CHƯƠNG 1. TỔNG QUAN TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU LIÊN QUAN ĐẾN ĐỀ TÀI LUẬN ÁN 1. Tổng quan tình hình nghiên cứu đề tài luận án Trong quá trình nghiên cứu, NCS nhận thấy có nhiều công trình nghiên cứu khoa học trong và ngoài nước liên quan đến vấn đề Nghĩa vụ con người, được công bố dưới nhiều hình thức, trong đó có các công trình tiêu biểu có liên quan trực tiếp tới các nội dung thuộc phạm vi luận bàn sau: 1. Tình hình nghiên cứu ở trong nước Đề tài đặc biệt: “Quyền và Nghĩa vụ cơ bản của công dân trong thời kỳ đổi mới” của PGS.
Nguyễn Niên (chủ nhiệm) cùng nhóm các tác giả: PTS. Nguyễn Cửu Việt, PGS. Nguyễn Đăng Dung, PTS. Phạm Duy Nghĩa, PTS.
Hoàng Thị Kim Quế, Nguyễn Ngọc Chí, Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, Đại học Quốc gia Hà Nội, mã số QG.12, năm 1999; gồm các báo cáo tổng kết tóm tắt các đề tài về Quyền và Nghĩa vụ cơ bản của công dân trong thời kỳ đổi mới. Trong công trình này, các tác giả đã giới thiệu sự ra đời và phát triển Quyền và Nghĩa vụ cơ bản của công dân trong lịch sử lập hiến của các nước tư bản, sự phát triển của Quyền và Nghĩa vụ cơ bản của công dân nước ta qua bốn bản Hiến pháp và những biện pháp bảo đảm Quyền và Nghĩa vụ của công dân. Sách chuyên khảo: “Quy chế pháp lý của công dân Việt Nam” do PGS. Nguyễn Minh Đoan chủ biên, Nxb Chính trị Quốc gia, Hà Nội, năm 2010.
Trong đó, các tác giả đi sâu nghiên cứu quy chế pháp lý của công dân Việt Nam mà nội hàm là các Quyền, Nghĩa vụ, trách nhiệm cơ bản của công dân Việt Nam được quy định trong Hiến pháp và Pháp luật. Sách chuyên khảo: “Một số vấn đề cơ bản của hiến pháp các nước trên thế giới” do GS. Phan Trung Lý, TS. Nguyễn Sĩ Dũng và ThS.
Nguyễn Văn Phúc (đồng chủ biên), Nxb Chính trị Quốc gia Sự thật, Hà Nội, năm 2012. Trong đó, các tác giả đã phân tích làm rõ mối quan hệ giữa Quyền và Nghĩa vụ (trách nhiệm) của cá nhân, và cho rằng Nghĩa vụ của cá nhân cũng đã được nêu một cách rõ ràng trong các văn kiện chủ chốt của luật quốc tế về Quyền con người. Qua đó, các tác giả nhấn mạnh rằng luật quốc tế về Quyền con người không tuyệt đối hóa các Quyền mà bỏ qua Nghĩa vụ của các cá nhân, hai vấn đề này luôn phải được coi trọng như nhau. Sách chuyên khảo: “Quyền con người, Quyền và Nghĩa vụ cơ bản của công dân trong Hiến pháp Việt Nam” của GS.
Tạ Ngọc Tấn (chỉ đạo nội dung), Phạm Văn 11 Ba, TS. Nguyễn Thị Báo, TS. Vũ Công Giao (đồng chủ biên), Văn phòng thường trực về nhân quyền và Học viện Chính trị Quốc gia TP. Hồ Chí Minh, năm 2015.
Cuốn sách đã cung cấp những vấn đề lý luận và thực tiễn của chế định Quyền con người, Quyền và Nghĩa vụ công dân trong Hiến pháp Việt Nam qua các thời kỳ. Cuốn sách cũng đã phân tích làm rõ các điểm mới trong Hiến pháp năm 2013, đặc biệt là quy định mới về nguyên tắc giới hạn Quyền. Sách tham khảo: “Tập hợp những bình luận, khuyến nghị chung của các Ủy ban công ước Liên hợp quốc” của GS. Nguyễn Đăng Dung, GS.
Phạm Hồng Thái, ThS. Vũ Công Giao, TS.GVC Trịnh Quốc Toản, ThS. Lã Khánh Tùng (đồng chủ biên bản dịch tiếng Việt), Nxb Công an Nhân dân, năm 2010. Sách bao gồm những bình luận, khuyến nghị chung của các Uỷ ban giám sát sáu Công ước chủ chốt của Liên hợp quốc.
Các tác giả cho rằng Quyền con người là một vấn đề phức tạp ở việc nhiều khía cạnh và hiện vẫn đang còn gây tranh cãi. Cuốn sách là một tài liệu hết sức giá trị trong việc nghiên cứu về Quyền và Nghĩa vụ con người. Từ đó luận án có thêm nền tảng, cơ sở để nghiên cứu, đánh giá, đề xuất Nghĩa vụ con người trong Pháp luật Việt Nam và Pháp luật quốc tế. Sách tham khảo: “Luật quốc tế về Quyền của các nhóm người dễ bị tổn thương” của Khoa Luật - Đại học Quốc gia Hà Nội, Nxb Lao động - Xã hội, năm 2011.
Mặc dù, nội dung của cuốn sách tập trung phân tích Quyền và cơ chế bảo đảm việc giám sát thực thi Quyền, nhưng cũng có nêu ra Nghĩa vụ của các quốc gia thành viên, các tổ chức xã hội, các cá nhân trong việc đảm bảo và thúc đẩy thực hiện các Quyền của nhóm người dễ bị tổn thương thông qua các văn kiện, điều ước quốc tế. Sách tham khảo: “Chế định Quyền và Nghĩa vụ cơ bản của công dân ở một số nước trên thế giới” của Vũ Kiều Oanh, Viện thông tin Khoa học Xã hội, Nxb Khoa học Xã hội, năm 2012. Trong cuốn sách này, tác giả nghiên cứu chế định Quyền và Nghĩa vụ cơ bản của cá nhân trong hiến pháp một số quốc gia trên thế giới, từ đó đưa ra nguyên tắc thống nhất giữa Quyền và Nghĩa vụ. Giáo trình: “Lý luận và pháp luật về Quyền con người” của Khoa Luật - Đại học Quốc gia Hà Nội do GS.
Nguyễn Đăng Dung, TS. Vũ Công Giao, ThS. Lã Khánh Tùng đồng chủ biên, Nxb Đại học Quốc gia Hà Nội, năm 2011. Các tác giả đã nêu ra sự cân bằng giữa Quyền và Nghĩa vụ bằng việc dẫn ra khoản 1, Điều 29 UDHR năm 1948 cũng như những quy định trách nhiệm cá nhân được nêu trong “Lời nói đầu” của cả hai công ước ICCPR và ICESCR năm 1966.
Tác giả đã đưa ra kết luận Quyền 12 và Nghĩa vụ (trách nhiệm) cá nhân luôn đi đôi với nhau, không có yếu tố nào quan trọng hơn yếu tố nào. Luận án tiến sĩ: “Sự phát triển chế định Quyền và Nghĩa vụ cơ bản của công dân qua lịch sử lập hiến Việt Nam” của Trần Văn Bách, Viện nghiên cứu Nhà nước và Pháp luật, năm 2002. Tác giả đã khẳng định tầm quan trọng của các quy định về Nghĩa vụ cơ bản của công dân cũng như phân tích mối quan hệ mật thiết giữa Quyền và Nghĩa vụ. Quyền và Nghĩa vụ liên kết tạo thành một hệ thống thống nhất, thể hiện mối quan hệ pháp lý giữa công dân và Nhà nước.
Vì vậy việc thực hiện Quyền kết hợp chặt chẽ với việc hoàn thành Nghĩa vụ có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với sự phát triển của xã hội. Luận án tiến sĩ: “Giáo dục Nghĩa vụ đạo đức cho sinh viên các trường Đại học công lập hiện nay” của tác giả Nguyễn Thị Thanh Hương, Học viện Khoa học Xã hội, năm 2017. Luận án đã nêu ra được nhiều vấn đề lý luận về Nghĩa vụ đạo đức của con người như nguồn gốc của Nghĩa vụ, quan niệm về Nghĩa vụ đạo đức trong lịch sử, quan điểm của đạo đức học Marx về Nghĩa vụ đạo đức, mối quan hệ giữa Nghĩa vụ đạo đức với các phạm trù đạo đức học khác, phân loại Nghĩa vụ và phân biệt giữa Nghĩa vụ theo phong tục, Nghĩa vụ về đạo đức, nhân văn và Nghĩa vụ pháp lý. Tác giả đã phân tích tầm quan trọng của giáo dục Nghĩa vụ đạo đức và chỉ ra nguyên nhân cũng như thực trạng, từ đó đề xuất những giải pháp cơ bản nhằm nâng cao hiệu quả giáo dục Nghĩa vụ đạo đức cho sinh viên.
Luận văn thạc sĩ: “Quyền con người được sống trong môi trường trong lành theo Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam năm 2013” của Vũ Tú Linh, Trường Đại học Luật Hà Nội, năm 2018. Tác giả đã phân tích các quy định về Quyền và Nghĩa vụ của con người, mối tương quan không thể tách rời giữa Quyền và Nghĩa vụ con người trong việc bảo vệ môi trường trong Pháp luật Việt Nam và Pháp luật quốc tế. Tác giả cũng đã nêu ra thực trạng thiếu trách nhiệm trong việc bảo vệ môi trường, từ đó kiến nghị một số giải pháp nhằm nâng cao nhận thức của mọi chủ thể (bao gồm Nhà nước, các tổ chức, cá nhân) về trách nhiệm, Nghĩa vụ bảo vệ môi trường sống. Bài viết: “Một số ý kiến về việc nghiên cứu Nghĩa vụ pháp lý của công dân ở nước ta hiện nay” của PGS.
Nguyễn Văn Động, Tạp chí Luật học, số 2, năm 2006. Tác giả cho rằng do nhiều nguyên nhân khác nhau nên vẫn còn ít những công trình khoa học nghiên cứu Nghĩa vụ pháp lý của công dân. Bài viết cũng đã chỉ ra sự chênh lệch quá lớn giữa số lượng Quyền so với số lượng Nghĩa vụ cơ bản của công dân trong mỗi 13 Hiến pháp đã làm giảm đi tính cân đối, hài hòa và tính "không thể tách rời" giữa Quyền và Nghĩa vụ pháp lý của công dân trong mối quan hệ thống nhất biện chứng của chúng. Bài viết: “Nguồn gốc của Nghĩa vụ và phân loại loại Nghĩa vụ” của TS.
Ngô Huy Cương, Tạp chí Nghiên cứu Lập pháp, số 8, năm 2008. Tác giả đã nêu ra rằng đối với Nghĩa vụ, có nhiều cách phân loại khác nhau, mức độ ràng buộc pháp lý khác nhau dựa trên căn cứ từ Bộ Luật La Mã cổ đại, Bộ Luật Dân sự của các nước Đức, Pháp, Hoa Kỳ, Nhật Bản, các nước châu Âu và đưa ra so sánh với Bộ luật Dân sự năm 2005 Việt Nam. Tác giả đã phân loại Nghĩa vụ dựa theo các căn cứ như: hiệu lực, nguồn gốc, đối tượng, mức độ, chế tài, dạng thức. Bên cạnh đó cũng có nhiều luật gia khác đưa ra cách phân loại Nghĩa vụ như Nghĩa vụ đạo đức, Nghĩa vụ tự nhiên và Nghĩa vụ dân sự.
Trong đó, Nghĩa vụ đạo đức không có hiệu lực pháp lý mà chỉ đơn thuần là Nghĩa vụ lương tâm. Bài viết: “Nghĩa vụ của con người, công dân: những vấn đề đặt ra trong việc sửa đổi, bổ sung Hiến pháp 1992” của GS. Hoàng Thị Kim Quế, Khoa Luật - Đại học Quốc gia Hà Nội đăng trên Tạp chí Nghiên cứu Lập pháp, số tháng 9, năm 2012. Bài viết đã nêu được bản chất của Nghĩa vụ trong mối quan hệ với Quyền, tự do của con người và công dân, trong đó Nghĩa vụ là điều kiện bảo vệ, đảm bảo Quyền, tự do của con người và công dân, đồng thời là điều kiện đảm bảo sự phát triển xã hội.
Theo tác giả, xác định Nghĩa vụ là xác định sự cân bằng giữa Quyền và Nghĩa vụ, giữa tự do và trách nhiệm, giữa lợi ích của cá nhân, nhà nước và xã hội. Tác giả cũng đã đề cập đến khái niệm về Nghĩa vụ cơ bản của con người được quy định trong hiến pháp, phân tích và làm rõ trách nhiệm cá nhân đối với xã hội, nhà nước và những người khác.