Luận văn Lễ hội đình làng Dương Cốc (Quốc Oai, Hà Tây) - Nguyễn Xuân Bắc

Luận văn phân tích chi tiết Lễ hội đình làng Dương Cốc (Quốc Oai). Khám phá diễn trình, nghi lễ và những giá trị văn hóa lịch sử đặc sắc của lễ hội.

Chuyên ngành

Văn Hóa Học

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận Văn Thạc Sĩ

2007

154
2
0

Phí lưu trữ

45 Point

Tóm tắt

I. Khám phá Lễ hội đình làng Dương Cốc di sản văn hóa Hà Tây

Lễ hội đình làng Dương Cốc là một sinh hoạt văn hóa cộng đồng đặc sắc, một di sản văn hóa phi vật thể quý giá của người dân xã Đồng Quang, huyện Quốc Oai, Hà Nội. Lễ hội này không chỉ là dịp để người dân bày tỏ lòng thành kính đối với các vị thần linh đã có công che chở cho làng, mà còn là một bức tranh sống động phản ánh đời sống tín ngưỡng dân gianbản sắc văn hóa dân tộc của vùng văn hóa xứ Đoài cổ kính. Theo luận văn thạc sĩ của Nguyễn Xuân Bắc, lễ hội là "hình ảnh thu nhỏ của nền văn hóa dân gian cổ truyền dân tộc", nơi hội tụ đầy đủ các hình thức sinh hoạt văn hóa như văn học dân gian, nghệ thuật biểu diễn và các nghi lễ, trò chơi độc đáo. Được tổ chức thường niên, Lễ hội đình làng Dương Cốc mang trong mình những giá trị lịch sử, văn hóa và xã hội sâu sắc, được kết tinh và trao truyền qua nhiều thế hệ. Đây là không gian thiêng liêng để cộng đồng gắn kết, cùng nhau hướng về cội nguồn và cầu mong cho một cuộc sống ấm no, hạnh phúc. Sự tồn tại của lễ hội cho đến ngày nay là minh chứng cho sức sống mãnh liệt của văn hóa truyền thống trong dòng chảy của xã hội đương đại, góp phần làm phong phú thêm kho tàng lễ hội truyền thống Hà Nội.

1.1. Nguồn gốc lịch sử và ý nghĩa của lễ hội truyền thống

Lịch sử Lễ hội đình làng Dương Cốc gắn liền với sự hình thành và phát triển của làng Dương Cốc, một ngôi làng có lịch sử định cư hàng nghìn năm. Lễ hội được tổ chức từ ngày 9 đến ngày 11 tháng 11 âm lịch hàng năm, là ngày sinh của Thành hoàng làng. Mục đích chính của lễ hội là tưởng nhớ công lao của Thành hoàng Đỗ Tam Lang và hai vị Phúc thần là Tiến sĩ Nguyễn Tuấn Đường và Quận công Nguyễn Khắc Tuân. Các vị thần này là những nhân vật lịch sử có thật, đã có nhiều công lao với dân, với nước và được người dân suy tôn, thờ phụng. Lễ hội là dịp để người dân bày tỏ lòng biết ơn, đồng thời cầu mong các vị thần linh phù hộ cho mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu, dân làng an khang. Ý nghĩa của lễ hội không chỉ dừng lại ở mặt tâm linh mà còn là yếu tố cố kết cộng đồng, tạo nên sức mạnh đoàn kết trong đời sống làng xã. Đây là thời điểm mọi người gác lại những lo toan thường nhật để cùng nhau tham gia vào các hoạt động chung, từ đó thắt chặt tình làng nghĩa xóm.

1.2. Đặc trưng văn hóa xứ Đoài trong tín ngưỡng dân gian

Là một ngôi làng thuộc vùng văn hóa xứ Đoài, Dương Cốc lưu giữ nhiều nét văn hóa đặc trưng của khu vực này. Tín ngưỡng dân gian tại đây vô cùng phong phú, thể hiện rõ qua hệ thống thờ tự và các nghi lễ trong lễ hội. Bên cạnh tín ngưỡng thờ Thành hoàng làng, người dân Dương Cốc còn duy trì tín ngưỡng nông nghiệp với các lễ như cúng cơm mới, lễ xuống đồng; tín ngưỡng thờ cúng tổ tiên tại gia và các nhà thờ họ; tín ngưỡng thờ Mẫu. Các tín ngưỡng này hòa quyện vào nhau, tạo nên một đời sống tâm linh đa dạng và sâu sắc. Đặc biệt, các nghi lễ trong Lễ hội đình làng Dương Cốc như lễ rước kiệu, tế lễ truyền thống đều mang đậm dấu ấn của văn hóa bản địa. Không gian lễ hội không chỉ giới hạn trong ngôi đình mà còn lan tỏa ra toàn bộ làng xã, biến nơi đây thành một sân khấu lớn để trình diễn các giá trị văn hóa độc đáo.

II. Thách thức bảo tồn Lễ hội đình làng Dương Cốc trong hiện tại

Cũng như nhiều lễ hội truyền thống khác, Lễ hội đình làng Dương Cốc đang đối mặt với không ít thách thức trong bối cảnh xã hội hiện đại. Sự phát triển của kinh tế thị trường và quá trình đô thị hóa đã tác động mạnh mẽ đến đời sống làng xã, làm thay đổi nhận thức và lối sống của người dân. Nhiều yếu tố văn hóa cổ truyền có nguy cơ bị mai một hoặc biến dạng. Luận văn của Nguyễn Xuân Bắc đã chỉ ra rằng: "Cùng với thời gian, sự biến đổi của điều kiện tự nhiên và lịch sử thì nhiều yếu tố văn hóa cổ truyền đã bị biến dạng, thậm chí đã mất đi". Các nghệ nhân dân gian, những người nắm giữ "linh hồn" của lễ hội, ngày càng lớn tuổi và thưa vắng, trong khi thế hệ trẻ lại ít có sự quan tâm và điều kiện để tiếp nối. Việc tổ chức lễ hội đôi khi còn mang tính hình thức, chạy theo xu hướng thương mại hóa, làm mất đi tính thiêng liêng và giá trị cốt lõi. Bài toán đặt ra là làm thế nào để bảo tồn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc của lễ hội một cách bền vững, để di sản văn hóa phi vật thể này thực sự sống trong đời sống cộng đồng.

2.1. Nguy cơ mai một các giá trị văn hóa phi vật thể

Một trong những thách thức lớn nhất là nguy cơ mai một các di sản văn hóa phi vật thể. Các bài văn tế cổ, các điệu múa, các làn điệu hát chèo truyền thống, hay luật lệ của các trò chơi dân gian... đều được lưu truyền chủ yếu qua phương thức truyền miệng. Khi các nghệ nhân già yếu và qua đời mà không có người kế cận, những tri thức dân gian quý báu này rất dễ bị thất truyền. Bên cạnh đó, sự du nhập của các hình thức giải trí hiện đại cũng làm giảm sức hấp dẫn của các hoạt động văn hóa truyền thống đối với giới trẻ. Việc phục dựng một số nghi lễ, trò chơi chỉ mang tính hình thức mà thiếu đi sự am hiểu sâu sắc về ý nghĩa và quy tắc cũng là một vấn đề đáng lo ngại. Việc bảo tồn không chỉ là giữ lại hình thức mà quan trọng hơn là giữ được phần "hồn", giá trị tinh thần và ý nghĩa biểu tượng của các hoạt động trong lễ hội.

2.2. Tác động của kinh tế thị trường đến bản sắc văn hóa

Kinh tế thị trường mang lại sự phát triển về vật chất nhưng cũng tiềm ẩn những tác động tiêu cực đến bản sắc văn hóa. Áp lực của cuộc sống hiện đại khiến nhiều người không còn đủ thời gian và tâm huyết để tham gia chuẩn bị và thực hành lễ hội một cách trọn vẹn như trước đây. Một số hoạt động trong lễ hội có xu hướng bị thương mại hóa, biến thành dịch vụ để thu hút khách du lịch thay vì là sinh hoạt tín ngưỡng của cộng đồng. Sự thay đổi trong cấu trúc làng xã, khi nhiều người ly hương làm ăn xa, cũng làm suy yếu sự gắn kết cộng đồng, vốn là nền tảng của lễ hội. Việc giữ gìn không gian văn hóa truyền thống, từ kiến trúc đình làng đến cảnh quan thiên nhiên, cũng gặp nhiều khó khăn trước sức ép của quá trình đô thị hóa. Điều này đòi hỏi sự chung tay của cả cộng đồng và các nhà quản lý văn hóa để tìm ra giải pháp hài hòa giữa phát triển kinh tế và bảo tồn di sản.

III. Phương pháp tái hiện nghi lễ trong Lễ hội đình làng Dương Cốc

Phần "Lễ" là linh hồn của Lễ hội đình làng Dương Cốc, được tổ chức một cách trang trọng và tuân thủ nghiêm ngặt các quy định từ xa xưa. Trung tâm của các nghi lễ là hoạt động tế lễ truyền thốnglễ rước kiệu, thể hiện lòng tôn kính sâu sắc của cộng đồng đối với các vị thần được thờ phụng. Diễn trình lễ hội được chuẩn bị chu đáo từ nhiều ngày trước, với sự phân công nhiệm vụ cụ thể cho các giáp, các dòng họ trong làng. Đội tế, đội rước kiệu, đội nhạc lễ... đều được tuyển chọn kỹ lưỡng từ những người có uy tín và am hiểu luật lệ. Các nghi lễ không chỉ là hành động tâm linh mà còn là một cuộc trình diễn nghệ thuật dân gian độc đáo, nơi các yếu tố về trang phục, âm nhạc, vũ điệu và các vật phẩm tế lễ hòa quyện, tạo nên một không gian văn hóa vừa trang nghiêm, vừa sống động. Việc tái hiện và duy trì các nghi lễ này một cách chuẩn mực là phương pháp quan trọng nhất để bảo tồn giá trị cốt lõi của Lễ hội đình làng Dương Cốc.

3.1. Diễn trình lễ rước kiệu đặc sắc vào ban đêm

Điểm độc đáo và hấp dẫn nhất trong Lễ hội đình làng Dương Cốc chính là lễ rước kiệu được tổ chức vào ban đêm. Theo truyền thuyết, Thành hoàng làng Đỗ Tam Lang trước khi mất đã dặn dân làng rằng nếu tổ chức tang ma thì phải làm vào ban đêm để tránh sự truy lùng của quan quân. Tục lệ này được duy trì đến ngày nay trong lễ rước, tạo nên một khung cảnh huyền ảo và linh thiêng. Đám rước dài với cờ, lọng, kiệu, bát bửu, chấp kích... di chuyển trong ánh đuốc rực sáng và tiếng nhạc lễ trầm hùng. Đám rước đi từ đình làng Dương Cốc (nơi thờ vọng) đến Quán làng (nơi đặt bài vị chính) và ngược lại. Lễ rước không chỉ là một nghi thức tôn giáo mà còn là biểu tượng cho sự đoàn kết, sức mạnh của cộng đồng làng xã. Mọi người dân trong làng, từ già đến trẻ, đều tham gia hoặc đứng hai bên đường thành kính chào đón đám rước, tạo nên một không khí cộng cảm sâu sắc.

3.2. Tín ngưỡng thờ Thành hoàng và các vị Phúc thần

Đình làng Dương Cốc là nơi thờ phụng ba vị thần chính: Thành hoàng làng là Đỗ Tam Lang và hai vị Phúc thần là Tiến sĩ Nguyễn Tuấn Đường và Quận công Nguyễn Khắc Tuân. Tín ngưỡng dân gian này phản ánh truyền thống "uống nước nhớ nguồn" của dân tộc. Đỗ Tam Lang, theo thần tích, là một vị tướng tài đức, có công dẹp giặc, giúp dân. Hai vị Phúc thần là những người con của quê hương đã đỗ đạt làm quan, có nhiều đóng góp cho đất nước và làng xã. Việc thờ phụng chung các vị thần trong đình làng thể hiện sự tôn vinh cả "thiên thần" và "nhân thần", những người có công bảo vệ và xây dựng cộng đồng. Các nghi lễ tế được tiến hành trang nghiêm tại hậu cung của đình, với các bài văn tế ca ngợi công đức của các vị thần và lời cầu mong quốc thái dân an, dân làng no ấm.

IV. Top trò chơi dân gian đặc sắc trong lễ hội Dương Cốc

Bên cạnh phần "Lễ" trang nghiêm, phần "Hội" của Lễ hội đình làng Dương Cốc lại vô cùng sôi động với nhiều trò chơi dân gian và các hoạt động văn hóa nghệ thuật hấp dẫn. Đây là không gian để người dân vui chơi, giải trí sau những ngày lao động vất vả, đồng thời là nơi để các chàng trai, cô gái thể hiện tài năng, sức khỏe và sự khéo léo. Sân đình và các bãi đất trống trong làng trở thành sân khấu cho các cuộc thi tài nảy lửa, thu hút đông đảo người dân và du khách tham gia cổ vũ. Các trò chơi không chỉ mang tính giải trí mà còn mang ý nghĩa rèn luyện thể chất, tinh thần thượng võ và sự đoàn kết. Sự tồn tại của các trò chơi này trong lễ hội góp phần quan trọng vào việc bảo tồn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc, làm cho Lễ hội đình làng Dương Cốc thêm phần phong phú và sinh động, trở thành một điểm nhấn trong bức tranh lễ hội truyền thống Hà Nội.

4.1. Sôi động các màn đấu vật và thi cờ người truyền thống

Sới vật và bàn cờ người là hai hoạt động thu hút sự chú ý bậc nhất trong phần hội. Đấu vật là trò chơi thể hiện tinh thần thượng võ, sức mạnh và mưu trí của các đô vật. Các chàng trai khỏe mạnh trong làng và các vùng lân cận sẽ ghi danh tranh tài dưới sự cổ vũ nhiệt tình của khán giả. Những miếng võ hay, những pha ra đòn đẹp mắt luôn nhận được những tràng pháo tay tán thưởng không ngớt. Trong khi đó, cờ người lại là một cuộc đấu trí tuệ đầy tính nghệ thuật. Sân đình được kẻ thành bàn cờ lớn, với các "quân cờ" là những nam thanh nữ tú trong trang phục truyền thống. Mỗi nước đi của hai tướng cờ đều được thể hiện bằng sự di chuyển của các quân cờ sống động trên sân, kết hợp với tiếng trống, tiếng mõ tạo nên một màn trình diễn hấp dẫn và độc đáo.

4.2. Không gian văn hóa của hát chèo và các diễn xướng dân gian

Lễ hội cũng là dịp để các hình thức nghệ thuật biểu diễn dân gian tỏa sáng. Theo tư liệu nghiên cứu, làng Dương Cốc xưa từng có đội Tuồng và đội Chèo do chính người dân tổ chức. Sân khấu được dựng ngay tại sân đình, là nơi các nghệ sĩ không chuyên biểu diễn những vở tuồng, chèo cổ. Tiếng trống chèo rộn rã, những làn điệu mượt mà, sâu lắng và nội dung các vở diễn gần gũi với đời sống người nông dân đã đi sâu vào lòng người. Hát chèo và các hình thức diễn xướng dân gian khác không chỉ phục vụ nhu cầu giải trí mà còn là phương tiện để giáo dục đạo lý, truyền bá các giá trị nhân văn và lưu giữ những câu chuyện lịch sử, truyền thuyết của quê hương. Không gian văn hóa này tạo nên một phần không thể thiếu, làm nên cái hồn của Lễ hội đình làng Dương Cốc.

V. Giải mã kiến trúc đình làng Dương Cốc và không gian lễ hội

Không gian vật thể của Lễ hội đình làng Dương Cốc đóng vai trò vô cùng quan trọng, là bối cảnh diễn ra mọi hoạt động tín ngưỡng và văn hóa. Trung tâm của không gian này là cụm di tích đình làng Dương Cốc và Quán làng. Đây là những công trình kiến trúc cổ, mang giá trị nghệ thuật và lịch sử cao, là niềm tự hào của người dân địa phương. Kiến trúc đình làng không chỉ là nơi thờ tự mà còn là trung tâm hành chính, văn hóa của làng xã xưa, nơi diễn ra các sự kiện trọng đại của cộng đồng. Mỗi chi tiết kiến trúc, từ bộ khung gỗ, các mảng chạm khắc cho đến cách bố trí không gian, đều ẩn chứa những quan niệm về vũ trụ, nhân sinh và những giá trị thẩm mỹ của người xưa. Việc tìm hiểu và giải mã kiến trúc của các công trình này giúp hiểu rõ hơn về chiều sâu văn hóa và lịch sử hình thành nên Lễ hội đình làng Dương Cốc.

5.1. Nét độc đáo của đình làng theo lối Nội Công Ngoại Quốc

Đình làng Dương Cốc có cấu trúc đặc trưng theo lối "Nội Công Ngoại Quốc". Bên trong, nhà Bái đường và Hậu cung được nối với nhau, tạo thành hình chữ Công (工). Bên ngoài, khuôn viên đình được bao bọc bởi tường và có sân rộng, Tả vu, Hữu vu tạo thành hình chữ Quốc (国). Đây là một lối kiến trúc đình làng phổ biến nhưng tại Dương Cốc lại có những biến cách riêng. Theo tư liệu, đình hiện nay được xây dựng lại vào thời Nguyễn, trên nền khu Văn chỉ cũ của làng. Kiến trúc đình mang nhiều đặc trưng của nghệ thuật thời Nguyễn, thể hiện qua các mảng chạm khắc, hệ thống hoành phi, câu đối. Các chi tiết điêu khắc chủ yếu là chạm nổi, với các đề tài quen thuộc như rồng, phượng, hoa lá... vừa tinh xảo, vừa trang nghiêm. Ngôi đình là một công trình nghệ thuật tổng hòa, là trái tim của không gian lễ hội.

5.2. Vai trò của Quán làng trong không gian tín ngưỡng tâm linh

Bên cạnh ngôi đình là nơi thờ vọng, Quán làng đóng vai trò là nơi thờ chính, nơi đặt bài vị của Thành hoàng và hai vị Phúc thần. Quán được xây dựng trên một khu đất rộng, trồng nhiều cây cổ thụ, tạo nên một không gian u tịch, linh thiêng. Theo các cụ cao niên, Quán được xây từ thời Lê Chính Hòa. Kiến trúc Quán đơn giản, gồm ba gian xây kiểu kẻ truyền, lợp ngói mũi hài cổ. Đây là điểm đến cuối cùng và cũng là điểm khởi đầu của lễ rước kiệu. Sự tồn tại song song của Đình và Quán với những chức năng riêng biệt (Đình là nơi hành lễ, hội họp; Quán là nơi thờ tự chính, linh thiêng) đã tạo nên một không gian tín ngưỡng dân gian hoàn chỉnh và độc đáo cho Lễ hội đình làng Dương Cốc, phản ánh một cấu trúc làng xã chặt chẽ và đời sống tâm linh sâu sắc của người dân.

VI. Hướng phát huy giá trị lễ hội thúc đẩy du lịch tâm linh

Để Lễ hội đình làng Dương Cốc thực sự sống mãi với thời gian và phát huy giá trị trong xã hội đương đại, việc bảo tồn cần đi đôi với phát huy. Một trong những hướng đi tiềm năng là phát triển du lịch tâm linh gắn với lễ hội. Việc giới thiệu, quảng bá những nét đẹp độc đáo của lễ hội đến với du khách thập phương không chỉ giúp nâng cao đời sống kinh tế cho người dân địa phương mà còn tạo ra nguồn lực để tái đầu tư cho công tác bảo tồn di sản. Tuy nhiên, việc phát triển du lịch cần được thực hiện một cách cẩn trọng, có quy hoạch để tránh làm thương mại hóa, xâm hại đến tính nguyên bản và sự thiêng liêng của lễ hội. Điều quan trọng là phải nâng cao nhận thức của chính cộng đồng địa phương về giá trị di sản của mình, để họ trở thành những chủ thể tích cực trong việc gìn giữ và giới thiệu bản sắc văn hóa dân tộc đến với bạn bè trong và ngoài nước, góp phần làm rạng danh vùng đất huyện Quốc Oai.

6.1. Gìn giữ bản sắc văn hóa dân tộc trong lễ hội Hà Nội

Trong hệ thống lễ hội truyền thống Hà Nội, Lễ hội đình làng Dương Cốc mang một màu sắc riêng, đậm chất văn hóa xứ Đoài. Việc gìn giữ bản sắc văn hóa dân tộc của lễ hội chính là góp phần bảo vệ sự đa dạng văn hóa của Thủ đô. Các cơ quan quản lý văn hóa cần có những chính sách hỗ trợ thiết thực, như tổ chức các lớp truyền dạy kỹ năng thực hành nghi lễ, các trò chơi, nghệ thuật trình diễn dân gian cho thế hệ trẻ. Công tác tư liệu hóa, ghi chép, quay phim, chụp ảnh về lễ hội cũng cần được đẩy mạnh để tạo ra nguồn lưu trữ quý giá cho công tác nghiên cứu và phục dựng sau này. Việc tôn vinh các nghệ nhân dân gian, những người có công gìn giữ di sản, cũng là một giải pháp quan trọng để khích lệ và động viên họ tiếp tục cống hiến.

6.2. Tiềm năng phát triển du lịch tại xã Đồng Quang huyện Quốc Oai

Xã Đồng Quang, huyện Quốc Oai sở hữu một nguồn tài nguyên du lịch nhân văn quý giá với trung tâm là Lễ hội đình làng Dương Cốc và cụm di tích đình, chùa, quán. Việc kết nối lễ hội với các điểm di tích lịch sử - văn hóa khác trong khu vực như chùa Thầy, đình So... có thể tạo thành một tour du lịch tâm linh hấp dẫn. Để khai thác tiềm năng này, địa phương cần đầu tư cải thiện cơ sở hạ tầng, dịch vụ du lịch, đồng thời xây dựng các sản phẩm du lịch đặc thù như trải nghiệm làm nông dân, thưởng thức ẩm thực địa phương, tham gia các trò chơi dân gian... Phát triển du lịch cộng đồng một cách bền vững sẽ giúp bảo tồn di sản hiệu quả, đồng thời quảng bá hình ảnh một vùng quê giàu truyền thống văn hóa đến với đông đảo công chúng.

04/10/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

BỘ GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO BỘ VĂN HOÁ THÔNG TIN TRƯỜNG ĐẠI HỌC VĂN HOÁ HÀ NỘI NGUYỄN XUÂN BẮC LỄ HỘI ĐÌNH LÀNG DƯƠNG CỐC Chuyên ngành : Văn hóa học Mã số : 603170 LUẬN VĂN THẠC SĨ VĂN HOÁ HỌC NGƯỜI HƯỚNG DẪN KHOA HỌC: PGS. TS LÂM BÁ NAM HÀ NỘI – 2007 1 Môc lôc Më ®Çu 1 Ch−¬ng 1 Tæng quan vÒ lμng D−¬ng Cèc C¸i n«i sinh thμnh 8 lÔ héi 1. Vμi nÐt vÒ ®Þa lý, lÞch sö, kinh tÕ vμ con ng−êi 8 1. V¨n ho¸ - X· héi 14 * TiÓu kÕt ch−¬ng 1 32 Ch−¬ng 2 Kh«ng gian vμ diÔn tr×nh lÔ héi truyÒn thèng cña 33 lμng D−¬ng Cèc 2.

Kh«ng gian, di tÝch cña lÔ héi 33 2. §«i nÐt vÒ Thμnh hoμng hμng vμ hai vÞ Phóc thÇn 41 2. DiÔn tr×nh cña lÔ héi 49 * TiÓu kÕt ch−¬ng 2 76 Ch−¬ng 3 Sù biÕn ®æi cña v¨n ho¸ - lÔ héi hiÖn nay 78 vμ nh÷ng vÊn ®Ò ®Æt ra 3. Sù biÕn ®æi cña v¨n ho¸ - lÔ héi 78 3.

C¸c gi¸ trÞ lÞch sö v¨n ho¸ 83 3. So s¸nh lÔ héi lμng D−¬ng Cèc víi c¸c lÔ héi kh¸c 88 trong x· §ång Quang 3. Nh÷ng vÊn ®Ò ®Æt ra 92 * TiÓu kÕt ch−¬ng 3 101 KÕt luËn 103 Tμi liÖu tham kh¶o 107 Danh s¸ch ng−êi cung cÊp t− liÖu 109 Phô lôc 110 2 Më ®Çu 1. Lý do chän ®Ò tμi LÔ héi truyÒn thèng lμ mét sinh ho¹t v¨n ho¸ céng ®ång kh«ng thÓ thiÕu trong ®êi sèng tinh thÇn cña ng−êi d©n ViÖt Nam.

§©y lμ mét lo¹i h×nh sinh ho¹t v¨n ho¸ d©n gian (folklore) tæng hîp, ®éc ®¸o, phong phó vμ rÊt ®a d¹ng, vèn cã nguån gèc ph¸t sinh vμ ph¸t triÓn tõ l©u ®êi trong lÞch sö v¨n ho¸ n−íc nhμ. LÔ héi lμ dÞp ®Ó ng−êi d©n bμy tá sù t«n vinh, t−ëng niÖm ®èi víi nh÷ng ng−êi ®· ®−îc céng ®ång suy t«n, bao gåm: c¸c vÞ thiªn thÇn, nh©n thÇn, nhiªn thÇn, vμ c¸c hiÖn t−îng tù nhiªn – x· héi kh¸c th−êng. - Cã thÓ nãi lÔ héi truyÒn thèng lμ h×nh ¶nh thu nhá cña nÒn v¨n ho¸ d©n gian cæ truyÒn d©n téc. Bëi lÏ trong lÔ héi bao gåm hÇu nh− ®Çy ®ñ c¸c h×nh thøc sinh ho¹t v¨n ho¸ d©n gian nh−: v¨n häc d©n gian (bao gåm: truyÒn thuyÕt, thÇn tho¹i, thÇn tÝch, thÇn ph¶, v¨n tÕ, v¨n bia, hoμnh phi c©u ®èi, ca dao hß vÌ ); nghÖ thuËt biÓu diÔn d©n gian (bao gåm: d©n ca, d©n vò, d©n nh¹c vμ c¸c h×nh thøc diÔn x−íng s©n khÊu d©n gian kh¸c).

Bªn c¹nh ®ã, lÔ héi chÝnh lμ n¬i biÓu hiÖn sinh ®éng vμ ®Çy ®ñ nhÊt vÒ phong tôc còng nh− b¶n s¾c v¨n ho¸ cña céng ®ång ng−êi n¬i mμ lÔ héi sinh thμnh, nh− t«n gi¸o, tÝn ng−ìng, c¸c nghi lÔ, nghi thøc, trß tôc, trß diÔn, trß ch¬i d©n gian, tôc lÖ, ®èi t−îng thê cóng, ®øc tin vμ c¸c kþ hÌm. Qua ®ã, chóng ta cã thÓ thÊy lÔ héi chøa ®ùng trong nã sù ®a d¹ng c¸c gi¸ trÞ v¨n ho¸ truyÒn thèng ®· ®−îc ch¾t läc, kÕt tinh qua nhiÒu thÕ hÖ. NguyÔn Quang Lª th×: LÔ héi kh«ng ph¶i chØ lμ mét hiÖn t−îng v¨n ho¸ d©n gian mμ cßn lμ mét hiÖn t−îng lÞch sö x· héi. Nã ph¶n ¸nh kh¸ sinh ®éng vμ râ nÐt cèt c¸ch, b¶n lÜnh vμ b¶n s¾c d©n téc, cïng víi t©m linh, nguyÖn väng cña d©n chóng trong suèt thêi kú lÞch sö dùng n−íc 3 vμ gi÷ n−íc cña d©n téc ViÖt, tõ thuë c¸c vua Hïng cho ®Õn tËn ngμy nay.

[13, tr 7] - ViÖc nghiªn cøu, t×m hiÓu lÔ héi trong thêi ®iÓm hiÖn nay lμ rÊt cÇn thiÕt, nh»m: NhËn râ nh÷ng gi¸ trÞ ®Æc s¾c cña nã ®Ó tiÕp tôc b¶o l−u, kÕ thõa vμ ph¸t huy nh÷ng tinh hoa v¨n ho¸ truyÒn thèng. §ång thêi lo¹i bá nh÷ng yÕu tè tiªu cùc, l¹c hËu nh»m môc tiªu x©y dùng ®êi sèng v¨n ho¸ lμnh m¹nh ë c¬ së. - D−¬ng Cèc lμ mét lμng quª chøa ®ùng nhiÒu nÐt v¨n ho¸ ®Æc s¾c cña c− d©n vïng ch©u thæ B¾c bé nãi chung vμ tØnh Hμ T©y nãi riªng. Ng«i lμng nhá nμy ®· cã lÞch sö tô c− hμng ngμn n¨m, céng thªm c¸c ®iÒu kiÖn ®Þa lý, ®iÒu kiÖn tù nhiªn, khu vùc tô c− biÖt lËp víi xung quanh cho nªn D−¬ng Cèc vÉn l−u gi÷ ®−îc nhiÒu nÐt v¨n ho¸ cæ ®Æc s¾c mμ Ýt n¬i kh¸c cã ®−îc.

C¸c yÕu tè v¨n ho¸, trß ch¬i, trß diÔn d©n gian h×nh thøc biÓu hiÖn cã thÓ gièng nh− mét sè n¬i kh¸c, nh−ng ®i s©u t×m hiÓu th× cã nhiÒu nÐt kh¸c biÖt ®éc ®¸o, mang ®Ëm b¶n s¾c v¨n ho¸ ®Þa ph−¬ng, ®©y lμ nh÷ng nÐt v¨n ho¸ ®Æc s¾c rÊt cÇn ®−îc g×n gi÷. - Cïng víi thêi gian, sù biÕn ®æi cña ®iÒu kiÖn tù nhiªn vμ lÞch sö th× nhiÒu yÕu tè v¨n ho¸ cæ truyÒn ®· bÞ biÕn d¹ng, thËm chÝ ®· mÊt ®i, c¸c nghÖ nh©n th× ngμy cμng giμ yÕu vμ nhiÒu ng−êi ®· khuÊt, nÕu chóng ta kh«ng t×m hiÓu ®Ó g×n gi÷ vμ ph¸t huy th× trong t−¬ng lai gÇn, nh÷ng gi¸ trÞ v¨n ho¸ ®Æc s¾c cña c− d©n D−¬ng Cèc chØ cßn l¹i trong ký øc mμ th«i. - H¬n n÷a, D−¬ng Cèc tuy lμ mét lμng quª nhá nh−ng cã mÆt trong ®ã hÇu nh− tÊt c¶ c¸c t«n gi¸o, tÝn ng−ìng nh− PhËt gi¸o, Nho gi¸o, ®¹o MÉu d©n gian,. víi c¸c kiÕn tróc cæ truyÒn nh− ®×nh, chïa, l¨ng, miÕu, qu¸n.

®Ó t¹o nªn kh«ng gian v¨n ho¸ lμng vμ lÔ héi d©n gian. Bªn c¹nh ®ã, D−¬ng Cèc chÝnh lμ quª qu¸n cña t¸c gi¶ luËn v¨n. T¸c gi¶ ®· sinh ra vμ lín lªn t¹i ®©y, ®−îc chøng kiÕn vμ trùc tiÕp tham gia vμo 4 nhiÒu ho¹t ®éng v¨n ho¸ cña lμng, ®Æc biÖt trong ®ã cã lÔ héi. Cho nªn viÖc ®i s©u t×m hiÓu vÒ lÔ héi ®Ó hoμn thμnh luËn v¨n sÏ cã nhiÒu thuËn lîi.

Víi tinh thÇn ®ã, luËn v¨n chän ®Ò tμi nghiªn cøu LÔ héi ®×nh lμng D−¬ng Cèc , x· §ång Quang, huyÖn Quèc Oai, tØnh Hμ T©y. Th«ng qua viÖc nghiªn cøu di tÝch ®×nh lμng D−¬ng Cèc vμ c¸c ho¹t ®éng trong lÔ héi nh−: C¸c nghi thøc tÕ - lÔ - r−íc, c¸c trß ch¬i d©n gian, cung c¸ch øng xö vμ c¸c sinh ho¹t v¨n ho¸ kh¸c trong ®ã, luËn v¨n nh»m giíi thiÖu mét sè ho¹t ®éng v¨n ho¸ d©n gian cña ng−êi d©n D−¬ng Cèc vèn ®· cã tõ l©u ®êi, nh−ng ch−a ®−îc c¸c nhμ nghiªn cøu t×m hiÓu mét c¸ch ®Çy ®ñ. Ngoμi ra, luËn v¨n cßn ®Ò cËp ®Õn nhiÒu yÕu tè v¨n ho¸, nhiÒu di tÝch kh¸c ®ang tån t¹i ë trong lμng vμ mang mμu s¾c tÝn ng−ìng t©m linh nh−: ®Òn, chïa, l¨ng, miÕu, qu¸n. LÞch sö nghiªn cøu vÊn ®Ò Tõ tr−íc ®Õn nay ®· cã mét sè c«ng tr×nh nghiªn cøu vÒ lÔ héi, héi lμng ë Hμ T©y vμ huyÖn Quèc Oai, hoÆc ch−¬ng tr×nh vÒ lÔ héi, héi lμng cña ®μi ph¸t thanh – truyÒn h×nh Hμ T©y còng cã giíi thiÖu vÒ lμng D−¬ng Cèc, nh−ng hÇu hÕt c¸c häc gi¶ vμ c¸c ph−¬ng tiÖn th«ng tin ®¹i chóng míi chØ dõng l¹i ë viÖc giíi thiÖu kh¸i qu¸t, nÕu cã nghiªn cøu chuyªn s©u th× còng chØ nghiªn cøu d−íi gãc ®é x· héi häc, hoÆc chØ n»m trong tæng thÓ cña viÖc giíi thiÖu vÒ v¨n ho¸ cña c¶ vïng, c¶ khu vùc mμ th«i.

§ã lμ c¸c t¸c phÈm: Kh¶o s¸t thùc tr¹ng v¨n ho¸ lÔ héi truyÒn thèng cña ng−êi ViÖt ë ®ång b»ng B¾c bé do t¸c gi¶ NguyÔn Quang Lª chñ biªn, Nxb KHXH.H,2001; t¸c phÈm Nh÷ng lÔ héi thêi Hïng V−¬ng trªn ®Êt Hμ S¬n B×nh cña t¸c gi¶ Lª Hoμi Nam ®¨ng trªn t¹p chÝ V¨n ho¸ d©n gian, sè 4, n¨m 1990; t¸c phÈm Hμ T©y tuyÓn chän do t¸c gi¶ D−¬ng KiÒu Minh chñ biªn, héi V¨n häc nghÖ thuËt Hμ T©y-2005; t¸c phÈm LÔ héi cæ truyÒn do t¸c gi¶ Lª Trung Vò chñ 5 biªn, Nxb KHXH. H,1992; t¸c phÈm LÔ héi cæ truyÒn Hμ T©y cña c¸c t¸c gi¶ Hå Sü VÞnh – Ph−îng Vò.v §iÓm qua mét sè c«ng tr×nh tõ tr−íc tíi nay, chóng t«i ch−a thÊy cã c«ng tr×nh nμo nghiªn cøu vÒ lÔ héi ®×nh lμng D−¬ng Cèc, x· §ång Quang, huyÖn Quèc Oai, Hμ T©y. V× vËy, víi viÖc nghiªn cøu mét c¸ch cô thÓ, toμn diÖn vÒ lÔ héi ®×nh lμng D−¬ng Cèc, luËn v¨n hy väng sÏ ®ãng gãp ®−îc nh÷ng nhËn ®Þnh kh¸i qu¸t còng nh− nh÷ng t− liÖu cô thÓ cho viÖc t×m hiÓu, bæ sung chÝnh x¸c, ®Çy ®ñ h¬n vÒ sinh ho¹t v¨n ho¸ d©n gian cña céng ®ång ng−êi d©n ë ®©y. Tuy vËy, luËn v¨n nμy sÏ kh«ng thÓ hoμn thμnh nÕu thiÕu ®i nguån t− liÖu tõ c¸c c«ng tr×nh nghiªn cøu vÒ lÔ héi cña c− d©n vïng ch©u thæ B¾c bé còng nh− vÒ tØnh Hμ T©y cña c¸c häc gi¶ ®i tr−íc, nhÊt lμ tõ nh÷ng t− liÖu cã liªn quan trùc tiÕp tíi vÊn ®Ò cña luËn v¨n mμ c¸c c«ng tr×nh kÓ trªn ®· c«ng bè.

Ngoμi ra, luËn v¨n cßn nhËn ®−îc sù gióp ®ì nhiÖt t×nh cña c¸c cô cao niªn, c¸c nghÖ nh©n vμ chÝnh quyÒn ®Þa ph−¬ng lμ nh÷ng ng−êi ®ang sinh sèng ë lμng, tõ nhá ®· ®−îc chøng kiÕn vμ trùc tiÕp tham gia vμo c¸c lÔ héi vμ ®−îc c¸c nghÖ nh©n, c¸c cô ®· khuÊt trao truyÒn l¹i. §ã lμ cô NguyÔn Ngäc BØnh, cô NguyÔn §×nh Kh¶i, «ng NguyÔn §×nh C¬, «ng NguyÔn Xu©n TruyÒn, «ng NguyÔn V¨n §am, «ng NguyÔn V¨n Lý, s− cô ThÝch §μm Hîp, bμ NguyÔn ThÞ Hång Phóc. C¸c cô, c¸c nghÖ nh©n ®· cung cÊp nguån t− liÖu thùc tÕ sèng ®éng cho luËn v¨n. Môc ®Ých, ®èi t−îng vμ ph¹m vi nghiªn cøu 3.

Môc ®Ých §i s©u vμo t×m hiÓu d−íi gãc ®é V¨n ho¸ häc vÒ lÔ héi ®×nh ë lμng D−¬ng Cèc, x· §ång Quang, huyÖn Quèc Oai, tØnh Hμ T©y nh»m cã ®−îc c¸i nh×n ®Çy ®ñ h¬n vÒ ho¹t ®éng lÔ héi trong ®êi sèng cña ng−êi d©n D−¬ng Cèc. Kh¼ng ®Þnh vμ kÕ thõa nh÷ng yÕu tè tÝch cùc cña lÔ héi, ®ång thêi lo¹i bá nh÷ng yÕu tè tiªu cùc, l¹c hËu gióp c¸c nhμ qu¶n lý v¨n ho¸ ë ®Þa ph−¬ng cã 6 nh÷ng gi¶i ph¸p thiÕt thùc, hîp lý trong viÖc b¶o tån vμ ph¸t huy c¸c gi¸ trÞ v¨n ho¸ truyÒn thèng ®ang cã xu h−íng bÞ biÕn d¹ng bëi c¸c dßng v¨n ho¸ ngo¹i lai. §èi t−îng vμ ph¹m vi nghiªn cøu §èi t−îng nghiªn cøu chÝnh cña luËn v¨n lμ lÔ héi ®×nh lμng cña ng−êi d©n lμng D−¬ng Cèc, x· §ång Quang, huyÖn Quèc Oai, tØnh Hμ T©y; ®èi chiÕu, so s¸nh víi mét sè lÔ héi trªn ®Þa bμn, tham kh¶o c¸c c«ng tr×nh nghiªn cøu cña c¸c t¸c gi¶ ®i tr−íc vμ chän läc, tæng hîp c¸c t− liÖu cô thÓ trªn ®Þa bμn, ®Æc biÖt lμ c¸c t− liÖu do c¸c nghÖ nh©n cung cÊp ®Ó phôc vô cho môc ®Ých cña luËn v¨n.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ