Tìm Hiểu Quyển I Tam Bảo: Nền Tảng Phật Giáo của Tỳ Khưu Hộ Pháp

Chuyên khảo phân tích Quyển i tam bảo tỳ kheo hộ pháp, đánh giá các khía cạnh quan trọng, đề xuất hướng nghiên cứu tiếp theo., phục vụ nghiên cứu và ứng dụng thực tiễn

Trường đại học

Nhà Xuất Bản Tôn Giáo

Chuyên ngành

Phật Giáo

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

tái bản

2016

635
0
0

Phí lưu trữ

135 Point

Mục lục chi tiết

LỜI NÓI ĐẦU

1. CHƯƠNG I: BA NGÔI CAO CẢ (Tiyagga)

2. CHƯƠNG II: TAM-BẢO (Ratanattaya)

3. CHƯƠNG III: ÂN-ĐỨC TAM-BẢO (Ratanattayaguṇa)

4. CHƯƠNG IV: QUY-Y TAM-BẢO (Tisaraṇa)

5. CHƯƠNG V: PHÁP-HÀNH-GIỚI (Sīlācāra)

6. CHƯƠNG VI: NGHIỆP VÀ QUẢ CỦA NGHIỆP (Kamma-kammaphala)

7. CHƯƠNG VII: PHƯỚC-THIỆN (Puñña-kusala)

8. CHƯƠNG VIII: PHÁP-HẠNH BA-LA-MẬT (Pāramī)

9. CHƯƠNG IX: PHÁP-HÀNH-THIỀN (Bhāvanā)

Tóm tắt

I. Khám Phá Tam Bảo Trong Phật Giáo Tổng Quan Về Quyển I

Quyển I Tam Bảo trong Phật Giáo là một tác phẩm quan trọng, cung cấp cái nhìn sâu sắc về ba ngôi cao cả: Đức Phật, Đức Pháp và Đức Tăng. Tác phẩm này không chỉ là tài liệu học thuật mà còn là nguồn cảm hứng cho những ai tìm hiểu về Phật Giáo. Nội dung của quyển sách được sắp xếp một cách logic, giúp độc giả dễ dàng tiếp cận và hiểu rõ hơn về ý nghĩa của Tam Bảo. Quyển sách này được viết bởi Tỳ-khưu Hộ-Pháp, một người có tâm huyết với việc truyền bá giáo lý Phật Đà.

1.1. Ý Nghĩa Của Tam Bảo Trong Phật Giáo

Tam Bảo, bao gồm Đức Phật, Đức Pháp và Đức Tăng, là nền tảng của Phật Giáo. Đức Phật là người khai sáng, Đức Pháp là giáo lý mà Ngài truyền dạy, và Đức Tăng là cộng đồng những người thực hành giáo lý đó. Ý nghĩa của Tam Bảo không chỉ nằm ở việc tôn kính mà còn ở việc thực hành và áp dụng giáo lý vào cuộc sống hàng ngày.

1.2. Lịch Sử Hình Thành Quyển I Tam Bảo

Quyển I Tam Bảo được biên soạn từ những tài liệu cổ xưa, nhằm mục đích giúp độc giả hiểu rõ hơn về giáo lý Phật Giáo. Tác phẩm này được tái bản nhiều lần, mỗi lần đều có sự chỉnh sửa và bổ sung để phù hợp với nhu cầu của độc giả hiện đại. Sự ra đời của quyển sách này là kết quả của nhiều năm nghiên cứu và thực hành của tác giả.

II. Vấn Đề Và Thách Thức Trong Việc Hiểu Tam Bảo

Mặc dù Tam Bảo là một khái niệm cơ bản trong Phật Giáo, nhưng việc hiểu và thực hành đúng đắn vẫn gặp nhiều thách thức. Nhiều người vẫn còn mơ hồ về ý nghĩa thực sự của Tam Bảo và cách áp dụng vào cuộc sống. Điều này dẫn đến việc thực hành không đúng, gây ra sự hiểu lầm về giáo lý Phật Đà.

2.1. Những Hiểu Lầm Thường Gặp Về Tam Bảo

Một trong những hiểu lầm phổ biến là coi Tam Bảo như những thần linh cần phải thờ cúng. Thực tế, Tam Bảo là những giá trị tinh thần mà mỗi người cần phải thực hành và sống theo. Việc hiểu sai về Tam Bảo có thể dẫn đến những hành động không đúng đắn trong việc tu hành.

2.2. Thách Thức Trong Việc Thực Hành Tam Bảo

Nhiều người gặp khó khăn trong việc duy trì niềm tin và thực hành theo giáo lý của Tam Bảo. Sự bận rộn trong cuộc sống hiện đại, cùng với những áp lực từ xã hội, khiến cho việc thực hành trở nên khó khăn hơn. Điều này đòi hỏi mỗi cá nhân cần có sự kiên trì và quyết tâm để vượt qua.

III. Phương Pháp Hiểu Và Thực Hành Tam Bảo Hiệu Quả

Để hiểu và thực hành Tam Bảo một cách hiệu quả, cần có những phương pháp cụ thể. Việc nghiên cứu giáo lý, tham gia các khóa tu học và thực hành thiền định là những cách giúp nâng cao nhận thức về Tam Bảo. Ngoài ra, việc áp dụng giáo lý vào cuộc sống hàng ngày cũng rất quan trọng.

3.1. Nghiên Cứu Giáo Lý Phật Giáo

Nghiên cứu giáo lý Phật Giáo là bước đầu tiên để hiểu rõ về Tam Bảo. Đọc sách, tham gia các buổi thuyết giảng và trao đổi với những người có kinh nghiệm sẽ giúp mở rộng kiến thức và nhận thức về giáo lý.

3.2. Thực Hành Thiền Định Để Cảm Nhận Tam Bảo

Thiền định là phương pháp giúp tĩnh tâm và cảm nhận sâu sắc về Tam Bảo. Qua thiền, người thực hành có thể trải nghiệm được sự bình an và trí tuệ mà Tam Bảo mang lại, từ đó củng cố niềm tin và quyết tâm tu hành.

IV. Ứng Dụng Tam Bảo Trong Cuộc Sống Hàng Ngày

Tam Bảo không chỉ là lý thuyết mà còn cần được áp dụng vào cuộc sống hàng ngày. Việc sống theo giáo lý của Tam Bảo sẽ giúp mỗi người có được sự bình an, hạnh phúc và trí tuệ. Những giá trị này không chỉ mang lại lợi ích cho bản thân mà còn cho cộng đồng xung quanh.

4.1. Sống Theo Giáo Lý Của Đức Phật

Sống theo giáo lý của Đức Phật là cách thể hiện lòng tôn kính đối với Tam Bảo. Điều này bao gồm việc thực hành từ bi, trí tuệ và sự kiên nhẫn trong mọi tình huống của cuộc sống.

4.2. Tạo Dựng Cộng Đồng Dựa Trên Giá Trị Tam Bảo

Việc tạo dựng một cộng đồng dựa trên giá trị của Tam Bảo sẽ giúp lan tỏa những giá trị tốt đẹp trong xã hội. Các hoạt động từ thiện, hỗ trợ lẫn nhau và chia sẻ kiến thức sẽ góp phần xây dựng một xã hội hòa bình và hạnh phúc.

V. Kết Luận Tương Lai Của Tam Bảo Trong Phật Giáo

Tam Bảo sẽ tiếp tục là nền tảng vững chắc cho Phật Giáo trong tương lai. Việc hiểu và thực hành đúng đắn sẽ giúp duy trì giá trị của Tam Bảo trong lòng mỗi người. Sự phát triển của Phật Giáo phụ thuộc vào sự nỗ lực của từng cá nhân trong việc sống theo giáo lý của Tam Bảo.

5.1. Tầm Quan Trọng Của Tam Bảo Trong Thế Giới Hiện Đại

Trong bối cảnh xã hội hiện đại, Tam Bảo vẫn giữ vai trò quan trọng trong việc hướng dẫn con người tìm kiếm ý nghĩa và giá trị sống. Những giá trị của Tam Bảo có thể giúp con người vượt qua những khó khăn và thử thách trong cuộc sống.

5.2. Hướng Đi Tương Lai Của Phật Giáo

Phật Giáo cần có những bước đi phù hợp để phát triển trong tương lai. Việc kết hợp giữa truyền thống và hiện đại, cùng với việc áp dụng công nghệ vào việc truyền bá giáo lý sẽ giúp Phật Giáo tiếp cận được nhiều người hơn.

16/08/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

Chương I: Ba Ngôi Cao Cả (Tiyagga) - Đức-Phật (Buddha) từ khi bắt đầu cho đến kết thúc. - Đức-Pháp (Dhamma) từ khi bắt đầu cho đến kết thúc. - Đức-Tăng (Saṃgha) từ khi bắt đầu cho đến kết thúc. - Đức-Phật (Buddha) đó là Đức-Phật Gotama.

Đức-Phật Gotama thuộc về hạng Đức-Phật Chánh- Đẳng-Giác có trí-tuệ siêu-việt (trí-tuệ có năng lực hơn cả đức-tin và tinh-tấn). Để trở thành Đức-Phật Gotama, chư Đức-Bồ-tát Chánh-Đẳng-Giác có trí-tuệ siêu-việt, tiền-kiếp của Đức-Phật Gotama đã thực-hành đầy đủ trọn vẹn 30 pháp-hạnh ba-la-mật trải qua 3 thời-kỳ: - Thời-kỳ đầu: Đức-Bồ-tát Chánh-Đẳng-Giác phát nguyện trong tâm, có ý nguyện muốn trở thành Đức- Phật Chánh-Đẳng-Giác để tế độ cứu vớt chúng-sinh thoát khỏi biển-khổ luân-hồi, rồi thực-hành các pháp- hạnh ba-la-mật suốt 7 a-tăng-kỳ. 8 TAM-BẢO - Thời-kỳ giữa: Đức-Bồ-tát Chánh-Đẳng-Giác phát nguyện ra bằng lời nói, để cho chúng-sinh nghe hiểu được ý nguyện của Đức-Bồ-tát muốn trở thành Đức- Phật Chánh-Đẳng-Giác, rồi tiếp tục thực-hành các pháp-hạnh ba-la-mật suốt 9 a-tăng-kỳ. Dù Đức-Bồ-tát Chánh-Đẳng-Giác có trí-tuệ siêu-việt đã thực-hành bồi bổ các pháp-hạnh ba-la-mật suốt 2 thời-kỳ gồm 16 a-tăng-kỳ vẫn còn là Đức-Bồ-tát bất- định (aniyatabodhisatta) nghĩa là Đức-Bồ-tát có thể thay đổi ý nguyện của mình được.

Nếu Đức-Bồ-tát Chánh-Đẳng-Giác có trí-tuệ siêu-việt vẫn giữ nguyên ý nguyện tiếp tục thực-hành các pháp- hạnh ba-la-mật thì đến thời-kỳ cuối. - Thời-kỳ cuối: Đức-Bồ-Tát Chánh-Đẳng-Giác có trí- tuệ siêu-việt là Đạo-sĩ Sumedha chứng đắc các bậc thiền, chứng đắc ngũ thông (lokiya abhiññā) là tiền-kiếp của Đức-Phật Gotama, được Đức-Phật Dīpaṅkara đầu tiên thọ ký, xác định thời gian còn lại 4 a-tăng-kỳ và 100 ngàn đại-kiếp trái đất nữa, Đức-Bồ-Tát Đạo-sĩ Sumedha chắc chắn sẽ trở thành Đức-Phật Chánh-Đẳng-Giác, có danh hiệu là Đức-Phật Gotama. Sau khi Đức-Bồ-Tát Đạo-sĩ Sumedha được Đức-Phật Dīpaṅkara đầu tiên thọ ký, bắt đầu từ kiếp Đức-Bồ-Tát Đạo-sĩ Sumedha tiền-kiếp của Đức-Phật Gotama trở thành Đức-Bồ-Tát cố-định (niyatabodhisatta) trải qua vô số kiếp tiếp tục cố gắng tinh-tấn không ngừng thực- hành bồi bổ cho đầy đủ trọn vẹn 30 pháp-hạnh ba-la- mật suốt trong khoảng thời gian 4 a-tăng-kỳ và 100 ngàn đại-kiếp trái đất, để trở thành Đức-Phật Chánh- Đẳng-Giác, có danh hiệu là Đức-Phật Gotama. LỜI NÓI ĐẦU 9 Như vậy, Đức-Bồ-tát Chánh-Đẳng-Giác có trí-tuệ siêu-việt tạo 30 pháp-hạnh ba-la-mật suốt 3 thời-kỳ gồm có 20 a-tăng-kỳ và 100 ngàn đại-kiếp trái đất, đó là khoảng thời gian bằng nửa (½) khoảng thời gian của Đức-Bồ-tát Chánh-Đẳng-Giác có đức-tin siêu-việt, và bằng một phần tư (¼) khoảng thời gian của Đức-Bồ-tát Chánh-Đẳng-Giác có tinh-tấn siêu-việt.

Đến kiếp chót, kiếp Đức-Bồ-tát Thái-tử Siddhattha đản sinh vào ngày rằm tháng tư (âm lịch), tại khu rừng Lumbinī; năm 29 tuổi, Đức-vua Bồ-tát Siddhattha xuất gia vào ngày rằm tháng 6 (âm-lịch); năm 35 tuổi, vào ngày rằm tháng tư (âm-lịch), Đức-Bồ-Tát Siddhattha ngự đến ngồi dưới cội cây Đại-Bồ-đề (1) tại khu rừng Uruvelā, thực-hành pháp-hành thiền-tuệ dẫn đến chứng ngộ chân-lý tứ Thánh-đế đầu tiên, không thầy chỉ dạy, chứng đắc 4 Thánh-đạo, 4 Thánh-quả, Niết-bàn, diệt tận được mọi tham-ái, mọi phiền-não không còn dư sót, đặc biệt diệt được mọi tiền-khiên-tật (vāsanā), trở thành bậc Thánh A-ra-hán đầu tiên trong toàn cõi-giới chúng-sinh, gọi là Đức-Phật Chánh-Đẳng-Giác độc nhất vô nhị, có danh hiệu là Đức-Phật Gotama. Đức-Phật Gotama thuyết pháp tế độ chúng-sinh suốt 45 năm, đến ngày rằm tháng tư (âm-lịch), Đức-Phật Gotama đã tịch diệt Niết-bàn, tại khu rừng Kusinārā, tròn đúng 80 tuổi, giải thoát khổ tử sinh luân-hồi trong tam-giới. Vấn: Đức-Phật Gotama đã tịch diệt Niết-bàn rồi. Vậy tất cả các hàng thanh-văn đệ-tử của Đức-Phật nương nhờ nơi Đức-Phật bằng cách nào? 1 Cây Đại-Bồ-đề (vốn là cây Assattha) tại khu rừng Uruvelā đồng sinh với Đức-Bồ-tát Siddhattha tại khu rừng Lumbhinī, tròn đúng 35 năm.

10 TAM-BẢO Đáp: Trước khi tịch diệt Niết-bàn, Đức-Phật gọi Ngài Trưởng-lão Ānanda mà dạy rằng: “Yo vo Ānanda! mayā dhammo ca vinayo ca desito paññatto, so vo mamaccayena satthā. (1)…” - Này Ānanda! Chánh-pháp nào mà Như-Lai đã thuyết giảng, luật nào mà Như-Lai đã chế-định, sau khi Như-Lai đã tịch diệt Niết-bàn rồi, chánh-pháp ấy, luật ấy là Vị Tôn-Sư của các con. Trong Chú-giải bài kinh Mahāparinibbānasutta giảng giải rằng: * Dhammo: Chánh-pháp đó là toàn bộ Tạng Kinh Pāḷi và Tạng Vi-diệu-pháp Pāḷi. * Vinayo: Luật đó là toàn bộ Tạng Luật Pāḷi.

Giáo-pháp mà Đức-Phật đã thuyết giảng suốt 45 năm, kể từ khi trở thành Đức-Phật Gotama cho đến lúc tịch diệt Niết-bàn, được kết tập lại thành bộ Tam-tạng gồm có 84.000 pháp môn như sau: - Tạng Luật Pāḷi (Vinayapiṭakapāḷi) gồm có 21. - Tạng Kinh Pāḷi (Suttantapiṭakapāḷi) gồm có 21. - Tạng Vi-Diệu-Pháp Pāḷi (Abhidhammapiṭakapāḷi) gồm có 42. Đức-Phật giảng giải rằng: “Iti imāni caturāsīti dhammakkhandhasahassāni tiṭṭhanti, ahaṃ ekova parinibbāyāmi.

Ahañca kho pana dāni ekakova ovadāmi anusāsāmi, mayi parinibbute 1 Dīghanikāya, MahāvaggaPāḷi, Kinh Mahāparinibbānasutta. LỜI NÓI ĐẦU 11 imāni caturāsīti dhammakkhandhasahassāni tumhe ovadissanti anusāsissanti…(1)” “Như vậy, 84.000 pháp môn này tồn tại, chỉ có một mình Như-Lai tịch diệt Niết-bàn. Thật ra, hiện nay chỉ có một mình Như-Lai giáo huấn các con, theo dạy dỗ các con, khi Như-Lai tịch diệt Niết-bàn rồi, thì có 84.000 pháp-môn là Vị Tôn-Sư sẽ giáo-huấn các con, theo dạy dỗ các con…” Qua đoạn Chú-giải Pāḷi mà chính Đức-Phật đã giảng giải cho các hàng thanh-văn đệ-tử hiểu biết rằng: Sau khi Đức-Phật đã tịch diệt Niết-bàn rồi, không phải không còn Vị Tôn-Sư, mà thật ra, 84.000 pháp-môn ấy chính là Vị Tôn-Sư giáo-huấn các hàng thanh-văn đệ- tử, theo dạy dỗ các hàng thanh-văn đệ-tử… - Về Đức-Pháp đó là toàn lời giáo-huấn của Đức- Phật Gotama gồm có 3 pháp chính là: - Pháp-học Phật-giáo (Pariyattisāsana). - Pháp-hành Phật-giáo (Paṭipattisāsana).

- Pháp-thành Phật-giáo (Paṭivedhasāsana). - Pháp-học Phật-giáo là gồm toàn lời giáo-huấn của Đức-Phật Gotama kể từ khi trở thành Đức-Phật Chánh- Đẳng-Giác, có danh hiệu là Đức-Phật Gotama, vào ngày rằm tháng tư âm lịch tại khu rừng Uruvelā. Đức- Phật thuyết pháp tế độ chúng-sinh có duyên lành nên tế độ suốt 45 năm, cho đến ngày rằm tháng tư, trước khi Đức-Phật Gotama tịch diệt Niết-bàn tại khu rừng Kusinārā. Toàn lời giáo-huấn của Đức-Phật suốt 45 năm được kết tập thành Tam-Tạng Pāḷi (Tipiṭakapāḷi), hoặc ngũ- 1 Dī.

Mahāvaggaṭṭhakathā, Tathāgatapacchimavācāvaṇṇanā. 12 TAM-BẢO bộ Pāḷi (pañcanikāyapāḷi), hoặc cửu-phần Pāḷi (navaṅga- pāḷi), hoặc 84.000 pháp-môn Pāḷi (dhammakkhandha- pāḷi) được chư Đại-Trưởng-lão giữ gìn, duy trì trải qua 6 kỳ kết tập Tam-Tạng Pāḷi và Chú-giải Pāḷi. - Pháp-hành Phật-Giáo có nhiều loại pháp-hành, trong đó có 3 pháp-hành chính là: * Pháp-hành-giới là pháp-hành mà hành-giả có tác-ý đồng sinh với đại-thiện-tâm giữ gìn thân và khẩu tránh xa mọi thân ác-nghiệp, khẩu ác-nghiệp, để thành-tựu thân thiện-nghiệp, khẩu thiện-nghiệp, giữ gìn giới của mình cho được trong sạch trọn vẹn để làm nền tảng cho pháp-hành thiền-định, pháp-hành thiền-tuệ. * Pháp-hành thiền-định là pháp-hành mà hành-giả thực-hành dẫn đến chứng đắc 5 bậc thiền sắc-giới và 4 bậc thiền vô-sắc-giới, … * Pháp-hành thiền-tuệ là pháp-hành mà hành-giả thực-hành dẫn đến chứng ngộ chân-lý tứ Thánh-đế, chứng đắc 4 Thánh-đạo, 4 Thánh-quả và Niết-bàn, … - Pháp-thành Phật-giáo là 4 Thánh-đạo, 4 Thánh- quả và Niết-bàn là quả của pháp-hành thiền-tuệ.

Pháp-học Phật-giáo, pháp-hành Phật-giáo, pháp- thành Phật-giáo thuộc về danh-pháp, không phải sắc- pháp, được giữ gìn, duy trì tồn tại do nhờ trí-tuệ của các hàng thanh-văn đệ-tử. Sau khi Đức-Phật Gotama tịch diệt Niết-bàn rồi, từ đó, trí-tuệ của các hàng thanh-văn đệ-tử càng ngày càng giảm dần theo thời gian. Do đó, Phật-giáo cũng bị mai một, bị suy thoái dần dần theo thời gian tuổi thọ Phật- giáo 5. LỜI NÓI ĐẦU 13 Trước tiên, Pháp-thành Phật-giáo bị mai một, bị suy đồi dần theo thời gian tuổi thọ Phật-giáo 5.000 năm, đồng thời pháp-hành Phật-giáo và pháp-học Phật-giáo cũng bị mai một, bị suy đồi dần theo thời gian tuổi thọ Phật-giáo 5.

- Về Đức-Tăng đó là chư tỳ-khưu-Tăng, bậc thanh- văn đệ-tử của Đức-Phật Gotama. Đức-Phật Gotama xuất hiện trên thế gian vào ngày rằm tháng 4 (âm lịch), 2 tháng sau, vào ngày rằm tháng 6 (âm lịch), Đức-Phật Gotama thuyết-giảng bài kinh Chuyển pháp-luân (Dhammacakkappavattanasutta) lần đầu tiên tế độ nhóm 5 tỳ-khưu có Ngài Đại-Trưởng-lão Koṇḍañña trưởng nhóm, Ngài Vappa, Ngài Bhaddiya, Ngài Mahānāma, Ngài Assaji. Sau khi nghe Đức-Phật thuyết-giảng bài kinh Chuyển pháp-luân xong, Ngài Đại-Trưởng-lão Koṇḍañña là vị đầu tiên chứng ngộ chân-lý tứ Thánh-đế y theo Đức- Phật, chứng đắc Nhập-lưu Thánh-đạo, Nhập-lưu Thánh- quả, Niết-bàn, trở thành bậc Thánh Nhập-lưu đầu tiên trong giáo-pháp của Đức-Phật Gotama, nên Ngài Đại- Trưởng-lão có tên là Aññāsikoṇḍañña (nghĩa là Ngài Đại-Trưởng-lão Koṇḍañña đã chứng ngộ chân-lý tứ Thánh-đế rồi). Ngài Đại-Trưởng-lão Aññāsikoṇḍañña kính xin Đức- Phật cho phép xuất gia trở thành tỳ-khưu.

Ngài Đại-Trưởng-lão Aññāsikoṇḍañña là tỳ-khưu đầu tiên, trong giáo-pháp của Đức-Phật Gotama. Ngay khi ấy, Tam-Bảo: Đức-Phật-bảo, Đức-Pháp-bảo, Đức- Tăng-bảo đồng thời xuất hiện trên thế gian. Sau đó, chư tỳ-khưu Thánh-Tăng của Đức-Phật Gotama là bậc Thánh A-ra-hán, bậc Thánh Bất-lai, bậc 14 TAM-BẢO Thánh Nhất-lai, bậc Thánh Nhập-lưu và chư tỳ-khưu phàm-Tăng càng ngày càng đông. Đức-Phật Gotama thuyết-pháp tế độ chúng-sinh suốt 45 năm, trước khi tịch diệt Niết-bàn, Ngài Trưởng-lão Subhadda là vị tỳ-khưu cũng là bậc Thánh A-ra-hán đệ- tử cuối cùng của Đức-Phật Gotama.

Sau khi Đức-Phật Gotama tịch diệt Niết-bàn, thời gian về sau Phật-giáo càng ngày càng bị mai một, bị tiêu hoại, bị suy thoái theo tuần tự thời gian tuổi thọ của Phật-giáo 5.000 năm, đồng thời tỳ-khưu-Tăng cũng bị suy thoái tuần tự theo thời gian ấy, cho đến khi không còn Tăng tướng tỳ-khưu nữa. Thời gian sau 5.000 năm, giáo-pháp của Đức-Phật Gotama hoàn toàn bị mai một, bị tiêu hoại, bị suy đồi trong cõi người này, bởi vì không còn hàng thanh-văn đệ-tử biết đến Đức-Phật, Đức-Pháp, Đức-Tăng nữa. Chương thứ nhì: Tam-Bảo (Ratanattaya) - Đức-Phật-bảo (Buddharatana) - Đức-Pháp-bảo (Dhammaratana) - Đức-Tăng-bảo (Saṃgharatana) Trong chương thứ nhì này giảng giải về: * Đức-Phật có 5 đức tính quý báu và cao thượng nên được gọi là Đức-Phật-bảo. * Đức-Pháp có 5 đức tính quý báu và cao thượng nên được gọi là Đức-Pháp-bảo.

* Đức-Tăng có 5 đức tính quý báu và cao thượng nên được gọi là Đức-Tăng-bảo. Đức-Phật-bảo, Đức-Pháp-bảo, Đức-Tăng-bảo thật là hiếm có, rất hy hữu, vô cùng cao quý nhất trong tam-giới. LỜI NÓI ĐẦU 15 Thật vậy, trong cõi người, cõi long-cung, các cõi trời dục-giới, các cõi trời sắc-giới có nhiều thứ báu vật quý giá, nhưng chắc chắn các thứ báu vật dù quý giá đến đâu cũng không thể sánh với Đức-Phật-bảo, Đức-Pháp- bảo, Đức-Tăng-bảo được. Cho nên, trong kiếp hiện-tại, những chúng-sinh nào là hạng thanh-văn đệ-tử của Đức-Phật Gotama, được quy y nương nhờ nơi Tam-bảo: Đức-Phật-bảo, Đức- Pháp-bảo, Đức-Tăng-bảo trong tâm, những chúng-sinh ấy chắc chắn không phải là hạng chúng-sinh tầm thường bởi vì, tiền-kiếp của những chúng-sinh ấy chắc chắn đã từng tạo những phước-duyên trong chư Phật quá-khứ hoặc chư Thánh thanh-văn đệ-tử của Đức-Phật quá-khứ, đã từng tạo các pháp-hạnh ba-la-mật được lưu trữ ở trong tâm từ nhiều đời nhiều kiếp trong quá-khứ, nên nay kiếp hiện-tại này những chúng-sinh ấy mới có duyên lành trở thành thanh-văn đệ-tử của Đức-Phật Gotama.

Những hạng thanh-văn đệ-tử ấy có cơ hội tăng trưởng mọi thiện-pháp từ dục-giới thiện-pháp, sắc-giới thiện- pháp, vô-sắc-giới thiện-pháp, cho đến siêu-tam-giới thiện-pháp, tuỳ theo năng lực của các pháp-hạnh ba-la- mật và 5 pháp-chủ (indriya): tín-pháp-chủ, tấn-pháp- chủ, niệm-pháp-chủ, định-pháp-chủ, tuệ-pháp-chủ, theo hạnh nguyện của mỗi chúng-sinh ấy, để đem lại sự lợi ích, sự tiến hoá, sự an-lạc lâu dài trong kiếp hiện-tại lẫn nhiều kiếp vị-lai.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ