trình tiểu học 2000 vốn chú trọng thực hành.

III. Hướng dẫn xây dựng quy trình dạy học toán tối ưu nhất

Để khắc phục những khó khăn thường gặp trong việc hình thành khái niệm số tự nhiên, cần xây dựng một quy trình dạy học tối ưu, tuân thủ chặt chẽ logic tâm lý và logic toán học. Quy trình này không bắt đầu bằng việc giới thiệu kiến thức một cách áp đặt. Nó phải xuất phát từ chính hoạt động của học sinh, biến các em thành chủ thể tích cực của quá trình nhận thức. Dựa trên phân tích các giờ dạy hiệu quả, quy trình này gồm các bước cốt lõi. Đầu tiên là tạo ra một tình huống có vấn đề, khơi gợi nhu cầu nhận thức ở trẻ. Tiếp theo, tổ chức cho học sinh hoạt động, thao tác trực tiếp với các đồ dùng học tập, mẫu vật. Đây là giai đoạn kiến thức được "tạo ra ở bên ngoài". Sau đó, giáo viên dẫn dắt học sinh chuyển hóa các hành động vật chất đó thành ký hiệu toán học, giúp trẻ trừu tượng hóa và khái quát hóa. Cuối cùng là củng cố kiến thức thông qua hệ thống bài tập bổ trợ và các trò chơi học tập. Quy trình này đảm bảo học sinh lớp 1 không chỉ ghi nhớ mà còn thực sự hiểu bản chất của khái niệm, hình thành nên các thao tác trí tuệ vững chắc. Đây là chìa khóa để việc dạy học toán lớp 1 đạt hiệu quả cao.

3.1. Bước 1 Tạo tình huống có vấn đề để khơi gợi nhu cầu

Mọi bài học hiệu quả đều bắt đầu từ việc khơi gợi sự tò mò và nhu cầu học tập. Thay vì giới thiệu bài mới một cách trực tiếp, giáo viên nên tạo ra một tình huống thực tế hoặc một trò chơi nhỏ. Ví dụ, để dạy về phép cộng, giáo viên có thể kể một câu chuyện: "Trên cành cây có 4 con chim, có thêm 2 con nữa bay đến. Đố các con bây giờ có tất cả mấy con chim?". Tình huống này đặt học sinh trước một nhiệm vụ mới mà những kiến thức cũ chưa đủ để giải quyết. Quan hệ về lượng trở thành đối tượng ý thức của trẻ khi việc thực hiện hành động gặp phải khó khăn. Sự mâu thuẫn giữa nhiệm vụ mới và các cách thức cũ sẽ thúc đẩy trẻ khám phá, tìm tòi, tạo ra động lực nội tại cho việc lĩnh hội kiến thức.

3.2. Bước 2 Tổ chức hoạt động với đồ vật mẫu vật trực quan

Đây là bước quyết định trong việc hình thành khái niệm số tự nhiên. Học sinh phải được tự tay thao tác với các đồ vật cụ thể như que tính, hình khối, bông hoa... Các em sẽ tự mình gộp lại, tách ra, xếp tương ứng 1-1. Thông qua các hành động vật chất này, trẻ nắm được logic của đối tượng một cách hiện thực và cảm tính. Ví dụ, để hình thành phép tính 5+1=6, trẻ sẽ lấy 5 que tính, thêm 1 que tính và đếm lại tổng số. "Chính ở đây trẻ sẽ mày mò, lắp ráp, tháo bỏ, chuyển dịch các yếu tố làm nên logic ấy" (trích tài liệu gốc). Giai đoạn này giúp kiến thức được hình thành một cách tự nhiên, không áp đặt, tạo ra một "biểu tượng" vững chắc trong trí não trẻ trước khi chuyển sang các ký hiệu trừu tượng.

3.3. Bước 3 Chuyển hóa hành động vật chất thành ký hiệu toán học

Sau khi học sinh đã thành thạo các thao tác trên vật thật, giáo viên sẽ dẫn dắt để các em diễn đạt hành động đó bằng ngôn ngữ toán học. Hành động "lấy 5 que tính, thêm 1 que tính" sẽ được biểu diễn bằng phép tính "5 + 1". Dấu "+" thay cho hành động "thêm vào", dấu "=" thay cho kết quả "được". Đây là quá trình trừu tượng hóa, nơi các ký hiệu toán học bắt đầu thay thế cho các đối tượng và hành động cụ thể. Bước này cần được thực hiện một cách từ từ, có sự liên kết rõ ràng giữa hành động và ký hiệu. Giáo viên cần cho học sinh lặp đi lặp lại việc đối chiếu giữa vật thật, hành động và phép tính trên bảng để tạo ra sự thống nhất trong tư duy giữa thao tác với thuật ngữ và thao tác với đối tượng.

IV. Phương pháp khắc phục khó khăn qua bài tập bổ trợ hay

Hệ thống bài tập đóng vai trò then chốt trong việc củng cố kiến thức và khắc phục các khó khăn thường gặp. Các bài tập bổ trợ không nên chỉ lặp lại các dạng bài trong sách giáo khoa. Chúng cần được thiết kế một cách có chủ đích để giải quyết những vấn đề cụ thể trong quá trình hình thành khái niệm số tự nhiên. Mục tiêu của các bài tập này là tạo ra một "cây cầu" vững chắc giúp học sinh lớp 1 đi từ cấp độ trực quan sinh động đến tư duy trừu tượng. Có thể chia bài tập thành nhiều dạng. Dạng bài củng cố nhận biết số lượng không đổi khi thay đổi hình dạng sắp xếp (khắc phục "hiện tượng Piaget"). Dạng bài tập liên kết trực tiếp giữa hình ảnh, vật thật và con số. Dạng bài vận dụng kiến thức vào các tình huống thực tế, gần gũi với cuộc sống của trẻ. Sự đa dạng hóa các hình thức bài tập, từ điền số, nối hình, đến giải toán có lời văn đơn giản, kết hợp với các trò chơi sẽ giúp học sinh không cảm thấy nhàm chán. Qua đó, các thao tác trí tuệ được rèn luyện thường xuyên, giúp kiến thức trở nên linh hoạt và bền vững, hỗ trợ hiệu quả cho dạy học toán lớp 1.

4.1. Thiết kế bài tập củng cố nhận biết số lượng

Một trong những khó khăn ban đầu là trẻ chưa nhận biết được sự bảo toàn số lượng. Do đó, cần có các bài tập bổ trợ tập trung vào kỹ năng này. Ví dụ, bài tập yêu cầu học sinh đếm số chấm tròn trong hai nhóm được sắp xếp khác nhau (một nhóm xếp thành hàng thẳng, một nhóm xếp lộn xộn) và so sánh. Hoặc bài tập yêu cầu khoanh vào các nhóm đồ vật có cùng số lượng dù chúng là các vật khác nhau (3 cái kẹo, 3 chiếc bút, 3 quyển vở). Những bài tập này giúp trẻ dần trừu xuất được "khía cạnh lượng" ra khỏi các thuộc tính khác như hình dạng, màu sắc, kích thước, củng cố nền tảng cho phép đếm và so sánh.

4.2. Xây dựng dạng bài tập liên kết vật thật và con số

Để giúp học sinh vượt qua rào cản giữa cụ thể và trừu tượng, các bài tập cần tạo ra sự liên kết chặt chẽ. Dạng bài tập "nối" là một công cụ hiệu quả. Ví dụ, một bên là các hình ảnh nhóm đồ vật (4 bông hoa, 5 quả cam), một bên là các con số tương ứng. Học sinh có nhiệm vụ nối hình ảnh với con số đúng. Một dạng khác là bài tập "tô màu". Ví dụ: "Tô màu 7 ngôi sao". Những hoạt động này buộc trẻ phải thực hiện phép đếm trên hình ảnh và liên kết kết quả đó với một ký hiệu toán học cụ thể, giúp củng cố mối quan hệ giữa đối tượng và thuật ngữ trong tư duy.

4.3. Đa dạng hóa bài tập vận dụng trong tình huống thực tế

Toán học sẽ trở nên ý nghĩa hơn khi được gắn với thực tế. Các bài toán có lời văn đơn giản là hình thức vận dụng hiệu quả. Thay vì các câu văn khô khan, nên sử dụng các tình huống gần gũi: "Nhà An có 5 con gà, mẹ mua thêm 2 con nữa. Hỏi nhà An có tất cả mấy con gà?". Theo khảo sát, giáo viên cho rằng việc yêu cầu học sinh ghi đầy đủ lời giải là khó, có thể bắt đầu bằng việc chỉ yêu cầu ghi phép tính và đơn vị. Ngoài ra, có thể thiết kế các bài tập dạng trò chơi "đi chợ", "mua sắm", nơi học sinh phải sử dụng phép cộng trừ để tính toán. Điều này không chỉ củng cố kiến thức mà còn phát triển kỹ năng giải quyết vấn đề và tạo hứng thú học tập.

V. Phân tích kết quả nghiên cứu thực trạng dạy và học toán

Kết quả nghiên cứu thực trạng đã cung cấp một cái nhìn toàn diện về việc hình thành khái niệm số tự nhiên ở học sinh lớp 1 theo chương trình tiểu học 2000. Phân tích 50 giáo án và dự 76 tiết dạy cho thấy có sự khác biệt lớn trong phương pháp tiếp cận của giáo viên. Nhiều bài giảng đã tuân thủ tốt quy trình từ trực quan đến trừu tượng, lấy hoạt động của học sinh làm trung tâm. Tuy nhiên, vẫn còn tồn tại những bài dạy mang tính áp đặt, chưa làm nổi bật được logic hình thành kiến thức. Khảo sát 27 giáo viên cho thấy, chương trình mới được đánh giá là vừa sức, có tác động tốt đến khả năng tự học của học sinh. Tuy nhiên, hiệu quả tác động đến khả năng thực hiện phép tính và khả năng vận dụng kiến thức còn ở mức thấp. Một trong những nguyên nhân khách quan được chỉ ra là thời lượng tiết học (35 phút) còn hạn chế. Những phát hiện này cho thấy, để nâng cao chất lượng dạy học toán lớp 1, cần có sự đồng bộ giữa mục tiêu chương trình, nội dung sách giáo khoa, năng lực sư phạm của giáo viên và các điều kiện dạy học thực tế.

5.1. Thực trạng từ khảo sát giáo án và dự giờ giảng dạy

Phân tích cụ thể các giáo án và biên bản dự giờ cho thấy rõ hai xu hướng. Xu hướng tích cực là các bài dạy được triển khai theo các bước logic: tạo nhu cầu, thao tác với vật thật, ký hiệu hóa, và luyện tập. Trong các giờ dạy này, học sinh chủ động, tích cực và nắm bắt kiến thức tốt hơn. Ngược lại, xu hướng tiêu cực là các bài dạy mà giáo viên trình bày kiến thức mới như một sự thật hiển nhiên. Ví dụ, thay vì dẫn dắt học sinh hình thành phép tính 1+5=6 từ hoạt động thực tế, giáo viên chỉ viết công thức lên bảng và yêu cầu học thuộc. Cách dạy này có thể giúp học sinh nhớ kết quả nhưng không hiểu bản chất, dẫn đến khó khăn khi gặp các bài toán lạ. Sự khác biệt này cho thấy vai trò quyết định của người giáo viên trong việc hiện thực hóa mục tiêu của chương trình.

5.2. Đánh giá của giáo viên về chương trình tiểu học 2000

Qua khảo sát, 100% giáo viên tham gia dạy thử nghiệm đều cho rằng nội dung chương trình về số tự nhiên là vừa sức. Điểm tích cực nhất của chương trình, theo 66,7% ý kiến, là tác động đến khả năng tự học, tự phát hiện và giải quyết vấn đề của học sinh. Sách giáo khoa được biên soạn theo hướng gợi mở, tạo tình huống để học sinh tự chiếm lĩnh kiến thức. Tuy nhiên, các giáo viên cũng chỉ ra những hạn chế. Chỉ có 22,2% ý kiến đánh giá cao về khả năng vận dụng kiến thức của học sinh. Nhiều giáo viên đề nghị cần đa dạng hóa các bài tập trong sách, bổ sung các bài tập nâng cao để phát triển tư duy. Thời lượng 35 phút/tiết cũng được cho là một rào cản, khiến giáo viên khó tổ chức các hoạt động học tập đa dạng như yêu cầu của phương pháp mới.

VI. Kết luận và kiến nghị cải tiến việc dạy toán lớp 1

Nghiên cứu đã xác định rõ những khó khăn thường gặp và nguyên nhân trong quá trình hình thành khái niệm số tự nhiên ở học sinh lớp 1. Cốt lõi của vấn đề nằm ở bước chuyển từ tư duy trực quan sang tư duy trừu tượng và việc hình thành các thao tác trí tuệ với ký hiệu toán học. Các biện pháp khắc phục hiệu quả phải xoay quanh việc xây dựng một quy trình dạy học logic, lấy hoạt động của học sinh làm trung tâm và sử dụng hệ thống bài tập bổ trợ được thiết kế khoa học. Để cải tiến việc dạy học toán lớp 1 trong tương lai, cần có những giải pháp đồng bộ. Cần tập trung bồi dưỡng chuyên môn cho giáo viên về tâm lý học dạy học và các phương pháp dạy học tích cực. Cần nghiên cứu điều chỉnh thời lượng tiết học cho phù hợp hơn. Đồng thời, cần phát triển thêm các tài liệu, học liệu bổ trợ phong phú, giúp giáo viên và học sinh có thêm công cụ để dạy và học tốt hơn. Việc giải quyết triệt để các thách thức này không chỉ giúp học sinh học tốt môn Toán ở lớp 1 mà còn tạo dựng một nền tảng tư duy vững chắc cho cả quá trình học tập sau này.

6.1. Tổng kết các biện pháp khắc phục hiệu quả nhất

Từ những phân tích trên, các biện pháp khắc phục hiệu quả nhất có thể được tổng kết lại. Thứ nhất, giáo viên phải tuân thủ nghiêm ngặt quy trình dạy học 3 bước: từ tạo tình huống có vấn đề, đến tổ chức hoạt động với vật thật, và cuối cùng là ký hiệu hóa. Thứ hai, cần chú trọng việc thiết kế các bài tập bổ trợ đa dạng, tập trung vào việc bắc cầu giữa cái cụ thể và cái trừu tượng. Thứ ba, cần thay đổi cách đánh giá, không chỉ chú trọng kết quả cuối cùng mà cần quan tâm đến quá trình tư duy, giải quyết vấn đề của học sinh. Cuối cùng, việc tạo ra một không khí lớp học vui vẻ, khuyến khích học sinh đặt câu hỏi và khám phá là yếu tố tâm lý quan trọng giúp các em vượt qua nỗi sợ với các khái niệm trừu tượng.

6.2. Đề xuất hướng phát triển chương trình trong tương lai

Để chương trình dạy học toán lớp 1 ngày càng hoàn thiện, một số hướng phát triển cần được xem xét. Cần tăng cường tích hợp công nghệ thông tin vào giảng dạy, sử dụng các phần mềm mô phỏng, trò chơi tương tác để trực quan hóa các khái niệm trừu tượng. Cần xây dựng một ngân hàng giáo án mẫu và học liệu mở để giáo viên trên cả nước có thể tham khảo và chia sẻ kinh nghiệm. Bên cạnh đó, cần nghiên cứu sâu hơn về sự khác biệt cá nhân trong nhận thức của học sinh để có những phương pháp dạy học phân hóa, giúp mọi học sinh đều có thể tiến bộ. Việc tiếp tục đổi mới chương trình và phương pháp dạy học dựa trên các bằng chứng khoa học là con đường tất yếu để nâng cao chất lượng giáo dục toán học nền tảng.

11/09/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

BỘ GIÁO DỤC VẢ ĐÀO TẠO. TRƯỜNG ĐẠI HỌC SƯ PHẠM TP.HCM BAO CAO KHOA HOC NGHIEN CUU BIEN PHAP KHAC PHUC MOT SO KHO KHAN THUONG GAP TRONG (QUA TRINH HINH THANH KHAINIEM SO TU NHIEN G HỌC SINH LỚP 1 THEO CHƯƠNG TRÌNH TIỂU HỌC 2000 ĐỀ tài cấp bộ, mãsố B2001 -23 - I8 “Chủ nhiệm để tài “ThS. Trương Công Thanh “Công tác viên Th§. Mai 1¢ Lung CN.

Lý Thủ Thủy CN. Cao Xuân Hùng To — THỰ/ VIỆN TẾ. Hồ Chí Minh, 2003 MỤC LỰC. CHUONG I: NHONG VAN DE CHUNG.

Lý do chọn để tài : Nghiên cứu đẻ tài này chúng tôi xuất phát tử những lý do sau 3. Mục đích nghiên cứu 3 ối tượng, khách thể nghiên cứu. 4 Giả thuyết khoa học 5, Nhiệm vụ nghiên cứu 6, Phuong phip và kể hoạch thực hiện nghiên cứu, 2. Cũ mới của để li CHUONG It: CO SỞ LÝ LUẬN VÀ THỰC TIÊN 1.

Lý luận tâm lý họ về hình thành khái niệm 1. VỀ khái niệm lĩnh hội 12 Khi niệm L3 Lĩnh hội khái niệm 1.4 Kh niệm toán 1.5 Những bước đẫu tên hình thành khá niệm số ở trẻ 11. Cơ sở thực tiễn về hình thành khái niệm toán.1 VỀ chương trình toán Ì `2 Hình thành khái niệm số tự nhiên ở học sinh lớp 1 CHUONG Ill : KET QUA NGHIEN CUU 1. Khảo sát giáo án của giáo viên dạy lớp 1 1L Dự giờ đạy toán lớp 1 TH: Khảo sắt ý kiến giáo viên đạy lớp 1 IV.

Khio sét bing bai tip mon hoe KÉT LUẬN VÀ KIÊN NGHỊ “TÀI LIỆU THAM KHẢO. PHY LUC CHUONG I: NHUNG VAN DE CHUNG 1. Lý do chọn đềt + Nghiên cầu đề tài này chúng tôi xuất phát từ những lý do sau “Tâm lý học nhận thức luôn là một rong các We được quan lâm hàng đầu của Khoa học âm lý, trong đó việc nghiên cửu sự hìn thành và phát tiể tr duy, phát iển hoạt động nhận thúc ở tr em chiếm vị í đạc biệt quan trọng. Một trong những quan điểm cơ bản ề phương pháp luận nghiên cứu là quan điểm coi tâm lý nói chung, khả năng lĩnh hội tr thức của con người nói tiếng là sản phẩm của hoại động và tr duy.

Mỗi giả đoạn phát iển lửa tuổi được đặc trưng bởi một dạng hoạt động chủ đạo. Qui uật phát iển tâm lý phụ thuộc hoại động chủ đạo, nó là động ực của sự phát tiễn. Đối với học sinh phổ thông thì đổ là hoại động học ập. Bản chất của hoạt động này thể hiện ở chỗ rong quá tình học tập trẻ lĩnh hội những kinh nghiệm xã hội à kết quả của của sự phát triển lịch sử của loài người.

Bộc tiếu học Tà bậc học nÊn tảng tong quá tình phát triển của học sinh - quá trình hình thành, định hình và phát triển hệ th trị nhân cách, tong đồ có năng lực nhận thúc Trong trường phổ thông nồi chuns, trường tiểu học nổi riêng, môn Toán là môn học công cụ, cũng cấp kiến thức, kỹ năng, phương pháp góp phần bước đẫu phát tiễn năng lực tr duy, hả năng suy luận hợp ý và diễn đạt đúng( nồi và vất), cách phát hiện và cách gi quyết các vấn để đơn giản, gần gũi trong cuộc sống, kích thích trí tưởng tượng, sây hứng thú "học tập toán, góp phần hình thành phương pháp học tập, đặc bit là bước đầu hình hành phương pháp tực học ( tự phát hiện, ự giải quyết vẫn đ, ự chiếm lĩnh kiến thức mi, biết ân đụng các iển thúc và kỹ năng của môn học trong thực hành và ong cuộc sống ). Các kiến thức và của môn toán ở tiểu học được hình thành chủ yếu bằng hoạt động thục hành, luyện tập gii một hệ thẳng các bài toán (bao gầm các bài toán có lời văn), rong đó có sắc bài oán dẫn đến việc hình thành bước đầu những khát niệm toán học và quy tắc tính oán các bài lon vận dụng để củng cổ và giải quyết một số ìh huồng rong học tập và rong đồi sống; các bài toán phát triển trí thông mình đồi hôi học inh phải vận dụng độc lặp, linh “hoại, sáng tạo vốn hiểu biết của bản thân. Ở các lớp 1, 2, 3 ( đặc biệt là lớp 1 ) các kiến thức và kỹ năng được hình thành chủ yếu đựa vào các phương tiệ trực quan, các hình tức tổ chức hoạt động học tập sinh động, và nói chung chỉ để cập đến những nội dung có tính tổng thể, sắn bó với kính nghiệm đổi ng của trẻ Việc học oán ở lớp à nhằm giúp họ sinh = Bước đầu cổ một số kiến thức cơ bản, đơn giản và thiết thực về phép đếm ; vẻ các số 4w nhiên trong phạm vi 100; phép cộng và phép trừ( không nhớ ) rong phạm vỉ đó về độ dài Và đo độ dai tong phạm ví 20m, về tuần lễ và ngày rong tuần, đọc giờ đúng trên mặt đồng hỗ; về một số hình hình học ( điểm, đoạn thẳng, bình vuông, hình tam giác, hình tr )ị về cắc bài toán có lồi văn - Hình thành và tèn uyện các kỹ năng thực hành : doc, vit, dm, so sánh các sổ tong phạm vi 100; làm các phép tính cộng trừ( không nhớ, trong phạm vi 100; đo và ước lượng độ. di ác đoạn thẳng ( số đo là số tự nhiên tong phạm vi 20em ), về đoạn thẳng có độ dài đến em với các số tự nhiên ; nhận biết hình vuông, hình tam giác, hình trồn, điểm, đoạn thẳng dưới đạng đơn giản, tường mình.

Bước đầu biết diễn đạt bằng lời hoặc bằng ký hiệu một s nội dung đơn giản của bài học và bài thực hành. Bước đầu tập phân íh, so sánh, tổng hợp, trữu tượng hóa, khái quất hóa đối với nội dung toán học có nhiễu quan hệ với đời sống hàng "gầy của học sinh, biết giải một số bãi toán đơn về cộng trừ ( bao gằm giải miệng và giải vido. ~ Phát hiện và giải quyết vẫn để bằng cách nồi và vết phép tính thích hợp, giải các bài toán đơn vẻ thém bit, các bài tập mỡ, ~ Cách học toán nhằm phát triển tư duy ( so sánh, phân tich, tang hp, ru tuong hóa và khái quất hóa). ~ Rên luyện cho học sinh sự ham hiểu hiết và hứng thú học toán, từ đó có phẩm chit tốt đẹp như chăm chỉ, cẳn thận, tự tin VỀ mặL tâm lý, rong các môn học nói chung, trong đó có môn Toán, ở giả đoạn đầu tiễn học tr duy trực quan bảnh động vẫn chiếm ưu th, nhận thức của học sinh chủ yêu đựa rên cơ sở sử dụng đổ vật vật thật hoặc ật thay th ), hoặc hình ảnh trục quan.

Những khái quất vỀ sự vật hiện tượng còn mang tính trực iếp, thường dựa vào những tiền đỀ trực quan, vào việc tỉ giác những đâu hiệu cụ thể nằm trên bề mặt của đối tượng, mang tính phiến diện. Do de i thức về sự vật còn bị hạn chế bồi các yếu tổ bên ngoài, chưa đạt mức tỉnh thắn, chưa đi được vào chiều sầu bản chất sự vặt. Điễu này, về nguyên tc, đã có ở trẻ tiễn học đường, và giải đoạn đầu tiểu học là giai đoạn chuyển tig, 18 clu nbi cho bước phát tiễn tiếp theo. Ở giai dogn sau trong hoạt động nhận thứ của học sinh những yẾu t trụ quan, cảm tính dẫn nhường chỗ cho các yếu ổ biển tượng, ký hiệu ngôn ngữ.

Những tho tá tính thần, tí óc bắt đầu được hình thành mà nhờ đó tr thức đã phản ảnh được bản chất cũa sự vặt, hiện tượng, giới hạn vé khong gian và tỏi gian được mở rộng. Học inh không chỉ lĩnh hội được gắc hao tắc ngược, mà còn kết hợp được các thao tác, Đây là những dẫu hiệu thay đổi về tr duy của học sinh. Sự kế hợp các thao tác tư duy là cơ sở của việ hình thành khái niệm. Học sinh đã bất đầu nắm được các mắt liên hệ của hái niệm.

Dến cuối gai đoạn tiêu học học sinh phải biết khái quất rên bình điện những biểu trọng đã tích lũy được trước đây thông qua sự phân tích và tổng hợp bằng tíuệ để nắm vững khát niệm mà không phải sự dụng đỗ vật một cách trục tiếp, Đắn đây vai trỏ của tư duy trục quan hình tượng phải ần nhường chỗ cho kiểu tw duy ngôn nạữ. Có thể nói, làm được như vậy là học sinh đã thực hiện một bước ngoặt trong sự phát tiển năng lực nhận thức mà các giai đoạn rước đó không có. Tư duy đã bắt đầu mang tính ý luận, đối tượng của hoạt động nhận thúc là những khấi niệm khoa họ, trong đó bản chất của sự vật, hiện trợng được nhận thúc, những tính chất của chúng được khái quát hóa trong bệ thống những mỗi quan hệ theo thứ bậc thể hiện quy luật phá sinh và phát tei eta w tật hiện tượng "Mặc dù xuất phát từ thực tế, các đổi tượng của Toán học là những khái niệm hoàn toàn tri tượng và được định nghĩa một cách rữu tượng. Khi vào học lớp 1 học sinh sẽ bắt đầu quá trừnh lĩnh hội những khát niệm trữu trọng đó.

Từ những khái niệm đơn giin, gần gũi với cuộc sống, nhưng đó đã là những khái niệm khoa học. Để hình thành các khái niệm hoàn toàn trữu trợng cho học sinh phổ thôn thì không thể không trở về cái thực tẾ mà từ đồ này sinh ra các khái niệm trừu tượng đó. Nhưng như mục tiêu học toán lớp 1 đã chỉ ra, qua các nội đụng họ, việc học toán nhằm tác động phát iển tr duy (so sinh, phân tích, tổng hợp trầu tượng hồa và khá quát hóa), rên Tay cho hoe sinh sam hiễu biết và húng thứ học toán từ đó có phẩm chất tốt đẹp như châm chỉ, cẫn thận, ự in. Mặt khác sự phân tích tâm lý học v hoạt động nhận thức, về sự phát iễn tư duy của học sinh iểu học cho thấy tằm quan trọng của lớp Ï ưong quá tình phát tiển của rẻ.

Việc học sinh nh hội khái niệm toán lớp 1 như thể nào sẽ là ền đề ch thiết cho quá tình phát tiễn iếp theo, 'Từ những lý do trên chúng tôi đã tiến hành nghiên cứu đề tài “NGHIÊN CỨU BIỆN PHAP KHAC PHYC MOT SO KHO KHAN THUONG GẬP TRONG QUÁ TRÌNH HÌNH THÀNH KHÁI NIỆM SỐ TỰ NHIÊN Ở HỌC P 1 THEO CHUONG TRINH TIEU HOC 2000" 2. Mục đích nghiên cứu : `Nêu được thực trạng những khó khăn học sinh lớp Ï thưởng gặp trong q tình hình thành khái niệm số tự nhiên và nguyên nhân của những khó khăn đó, Bước đầu xây dựng và thử nghiệm một số bài tập bổ trợ giúp học sinh học tốt hơn.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ